Cung khuynh - Chương 050
Đệ ngũ thập chương
Vệ Minh Khê thừa nhận lòng mình.
Dung Vũ Ca cảm giác
được Vệ Minh Khê vẫn ôm chặt lấy mình, quay nhìn lại thấy khuôn mặt Vệ Minh Khê
vẫn còn trắng bệch khiến nàng đột nhiên có chút đau lòng, nhưng vui vẻ lại càng
nhiều hơn.
“Đừng sợ, ta không
sao, nàng có bị thương không?” Dung Vũ Ca lập tức đứng lên, chỉ sợ đè hỏng Vệ
Minh Khê mất, muốn nhìn Vệ Minh Khê một chút xem nàng có bị thương hay không.
“Dung Vũ Ca, sau
này không cho phép ngươi làm ta sợ như thế nữa!” Vệ Minh Khê ôm lấy Dung Vũ Ca
một lần nữa, trong lòng nhớ tới mà vẫn sợ, chỉ có đem Dung Vũ Ca gắt gao ôm vào
lòng thì loại cảm giác sợ hãi, trái tim tưởng như ngừng đập này mới dịu đi.
“Đừng sợ, là ta
không tốt, là ta lại bốc đồng nữa.” Dung Vũ Ca ôm lấy Vệ Minh Khê, nhẹ nhàng vỗ
về sóng lưng, đôi môi dịu dàng hôn những sợi tóc đang toán lạc trong gió của
nàng… Thân thể nàng khẽ run nhè nhẹ truyền lại tin tức rất rõ ràng, Vệ Minh Khê
quan tâm mình, trong lòng Dung Vũ Ca hiện lên niềm vui sướng trước nay chưa từng
có.
Vệ Minh Khê như trước
vẫn ôm chặt Dung Vũ Ca, vừa rồi nàng rất sợ, sợ không tìm thấy Dung Vũ Ca… Từ
nhỏ đến lớn trong lòng Vệ Minh Khê chưa từng khủng hoảng đến như vậy, như thể
linh hồn mình tan nát.
“Nàng thực sự sợ ta
biến mất sao? Khi ta biến mất, nàng nghĩ gì?” Dung Vũ Ca nâng cằm Vệ Minh Khê,
buộc Vệ Minh Khê nhìn thẳng vào mắt mình, ánh mắt tràn đầy đều là mong mỏi.
Khi đó ư? Nàng đã
nghĩ, chỉ cần Dung Vũ Ca trở về thì cái gì nàng cũng đều có thể đáp ứng, nàng
không muốn Dung Vũ Ca biến mất!
Trong nháy mắt lúc
Dung Vũ Ca rơi xuống, nàng đã biết trong lòng mình Dung Vũ Ca sớm đã không còn
là con dâu nữa, nàng là sự tồn tại chiếm toàn tâm toàn trí, toàn trái tim mình.
Nhưng khi Vệ Minh Khê nhìn Dung Vũ Ca, sau khi mọi nỗi sợ hãi đều đã lắng đọng,
nàng lại có chút do dự. Nàng muốn né tránh ánh mắt Dung Vũ Ca nhưng Dung Vũ Ca
quyết không cho phép nàng làm vậy.
“Nhìn ta, nói cho
ta biết nàng có để ý đến ta, nàng thực sự yêu ta!” Thanh âm Dung Vũ Ca tựa như
thôi miên, dụ dỗ Vệ Minh Khê cùng nàng rơi xuống vực sâu.
“Dung Vũ Ca…” Vệ
Minh Khê chần chờ làm cho mắt Dung Vũ Ca nheo lại. Nàng chán ghét Vệ Minh Khê
nhát gan như thế.
“Nếu đã không thèm
để ý, vậy ta đi là được…” Dung Vũ Ca làm bộ đứng lên muốn đi, làm cho trong
lòng Vệ Minh Khê tràn đầy sợ hãi. Nàng không muốn Dung Vũ Ca đi, liền theo bản
năng bắt lấy Dung Vũ Ca, ôm chặt vào lòng.
“Đừng đi!” Thanh âm
Vệ Minh Khê mang theo một chút cầu xin.
“Nàng có biết lưu
ta lại có ý nghĩa gì không?” Dung Vũ Ca vui mừng nói. Giờ phút này Vệ Minh Khê
thật sự rất sợ hãi, bằng không nếu là lúc bình thường, nàng như thế nào lại
không biết Dung Vũ Ca chỉ là hù dọa nàng thôi? Dung Vũ Ca làm sao dám bỏ đi, vì
Dung Vũ Ca vĩnh viễn không thể sống ở nơi không có Vệ Minh Khê!
Vệ Minh Khê nhìn
Dung Vũ Ca rồi chần chờ gật đầu một cái.
“Vậy nàng đáp ứng
cùng ta ở chung một chỗ?” Dung Vũ Ca mừng rỡ như điên hỏi.
Vệ Minh Khê nhìn
Dung Vũ Ca kia dung nhan kiều diễm như đóa hoa xuân, chậm rãi gật đầu thêm một
cái. Trước mắt cứ lưu lại Dung Vũ Ca đã rồi tính sau, những thứ khác không muốn
nghĩ nữa.
Dung Vũ Ca chợt có
cảm giác mình như đang nằm mơ vậy.
“Ôm ta, ôm chặt ta
đi.” Dung Vũ Ca ôm Vệ Minh Khê, cũng để Vệ Minh Khê ôm mình. Nàng muốn cảm thụ
hơi thở Vệ Minh Khê, nhiệt độ cơ thể Vệ Minh Khê, để nói cho nàng biết đây thực
sự cũng không phải là giấc mộng.
Vệ Minh Khê nghe lời
nép vào lòng Dung Vũ Ca, ngửi hương thơm đặc hữu trên người Dung Vũ Ca, cảm thụ
được thân thể ấm áp của nàng, mọi kinh hãi mà bản thân phải chịu đựng trong tối
nay mới bình phục. Nàng không cách nào lừa gạt chính mình thêm nữa, nàng thật
lòng để ý Dung Vũ Ca, nàng khó có thể kháng cự lại Dung Vũ Ca được nữa rồi.
Đây là Giang Nam,
không có ai biết Vệ Minh Khê, cũng không có người biết mối quan hệ giữa các
nàng, như thế nàng có thể hơi phóng túng bản thân một chút. Vệ Minh Khê âm thầm
vì chính mình mà tìm một cái cớ.
Vệ Minh Khê ôm Dung
Vũ Ca, buông bỏ hết mọi cảnh giới trong lòng, lúc này nàng mới cảm giác được
nàng thực sự thích được như thế này, dễ chịu đến mức làm cho người ta trầm mê.
Vệ Minh Khê vùi mặt vào cổ Dung Vũ Ca, cảm thụ niềm hạnh phúc ấm áp.
Dung Vũ Ca kéo
gương mặt về, để cách mặt Vệ Minh Khê một khoảng, nàng muốn ngắm nhìn khuôn mặt
ấy. Đây chính là nữ nhân mà nàng khát vọng hơn mười năm, rốt cuộc cũng có ngày
nàng có thể đem người ấy chân chính ôm vào lòng, cảm giác thật chân thật.
Khi ánh mắt si mê của
Dung Vũ Ca cùng ánh mắt lo lắng của Vệ Minh Khê giao nhau cùng một điểm, Dung
Vũ Ca nhẹ nhàng cúi xuống, đôi môi dịu dàng đặt lên môi nàng, Vệ Minh Khê không
hề cự tuyệt, để mặc cho đôi môi mềm mại ấy hướng về phía mình.
Môi Vệ Minh Khê rất
mềm! Dung Vũ Ca vươn đầu lưỡi nhẹ nhàng thưởng thức vành môi cong cong hoàn mĩ ấy,
đó chính là đôi môi của nữ nhân cao quý nhất trên đời, đó là đôi môi của nữ
nhân mà Dung Vũ Ca yêu thương nhất! Dung Vũ Ca cũng không cho như vậy là có thể
thỏa mãn, Vệ Minh Khê đột nhiên thuận theo lại làm lòng Dung Vũ Ca nổi lên cơn
khát vô bờ.
Lưỡi nàng khẽ tách
đôi hàm răng, lùa vào nơi cấm địa, Vệ Minh Khê bởi vì Dung Vũ Ca quá mức nhiệt
tình mà khuôn mặt trắng nõn tú nhã cũng nhiễm một tầng hương sắc đỏ ửng, tựa
như đóa hoa đào nở rộ nơi băng thiên tuyết địa, hết sức lóa mắt khiến Dung Vũ
Ca nhìn đến ngẩn ngơ.
Vệ Minh Khê đẹp
quá! Vẻ đẹp làm cho người ta cảm thấy cao cao tại thượng, không thể tới gần. Nữ
nhân tốt đẹp như vậy từ hôm nay trở đi chính là nữ nhân của mình! Dung Vũ Ca
nghĩ đến liền cảm thấy vô cùng thỏa mãn, nàng muốn ở trên người Vệ Minh Khê đặt
thật nhiều ấn kí chỉ thuộc về mình.
Dung Vũ Ca mời gọi
chiếc lưỡi thơm tho đang bởi vì ngượng ngùng mà tìm cách né tránh của Vệ Minh
Khê, làm cho nó không còn chỗ nào để trốn, để cho chiếc lưỡi tinh xảo của Dung
Vũ Ca vòng quanh nó, câu dẫn nó cùng nhau cộng vũ (nhảy múa), cùng
nhau phóng túng.
Vệ Minh Khê cảm
giác được mọi khí lực của mình giống như đều bị rút ra hết vậy, tay nàng gắt
gao quấn lấy tấm thân mềm mại của Dung Vũ Ca, Dung Vũ Ca cũng gắt gao ôm chặt Vệ
Minh Khê, làm cho thân thể Vệ Minh Khê cùng thân thể của mình chặt chẽ gắn cùng
một chỗ, nàng hết sức toàn lực khiêu khích ngọn lửa tình âm ỉ cháy trong lòng Vệ
Minh Khê.
Dung Vũ Ca bất mãn
Vệ Minh Khê nhút nhát, rốt cuộc đem Vệ Minh Khê bức đến không đường thối lui
khiến Vệ Minh Khê đành bắt đầu ngượng ngùng đáp lại. Nàng cảm giác thân thể
mình càng ngày càng nóng, loại cảm giác xa lạ như vậy làm Vệ Minh Khê theo bản
năng có chút kháng cự mà vặn vẹo thân thể.
Dung Vũ Ca cảm giác
được thân thể Vệ Minh Khê cử động, vặn vẹo làm cho cơ thể Dung Vũ Ca càng phát
ra ngọn lửa nóng rực. Dung Vũ Ca từ từ hôn xuống, từ chiếc cằm nhỏ xinh đến cái
cổ nõn nà, chỉ hận một nỗi không thể đem Vệ Minh Khê ăn sạch sẽ cho thỏa cơn
đói khát. Tay nàng theo bản năng bám vào hông, khẽ cởi đai lưng Vệ Minh Khê xuống,
tay còn lại ở trên người Vệ Minh Khê mà khắp nơi du dời.
Vệ Minh Khê cảm
giác thân thể càng ngày càng như có lửa đốt, giống như bị hàng trăm con kiến cắn
vậy, nàng cảm giác được động tác của Dung Vũ Ca liền đưa tay nắm lấy bàn tay
Dung Vũ Ca đang đặt trên bụng mình.
“Không được!” Vệ
Minh Khê cố xuất ra một tia thanh tỉnh, đột nhiên lớn tiếng cự tuyệt.
Trên mặt Dung Vũ Ca
lập tức nổi lên một nỗi thất vọng miên man. Mẫu hậu thoạt nhìn thì có vẻ thích
nhưng lẽ nào vẫn không thể nào vượt qua được chướng ngại trong lòng sao? Dung
Vũ Ca cảm thấy nếu cứ để tiếp tục như vậy chắc chắn sớm muộn gì nàng cũng sẽ bứt
rứt mà chết mất.
Nàng muốn mẫu hậu,
muốn đến độ sắp phát điên rồi, nhưng chỉ cần mẫu hậu một ngày không chuẩn bị tốt,
nàng vẫn sẽ nhẫn nhịn, nàng sẽ không miễn cưỡng mẫu hậu. Dung Vũ Ca miễn cưỡng
cười vui, đem đai lưng đã cởi buộc lại.
Vệ Minh Khê không lừa
được mình, nàng thực sự thích cảm giác cùng Dung Vũ Ca hòa vào nhau lúc này,
nhưng trong lòng lại nói cho nàng biết đây là chuyện không đúng, chỉ là khi Vệ
Minh Khê nhìn thấy nét ủ rũ như đóa hoa héo tàn trong đáy mắt Dung Vũ Ca liền
có chút không nỡ.
“Không thể ở đây…”
Vệ Minh Khê vốn đã nhỏ giọng giờ thanh âm lại càng nhỏ hơn, lập tức đem mặt vùi
vào cổ Dung Vũ Ca, giấu đi nét ngượng ngùng tràn đầy trên mặt. Nếu chuyện đã
không thể thay đối được nữa thì có đánh chết Vệ Minh Khê cũng không ở chốn núi
rừng hoang vu này mà phát sinh loại chuyện đáng xấu hổ ấy.
Dung Vũ Ca nghe vậy
mặt lập tức đỏ như tiết gà, tinh thần lập tức khôi phục. Thì ra Vệ Minh Khê
không phải cự tuyệt chuyện này mà là cự tuyệt địa điểm phát sinh chuyện này,
nghĩ thế Dung Vũ Ca liền cảm thấy nhân sinh thiệt là tốt đẹp, đồng thời cũng tự
khinh bỉ mình một chút. Rừng núi hoang vắng như thế này, làm sao có thể để mẫu
hậu hưởng cảm giác tốt đẹp nhất ở đây? Nàng nhất định phải làm cho mẫu hậu thể
nghiệm cảm giác tuyệt vời nhất mới được.
“Vậy chúng ta về
trước đã rồi nói sau.” Dung Vũ Ca nở nụ cười rạng rỡ đầy họa thủy, cực kì câu hồn.
Vệ Minh Khê đứng dậy
phủi bụi đất, đem mái tóc tán loạn nhẹ nhàng sửa sang lại, lúc xác định mình đã
chỉnh tề mới chuẩn bị trở về. Dung Vũ Ca nhìn Vệ Minh Khê không rời mắt, Vệ
Minh Khê luôn là người cẩn thận tỉ mỉ như vậy đó, sẽ không bao giờ để mình
trông chật vật không chịu nổi.
“Ngươi sao không chỉnh
trang lại một chút?” Vệ Minh Khê cau mày. Dung Vũ Ca vẫn để yên bộ dáng lôi
thôi vừa rồi.
“Bởi vì ta thích Chỉ
nhi giúp ta.” Dung Vũ Ca hướng Vệ Minh Khê làm nũng.
Vệ Minh Khê lắc đầu.
Dung Vũ Ca làm nũng làm người ta phát rùng mình ớn lạnh, nhưng Vệ Minh Khê cũng
không cự tuyệt yêu cầu của nàng, đưa tay thay Dung Vũ Ca mang lại chiếc hài vừa
rồi trong lúc ngã bị văng ra. Cho dù bộ dáng Dung Vũ Ca có chật vật thì nhìn vẫn
xinh đẹp bức người. Dung Vũ Ca nhất định là yêu nghiệt chuyển thế, bằng không
mình như thế nào lại bị nàng mê hoặc cả tâm hồn đây? Vệ Minh Khê thầm nghĩ.
Nhìn bộ dáng ôn nhu
dịu dàng của Vệ Minh Khê, trong lòng Dung Vũ Ca trào dâng cảm giác vô cùng ngọt
ngào. Mẫu hậu quả thật là người ôn nhu, từ nay về sau nàng sẽ có thể hưởng thụ
loại sủng ái ôn nhu mà vốn chỉ dành cho Cao Hiên. Dung Vũ Ca nhìn Vệ Minh Khê,
liền tặng cho Vệ Minh Khê một nụ cười vô cùng sáng chói mà nhật nguyệt cũng phải
thất sắc.
***
Vệ Minh Khê có chút
kinh ngạc khi nhìn thấy thuyền Giang gia vẫn còn chưa đi, Giang Ngưng Nguyệt vẫn
đang đợi các nàng sao!
Vệ Minh Khê muốn
rút bàn tay đang nắm chặt tay Dung Vũ Ca về, bởi ở trước mặt người ngoài Vệ
Minh Khê vẫn không thể thoải mái được, nhưng Dung Vũ Ca nhất quyết không cho Vệ
Minh Khê tránh thoát, đặc biệt lại là ở trước mặt tình địch. Chỉ cần nghĩ đến
việc vừa rồi Vệ Minh Khê ôm Giang Ngưng Nguyệt là trong lòng nàng tựa như còn
vướng một cây gai, rất không thoải mái.
Giang Ngưng Nguyệt
nhìn Vệ Minh Khê cùng Dung Vũ Ca hai người tay trong tay xuất hiện, từ lúc Vệ
Minh Khê đuổi theo Dung Vũ Ca chạy ra ngoài nàng đã sáng tỏ. Giờ nhìn các nàng
thần thái vô cùng thân thiết xuất hiện, âm thầm quan sát hồi lâu. Ánh mắt nhìn
chăm chú của Giang Ngưng Nguyệt không khỏi làm cho Vệ Minh Khê thấy lúng túng,
cảm giác như có tật giật mình.
Dung Vũ Ca nhìn thẳng
Giang Ngưng Nguyệt, ánh mắt tràn đầy uy hiếp cùng không khách khí, Giang Ngưng
Nguyệt mà lại quấn quýt lấy Vệ Minh Khê thì nàng tuyệt đối sẽ không để yên.
“Đưa hai thùng nước
ấm vào khoang thuyền, chúng ta muốn tắm rửa.” Dung Vũ Ca ra lệnh, hoàn toàn
không coi mình là khách.
“Dung Vũ Ca!” Vệ
Minh Khê trầm giọng cảnh cáo Dung Vũ Ca. Nàng biết Dung Vũ Ca rất có địch ý với
Giang Ngưng Nguyệt nhưng dù sao người ta cũng là chủ, các nàng là khách, không
thể quá đáng quá.
“Thật có lỗi, nàng
được chiều quá hóa hư, quá mức bốc đồng.” Vệ Minh Khê hướng Giang Ngưng Nguyệt
cười áy náy.
Dung Vũ Ca thấy Vệ
Minh Khê tựa hồ không vui, mới không tình nguyện thu hồi bộ dạng lớn lối của
mình lại, rồi giữ chặt tay Vệ Minh Khê nói: “Ta mệt quá, chúng ta về khoang
thuyền nghỉ ngơi trước được không?” Dung Vũ Ca làm nũng.
Gia đinh Giang gia
kì thật rất muốn đem tiểu tử không biết tốt xấu này ném xuống sông làm mồi cho
cá cho rồi, dám vô lễ với đại tiểu thư nhà mình như thế.
“Chuẩn bị cho họ
đi.” Giang Ngưng Nguyệt mặt không chút biểu tình, chỉ thản nhiên phân phó gia
đinh đi làm.
“Đại tiểu thư, hắn
thật không biết điều, chúng ta coi như là Giang Nam đại phú hộ, sao có thể để hắn
làm càn như thế?”
“Thân phận của hắn
chúng ta đắc tội không nổi đâu.” Giang Ngưng Nguyệt thản nhiên nói, hiển nhiên
cao quý nhất là thân phận hoàng thân quốc thích!
***
“Dung Vũ Ca, ngươi
có thể thu hồi tính tình đại tiểu thư kia của ngươi hay không? Chúng ta xuất
môn ra bên ngoài phải biết điều một chút, tránh gây thêm phiền toái.” Vệ Minh
Khê theo thói quen giáo huấn Dung Vũ Ca.
“Ngươi lại giáo huấn
ta, ngươi chính là che chở Giang Ngưng Nguyệt, ngươi vừa rồi còn ôm nàng ấy…”
Dung Vũ Ca nhớ lại cảnh tượng Vệ Minh Khê ôm Giang Ngưng Nguyệt liền cảm thấy
trong lòng cực kì không thoải mái, rõ ràng Vệ Minh Khê có hảo cảm với Giang
Ngưng Nguyệt.
“Đây là hai chuyện
khác nhau mà…” Vệ Minh Khê có chút đau đầu. Dung Vũ Ca rõ ràng là không thèm
phân rõ phải trái. Vệ Minh Khê không biết rằng một khi nữ nhân nổi cơn ghen quả
thật chính là loại động vật không thèm nói lí lẽ!
“Ngươi chính là
thích Giang Ngưng Nguyệt! Ngươi đi mà ôm nàng ấy đó, còn tìm ta trở về làm gì?
Rõ ràng ngươi thích nàng ta…” Dung Vũ Ca tính tình quen thói ở đâu cũng thích
đùa giỡn, vẫn léo nhéo chuyện đó không tha.
“Dung Vũ Ca!” Thanh
âm Vệ Minh Khê trầm hẳn xuống. Dung Vũ Ca mà nói thêm gì nữa Vệ Minh Khê sẽ nổi
giận. Nàng cảm thấy trước kia Dung Vũ Ca rõ ràng không phải như thế, tuy rằng
tùy hứng bốc đồng, được nuông chìu quen thói nhưng cũng không phải không nói đạo
lí.
Đó là đương nhiên,
trước kia Dung Vũ Ca không biết Vệ Minh Khê có thích mình hay không, hiện tại
đã biết Vệ Minh Khê thích mình thì đương nhiên sẽ càng làm tới.
Mắt Dung Vũ Ca lập
tức đỏ lên, thoạt nhìn như muốn khóc: “Ghét ngươi nhất, ngươi làm sao không biết
nàng ấy thích ngươi, lại còn chủ động ôm nàng? Rõ ràng biết người ta sẽ để ý
mà…” Dung Vũ Ca hướng Vệ Minh Khê hét.
Vệ Minh Khê nhìn bộ
dáng Dung Vũ Ca như vậy cũng không nói nổi lời trách cứ nào nữa, Vệ Minh Khê mềm
lòng. Về sau chỉ cần mắt Dung Vũ Ca đỏ lên là đại khái có thể đem Vệ Minh Khê
ăn sạch sẽ rồi.
Vừa lúc ấy có người
mang nước ấm tiến vào, gia đinh đem vào xong liền đi ra ngoài, lưu lại không
gian cho Dung Vũ Ca cùng Vệ Minh Khê.
“Dung Vũ Ca, ngươi
biết ta cùng Giang tiểu thư không có gì.” Vệ Minh Khê nói không ra mấy lời tình
tứ nổi da gà nhưng vẫn ngoan ngoãn thuận theo mấy điều Dung Vũ Ca hi vọng mà giải
thích một chút.
“Không biết, dù sao
ngươi cũng đã làm cho ta khổ sở!” Dung Vũ Ca nghĩ lại cũng biết Vệ Minh Khê thực
sẽ không cùng Giang Ngưng Nguyệt có cái gì, nhưng một màn kia lại luôn làm cho
nàng không thoải mái.
Vệ Minh Khê thở
dài, vì sao nàng cảm thấy hiện tại Dung Vũ Ca còn ép người hơn so với trước?
“Chỉ nhi, giúp ta
xoa lưng một chút có được không?” Vệ Minh Khê phát hiện Dung Vũ Ca đã bắt đầu
thoải mái cởi y phục. Vệ Minh Khê có chút không theo kịp tính tình Dung Vũ Ca,
rõ ràng vừa rồi còn khóc lóc om sòm mà giờ đã lập tức làm nũng với mình.
Vệ Minh Khê nhìn thoáng
qua, tầm mắt bất giác lướt qua thân hình kiều mị của Dung Vũ Ca rồi nhanh chóng
rời đi: “Ngươi cứ tắm trước đi, ta đi ra ngoài một chút.”
Vệ Minh Khê nói
xong liền chạy trối chết. Phi lễ chớ nhìn! Nhưng thế nào thì Vệ Minh Khê vẫn nhớ
rõ cảnh tượng vừa rồi liếc qua một cái, so với lần trước ở thanh lâu còn muốn
hương diễm hơn nhiều. Vệ Minh Khê cảm giác trên mặt nóng ran, Dung Vũ Ca thực
đúng là đồ họa thủy.
Dung Vũ Ca chu miệng,
Vệ Minh Khê này đúng là nữ nhân không hiểu phong tình, tắm xong lại ra câu dẫn
nàng mới được!
“Ta tắm xong rồi,
Vũ Ca giúp Chỉ nhi tắm có được hay không?” Tuy rằng không thể để cho Vệ Minh
Khê phục vụ mình nhưng nàng lại càng khát vọng phục vụ mẫu hậu. Chỉ cần nghĩ đến
cảnh tượng hương diễm ấy là Dung Vũ Ca có cảm giác hưng phấn đến mức khí huyết
như chảy ngược.
“Không cần!” Vệ
Minh Khê cự tuyệt, như vậy có vẻ rất không đàng hoàng, mặc dù ở trong cung đều
có cung nữ hầu hạ, nhưng chỉ cần nghĩ đến người làm việc đó lại Dung Vũ Ca thì
Vệ Minh Khê vẫn không thể tiếp nhận!
Mẫu hậu thực thẹn
thùng, Dung Vũ Ca tiếc nuối nghĩ.
***
Vệ Minh Khê tắm rửa
xong, cảm thấy mệt cực kì, lúc chuẩn bị ngủ thì Dung Vũ Ca không biết từ lúc
nào đã chui vào phía sau Vệ Minh Khê, từ sau lưng ôm lấy nàng, ngón tay bình thản
đặt lên bụng Vệ Minh Khê, môi hướng vào cổ Vệ Minh Khê, phả một luồng nhiệt
khí.
Vệ Minh Khê mở to mắt,
cảm giác được hơi thở trên người Dung Vũ Ca bao quanh lấy mình, nàng cũng dung
túng để mặc thân thể mình nằm trong lòng Dung Vũ Ca, cảm thụ được vòng tay mềm
mại thơm mát trên cơ thể mình, cảm giác hoàn toàn bất đồng khi ở bên cạnh phu
quân.
Nhưng Dung Vũ Ca
cũng không phải chỉ ôm Vệ Minh Khê là thỏa mãn, nàng vẫn còn một lòng mơ tưởng
đến chuyện vẫn chưa làm xong trong rừng cây lúc ấy, vốn định cùng mẫu hậu làm một
màn uyên ương tắm tiên, đáng tiếc mẫu hậu quá ngượng ngùng nên đành từ bỏ.
Người vốn đã thèm
thuồng Vệ Minh Khê lâu như vậy thì làm sao có thể để yên cho đành. Tay Dung Vũ
Ca như con rắn nhỏ, cực kì không an phận, từ bụng Vệ Minh Khê dần trượt lên
trên. Vệ Minh Khê theo bản năng bắt lấy bàn tay mềm mại đang đặt trên bụng
mình, trong lòng nàng vẫn có chút sợ hãi, sợ hãi đối với chuyện sắp xảy ra,
nhưng sâu thẳm bên trong lại ẩn chứa một chút mong đợi.
“Chỉ nhi, ta thật sự
rất muốn, rất muốn nàng, ngay cả trong mộng cũng muốn cùng Chỉ nhi hoan lạc,
nghĩ đến Chỉ nhi không mặc y phục ở dưới thân ta, tựa như hai nàng ở thanh lâu
vậy, muốn đối với Chỉ nhi muốn làm gì thì làm…” Dung Vũ Ca, con người càn rỡ
này, ở sau lưng Vệ Minh Khê nhẹ nhàng to nhỏ miêu tả giấc xuân mộng nàng hằng
mơ đêm đêm, miêu tả rất chân thật làm cho Vệ Minh Khê nghe mà mặt đỏ tai hồng,
Dung Vũ Ca thật phóng đãng…
“Không cho nói,
không đàng hoàng chút nào…”
***

