17. Tiếng dương cầm trong mưa

Tiếng dương cầm trong mưa

Dành tặng chị Heidi,
một người con gái đầy nghị lực và hoài bão

Những
bông tuyết lất phất đầu mùa dần nhạt nhòa qua ô cửa kính. Lam Lam nhìn cái màu
trắng u ám ấy lần cuối cùng trước khi nhắm mắt vùi chôn ngày hôm qua vào dĩ
vãng. “Tạm biệt!”. Cô muốn hét lên thật
to để mọi người cùng biết rằng cô đã vĩnh biệt nơi này và sẽ không bao giờ quay
trở lại, nhưng cô vẫn tỉnh táo để biết kìm nén cảm xúc đang chực bộc phát trước
các nhân viên an ninh. Chiếc máy bay nặng nề nhấc thân hình đồ sộ của mình ra
khỏi đường băng và lao vun vút vào bầu trời cao. “Thế là chấm hết”. Lam Lam đặt bút ghi vào trang cuối cùng của cuốn
nhật kí. “Mình sẽ từ bỏ mọi thứ. Tất cả mọi
thứ để quay về theo đuổi ước mơ và bước đi theo tiếng gọi con tim. Dù phía trước
là bão tố hay biển dịu êm, mình cũng nhất quyết không lùi bước”.

Lam
Lam đến nhạc viện sớm hơn mười lăm phút so với giờ phỏng vấn. Chưa bao giờ cô cảm
thấy hồi hộp như vậy. Chiếc váy đen ôm sát thân hình làm nổi bật lên những đường
cong đầy nữ tính. Cô cười thầm khi thấy những ánh mắt ngẩn ngơ nhìn mình.

“Xin mời thí sinh Nguyễn Hoàng Lam Lam”.


giật mình khi nghe tiếng ai gọi tên. “Phải
cố lên, mình không được vụt mất cơ hội này”
. Lam Lam đẩy nhẹ cửa bước vào
phòng. Ba vị giám khảo đang ngồi đó nhưng Lam Lam có cảm giác căn phòng lạnh lẽo
không hơi người.

“Lam Lam, tên khá hay. Tại sao cô lại
từ bỏ việc hoàn thành luận văn MBA để trở về Việt Nam theo con đường âm nhạc?”.
Vị giám khảo ngồi ngoài cùng lướt ngang CV của cô. Cặp kính cận trắng của ông
như muốn trượt dài trên sống mũi.

“Vì tôi muốn theo đuổi niềm đam mê âm
nhạc. Chỉ có tiếng đàn piano mới hiểu được tâm hồn tôi. Còn MBA đã và sẽ dần dần
làm tâm hồn tôi héo úa nếu tôi chọn nó”.

“Vì sao cô quay về Việt Nam chứ không
học Piano ở bên đó?”. Vị giám khảo ngồi phía bên tay phải nhíu đôi lông mày màu
trắng rồi nhìn Lam Lam với ánh mắt khó hiểu.

“Vì tiếng đàn của Marksim. Tôi được
may mắn tham dự buổi trình diễn của anh ấy ở Seoul và tôi quyết định phải trở về
Việt Nam để tham dự khóa đào tạo của anh cho cuộc thi Piano quốc tế sắp tới”.

Lam
Lam không đợi vị giám khảo có mái tóc bạc trắng trả lời mà cô nhìn thẳng vào
Marksim, vị giám khảo ngồi giữa đang nhìn cô chăm chú.

“Cô
có nghĩ, mình sẽ là lựa chọn của tôi không? Cô có biết cô là thí sinh thứ hai
ngàn rồi không?”.

Lam
Lam biết ánh mắt xanh kia đang tỏ ra khinh thường mình.

“Nếu không tin mình sẽ là sự lựa chọn của anh, tôi đã không trở
về đây”.

Lam
Lam nhìn thẳng vào đôi mắt lạnh lùng kia để cho anh ta thấy cô đang tràn đầy
năng lượng tuổi trẻ và cả hoài bão, hai thứ mà con người kia chắc chắn đang
khao khát. Chỉ cần lắng nghe tiếng đàn của Marksim, cô có thể hình dung ra bên
trong tâm hồn anh có một ma lực không thể nào cưỡng lại được và bây giờ khi ngồi
đối diện với ánh mắt sâu hun hút đó, Lam Lam càng tin chắc sự nhạy cảm của người
con gái và bản tính nghệ sĩ trong mình đã cho cô một nhận định đúng.

“Được,
cô hãy cho tôi thấy cô cảm nhận được gì trong bản nhạc From The God Father”.

Lam
Lam bước đến bên cây đàn piano được đặt ngay ngắn giữa phòng. Cô vuốt lên “làn
da gỗ” mịn màng của nó như muốn cảm hóa con quái vật đen bóng đồ sộ thành một
con vật cưng bé nhỏ trước khi lướt ngón tay trắng muốt thon dài lên phím đàn.

Marksim
lắng nghe tiếng đàn của cô gái thí sinh trước mặt mà anh cảm thấy trái tim như
muốn thổn thức. Bản nhạc không lời du dương khiến tâm hồn anh phiêu lãng tận
nơi đâu. Anh rời khỏi căn phòng ngột ngạt để đắm chìm hồn mình trên những con
phố cổ kính và hít thở mùi rêu phong của châu Âu hoa lệ. Kìa những kị sĩ thời
trung cổ đang cưỡi tuấn mã tung hoành ngang dọc châu Âu mà anh cứ ngỡ đoàn quân
Thành Cát Tư Hãn đang tung vó trên thảo nguyên phương Đông huyền bí bao la. Kìa
những dòng thác chảy ầm ĩ tung bọt trắng xóa đang cuộn mình tuôn ra sông để ùa
mình vào biển lớn. Những con sóng vỗ bờ ầm ĩ như muốn gào thét gọi tên anh. Kìa
những nụ hoa tung mình nở bông và cuốn lấy những chú ong nhỏ bé hút mật. Kìa những
đôi tình nhân đang trao nhau nụ hôn say đắm trong ánh hoàng hôn trên đỉnh đồi.
Đôi mắt Marksim đọng lại vào khoảng không gian trước mặt khi cô gái ngừng lướt
phím đàn và từ từ bước lại gần anh trong dáng đi uyển chuyển gợi cảm và mái tóc
đen dài tha thướt. Nét đẹp Á Đông và sức mạnh tâm hồn của người con gái Việt
Nam kia khiến Marksim ngẩn ngơ.

Lam Lam cười sung sướng khi nhận cuộc gọi từ
nhạc viện báo tin cô đã giành chiến thắng trước hai nghìn thí sinh. “1/2000, tỉ lệ chọi thật khắc nghiệt. Nhưng
mình biết mình thật may mắn”.
Lam Lam ngắm bộ váy đen chéo vai có đính những
hạt đá lấp lánh trước ngực mà cười thầm. “Biết
đâu ta giành chiến thắng là vì mày nhỉ?”.

Rầm!

Chiếc
Airblade màu đen của người thanh niên lạ quẹt trúng con Vespa trắng của Lam Lam
khiến cho cô không giữ được tay lái, loạng quạng té xuống mặt đường.

“Cô
có sao không?”.

Anh
ta đỡ Lam Lam đứng dậy nhưng cô đang vội nên chỉ xin lỗi anh ta rồi phóng con
Vespa như bay đến nhạc viện cho kịp giờ. “Hừ,
mình đã trễ ba phút mà anh ta còn trễ hơn nữa”.
Lam Lam nhận ra nơi tập nhạc
chính là căn phòng hôm đầu tiên cô gặp anh. Bên phải của căn phòng màu xanh
thiên thanh là một chiếc bàn trắng nhỏ với một bình hoa hồng còn ướt đẫm sương.
Ngay phía trên là ô cửa sổ có những chấn song sắt màu đen nhưng Lam Lam vẫn có
thể nhìn rõ những bông hoa hoàng hậu vàng nở thành chùm trên tán lá xanh đang
đung đưa qua lại.

“Nào,
chúng ta bắt đầu thôi. Tôi nghĩ cả hai đều biết mục đích của chúng ta là giành
giải nhất cuộc thi này”.

Lam
Lam giật mình bởi giọng nói của Marksim. Hôm nay anh ta không mặc đồ vest lịch
sự như buổi làm giám khảo nữa mà Lam Lam thấy một rocker đang đứng trước mặt
mình. Mái tóc đen tỉa lộn xộn nhưng lại rất hợp với khuôn mặt góc cạnh nam
tính. Chiếc quần jean bạc màu rách đúng mốt được anh ta kết hợp với áo thun trắng
cùng đôi giày xanh rêu Converse. Lam Lam ấn tượng mạnh bởi vòng đeo tay màu đen
có nổi những họa tiết rồng phương Đông và khoen tai hình cây đàn piano của
Marksim.

“Tôi hiểu”.

Lam
Lam không nói thêm lời nào. Cô bước lại cây đàn và bắt đầu hòa mình cùng
Marksim vào tiếng dương cầm. Cô đã hình dung ra phút giây được ngồi bên cạnh
anh và những ngón tay cùng lướt trên phím đàn như thế này biết bao nhiêu lần kể
từ khoảnh khắc nhìn thấy anh trình diễn trên sân khấu. Trái tim cô đập rộn rã.
Hơi thở như đang quẫy đạp để phá tan lồng ngực thoát ra ngoài không khí. Cô như
run lên mỗi khi Marksim chạm ngón tay anh vào tay cô để chỉ nốt nhạc. “Trời ơi, ta phải kiềm chế cảm xúc thôi”.

“Tôi thấy cô vẫn chưa điều khiển được cảm xúc của mình. Cô phải
là người cai trị nó chứ không phải bị nó dẫn đi. Cô tập lại bản Kiss The Rain này đến khi nào tôi thấy
hài lòng rồi ta mới tiếp tục được”.

Lam
Lam như muốn nổ tung khi phải đánh đi đánh lại bản nhạc đó cả trăm lần mà
Marksim vẫn lặng im không nói lời nào.

“Vẫn chưa được sao?”. Cô cau có quay
người lại hỏi.

Marksim ngồi đó, trên chiếc ghế bành
màu đỏ, hai chân gác chữ ngũ và nhâm nhi li rượu vang nhìn cô đầy ngao ngán.

“Chưa!”.

Lam
Lam đứng dậy bước lại ô cửa sổ. Cô nhìn những hạt mưa đang tung bay trên những
cánh hoa vàng và đọng lại trên những chiếc lá xanh để rồi chỉ thoáng sau chúng
buông mình hờ hững xuống mặt đường. Phía xa xa dòng người đang hối hả trốn mưa
trong những chiếc áo đủ màu sắc. Lam Lam khẽ bật cười rồi cô buông ngón tay lướt
trên phím đàn. Marksim nhận ra có sự thay đổi đột ngột trong âm thanh đang phát
ra từ cây đàn gỗ vô tri vô giác kia. “Thì
ra cô gái này chơi đàn bằng cảm xúc”.
Marksim cười thầm.

“Tôi nghĩ vậy là ok rồi. Tôi mời em một bữa tối kiểu Pháp nhé”.

Lần
đầu tiên đặt chân vào Annamite Restaurant, Lam Lam thật ấn tượng bởi lối trang
trí thanh nhã của tường nhà màu xanh đậm, những bức tranh về Việt Nam xưa như gợi
lại một An Nam thưở nào.

Dưới
ánh sáng vàng dịu dàng tỏa ra từ chùm đèn pha lê trên trần phả xuống mặt bàn đá
hoa cương, tiếng li chạm nhẹ vào nhau và ánh mắt Lam Lam như muốn chìm trong
đôi mắt xanh sâu thăm thẳm như nước biển Địa Trung Hải của Marksim.

Lam
Lam ngỡ như mình đang lạc bước chốn thiên đàng. Chuỗi ngày của cô ngắn ngủi vô
cùng dù nó cũng đầy đủ hai mươi tư tiếng đồng hồ nhưng nó không kéo dài lê thê
như thời gian cô ở Hàn Quốc. Một khoảng thời gian mà chỉ cần nghĩ đến cũng khiến
cô rùng mình. Cô đắm chìm trong nỗi cô đơn và quẫy đạp giữa biển khơi mênh mông
để tìm kiếm lối thoát cho tương lai. Khoảnh khắc được nhìn thấy những ngón tay
Marksim lướt trên phím dương cầm và anh hòa quyện cùng Kiss The Rain vẫn như còn đọng mãi trong kí ức Lam Lam. Thay vì luyện
đàn ở nhạc viện, giờ đây Lam Lam đã mặc nhiên coi nhà của Marksim là chốn đi về.
Những cử chỉ dịu dàng của Marksim vuốt ve mái tóc khi cô đứng ngắm bức tranh Mùa thu vàng của Levitan treo trang trọng
trong phòng khách, những bông hoa hồng đỏ thắm còn đọng hạt sương mai trong
bình pha lê, những cuốn sách dày lên trên kệ anh đã tự ý mua tặng mà chẳng cần
hỏi ý kiến cô nhưng chúng khiến cô như muốn nhảy cẫng lên y hệt một đứa con nít
được tặng quà, vì cô đã từng nhìn chúng một cách đắm đuối nhưng không dám mua,
đơn giản là cô phải kiềm chế lắm nếu không cô sẽ tiêu sạch khoản tiền hàng
tháng để rinh chúng về chật góc phòng trọ. Cô đã thôi mua sách từ ngày rời Hàn
Quốc vì cô vẫn thấm lắm nỗi đau khi phải mang những cuốn sách quý báu mình từng
nhịn ăn để mua cho người lạ.

Lam
Lam ghé qua nhạc viện để gặp một người phụ trách bên chương trình thi Piano quốc
tế ghé qua Việt Nam. Cô đang không biết tìm căn phòng đó ở đâu thì một thanh
niên bước lại gần.

“Cô đang tìm thầy Andrew từ Mĩ qua phải
không?”.

“Ơ, sao anh biết?”.

Lam
Lam tròn xoe mắt nhìn người thanh niên lạ, “trông
anh ta có vẻ quen quen nhỉ”
. Anh ta cười thật hiền để lộ hàm rắng trắng đều
tăm tắp. Đôi mắt như ánh lên tia sáng khi nhìn Lam Lam đang ngơ ngác.

“Chúng
ta từng đụng xe ngoài đường, cô quên rồi sao. Tôi không ngờ sau này lại biết cô
chính là người đã đánh bại hai nghìn thí sinh để tham dự cuộc thi danh giá đó”.

“À, thì ra là anh. Hôm đó tôi vội quá nên
không nhớ mình đã đụng xe như thế rồi bỏ đi làm sao luôn. Thật ngại quá”.

“Vậy tôi mời cô uống nước để cô chuộc lỗi
được không?”.

Trời ạ, hai con ngươi của Lam Lam như muốn
trồi ra khỏi hốc mắt khi nghe anh ta nói. Cô định xổ một tràng cho anh ta điếc
tai nhưng cô đành ghìm cơn bộc phát đó lại. Ít nhất thì mình cũng nên có một
người bạn ở xứ này. Ngoài Marksim ra, Lam Lam chẳng có đến một ai để tâm sự.

Quán Rhapsody là nơi lí tưởng cho hai người
thỏa sức im lặng mà ngắm dòng người đang hối hả ngược xuôi qua lại. Tuấn dường
như biết lúc nào thì nên để Lam Lam thỏa sức líu lo khi cô nghe tiếng đàn dương
cầm vọng lại từ quán nhỏ và khi nào anh cùng cô dõi mắt nhìn xuống mặt đường.

“Anh học đàn chỉ như một sở thích thôi
sao?”.

Lam Lam thật ngạc nhiên khi Tuấn vốn là dân
kinh tế nhưng lại dành niềm đam mê cho tiếng đàn dương cầm.

“Anh
mê cả ba cô gái là dương cầm, ghita, violon, cho nên anh không thể dành tình
yêu cho một trong số các cô đó. Anh đành chọn kinh tế làm vợ, còn ba cô ấy là
người tình thôi”.

“Haha,
em ước gì mình cũng có vài người tình như thế. Nhưng tiếc là ngoài dương cầm ra
em chưa thật sự rung động với anh nào khác. Mưa rồi kìa, Sài Gòn hay thật đấy.
Thoắt nắng, thoắt mưa”.

“Nó
giống tính nết em mà”.

Tuấn nhấp li cà phê đen rồi nhìn ra ngoài ô
cửa sổ. Những hạt mưa lất phất tạt vào mặt kính nhưng anh không bận tâm chúng
đã phá tan yên bình của không gian trước mặt mà đôi mắt anh lặng lẽ nhìn vào
hình ảnh Lam Lam phản chiếu trong những giọt nước.

“Anh
đi Thái Lan có việc. Em ở nhà luyện những bản nhạc anh đã in sẵn rồi thu âm và
gửi qua Thái cho anh”.

Marksim hôn nhẹ lên môi Lam Lam trước khi bước ra cửa.

“Cho em đi cùng với. Em muốn thư giãn
một tuần thôi”.

Cô nũng nịu trong vòng tay anh nhưng
đôi mắt xanh của Maksim như đang lang thang đâu đó trong làn nước biển Địa
Trung Hải.

“Anh đi công tác mà. Nhớ thu âm gửi
qua cho anh đó”.

Chỉ
còn mình Lam Lam trong căn biệt thự kiểu Pháp sang trọng ngay giữa thành phố sầm
uất. So với cái thời ở Seoul thì bây giờ cô đang sống ở thiên đàng. Cô từng ao
ước có một căn nhà kiểu phương Tây và bây giờ điều đó gần như đang trở thành hiện
thực. Cô ngắm bức chân dung nàng Monalisa mà thầm ao ước một ngày nào đó mình sẽ
trở thành bà Lam Lam Henry và sẽ có một đứa con thừa hưởng những nét hoàn hảo của
Marksim. Tiếng mưa vẫn rơi đều bên ô cửa sổ nhỏ. Giờ này Marksim đang làm gì ở
xứ chùa vàng ấy. Cô quên đi những đợt sóng nhỏ đang lăn tăn cuộn trong lòng để
thả hồn vào bản nhạc Marksim đặt trên cây dương cầm và tiếng mưa ngoài kia đang
nhún nhảy theo âm thanh vọng lại từ căn phòng sang trọng phả ánh nến vàng mờ mờ
ảo ảo nhưng hình như thiếu chút hơi ấm.

“Em chơi đàn càng ngày càng tiến bộ. À, bản nhạc Life Under Deep
Sea em sáng tác cho anh rất hay. Chỉ còn vài ngày nữa là đến cuộc thi rồi. Anh
sẽ về nước trước thời điểm quan trọng đó”.

Lam
Lam cảm thấy hụt hẫng khi đọc dòng email ngắn gọn mà Marksim gửi. Anh quá bận đến
nỗi không thể gọi điện về hỏi thăm hay viết mail dài hơn một chút được hay sao.
Lam Lam quăng mình lên ghế bành, nhìn chằm chằm vào con mèo có bộ lông trắng muốt
đang lặc lè lê thân hình hơi quá khổ bước lại liếm chân cô. Lam Lam quyết định
làm một việc mà cô tin nếu Marksim nhìn thấy anh sẽ mất niềm tin nơi cô. Lam Lam
bước lên bậc thang làm từ đá cẩm thạch trắng và mở cửa phòng đọc sách của
Marksim. Anh đã khóa căn phòng này trước khi đi Thái nhưng cô cũng đủ thông
minh để thuê một anh thợ sửa khóa đến với lí do làm mất chìa. Chưa bao giờ
Marksim mời cô đặt chân vào căn phòng vốn gợi lên sự tò mò cho cô. Cô từng hình
dung nó sẽ chất đầy những tác phẩm văn học bất hủ trên một chiếc kệ sách cổ và
những bức tranh sao chép lừng danh sẽ được anh đặt trang trọng trên bức tường
màu xanh. Nhưng Lam Lam như muốn chôn chân tại chỗ khi căn phòng chẳng có kệ
sách nào ngoài vài ba cuốn sách nằm không theo thứ tự trên mặt bàn. Những mảnh
thủy tinh rơi vương vãi trên sàn nhà và những bông hồng nhung đã héo khô chết từ
lúc nào. Những bức tranh đen trắng khổ lớn treo đầy trên tường hình một cô gái
tóc tém rất cá tính. Lam Lam ngẩn người nhìn cô gái trong bức tranh và rồi cô
chợt hiểu đây mới chính là bóng hình trong tiếng đàn của Marksim. Cô lấy cam đảm
bước lại chiếc bàn mà Marksim vẫn thường ngồi đó viết lách. Những phong thư màu
vàng tự tay anh làm và vẽ bút chì khung cảnh con đường cổ kính có những chùm
đèn đường chiếu ánh sáng xuống cho chàng trai ngồi chơi những nốt dương cầm và
cô gái tóc ngắn ngồi phía trên buông đôi chân hờ hững xuống phím đàn.

“Anh sẽ trở về bên em sớm thôi, Anna. Cô ta chỉ là công cụ để
anh chinh phục đỉnh cao. Cô ta thật sự có tài. Anh tin chắc cô ta sẽ giành giải
nhất cuộc thi này, khi đó anh sẽ trở về bên em và cho bố em thấy rằng anh xứng
đáng trở thành hiệu trưởng trường âm nhạc đó thay cho ông. Em hãy tin rằng cuộc
đời anh chỉ có em và cây dương cầm thôi”.

Lam
Lam khuỵu gối xuống nền nhà. Nước mắt nhòa đi khiến cô không nhìn thấy những vết
máu chảy dưới chân mình.

Ngoài
kia mưa vẫn rơi, Lam Lam đón sinh nhật tuổi hai mươi bảy trong bản nhạc Kiss The Rain và chỉ có thanh âm của những
giọt nước đang thi nhau nhảy tung tóe ngoài kia làm bạn. Có lẽ nào người ta nói
đúng? Tiếng dương cầm chỉ mang đến sự lẻ loi và khi trót yêu nó thì đồng nghĩa
với sự cô đơn. Lam Lam đã từng không tin điều đó nhưng thời gian lại trả lời cô
bằng một đáp án hết sức phũ phàng. Lam Lam đón sinh nhật trong căn gác thuê trọ
và chỉ có cây đàn cùng tiếng mưa làm bạn.

“Qua Mộc cà phê với anh đi. Đừng ủ rũ ở nhà trong cái ngày trọng
đại của mình như thế chứ cô bé. Em đâu phải là cô gái dễ dàng bị bão quật ngã
chứ”.

Lam
Lam lau vội nước mắt rồi phóng như bay ra ngoài đường. Con Vespa trắng dở chứng
đứng im ngay góc đường vắng.

“Xe em hư rồi. Chắc giờ phải dắt bộ tìm chỗ sửa. Thôi hẹn anh
khi khác nhé”.

Lam
Lam hì hục dắt chiếc xe đáng nguyền rủa đang ì ra trước mặt mà nước mắt thi
nhau chảy xối xả. Chiếc áo mưa rộng thùng thình vướng víu khiến cô khó khăn lám
mới dắt được con Vespa lê từng bước chậm chạp trên mặt đường trơn trượt. Ánh
đèn vàng soi rõ những hạt nước đang nhảy tung tóe. Giá mà có tiếng dương cầm
vang lên lúc này nhỉ. Lam Lam thầm nguyền rủa mọi thứ. Mặn. Vị mặn này Lam Lam
đã nếm nhiều lần từ lúc cô bước ra khỏi căn biệt thự lộng lẫy của Marksim. Đắng.
Vị đắng tan trên đầu lưỡi ngay cả khi cô không hớp lấy một giọt cà phê đen nào.

“Ngốc quá, sao em có thể hành hạ mình trong ngày hôm nay chứ?!”.

Tiếng
Tuấn vang lên từ phía sau làm Lam Lam chợt bừng tỉnh. Anh che ô cho cô để những
giọt nước không còn vương trên tóc cô nữa. Chiếc áo khoác màu đen của anh trùm
lên thân hình ướt đẫm của cô khiến cô không biết nói gì hơn. Tuấn dắt xe Vespa
đi bên cạnh cô nhưng cả hai không nói thêm một lời, mặc kệ cho tiếng mưa rơi
nói hộ lòng người.

Khán
phòng chật ních người yêu nhạc. Lam Lam bước lên sân khấu, cúi đầu nhìn khán giả.
Marksim đứng đó vẫy tay cô. Anh cười thật tươi động viên cô nhưng Lam Lam chỉ
thấy một làn khói đen u ám thoát ra từ bộ vest đen sang trọng của anh.

“Thí sinh Nguyền Hoàng Lam Lam, đại diện
của Việt Nam sẽ trình bày bản nhạc Kiss
The Rain
của Yiruma”.

“Gì cơ?”.

Lam
Lam mỉm cười khi lướt nhẹ ngón tay trên phím đàn. Cô có thể hình dung ra khuôn
mặt hốc hác và đôi mắt căm phẫn của Marksim khi nghe cô đánh bản nhạc này. Anh
yêu cầu cô phải chơi bản nhạc You Are My
Angel
do anh tự sáng tác dành tặng cho cô gái trong tranh ấy ở cuộc thi lần
này. Nhưng Lam Lam đã quyết định quên đi đôi mắt xanh đầy ma mị và cả bông hồng
nhung kia. Cô biết Tuấn đang ở đâu đó trong khán phòng này để lắng nghe tiếng
dương cầm trong mưa cô gửi cho anh.

Nếu Sài Gòn trong ai đó là chốn xô bồ, là những con đường ngập
nước, là những buổi trưa nắng chang chang như thiêu như đốt, là những cô gái bịt
khẩu trang như Ninja để tránh không khí ô nhiễm và nuôi dưỡng làn da trắng trẻo
ngọc ngà, là những ai đó vô tình bước ngang qua đời nhau, vô tình đến vô tình.
Nhưng Sài Gòn trong em là làn gió mát lạnh và những con đường ngập lá vàng rơi,
rồi sau cơn mưa là một khoảng trời trong xanh mênh mông cao vời vợi, là những
bông hoa vàng xoay xoay theo chiều gió rồi nằm im trên mặt đường, là cặp tình
nhân ngồi trên xe máy vẫn tranh thủ nắm tay nhau cười khúc khích, là Sài Gòn cà
phê sữa đá của những chiều cuối tuần, là tiếng cười rộn ràng khi hòa mình vào
những giai điệu sôi động cùng Flashmod đường phố và hồn nhiên như đã từng quen
nhau lâu lắm rồi. Là một Sài Gòn dịu dàng đến ủy mị khi lắng nghe một bản nhạc
không lời trong tiếng mưa rơi tí tách, là một chút lặng thinh giữa dòng đời gấp
gáp. Là Sài Gòn đông đúc nhưng sẽ cô đơn nếu thiếu đi vòng tay ấm áp. Là một ai
đó đi bên cạnh em nhưng để tiếng mưa nói hộ lòng người. Đã có ai từng nói với
anh trong tiếng đàn của một ngày mưa chưa?

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.