Lưu Hương Đạo Soái - Chương 21 phần 1

Chương 21 - DƠI TRONG ĐỊA NGỤC

Thanh
chủy thủ trong tay Kim Linh Chi được đưa cao lên. Bỗng, nàng bật cười sằng sặc.
Mặt đầy ngấn lệ, nàng cười, gương mặt đẹp hơn trước, như hoa dưới cơn mưa xuân!
Hồ Thiết Hoa nhìn nàng, si si dại dại. Hắn chợt thấy, nàng chính là người của y
mơ ước! Nàng không hẹp lượng, không cố chấp, thù oán vặt vạnh, tánh tình bộc
trực, hành động dứt khoát, nhanh nhẹn. Vô luận trong tình huống nào, nàng cũng
được rất cởi mở, lại gây cởi mở cho người chung quanh luôn.

Y
nhận ra, nàng có rất nhiều điểm tốt! Những điểm đó, khó mà đếm cho đủ số. Một
thiếu nữ như vậy, nếu y bỏ qua, thì thật là ngốc! Tìm đâu cho có một nàng thứ
hai? Y nhìn sững nàng, hầu như quên mất những người chung quanh.

Trương
Tam bỗng thở dài, lắc đầu, thốt:

- Xem
ra, chẳng những Kim cô nương cắt lưỡi hắn mà chơi, lại còn cắt luôn cái hồn của
hắn! Hồ Thiết Hoa tiếp:

- Nào
chỉ có lưỡi và hồn bị cắt? Cả quả tim của ta, cũng bị cắt luôn!

Kim
Linh Chi trở xống chủy thủ, gõ trên đầu y, kêu một tiếng cốc, cười hỏi:

- Ngươi
con có quả tim đó sao? Ta cứ tưởng tim ngươi đã bị chó ngoạm từ lâu!

Thiếu
nữ cười sau khi khóc, nụ cười đó là tia nắng sau cơn mưa xuân dài đẳng liên tục
mấy hôm.

Kim
Linh Chi nhìn đến xác Bạch Liệp, nụ cười tắt lại liền. Nàng lẩm nhẩm:

- Gã...
gã chết thảm quá! Ai độc tâm, hạ độc thủ? Thật là tàn nhẫn! Trương Tam thốt:

- Đêm
qua, lúc thuyền chạm đá, chừng như mọi người đều có mặt trên sân thuyền!

Kim
Linh Chi gật đầu:

- Tất
cả đều có mặt, trừ một Bạch... Bạch tiên sanh, là không thấy gã đâu hết!

Nàng
gượng ý gọi Bạch Liệp bằng hai tiếng tiên sanh cho tôn trọng, linh hồn người
chết. Nhưng rồi nàng cũng trở về cái tiếng gã.

Chẳng
qua Bạch Liệp không có một giá trị tương xứng với nàng. Nàng có cảm tưởng như
vậy. Không riêng gì một Bạch Liệp, dưới con mắt nàng thì mọi người đều tầm
thường, may ra chỉ có mỗi một mình Lưu Hương mà thôi.

Chàng
được nàng nể trọng, kiêng dè ít nhiều.

Nàng
tiếp:

- Ta
cứ tưởng, gã không dám gặp lại ta, sau khi bị nặng lời trong bữa cơm tối! Do
đó, gã rút mình trong phòng.

Đôi
mắt đỏ lên, ánh mắt ươn ướt, buồn thảm tiếp luôn:

- Nếu
đêm đo, ta đừng nặng lời với gã, gã đâu tránh mặt ta, gã đã có mặt trên sân
thuyền, thì làm gì bị sát hại?

Hồ
Thiết Hoa cao giọng:

- Sự
tình không liên hoan gì đến cô nương cả! Thủ phạm gây ra vụ án, nếu không là
Câu Tử Trường, thì cũng là Đinh Phong, cô nương hoàn toàn vô can!

Không để ai nói chen, y tiếp luôn:

- Bởi vì Câu Tử Trường là con người duy nhất có lí
để giết gã. Gã chợt phát hiện Câu Tử Trường và Đinh Phong có mặt trên thuyền
này, nên kinh khiếp mà bối rối, mất phản ứng, do đó bị hại.

Trương Tam thở dài:

- Lập luận đúng, rất tiếc lúc đó thì Câu Tử trường
đã đi rồi!

Hồ Thiết Hoa giật mình, buông gượng:

- Có thể... bọn Câu Tử Trường giết người rồi mới
bỏ đi. Bởi, chúng ta không xác định được thời gian chết của Bạch Liệp kia mà!

Lưu Hương thốt:

- Nhưng Câu Tử Trường và Đinh Phong không sử dụng
được Trích Tâm Thủ!

Hồ Thiết Hoa hỏi:

- Sao ngươi biết?

Lưu Hương giải thích:

- Chỉ vì Khô Mai đại sư luyện Trích Tâm Thủ, cốt
để đối phó với người trên đảo Biên Bức mà thôi. Do đó, chúng ta có thể thấy,
tuyệt kỹ Trích Tâm Thủ không hề được truyền ra ngoài. Môn công đó cầm như bị
loại trừ trong vũ học Hoa Sơn!

Hồ Thiết Hoa suy nghĩ một chút, rồi gật đầu, thốt:

- Phải đó! Theo khẩu khí của vị cô nương họ Hoa,
thì Khô Mai đại sư chỉ mới luyện Trích Tâm Thủ gần đây thôi.

Trương Tam tiếp:

- Như vậy, người biết môn công đó chỉ có ba?

Hồ Thiết Hoa tán đồng:

- Đúng vậy! Chỉ có ba thôi!

Lưu Hương trầm giọng:

- Hai, chứ không phải ba! Vì Khô Mai đại sư đã
chết rồi!

Hồ
Thiết Hoa cao giọng:

- Ta
bảo chứng, Cao Á Nam tuyệt không phải là hung thủ! Bởi, trong đêm qua, nàng
luôn luôn ở bên cạnh ta. Nàng không có phép phân thân đi làm cái việc giết
người!

Kim
Linh Chi chừng như muốn nói gì đó, song nhìn sang Lưu Hương, nàng nín lặng.

Trương
Tam chợt kêu lên:

- Đúng
rồi! Đêm qua, Hoa cô nương là người lên sân thuyền sau cùng, lúc nàng lên đến
đó, là thấy thần sắc nàng có vẻ khác thường!

Hồ
Thiết Hoa trừng mắt:

- Ngươi
lại nghi Hoa Chân Chân?

Trương
Tam gằn giọng:

- Không
là nàng thì ai?

Hồ
Thiết Hoa lắc đầu:

- Không
thể được! Các ngươi cho nàng là hung thủ, nhất định ta không tin!

Kim
Linh Chi bĩu môi:

- Ngươi chỉ tin là ta thôi mà!

Hồ Thiết Hoa cười khổ, lẩm nhẩm:

- Chỉ vì nàng... thấy máu là hôn mê. Thì làm sao
nàng, dám gây cuộc đổ máu?

Trương Tam lạnh lùng:

- Chính ta đây, có lúc thấy máu, ta còn xỉu thay!
Muốn chết thì khó, chứ muốn xỉu còn gì dễ hơn!

Hồ Thiết Hoa lắc đầu:

- Vô luận làm sao, ta không tin con người ôn nhu
như thế lại là một hung thủ sát nhân!

Trương Tam trầm ngâm một lúc, vụt hỏi:

- Ngươi còn nhớ Vô Hoa hòa thượng chứ?

Hồ Thiết Hoa cau mày:

- Hắn làm gì trong vụ này mà ngươi nhắc?

Trương Tam tiếp:

- Ngươi hẳn phải nhận hắn có vi tư văn, ôn nhu
chứ?

Hồ Thiết Hoa gật đầu:

- Hắn đúng là một tiểu cô nương!

Trương Tam tiếp:

- Nghe ai nói đến hai tiếng sát nhân, là hắn lấy
tay bịt tai liền. Nhưng nếu hắn giết người, thì cứ mỗi nhát dao là đi đời một
mạng. Dường như hắn chém cỏ!

Hồ Thiết Hoa nín lặng. Một phút sau, hắn thở dài,
thốt:

- Nếu là nàng là hung thủ thì chắc có một người
xốn xang lắm!

Y nhìn qua Lưu Hương tiếp:

- Ngươi nghĩ sao, lão Xú Trùn?

Lưu Hương không nói gì.

Kim
Linh Chi cũng thở dài thốt:

- Thực
ra, ta cũng không tin một con người thùy mị ngây thơ như nàng lại là một tay
sát nhân được!

Hồ
Thiết Hoa tiếp nối liền:

- Phải
rồi! Ai mà tin được chứ! Các vị đừng quên, Bạch Liệp có võ công rất cao, đến
Cao Á Nam cũng chưa chắc là đối thủ của gã, nói chi Hoa Chân Chân, tuổi còn nhỏ
quá, lại có thể nhập môn sau Cao Á Nam rất lâu, võ công kém hơn Cao Á Nam, làm
gì nàng giết nổi Bạch Liệp?

Trương
Tam cười khổ:

- Kì
thực, ta đâu có đoán định nàng là hung thủ, bất quá ta cho rằng có thể là nàng...

Hồ
Thiết Hoa chận lại:

- Không
thể nào được! Một điểm nhỏ cũng không!

Trương
Tam lẩm nhẩm:

- Hung
thủ không là nàng, thì là ai? Không lẽ Khô Mai đại sư hiện hồn lên, giết người!

Kim
Linh Chi phát sợ liền, nấm tay Hồ Thiết Hoa thấp giọng bảo:

- Nơi
đây quỷ khí nặng nề quá, muốn nói gì chúng ta lên bên trên kia mà nói!

Hồ
Thiết Hoa gật đầu:

- Phải!
Chỉ sợ người của đảo Biên Bức đã đến rồi, và đang đợi chúng ta!

Chờ
cho họ đi hết, Lưu Hương cúi mình xuống, lấy móng tay cào hốt trên mặt gỗ, nhặt
cái chi đó, bỏ vào một mảnh giấy, gói kỹ. Chàng phát hiện sự chi?

Họ
chẳng thấy ai hết. Cả bọn thủy thủ, đã tập hợp một nơi, ở lái thuyền, lúc đó
cũng biến mất dạng. Kim Linh Chi giật mình.

Trương
Tam kêu lên:

- Hay
là người của đảo Biên Bức đã đến, và hốt chúng đi rồi?

Hồ
Thiết Hoa căm hận:

- Không
ai đến tiếp, không lẽ chúng ta không đi được sao chứ?

Trương
Tam dọ dẫm:

- Ít
nhất Kim cô nương cũng biết lối vào đảo chỗ nào chứ?

Kim
Linh Chi không đáp. Niềm sợ hãi lộ rõ rệt trên gương mặt trắng nhợt của nàng.

Hồ
Thiết Hoa trấn an:

- Không
quan hệ gì cả. Dù cô nương không biết, bọn này cũng tìm ra được vậy!

Rồi y cười, tiếp luôn:

- Thần Thủy Cung là nơi tối bí mật, cũng tìm ra
như thường kia mà!

Kim Linh Chi bỗng nắm tay Hồ Thiết Hoa, bảo:

- Đừng đi là hơn! Ngươi nghĩ sao?

Hồ Thiết Hoa lấy làm lạ:

- Tại sao?

Kim Linh Chi cuối đầu:

- Chẳng... chẳng tại sao cả!

Hồ Thiết Hoa dịu giọng:

- Đã đến đây rồi, không lẽ bỏ cuộc?

Trương Tam tiếp:

- Hà huống, muốn trở lại cũng không trở lại được? Phương tiện đâu? Do ngã nào?

Kim
Linh Chi run người:

- Nhưng...
Các ngươi chưa biết nơi này nguy hiểm như thế nào! Đáng sợ lắm, các ngươi ơi!

Hồ
Thiết Hoa mỉm cười:

- Những
nơi đáng sợ hơn, bọn tại hạ từng đi qua rồi. Cô nương có nghe nói đến Thạch
Quan Âm chăng?

Kim
Linh Chi gật đầu.

Hồ
Thiết Hoa tiếp:

- Bí
mật của Thạch Quan Âm, đáng kể là nguy hiểm nhất trần đời, ai vào đó rồi là
phải điên, dại ngay.

Y
nhớ đến sự việc tại Đại Sa Mạc, dù sự việc đã qua lâu, y vẫn còn sợ. Y thở ra,
tiếp luôn:

- Vào
đó rồi đừng ai mong sống sót trở về. Cô nương thấy đó, vậy mà bọn này vẫn còn
sống sót!

Kim
Linh Chi cắn môi, rồi lắc đầu, thốt:

- Bất
đồng!... Hoàn toàn bất đồng!

Hồ
Thiết Hoa cau mày:

- Bất
đồng ở chỗ nào?

Kim
Linh Chi không đáp.

Lưu
Hương cất tiếng:

- Kim
cô nương nói thế, thì hẳn là Biên Bức đảo có những đặc điểm đáng sợ, trên sức
tưởng tượng của con người.

Trương
Tam cười, vuốt ve:

- Nói
cho nghe đi, Kim cô nương! Tại hạ van cầu cô nương mà! Biên Bức đảo thực sự như
thế nào? Nơi đó có những cái gì đáng sợ?

Kim
Linh Chi trầm ngâm một chút, lại lắc đầu:

- Ta
không biết!

Hồ
Thiết Hoa mỉm cười.

Kim
Linh Chi vụt lớn tiếng:

- Thật
tình ta không biết, vì ta chẳng thấy chi cả!

Hồ
Thiết Hoa trố mắt:

- Không
thấy gì hết? Không thấy thì sao lại sợ?

Kim
Linh Chi cắn răng, qua một phút mới nói thành lời:

- Bởi,
chẳng thấy, nên ta mới sợ!

Hồ
Thiết Hoa cau mày:

- Lạ
chưa? Không thấy thì biết gì đâu mà phải sợ? Tại sao thế? Tại hạ không hiểu
nổi!

Trương
Tam thốt:

- Ta
hiểu!

Hồ
Thiết Hoa cười lạnh:

- Ngươi
hiểu cái mông chó!

Trương
Tam không giận, hỏi:

- Ngươi
nói cho ta nghe, trên đời, cái gì đáng sợ nhất?

Hồ
Thiết Hoa suy nghĩ một chút:

- Tịch
mịch! Ta cho rằng, trên đời, chỉ có sự tịch mịch là đáng sợ nhất!

Trương
Tam thở dài, cười khổ:

- Hồ
tiên sanh ơi! Hiện tại ta đương đúng trước một vấn đề sống chết, tánh mạng của
chúng ta lâm nguy, nên tìm phương pháp gì bảo vệ nó, xin tiên sanh dẹp cái hồn
thơ lại một xó nào đó đi!

Hồ
Thiết Hoa hừ một tiếng:

- Thế
ngươi cho cái gì đáng sợ nhất?

Trương
Tam đưa mắt nhìn ra xa xa, từ từ thốt:

- Cái
đáng sợ nhất, là bóng tối, là cái mà chẳng ai trông thấy!

Đoạn
hắn thở dài mấy tiếng, rồi tiếp luôn:

- Cho
đến bây giờ, ta mới thức ngộ cái ý tứ của ba tiếng Biên Bức đảo!

Hồ
Thiết Hoa trầm giọng:

- Ý
tứ gì?

Trương
Tam chưa đáp ngay, mà lại hỏi ngược:

- Ngươi
biết con dơi có khuyết điểm gì không?

Hồ
Thiết Hoa lắc đầu:

- Không!

Trương
Tam thốt:

- Đôi
mắt! Dơi là loài sanh vật không mắt!

Hồ
Thiết Hoa kêu lên:

- Ngươi
muốn nói là người trên đảo Biên Bức đều mù?

Trương
Tam gật đầu:

- Ta
nghĩ như vậy!

Hồ
Thiết Hoa cau mày:

- Chúng
mù thì có gì đáng sợ đâu?

Trương
Tam mỉm cười:

- Kẻ
mù không đáng sợ, song nếu chính ngươi biến thành kẻ mù, thì chắc chắn là ngươi
phải sợ sự biến hóa đó!

Hồ
Thiết Hoa thoáng biến sắc, hỏi:

- Chẳng
lẽ ngươi cho rằng bọn mình đến đó rồi, đều phải mù hết?

Trương
Tam gật đầu:

- Ta
suy nghĩ vậy!

Hồ
Thiết Hoa cười lạnh:

- Ta
không tin chúng có thủ đoạn làm cho bọn mình mù hết! Trừ ra chúng có phép ma!

Kim
Linh Chi thở dài, thốt:

- Họ không cần có ma pháp. Vô luận ai đến đó rồi,
tự nhiên biến thành kẻ mù! Không một ngọn cỏ. Đá thì màu tro, một màu khô cháy,
nhưng lại lạnh, lại cứng như kim cương, lại nhám, nhọn bén.

Sóng vỗ ầm ầm vào bờ đảo, như vạn quân reo, ngàn
ngựa hí ào ạt xông ra chiến trường. Bốn phía đảo toàn là đá, thứ đá gây trở
ngại cho thuyền, thuyền phu sơ ý là chạm đá, phải chìm. Đá nhô lởm chởm, đá
vương ra, như răng và móng thú dữ. Ai giỏi nghề hàng hải đến đâu, cũng vô
phương cho thuyền tiếp cận an toàn. Nơi đây không có sinh khí, nơi đây sát khí
bốc suốt tháng quanh năm.

Hồ Thiết Hoa đứng đầu gió, trên một mô đá đen, đảo
mắt nhìn quanh, buông tiếng thở dài, thốt:

- Đúng là một nơi đầy nguy hiểm!

Trương Tam cười khổ:

- Nếu ta không chính mắt trông thấy, thì có giết
ta, ai nói ta cũng không tin nổi trên thế gian có một địa phương như thế này!
Lại còn có sanh hoạt trên địa phương này!

Hồ Thiết Hoa tiếp nối:

- Có thể chúng chẳng phải là người! Chúng là quỷ!
Bởi nơi đây giống như một khu mộ địa, nơi đây thiếu vắng sanh khí rõ rệt. Đến
cỏ cũng không mọc nổi!

Trương Tam gật đầu:

- Cả những con thuyền cập đảo, cũng chẳng có một
chiếc nào còn nguyên vẹn! Xem ra, ai đến đây rồi, là không mong trở lại!

Hồ Thiết Hoa quay sang Kim Linh Chi, hỏi:

- Thật sự, cô nương có đến đây một lần?

Kim
Linh Chi buông gọn:

- Đúng
thế!

Hồ
Thiết Hoa tiếp hỏi:

- Cô
nương làm cách nào trở về được?

Kim
Linh Chi đáp:

- Biên
Bức công tử sai người đưa về!

Hồ
Thiết Hoa hỏi luôn:

- Nếu
chúng không đưa?

Kim
Linh Chi cuối đầu, gằn từng tiếng:

- Họ
không đưa, thì ta đành chết tại đây!

Đặt
chân lên đảo, nàng có vẻ cứng lưỡi, nói câu gì nàng cũng dùng khí lực đến khổ
sở. Đã thế, nói xong một câu, là nàng run mình một lần, rồi mồ hôi lạnh tươm ra
như nước dội.

Hồ
Thiết Hoa cũng ngán, cũng run, song ít hơn nàng. Bây giờ thì y bắt đầu tin là
Tiêu Kim Quật đáng sợ hơn Mê Hồn Quật của Phật Quan Am. Bởi, tại Mê Hồn Quật,
ít nhất cũng có lối thoát, khi cần rút lui. Nơi đây thì đúng là tử địa! Lưu
Hương luôn luôn suy tư. Bỗng, chàng hỏi:

- Cô
nương nói Biên Bức công tử là đảo chủ!

Kim
Linh Chi gật đầu:

- Phải!

Lưu
Hương hỏi tiếp:

- Cô
nương biết tên, biết họ Biên Bức công tử chăng?

Kim
Linh Chi lắc đầu:

- Không
một ai biết cả!

Lưu
Hương tiếp:

- Có
ai thấy mặt lão chủ chăng?

Kim
Linh Chi lắc đầu:

- Không!
Ta đã nói, ai đến đây rồi cũng phải biến thành mù!

Lưu
Hương cười nhạt:

- Như
vậy thì Nguyên công tử đỡ hơn chúng ta nhiều!

Hồ
Thiết Hoa hỏi:

- Đỡ
về cái gì?

Lưu
Hương mỉm cười:

- Y
mù sẵn, khỏi sợ bị người làm cho mù nữa!

Kim
Linh Chi vụt ngẩn đầu lên, thốt gấp:

- Này
Hương Soái... Hiện tại chúng ta còn kịp thời gian li khai Biên Bức đảo! Vậy nên
gấp rút li khai đi!

Lưu
Hương hỏi:

- Li
Khai? Rồi đi đâu!

Kim
Linh Chi đáp:

- Đi
đâu cũng được! Miễn là không còn ở đây nữa được rồi!

Lưu
Hương cau mày:

- Nhưng
do ngã nào mà đi?

Kim
Linh Chi thốt:

- Chúng
ta tìm một chiếc thuyền hư, nấp trong đó mà chờ, khi nào có thuyền khác đến đây...

Hồ
Thiết Hoa chận lời:

- Chờ
độ bao lâu?

Kim
Linh Chi đáp:

- Vô
luận bao lâu cũng được! Ta không đặt thành vấn đề!

Hồ
Thiết Hoa thở dài:

- Cô
nương không đặt thành vấn đề, nhưng lão Xú Trùn lại đặt thành vấn đề thì sao?

Kim
Linh Chi chớp mắt:

- Nơi
đây cực kì nguy hiểm, ta tưởng Hương Soái cũng tiếc sanh mạng như ai!

Hồ
Thiết Hoa lắc đầu:

- Cô
nương càng cho là nguy hiểm, hắn lại càng muốn ở lại!

Kim
Linh Chi cau mày:

- Tại
sao?

Hồ
Thiết Hoa giải thích:

- Chỉ
vì càng gặp nguy hiểm hắn càng thích thú. Hiểm nguy càng lớn, hắn càng thích
thú lớn! Hắn là con người trời sanh ra để mạo hiểm mà! Cho nên, biết được nơi
nào là nguy hiểm, là hắn đi tới ngay, đi rồi mà không trở về, hắn cũng không
tiếc hận!

Kim
Linh Chi cuối đầu từ từ thốt:

- Ta
biết các ngươi cho rằng ta sợ chết! Thực ra, không phải cái chết làm cho ta sợ!

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.