Bản du ca cuối cùng - Phần II - Chương 10
Phần 2
Chương 10
Khu đại học phơi mình dưới
nắng trưa. Các sinh viên ra về trước nhứt đang xuống những bậc thang ở cửa.
Kern nhón chân lên để cố tìm chiếc mũ dạ màu nâu của Ruth. Nàng cũng thường ra
về trong số những người đầu tiên. Anh không thấy Ruth đâu cả. Thình lình, anh
không còn thấy các sinh viên vừa ra. Bọn họ đã chạy trở vào. Chắc phải có
chuyện gì xảy ra.
Đột
nhiên, dường như bị bắn tung, một toán sinh viên bị tống vọt ra ngoài. Kern
nghe có tiếng kêu la. Thế là đã có ẩu đả. “Đóng đinh bọn Do Thái! Đập bể mặt
tụi nó đi! Tống cổ chúng nó về Palestine.”
Kern
rảo bước và đứng lại bên cánh phải ngôi trường. Anh cố tránh bị lôi kéo vào
nhưng đồng thời cũng muốn ở gần đó để có thể giúp Ruth thoát ra.
Một
toán khoảng ba mươi sinh viên Do Thái cố mở đường để chạy. Họ bấu chặt vào
nhau, định xuống các nấc thang. Chung quanh họ hàng trăm sinh viên đấm đá.
- Đập
tụi nó! Phân tán tụi nó ra! Nắm từng đứa một!
Một
sinh viên cao lớn hô to. Anh ta đang cầm đầu một toán hò reo tở mở, đánh phá
một góc. Anh ta ném từng sinh viên Do Thái ra ngoài cho đồng bạn, kẻ dùng tay
người dùng gậy hoặc gáy sách tha hồ nện.
Kern lo
quá nhưng vẫn chưa thấy Ruth. Anh đoán có lẽ Ruth vẫn còn ở bên trong. Trên các
bậc thang ngay cửa vào bây giờ chỉ còn có hai giáo sư. Một người để râu càm
nhọn hai chia theo kiểu Francois Joseph, mặt hồng hào, vừa xoa tay vừa mỉm
cười. Người kia, mặt xương xẩu và khắc nghiệt, lạnh lùng đứng nhìn cuộc hỗn
loạn.
Một vài
nhân viên cảnh sát từ bên kia công trường hối hả chạy sang. Người tới trước đứng
cách chỗ Kern chẳng bao xa. Ông ta ra lịnh cho hai đồng đội chạy sau:
- Đứng
cả lại! Đừng dây dưa vào!
Một
Cảnh sát viên hỏi:
- Chắc
tụi Do Thái, hả?
Viên
chức Cảnh sát tới trước, vừa gật đầu thì nhìn thấy Kern. Ông ta quắc mắt. Kern
làm như chẳng nghe thấy gì cả. Anh đốt thuốc hút thuốc rồi bước tránh ra vài
thước.
Một
sinh viên Do Thái nhỏ thó vụt thoát ra. Hắn dừng lại một lúc dường như để hoàn
hồn. Chợt thấy những người Cảnh sát, hắn chạy nhào tới kêu to:
- Mau
đi, mau cứu họ! Họ bị giết hết bây giờ!
Hai
người Cảnh sát nhìn họ như ngắm một vật lạ. Gã sinh viên bé nhỏ sững sờ một vài
giây rồi bỗng chạy ngược thật mau về nơi đang ẩu đả. Nhưng hắn vừa chạy được
mươi bước đã bị hai sinh viên khác xông tới chận đầu:
- Đồ Do
Thái bẩn thỉu. Nó đi kêu lính. Được rồi, để tụi tao cho mày kêu.
Một cái
tát tai, người sinh viên nhỏ thó ngã té trong khi anh chàng sinh viên kia tống
thêm một đạp vào bụng. Cả hai nắm lấy hắn mỗi người một chân và kéo xểnh đi
trên thềm đường. Khuôn mặt trắng nhợt và đôi mắt mở trừng trừng của hắn nhìn
thẳng về phía các người cảnh sát. Cái miệng há hốc vì kinh hoàng mới đó là một
lỗ đen ngòm. Bây giờ đã có một dòng máu nhểu ra. Hắn không kêu một tiếng.
Kern
bỗng thấy miệng mình khô đắng. Anh muốn nhảy xổ lại vồ lấy hai gã tàn ác kia.
Nhưng trước sự lưu ý chằm chặp của mấy người cảnh sát còn đứng đó, Kern đành
nghiến răng cho khỏi run bật lên và đi tránh ra xa.
Hai gã
sinh viên kéo lôi nạn nhân đi qua chỗ Kern. Chúng đang cười cợt, không một nét
hung bạo nào được nhận ra trên mặt chúng. Người ta chỉ thấy ở đó có cái gì hài
lòng, chánh đáng và vô tội, dường như chúng đang tham dự một cuộc trình diễn
thể thao chớ không phải là làm đổ máu một đồng loại.
Bất
ngờ, cứu tinh hiện ra. Một sinh viên cao lớn, tóc hoe vàng, từ nãy giờ vẫn đứng
yên bỗng nhíu mày khi thấy gã bé nhỏ bị kéo lê qua trước mắt. Anh ta chậm chạp
xăn tay áo lên rồi từ từ bước tới nện cho hai gã sinh viên kia mỗi người một
quả đấm như trời giáng.
Và cũng
chậm chạp, người sinh viên tóc hoe vàng đỡ gã bé nhỏ đứng lên và bảo:
- Thôi,
dông mau đi!
Rồi hắn
lại từ từ tiến về phía đám đông. Hắn nghiêng đầu, ngắm gã sinh viên cầm đầu và
tung thẳng một quả đấm vào mũi, tiếp theo là một cú móc ngược vào cằm khiến anh
chàng sụm xuống tại chỗ.
Ngay
lúc đó, Kern thấy Ruth. Nàng đã làm rơi mất cái mũ và đang đứng ở bìa đám hỗn
loạn.
Anh
chạy tới:
- Mau
Ruth! Chạy mau!
Ruth
vẫn chưa nhận ra người yêu, mặt tái xanh, lắp bắp:
- Cảnh
sát. Sao không can thiệp?
- Họ
không can thiệp đâu. Mình phải rời khỏi chỗ này ngay.
Mãi tới
lúc đó, Ruth mới nhận diện được Kern. Mặt nàng biến đổi đột ngột, như sắp khóc.
-
Ludwig, mình chạy đi.
Kern
nắm tay Ruth và kéo chạy. Phía sau họ có những tiếng la thất thanh. Nhón sinh
viên Do Thái đã bị chia cắt. Một toán đổ chạy ra công trường. Kern và Ruth bị
kẹt vào giữa.
Một
sinh viên nắm chặt cánh tay Ruth, hét to:
-
Rébecca đây, tụi bây ơi! A, Sarah!
Tự
nhiên, Kern bật tung như cái lò xo bị bóp ép. Anh không khỏi ngạc nhiên khi
thấy gã vừa nắm tay Ruth quỵ xuống. Anh cũng không rõ là mình đã đánh thế nào.
- Cú
trực tiếp đẹp lắm.
Người
vừa khen là anh chàng tóc hoe vàng. Bây giờ anh ta đã chộp được hai sinh viên
khác và dập đầu chúng lại. Vừa buông tay cho hai ngã kia ngã bất tỉnh, anh ta
vừa nói với Kern:
- Làm
như vậy tiện hơn.
Và anh
ta lại chộp được hai sinh viên khác.
Kern bị
trúng một gậy vào tai. Máu dồn lên mặt, anh phóng mình tới, đánh đập túi bụi,
bất kể ai. Anh nghe tay mình chạm vào một cặp kính và một người lộn nhào. Anh
lại xông tới nhưng thình lình đầu anh như nứt ra, và bức màn đỏ trước mắt từ từ
biến mất thành đen.
***
Kern
tỉnh dậy trong một phòng giam. Cổ áo anh rách nát, mặt anh chỗ bầm, chỗ rướm
máu và đầu nhức như búa bổ, Kern đứng lên. Có tiếng người bên cạnh:
- Chào
bạn.
Lại
chính gã thanh niên tóc hoe.
- Xui
quá, mình đang ở đâu vậy?
- Bị
nhốt rồi. Chừng một hay hai ngày là tự do.
- Tôi
thì còn lâu…
Kern
vừa đáp vừa nhìn quanh. Tất cả là tám. Toàn là người Do Thái, trừ anh chàng tóc
hoe. Không có Ruth.
Gã sinh
viên cười:
- Bạn
nhìn chung quanh để làm gì? Bộ trưởng họ bắt lầm hả? Sai rồi cưng. Chỉ có nạn
nhân mới hân hạnh bị coi là tội phạm.
Tâm lý
siêu hiện đại mà!
- Anh
có biết người con gái đi với tôi, ra sao không?
- Cô
gái? À… không có gì đâu. Đánh nhau loạn xạ ngầu nhưng nguyên tắc là phải chừa
con gái ra.
- Thật
không?
- Cũng
gần như vậy. Cảnh sát can thiệp ngay sau đó.
Kern
nghĩ, thông hành của Ruth còn hiệu lực, thế chẳng rắc rối bao nhiêu…
- Còn
ai bị bắt nữa không?
Anh
chàng tóc hoe lắc đầu:
- Chắc
hết rồi. Tôi là người cuối cùng. Họ còn do dự một lúc mới bắt tôi.
Kern
thở ra nhẹ nhõm. Như vậy là Ruth không sao.
Gã tóc
hoe nhìn Kern với vẻ châm chọc:
- Bạn
còn ấm ức phải không? Người nào vô tội cũng thế. Chỉ có tôi là hài lòng và vui
vẻ chấp nhận vì tôi tự ý tham gia.
- Anh
điệu lắm.
- Điệu
à? Bạn nên biết tôi là người kì thị không chê nổi. Nhưng không thể nào đứng yên
trước một cuộc thảm sát như vậy được. Quả đấm trực tiếp của bạn nhanh và mạnh
lắm. Có chơi quyền Anh không?
-
Không.
- Phải
học mới được. Nhưng bạn còn nóng nảy quá. Nếu tôi là giáo chủ dân Do Thái, tôi
sẽ ra lịnh cho các bạn học đánh đấm vài giờ. Có biết võ mới thấy mấy người anh
em chịu nể mình.
Kern sờ
lên đầu:
- Nhưng
ngay bây giờ thì không còn lòng dạ nào để học.
- Đó là
một cú dùi cui. Cảnh sát yêu quý của chúng ta. Luôn luôn đứng về phe thắng. Tới
tối là bớt đau, mình sẽ bắt đầu tập – Hắn nhìn quanh rồi duỗi dài hai chân ra –
Mình tới đây được hai tiếng đồng hồ rồi. Nóng chảy ra mỡ. Phải có một bộ bài
cũng đỡ.
Hắn vừa
nói vừa nhìn các sinh viên Do Thái với nét mặt khinh khỉnh. Kern thọc tay vào
túi:
- Tôi
có một bộ đây.
Đó là
bộ bài của Steiner cho và lúc nào Kern cũng mang theo trong mình như bùa hộ
mạng.
Gã tóc
hoe nhìn Kern, mắt sáng lên:
- Bạn
được lắm. Nhưng chắc không biết chơi bài Bridge phải không? Dân Do Thái không
hề biết chơi Bridge.
- Tôi
chỉ mới Do Thái có một nửa thôi và biết chơi nhiều thứ.
- Vậy
là cừ lắm. Bạn hơn tôi. Bây giờ bạn chỉ cho tôi cách đánh bài Thụy Sĩ, tới tối
tôi dạy bạn đánh quyền Anh.
Hai
người chơi bài cho tới tối. Trong khi đó, các sinh viên Do Thái giết thì giờ
bằng những câu chuyện chánh trị và công lý.
Kern ăn
được của gã tóc vàng bảy Đức kim về món phé. Anh cố tránh nghĩ tới Ruth. Gã tóc
vàng gom bài lại rồi trả Kern số tiền vừa thiếu.
- Bây
giờ tới phần thứ hai. Cố gắng trở thành một Dempsey thứ nhì.
Kern
đứng dậy. Anh vẫn còn thấy mệt:
- Đầu
tôi mà chịu một cú nữa là bể luôn.
- Đừng
lo, đầu anh còn khá tốt để lấy mất của tôi bảy Đức kim. Nào, tiến lên! Đuổi con
thỏ đi! Gởi cái phần nửa Do Thái còn lại đi chỗ khác.
- Được
rồi. Tôi đã cố làm như thế gần một năm nay.
- Vậy
là tốt. Bắt đầu tập chân. Tinh hoa của quyền Anh là sự nhanh nhẹn và dẻo dai
của đôi chân. Phải tập nhún nhảy. Nhờ nhún nhảy mà đấm bể mặt kẻ thù. Áp dụng triết lý của
Nietzche.
Anh ta
làm trước cho Kern xem và bảo làm theo.
Các
sinh viên Do Thái ngưng bàn cãi. Một gã đeo kính đứng lên:
- Anh
có vui lòng dạy tôi không?
- Sẵn
sàng. Lột kính ra và vào đây. Hoạt động lên, thây ma sình!
Gã tóc
vàng vừa nhảy vừa hô:
- Hai
bước bên trái, hai bước bên phải. Bây giờ tất cả nhào vô học bài sấm sét. Không
phải chỉ đánh bằng cánh tay mà đánh với sức mạnh của toàn thân.
Hắn lột
áo ngoài ra. Các sinh viên bắt chước theo. Hắn bắt đầu chỉ đấm và né tránh,
nghiêng người qua lại, chồm tới, ngửa lui.
Lúc tất
cả đều đẫm mồ hôi, hắn ra hiệu dừng lại:
- Tốt
lắm, các bồ đã hiểu rồi. Tám ngày còn bị nhốt hãy cố tập để chống kì thị chủng
tộc. Hít hơi vào thật sâu, thở ra chầm chậm. Và bây giờ các bạn coi tôi biểu
diễn một quả đấm trực tiếp, đòn lợi hại căn bản của quyền Anh.
Giữa
lúc nhóm trẻ hăng say tập dượt, cửa phòng giam vụt mở ra. Các môn đệ của hắn
lui vào một góc. Hắn trừng mắt với viên Giám thị:
- Đồ
mặt dày! Quân ngu ngốc!
Rồi hắn
quay lại phân trần với hai người lính:
- Những
gì mà các ông vừa thấy là một bài học nhân bản hiện đại, hiểu chưa?
- Hiểu
cái gì?
Gã tóc
vàng ra điều thương hại:
- Khổ
quá! “Đây là luyện tập thể xác, làm dịu dàng cơ thể”. Hiểu rồi, phải không? Af,
còn cái này là bữa ăn tối đây sao?
Viên
Giám thị gật đầu:
- Vậy
chớ còn gì?
Gã tóc
vàng kê mũi vào ga-men rồi nhăn mặt:
- Đem
mấy thứ này đi. Các người dám dọn bữa ăn tối như vậy cho tôi, hả? Đem nước rữa
dĩa cho con trai ông Chủ tịch Thượng viện ăn à? Muốn phơi áo, phải không?
Hắn
nhìn hai người lính gác:
- Tôi
sẽ đệ đơn thưa vụ này. Tôi muốn gặp ngay giới chức cao cấp ở đây. Đưa tôi đi
ngay. Cha tôi sẽ hỏi ông Tổng trưởng Nội vụ cho ra lẽ.
Cả viên
Giám thị cùng hai người lính gác đều ngơ ngác. Họ không biết phải đối phó ra
sao. Người lớn tuổi, dè dặt giải thích:
- Cậu
cũng biết đồ ăn trong nhà tù nào cũng vậy thôi.
- Bộ
tôi đang ở tù sao? Tôi chỉ mới bị câu lưu thôi. Anh không phân biệt nổi à?
- Dạ
biết… Nhưng cậu có thể ăn theo sở thích với điều kiện xuất tiền túi. Nếu cậu
đồng ý, chúng tôi sẽ nhờ người đi mua.
Thái độ
gã tóc vàng dịu lại:
- Dữ
không! Lâu quá mới nghe được một câu chí lý!
- Cậu
có mua bia không?
Gã tóc
vàng nhìn ông ta:
- Ông
coi bộ tốt. Tên ông là gì?
-
Rudoft Egger.
- Được
lắm. Tôi sẽ nói lại với cha tôi. Nên tiếp tục như thế.
Hắn móc
tiền trao cho viên Giám thị:
- Mua
thật nhiều thịt bê với khoai tây chiên. Một chai Quetsch …
Rudolf
Egger ấp úng:
- Rượu
mạnh …
Gã tóc
vàng cắt ngang:
- Vẫn
được phép mang vào. Hai chai bia, một chai cho mấy ông, còn một chai của tụi
này.
- Cám
ơn cậu.
- Nếu
bia không được lạnh thì coi chừng, tôi sẽ của ông một bàn chân. Nhưng nếu tốt
thì cứ giữ hết tiền thối lại.
Egger
cười nham nhở:
- Xin
tuân lệnh, Công tước!
Bữa ăn
riêng được mang tới. Gã tóc vàng mời Kern. Anh không muốn nhận lờivì nhận thấy
các sinh viên Do Thái kia vẫn bằng lòng với các ga-men súp lểnh loãng.
Gã tóc
vàng giục:
- Thời
đại mới phải biết phớt tỉnh. Đây là bữa ăn của bọn bàn cờ tụi mình.
Kern
đành nhận lời. Một lúc sau anh hỏi:
- Cha
anh có biết anh bị bắt không?
Gã tóc
vàng cười to:
- Bạn
tin à? Cha tôi chỉ có một nhà máy dệt ở Linz thôi.
Kern
ngạc nhiên. Gã tóc vàng vẫn bình thản:
- Dường
như bạn không hiểu ra rằng chúng ta đang sống trong một thời đại dối gạt lẫn
nhau. Nền dân chủ được thay thế bởi chánh sách mị dân. Hậu quả tất nhiên. Nào,
mình uống.
Hắn rót
một ly rượu mời anh chành sinh viên đeo kính. Anh này từ chối:
- Cám
ơn, tôi không biết uống rượu.
- Tôi
cũng đoán như thế.
Gã tóc
vàng uống cạn ly rồi nhìn lên trần nhà:
- Đó
cũng là một trong những lý do khiến các bồ bị ngược đãi suốt đời. Kern, hai đứa
mình uống hết chai chớ?
- Cũng
được.
Cả hai
uống hết chai và nằm dài ra. Kern nghĩ là có thể sẽ ngủ ngon nhưng anh cứ thức
giấc để tự hỏi “Họ có làm hại gì tới Ruth không? Bao lâu mình được thả?”
Kern bị
xử hai tháng tù về tội gây thương tích, phá rối trật tự công cộng, chống lại
nhân viên công lực và lưu trú bất hợp pháp. Anh phải gởi đồ riêng vào kho và
mặc quần áo tù. Anh chợt nhận thấy bộ đồ tù có điều thích hợp: Anh tiết kiệm
được quần áo của riêng mình.
Bạn tù
của Kern gồm có một tên trộm, một gã lưu manh cỡnhỏ và một giáo sư người Nga ở
Kazan bị bắt về tội vô gia cư. Cả bốn người cùng làm việc tại xưởng may của
khám đường.
Đêm đầu
tiên là đêm khổ sở. Kern vẫn nhớ lời khuyên của Steiner nhưnh anh vẫn thấy
buồn, không tài nào ngủ được.
Thình
lình, ông giáo sư Nga hỏi:
- Biết
tiếng Pháp không?
Kern
giựt mình:
-
Không.
- Muốn
học không?
- Muốn.
Học ngay bây giờ được không?
Người
tù giáo sư lồm cồm ngồi dậy.
- Phải
làm một cái gì để quên, chớ không thì điên luôn.
Kern
nói thêm:
- Ra
khỏi đây, chắc tôi sẽ tìm đường sang Pháp.
Hai
người ngồi ở giường ngủ từng dưới. Bên trên họ, gã lưu manh đang dùng viết chì
vẽ mấy hình tục tĩu lên tường. Người ông giáo sư quá ốm nên bộ đồ trông rộng
thùng thình. Râu ông lù xù và mặt ngây ngô như con trẻ với đôi mắt xanh xanh.
Với một
nụ cười hiền dịu, ông từ tốn nói với Kern:
- Chúng
ta bắt dầu với từ ngữ đẹp nhứt nhân loại nhưng cũng dư thừa nhứt: Tự do.
***
Trong
thời kì này, Kern học hỏi thêm nhiều thứ. Trong vòng ba ngày anh đã học được
cách nói chuyện ngoài sân với các bạn tù khác mà không cần phải máy môi.
Ởxưởng, anh luôn luôn ôn lại các bài học Pháp ngữ. Buổi tối, sau khi thụ huấn
ông giáo sư Nga, Kern được gã trộm dạy cách mở khóa bằng một sợi dây thép và
cách làm cho chó đừng sủa. Hắn cũng dạy cho Kern biết loại trái cây gì sẽ chín
vào mùa nào và cách lẻn vào một kho rơm để ngủ mà không ai thấy. Tên lưu manh
cỡ nhỏ mang lén vào được các tạp chí “Thời trang”. Thế là ngoài giờ đọc Thánh
kinh ra, họ học hỏi cách ăn mặc xứng hợp với các buổi lễ và cách tổ chức những
buổi tiếp tân.
Buổi
sáng ngày thứ năm trong khi Kern ra dạo ngoài sân thì bị một viên Giám thị đụng
mạnh vào người đến nỗi phải lảo đảo dựa vào tường.
Ông ta
mắng lớn:
- Bộ
đui hả?
Kern
giả bộ như đứng không nổi đễ ngã xuống và thừa dịp phóng chân vào xương ống
quyển của người Giám thị mà không bị cho là cố ý. Nhưng anh chưa kịp thực hiện
ý định thì người Giám thị đã chụp áo anh và nói khẽ rất mau:
- Xin
ra một giờ. Bảo là đau bụng – Và ông ta đổi giọng, hét to – Mau lên! Ai có thì
giờ đâu mà đợi?
Kern
tiếp tục đi vơ vẩn và tự hỏi, chẳng biết người Giám thị ấy có định ám hại mình
không? Anh hỏi ý kiến tên trộm với kĩ thuật nói không máy môi.
- Mình
có quyền xin ra. Đó là quyền ghi trong hiến pháp. Nhưng phải coi chừng.
- Được,
để xem hắn định làm gì. Dầu sao cũng là dịp để thay đổi không khí.
Kern
giả bộ đau bụng và người Giám thị đem anh ra. Tới một chỗ vắng, ông ta hỏi:
- Hút
thuốc không?
- Luật
cấm tù hút thuốc trong giờ làm việc.
Kern
cười:
- A,
ông định gài tôi hả? Không được đâu.
- Câm
miệng. Biết Steiner không?
Kern
nhìn sững người Giám thị:
-
Không.
Anh sợ
người ta gài bẫy để bắt Steiner.
- Không
biết Steiner, hả?
-
Không.
- Nghe
đây. Steiner bảo cho chú mày hay là Ruth vẫn bình yên. Không cần phải lo ngại.
Khi ra tù, chú mày phải làm cách nào để bị đuổi trở lại Tiệp Khắc rồi quay về
đây. Nghe rõ chưa?
Kern
bất giác run lên. Người Giám thị hỏi:
- Bây
giờ chịu hút thuốc chưa?
Kern
gật đầu. Người Giám thị rút một bao Memphis và một hộp diêm đưa cho Kern:
- Lấy
đi. Của Steiner gửi cho chú mày. Nếu bị bắt thì nhớ không phải là do tôi đưa.
Vào trong kia hút một điếu đi, thở khói ra cái lỗ. Tôi ở ngoài này canh chừng.
Kern đi
vào, lấy một điếu thuốc bẻ làm đôi và châm lửa. Anh hút từng hơi dài. Ruth vẫn
bình yên có Steiner giúp đỡ. Kern nhìn bức tường loang lổ với những bức hình
tục tằn và coi đó là căn phòng đẹp nhứt trên thế giới.
Thấy
Kern trở ra, người Giám thị hỏi:
- Tại
sao chú mày chối là không biết Steiner?
Kern
nói lãng:
- Ông
hút thuốc?
Người
Giám thị lắc đầu. Kern hỏi:
- Ông
gặp Steiner trong trường hợp nào?
- Hắn
cứu tôi ra khỏi một vụ rắc rối to. Thôi, trở lại.
Cả hai
tới xưởng. Tên trộm và ông giáo sư nhìn Kern. Anh khẽ gật đầu và ngồi xuống.
Ông giáo hỏi không thành tiếng:
- Không
sao hả?
Kern
lại gật đầu. Ông giáo nói như hơi gió:
- Mình
tiếp tục với động từ “Đi”. Đây là một động từ bất quy tắc. Nào, je vais, tu
vas…
-
Khoan, mình lựa một động từ khác. Tiếng Pháp gọi lieben là gì?
-
Lieben? Là Yêu thương. Nhưng đây là động từ có quy tắc.
- Chính
tôi đang cần như vậy.
Nhà
giáo được trả tự do bốn tuần sau, tên trộm sáu tuần và ít hôm sau tới phiên gã
du thủ du thực. Anh chàng này, luôn mười hôm trước khi được thả, cố gạ Kern vào
cuộc “đồng tình luyến ái”. Hôm cuối cùng, Kern hạ gã đo ván bằng một quả đấm
trực tiếp học được của anh chàng sinh viên tóc vàng.
***
Một
đêm, Kern được đưa tới một phòng giam khác trong đó đã có bốn người. Theo Kern
thì tất cả đều là những kẻdi trú nhưng anh không buồn để ý. Quá mệt, anh tới
chỗ nằm ngay. Tuy thế Kern không tài nào ngủ được. Khoảng quá nửa đêm, thêm hai
người nữa tới. Kern không thấy họ nhưng nghe tiếng động.
Một
giọng nói rụt rè trong bóng tối chợt vang âm:
- Mình
ở đây có lâu không? Chừng nào họ thả ra?
Mãi một
lúc sau mới có một giọng trầm trầm gắt gỏng:
- Cái
đó còn tùy, nếu bạn ăn trộm và giết người thì tù chung thân. Nhưng nếu ám sát
vì lý do chánh trị thì tám ngày thôi.
- Không
phải, tôi mới bị bắt lần thứ hai vì không có giấy thông hành.
Giọng
trầm vang lên:
- Vậy
là nặng hơn nhiều. Ít lắm là bốn tuần.
- Chúa
ơi! Vậy con gà quay của tôi sẽ ra sao? Chết rồi, tôi để nó trong vali. Chờ tới
tôi ra, nó sẽ…
- Cố
nhiên.
Kern
lắng tai:
- Ông
bạn đã có lần bị bắt và làm hé mất một con gà quay, phải không?
- Dạ
phải. Xin lỗi ông là ai? Sao ông biết?
Kern
phì cười. Tự nhiên anh cười đến gần ngộp thở. Anh không thể nào dằn được. Anh
cười như điên dại, cười cho những ngày tháng tù tội đã qua, cười cho hả tức vì
bị bắt oan, cười cho sự cô đơn, cười cho nỗi lo âu của Ruth. Anh cười và cười
mãi một lúc lâu. Cuối cùng, Kern thở hổn hển:
- Con
Gà! Chính là Con Gà bằng xương bằng thịt. Thật tình cờ!
Gã Con
Gà nổi nóng:
- Tình
cờ cái gì? Đó là một sự bất hạnh.
Người
có giọng trầm cheo vào:
- Dường
như ông bạn không được may mắn lắm với những con gà quay.
Một
người khác ra chiều tức bực:
- Im
đi! Người không có quê hương mà chỉ rên rỉ vì món ăn!
Giọng
trầm làm ra vẻ quan trọng:
- Vậy
là ông bạn với mấy con gà đó có sự liên hệ mật thiết.
Người
vừa bảo “mất quê hương” gắt lên:
- Thì
cứ ăn mỡ ngựa gỗ cũng được.
Giọng
trầm không nhịn được:
- Có lẽ
kiếp trước của ông ta là chồn nên bây giờ bị gà trảthù.
Anh
chàng Con Gà cố nói lần chót:
- Thật
là hạ cấp! Ai lại đi chế giễu một kẻ không may!
Bỗng có
tiếng quát vang:
- Im
đi! Đây là nhà tù chớ không phải hộp đêm.

