Sau tội ác không có hung thủ - Chương 07

VII

Thứ
bảy ngày bảy tháng sáu. Cả đời tôi, tôi sẽ không quên ngày ấy.

Đã
hơn một tuần chúng tôi hoài công theo dõi ngôi nhà trên phố Commerce và dù
không nói ra, chúng tôi đều tin rằng chúng tôi chỉ mất thời gian thôi, kẻ thuê
nhà huyền bí sẽ chẳng bao giờ còn đặt chân vào căn hộ ấy, có thể vì hắn ta
phòng vệ, hoặc chỉ đơn giản là hắn chẳng còn lí do gì để quay lại chỗ ở tạm
thời ấy nữa.

Sắp
đến phiên trực lần thứ năm của tôi. Tôi đến sớm, phải ba giờ mới bắt đầu trực
và bây giờ mới hai giờ mười lăm. Trong chiếc xe bus đưa tôi đến Grenelle với
tốc độ rất chậm, tôi nhớ lại một lần nữa tất cả các chương của thảm kịch, một
trong những thảm kịch kì lạ nhất mà lịch sử tội phạm ghi nhận được và có thể
chẳng bao giờ được đưa ra ánh sáng trừ phi hung thủ lại ra tay một lần nữa và
lần này thì vụng về và cho chúng tôi cơ hội hành động.

Câu
chuyện này được đăng tóm tắt trong tờ báo buổi sáng với tựa đề ngắn gọn:

Cảnh
sát chờ gì rồi mới hành động? Một vụ giết người mới chăng?

Các
tạp chí đăng đầy những bức ảnh các nạn nhân và vị trí nơi các vụ giết người xảy
ra. Có thể thấy tòa nhà trên phố Greuze với chiếc cửa sổ được đánh dấu chữ
thập, nơi bà Vigneray kêu cứu, phòng làm việc của ông Charasse khu nhà nghỉ ở
Mans với chiếc cửa sổ có khung thép và cửa chớp thách thức mọi toan tính và
cánh cửa bằng gỗ sồi dày qua đó hung thủ đã tìm mọi cách chui qua nhưng vô ích.

Cả
André Brunei cũng không thoát khỏi. Người ta vẽ anh đang lật một cái bàn với
dòng chữ: Sherlock Holmes, hãy giúp tôi!

Cuộc
phẫu thuật bà Vigneray đã thành công mĩ mãn. Viên đạn đã được lấy ra nhưng
người phụ nữ khốn khổ vẫn chưa có cơ may sống. Tình trạng yếu sức trầm trọng
của bà ta ngăn cấm mọi cuộc xét hỏi. Vì sợ một xúc động nhỏ nhất, cũng có thể
dẫn đến cái chết cho bệnh nhân, các bác sĩ cấm chúng tôi lại gần bà.

Thế
là với sự lo lắng sâu sắc, các nhà hành pháp và quần chúng nhận mỗi ngày các
thông tin về sức khỏe của bà ta. Chắc chắn là do hi vọng có được một vài tiết
lộ giật gân hơn là do tình người mà nhiều người mong cho bà ta bình phục.

Cũng
chẳng cần phải nói là viên đạn lấy ra từ vết thương của bà ta được bắn ra từ
chính khẩu súng lục bắn các nạn nhân khác. Tất nhiên là bí mật tuyệt đối được
giữ kín liên quan đến dấu vết mà chúng tôi thu được từ những cái biên lai của
bưu điện. Đã hoàn toàn bình phục, Roland Charasse đến tăng cường cho nhóm nhỏ
của chúng tôi. Anh ta cũng đã gác một lần khi đến lượt.

Thanh
tra Marioise mà tôi vừa đến thay đã ăn trưa xong. Anh ta đợi tôi, một điếu xì
gà chưa châm ngậm trong mồm, cũng không được hút vì đốm lửa có thể bị nhìn thấy
qua rèm cửa. Thanh tra có vẻ mệt mỏi.

-
Tôi mòn mỏi đi, - anh ta lẩm bẩm, - mòn mỏi.

A!
Một chút “cay” muôn năm.

Sau
khi gọi thêm chút rượu cho tôi, chàng trai ra và tôi bắt đầu phiên trực thứ
năm.

Thực
ra mà nói, việc canh gác không làm tôi buồn chán. Tôi luôn quan tâm đến các sự
việc xảy ra trên phố, nhưng chưa bao giờ tôi có dịp ngắm nhìn lâu lâu và nhất
là từ một vị trí tốt như thế này, màn kịch này có biết bao nhiêu là diễn viên.

Trong
bốn buổi chiều, các thanh tra đã tránh cho tôi và Brunei phải gác đêm, tôi đã
biết được nhiều điều đáng ngạc nhiên.

Tôi
nhận thấy rằng giờ đi ra ngoài của cô thợ giặt luôn trùng với giờ đi dạo của
người bán hàng ngũ kim bên cạnh, những lúc đó vợ anh ta trông cửa hàng một
mình. Bà ta nói chồng bà ta cần hít thở không khí trong lành, rằng ông ta vận
động ít quá, Auguste nói với tôi như vậy.

Tôi
biết rằng người phụ nữ thuê nhà ở tầng một tòa nhà trước mặt, một cô gái tóc
vàng hấp dẫn, luôn tươi cười, có mối quan hệ khác giới rất rộng rãi. Những
người đàn ông đến thăm cô ta, nối tiếp nhau với một nhịp độ khá nhanh và chẳng
bao giờ giáp mặt nhau cả.

Tôi
biết rằng cứ bốn giờ ba mươi, ba cậu học trò có mặt trước hiệu bánh kẹo, nhưng
chỉ có một cậu bước vào. Tôi không biết cậu mua gì, nhưng tôi nghĩ rằng mục
đích của cuộc mua bán là kéo cô bán hàng đi sâu vào trong cửa hàng. Còn lại
trước kệ bày hàng, hai kẻ đồng lõa hành động nhanh như cắt và chính xác một
cách đáng kể. Làm như muốn ngắm kỹ các loại kẹo bày trong tủ kính, chúng
nghiêng người về phía trước sao cho áo khoác của chúng che kín các lọ kẹo. Vai
trò của mỗi đứa trẻ đã được xác định. Thằng đứng bên phải mở nắp lọ, thằng kia
thọc tay vào trong lọ. Ba lần, bàn tay nhấc lên đút vào túi, rồi cái nắp lọ lại
được đặt vào chỗ cũ, hai đứa đi nhanh ra xa, đầu ngẩng cao.

Một
phút sau, thằng nhóc thứ ba rời tiệm bánh kẹo. Nhóm ba người tập hợp lại cách
đó độ ba chục mét. Chúng chia phần ở góc phố đầu tiên.

Nhưng
sự giải trí vô tội đó cũng không làm tôi quên mục tiêu nhiệm vụ của mình và tôi
không rời mắt khỏi mặt tiền ngôi nhà trước mặt một phút nào.

Vào
khoảng bốn giờ mười lăm. Tôi vừa dán mắt vào góc phố nhà hát, chờ đợi ba cậu
học trò thì tôi chợt giật mình. Một người đàn ông vừa rẽ vào từ góc phố và đi
thẳng về phía tôi.

Đây
là một người đàn ông nhỏ bé, mặc một cái áo khoác bẩn thỉu và đội chiếc mũ xanh
đã cũ. Mặt anh ta cạo nhẵn, dài và gầy, nước da màu chì. Trông anh ta như người
ốm. Mái tóc vàng nhơ nhớp, quá dài, rủ xuống cổ áo càng làm tăng vẻ ốm yếu của
anh ta.

Tôi
chưa bao giờ trông thấy người đàn ông này. Vậy tại sao tôi lại đột nhiên cảm
thấy sợ hãi? Rõ ràng là bởi lời miêu tả của bà gác cổng: Một gã bé nhỏ, thấp
hơn tôi... một thân hình kì quặc... một bộ mặt tái nhợt. Thật mơ hồ!

Vậy
tại sao nhịp thở của tôi lại gấp gáp? Tại sao tôi lại bấm móng tay vào lòng bàn
tay?

Người
đàn ông chỉ còn cách số nhà bốn mươi chín bis vài bước chân. Tôi nhìn rõ mặt
anh ta hơn. Anh ta gầy guộc. Người ta nhìn rõ cả khung xương vì da như dính vào
xương. Cặp mắt như mắt người chết. Chúng lờ đờ, không biểu lộ một điều gì, như
không trông thấy gì.

Anh
ta chỉ còn cách cánh cổng ba bước chân. Nỗi căng thẳng của tôi lên đến cao độ.
Tôi muốn hành động. Tôi thở phì phò.

Người
đàn ông đi vào nhà.

Tôi
nín thở. Máu dồn lên thái dương. Không còn nghi ngờ gì nữa. Người đàn ông trong
chiếc áo mưa đó là Alfred Rupart. Nỗi xúc động của tôi lại dâng lên khi tôi
thấy xuất hiện bà gác cổng to béo.

Bà ta cầm một cái chổi. Bà quét vỉa hè rồi rút một
cái mùi xoa to tướng ra từ trong túi, bà xỉ mũi hai lần, rõ lâu. Vừa làm như
vậy, bà vừa dán mắt vào chiếc cửa sổ nơi tôi ngồi. Thế rồi bà lại đi vào chỗ
ngồi trực.

Tôi chờ đợi. Một phút trôi qua rồi đột nhiên tôi
thấy nóng ruột như lửa đốt. Rõ ràng là tôi chỉ có cách tốt nhất là theo dõi
Rupart khi hắn đi ra. Tuy nhiên, tôi có cảm giác rất rõ ràng tôi ngồi như phỗng
ở đây trong khi con người bí ẩn đó đang ở trong căn hộ là một sai lầm không thể
sửa chữa được.

Tại sao Alfred Rupart lại quay lại ngôi nhà đó?
Hắn định làm gì ở đó? Đấy là điều tối quan trọng cần phải biết.

Gần như vô thức, như tuân theo một thê lực huyền
bí, tôi rời vị trí quan sát. Tôi đi ra khỏi tiệm cà phê, qua đường và đi vào
ngôi nhà trước mặt.

Tôi sẽ không bao giờ quên cặp mắt hoảng hốt của bà
gác cổng khi thấy tôi đi qua chỗ gác.

Tôi chưa kiểm soát được hành động của mình khi tôi
lên đến tầng hai. Tôi dán tai vào cửa. Trong căn hộ hoàn toàn yên tĩnh.

Sao mình ngốc thế, tôi tự nhủ. Mình phải đi xuống.
Có thể là Rupart chỉ đợi một lá thư, mình sẽ chặn người đưa thư khi ông ta đến.

Tôi vội chạy ra cầu thang. Nhưng tôi vừa xuống
được bốn bậc thì khựng lại. Trong căn hộ có tiếng chuông điện thoại reo.

Tôi lại chạy lên hành lang, áp tai vào cửa. Than
ôi! Chẳng nghe được gì, chắc điện thoại đặt ở buồng trong.

Không nghi ngờ gì là cuộc nói chuyện này có tầm
quan trọng đặc biệt. Có phải chỉ vì đợi cú điện thoại này mà Rupart quay lại
căn hộ của hắn?

Nghĩ lại thì giả thiết này có vẻ không đúng, vì
con người kì quặc này hắn có thể đợi điện thoại ở bất cứ nơi đâu. Nhưng nếu là
một sự trùng hợp thì sao?

Tôi không lưỡng lự nữa. Tôi biết Brunei sẽ làm gì
trong hoàn cảnh này dù có bất cẩn đi nữa. Hơn nữa, đây chẳng phải là cơ hội để
tôi áp dụng các bài học mà bạn tôi đã dạy cho tôi?

Tôi đút chìa khóa vạn năng vào ổ khóa. Cánh cửa mở
êm ru.

Tôi đứng trong căn phòng không lớn lắm, đồ đạc sơ
sài, một cái bàn vuông làm nó cỏ vẻ giống phòng ăn. Cuối phòng là một cái cửa.
Hẳn là nó dẫn đến phòng khách như Brunei đã nói.

Không đóng cửa để có thể chạy ra cho nhanh, tôi đi
vài bước trong phòng. Ngay lập tức tôi nghe thấy tiếng thì thầm. Tôi thận trọng
đi về phía cái cửa, tai căng ra. Tôi đã nghe rõ tiếng nói.

Cố nén nhịp tim đập dồn dập đến phát đau, run rẩy
vì vừa mừng lại vừa sợ, tôi nghe thấy:

- ... Vậy là đồng ý rồi nhé, sáu giờ rưỡi đúng.

- Tất nhiên rồi, tôi sẽ đến đó. Sao cơ?... Ồ! Tôi
chẳng sợ gì cả. Tôi thách ai theo dõi được tôi.

Mồ hôi nhỏ giọt trên trán tôi. Tôi thách ai theo
dõi được tôi đấy. Alfred Rupart đã nói thế! Như vậy là hắn không biết ngôi nhà
đã bị theo dõi. Và hắn đã dám quay lại!

Hắn ta có vẻ tự tin. Hắn không biết là đã bị phát
hiện và coi thường người khác.

Ý nghĩ Rupart đã được cảnh báo làm tôi thấy sợ. Rõ
ràng là tôi không đủ sức chống lại địch thủ này. Hắn sẽ phát hiện ra tôi như
hắn vừa nói.

Vậy mà, bằng bất cứ giá nào tôi cũng phải phát
hiện ra điểm hẹn mà hắn đã định với đồng bọn, tôi phải nhìn thấy kẻ đã nói chuyện
qua điện thoại.

Từng giây một, linh cảm dâng lên trong tôi. Kẻ lạ
mặt ở đầu dây bên kia chẳng có thể là ai khác ngoài hung thủ.

Nghĩ đến đó, tôi thấy chóng mặt. A! Biết được nơi
hai người đàn ông hẹn nhau vào sáu rưỡi, thật tuyệt!

Từ khi tôi sát cánh cùng Brunei trong cuộp chiến,
tôi đã trải qua những phút đầy kịch tính. Tuy vậy, tôi không nhớ là đã phải
chịu đựng sự tra tấn như vào lúc này chưa, khi tôi tự nhủ: “Liệu Rupart có nói
ra không? Nói ra tên điểm hẹn?”

- Xin cám ơn về sự chính xác của anh, - hắn nói. -
Cầu trời phù hộ cho những người đúng giờ!

Sau đó là im lặng.

Linh cảm của tôi đã đúng.

Hung thủ ở đầu dây đằng kia, Rupart đã nghe thấy
tiếng hắn. Nếu tôi ở phía bên kia cánh cửa này chắc tôi cũng nghe thấy!

Ý nghĩ về người mà chúng tôi truy lùng từ bấy lâu
nay làm tôi bối rối. Nhưng hắn sẽ cúp máy ngay thôi. Đường dây sẽ bị ngắt. Một
lần nữa, địch thủ sẽ biến mất, tiêu tan và tôi lại... như trước.

Tôi mong muốn điên cuồng mở cửa để lao vào máy
điện thoại. Tôi cảm thấy như thế tôi sẽ làm hung thủ tê liệt và ngăn hắn chạy
đi.

Alfred Rupart đột ngột nói:

-Vậy là hiểu rõ rồi… hắn bắt đầu.

Hắn nói giọng như tóm tắt lại những lời giải thích
đã nói. Tim tôi như ngừng đập.

- Anh không nhầm được đâu, ngôi nhà cuối cùng, bên
cạnh hồ, đi từ phía Paris lại, hẳn rồi.

Tôi cắn môi đến rớm máu.

- Phải, tường cao màu ghi.

- Nếu anh muốn, trong trường hợp này, hãy đi đến
Chaville. Nhưng anh sẽ phải đi qua rừng đấy.

Tôi
không nghe thêm nữa. Nhảy ba bước, tôi đi ra ngoài, đóng cửa lại, đầu tôi như
bốc lửa.

-
Hồ nước... Chaville... rừng phải đi qua. Không nghi ngờ gì nữa. Đấy chính là
Ville-d'Avray, nơi hai người đàn ông hẹn nhau vào lúc sáu giờ ba mươi. Tôi biết
thêm là ngôi nhà có tường cao màu ghi và là cái cuối cùng bên cạnh hồ nước.

Tôi
lao xuống thang như một thằng điên và đi thẳng vào quán cà phê. Nhưng tôi hoài
công gọi điện cho Brunei, rồi Roland Charasse. Không ai trả lời cả. Tôi cũng
không gặp được Girard.

-
Auguste, không ai ra khỏi số nhà bốn mươi chín bis, khi tôi gọi điện thoại chứ?

-
Không ai cả.

-
Tuyệt. Đưa giấy và phong bì nhanh lên!

Tôi
nguệch ngoạc ba lá thư, nêu tóm tắt những chỉ dẫn cần thiết và nhờ Auguste chạy
ngay đến địa chỉ nhà các bạn tôi.

Giời
đánh thánh vật nếu như không một ai trong số họ có mặt trước giờ hẹn, tôi nghĩ.


tôi không biết tôi có thể làm gì được.

Khi
tôi kết thúc việc chỉ dẫn cho Auguste, Alfred Rupart đi ra khỏi ngôi nhà trước
mặt. Thậm chí hắn không thèm nhìn xung quanh. Rất thong thả, hắn đi về phía phố
Emile-zola.

-
Tôi phó thác cho anh đấy, Auguste, rất quan trọng đấy, rất quan trọng.


tôi rời tiệm cà phê.

Chỉ
vào thời điểm đó tôi mới đặt ra cho mình câu hỏi phụ mà tôi chưa nghĩ ra:

“Liệu
tôi định theo dõi Rupart hay tôi chỉ đơn giản muốn có mặt ở điểm hẹn?”

Người
đàn ông ở cách tôi khoảng ba mươi mét. Hắn đi, lưng hơi còng, rất bình thản,
hơi lê chân vì hắn đi chậm hơn để châm hút thuốc. Thái độ của hắn thể hiện một
sự bình tĩnh lạ lùng. Có phải hắn nhử tôi đi theo hắn?

Câu
nói: "Tôi thách thức kẻ nào theo dõi tôi" rất có thể không có chủ ý
gì mà chỉ là một câu trả lời tầm thường trước một lời khuyên thận trọng. Trong
trường hợp đó tôi chẳng cần phải liều lĩnh để hắn nhận ra. Alfred Rupart có thể
sẽ báo kịp thời cho đồng bọn và hủy cuộc hẹn.

Hắn
đi đến đợi ở góc phố Emile-zola. Tôi lưỡng lự một giây.

-
Không! Vô ích, - tôi tự nhủ. - Chẳng nên liều lĩnh để...

Alfred
Rupart rẽ vào góc phố... Và tạm rời mắt khỏi hắn, một giây, tôi đổi ý. Vung
tay lên, quên cả thận trọng, tôi chạy đến ngã tư.

Nhưng
tôi hoài công nhìn khắp các ngả, con người tinh quái ấy đã biến mất.

Lúng
túng cực độ, tôi đứng sững trên vỉa hè. Hàng ngàn lí do để theo dõi Rupart mà
tôi chưa nghĩ ra khi tôi lưỡng lự, một phút trước, không biết quyết bề nào, nay
tôi thấy hiển nhiên, bây giờ chỉ có một quyết định, làm tôi vô thức dừng lại và
chính nó đã làm tôi mất dấu kẻ trốn chạy.

Ý
nghĩ là tôi đã bị chơi xỏ thoáng qua đầu.

Đánh
lừa... Hắn đã lừa tôi. Hắn biết là tôi đã nghe trộm. Cuộc hẹn ở Ville d'Avray, một mẹo vặt... Và
tôi đã để hắn chạy thoát. Chúng đã tuột khỏi tay tôi, hắn... và tên kia.

Nhưng không, ý nghĩ đó thật ngu ngốc, điên rồ. Tôi
tin chắc là không gây ra một tiếng động nào khi tôi lẻn vào căn hộ. Làm sao
Alfred Rupart có thể nghi ngờ là tôi có mặt ở đó?

Tôi nhìn đồng hồ: năm giờ kém hai mươi. Tôi còn
gần hai giờ nữa. Cách tốt nhất là tôi đi ngay đến điểm hẹn. Có thể có khả năng
một trong hai người, dù là người rất đúng giờ, đến sớm hơn. Vậy tôi có đủ thời
gian cần thiết để nghiên cứu địa điểm. Hơn nữa, tôi chỉ còn phải chờ đợi và... hi
vọng.

Tôi gọi taxi:

- Đến khu nhà Ville d’Avray!

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.