Từ Hy Thái Hậu - Chương 2 phần 08

Viên sứ giả của Hoàng thượng và quân lính hộ tống
ngồi trên mấy chiếc xe cọc cạch, có mấy con la kéo, thẳng đường Thiên Tân. Quân
ngoại xâm đã chiếm hết đồn lũy ở Hà Khẩu. Phái đoàn đi rồi, bà Từ Hy lo quá, bà
lại dùng sắc đẹp, mánh khóe lung lạc ông vua để từ bỏ quyết nghị của ông.

Đêm hôm đó, trong phòng Hoàng thượng bà tỉ tê
nói:

- Thế ngộ quân bạch chủng không chịu tin mình thì
sao? Mình phải khôn ngoan, tiên liệu những sự bất thành có thể xảy đến.

Bà đã thành công khuyến dụ ông vua tin tưởng, phái
thân vương Sinh, một vị tướng Mông Cổ đem một đạo quân mai phục quân ngoại xâm.
Ông tướng này rất gan dạ, đã cầm quân ngăn chặn quân giặc ở miền Nam khỏi tràn
lên miền Bắc. Ông đã đánh bại quân giặc trong hai trận chiến thắng vẻ vang.

Bây giờ bà Từ Hy nghĩ đến con người bách chiến bách
thắng đó. Ông vua đã chịu nghe bà một lần nữa, ông giấu cả Cung thân vương
không dám nói. Thân vương Sinh nhận được mật chỉ, đem quân mai phục gần chiến
lũy Hà Khẩu. Ông có nhiệm vụ trục xuất quân bạch chủng ra ngoài biển như ông đã
làm một lần với quân giặc người Hán.

Tin tưởng vào lá cờ trắng đình chiến, phái đoàn Anh,
Pháp ung dung tiến, không đề phòng để gặp phái đoàn của hoàng triều do ông già
Quế Liên hướng dẫn. Ông tướng Sinh cho trương lá cờ trắng đầu hàng, ông phất
cờ, quân đội của ông xông lại phái đoàn Tây phương, bắt cầm tù hai trưởng phái
đoàn, trói hết bọn người tùy tùng dẫn đi. Lá cờ trắng bị xé nát, lấy chân đi
xuống đất, những người bị cầm tù bị ngược đãi vì ngang nhiên xâm phạm đến bờ
cõi.

Hỉ tín đó được cấp báo về kinh thành, một lần nữa
quân bạch chủng rút lui. Hoàng thượng hết lời ca tụng Từ Hy, tặng thưởng một
hộp bằng vàng đầy đồ nữ trang quý giá. Vua xuống chỉ cho toàn quốc ăn mừng
thắng trận trong bảy hôm và truyền diễn tuồng cho đình thần thưởng ngoạn. Ông
tướng Sinh được một phần thưởng rất đích đáng, vàng bạc và phẩm tước.

Nhưng ăn mừng vội quá, khánh hỉ bảy hôm vừa mới bắt
đầu đã phải hủy bỏ.

Khi quân Tây phương nhận được tin phản bội đó, người
đồng chủng bị sát hại và cầm tù, họ tập trung tất cả lực lượng, tấn công viên
tướng Mông Cổ, đánh một trận như vũ bão, xác xếp thành núi, máu chảy thành
sông. Quân của ông tướng Mông Cổ chỉ có những vũ khí cổ lỗ thô sơ, không có khí
giới tối tân nên đã thảm bại. Bọn quân ngoại xâm toàn thắng, tiến thẳng về kinh
thành, như vũ bão, không có sức gì ngăn cản nổi, đến cầu Bá Lý Kiều cách Bắc
Kinh mười lăm cây số, qua sông Bành Hổ.

Được tin thất trận của thân vương Sinh, người ta
cuống cuồng phái mấy đại đội cấp tốc ra phòng thủ chiếc cầu địa đầu. Cuộc giao
phong của quân đội phòng thủ cầu để ngăn chặn quân ngoại quốc, vừa mới chạm
súng đã tán loạn bỏ chạy về kinh thành. Quân lính hoàng gia chạy chen vào bọn
dân quê, đàn ông, đàn bà, con nít, gồng gánh lếch thếch theo sau, mong tìm được
nơi an toàn khỏi lọt vào tay giặc hung hãn.

Toàn kinh thành nhốn nháo, hỗn loạn, dân chúng mạnh
ai nấy chạy mong tìm nơi trú ẩn. Đàn bà con nít kêu khóc như ri, đàn ông hò
hét, chửi thề ầm ĩ, người thì ngửa mặt cầu Trời cho tai qua nạn khỏi, thanh
bình trở lại. Các hiệu buôn ở phố, đóng cửa gài then, sợ bị tàn phá, cướp bóc.
Những người giàu có đem vợ cả, vợ lẽ, con gái, con hầu, bồng bế dắt díu nhau
chạy đến các làng mạc để tìm nơi ẩn nấp. Trong cung điện Viên Minh cũng náo
loạn không kém. Các thân vương, quốc thích, tập họp để bảo vệ ngai vàng, thái
tử, công chúa, lưỡng hậu, cung tần, mĩ nữ. Trong lúc cấp bách thập phần nguy
kịch, chưa có một đường lối nào nhất định.

Trong khi mọi người cả nhau như mổ bò, người nói
cách này, người bàn lối khác, ông vua sợ quá run như cầy sấy, khóc thút thít,
dọa uống thuốc phiện với dấm thanh để về chầu Tiên đế.

Duy chỉ có Cung thân vương vẫn bình tĩnh, ông tự chủ
được. Ông vào trong nội tẩm, bà Từ Hy, Đông cung Thái tử và bọn thái giám đang
xúm xít quanh vua, năn nỉ ông đừng vội về chầu phụ hoàng, tất cả mọi người
nguyện xin phò giá, cứu nguy.

Nom thấy thân vương bà Từ Hy reo lên:

- May quá, có thân vương đây rồi. Thấy một người
bình tĩnh, can trường như ông cũng được vững lòng.

Sau khi khấu đầu chào Hoàng thượng, thân vương nói
với ông vua, không phải lấy tư cách một người em nói với anh cả mà là một quốc
trưởng theo lẽ quân thần.

- Tâu Thiên tử, kẻ hạ thần xin được phép luận
bàn.

Ông vua rên gừ gừ:

- Nói lên... Nói lên...

- Hạ thần xin được phép thả một giác thư cho quân
xâm lược để xin đình chiến. Giác thư đó, hạ thần xin được phép đóng ngọc tỉ.

Từ Hy lắng tai nghe, không biết nói làm sao, nên hay
không. Những gì thân vương tiên đoán nay đã thành sự thật, con cọp trở lại phục
thù. Bà ôm con sát vào người, gục má xuống đầu con. Thân vương nói tiếp:

- Còn Hoàng thượng, Thái tử, lưỡng cung và triều
thần tạm lánh về Nhiệt Hà.

- Phải… Phải… Phải…

Ông vua gật đầu lia lịa, có tiếng xầm xì trong bọn
thái giám, thể nữ tán thưởng cho là kế vẹn toàn.

Từ Hy đang ngồi, đứng phắt dậy, tay vẫn bồng con, bà
nói:

- Hoàng thượng không nên rời bỏ kinh thành, thần dân
sẽ ra sao nếu Hoàng thượng bỏ ra đi? Rắn mất đầu, làm sao đương đầu được với
quân thù? Sự nghiệp đã tan tành, chỉ có Thái tử ở một nơi nào an toàn, còn Thiên
tử phải ở lại. Lúc nào tôi cũng ở cạnh Thiên tử.

Bao nhiêu con mắt đổ dồn lại nhìn bà, ai cũng công
nhận bà có một nhan sắc phi thường. Với một giọng bình tĩnh, Cung thân vương ôn
tồn nói, giọng nói đượm một vẻ bùi ngùi, thương hại:

- Tâu lệnh bà, hạ thần rất thán phục lòng quả cảm
của lệnh bà, song theo kế hoạch của hạ thần phải làm cho dân chúng tưởng Hoàng
thượng đi sạ liệp (đi săn) ở Nhiệt Hà. Theo như thường lệ, Hoàng thượng sẽ xuất
cung ngự giá đi sạ liệt, hạ thần sẽ đề nghị một cuộc hưu chiến làm trì hoãn
cuộc tiến quân của chúng và để lấy lòng chúng, trong giác thư nói sẽ trừng phạt
tên tướng Mông Cổ.

Từ Hy thấy lần này bà thất bại, tất cả mọi người, từ
ông vua đến tên hoạn quan đều không đồng ý với bà. Bà không thể làm gì được,
thiểu số phải phục tùng đa số. Bà lặng lẽ giao con cho người vú nuôi, rồi khấu
đầu trước Hoàng thượng, bà trở về tư cung với bọn thể nữ.

Năm hôm sau, vua quan rời khỏi Viên Minh lên đường
về đất Mông Cổ. Bốn cửa thành đóng kín. Đoàn xa giá có khoảng một nghìn người,
võng kiệu, song loan, phu khênh vác, những xe bò lộc cộc, có ngựa, la, lừa kéo
đi tập hậu.

Cuộc khởi hành bắt đầu, đi một lộ trình dài một tram
năm mươi cây số. Đi đầu có mấy lá cờ tiết mao, phủ việt, cờ ngũ hành ngũ phương
rồi đến đội ngự lâm quân, dưới quyền chỉ huy của viên quản Nhung Lữ. Ông vua
nằm trong chiếc võng rồng sơn vàng, đường chỉ thiết vàng, hai cánh rèm buông
kín. Tiếp theo là một đoàn xe, chiếc xe đầu có Tây cung Thái hậu, rồi xe Thái
tử có người vú nuôi. Bà Từ Hy ngồi một mình một xe để được khóc thỏa thích
không ai biết. Bà bị thất bại chua cay. Trên bước đường lưu vong, bà mất hết
nghị lực, can đảm. Bà sẽ ra sao? Bao giờ lại trở về? Bao nhiêu mộng tưởng, hi
vọng đã ra mây khói rồi ư?

“Vó câu khấp khểnh, bánh xe gập ghềnh.

Cũng liều nhắm mắt đưa chân.

Thử xem con Tạo xoay vần làm sao.”

Không ai có thể tiên đoán thời cơ, vận mệnh sẽ ra
sao đến cả cấm thành, một cột trụ của quốc gia cũng không thể hiểu nổi. Thanh
triều rồi sẽ ra sao? Quốc gia này đi về đâu? Một mình Cung thân vương ở lại để
một tay chống đỡ sơn hà trước cơn phong ba bão táp, bảo vệ kinh thành. Ông cầu
mong quân thù dừng chân lại Nguyên Minh Nguyên, một xã phụ cận ở cung Viên
Minh.

Lúc chia tay, ông vua bệnh hoạn, ốm yếu, viên chưởng
quản thái giám bồng ông lên như một đứa trẻ nít, đặt ông nằm trên võng, ông lẩm
bẩm nói như người hết hơi, ông bảo Cung thân vương:

- Cố vớt được chút nào hay chút đó.

- Xin Hoàng thượng an tâm hạ thần xin hết
lòng.

Từ Hy khóc mãi cũng hết nước mắt, hai mắt bà bây giờ
ráo hoảnh. Bà trở nên yếm thế, không thiết gì, số phận long đong phải chịu cảnh
gian nan, khổ cực.

Thời giờ như kéo dài chậm chạp trôi qua, con đường
đá khúc khuỷu, gồ ghề, chiếc xe lộc cộc, lắc lư, xe không có díp nhiều lúc xe
bị lắc mạnh, tuy đã kê mấy chiếc đệm bông nhưng xe chồm lên chồm xuống như con
bách giữa dòng, bềnh bồng trước cơn gió mạnh. Đến Ngọ, đoàn xa giá ngừng lại
dùng bữa cơm trưa.

Bà Từ Hy còn rất trẻ, mặc dù bà khóc lóc, buồn bã,
khi bước chân xuống xe, nhìn thấy chung quanh đồng lúa bát ngát, xanh rì, lúa
đã cao, những cây ăn quả trĩu trịt quả, bà quên hết mọi việc, lại thấy yêu đời.
Bà nghe tiếng con gọi, bà giơ tay ra bế. Bà chưa biết Nhiệt Hà và những cung
điện ở đó. Vốn bẩm tính thích phiêu lưu mạo hiểm, bà thấy vui vui, quên hết nỗi
ưu sầu.

Lúc đó, bà chợt nhìn thấy người thiếu nữ Mai, hai
người nhìn nhau mỉm cười. Người thiếu nữ muốn gợi chuyện nên nói:

- Tâu lệnh bà, nữ tì nghe nói, cung điện ở phương
Bắc tráng lệ hơn các cung điện ở hoàng thành.

- Ta cũng nghe nói. Chúng ta bị bắt buộc phải lên
lánh tạm trên đó, nhân dịp được thưởng ngoạn.

Lúc nàng sắp bước lên xe, bà nhìn lại quãng đường
vừa đi qua, ngoái nhìn kinh thành mến yêu vừa bước ra đi, xa xa tận chân trời
bà thấy bốc lên một cột khói đen ngòm. Thất kinh, bà kêu lên:

- Kinh thành bị chìm trong biển lửa!

Tất cả mọi người quay lại nhìn, thấy một cột khói
cao ngất dưới nền trời xanh ngắt của một này mùa hạ.

Ông vua nằm trong võng kêu lên:

- Lên đường gấp... gấp.

Mọi người lên xe, tiếp tục, lần này rảo bước, quân
giặc đuổi sau lưng.

Đoàn người ngủ đêm ngoài trời, một lộ dinh đã được
xếp đặt từ trước. Nằm trong lều, Từ Hy không sao ngủ được. Mấy lần bà sai Lý
Liên Anh đi dò la tin tức, xem kinh thành ra sao? Đến nửa đêm có công văn đến,
người phu trạm đem công văn thở hổn hển, Lý Liên Anh kéo người đó đến trình
trước Thái hậu.

Bọn a hoàn, thể nữ, trải nệm nằm ngủ dưới đất, duy
có một mình bà thức? Khi bà thấy Lý Liên Anh đưa người phu trạm đến trình, bà
để ngón tay lên môi bảo đừng làm náo động. Viên Thái Giám thì thào nói.

- Tâu lệnh bà, Thiên tử đang ngủ nên hạ thần đưa
người này đến trình lệnh bà. Viên chưởng quản thái giám nói đã tiêm một số
thuốc phiện gấp bội cho Hoàng thượng.

Bà dương to đôi mắt nhìn người phu trạm đứng đó.
Người này không hiểu thế nào, sợ tái xanh. Người thái giám ấn hai vai người phu
trạm bắt quỳ xuống. Người phu trạm tâu.

- Tâu lệnh bà, lúc gần sáng quân thù đã tổng tấn
công. Giác thơ xin đình chiến nay mới gởi đi. Suốt ngày hôm qua quân giặc đã
tàn phá để trừng phạt thân vương Sinh vì đã ngược đãi tù binh, người của họ và
xé mảnh vải trắng chúng gọi là cờ.

Từ Hy nghe nói sợ quá, toát mồ hôi. Trống ngực bà
đập mạnh. Bà truyền cho tên thái giám:

- Thả người này ra.

Được thoát ở vòng hai cánh tay người thái giám,
người bưu tá rớt xuống như một chiếc bao bị xẹp hơi, đầu cắm xuống đất, bà Từ
Hy đương nhìn người đó. Mồm bà khô bỏng, lưỡi bà hơi cử động, bà hỏi:

- Các cổng thành bị phá sập rồi hả?

- Tâu lệnh bà, họ không tấn công ở cổng thành.

- Thế cái cột khói đen ta đã trông thấy cháy ở
đâu?

- Tâu lệnh bà Nguyên Minh Nguuyên thành bình
địa.

- Cung điện ở Viên Minh?

- Tâu lệnh bà, còn lại một đống tro.

- Ta tưởng chúng phóng hỏa đốt tỉnh?

- Tâu lệnh bà, chúng phóng hỏa đốt cung điện ở Viên
Minh. Quân giặc vơ vét hết của cải, phóng hỏa đốt. Cung thân vương không sao
ngăn cản được chúng. Ông đã phải trốn để bảo toàn tính mạng qua cửa nhỏ của
Thái Giám.

- Bà Từ Hy thấy ù hai tai, nghe như tiếng ầm ì trong
đầu. Bà choáng váng mặt mày, bà như nhìn thấy ngọn lửa đang cháy len lén, khói
bốc mù mịt, những chiếc tháp bằng sứ, những mái nhà cong, ngói sứ, mạ vàng đổ
vỡ tan tành. Bà đứng đờ người, nhìn người nằm gục trước mặt. Bà lẩm bẩm nói một
mình:

- Thôi thế là hết, hết...

Người bưu trạm vẫn gục mặt xuống đất, không ngẩng
đầu lên nói khẽ:

- Chỉ còn tro, một đống tro.

Ở Nhiệt Hà, bà rất khó chịu bởi ngọn gió hành ở Tây
Bắc thổi. Ngọn gió thổi chỗ nào, những cây hoa tàn héo hết, cành xơ xác. Cả
những lá thông cũng vàng úa. Từ ngày đến Nhiệt Hà, ông vua chưa khi nào cho vời
bà đến. Con nữ tì đóng kín các cửa ở phòng bà để tránh ngọn gió hanh.

Bà bảo thái giám:

- Quạt.

Lý Liên Anh tiến gần lại bà, quạt với một chiếc quạt
lớn phất lụa. Bà ngồi tựa lưng vào chiếc ghế bành chạm, nhắm mắt lại. Bà có cảm
tưởng bà bị đi đày. Tại sao mấy hôm nay ông vua không cho gọi bà đến? Người nào
đã thay thế bà? Tháng trước nhân lễ sinh nhật Thái tử, triều thần đã dâng lên
vua phẩm vật cống hiến, kèm theo những lời chúc tụng, không có ai nhắc nhở gì
đến bà. Bà đã trang điểm, chờ sẵn để vua cho người vời đến, nhưng chờ mãi chẳng
có ai đến triệu thỉnh, bà tức quá xé áo, suốt đêm bà không ngủ.

Sau bà mới biết vua đau nhiều, người mỗi ngày một yếu
nhưng sao ông không cho gọi bà đến. Tình trạng, sức khoẻ của ông có phần đáng
ngại, bệnh tình biến chứng, một lúc một gia tăng. Tuy vậy hội đồng thiên văn
tuyên bố có nhiều điều tốt, bản mệnh ông vững vàng, có một ngôi sao chổi xuất
hiện ở Tây Bắc. Ông đã đến thời kì nguy kịch, gần đất xa trời, nên không gọi bà
đến. Bà thở dài, bảo thái giám:

- Thôi.

Lý Liên Anh buông thõng tay xuống, đứng yên.

Bà mở to mắt nhìn vào quãng hư vô. Bà nghĩ cần phải
biết có chuyện gì ở trong nội tẩm, nhưng không được triệu thỉnh, làm sao vào
được? Có nên hỏi ý kiến Chung thân vương không? Ông ấy hiện nay ở xa, ở trong
kinh thành, trong tay quân thù, ông đang vận động để xin đình chiến. Bà không
rõ tình thế, chỉ nghe đồn phong thanh. Bà ở một giang bên trái cánh cung. Hai ngày
trước bà cảm thấy cô đơn, buồn quá, bà muốn đến chơi người chị họ (bà Đông cung
Thái hậu), nhưng bà này lánh mặt, thoái thác nói nhức đầu. Bà bảo Lý Liên
Anh:

- Đến gần đây, trước mặt ta.

Lý Liên Anh đến gần, cúi đầu, chờ lệnh.

- Ra gọi cho ta viên chưởng quản thái giám.

- Tâu lệnh bà, hắn không thể rời khỏi nội tẩm.

- Ai cấm nó không được ra ngoài?

- Tâu lệnh bà, là bộ ba ạ.

Bộ ba là: Tải Thản, Đoan Hoa và Túc Thuận, những cừu
địch của bà. Bây giờ họ nắm quyền vì bà sống cô liêu, quân giặc chiếm đoạt kinh
thành. Bà nói:

- Quạt.

Bà hất đầu ra sau, nhắm mắt, người thái giám phe
phẩy quạt. Những ý nghĩ quay cuồng trong đầu bà, mông lung hỗn độn, tình cảm hiện
tại của bà còn tệ hơn sự cô đơn. Bà đã mất đi nơi yên ấm. Nguyên Minh Nguyên
nay không còn nữa, còn lại một đống tro tàn. Quân giặc, quân man di, quân mọi
rợ đã cướp đi những kho báu của bà, phóng hỏa đốt cung điện, làm gẫy nát những
tấm bình phong quý giá. Bao nhiêu tin tức hãi hùng, khủng khiếp do những bưu
trạm đem đến. Bà cho gọi một yên phu trạm đến để hỏi rõ sự thật.

Người phu trạm kể lại:

- Hoàng gia vừa rời khỏi viên minh thì quân giặc
đến. Người Hồng Mao Lord Elgin thấy cung điện nguy nga tráng lệ quá, muốn giuqx
lại không nỡ tàn phá, nhưng không sao ngăn cản được quân mọi rợ, sài lang. Cung
thân vương trốn trong một ngôi chùa gần đó, ông có gởi thư cho Lord Elgin phản
kháng kịch liệt. Lord Elgin trả lời quân lính của họ báo thù cho đồng đội bị
sát hại bởi thân vương Sinh.

Từ Hy ngồi lẳng lặng nghe. Chao ôi!. Thân vương sinh
đã phục kích, sát hại quân giặc là do ở bà. Vì có giết người ta mới xảy ra tai
biến ngày nay, chuyện này hoàn toàn lỗi tại bà, bà phải chịu trách nhiệm, người
bưu trạm nói tiếp:

- Muôn tâu Thái hậu, con xin gập đầu xuống đất tâu
lên Thái hậu. Con cần phải tâu hết để Thái hậu rõ về sự cướp bóc, tàn phá. Quân
dã man đập phá những bức tường nạm vàng, và lấy hết những pho tượng vàng ở các
bàn thờ, họ phá những ngai, ỷ, hoàng triều để lấy châu báu, họ đem đi hết những
tấm bình phong cẩm ngọc, họ phá nát những đồ bằng sứ. Có mấy người biết những
món đồ bằng sứ có giá trị, họ lấy đem đi. Những đồ trang trí bằng ngọc cái thì
bị đập nát, cái thì bị lấy. Bao nhiêu kho tàng tích trữ từ thời tiền vương,
công trình huyết hãn, một phút thành tro bụi. Cái gì không cháy được, không
khênh đi được họ lấy báng súng đập cho nát. Để cho mất hết tàn tích, họ châm
lửa thiêu hết cung điện, lửa cháy đỏ rực một góc trời suốt hai ngày hai đêm
khói bốc lên mịt mù. Như thế vẫn chưa đủ, quân dã man còn đốt hết đình chùa,
miếu mạo xung quanh, cả những ngôi chùa nấp trong sườn núi, sườn đồi cũng cùng
chung một số phận. Khi bọn giặc đi rồi quân cướp người Hán đến xem còn gì sót
lại.

Ngồi nghe người bưu tá thuật lại, bà Từ Hy nhắm
nghiền hai mắt, nước mắt chảy ròng ròng hai bên má, người a hoàn đứng đó lấy
chiếc khăn tay thấm nước mắt cho bà.

Người a hoàn nói:

- Xin Thái hậu đừng khóc nữa.

Lý Liên Anh nói, để khích lệ:

- Tâu lệnh bà, cung điện ở Nhiệt Hà cũng tráng lệ,
nguy nga.

Bà không trả lời. Bà không thích Nhiệt Hà. Cung điện
Nhiệt Hà do vua Càn Long cho xây cất lên. Vua Càn Long thích cảnh trí thiên
nhiên hoang dã, đầy cát bụi núi non, đất đai cằn cỗi, phần nhiều những núi
trọc. Nhiệt Hà cách xa Bắc Kinh một tram năm mươi cây số, trên đất Mông Cổ.
Phong cảnh đìu hiu càng làm nổi sự nguy nga tráng lệ của cung điện. Những tấm
thảm thêu lót ở tường, ở trên trần đóng những tấm bích bản, vàng son, vẽ những
con rồng mạ vàng, giương những chiếc cánh nạm ngọc. Đồ đạc ở miền Nam đem lên,
bàn, ghế, giường, tủ, làm bằng thứ gỗ quý, chạm trổ công phu, cẩn ngọc.

Những hồ nước, vườn hoa, suối nước, ở đây không có.
Nhiệt Hà, nước quý hơn ngọc. Người ta vác nước ở vai đem về, nước lấy ở các
giếng đào trong sa mạc hay những ốc đảo xa xôi. Bà càng nghĩ, càng thấy giận
đời, người nóng ran lên như cơn sốt, tâm can như lửa đốt. Bà nghĩ thấy cay
đắng, Nguyên Minh Nguyên nay chỉ còn lại đống tro tàn, Cung thân vương phải cầu
cạnh xin xỏ bọn côn đồ dã man. Ở trong cái ngục thất khốn nạn này, Nhiệt Hà
này, bọn người đối nghịch với bà có ý cô lập bà, không để cho tiếp xúc với Hoàng
thượng.

Trong lòng bực tức, lo sợ, nhiều lúc bà như điên. Bà
cố nhịn nhục, cố bình tĩnh, tinh thần cũng như thể chất mệt mỏi, hao mòn. Không
có bè bạn, người tâm phúc không hậu thuẫn, làm sao trừ khử được bọn người đó.
Nhớ lại cái hôm kinh hoàng, vua tôi phải rời bỏ Viên Minh đi lánh nạn, bộ ba đó
đã trắng trợn tuyên bố đối nghịch với bà. Tuy bà đã cố sức trấn an, bộ ba kia
lại càng làm cho ông vua luống cuống lo sợ. Họa kề sau lưng, nên trong lúc vội
vàng ra đi, ông đã bỏ quên trên mặt bà ở trong nội tẩm, chiếc ống điếu, chiếc
mũ và giấy tờ. Bà cho là một sỉ nhục, quân thù khi đến, nom thấy mấy thứ này,
chúng cười chết, cho là ông vua sợ quá, cuống cuồng chạy trốn. Sao bà lại bận
tâm một việc nhỏ như thế, trong khi bà đã mất hết không còn lại một tí
gì.

Đột nhiên bà đứng dậy, hất chiếc quạt Lý Liên Anh
cầm ở tay, bà đi đi lại lại trong phòng, ở ngoài gió như gào, thét, thổi.

Bà đã nom thấy rõ âm mưu phản phúc của bọn này, Tải
Thản và đồng bọn đi theo vua trong lúc bôn tẩu, có ý để lại đi sau các quan
trong triều những người thân tín của Từ Hy. Việc đã rồi, bà không làm gì
được.

Tuy vậy, vẫn còn một người tâm phúc, chỉ có một
người, Tải Thản không thể cầm đội ngự lâm quân bảo vệ Thiên tử.

Nghĩ thế bà quay lại bảo Lý Liên Anh:

- Đi thỉnh người anh họ ta, viên chưởng quản ngự lâm
quân. Ta cần muốn hỏi một việc.

Bà không khỏi ngạc nhiên thấy thái độ Lý Liên Anh,
sai bảo gì hắn nhanh nhẩu lắm, sao hôm nay hắn có vẻ ngập ngừng, không muốn đi,
tay vẫn cầm chiếc quạt. Bà giục:

- Đi.

Lý Liên Anh quỳ xuống tâu.

- Tâu lệnh bà, xin lệnh bà miễn cho, hạ thần rất
tiếc không thể tuân chỉ.

Bà nghĩ: “Có lẽ nào Nhung Lữ cũng quay lại chống bà.”

- Sao vậy?

Viên thái giám ấp úng nói:

- Tâu lệnh bà, con không dám nói. Nếu con nói lệnh
bà cho cắt lưỡi con.

- Nói đi, ta hứa không làm tội ai.

Tên thuộc hạ run lẩy bẩy, tuy đã được cho phép nói,
hắn cũng không dám nói một câu gì. Bà tức quá, dọa nếu không nói bà cho đem
chặt đầu tức khắc...

Sợ quá hắn lẩm bẩm khẽ nói tại sao Hoàng thượng để
bà ở riêng một chỗ không cho vời đến vì các người thù nghịch với bà quả quyết
rằng... Bà và Nhung Lữ...

- Chúng nói là ta tư thông với hắn?

Lý Liên Anh sẽ gật đầu, lấy hai tay che mặt.

Bà hét ầm lên:

- Quân nói láo! Quân nói láọ..

Trong lúc đang bực tức, bà lấy chân đá mạnh tên thái
giám quỳ mọp trước mặt, người này lăn dưới đất, không cử động, nét mặt bà hầm
hầm, bà đi lại trong gian phòng rộng lớn, bước chân đi, dáng điệu tỏ vẻ căm tức
lên đến cực độ.

Đang đi, bà đứng sững lại trước tên thái giám vẫn
lặng lẽ quỳ.

- Đứng dậy. Chắc chắn mày chưa nói hết. Mày còn biết
gì nữa không?

Người thái giám lổm ngổm đứng dậy, lấy ống tay áo
lau mồ hôi.

- Tâu lệnh bà, từ hôm hạ thần được nghe nói âm mưu
của họ, hạ thần nghĩ tức quá, suốt mấy đêm không ngủ được.

Mắt bà giương to, long lên, nom kinh khủng.

- Chúng âm mưu gì?

- Tâu lệnh bà, hạ thần sợ không dám nói lên những
câu phản phúc, ghê gớm đó. Dạ, chúng định... Mưu định cướp quyền nhiếp chính
rồị… Rồi thì...

- Rồi, làm sao? Chúng định giết con ta hả?

- Tâu lệnh bà, con thú thật, con không biết nhiều về
việc đó. Con xin lệnh bà bình tĩnh để đối phó.

- Mày biết chuyện đó từ bao giờ?

Bà ngồi xuống ghế, hai tay ấp vào hai má nóng
bỏng.

- Tâu lệnh bà, hạ thần được nghe họ xì xào, cách đây
mấy tháng. Tâu lệnh bà, lúc đầu mới nghe xì xầm chưa có gì đích thực.

Bà hét lên:

- Nghe thấy chuyện như thế, sao mày không trình ngay
với tao?

- Tâu lệnh bà, nếu nghe được gì cũng trình lệnh bà,
con sợ lệnh bà cho hạ ngục con. Tâu lệnh bà, những người lớn, bao giờ cũng có
người nói vụng, nói trộm. Tâu lệnh bà, lệnh bà hiện nay uy quyền bao trùm lên
tất cả. Con chắc Thiên tử không để tai nghe những lời sàm tấu.

- Mày ngu lắm, mày cũng phải mở cái khối óc con bò
của mày ra chứ. Mày không nhớ Tải Thản, trước kia được đức vua tin dùng sao?
Lúc thiếu thời, hắn ở chung với Thiên tử. Đức vua hiền lành, chất phác, yếu ớt,
còn thằng kia khỏe như vâm, ăn ăn uống uống như một thằng mọi. Đó, đó mày thấy
không, mày ngu độn quá, mày câm họng nên mới tai hại, mày đã thấy chưa?

Bà ngồi xuống ghế thở dài, nét mặt buồn, bực tức,
thái giám vẫn quỳ trước mặt. Tên này chưa thấy bà Thái hậu lần nào lại nóng
giận như lần này.

Một lúc sau, bà đã nguôi cơn giận, hồi tâm, suy
nghĩ. Với một vẻ cương quyết, bà ra ngồi ở bàn viết, mài mực, nhúng ngọn bút
lông vào nghiên mực, lấy một mảnh lụa trắng viết một lá thơ cho Cung thân
vương. Trong thơ bà trình bày những nỗi khó khăn hiện tại và xin thân vương trợ
giúp để giải quyết nhiều vấn đề nguy hiểm và nan giải.

Bà cho thơ vào phong bì, đóng ấn, ngoắc tay gọi Lý
Liên Anh đến.

- Mày đi tức khắc về kinh thành, giao lá thơ này cho
Cung thân vương, đưa tận tay cho ông, rồi đem thơ phúc đáp về cho tao. Chậm
lắm, vừa đi vừa về là bốn hôm.

- Tâu lệnh bà, làm sao con có thể...

Bà ngắt lời, nói:

- Làm sao, làm sao mày phải cố ráng, việc này cần
lắm.

Báo cáo nội dung xấu