Nếu đa tình, cười với ta - Chương 05

Chương 5.1

Màu hồng cam của trái cam cùng màu xanh biếc của quả bưởi, ánh lên vẻ đẹp
được chạm khắc tinh xảo trong mâm, màu tím của nho và màu của các trái cây rừng
hợp lại, bên cạnh là rất nhiều rượu ngon và sính lễ.

“Thiếu phu nhân, đây là quà trung thu hàng năm của triều đình ban tặng cho
tứ đại gia tộc, trước giờ đều được đặt trong từ đường, đợi qua ngày mười lăm sẽ
chia sẻ cống phẩm ban cho trên dưới trong phủ, đây là truyền thống.”

“Chuyện đó và ngày Tết cũng giống nhau thôi.” Nửa năm trước, nàng vào Lục
gia đúng dịp năm mới, cống phẩm của triều đình cũng chỉ có nghi thức như thế,
chỉ là lúc ấy thịnh soạn hơn, rực rỡ hơn, làm cho người ta lóa mắt.

“Đúng vậy! Ngày lễ ngày tết, triều đình đều ban thưởng lễ vật cho tứ đại
gia tộc, để an ủi cho tứ đại gia tộc đã cực nhọc vất vả trong cả năm đó.”

Nhan San San vừa nghe Lục Tu nói, vừa ngắm nhìn đống quà tặng bên cạnh,
không khỏi tán thưởng với cam vàng và bưởi xanh bắt mắt nhất.

“Sung túc, màu sắc tươi sáng, với ý nghĩa là khai chi tán diệp (ý là
sinh con đẻ cái, nối dõi cho dòng họ), nghe nói rất ngon nữa.” Làm cho nàng bắt
đầu mong đợi đến ngày lễ Trung thu rồi.

“Đây là lễ vật mà Tam hoàng tử ban cho Lục gia.”

Nghe thấy cái tên này, Nhan San San hiểu rõ gật đầu, trở về vẻ đoan trang
nói: “Ừ, thoạt nhìn bên ngoài thì hoàn hảo đó, nhưng mà ai biết bên trong nó có
hư không.”

“Vì giúp cho Thiếu tông chủ có thể nhanh chóng nếm thử thức ăn, trừ cống
phẩm để tế bái cho tổ tiên, Tam hoàng tử còn tặng thêm cho Thiếu tông chủ một
ít, sau khi Thiếu tông chủ nói thử, còn bảo là rất ngon nữa!”

“A, xem ra Tam hoàng tử này thật là có, tâm, với Minh Triêu!” Mím môi, lời
nói mang theo chút nặng nề.

“Ai mà không biết, trước giờ Tam hoàng tử luôn kính trọng Thiếu tông chủ,
lần này ban thưởng, các gia tộc khác chỉ nhận được cam, chỉ có Lục gia chúng ta
là nhận được thêm bưởi xanh ngon!” Lão gia, lão phu nhân đang dạo chơi bên
ngoài có giao tình khá đặc biệt với Tam hoàng tử, Tam hoàng tử yêu ai yêu cả
đường đi lối về, cho nên mới đặc biệt tốt với Thiếu tông chủ như vậy.

“Đúng là… ha ha…” kìm nén sự giận dữ trong lòng, thể hiện phong phạm hoàn mĩ
của một Thiếu phu nhân phong phạm, tiếp tục nghe Lục Tu giải thích.

“Tam hoàng tử còn nói, ngày mười lăm bắt đầu phân phát cống phẩm, hắn sẽ
đặc biệt ghé thăm Lục gia, cứ mở một trái bưởi ra trước, cho Thiếu tông chủ ăn
một miếng! Khà khà, Tam hoàng tử vốn yêu thích trò chơi thân thiết đó!”

“Hắn, muốn, Minh Triêu ăn trước?!” Lông mày bắt đầu vén lên.

“Đúng vậy! Hàng năm, mỗi khi phát cống phẩm Trung thu, Tam hoàng tử thường
đến đây cùng Thiếu tông để cùng chủ trì nghi thức này, sau khi mở trái cây ra,
Tam hoàng tử nhất định để cho Thiếu tông chủ ăn miếng đầu tiên trước, mọi người
cũng đã quen rồi, hơn nữa Tam hoàng tử đến đây, cả Lục gia đều thấy náo nhiệt
hơn.” Lục Tu hăng hái nói, không để ý đến sắc mặt người kế bên càng lúc càng sa
sầm.

“Thiếu tông chủ không từ chối?”

“Thiếu tông chủ còn có một chút ngượng ngùng nữa! Nhưng chuyện này xảy ra
nhiều nên cũng dần quen rồi.”

“Thói quen?” Tốt lắm! Chu Dục, năm nay ngươi còn dám làm thế thì cứ chờ
xem!

“Thiếu tông chủ.” Lục Tu vừa phát giác nụ cười của Thiếu phu nhân có chút
âm hiểm thì thấy Lục Minh Triêu đi vào.

“San San, mau đến đây ăn thử mấy món ngon này đi!” Lục Minh Triêu vừa đi
vào lập tức chào hỏi ái thê, hi vọng có thể làm lắng xuống sự tức giận của nàng
sau chuyện Hoa Cầu.

“Đúng ạ! Thiếu phu nhân, mấy trái cây cam bưởi này thật là ngon, tối nay
lấy ra làm canh chắc hẳn là ngon lắm.” Lệ Nhi cầm bưởi vào cam vừa rửa xong
nói.

“San San.” Thấy ái thê sa sầm mặt, Lục Minh Triêu bước lên phía trước cười
nói.

“Đừng lấy đồ của nam nhân khác đưa cho ta ăn!”

Nam nhân khác?! “San… San San, đây là đồ của Tam hoàng tử đưa… không phải
là của nam nhân khác.” Lời nói này thật là nặng nề, giống như hắn có gian tình
với nam nhân khác vậy! “Có phải ngươi vẫn còn giận chuyện Hoa Cầu không, ta thề
sau này ta sẽ không lừa gạt ngươi nữa, nhưng chuyện Hoa Cầu chết ta thật sự
không biết!” Càng không có chuyện đào xác một con vật vừa được chôn lên.

“Đúng vậy đúng vậy! Thiếu phu nhân, ta đã điều tra chuyện này rồi, là con
chó do hạ nhân nuôi đào xác Hoa Cầu lên, sau đó bị Kiều Kiều lấy ra làm món đồ
chơi, không hề liên quan đến Thiếu tông chủ!” Lục Tu cũng bận rộn nói đỡ, nếu
như tâm trạng của Thiếu phu nhân chuyển biến tốt, đôi vợ chồng son này lại ngọt
ngọt ngào ngào thì A Toàn, A Bình không cần phải mò tiền đồng dưới mặt trời
ngày ngày nữa.

Đôi mắt đẹp tiếp tục liếc nhìn Lục Minh Triêu. “Ngươi quan tâm đến cảm giác
của ta lắm sao?”

“Phải nghĩ đến cảm giác của ngươi trước, sau đó mới tới bản thân ta.” San
San chịu nói chuyện với hắn, có lẽ không còn giận chuyện hôm qua nữa.

“Thật sao?” Linh quang chợt lóe,
Nhan San San mỉm cười. “Chuyện ta không vui, ngươi cũng không làm?”

“Dĩ nhiên!” Lục Minh Triêu
gật đầu liên tục.

“Nhưng chuyện làm ta vui vẻ
thì ngươi nhất định nghĩ cách thực hiện?”

Nét mặt Lục Minh Triêu sáng
rỡ, nhìn thấy vậy, Nhan San San cũng không rầy rà cùng hắn nữa.

“Chuyện làm ta đau lòng, tức
giận, ngươi sẽ không làm chứ?”

“San San, ngươi đau lòng,
ngươi tức giận ta cũng thấy khó chịu, ta nhất định không làm!”

Lúm đồng tiền rạng rỡ lập tức
xuất hiện, làm cho Lục Minh Triêu thất thần, nàng khéo léo luồn tay vào tay Lục
Minh Triêu.

“San San…”

“Kêu ta là nương tử.”

“Dạ, nương tử.” Ái thê chợt
biến chuyển làm cho Lục Minh Triêu vừa mừng vừa hoảng.

“Tướng công.” Nàng yêu kiều
ngọt ngào đáp trả, cầm lấy dĩa cam, dĩa bưởi trên tay Lệ Nhi đưa cho Lục Minh
Triêu, “Tướng công, chúng ta đến Hồ Nham Đình kín đáo nhất trong hoa viên ăn
đi.”

Ái thê bất ngờ ngọt ngào làm
cho Lục Minh Triêu không kịp phản ứng, lập tức bị lôi ra ngoài.

Lệ Nhi, Lục Tu đều sững sờ
nhìn hai bóng lưng đi xa, một giây trước Thiếu phu nhân vẫn còn nghiêm mặt,
không để ý tới Thiếu tông chủ; một giây sau lập tức trở nên ngọt ngào, thân mật
kéo tay trượng phu, gấp gáp bỏ ra ngoài!

Không hổ là con gái của nhà
tiên tri nổi tiếng giới võ lâm, được xưng là tiểu tiên tri, nhất cử nhất động
đều đầy vẻ khó lường!

Chương 5.2

“Nương, nương tử…” Nuốt nước
miếng xuống giúp cổ họng phát ra âm thanh, Lục Minh Triêu khó khăn hỏi: “Thật
sự… Thật sự muốn ăn sao?”

“Muốn, đương nhiên là muốn.”
Âm thanh nhẹ bổng, cơ hồ là rất gần, rất gần với môi hắn.

“Được thì được, nhưng mà…”
Lại tiếp tục nuốt nước miếng làm thanh thanh cổ họng, cố giữ vững trấn định
hỏi: “Như vậy làm sao… làm sao mà ăn?”

Nham Đình Lục phủ, nằm gần
một hòn non bộ, dựa vào bên hồ, bên cạnh là khóm cây rừng xum xuê, bia đá xây
vòng bao bọc lại tạo cảnh chung quanh, từ bên ngoài nhìn vào, tán cây rủ xuống
che đi tiểu đình bên trong, không dễ nhìn thấy, làm cho tiểu đình bên trong trở
nên vừa kín đáo, vừa mát mẻ; từ bên trong nhìn ra, lại có thể thấy được bao
quát Lục gia.

Lục Minh Triêu trước giờ vốn
yêu thích nơi này, bây giờ, dường như kiều thê của hắn lại càng yêu công dụng
của nơi này hơn.

“Làm sao mà không ăn được
chứ!”

Nhan San San giạng chân ngồi
lên đùi Lục Minh Triêu, hai tay vòng qua cổ, dính sát vào người hắn, đôi mắt
lóng lánh như nước thầm kín ngắm nhìn, đôi môi đỏ mọng nói nhỏ bên dưới môi
hắn!

Lục Minh Triêu đã sớm bị nàng
trêu chọc đến thất thần, lửa nóng đốt người, nhưng lại không dám lỗ mãng, vất
vả lắm San San mới chịu nói chuyện lại với hắn, hắn không thể phá hỏng cơ hội
lần này.

“Ngươi không thích ta ngồi
lên đùi ngươi ăn sao?”

“Ngươi, ngươi muốn sao?”
Không nghe lầm chứ!

“Là ngươi không muốn đó
thôi!” Nước mắt đau lòng bắt đầu xuất hiện.

“Muốn, muốn, muốn.” Lục Minh
Triêu khó khi gặp được tình huống như vậy.

“Minh Triêu, ta biết là cho
dù ta có yêu cầu chuyện gì, ngươi cũng đồng ý đúng không?” Nhan San San cầm lấy
trái hồng cắn một cái, sau đó dùng môi đưa đến mớm cho hắn.

Lục Minh Triêu lập tức dùng
miệng nhận lấy, liên tục nhấm nuốt, cảm thấy trái hồng này ngọt ngào vô cùng,
khó quên nhất từ khi sinh ra đến giờ.

Bây giờ, mắt hắn chỉ nhìn thấy
được đôi môi anh đào mê người của nương tử đang đưa tới miếng hồng, miệng hắn
chỉ biết nhận lấy mĩ vị nhân gian này, sợ rằng đây chỉ là mộng tưởng hão huyền,
bởi vì hắn đã chìm đắm vào sâu trong giấc mộng đến không nói ra lời được rồi.

Trời ạ! Ông trời ạ, đừng làm
cho hắn tỉnh mộng ngay lúc này!

“Minh Triêu, ngươi yêu ta
không?”

Thích, thích, hắn gật đầu như
bằm tỏi!

“Vậy ngươi tuyệt đối không
làm chuyện mà ta không thích chứ?”

Không, nhất định không, hắn
gật đầu như bằm tỏi!

“Ngươi nói ngươi yêu ta đi.”
Lại mớm cho hắn thêm một lần, nàng dường như vô tình xẹt qua môi hắn, làm cho
cả người Lục Minh Triêu chấn động. “Nói đi!”

“San… San, ta, ta thật yêu,
thật yêu… Ngươi!” Giấc mộng thật đẹp, đến mức làm cho hắn cà lăm.

“Có thật không? Ngươi nói
ngươi yêu ta à?” Nàng cười không ngớt hỏi.

“Ặc… Cảm giác thật… Nhưng
ngươi nói vậy có ý gì?”

“Chúng ta là thanh mai trúc mã mà! Ngươi nói xem, ngươi yêu ta từ mấy
tuổi?”

“Hình… Hình như là hồi mười mấy tuổi, chắc là mười lăm, mười sáu gì đó!”
Hắn không nhớ là từ khi nào nữa, xem ra để ý nàng cũng là lúc hắn yêu nàng rồi.

“Mười mấy tuổi, muộn vậy sao?” Đáng chết! Nhẹ nhàng kéo lông mày lên cao,
đắm đuối đưa tình, “Nói thêm một lần nữa!”

“Không, không phải, hình như là sớm hơn trước đó nữa.” Mộng đẹp, mộng đẹp,
ngàn lần vạn lần đừng tan biến nhanh như thế.

“Tướng công, thật không?” Âm thanh dịu dàng động lòng người lập tức trở
lại, nàng thân mật mớm cho hắn thêm một miếng hồng ngọt. “Có phải từ khi biết
được sự tồn tại của ta, ngươi đã yêu ta rồi không?”

“Nương tử, hình như lúc ta biết ngươi thì chúng ta vẫn chưa hiểu thế sự là
gì.” Ba tuổi đã gặp được nàng, lại yêu phải một cô bé năm tuổi, hình như hơi bị
khó!

“Ta nói, từ khi ngươi biết ta đã yêu ta rồi.”

“Chao ôi! Nương tử, ở cái tuổi đó…”

“Cái tuổi đó thì như thế nào? Cái tuổi đó thì ngươi không thương ta sao?
Cái tuổi đó thì ngươi chưa có tim chưa có phổi phải không?” Nụ cười của Nhan
San San biến mất, ngón tay đâm vào ngực hắn! “Vừa rồi chẳng phải ngươi nói yêu
ta lắm sao, đúng là không thật lòng chút nào!”

“Nương tử?” Thấy nàng bỗng nhiên đứng dậy, quăng nửa trái hồng còn lại cho
hắn, Lục Minh Triêu kinh ngạc.

“Nếu không phải ngươi yêu ta từ nhỏ, vậy thì mọi chuyện coi như xong!” Điệu
bộ nàng giống như tức giận rời khỏi.

“San San, ta, ta nhớ ra rồi, lần đầu tiên nhìn thấy ngươi hồi nhỏ, ta đã
biết ta rất rất rất thích ngươi…“

Không đợi hắn nói xong, giai nhân lập tức vui vẻ trở về lồng ngực của hắn.

Lục Minh Triêu tiếp tục hưởng thụ sự chăm sóc của nàng, đây quả là trái
hồng ngọt nhất trên đời.

“Tướng công, chúng ta xác định lại thêm lần nữa đi, ” Nhan San San như mở
cờ trong bụng, dặn dò nói: “Nhớ rõ, từ giây phút ngươi gặp ta, ngươi đã yêu ta,
không có ta ngươi không thể sống nổi, cả đời chỉ được thích một mình ta, cho dù
là nam hay nữ, ngươi cũng không được liếc nhìn, không được gạt ta, không được
giấu diếm ta bất cứ chuyện gì, nếu ngươi không làm được sẽ bị nghèo bảy kiếp,
thảm bảy kiếp, vô năng bảy kiếp, thất bại bảy kiếp, tổng cộng là ba mươi lăm
kiếp, biết chưa?”

“Vâng, nương tử.”

Còn đang sững sờ nghe nàng bắn ra một đống nội dung, ái thê bỗng nhiên ôm
lấy gương mặt hắn, chăm chú dịu dàng nói, “Ba mươi lăm kiếp nha! Tướng công,
thê thảm lắm đó! Nếu ngươi đã nói rồi thì phải hoàn toàn tuân thủ lời hứa với
ta đó!”

Lục Minh Triêu mở tròn mắt, hắn hứa hẹn nhiều vậy từ khi nào?

“Minh Triêu…” Dịu dàng gọi tên hắn, sau đó hôn nhẹ lên, từ khóe môi bên
trái sang khóe môi bên phải, tiếp theo hôn nhẹ hôn, “Nhớ rõ, ai hỏi ngươi cũng
phải nói như vậy, chỉ được trả lời như thế, còn nữa, sau này không cho ngươi ăn
đồ của người khác!”

“Nương tử, trừ ngươi ra, ta đâu có ăn đồ của người khác!” Giỡn à, cho dù có
người nào thật sự làm giống nàng, hắn cũng không ăn nổi!

“Không có sao?” Nhan San San từ từ đứng dậy trong lòng hắn, cầm một trái
bưởi lên nói: “Nghe nói năm nào ngươi cũng ăn đồ của Chu Dục gửi đến?”

Tam hoàng tử! “Đây chỉ là nghi thức thôi mà!” Bất quá cũng chỉ là gắp cho
vài miếng thức ăn, San San nói cứ như là hắn và Chu Dục làm chuyện không thể để
cho người ta biết vậy!

“Ta mặc kệ, từ nay về sau không được làm vậy nữa, nghi thức Trung thu năm
nay phải khác.” Nửa cơ hội cũng không cho hắn có.

“San San, chuyện này có hơi khó khăn!” Lục Minh Triêu nhức đầu nói.

“Khó khăn!” Hừ! “Chỉ có thể là có cách hay không, chứ không có chuyện khó
khăn!”

“Năm nay tương đối đặc biệt, trừ mấy cái nghi thức phân phát lễ vật ra, Tam
hoàng còn muốn làm lễ truy điệu trong Lục phủ!”

“Truy điệu mà chạy đến Lục phủ sao!” Hoang đường thật, đang đùa giỡn cái
xiếc khỉ gì?

“Bởi vì đời trước của Lục phủ và người hắn muốn truy điệu có liên quan đến
nhau.”

“Đời trước của Lục phủ?” Nhan San San nhíu mày.”Phụ quốc Đại tướng quân,
tướng quân Dương Chấn Viễn?!”

Hai mươi năm trước, trưởng công chúa và phò mã tướng quân liên quan đến
chuyện mưu phản, bị tịch thu tài sản toàn gia, cả tòa phủ thoáng chốc đã hoang
phế hơn mười năm, đến năm năm trước, triều đình mới hạ chỉ ban cho Lục gia, Lục
gia sửa chữa lại, giúp cho nơi này bỏ đi vẻ u ám tăm tối, trở thành một dinh dự
rực rỡ tươi mới, nhưng vẫn giữ lại khu vườn xinh đẹp lúc trước.

“Không ngờ Tam hoàng tử lại suy nghĩ sâu xa đến vậy, nhưng muốn truy điệu
những tội phạm phản nghịch, chẳng lẽ không sợ bị người khác cười chê sao?”

Tuy nói Dương Chấn Viễn chỉ là phò mã, nhưng thân phận cũng là dượng của
Chu Dục, mang trong mình trọng tội, dù quan hệ tốt đến mức nào đi nữa, lời
người đáng sợ, muốn truy điệu thì cũng nên lén tiến hành, không cần phải rình
rang vậy chữ.

“Chứng cứ phạm tội của Dương Chấn Viễn là thật, Tam hoàng tử không hề tưởng
nhớ gì đến người dượng này, hắn chỉ đồng tình với cô cô của hắn.”

“Nói vậy, người mà Chu Dục muốn tưởng niệm là …”

Lục Minh Triêu gật đầu. “Tỉ tỉ của đương kim thánh thượng, trưởng công
chúa, Chu Tinh Bình.”

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.