Giường đơn hay giường đôi - Chương 01 - Phần 1
Chương 1:
Phổ Hoa hiện tại - hai mươi bảy
tuổi
1-1
Buổi
trưa hôm Quyên Quyên gọi điện đến, Phổ Hoa đang bưng cốc trà đứng hứng gió lạnh
dưới điều hòa trong văn phòng.
Tổng
biên tập ngồi trong phòng, đang quạt bằng một xấp bản thảo trong tay, không ngừng
liếc nhìn cô. Phổ Hoa đành chuyển đến đứng vào góc mà tổng biên tập không nhìn
được.
Thực
ra cô là một trong những biên tập khá trong tổ, nhưng khả năng giao tiếp kém,
tính tình thẳng thắn, không khiến người ta ghét, nhưng cũng không mấy được yêu
thích. Từ sau khi trả lại bản thảo mà tổng biên tập tiến cử của người quen, Phổ
Hoa chịu sự đối xử lạnh lùng từ cả cấp trên lẫn cấp dưới. Phó tổng biên tập và
Lưu Yến từng khuyên cô, làm người phải biết thời thế. Nhưng làm thế nào để biết
thời thế, mấy năm ra ngoài xã hội, cô vẫn chưa học được.
“Tiểu
Diệp, đi ăn cơm không?”. Lưu Yến giơ hộp cơm lên nói, chu mỏ ý bảo tổng biên tập
không còn ở đó.
Phổ
Hoa lắc đầu, vẫn ôm cốc trà nóng ngẩn người đứng dưới điều hòa.
“Sao
vậy? Nhìn cô có vẻ cô tâm sự!”.
“Không
sao… Không sao… chị đi ăn trước đi…”. Phổ Hoa miễn cưỡng nặn ra nụ cười, rồi lập
tức thu lại ngay khi thấy phó tổng biên tập đi vào.
Lưu
Yến đã cầm hộp cơm đi ra, Phổ Hoa vẫn đứng đó, thấy không ra sao cả lại nhanh
chóng trở về bàn làm việc của mình.
Phó tổng
biên tập đứng hóng mát dưới điều hòa, ánh mắt sắc bén quét qua từng bàn làm việc,
dừng lại bàn cô lâu nhất rồi quay người bước vào phòng làm việc của tổng biên tập.
Phổ
Hoa đặt cốc xuống, lục ra vài tờ bản thảo bỏ đi đè lên trên bản thảo, giả vờ
cúi đầu làm việc. Chiếc bút trong tay hình như tự có ý thức, tùy ý chạy trên giấy
không theo suy nghĩ của cô, móc móc vẽ vẽ, một chấm một ngang, một cong móc, một
đường dài, viết thành chữ, tuy xiêu xiêu vẹo vẹo nhưng liếc một cái có thể đọc
được ba chữ “Thi Vĩnh Đạo”.
Phổ
Hoa trong lòng rối ren, vo tròn tờ giấy.
Từ
khi Quyên Quyên gọi điện, nhớ tới ba từ này cô liền thấy khó chịu. Vứt bút xuống
cố ép bản thân cầm bản thảo đối chiếu, nhưng trước mắt trống không, nhìn nửa
ngày cũng không đọc nổi một chữ.
Là
thật ư?
Cô
dâu là ai?
Rất
nhiều câu hỏi nảy ra trong đầu cô, trộn lẫn vào nhau tạo thành một đống lộn xộn,
thậm chí khiến cô xuất hiện ảo giác, dường như Quyên Quyên chưa gọi cuộc điện
thoại đó, Thi Vĩnh Đạo chưa kết hôn.
Nhưng
còn cô dâu? Nếu Thi Vĩnh Đạo là chú rể, còn cô dâu?
Cô
dâu là ai? Sao anh ấy có thể kết hôn!
Phổ
Hoa suy ngẫm vấn đề này, cảm giác lạnh lẽo chua xót xộc thẳng lên tim. Cô không
ngừng an ủi bản thân, lau mồ hôi trên trán, cuối cùng quả thật không chịu nổi nảy
ra ý định vô cùng kỳ lạ - gửi tin nhắn cho Quyên Quyên.
Soạn
mấy lần, cuối cùng gửi “Là thật ư? Với ai?”.
Tổng
biên tập và phó tổng biên tập đều đã đi ăn cơm, phòng biên tập trống không, cửa
lớn đã đóng. Phổ Hoa đặt di động lên bàn, lại đứng dưới điều hòa. Trong phòng rất
oi, cô quạt tạp chí trong tay, nôn nóng chờ hồi âm của Quyên Quyên.
Kim
giây đồng hồ treo trên tường chạy tạch tạch, chạy được mười bảy vòng, di động
trên bàn mới rung lên khe khẽ.
Gió
dưới điều hòa nhẹ quá, sau gáy Phổ Hoa ướt đẫm mồ hôi. Cô chạy qua bấm nút đọc,
tin nhắn của Quyên Quyên giản đơn vắn tắt, chỉ có hai chữ: Cầu Nhân!
Cô
ôm di động loạng choạng về ghế, ngồi liệt cả một buổi trưa, không đứng lên được
nữa.
Trên
cây hòe ngoài phòng biên tập đã có vài con ve sầu, tiếng ve khiến người ta khó
chịu, bực mình. Phổ Hoa mặc thêm áo khoác mỏng để trong văn phòng từ mùa xuân
nhưng vẫn thấy lạnh, môi khô nhưng lại không phải do khát. Tháng năm là lúc lá
cây rậm rạp xanh tươi nhất, cô lại thấy một bóng dáng cô đơn trong mảng xanh ấy.
Tay
siết chặt, cô định cầm cốc trà, nhưng lại bất cẩn làm đổ trà ra khắp bàn, thấm
xuống dưới kính, làm ướt mấy bức ảnh cũ.
Trong
ảnh, Phổ Hoa trẻ hơn vài tuổi, buộc tóc đuôi ngựa, trước ngực đeo bông hoa đỏ của
nhân viên tiên tiến, gương mặt chan chứa nụ cười. Khi đó cô vừa nhận chứng nhận,
lại biên tập được vài bài viết tốt giành một giải nhỏ, là giai đoạn suôn sẻ như
ý hiếm có trong cuộc đời. Phía dưới góc phải còn in rõ thời gian chụp ảnh, tính
ra cũng đã bốn năm rồi.
Phổ
Hoa dùng khăn giấy lau bàn, thổi khô vệt nước trên viền ảnh. Vo tròn khăn giấy
đã sử dụng ném vào sọt rác, trước đó tờ giấy viết tên Vĩnh Đạo cũng bị gom vào
thùng rác. Cô lại nhặt bức ảnh đó lên đặt lên bàn lần nữa, nhìn chăm chú.
Ba
chữ Thi Vĩnh Đạo bị nước thấm loang lổ, nét bút nhòe thành một mảng mực đen sì,
chỉ có nét cuối cùng của chữ “Đạo” góc cạnh khá rõ ràng.
Anh
từng nói, chữ “Đạo” cô viết mạnh mẽ có lực, anh thích nhất chữ đó. Chỉ cần có
cơ hội, anh liền bỏ trống khi ký tên để cô thay anh thêm chữ “Đạo”.
Anh
còn từng nói, cô có thể gọi anh như thế khi chỉ có riêng hai người, nhưng cô
thường không quen, bao năm chỉ gọi anh là Vĩnh Đạo.
Đó
là việc trước đây bao lâu rồi?
Mười
năm? Mười một năm?
Phổ
Hoa nắm chặt tấm ảnh, không nhớ rõ nữa, muốn vo rồi vứt nhưng lại không nỡ, nhất
thời không biết nên làm thế nào.
Di
động bỗng lại rung lên, tin nhắn của Quyên Quyên, trong đó viết: Phổ Hoa, cậu
không sao chứ?
Phổ
Hoa cố gắng đến hết giờ nghỉ trưa, vội vàng để lại đơn xin nghỉ trên bàn làm việc
của tổng biên tập rồi rời tòa soạn.
Nắng
nóng khó chịu, cô không mở ô, lướt về phía trước như mộng du dưới ánh nắng mặt
trời, không biết mình rốt cuộc nên đi đâu.
Người
đi đường lướt qua, quay đầu nhìn cô kỳ lạ, lúc nóng nhất trong ngày lại có người
mặc áo khoác đi khắp nơi. Cô đi qua tủ kính quầy hàng, nhìn thấy bóng mình. Thật
lạ, đâu cũng lạ, từ lâu lắm rồi cô tự cho rằng không còn bị khuấy động bởi bất
cứ việc gì, lúc này như đang dần tan rã, xúc động muốn khóc. Cô lấy di động,
tìm danh bạ điện thoại, trong đó không nhiều tên, cái nào gần như cũng đều
không thích hợp để liên lạc lúc này.
Che
hai má nóng rực, Phổ Hoa đành chọn trốn vào nơi kín đáo bên lề đường chờ xe, thử
để bản thân bình tĩnh lại.
Biển
báo các tuyến xe ở trạm đỗ có tới mấy chục cái, chỗ nào cũng có xe đi, tên trạm
đều lạ hoắc, từng chiếc xe đến, cô xếp hàng theo mọi người, nhưng chẳng lên chiếc
nào, đứng tới khi hai chân mỏi nhừ mới giơ tay vẫy một chiếc taxi.
Lái
xe hỏi đi đâu, cô do dự một lát rồi nói: “Về nhà đi”.
“Nơi
nào!”. Lái xe lại hỏi lần nữa, ngữ khí hơi mất kiên nhẫn, “Cô ở đâu?”.
“Oái…”.
Phổ Hoa vốn định nói địa chỉ nhà mình, nhưng lại đọc ra một cái tên khác mà cô
đã thuộc lòng.
Xe
nhanh chóng khởi động, lái xe không bắt chuyện, Phổ Hoa nghe tiếng rì rì của điều
hòa, mặc kệ hơi nóng ngoài cửa sổ luồn qua khe kính táp lên mặt.
Hai
mươi phút sau, cô đứng đối diện với biển hiệu lớn khắc tên trường trung học. Vẫn
con đường cũ, thẳng tắp, không rộng lắm, bóng râm của hàng cây ven đường che đi
cái nóng như thiêu như đốt. Nhà mặt đường đều trang trí kiểu giả cổ, treo hoành
phi, tường quét vôi mới. Biển tên trường mới thay, phòng học mới xây, sân tập
thể thao xi măng cũng mới rải lại, rất nhiều ký ức năm đó của cô được tô điểm lại.
Quán
cũ ven đường bên kia đã dỡ bỏ một nửa, Phổ Hoa dừng trước cửa một trong các
quán đó, ngẩng đầu nhận ra biển hiệu “Sạp phô mai Kiến Nhất” ban đầu, giờ gọi
“Quán phô mai Kiến Nhất.”
Cô
bước vào, phát hiện mặt tiền cửa hàng vẫn rất hẹp, chỉ có thể đủ chỗ cho một
bàn hai người, còn lại lối đi nếu khách hơi mập một chút thì sẽ phải cố hết sức
mới len qua được. Ánh sáng trong quán mờ mờ, trên tường treo một bảng giá cũ mà
chủ quán đã dùng hơn chục năm.
Cô
men theo bàn gỗ đi vào, lấy một bát phô mai hạnh nhân ướp lạnh. Người thu tiền
không còn là chủ quán Vương Kiến Nhất với gương mặt đầy nếp nhăn nữa, mà là một
phụ nữ trung niên trên dưới bốn mươi, trả lại cô mấy đồng tiền cũ nhàu nát.
Bưng
bát phô mai, Phổ Hoa tìm được chỗ ở bàn duy nhất gần đường, cô ngồi xuống, cởi
áo khoác.
Trong
quán không hề nóng, tiếng quạt vù vù trên tường, chẳng mấy chốc đã chuyển tới vị
trí trên đầu cô, mang theo chút gió mát. Cô không ăn phô mai hạnh nhân ướp lạnh,
chỉ ép chặt tay cho mát rồi đưa tay xoa lên mặt, lặp lại nhiều lần, khiến hai
má mát hơn.
Anh
ấy kết hôn rồi, cùng Cầu Nhân.
Câu
nói ấy lóe lên trong đầu rồi lại bị cô cố tình che giấu.
Phổ
Hoa cảm thấy tiếng vù vù của quạt điện khuấy đảo nhịp đập trái tim khiến nó trở
lên hỗn loạn, giống như bệnh nhân mắc bệnh nặng gần đất xa trời, nảy lên một
cái rồi lại hụt một cái.
Hơn
một năm trước Quyên Quyên từng cảnh cáo, cô không tin.
Quyên
Quyên nói: Cậu đừng ngốc nữa, cái gì rồi cũng đều thay đổi.
Cô
còn hỏi ngược lại Quyên Quyên: Ai nói?
Bây
giờ cô đã biết, đúng vậy. Theo thời gian, cái gì rồi cũng đều thay đổi, hơn nữa
thay đổi một cách triệt để. Cho dù ngồi trong quán cũ năm đó, ăn phô mai hạnh
nhân năm đó, cô cũng không thể trở lại mười mấy năm trước.
Rút
di động ra, Phổ Hoa đọc lại hai tin nhắn của Quyên Quyên, cô muốn xóa tin nhắn
chỉ có hai chữ đó đi. Tay đặt trên phím xác nhận xóa, nhưng lại không ấn.
Rất
nhiều năm rồi, Phổ Hoa chưa từng chủ động nhắc tới cái tên Cầu Nhân. Không phải
cô không nhớ, mà nhớ rất rõ. Họ chưa từng là bạn, cũng không phải kẻ thù mặt đối
mặt. Ngoài cùng lớp cấp hai ra, họ không tiếp xúc nhiều, sau khi lên lớp mười một
chia lại lớp, đến cơ hội vô tình gặp mặt ở hành lang cũng rất ít.
Khi
những học sinh mũi nhọn như Kỷ An Vĩnh, Thi Vĩnh Đạo, Lý Thành Tự hợp thành “lớp
học sinh ưu tú ban khoa học tự nhiên”, Cầu Nhân cũng trong danh sách đó, còn cô
tự mình cầm kết quả phân lớp đứng trong hành lang khổ sở tìm kiếm phòng học ban
xã hội.
Hai
cái tên Phổ Hoa và Cầu Nhân giống như chữ viết trên hai mặt của đồng tiền kim
loại, không thể đồng thời xuất hiện. Cô từ bỏ là người cuối cùng vào danh sách
“lớp học sinh ưu tú ban khoa học tự nhiên”, đã giúp Cầu Nhân đạt được mục đích.
Từ khi đó, ba chữ Diệp Phổ Hoa liền bị ép xuống mặt sau của đồng tiền kim loại,
không thể trở mình.
Mồ
hôi trượt từ xương quai xanh vào trong áo, Phổ Hoa không tìm thấy khăn giấy, dứt
khoát cho phô mai áp lên mặt. Nói không ra là nóng hay oi, hay cái gì nữa.
Cô
phân biệt tiếng vù vù của quạt và âm thanh trong đầu mình, nghĩ rất lâu mới nhớ
ra một người. Đợi phô mai hết lạnh, cô lại cầm di động, mở tới danh mục số gọi
đi.
1-2
Bà
chủ hơn bốn mươi tuổi mang lên cho Phổ Hoa một bát phô mai hạt ý dĩ, đặt cạnh cốc
phô mai hạnh nhân còn chưa ăn. Phổ Hoa cảm ơn, nghiêng người dựa vào lưng ghế,
trán tựa lên tấm kính.
Bốn,
năm giờ, cửa sắt bên đường đối diện đã mở, học sinh tản ra mỗi góc đường như thủy
triều, bao gồm cả quán phô mai Kiến Nhất. Thấy bọn trẻ mặc những bộ đồng phục học
sinh rộng thùng thình trên người, cô không nén được cảm giác có chút xúc động.
Kiểu dáng đồng phục trường giống hệt mười năm trước, màu trắng tinh khôi, tên
trường học màu đỏ tươi nghiêng nghiêng thêu trước ngực.
Ngày
xưa, cô và Quyên Quyên từng mặc bộ đồng phục như vậy, màu trắng không tránh được
bẩn, dễ bị cũ, học sinh nhà nghèo đeo bao tay áo, bọn họ không thế, nhưng cũng
quý trọng như vậy, không thể chịu được một chút dầu mỡ, một tia sờn.
So
với Quyên Quyên, bộ đồng phục của Phổ Hoa còn cũ hơn vì cô mặc nó tròn sáu năm
trời. Để tiết kiệm tiền cho gia đình, năm lớp bảy cô đã mua cỡ lớn dành cho
trung học, trong sáu năm, người cô cũng không thay đổi nhiều.
Cô
còn nhớ đầu gối trái trên quần đồng phục có một vết rách, mẹ cắt miếng vải trắng
từ túi quần vá lên, tuy đường kim cẩn thận, vẫn nhìn ra dấu vết vá vào, vị trí
tương tự trên đầu gối trái của cô cũng để lại vết sẹo, khi làm việc cô thường
quen vuốt phẳng chỗ đó.
Vì
chỗ rách ấy, cô có cơ hội nói câu đầu tiên từ trước đến nay với Kỷ An Vĩnh,
cũng trong cùng một ngày, cô quen người anh em thân thiết của Kỷ An Vĩnh là Thi
Vĩnh Đạo.
Đáng
tiếc sau khi tốt nghiệp cô không còn mặc đồng phục trường nữa, nhưng ngẫu nhiên
nhìn thấy nó hai lần khi phơi đồ trong tủ quần áo. Rất nhiều việc đều đã niêm
phong trong ký ức, thời trung học cô còn nhỏ, không nghĩ quá nhiều. Lớn lên biết
suy nghĩ nhưng cảnh còn đây mà người đã đổi thay.
Quán
phô mai vang lên tiếng chuông điện thoại, Phổ Hoa cúi đầu nhìn di động, ngỡ của
mình, sau đó mới phát hiện là của em học sinh đi qua cô. Học sinh bây giờ cao
thật, học sinh cấp hai mà trông đã lớn như học sinh cấp ba. Khi học cấp ba, nam
sinh thường lớn rất nhanh, tay dài chân dài, vài ba tuần đã thấy dáng vẻ khác rồi.
Sao
có thể lại nhớ tới những điều này chứ? Phổ Hoa không nhìn theo nữa, khuấy cốc
phô mai trước mặt.
Học
sinh líu lo khiến cửa hàng chật như nêm. Sau lưng áo dán vào da thịt, Phổ Hoa cảm
thấy nóng bức, mồ hôi lau đi lại chảy ra, đành chịu đựng. Sau khi học sinh đi hết,
bà chủ đóng một cánh cửa, ánh sáng tối hơn một chút. Lúc Mộc Hải Anh đến đã là
hoàng hôn, mặt trời lặn ở phía tây, nhiều người đi tản bộ ven thành hào, trong
quán phô mai Kiến Nhất ngoài Phổ Hoa, còn có vài bàn khách nữa.
Bộ
váy dài của Hải Anh che đi thân hình hơi đẫy đà sau sinh, Phổ Hoa nhìn thấy vẻ
hạnh phúc và ổn định trên người cô ấy. Họ không gặp nhau khoảng hơn một năm rồi,
lần trước gặp là khi đầy tháng con gái Hải Anh. Kết hôn cùng thời gian, bây giờ
Hải Anh đã có con gái, cô vẫn một thân một mình, sao có thể không bùi ngùi?
Hải
Anh kéo ghế ngồi xuống, nắm tay cô, giống như thời còn là học sinh, coi cô như
em gái.
“Hơi
tắc đường, ngại quá, mình đến muộn rồi”.
“Không
sao!”. Phổ Hoa nắm tay Hải Anh.
“Thực
sự lâu lắm không gặp, hơn một năm nhỉ”.
“Ừ,
lần trước là Kỳ Kỳ đầy tháng, cậu gầy đi nhiều so với lần đó”.
“Đâu
có! Béo hơn rồi!”. Hải Anh cũng gọi phô mai hạnh nhân lạnh, trong lúc đợi cô ấy
vấn tóc lên, “Béo tới mức không ra hình dáng nữa, sau khi cai sữa cũng không gầy,
đâu như cậu, mãi chẳng béo”. Cô ấy giơ tay véo véo má Phổ Hoa, vẫn thân mật như
xưa.
Phổ
Hoa cúi đầu cười gượng, xoa xoa má mình, béo gầy xấu đẹp những thứ đó cô đã
không còn quan tâm một thời gian rồi.
“Sao
lại chọn nơi này, bao năm không trở lại”. Phô mai được mang ra, Hải Anh nghiêm
túc thử một miếng: “Vị không bằng hồi xưa, cậu thấy thế nào?”.
“Cũng
được mà”. Phổ Hoa cầm phô mai hạnh nhân của mình, lơ đễnh ăn hai miếng.
“Cũng
không giống lắm, phô mai hạnh nhân hồi trước không ngọt như thế”.
Hải
Anh quay đầu nhìn bà chủ đứng trong quầy thu tiền và biển hiệu cũ treo bên cạnh.
“Cậu
xem, lại đổi chủ rồi, mình và Doãn Trình hồi đại học từng trở lại, khi đó đã đổi
một lần. Sau khi Kiến Nhất nhượng lại, mình luôn có cảm thấy phô mai không ngon
bằng hồi đầu”. Cô chỉ mấy chiếc ghế nhựa xếp chồng lên nhau trong góc, “Khi đó
chúng ta thường tới, ngồi chỗ kia, thường một người đi xếp hàng, hai người kia
chiếm chỗ, có lúc người đông còn phải đứng đợi rất lâu, còn nhớ không?”.
Phổ
Hoa nhìn theo hướng Hải Anh chỉ, nhìn lên vạch đợi vàng sậm trên vách ngăn quầy
hàng, dường như nhìn thấy chính mình, Hải Anh và Quyên Quyên thời trung học, mặc
đồng phục, khoác ba lô nối đuôi xếp hàng, nói chuyện với nhau, chờ một cốc phô
mai nhỏ. Có lúc không đủ tiền lẻ, ba đứa còn chia nhau một cốc.
“Nhớ,
đương nhiên còn nhớ”.
“Khi
đó vui biết bao!”. Hải Anh than một tiếng, “Đã không quay trở lại được nữa”.
Phổ
Hoa trầm ngâm khuấy phô mai trong bát, ngẩng đầu hỏi Hải Anh: “Các cậu... từng trở
lại?”.
“Cậu
nói cùng Doãn Trình?”. Hải Anh gật đầu, “Khi đó đều là sinh viên nghèo, không
có tiền xem phim ăn tiệm hàng ngày, hai đứa liền đạp xe đi dạo khắp nơi, chỗ
nào cũng đến, cũng từng trở lại. Những ngày tháng đó thật vui, vô âu vô lo,
không gặp là nhớ, ở cùng một thành phố còn thường xuyên viết thư. Trẻ con bây
giờ khác rồi, toàn dùng di động, sau khi đầu phố mở McDonald, còn có mấy cửa
hàng phô mai? Quán cũ trên con đường này cũng dỡ đi gần hết rồi, chỉ Kiến Nhất
vẫn còn. Có điều… vị cũng không bằng hồi xưa”.
Hải
Anh đẩy bát phô mai trước mặt ra, chống cằm nhìn Phổ Hoa, “Chúng ta cũng khác,
đều đã trưởng thành. Qua vài năm nữa, nên nói là… già rồi”.
Phổ
Hoa nghe xong sắc mặc ảm đạm, cô chú ý đến chiếc nhẫn cưới trên ngón áp út của
Hải Anh, cúi đầu vặn ngón tay trơ trụi của mình. Chỗ bị thương lúc trưa vẫn
chưa được băng lại, để lại vết mờ đã thành vảy. Không chạm vào thì có thể bỏ
qua nhưng chạm đến liền nhói đau.
“Xem
mình này, toàn nói mấy thứ đó, bỏ đi, không nhắc nữa”. Hải Anh khẽ giọng trách
bản thân, ánh mắt lộ rõ vẻ dịu dàng, giống như có thể nhìn thấu sự bất an của
Phổ Hoa.
Phổ
Hoa thấy rất khó khăn, lắp ba lắp bắp hỏi: “Doãn Trình… Doãn Trình và Kỳ Kỳ vẫn
khỏe chứ? Chưa đi thăm được bọn họ…”.
“Vẫn
thế, có con rồi mà chẳng thay đổi nhiều, Kỳ Kỳ bây giờ ngoan hơn rồi, nhưng lại
mệt hơn trước, phải đi làm, bận công việc bận chăm chồng con, còn có bố mẹ chồng,
bố mẹ mình”. Giọng nói của Hải Anh nghe ra có chút nặng nề trong đó. Những lời
chuẩn bị cả chiều, Phổ Hoa nhất thời vẫn chưa biết nên bắt đầu từ đâu. Không
còn thân Hải Anh là khi cô bắt đầu tự tách nhóm, nhưng cũng chẳng giải quyết được
một chút vấn đề, ngược lại càng lúc càng bế tắc.
“Nói
đi, đã xảy ra chuyện gì?”. Hải Anh khẽ ho một tiếng, thẳng thắn đi vào chủ đề
chính: “Đột nhiên tìm mình như thế? Chắc không phải vì muốn ăn phô mai nói chuyện
xưa với mình chứ?”.
Phổ
Hoa dựa lên lưng ghế, ôn lại một lần nữa những câu hỏi, trước mặt Hải Anh, cô
không cách nào ngụy trang bản thân, vốn định nói một cách thờ ơ, giọng nói vẫn
lộ ra sự thấp thỏm.
“Cậu
biết… chuyện Vĩnh Đạo chứ?”.
“Anh
ấy? Sao lại muốn hỏi về anh ấy?”. Hải Anh kinh ngạc, “Anh ấy... xảy ra chuyện
gì?”.
Câu
hỏi này đối với Phổ Hoa mà nói như xương mắc trong cổ họng, cô cầm bát phô mai
xúc một miếng to, nuốt xuống, vẫn không thể ép được dư vị chua xót khó chịu
quanh quẩn nơi đầu lưỡi.
“Mình
tưởng các cậu kết thúc hai năm trước rồi, còn nhớ tới anh ta làm gì?”. Giọng Hải
Anh có phần trách cứ.
“Phổ
Hoa, anh ta sống cuộc sống của anh ta, cậu sống cuộc sống của cậu, không can
thiệp đến nhau, chẳng phải tốt hơn sao? Ban đầu đã lựa chọn như vậy, thì mỗi
người nên bắt đầu lại từ đầu, cậu không thể cứ đắm chìm vào quá khứ không thể tự
mình thoát khỏi!”.
“Mình
có thế không?”. Phổ Hoa vuốt nhẹ viền cốc thô rám, trốn tránh ánh mắt của Hải
Anh.
“Tự
bản thân cậu không cảm thấy ư? Tuy một năm qua không gặp, nhưng mình và Quyên
Quyên vẫn gặp nhau, mình biết chuyện của cậu. Cậu bây giờ như vậy có thể vui
không? Nếu đã nhìn về phía trước, việc gì còn nhớ tới Vĩnh Đạo? Chuyện trước
kia thì để nó qua đi, sa lầy vào đó chẳng tốt chút nào với cậu cả!”.
“Nhưng
mình…”. Phổ Hoa không nói được nữa.
“Đừng
hỏi nữa, biết rồi cũng chẳng có ý nghĩa gì, sống tốt mới là điều quan trọng nhất”.
“Nhưng
mình muốn biết!”. Phổ Hoa vội vàng cãi lại, “Cậu cũng biết, đúng không? Nói như
vậy, chắc chắn cậu đã biết. Mình sớm đã nghĩ ra cậu biết, Doãn Trình và bọn họ
thân nhau như thế, cậu nhất định đều biết hết”. Phổ Hoa nhướng lông mi, mắt ươn
ướt, cốc phô mai trở nên nhạt nhòa, thành bóng nước hư hảo không rõ.
“Mình
nghĩ chắc cậu biết, khi Quyên Quyên nói cho mình biết, người đầu tiên mình nghĩ
tới là cậu. Mình nghĩ có thể cậu ngại không nói với mình, hoặc, căn bản không
dám nói với mình những điều này. Là cậu kể cho Quyên Quyên hả? Sau đó lại kêu
cô ấy nói với mình?”.
Mộc
Hải Anh không trả lời, sửa lại mái tóc vừa búi.
“Cậu
biết hết rồi, đúng không? Kể cho mình, có được không?”. Rõ ràng đã lường trước
được kết quả, Phổ Hoa vẫn cố chấp muốn nghe Hải Anh nói lại lần nữa.
“Mình
đã kể cho Quyên Quyên, nhưng dặn cô ấy đừng nói với cậu, cậu biết cũng chẳng để
làm gì, chỉ càng thêm buồn thôi”. Hải Anh khẽ thở dài.
“Mình
sợ cậu để tâm vào mấy thứ vụn vặt, hơn nữa mấy chuyện này Doãn Trình cũng dặn
mình đừng nói. Lập trường của mình không tiện nói quá nhiều, nói nhiều ngược lại
chỉ làm cho cậu thêm khó khăn. Mình hy vọng cậu có thể quên, thật sự đấy, ban đầu
đã lựa chọn chia tay, thì nên cố gắng quên đi. Anh ta muốn thế nào, đó là cuộc
sống của anh ta, đã không còn liên quan tới cậu, cậu còn trẻ, Phổ Hoa, nên nhìn
về phía trước…”.
Lời
Hải Anh nói hàm ý sâu xa, Phổ Hoa lại không hề bị khuấy động, cắn môi không
đáp.
Hải
Anh chẳng còn cách nào, đành thừa nhận: “Vĩnh Đạo… quả thật đã kết hôn… mấy hôm
trước… cùng… Cầu Nhân…”.
Cùng
một lời nói, nghe từ Hải Anh, Phổ Hoa thấy đau khổ hơn so với nghe Quyên Quyên
nói trong điện thoại. Trong chốc lát, cô chỉ có thể cố gắng hết sức che giấu sự
dao động, quay mặt nhìn ra ra ngoài cửa sổ vắng vẻ, không để nước chảy ra khỏi
khóe mắt.
Cán
cân bấp bênh trong lòng dừng lại, tia hy vọng cuối cùng cũng hoàn toàn sụp đổ.
“Phổ
Hoa! Đừng như vậy, được không?”. Hải Anh nắm tay cô, an ủi như chị gái, “Nghĩ
thoáng một chút, Vĩnh Đạo và Cầu Nhân, mặc kệ tình trạng của bọn họ thế nào, cậu
vẫn phải sống tốt cuộc sống của mình. Đừng nghĩ nữa, tiếp tục vui vẻ, không tốt
ư?”.
Phổ
Hoa quay mặt lại, sau khi qua cơn kinh ngạc, chỉ còn lại vẻ mệt mỏi đong đầy
trong mắt, một lúc lâu sau mới tìm lại được giọng nói của bản thân.
“Mình
có thể không? Nếu là cậu, cậu có làm được không? Doãn Trình ở bên người khác, cậu
có thể giả vờ như không xảy ra chuyện gì không?”. Giọng nói của cô lanh lảnh,
âm lượng ti vi sau quầy hàng rất lớn, đã che đi sự nghẹn ngào trong đó.
Người
thanh niên bàn bên nhìn qua, Hải Anh ghìm thấp giọng xuống.
“Phổ
Hoa, đừng như vậy. Vĩnh Đạo không phải là Doãn Trình, cậu cũng không phải mình,
rất nhiều việc không thể đem ra so sánh, đặc biệt là tình cảm. Cậu đã biết rồi
thì càng phải nghĩ thoáng ra, tiếp tục sống tốt, biết không?”.
Phổ
Hoa không hề có bất cứ câu trả lời nào, chỉ chán nản dựa vào lưng ghế nhìn ra ngoài
cửa sổ.
Phô
mai để lâu đông lại thành cục, bà chủ thu dọn mấy cái bát đi, mặt bàn trống rỗng
chỉ còn lại nét bút nguệch ngoạc của đám học sinh năm đó và vài giọt nước.
“XXX
và XXX tới đây cùng ăn”.
“Chúc
mừng kết thúc kỳ thi thử vòng một”.
“Ngày X tháng X năm 199X”.
“XX và XXX yêu nhau thắm thiết”.
Vuốt nhẹ những vết khắc, Hải Anh
không nói nữa.
Trời đã tối, họ lần lượt ra khỏi Kiến
Nhất, chia tay ở cửa. Phổ Hoa vội vàng nói tạm biệt, đi về phía góc đường xa
xa, bỏ lại Hải Anh đằng sau.
“Sống tốt những ngày tháng của
mình, tiếp tục vui vẻ lẽ nào không tốt?”.
Trên đường trở về, Phổ Hoa nghĩ đi
nghĩ lại câu nói của Hải Anh.
Cô chưa từng không muốn bản thân tiếp
tục vui vẻ, nhưng rốt cuộc, họ không phải bạn bè khác giới đơn thuần, hay người
yêu chia tay. Thân phận của anh đến bây giờ vẫn khiến cô không cách nào buông
tay, thậm chí đến sổ hộ khẩu cũng hiếm khi mở ra xem.
Đối với cô mà nói, hai chữ “ly dị”
quá khó coi, còn “vợ cũ” của Thi Vĩnh Đạo, hoàn toàn là cách gọi mà anh và khoảng
thời gian quá khứ đã áp đặt cho cô.

