Giường đơn hay giường đôi - Chương 01 - Phần 3
1-5
Trên
đường trở về, Phổ Hoa rất hối hận. Việc gì phải thế chứ? Nhất định phải trở về
trường học, lại trùng hợp gặp anh đến vậy! Cô tự hỏi, lẽ ra nên làm ra vẻ không
quan tâm trước mặt anh, chứ không phải hoảng loạn mà rời đi.
Cầm
di động, cô định nhắn tin cho anh.
Xóa
vài lần, nói gì cũng không thích hợp lắm, chúc mừng anh thì như mắc xương cá
trong họng, mỉa mai anh, cô lại chẳng phải người như thế, cuối cùng cô viết:
“Chúc mừng anh, cuối tuần không cần đi nữa đâu”.
Cô
hy vọng mình biểu hiện rộng lượng chút, vì ly hôn là do cô đưa ra, anh chỉ đồng
ý. Hiện giờ tái hôn vốn là việc riêng của anh, hoàn toàn không cần bàn bạc với
cô.
Di
động cô vẫn lưu số anh thường dùng sau khi ly hôn, số khác dùng từ hồi đại học
tới bây giờ, cô không cần nhìn bàn phím cũng có thể ấn chuẩn xác.
Sau
khi gửi tin nhắn xong, cô lại có chút hối hận, sợ anh nghĩ khác đi. Nhưng nước
đã đổ đi khó lấy lại, lời nói ra không có thuốc hối hận.
Cô
không mong chờ anh hồi âm, trở về nhà liền tắt máy, nằm trên chiếc giường đơn,
chờ nồi canh đậu xanh đang hầm trên bếp.
Hai
ngày nay cô sống còn khó khăn hơn cả khi ly hôn, Phổ Hoa nhìn chằm chằm những hạt
bụi rớt xuống từ đỉnh đèn, nhìn một lúc lâu, trèo lên ghế tìm thứ gì để lau
chùi.
Sau
khi anh chuyển đi, cô cũng quét căn nhà, thu dọn phòng, góc nào cũng gọn gàng.
Đồ của cô không nhiều, phòng ngủ dường như trống một mặt tường, tủ đầu giường
chỉ có vài thứ thuốc thường dùng. Ảnh cưới trên tường cùng với quần áo và đồ
dùng hàng ngày anh để lại, cô đều đóng gói để trong phòng chứa đồ, vốn dĩ mấy lần
anh gọi điện tới muốn lấy, khi đó cô sống chết cũng không đồng ý.
Cách
bày biện còn lại trong phòng đơn giản đến không thể đơn giản hơn nữa, phòng
khách ngoài ghế sofa, ti vi, đồ trang trí trên tủ đều bị cô thu dọn hết bởi vì
chúng đều là của Vĩnh Đạo. Các loại mô hình mẫu, một vài quyển sách, đĩa CD anh
thích, và cúp giải thưởng của anh.
Lau
sạch bụi trên đèn, Phổ Hoa đứng trên đỉnh thang được bắc bởi hai cái ghế, nhìn
cả căn nhà. Đây là phòng ngủ lớn nhất mà cô từng thấy, giường đơn rõ là vô cùng
nhỏ, thu gọn trong góc, nhỏ tới mức có chút đáng thương. Khi mua, nó được đặt
trong phòng trưng bày sản phẩm, cô cảm thấy cũng được, nhưng kê vào nhà, không
gian giữa giường và xung quanh không hài hòa. Phòng ngủ lớn như vậy, cô cư ngụ
một góc, chỗ trống còn lại anh dùng để tập hít đất tập tạ tay hàng tối, mấy máy
móc tập thể hình đó cũng thu dọn cùng đồ của anh, chỉ còn dấu sơn bị cọ vào góc
tường. Chiếc giường ban đầu bị tháo thành nhiều phần, thân giường to lớn chịu lực
cuộc sống hôn nhân hai năm của cô, hiện giờ đầy bụi.
Trèo
xuống khỏi thang, Phổ Hoa bước tới góc phòng, lấy ra túi quần áo được đặc biệt
chuẩn bị, bên trong còn có vài thứ linh tinh như giấy tờ, bật lửa của Vĩnh Đạo.
Trước khi mẹ tới, những đồ này đều cần thiết, cô đặt trong phòng khách, như thể
anh vẫn ở nhà. Ngoài điều đó ra, chỉ cần bà tới, cho dù ngồi hay không ngồi
phòng khách, cô đều khóa cửa phòng ngủ. Có thể bước chân vào lãnh địa cá nhân
cô hiện nay chỉ có Quyên Quyên.
Điện
thoại trong nhà vang lên, Phổ Hoa đặt túi xuống, chạy tới phòng khách nhận điện.
Vài bước chân mà mồ hôi đổ trên cánh tay, vì không tìm thấy điều khiển điều
hòa, căn nhà nóng như lò hấp.
Bố
Phổ Hoa gọi tới, vẫn luôn cưng chiều quan tâm cô, coi cô như đứa trẻ.
Không
biết là đói hay mệt, giọng nói của Phổ Hoa mềm nhũn.
“Làm
gì đấy?”.
“Con
thu dọn phòng, bố ăn chưa ạ?”. Cô cảm thấy sống mũi cay cay, cố gắng hết sức
nghĩ tới chuyện vui vẻ.
“Ăn
linh tinh, trời nóng quá. Bố vừa xem xong thời sự, một lát ra ngoài đánh cờ.
Các con tối nay ăn gì?”.
Phổ
Hoa nghĩ một lát rồi nói: “Đậu cô ve hầm ạ”.
“Vĩnh
Đạo nấu à?”.
Cô
dối lòng nói “Vâng”.
Bố
cúp máy, Phổ Hoa vẫn cầm ống nghe, ý thức được rằng cuối tuần phải về nhà mà
Vĩnh Đạo không thể đi, cảm giác cay cay nơi sống mũi càng nặng nề hơn. Trước
đây có thể dùng các lý do cho qua chuyện, lần này cô không biết nên nói gì.
Buổi
tối không ngủ được, Phổ Hoa mở laptop xem mail Vĩnh Bác gửi tới.
Từ
khi tốt nghiệp đại học bắt đầu làm phóng viên ảnh, dấu chân của Vĩnh Bác trải
khắp thế giới, một năm chưa chắc đã về Bắc Kinh một lần. Hồi đi học, Phổ Hoa chỉ
gặp anh mỗi năm một lần khi đoàn tụ gia đình, cũng gọi tiếng anh trai theo Vĩnh
Đạo, sau này trở thành bạn bè qua mail và MSN, rồi sau nữa, dưới sự khuyến
khích của Vĩnh Đạo, cô giúp Vĩnh Bác vài công việc biên dịch.
Vĩnh
Bác thường gửi rất nhiều ảnh cho cô xem, sa mạc, đầm lầy, thôn làng hoang vu
trong núi, những con đường phố phường thanh bình. Phổ Hoa từng đặt trang web của
Vĩnh Bác vào phần web được yêu thích, sau khi chia tay Vĩnh Đạo, cô cũng không
còn để lại lời nhắn trong blog của anh nữa.
Ấn
chuột vào file ảnh triển lãm, Phổ Hoa đột nhiên ngửi thấy mùi khét mới nhớ ra nồi
đậu xanh còn hầm trên bếp.
Chạy
ra thì đậu xanh đã cháy đen sì thành mảng dưới đáy nồi. Cô bưng lên định rửa,
quai cầm bằng nhựa nóng rẫy, nhất thời tuột tay, chiếc nồi rơi xuống nền nhà, một
mảng đậu xanh cháy đen đổ vào mu bàn chân trần của cô, rất nhanh khiến nó sưng
phù lên.
Trong
nhà không có thuốc chữa bỏng, cô vứt nồi vào bồn rửa bát, không thu dọn đống bừa
bãi trên nền nhà mà chạy vào phòng tắm tìm kem đánh răng trước.
Hồi
xưa từng bị bỏng một lần, Vĩnh Đạo bôi một lớp thuốc chữa bỏng dày đặc lên ngón
tay cô, nói cho cô biết khi không có thuốc thì phải đặt tay vào nước lạnh trước
rồi mới bôi kem đánh răng. Lần đó ngón tay bị bỏng bảy tám phần, đau tới mức cả
đêm không ngủ nổi. Anh ôm cô, thay nước lạnh ngâm tay cho cô, cả đêm ở bên cạnh
cô.
Chạy
vào nhà tắm, Phổ Hoa cho chân vào bồn tắm, mở vòi hoa sen, nước lạnh chạm vào
da thịt, cảm giác đau đớn vì bị bỏng mới dịu đi, kem đánh răng chỉ còn lại một
ít ở đáy ống, không thể cố đến sáng mai, cô nặn toàn bộ ra bôi lên mu bàn chân.
Một chân nhảy lò cò trở lại bếp rồi tìm chổi quét dọn, cọ sạch nồi, đặt lên giá
bát.
Làm
xong mấy thứ đó, cổ cô mướt mồ hôi, không biết là do đau hay do nóng, cô dứt
khoát ngồi xuống nền, ôm đầu gối, nhìn chạn bát được sắp xếp hoàn toàn mới, mở
từng cánh cửa kiểm tra xem ở trong còn thừa cái gì.
Kết
quả hoàn toàn trống rỗng, đến túi đựng rác cũng không còn.
Cô
ngửa mặt một cách thất vọng, nằm xuống nền nhà bếp, nhắm mắt nghĩ tới món đậu
cô ve hầm anh nấu, không nén được mà rơi nước mắt, chảy cả vào trong tai.
Cô
an ủi bản thân, rơi lệ chỉ vì chân quá đau.
1-6
Sau
ba ngày bước lên cân, Phổ Hoa chính mắt nhìn kim đồng hồ dừng ở con số bốn mươi
tám.
Trước
đây thường nói muốn gầy xuống dưới năm mươi cân, bây giờ đã thực hiện được rồi,
cô lại không thể vui nổi.
Tâm
trạng không tốt, cái gì cũng không vừa ý. Bản thảo của tòa soạn, tập quảng cáo
triển lãm tranh ảnh của Vĩnh Bác đều chỉ làm được một nửa rồi gác lại.
Quyên
Quyên đánh răng trong nhà tắm, gọi: “Phổ Hoa, sao vẫn chưa mua kem đánh răng!”.
Sau đó cô nàng rất hào hứng chạy vào bếp, pha cốc nước muối mặn rồi lại chạy trở
lại xúc miệng qua quýt.
Phổ
Hoa cũng ứng phó cho qua như vậy, cô rõ ràng đã viết danh sách đồ phải mua lên
giấy đặt trong ví tiền nhắc nhở bản thân, nhưng toàn quên.
“Quyên
Quyên, hết sữa rồi, uống nước trắng được không? Hay….”. Cô chuẩn bị bữa sáng
trong bếp, mở tủ lạnh, hộp sữa duy nhất trống rỗng, ô đựng trứng gà đặt một túi
đường đỏ, bánh bao cũng chỉ còn ba cái rưỡi.
“Hay
cái gì? Còn cái gì khác?”. Quyên Quyên thò đầu ra khỏi nhà tắm.
“Hay
nước trắng thêm đường?”. Phổ Hoa ngại ngùng nói, chẳng còn gì cả.
“Ở
với cậu hai đêm, đồ ăn thì gọi ngoài, đồ uống sắp hết hạn, bây giờ còn ăn mỗi
bánh bao! Phổ Hoa, đãi ngộ bác sĩ trị liệu tâm lý thấp quá nhỉ?”. Quyên Quyên vờ
xị mặt, thực ra cũng không hề để ý.
Phổ
Hoa cười gượng, để đĩa bánh bao trên bàn, cô cầm một cái ngồi trên ghế sofa,
trong tay là cốc nước ấm, từ từ nuốt.
Quyên
Quyên ra khỏi phòng tắm sau khi gội đầu rửa mặt xong, dùng khăn bông quấn tóc,
đi chân trần, mặc một áo ngủ dài tới mắt cá chân do Vĩnh Đạo mua trước đây. Phổ
Hoa nhìn thấy chiếc áo cũ của mình, cô dùng nước nuốt tiếng thở dài.
Quyên Quyên hoàn toàn không nhận ra, ngồi cạnh
cô gặm bánh bao. Quyên Quyên thuộc trường phái lạc quan bẩm sinh, luôn theo hướng
tích cực, cho dù tình yêu thất bại, qua hai mươi lăm tuổi vẫn chưa có chỗ dựa
đáng tin, vẫn nghĩ rất thoáng, sống rất tốt.
“Trong
lòng đỡ hơn chút nào chưa? Hôm nay phải về chỗ bố cậu à?”. Quyên Quyên ôm gối,
tháo khăn quấn tóc xuống, xõa mái tóc ướt sũng.
“Ừ,
trưa về”. Phổ Hoa ăn xong bánh bao, đứng lên phủi nếp nhăn trên áo ngủ, quần ngủ
rộng rồi, mặc lên người giống như hai cái ống trống trơn. Cô vào phòng ngủ lấy
máy sấy, tìm ổ điện cắm giúp Quyên Quyên.
“Chuẩn
bị nói cho bố cậu biết chưa?”. Quyên Quyên gặm xong bánh bao, bắt đầu sấy tóc.
Phổ
Hoa ngồi chỗ vừa nãy, không ăn bánh bao, cầm sợi dây buộc túi quấn lên cổ tay,
“Nói cái gì?”.
“Còn
cái gì, đương nhiên là việc Vĩnh Đạo đã kết hôn!”. Quyên Quyên tắt nguồn điện,
nhìn thẳng cô:
“Có
nhất thiết phải nói không?”. Phổ Hoa vẫn còn tâm lý ăn may, giấu hai năm rồi,
chắc chắn không dễ gì mà buột miệng nói ra chân tướng sự thật, bố mẹ sẽ không
chịu nổi. Đặc biệt là bố, ông đặt kỳ vọng cao với Vĩnh Đạo, luôn luôn quan tâm
đến anh. Nghĩ tới những điều này, niềm vui trở về thăm bố vô hình trung bị giảm
đi.
“Sao
lại không cần thiết! Nhìn sắc mặt cậu đi! Bố cậu chỉ liếc mắt liền có thể nhận
ra, biết không?”. Quyên Quyên cao giọng nói, cô luôn bất mãn với thái độ co đầu
rụt cổ của Phổ Hoa, “Tự cậu soi gương coi! Một tuần gầy đi ít nhất hơn hai
cân!”.
Phổ
Hoa xõa mái tóc rối tung, cười một cách bất đắc dĩ, ra sức vỗ vỗ má, muốn chứng
minh bản thân mình vẫn ổn.
“Ăn
cơm xong giúp mình chọn bộ quần áo, nhìn có chút tinh thần, tránh bố mình hỏi
nhiều”. Trong lúc nói, chiếc nhẫn tuột khỏi tay rơi xuống đất, cô cúi đầu nhìn,
không nhặt lên.
“Quần
áo có tác dụng gì chứ, tâm trạng đều thể hiện trên mặt kìa! Việc đó sớm muộn
cũng phải để bố cậu biết, chắc chắn không giấu nổi. Hơn nữa anh ta rất lâu chưa
trở về rồi, có thể bố cậu sớm đã sinh nghi, nhưng không nhắc đến thôi”.
“Có
khả năng không?”. Nghe Quyên Quyên phân tích, Phổ Hoa có chút căng thẳng.
“Sao
không thể, cậu nói Thi Vĩnh Đạo đi công tác bao lần rồi? Anh ta lại chẳng phải
đi nhân bản vô tính cho khủng long, phòng thí nghiệm rõ ràng ở Bắc Kinh, có thể
đi công tác bao lâu? Trừ phi lần này cậu nói anh ta ra nước ngoài!”.
“Điều
này… Mình sợ bố sẽ hỏi chi tiết… không nói được thì không ổn lắm…”. Phổ Hoa lập
tức lấy ví tiền ra, mặt sau là phiếu thu, trên đó có thuốc bổ mua biếu bố, cô
mua ba tuần trước, khi biếu đều dùng danh nghĩa của Vĩnh Đạo.
“Vậy
cậu định nói thế nào? Tiếp tục nói anh ta ở nơi khác? Hay cậu định giấu bố cậu
cả đời?”. Quyên Quyên lại sấy tóc, giọt nước lạnh buốt bắn lên mặt Phổ Hoa,
“Còn mẹ cậu, bà luôn chạy tới thăm nom, khó tránh khỏi có ngày sẽ phát hiện
ra!”.
“…”.
Lần này Phổ Hoa hoàn toàn im lặng, không còn biết nói gì.
Tối
hôm trước mẹ cô đột nhiên gõ cửa, tuy chỉ tiện vào thăm, nhưng Phổ Hoa không
chút chuẩn bị, may mà lúc đó Quyên Quyên ở đây mới giúp cô nói dối trót lọt vì
sao Vĩnh Đạo không ở nhà.
“Hôn
nhân không phải trò chơi, Diệp Phổ Hoa! Kết hôn, ly hôn không chỉ là chuyện của
riêng hai người, hai năm trước hành vi của các cậu là rất vô trách nhiệm, vô
trách nhiệm với đối phương, vô trách nhiệm với gia đình hai bên, nếu bây giờ
còn không để các cụ biết, sau này anh ta có con thì làm thế nào? Chẳng nhẽ nói
là cậu sinh?”.
Điều
này đương nhiên tuyệt đối không thể, Phổ Hoa không tìm thấy lý do nào, một chút
tâm lý ăn may sau lời nói của Quyên Quyên lại trở nên vô cùng yếu ớt.
“Trước
đây không nói nữa, các cậu trai chưa vợ gái chưa chồng, không cho người nhà biết
cũng không sao. Bây giờ không giống trước, Phổ Hoa, cậu đừng ngốc nữa, Thi Vĩnh
Đạo đã kết hôn cùng người khác, đổi sổ xanh thành sổ đỏ rồi! Mình cảm thấy cậu
nên nhanh chóng nói cho bố mẹ cậu đi, để họ biết, nếu sau này có vấn đề gì, còn
có người đằng sau ủng hộ cậu, không đến nỗi phải chiến đấu một mình!”.
“Có
thể có… chuyện gì…”. Phổ Hoa trốn vào phòng ngủ, mở tủ ra vùi đầu tìm quần áo.
Hai
tối trước, Quyên Quyên ngủ giường, Phổ Hoa ngủ ghế sofa, nghe rất nhiều lời
không hay, có lúc Quyên Quyên phê bình cô chẳng kiêng nể gì, giống như phê bình
đứa trẻ hơn mười tuổi. Ban đầu Quyên Quyên không ủng hộ hai người bên nhau, sau
này cũng không ủng hộ cô vội vàng kết hôn, cô đều không nghe.
“Cậu
không cảm thấy bây giờ sống như vậy rất chán ư? Phổ Hoa, đã như thế rồi, cậu phải
nhanh chóng có dự định cho bản thân”. Quyên Quyên theo vào phòng, treo lại bộ
quần áo Phổ Hoa vừa chọn vào tủ, chọn màu sắc nhẹ nhàng hợp với cô, “Dứt khoát
tung hê hết, nói cho bố cậu biết đi, cuộc sống sau này của cậu cũng phải có đối
sách. Nhà đứng tên cậu, sau này làm sao cùng nộp số tiền trả góp mua nhà hàng
tháng chứ? Anh ta có nhà mới rồi, chẳng có đạo lý nào còn nộp tiền nhà cho cậu!
Nhưng cậu có khả năng gánh vác không? Hơn năm nghìn tệ một tháng đấy!”.
Lời
của Quyên Quyên quả thật không sai, châm sâu vào lòng Phổ Hoa.
Còn
có một tuần nữa là tới cuối tháng, trước đây Vĩnh Đạo lo việc tiền trả góp mua
nhà hàng tháng, trên danh nghĩa cô bỏ ra một nghìn, một nghìn trong tay đều do
Vĩnh Đạo làm giúp, tất cả tính vào tài khoản ngân hàng của anh. Để giao tiền
nhà, cho dù không có thời gian, hàng tháng hai người cũng phải gặp nhau một lần,
ngồi ăn bữa cơm. Hiện nay đã cách vài tuần, Phổ Hoa chẳng còn nhớ tiền nhà lần
trước xử lý thế nào nữa. Từ sau khi khôi phục lại cuộc sống độc thân, cô vẫn
chưa từng suy nghĩ về vấn đề kinh tế.
“Còn
nữa! Mấy thứ đồ trong phòng chứa đồ đó, cậu muốn giữ đến khi nào?”. Quyên Quyên
nâng cái áo lên người Phổ Hoa ướm thử, không hài lòng lại vứt lên giường, “Cậu
gầy thêm nữa đi, mặc cái gì cũng không thể đẹp nổi!”.
Phổ
Hoa nhìn chằm chằm vào một “mình” khác trong gương, ngoài gầy đi, dường như
trên bờ vai còn có thêm vài gánh nặng vô hình, sự cân bằng ban đầu hoàn toàn bị
phá vỡ. Sự quan tâm của bố, cuộc viếng thăm của mẹ, người nhà Vĩnh Đạo, tiền
nhà hàng tháng… Những vấn đề cô cố ý xem nhẹ bây giờ đều bay đến trước mặt, vừa
nghĩ tới hậu quả có thể gây ra, huyệt Thái Dương của cô lại bắt đầu nảy lên từng
nhịp.
1-7
Phổ
Hoa ước chừng chuyện tiền trả góp mua nhà hàng tháng, tiền lương kiêm tiền
phiên dịch bản thảo cộng vào với nhau có thể tầm bảy tám nghìn, bao gồm tiền trả
góp mua nhà hàng tháng, thừa ra gần đủ duy trì cuộc sống, còn lại không nhiều.
Trước kia cô không tính toán, chút tích lũy kinh tế trong tay có hạn, còn có thể
ứng phó một khoảng thời gian, nhưng phải tính toán lại cho lâu dài.
Buổi
trưa đi thăm bố, đến taxi cô cũng không nỡ ngồi, chen lên hai chuyến xe bus, đi
bộ nửa bến, trong tay xách sữa và thuốc bổ cho bố. Tuy Vĩnh Đạo sẽ không xuất
hiện nhưng cô vẫn lấy danh nghĩa của anh để mua đồ cho ông.
Khi
ra khỏi nhà, Quyên Quyên dặn dò rất nhiều, nhưng điểm mấu chốt là nắm thời cơ
mà nói chuyện ly hôn đã bị Phổ Hoa bác bỏ. Bất cứ việc gì cũng cần quá trình, đặc
biệt là việc lớn liên quan tới cả đời cô. Sắp tới khu nhà bố sống, cô dựa bên
tường nghỉ ngơi, ngắm phong cảnh, điều chỉnh lại tâm trạng mình.
Vì
đây là khu nhà cô đã sống rất nhiều năm, nên mỗi lần trở lại Phổ Hoa đều có cảm
giác thân thiết khó nói. Ngõ sâu, ở giữa là ngã ba ngăn ra, cách vài mét lại có
một cột điện xi măng, trên đó dán đầy quảng cáo nhỏ, tìm người, tìm thú cưng,
chữa bệnh nan y. Các cụ ông cụ bà trong ủy ban tự quản khu dân phố đeo băng đỏ,
mỗi lần nhìn thấy cô toàn hỏi này hỏi nọ, người sống cùng cửa tòa nhà còn nhắc
tới Vĩnh Đạo.
Đoán
trước được anh sẽ không tới, Phổ Hoa nửa nhẹ nhõm, nửa hụt hẫng.
Đi
vào ngõ, cô ôn lại một lần nữa những lời định nói với bố. Từ nhỏ, cô đã được bố
mẹ giáo dục không được nói dối, cô lại dùng hai năm để thêu dệt một lưới to dối
trá, để họ tưởng rằng cô sống rất tốt, cuộc sống sau hôn nhân hạnh phúc đằm thắm,
ngoài việc chưa có con, cái gì cũng đều viên mãn. Cô không hiểu sức mạnh nào đã
giúp cô nói dối, hơn nữa còn có thể duy trì lâu đến vậy.
Những
lời có thể khiến bố yên tâm nhất mới ôn được có một nửa, Phổ Hoa dừng lại trên
đường.
Ngay
lối rẽ, một chiếc xe Buick màu xám bạc đang đỗ. Đầu xe dán biểu tượng
“Decepticons” bằng kim loại, trên kính chiếu hậu treo một tấm thẻ bình an. Đó
là tấm thẻ mấy năm trước xin trong chùa, chiếc xe đã từng ngồi biết bao lần, Phổ
Hoa không thể nhớ sai được.
Hôm
đó Vĩnh Đạo không trả lời tin nhắn, cô chắc anh sẽ không tới, xem ra cô đoán
sai rồi.
Có
phải anh đã diễn quá sâu rồi không? Phổ Hoa suy đoán.
Trước
đây để tránh tai mắt của mọi người, họ thường cùng về nhà thăm bố mẹ. Gặp nhau ở
lối rẽ, cô ngồi trong xe đến khu nhà, Vĩnh Đạo giúp cô xách đồ, đến bên bố hỏi
han ân cần. Tiết mục này diễn định kỳ trong hai năm ly hôn, ăn cơm ở cả hai
nhà, thậm chí đón Tết, hai người bọn họ diễn tốt đến mức không ai nhận ra. Trên
xe là đôi nam nữ bình thường, xuống xe lại trở về đôi vợ chồng thắm thiết. Cũng
vì họ diễn quá thành công, không ai nghi ngờ hôn nhân của họ. Bố hài lòng với
Vĩnh Đạo, tuy bố mẹ chồng không nồng nhiệt, nhưng Vĩnh Bác chẳng kiêng nể gì cô
mà nổi giận trong mail, anh coi cô như người nhà. Chỉ có Quyên Quyên, không nề
phiền phức mà phê bình sự trốn chạy như vậy, Hải Anh cũng từng nói, điều này sẽ
làm hại bọn họ.
Ban
đầu là ai đề ra cách làm như vậy, Phổ Hoa cũng không nhớ nữa. Hình như cả hai
không hẹn mà cùng ngầm hình thành, ai cũng không muốn nhắc đến với người nhà,
liền diễn tiếp vở kịch này, nhưng còn bây giờ?
Cửa
xe mở, Vĩnh Đạo bước xuống từ ghế lái, bỏ kính râm xuống, áo complet vắt trên cửa
xe. Anh không tốn mảy may sức lực nào đã thấy chỗ cô đứng, đóng cửa xe bước
qua.
Ánh
mặt trời rọi lên người anh, từng cử động ấy vẫn giống như cậu nhóc hồi đại học.
Anh đạp xe tới tìm cô, dựa vào lan can lán để xe, dáng vẻ lười nhác đọc một quyển
sách, trong miệng ngậm cọng cỏ non xanh, hoặc dùng lá làm thành chiếc sáo dài mảnh,
đứng dưới cửa sổ thổi cho tới khi cô đi ra mới thôi.
Cũng
không ai ngờ, cuộc sống từng như bầu trời trong xanh bao la, tới hôn nhân lại
phủ đầy mây đen, con người từng chắc chắn tin cậy cuối cùng lại quay lưng mà
đi. Phổ Hoa lựa chọn ly hôn nhưng chưa từng nghĩ tới tái hôn, nghĩ đến diễn kịch
nhưng chưa nghĩ xem kết thúc thế nào.
Bàn
chân đặt lên chỗ bị mặt trời nung nóng cảm giác hơi âm ỉ đau, Phổ Hoa chợt bừng
tỉnh, xách hai túi đồ đi về phía trước, định coi như không thấy anh. Nhưng Vĩnh
Đạo mãi mãi không phải là người cô muốn thoát khỏi là có thể thoát khỏi.
Anh
đứng ở bàn đánh cờ ven đường chỗ cô nhất định phải đi qua, dựa cột đèn, mặc
complet.
Phổ
Hoa cúi đầu, đếm những viên gạch dưới đất, kiên trì đi qua Vĩnh Đạo.
Anh
chẳng hề để ý, cũng sớm quen với việc trốn tránh của cô, cài khuy áo đi theo
sau.
Họ
tiến vào khu nhà, Phổ Hoa nghe thấy anh chào hỏi bác gác cổng, vẫn nhẹ nhàng
quen thuộc như xưa, thực sự giống như chàng rể cuối tuần về nhà vợ.
Cô
hận không thể ném đồ trong tay lên người anh, đuổi anh đi. Gió nóng, quần dính
sát vào da thịt, cánh tay bị hai túi đồ trĩu nặng, phát đau, những thứ này đều
có thể chịu đựng, nhưng anh khiến cô không thể chịu đựng tiếp được nữa.
“Diệp
Phổ Hoa!”.
Trước
khi cô nổi giận, anh đã gọi cô trước rồi.
Anh
từng bước lại gần, định đón đồ từ tay cô. Phổ Hoa bất chấp trong vườn có hàng
xóm cũ, mặc kệ, cô chạy lên tòa nhà cũ bố đang sống, như thể chạy như vậy thì
có thể hoàn toàn thoát khỏi người phía sau.
Cô
chạy một hơi lên tới tầng sáu, dựa vào tường thở hổn hển, phải chống tay lên đầu
gối mới không quỵ ngã. Lưng áo sơ mi ướt đẫm, mồ hôi khiến lớp trang điểm dính
nhớp nháp trên mặt, cô có thể cảm nhận được mồ hôi từ Thái Dương chảy xuống dưới,
cả người ướt rượt như vừa chạy hết tám trăm mét.
Cô
căm ghét cảm giác dốc toàn lực tới điểm cuối cùng, nghẹt thở, cổ họng đau khủng
khiếp và tiếp theo là sự thất bại. Cô chưa từng chiến thắng, ít nhất trong cuộc
chiến với anh, cô luôn thua cuộc, cho dù anh thường biểu hiện thờ ơ.
Sau
vài phút, Vĩnh Đạo bước lên bậc thang cuối cùng đứng trước mặt Phổ Hoa. Vẫn kiểu
thong dong không vội của anh, không nghi ngờ rằng anh sẽ bình thản đón đồ trong
tay cô. Lần này, anh không để cô trốn tránh.
“Em
chạy cái gì?”. Anh không giống vẻ tùy ý như mấy hôm trước, nhăn trán không vui,
giống quan tâm, nhưng gần như ép cô vào góc tường, từ trên cao nhìn xuống cô.
Lúc
này, ánh mắt anh thành thanh kiếm sắc có thể xuyên qua cả lớp bảo vệ, tháo bỏ lớp
ngụy trang của cô dễ như trở bàn tay. Cô không nơi ẩn náu, chỉ có thể phơi mình
dưới sự xem xét kỹ càng của anh, quay lưng giơ tay ấn chuông.
Tay
áo trượt xuống, lộ ra cánh tay nhỏ nhìn rõ khớp xương, Phổ Hoa kinh ngạc trong
lòng, tuy cố gắng hết sức che giấu nhưng vẫn bị nhìn thấy. Cô cảm nhận được người
phía sau sững lại một chút, sợi dây đỏ trước đây vừa vặn bây giờ buông thõng
trên tay cô.
Tay
chống lên tường, Vĩnh Đạo dựa gần vào, ngăn không cho cô ấn chuông lần nữa, khi
cô không hề phòng bị, anh liền chạm vào sợi dây đỏ kết kiểu đồng tâm.
Phổ
Hoa vội vàng đưa tay ra sau, cắn chặt môi, cài khuy tay áo.
“Vì
sao phải chạy?”. Lần này, giọng nói của Vĩnh Đạo mang theo sự bất mãn rõ ràng.
Cô
quay người lại. Quan hệ giữa họ bện thắt như sợi dây đỏ, muốn cởi đã không cởi
được, ngược lại lại càng thắt thêm tầng tầng lớp lớp. Cô không có cách nào, cảm
thấy rất mệt mỏi, chỉ có thể dùng ngữ khí bất đắc dĩ nhất thử khuyên anh rời
đi.
“Có
lẽ anh nên đi đi”. Cô định lấy lại đồ trong tay anh, anh không hề rời đi.
“Anh
không đi”.
Dường
như anh rất thích thưởng thức tiết mục dày vò cô như vậy, còn bất ngờ giơ tay ấn
chuông khi cô chưa kịp đề phòng.
“Anh...”.
Lời
vừa tới đầu môi liền bị bàn tay dừng trên trán chặn lại, anh giống như xưa thay
cô chỉnh lại tóc mái rối tung cho gọn lại rồi mới nghiêm mặt.
“Anh
nói rồi, anh không đi!”.

