Quỷ Sai - Chương 15
Chương 15
Nhân tâm nhân
thuật
Thành Phụng
Dương cách Nam Kinh không xa, đi đường chỉ mất khoảng hơn một tháng. Nhưng vào
năm thứ mười tám niên hiệu Vĩnh Lạc, việc xây dựng Tử Cấm Thành trị sở tại
Thuận Thiên được hoàn thành, vì vậy từ khoảng năm thứ mười tám đến giữa năm thứ
mười chín, niên hiệu Vĩnh Lạc, Minh Thành Tổ rời đô đến Bắc Kinh, Nam Kinh khi
ấy trở thành lưu đô[41].
[41] Thời cổ
đại, khi Hoàng đế rời đô, kinh đô cũ sẽ vẫn được bố trí quan lại coi sóc, cổ
gọi là “lưu đô”.
Từ Phụng Dương
đến Bắc Kinh đường xá xa xôi, cách trở, gập ghềnh.
Ngày đó khi
tiếp nhận thông cáo của Phủ doãn, Tô Dục đã mất mấy ngày bàn giao công việc của
Hồi Xuân đường cho A Mao và cha con Âu Dương đại phu, nói rõ ràng rằng, giao
trọng trách cho tiểu muội của y, cũng chính là tôi, Tô Tiểu Muội.
Đây là cái tên
mà y chọn cho tôi, cũng là thân phận danh chính ngôn thuận mà tôi có tại y quán
của y.
Lần này đi
chẳng biết sẽ ăn bổng lộc của triều đình được mấy năm. Làm Viện phán chẳng bằng
làm quan, đi mấy năm trời, nếu y thuật không đạt sẽ bị sắp xếp cho hồi hương,
còn không, cũng có khả năng được thăng làm Viện sử, tương đương với chức quan
ngũ phẩm. Nhưng bất luận dù rơi vào tình cảnh nào mà phải lần nữa hồi hương,
thì so với việc chưa từng được tới kinh sư, không được diện kiến các đại phu y
thuật cao thâm, cũng vẫn tốt hơn nhiều.
Lần này, Quách
phủ doãn tiến cử Tô Dục, chính vì niệm tình ngày đó y cứu nhi tử độc nhất của
ông ta.
Hai chiếc xe
ngựa đưa chín vị danh y cùng làm Viện phán đi. Ngoài Tô Dục ra, đều là các vị
trung niên trạc ngoại tứ tuần. Tô Dục không có râu ria, tự nhiên bị xem là làm
việc chưa tận tâm tận lực, nên chẳng được coi trọng, ngay đến cẩm y vệ và quan
sai theo xe cũng tỏ ý coi thường.
Nhất là vì y cứ
nấn ná lưu lại chốn thôn quê ở An Huy thành Phụng Dương mất mấy ngày, nên mọi
người càng lấy làm bất mãn. Lên đường mới được vài hôm, nhưng ngày nào họ cũng
chỉ cho Tô Dục ăn bánh màn thầu, mục đích muốn để y nói không ra hơi thì thôi.
So với cơm ngon canh ngọt của các đại phu khác, đúng là phân biệt đối xử quá
mức.
Tám vị danh y
khác tuy đều là đại phu được người bệnh ca tụng hết lời, nhưng ngày khởi hành,
chứng kiến cảnh tượng đám ăn mày hai bên đường trong ngoài thành tiễn biệt Tô
Dục, ánh mắt họ vẫn không giấu được vẻ đố kỵ. Lúc này thấy y chỉ ăn màn thầu,
trong lòng họ thầm sung sướng, đang hân hoan trước cảnh khổ của người khác.
Vậy mà Tô Dục
chẳng hề có thái độ gì. Đến buổi trưa, khi y tìm được bóng mát dưới một gốc cây
ngồi ăn màn thầu, tôi ẩn hình, tựa vào lưng y, người bên cạnh không thể nhìn
thấy, chỉ cần y cảm nhận được tôi ở bên là tốt rồi.
“Màn thầu rất
ngon.” Ăn màn thầu cả một tuần, thật sự bái phục nghị lực của y, nếu là tôi
chắc đã sớm ọe ra rồi.
Y cố thấp giọng
đáp: “So với thời gian chạy trốn của năm năm trước, lúc này có đồ ăn, có xe
ngồi, chẳng phải tốt hơn rất nhiều rồi sao”.
Cũng đúng, Tô
Dục xuất thân nghèo khổ, chút trở ngại này, không thể ngăn cản được hùng tâm
tráng chí của y.
“Hồi Xuân đường
thế nào rồi?”
“Không có gì
đặc biệt, vẫn những bệnh nhân như thế, có điều Âu Dương đại phu bắt đầu thực
hiện quy định ba ngày ra ngoài nghị chẩn một lần.” Tôi hỏi y, “Là chàng dặn dò
ông ta sao?”.
Tô Dục gật đầu,
“Ừm, dù sao cũng chẩn bệnh ở ngoài nhiều năm, đám ăn mày nếu không có người
thăm khám, e rằng mấy năm sau ta trở về, số bệnh nhân quen thuộc đều đã chết vì
bệnh cả rồi”.
“Tô Dục, chàng
thực sự sẽ trở về sao?” Tôi có chút khó hiểu hỏi, “Là chàng ngầm đề nghị Quách
phủ doãn tiến cử mình đúng không?”.
Quách phủ doãn
dù có muốn nịnh nọt triều đình, cũng không thể tự nghĩ ra chuyện đưa danh y vào
chiến trận phương Bắc nhằm lấy lòng Hoàng đế.
“Ừm.”
“Ta sợ chàng ra
chiến trường, chẳng cứu được Hoàng đế, ngược lại còn phải bỏ mạng.”
“Nàng cho rằng
họ sẽ để những thái y lần đầu đến kinh đô chẩn trị ngay cho binh sĩ sao? Họ chỉ
phái những người có kinh nghiệm ra chiến trường, chúng ta là người mới sẽ bị
giữ lại kinh sư, chẩn trị cho một vài Phi tử, Hoàng tử trong cung mà thôi.” Rõ
ràng y đã từng suy nghĩ tới chuyện này.
“Trong cung
cũng chẳng yên ổn hơn so với ngoài chiến trường.” Chuyện lục đục đấu đá trong
cung, đa phần đều liên quan đến thái y. Tôi từng được xem khá nhiều kịch hay chốn
thâm cung, dù bảo rằng đi một vài năm, nhưng liệu có thể thuận lợi trở về hay
không vẫn còn chưa biết được.
Người đi lần
này là Tô Dục, tôi càng sợ y vào cung rồi, lại giống như cá gặp biển lớn. Mưu
kế thâm sâu y vốn có rất nhiều, ngay đến tôi cũng không lường hết được. Ví như
đối với Quách phủ doãn, tôi chưa từng nghĩ tới Tô Dục còn có tầm nhìn như vậy.
Sau khi Tô Dục
lên đường, tôi liền trở về Hồi Xuân đường ở Phụng Dương, y cùng bốn vị danh y
khác bị nhét vào trong chiếc xe nhỏ những ba canh giờ, tôi không có sức mà đi
cùng như thế được.
Đó chính là cái
giá phải trả khi trèo cao... Trong lòng tôi có ít nhiều oán trách, có đôi chút
mù mờ không hiểu. Về chuyện danh lợi, khi còn sống, tôi chưa từng tham lam, mưu
mô như thế, còn hiện tại sau khi đã chết? Càng chưa bao giờ để tâm.
Có lẽ cũng do
tôi trời sinh tư chất tầm thường, nên đương nhiên chưa từng vọng tưởng. Còn Tô
Dục lại luôn bộc lộ tư chất thiên tài, vì vậy không thể chịu mãi mãi bị vùi
dập.
Đêm đó trước
khi xuất hành, y dịu dàng, khẩn thiết nói: “Ta là muốn đi xem xem những người
ngồi trên ngôi cao có đức hạnh đến mức nào, họ khi bị bệnh, sẽ trở nên nản lòng
nhụt chí đáng thương ra sao. Ta đi mấy năm rồi về, sau này sẽ mãi mãi cùng nàng
ở tại Hồi Xuân đường nghị chẩn, hãy đợi ta”.
Tôi biết, nếu y
không được đi chuyến này, chắc chắn sẽ không cam tâm.
Dù lúc này có
giữ được y, cũng khó bảo đảm về sau y không hối hận. Dẫu sao đây cũng là cuộc
đời của y, con người sống trọn một đời, chung quy lại cũng chỉ vì hoàn thành
một vài việc, bất luận kết quả xấu tốt ra sao.
Đây chính là sự
cố chấp của người sống.
Ngày hôm sau, y
lại trở về với một Tô Dục cao ngạo thâm trầm.
Tiếng gõ cửa
phòng vang lên. Âu Dương Lan thấy người nằm trên nhuyễn tháp đang thở dài thư
thái.
Cả tuần nay,
nàng đã lao tâm khổ tứ, vất vả cực nhọc tìm tôi, có nhiều khi tôi đứng ngay bên
cạnh, nhưng nàng vẫn cứ liếc ngang ngó dọc mãi... khiến tôi không thể không
ngoan ngoãn ở trong phòng này, để nàng có thể dễ dàng tìm được.
Tuy thỉnh
thoảng, tôi cũng vô duyên vô cớ “biến mất” để đi định hồn.
“Tiểu Muội, đây
là sổ sách của tháng này, muội kiểm tra lại đi.” Trước yêu cầu của Tô Dục, họ
cũng không gọi tôi là “Tô tiểu thư”, mà gọi thẳng là “Tiểu Muội”, khiến tôi nổi
hết cả da gà, tâm trạng bất an vô cùng.
“Hãy để trên
bàn đi.”
“Ừm.” Âu Dương
Lan đem sổ sách đặt lên bàn.
“Mấy ngày gần
đây đông bệnh nhân không? Có xuất hiện chứng bệnh lạ khó chữa nào không?” Nếu
có vấn đề gì, tôi có thể đi hỏi Tô Dục cách trị bệnh, có lẽ cũng chẳng lâu đến
một tuần trà.
Âu Dương Lan
chăm chú lắng nghe lời tôi nói, chỉ sợ lại xấu mặt như lần trước, nghe đến nửa
ngày trời, vẫn chưa rõ lời tôi, “Không có, mấy ngày nay ta và phụ thân vẫn theo
đơn thuốc Tô đại phu trước khi đi để lại, rất hữu dụng”.
Tôi chợt nhớ
năm đó “Tô đại phu” của nàng ta cũng học tập từ đơn thuốc của phụ thân nàng
ta... Đúng là năm năm, nước chảy ngược dòng.
“Thực sự Tô đại
phu có y thuật kỳ tài”, nhắc đến tượng gỗ Tô, cô nương này lại thao thao bất
tuyệt, “Mấy năm trước, bệnh tình của Quách công tử biến chuyển bất thường, Tô
đại phu vừa kê đơn thuốc, bệnh lập tức bị khống chế ngay”.
Tôi gật đầu,
lúc đó tôi cũng ở đấy, đó đúng là “một trận chiến thành danh”, chúng nhân
truyền tụng mấy năm trời.
“Lần này trước
khi Tô đại phụ đến kinh thành đã mạnh dạn thay đổi đơn thuốc, ta và phụ thân
còn sợ đổi thuốc vạn nhất có biến chứng thì không biết phải chữa trị ra sao.
Không ngờ đơn thuốc này lại có thể chữa trị tận gốc bệnh của Quách công tử.” Âu
Dương Lan càng cười tươi, “Ta và phụ thân đã từng nghiên cứu, đơn thuốc này
thật là hiếm thấy, về sau đối với những bệnh tương tự, không cần phải bó tay
bất lực nữa”.
“Bệnh của Quách
công tử trước đây vẫn chưa chữa được tận gốc sao?”
Tôi cho rằng
Quách phủ doãn luôn mời Tô Dục qua phủ, đều là để nói chuyện phiếm.
“Đúng vậy, sớm
nay Quách phủ doãn đã phái người đến Hồi Xuân đường, nói là Phủ doãn đại nhân
muốn tặng chữ để cảm tạ Hồi Xuân đường, nhưng không biết nên đề chữ gì cho
hay.” Âu Dương Lan nghĩ đi nghĩ lại một hồi, hỏi tôi: “‘Nhân tâm nhân thuật’,
muội thấy có được không?”.
Nhân tâm? Thật
là châm biếm quá mức.
“Hay là ‘Diệu
thủ hồi xuân’ đi.”
“Sẽ theo ý
muội.” Cô nương ấy lui xuống, đóng cửa lại.
Tô Dục đương
nhiên không phải vô duyên vô cớ đột nhiên viết ra phương thuốc trị tận gốc bệnh
tình của Quách công tử. E rằng từ mấy năm trước, y đã sớm có âm mưu, dây dưa
kéo dài bệnh tình của tiểu tử đó, những mong đạt được mục đích.
Mà mưu tính lần
này của y, không biết manh nha từ khi nào nữa? Kể từ khi tôi bắt đầu mở mang
kiến thức về kinh tế cho y, hay từ khi tôi đọc cho y nghe Bản thảo cương mục.
Cũng có thể là từ đêm hoảng loạn bỏ chạy, dưới ánh trăng vằng vặc, y đã sớm
khắc cốt ghi tâm, đợi đến ngày có thể thu được kết quả.
Buổi chiều, ánh
nắng chói chang trên cao, tôi lại giống như tảng băng lạnh giá.
Đường lên kinh
sư dài đằng đẵng, tối đến mấy người lại ngủ chung giường, vì thế tôi rất hiếm
khi có cơ hội nói vài câu với Tô Dục, cũng chưa từng hỏi y về chuyện liên quan
đến Quách công tử. Tôi hỏi điều gì, y cũng nói thẳng không giấu giếm, tôi ngược
lại cũng giảm thiểu được không ít hoài nghi.
Trên đường đi,
cứ sau mỗi lần nghỉ ngơi gấp gáp, đoàn người lại vội vã lên đường. Tô Dục luôn
là người tất bật nhất, vừa đến quán trọ, y lập tức đi một vòng quanh trấn, thăm
khám, chẩn bệnh cho đám ăn mày ven đường, giữa đêm tối, châm đuốc viết đơn
thuốc.
Sau khi hạ nét
bút cuối cùng, Tô Dục giao đơn thuốc cho tên ăn mày bên cạnh người bệnh, dặn
dò: “Nếu thực sự muốn cứu mạng của hắn, hãy đem tiền đi mua thuốc này, chỉ cần
là thuốc thật, Tô Dục ta bảo đảm sau hai thang, bệnh sẽ hết”.
“Trước đây
ngươi cũng xem bệnh không công như vậy ư?” Hứa đại phu, cũng là một danh y,
đứng sau Tô Dục một đoạn đường, hiếu kỳ hỏi với.
Tô Dục quay đầu
nhìn lão y sư tuổi ngoại tứ tuần, “Đúng vậy, trước đây ở huyện Phụng Dương tại
hạ đều làm như vậy, mấy ngày không ra ngoài nghị chẩn là cảm thấy toàn thân bứt
rứt”.
Tôi nghe xong,
lập tức thấy kỳ lạ. Chẳng phải y đối với người bệnh chỉ có tình thương như với
con kiến thôi sao, vậy hà tất phải chẩn bệnh làm phúc dọc đường như thế?
“Hả, trước đây
ngươi cũng từng? Bắt đầu từ khi nào?” Hứa đại phu tròn mắt thầm đánh giá Tô
Dục. Tên tiểu tử này, tuổi đời còn trẻ, trước đây từng nghị chẩn, thì có thể là
bao lâu?
“Khoảng bốn,
năm năm về trước.” Tô Dục quỳ xuống bên cạnh một người ăn mày đang kêu than đau
đớn, kiểm tra vết thương đã bắt đầu lở loét trên chân hắn.
Đây là ngoại
thương, cần phải bôi thuốc, trên mình y cũng có thuốc trị thương, liền lấy ra
bôi cho người ăn mày, sau đó lại kê đơn thuốc, miêu tả kỹ càng tỉ mỉ hình dáng
của thảo dược, dặn dò người bên cạnh sau khi trời sáng, lên núi hái thuốc.
Tô Dục cũng chỉ
lúc này mới có chút nhẫn nại thôi, chứ nếu bảo y nói lại lần nữa, e rằng dù phụ
thân y cũng không thể ra lệnh. Hứa đại phu không hiểu được nguyên do, nên sắc
mặt bớt dần vẻ khinh miệt, thay vào đó là vẻ tán thưởng của bậc tiền bối đối
với kẻ hậu sinh.
“Nếu hết thảy
đại phu trong thiên hạ đều thiện tâm như Tô đại phu, vậy thì bên đường sẽ chẳng
còn xác chết phơi thây nữa.”
“Hứa đại phu
quá khen rồi, tại hạ chỉ làm đúng chức phận mà thôi.” Chẳng biết vô tình hay
hữu ý, y nháy mắt với tôi.
Mấy ngày này tôi
thờ ơ lạnh nhạt, hẳn y cũng cảm nhận được điều đó. Đối với y mà nói, nghị chẩn
chỉ là việc nằm trong lòng bàn tay, nếu có thể an ủi sự bất mãn của tôi, dẫu
sao cũng chẳng phải việc gì quá khó.
Dù sao khoe y
thuật ở chỗ này, đã trở thành một loại kỹ xảo, y lại có cơ hội gặp những bệnh
lạ mà nhiều khi muốn tìm cũng chẳng được.
Tôi nhìn dáng
vẻ người ăn mày kia cảm động cầm đơn thuốc, thực sự cũng thấy có chút an ủi.
Phía dưới đơn thuốc còn đóng ấn chương của Tô Dục, y luôn mang theo nó bên
mình.
Nhớ đến trước
đây khi trao đổi với y một chút tri thức về cách chào hàng, quảng bá sản phẩm,
tôi từng hỏi y muốn quảng bá Hồi Xuân đường như thế nào. Sau khi suy nghĩ giây
lát, y điềm đạm đáp, tại sao phải để người khác nhớ đến Hồi Xuân đường? Chỉ cần
nhớ đến hai chữ Tô Dục là được rồi. Vì thế, trên ấn chương này, trước nay chỉ
có hai chữ “Tô Dục”.
Thoáng chốc,
đơn thuốc này không chỉ xuất hiện ở gần Phụng Dương, mà dọc đường tới tận kinh
đô, đâu đâu cũng có.
Bên cạnh đột
nhiên xuất hiện một bóng hình, là Tiểu Thiến.
Cô nàng tiến
đến huých vào khuỷu tay tôi: “Thất Thất, có chuyện lớn rồi, chúng ta cùng đi
xem đi”.
Chưa đợi tôi
hỏi rõ ràng, cô nàng đã lập tức kéo tôi di chuyển, Tô Dục và bóng dáng Hứa đại
phu dần trở nên mơ hồ.
Được xem cảnh
tượng náo nhiệt hiếm thấy, thực ra cũng chẳng phải chuyện to tát gì, nhất lại
là đại sự do Tiểu Thiến ca tụng, độ tin cậy chắc chắn phải giảm đến bảy, tám
mươi phần trăm, vì thế nhiều nhặn lắm, cũng chỉ được tính là chuyện mới mẻ nào
đó mà thôi.
Nhưng cũng phải
khen ngợi động tác nhanh nhạy của Tiểu Thiến, nhờ đó tôi và cô nàng mới có thể
thấy được toàn bộ sự việc này.
Chuyện nên được
bắt đầu từ Nhàn Thục.
Bốn năm trước,
Nhàn Thục từng được điều đến thế kỷ Hai mươi mốt để định hồn, với mong muốn
thay đổi môi trường sống, đồng thời mở rộng nhãn giới, tận mắt chứng kiến những
thứ mới mẻ chúng tôi thường nhắc.
Cũng không biết
vì Hồng Kông quá hỗn loạn, hay do Nhàn Thục quá yếu gan. Khi gặp phải vụ huyết
án thi thể tan tành trăm mảnh, Nhàn Thục cố gắng nhẫn nhịn trăm chiều đứng một
bên lén quan sát tên sát nhân cuồng loạn nửa ngày trời, rất lâu sau mới thấy
người bị hại ngừng thở để tiến tới định hồn. Nhưng, việc đó cô nàng còn chịu
được, chứ đến sau này, khi hàng loạt cái chết của tử hồn trong mấy tháng đều do
hắc bang cừu sát, đồng tính phạm án, đầu độc đến chết..., cô ấy bị bức tới
hoảng loạn, chỉ hận một nỗi không thể ngay tức khắc lặng lẽ trở về triều Minh.
Tôi và Tiểu
Thiến vốn đến từ thế kỷ Hai mươi mốt, bản thân cũng không thể quay lại đó định
hồn được. Khi ấy Nhàn Thục còn chưa trở thành người nhà của tướng công Lâm
Thành, nên chỉ có thể lén đi đút lót Quỷ sứ Tiểu Tưởng, lại nhờ vả Tiểu Huyền
Tử suốt ngày chỉ ngồi hưởng phúc chốn hoàng cung tạm thời trao đổi năm năm,
thay cô nàng đến thời hiện đại. Tiểu Huyền Tử vô cùng nghĩa khí, lập tức nhận
lời.
Thế rồi, chính
Nhàn Thục lại để xảy ra sơ suất khi định hồn tại triều Minh. Chỉ nên trách cô
ấy nhát gan. Đối phương chết trước mặt hồng y tả tơi, thất khiếu trào máu, toàn
thân hằn vết roi, vô cùng thảm thương, khiến khi định hồn, cô ấy không cứng
tay, hồn kia nhân cơ hội chạy thoát, trở thành một tử hồn phiêu đãng khắp thế
gian.
Chuyện này vốn
chẳng phải chuyện gì to tát, sau khi chúng tôi an ủi Nhàn Thục, liền bảo cô ấy
báo cáo lên trên, để cấp trên phái Quỷ tốt quỷ quan chuyên bắt tử hồn đi là
được. Dẫu sao mỗi ngày có thêm hàng ngàn vạn tử hồn, mọi người sơ hở cũng chẳng
phải có mưu đồ, Nhàn Thục chết cũng chết rồi, còn có thể xử phạt thế nào chứ?
Tôi nhận ra việc trừng phạt quỷ quan sai phạm dưới địa phủ rất nhẹ nhàng, có
thể vì nếu bức ép quá mức, tỷ lệ Quỷ sai bỏ nghề sẽ tăng cao.
Lệ quỷ[42] hồng
y quả là cực kỳ nhẫn nại, Quỷ tốt mai phục bên cạnh người hại chết cô ta hơn
tháng trời vẫn không thấy có động tĩnh gì. Ngược lại lệ quỷ này còn luôn dương
đông kích tây, làm không ít chuyện quấy nhiễu dọa dẫm bách tính.
[42] Lệ quỷ là
một loại quỷ vô cùng lợi hại, do oán khí quá nặng mà không thể đầu thai, ở lại
nhân gian cho tới khi hoàn thành tâm nguyện, tiêu trừ mọi oán khí mới có thể
siêu thoát.
Thời gian lâu
dần, Quỷ tốt cũng không còn nhiệt huyết nữa, liền báo cho Quỷ sứ Tiểu Tưởng,
bất cứ khi nào thấy nguyên nhân cái chết là: “Bị lệ quỷ hại chết”, gã sẽ lại
đến bắt.
Tôi hỏi Tiểu
Thiến: “Như thế cũng được hả?”. Đây chẳng phải là làm việc tiêu cực, lười nhác
sao?
Tiểu Thiến đáp: “Nothing is impossible[43]”. Đợi khi tôi
toát mồ hôi hột, cô nàng mới nói: “Số lượng Quỷ tốt khá ít ỏi, không thể ôm cây
đợi thỏ mãi như thế được, chỉ cần trước khi người bị hại chết, Quỷ sai thông
báo cho Quỷ tốt bắt lệ quỷ, như thế trên sổ sinh tử, tên người bị hại tự nhiên
sẽ biến mất”.
[43] Không có gì là không thể.
Chuyện này lần đầu tiên tôi nghe thấy, tên trên sổ sinh tử
sẽ biến mất?
Đến hôm đó, trên sổ sinh tử xuất hiện nguyên nhân cái chết
“Bị lệ quỷ hại chết”, Tiểu Tưởng liền để tử hồn cần định hiển thị trên quạt của
Nhàn Thục. Có đủ thời gian, địa điểm, tên họ, Tiểu Thiến lập tức kéo tôi đi xem
Quỷ tốt bắt lệ quỷ.
“Nữ tử hồn kia chính là bị người này hại chết.” Tiểu Thiến
chỉ vào nam nhân trẻ tuổi đang chạy vội trên đường lớn.
Khuôn mặt thư sinh yếu ớt như vậy, chẳng hiểu sao tên đó có
thể hại người được.
Nhàn Thục đã đến, cô ấy luôn lo lắng chuyện này, “Cô nương
kia khi còn sống là kỹ nữ, khó khăn lắm mới giành dụm được chút ngân lượng,
muốn sau khi chuộc thân sẽ mãi mãi sống cùng người trong mộng, không ngờ kẻ kia
lại tham lam tiền bạc mà phụ tấm chân tình”.
“Tiếp đó chính là đến nước cờ cũ, hạ độc giết hại!” Điều này
thường thấy vào thời cổ đại.
Phía sau nam nhân trẻ tuổi kia thấp thoáng bóng hồng y, sau
đó cả cơ thể đều hiện rõ, là một nữ nhân yểu điệu thướt tha, rõ ràng đã đổi
sang dung nhan diễm lệ, khiến tên nam nhân kia vừa quay đầu lại, hai mắt lập
tức sáng lên.
“Công tử đi một mình ư?”
“Đúng vậy, cô nương cũng cùng đường sao?”
Ba Quỷ sai chúng tôi đều thầm lắc đầu, đường này trước chẳng
có người sau chẳng thấy xe, đột nhiên xuất hiện mỹ nữ, nam nhân kia sao không
cảnh giác cơ chứ? Đúng là sắc dục có thể làm người ta mờ mắt.
“Ừm. Cha của nô gia bị bệnh. Tướng công để nô gia mang chút
ngân lượng về nhà mẹ.” Ba câu nói thẳng chủ đề, mồi nhử cũng quá rõ ràng.
“Hóa ra là thế.” Vừa có mỹ nữ, vừa có ngân lượng, lại thêm
đường lớn không bóng người, tên nam nhân kia ham muốn chộn rộn.
Ham muốn sôi trào! Ngay cả khi không quá ham muốn, một con
sói gặp được điều kiện thuận lợi thế này cũng không thể vượt qua cám dỗ, tên
nam nhân nanh vuốt dựng đứng chuẩn bị tư thế, thèm khát nhìn sang nữ nhân bên
cạnh.
Đáng tiếc sau đó không có cơ hội cho hắn kịp thỏa mãn tham
dục, nữ nhân ấy u ám quay đầu, dung mạo như tiên nữ chợt biến thành khuôn mặt
tử thi với ngang dọc những vết roi quất, “Ngươi còn nhớ ta không?”.
Tên nam nhân thất kinh, ngoài kêu gào thảm thiết, chỉ còn
biết hét lên đau đớn.
Quỷ tốt bên cạnh bay ra sắm vai sứ giả che chở nhân vật
chính, chiến đấu với lệ quỷ hồng y, cảnh tượng trước mắt trở
nên vô cùng gay cấn.
“Cô ta cũng biết pháp thuật?” Tôi cho rằng lệ quỷ chỉ lợi
dụng mặt mũi hung tợn để dọa người.
“Đương nhiên, cô ta cũng là tử hồn, chỉ là không có chức vị
ở địa phủ thôi, nhưng pháp thuật vẫn có thể tu luyện như bình thường.” Tiểu
Thiến xuýt xoa, “Quỷ tốt bình thường tối thiểu cần chuẩn bị hai mươi năm pháp
thuật trở lên, cũng tức là, nếu nữ ma đầu kia bền bỉ tu luyện ba mươi bốn mươi
năm, thì chẳng sợ gì Quỷ tốt nữa”.
Lời còn chưa dứt, lệ quỷ đã bị thu phục, Quỷ tốt bắt cô ta
phục mệnh, ba nữ Quỷ sai bọn tôi chuẩn bị tìm tửu lâu uống một hai chén.
Chỉ còn lại tên nam nhân kia, đờ đẫn ngồi phịch
giữa đường lớn, thần trí hoảng hốt.

