7. New Day Has Come

New Day
Has Come

Tạ m biệt những ngày làm việc điên cuồng,
chỉ ngủ từ 4 rưỡi tới 6h sáng. Tạm biệt những buổi quay miệt mài, chạy như con
thoi giữa 3 đoàn phim và 4 chương trình TV. Tạm biệt những ngày cày nát mặt đường
vì di chuyển chóng mặt từ chỗ này tới chỗ khác cho kịp lịch làm việc.. Giờ được
nghỉ ngơi lại hơi hẫng vì vẫn chưa quen với cảm giác mình được thảnh thơi. Sáng
sáng dù có mấy giờ ngủ thì cũng cứ đến 6h mắt lại tự động thao láo dù chẳng có
việc gì cũng chẳng đặt đồng hồ. Thèm hộp cơm công nhân của đoàn phim. Thèm cái
bánh mỳ dúi nhân đầy ứ ự mỗi lần ăn được phát kèm nguyên một lốc bốn hộp sữa.
Thèm những giấc ngủ trưa vội vã mà say sưa, mấy chị em cô cháu chia nhau cái áo
vest làm chăn. Thèm được mua đồ ăn vặt cho mọi người. Thèm cái cảnh ba bốn anh
chị em chụm đầu vào cái ipad để cùng lập thành tích với mấy trò Pikachu, chém
rau quả. Nhớ cảm giác sáng sáng tất tả hai tay bốn năm túi, vali, mắc treo quần
áo... vội vã đi quay; tối tối lại lủi thủi tha lôi lếch thếch đống tài sản đấy
về nhà sau một ngày quay mệt rã rời, tơi tả nhưng hứng thú. Nhớ một thoáng chạnh
lòng lái xe đường khuya tự tủi thân vì mình vất vả, rồi lại tự trách ai bảo mày
không chỉ tham mà lại còn hâm đơ khái tính. Nhưng ý thức rõ: vất vả ‐ rất vất
vả nhưng không KHỔ. Và mình hạnh phúc với sự vất vả mà mình đã lựa chọn. Sẽ
không thể quên cảm giác bất ngờ & vui sướng khi được cầm phần tiền catxe
trên tay nhiều hơn và sớm hơn mình tưởng:).. Chỉ thương em bé béo đen, suốt mấy
tháng hè chinh chiến cùng mình giờ người ngợm mang đầy thương tích. Vừa tháng
trước bị thương nát sườn phải cho đi phẫu thuật thẩm mỹ, tháng này đã lại móp
méo lung tung không còn nhớ nổi tại làm sao:(.. Hỏi vì sao mình ôm đồm thế, đàn
bà con gái không nên. Mình biết. Mình cũng biết cái gì là quan trọng nhất với
mình.. Nhưng đây là con đường mình lựa chọn. Mình không được như các bạn gái
khác. Mình chỉ còn chừng đó thời gian để được làm những việc mình thích thôi.
Mà cuộc sống vẫn như dòng sông, trôi rồi là trôi mãi không trở lại. Và ngày hôm
nay, dòng sông đang mang nhiều sóng cho mình. Mình sẽ chỉ đi được đúng hướng,
đúng tiến độ nếu bắt được nhịp sóng.

Ai biết được ngày mai đoạn sông mà mình
bơi đến sẽ chẳng còn gì nữa.. Nhưng quan trọng hơn, cái mà những công việc mang
tới không chỉ là TIỀN.

Tiêu tiền thích lắm. Nhưng kiếm tiền khó
lắm.

Từ lúc kiếm được đồng tiền chưa bao giờ
mình biết khái niệm để dành là gì. Nhưng lần này, quyết tâm học cách chi tiêu hợp
lý. Đã biết catxe mang về phần biếu mẹ, phần gửi mẹ giữ vì sợ con gửi tài khoản
là thể nào con cũng quẹt cháy thẻ ngay thôi. Của đáng tội nàng chỉ cầm chứ nhất
định không chịu lấy. Sau, vận dụng tất cả các biện pháp nghiệp vụ, cả phân tích
thực tế, cả năn nỉ dỗ dành, thậm chí cả dọa dẫm lừa đảo, Mummy mới chịu nhận một
ít tượng trưng. Vẫn còn nhớ còn một lời hứa lớn lắm phải làm. Mình không quên
đâu. Mẹ đợi con nhé..

Giờ lại hơi hoang mang, mâu thuẫn. Nửa
muốn ở lại, nửa muốn đi. Tiếc những cái mình có. Nhưng khao khát những cái mình
chưa có. Mà muốn có phải phấn đấu nhiều và dài lâu. Cuộc sống là thế à… Đôi khi
để được có cái này ta phải BỎ cái kia.. Mình sợ từ đấy. Những gì đã gắn bó với
mình trong đời, mình vẫn muốn giữ mãi…

*******************

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.