Duyên tới là anh - Chương 61 - 62

Chương 61:
Gặp gỡ

Cố Hàm Ninh đứng
ở trong nhà ga, cố gắng nhấc ba lô lên, trong lòng hối hận chết đi được.

Khi bước vào năm
thứ nhất đại học, ba mẹ giúp cô xách hành lí, sau đó mỗi lần trở về đều có Triệu
Thừa Dư đỡ cho phần lớn trọng lượng, giờ cô một thân một mình từ thành phố N
trở về thành phố H, xách đồ sắp gẫy cả tay!

Ôi, kế hoạch
không bằng biến đổi, cô chỉ muốn khiến Triệu Thừa Dư bất ngờ, nhưng lại không
nghĩ đến khả năng xách đồ nặng của mình. Cố Hàm Ninh cúi đầu nhìn hành lí trên
mặt đất, cắn chặt răng.

Đã hoàn thành hơn
một nửa con đường, chẳng lẽ lại bỏ cuộc giữa chừng? Từ nhà ga cũng chỉ còn chưa
tới một tiếng đi đường, cùng lắm thì đi taxi là được.

Cố Hàm Ninh quyết
tâm hoàn thành bất ngờ lớn này, xách hành lí lên, vất vả đi tới chỗ chờ taxi.

Xuống xe ở cửa
khu Tân An mà đám Triệu Thừa Dư thuê, Cố Hàm Ninh lấy điện thoại mở tin nhắn
lần trước Triệu Thừa Dư gửi, phía trên có viết số phòng của mấy người, may là
tòa nhà này cách cửa tiểu khu không xa, họ lại thuê tầng hai, Cố Hàm Ninh dùng
toàn bộ sức lực còn lại lết thân xác và đống hành lí lên cửa phòng 206.

Cố Hàm Ninh thở
phào một cái, nhấn chuông cửa. Nghe tiếng chuông cửa vang lên, cô mỉm cười, tim
đập hơi nhanh có chút mong đợi.

Được rồi, cô cũng
rất nhớ Triệu Thừa Dư, nên mới vội quay về khi còn cách ba ngày nữa mới bắt đầu
đợt huấn luyện quân sự, cô nghĩ hẳn là Triệu Thừa Dư sẽ rất vui, nhưng thực ra
chính cô cũng vậy, vui vẻ có thể sớm gặp Triệu Thừa Dư. Tính từ lần cậu trở về
thành phố N cũng đã nửa tháng, hai người đúng là yêu xa mà.

Cánh cửa gỗ màu
nâu đơn giản mở ra, cả hai người đều ngẩn người, nhíu mày nhìn đối phương.

“Cô tìm ai?”
Người đẹp trong nhà vịn cửa, không có ý định tránh đường, hình như có phần
khước từ, ra vẻ chủ nhân thực sự.

Cố Hàm Ninh đứng
ở ngoài cửa, mồ hôi ròng ròng, tóc tai lộn xộn, dưới chân để một túi hành lí,
trên lưng còn đeo ba lô nặng đến nỗi trĩu cả vai. So với người đẹp trong nhà
mặc váy lụa liền thân ôm sát người, tóc đen buông xoã, trang điểm nhàn nhạt,
khuôn mặt xinh đẹp, thanh thoát không có giọt mồ hôi nào thì có vẻ chật vật hơn
nhiều.

Cô chỉ hơi nhíu
mày rồi lại thả lỏng, sau đó lễ phép cười nói: “Xin chào. Chị Tống phải không?
Em tìm Triệu Thừa Dư.”

Tống Minh Huyên
hơi ngẩn ra, rồi ngay lập tức mỉm cười chân thành, mở rộng cửa, cười nói: “Là
tìm Triệu Thừa Dư à? Em chờ một chút, chị gọi cậu ấy.”

“Triệu Thừa Dư,
có người tìm này.” Tống Minh Huyên dùng giọng nói khiến Cố Hàm Ninh hơi bất ngờ
và có chút không hợp với trang phục nữ tính của cô nàng nói vọng vào trong nhà,
sau đó dùng ánh mắt tò mò đánh giá Cố Hàm Ninh, “Em chờ một chút, họ bận rộn sẽ
không nghe thấy tiếng người khác. Triệu Thừa Dư! Mau ra đây!”

Cố Hàm Ninh mím
môi cười nhẹ, trong lòng càng tò mò về Tống học tỉ này.

Cô ấy hẳn là
người bạn gái đã bỏ rơi Bùi Duệ Triết trong lúc khó khăn nhất đi?

Triệu Thừa Dư
cũng từng nói với cô, bạn gái của anh Bùi, cũng là chị khóa trên, họ Tống, thi
thoảng có đến giúp anh Bùi sắp xếp các thứ, lúc ấy, bạn học Triệu vô cùng hâm
mộ lẫn ghen tị, đương nhiên anh chính là chỉ trích người ta có bạn gái quan tâm
rồi.

Tiếng bước chân
có chút trầm ổn, có chút lười nhác từ trong nhà truyền tới, Cố Hàm Ninh thu lại
ánh mắt tò mò, chuyên chú lắng nghe, mãi đến khi dáng người mơ hồ ngày càng rõ
nét đi tới trước mặt cô, gương mặt kinh ngạc ngay sau đó liền trở nên vui vẻ.

“Hàm Ninh! Sao em
đã tới rồi?” Triệu Thừa Dư cười to đưa tay kéo Cố Hàm Ninh vào cửa.

“Hành lí của em!”
Cố Hàm Ninh chỉ túi hành lí bị Triệu Thừa Dư phớt lờ, đến khi cậu cười xách
túi lên, cô mới đi theo vào nhà.

Cố Hàm Ninh để
mặc Triệu Thừa Dư dẫn vào nhà, quay đầu quan sát gian phòng.

Nhà có hai buồng,
hai phòng, phòng khách được biến thành phòng làm việc, năm bàn máy vi tính và
một số loại máy móc cô không biết là gì để ở trên bàn dưới đất, ghế sô pha bị
đẩy vào góc tường, trên giá đầy sách, không có không gian dư thừa.

May là nhà ăn khá
nhỏ ít ra cũng còn tử tế giống như nơi để ăn cơm, chưa kịp nhìn qua phòng bếp
và phòng tắm, Triệu Thừa Dư đã kéo cô vào buồng ngủ ở hướng nam.

Triệu Thừa Dư tùy
tiện vứt hành lí trên sàn, xoay người lại kéo Cố Hàm Ninh vào lòng, cúi đầu
hôn lên tóc cô, đến trán, chóp mũi rồi hôn lên đôi môi mềm mại, quấn quýt không
rời, giải tỏa nỗi nhớ nhung qua sự thân mật này.

Mãi đến khi Triệu
Thừa Dư thở hổn hển buông Cố Hàm Ninh ra, cô mới có thời gian nhìn quanh phòng
ngủ này.

Phòng ngủ không
rộng lắm có hai chiếc giường đơn đặt sát tường, một bộ bàn ghế, một tủ treo
quần áo lớn, đó là tất cả những gì có thể nhìn thấy.

“Những người khác
không ở đây à?” Cố Hàm Ninh kéo Triệu Thừa Dư ngồi trên ghế gần đó, quyết định
tạm thời nên duy trì khoảng cách, nói chuyện đoàng hoàng.

“Anh Bùi ngủ ở
phòng bên cạnh, hai vị đàn anh kia đi ra ngoài. Mấy người họ đang giúp một công
ty thiết kế website, đã đến công ty đó bàn công việc rồi.” Triệu Thừa Dư cười,
ngồi xuống ghế, cầm lấy tay Cố Hàm Ninh tay, dịu dàng vuốt ve, “Sao em lại tới
đây? Không phải nói ba ngày nữa mới đến hay sao? Anh còn định chuẩn bị đến ga
tàu đón em. Túi xách nặng như vậy mà em lại tự mình mang đến đây.”

Cố Hàm Ninh nhìn Triệu
Thừa Dư híp mắt cười nhẹ: “Muốn cho anh bất ngờ đấy, thế nào? Có ngạc nhiên
không?”

“Ừ.” Triệu Thừa
Dư gật đầu, “Quá bất ngờ rồi. Vui đến đến nỗi đến giờ tim anh vẫn còn đập mạnh.”
Vừa nói, Triệu Thừa Dư vừa kéo tay phải của Cố Hàm Ninh đặt lên ngực trái của
mình.

Cố Hàm Ninh nắm
tay đặt trên ngực Triệu Thừa Dư, đánh nhẹ một cái.

Triệu Thừa Dư kéo
mạnh, để Cố Hàm Ninh ngồi ở trên đùi mình, tay đặt lên eo thon, môi kề môi, hơi
thở ấm áp phả vào mặt Cố Hàm Ninh, khiến lòng cô khẽ run.

Hai người đang
hạnh phúc ngọt ngào ôm ấp, vành tai và tóc mai chạm vào nhau, thân mật hòa tan
hơi thở và nỗi nhớ nhung, Triệu Thừa Dư luồn tay vào trong áo phông của Cố Hàm
Ninh, lòng bàn tay chạm vào da thịt, đang định tiếp tục đi lên thì cửa phòng
đơn sơ đột nhiên mở ra, một người to lớn đứng chắn hết cả cửa ra vào xuất hiện,
kèm theo đó là giọng nói lớn dường như vang cả căn nhà.

“Này, Thừa Dư,
nghe nói có người đẹp đến tìm cậu? Không sợ cái gì Ninh đó của cậu giận hay
sao?...” Thạch Lỗi mới nói được nửa câu, nhìn chằm chằm đôi tình nhân đang ôm
nhau, mắt như muốn rơi khỏi tròng.

“Triệu Thừa Dư
cậu giỏi thật! Nhân lúc anh không có ở đây chiếm phòng ngủ của chúng ta, lại
còn dám ngồi trên giường anh tình chàng ý thiếp? Cậu đang khiêu khích anh đấy
à?”

Cố Hàm Ninh ngả
đầu lên vai Triệu Thừa Dư nhẹ giọng thở dài, sự bối rối trong chốc lát bởi ánh
mắt hâm mộ lẫn ghen tị một cách quang minh chính đại không hề che giấu của đối
phương dần biến mất, tuy vẫn còn một chút bất đắc dĩ đối phương vẫn hoàn toàn
không hiểu thế nào là phi lễ chớ nhìn.

Triệu Thừa Dư
cười gượng đỡ Cố Hàm Ninh đứng dậy, đưa tay vuốt những sợi tóc rối của cô rồi
cầm tay cô đứng dậy.

“Anh Thạch, cô ấy
là bạn gái em, Cố Hàm Ninh, phiền anh nhường đường, bọn em muốn ra ngoài.” Triệu
Thừa Dư không còn lựa chọn nào khác, vô cùng tiếc nuối vỗ vỗ Thạch Lỗi đang
chắn đường còn sừng sững hơn so với thần giữ cửa, lách qua người anh dắt Cố Hàm
Ninh ra khỏi phòng ngủ.

Ngoài cửa ngoại
trừ chị Tống vừa gặp còn có một người khác, thấy hai người ra ngoài liền nhìn
về phía họ cười cười, còn Thạch Lỗi đã đi tới bên cạnh anh ta.

Người cao lớn to
béo là anh Thạch, còn người thấp bé gầy ốm kia cũng có một danh xưng rất hợp -
anh Hầu.

“Hàm Ninh, đây là
anh Hầu. Anh Hầu, đây là bạn gái của em, Cố Hàm Ninh.” Triệu Thừa Dư thấy người
ngoài cửa thì cảm thấy hơi ngại, đối với Thạch Lỗi không biết xấu hổ là gì thì
có ngượng ngùng cũng là thừa.

Cố Hàm Ninh cũng
có chút lúng túng, mặt hơi đỏ, cũng chào hỏi mọi người.

“Hôm nay thêm
người nhà, chi bằng cùng ra ngoài ăn một bữa?” Hầu Nhân Phong cười đề nghị, “Thạch,
cậu vào trong gọi Triết ra đi.”

“Được.” Thạch Lỗi
cười ha ha, lộ ra bộ mặt cực kì thô thiển, đi vào một phòng ngủ khác.

Tống Minh Huyên
mím môi cười nhẹ, dường như đã quen với trò quỷ của mấy người họ.

Chỉ một lát sau,
trong phòng ngủ vang lên tiếng hét đầy giận dữ, Hầu Nhân Phong không chút ngạc
nhiên cười nói: “Được rồi, Triết cũng đã dậy. Chúng ta chuẩn bị một chút, mười
phút sau thì đi ăn cơm.”

Mười phút sau,
Thạch Lỗi đẩy Bùi Duệ Triết còn đang mơ màng ngái ngủ đi ra.

Nụ cười trên mặt
Cố Hàm Ninh không thay đổi, ánh mắt lại khẽ chớp.

Bùi Duệ Triết như
thế này khiến cô có phần vỡ mộng.

Lần đầu tiên cô
thấy anh ta là ở buổi tiệc kinh doanh kiếp trước. Khi ấy anh ta là đại biểu
nhân tài IT trẻ tuổi, đi giày tây, dáng người cao ráo, vẻ mặt hơi lạnh lùng, vô
cùng anh tuấn lịch lãm, ngày hôm đó đã hấp dẫn bao nhiêu ánh mắt dõi theo. Lần
thứ hai gặp là ở cửa căn tin của trường, khi đó họ vừa từ bữa tiệc mừng mà lãnh
đạo nhà trường tổ chức ra ngoài, lúc ấy tóc anh hơi dài, mặc áo khoác đơn giản
màu xanh đen, tuy rất bình thường nhưng ít ra còn gọi là gọn gàng sạch sẽ.

Nhưng bây giờ,
tóc bù xù che hết mắt, vểnh lên cụp xuống, khuôn mặt râu ria, áo phông cũ mèm,
không xám, không trắng cũng chẳng vàng thật sự không nhìn ra màu sắc ban đầu,
chiếc quần tắm biển màu đen đã giặt đến nỗi bạc cả màu, chân đi một đôi dép
nhựa ba đồng mua ở chợ, chẳng có chút hình tượng nào.

Cố Hàm Ninh trong
lòng khẽ lắc đầu, quay đầu nhìn bạn học Triệu.

Tóc đen ngắn hơi
rối, áo phông trắng sạch sẽ, quần bò dài màu xanh, chân đi đôi giày vải bạt màu
đen, làn da trắng hơn so với cuối học kì, cũng gầy hơn một tẹo, có một chút
râu, mang đến cảm giác trưởng thành hơn, khiến cô không nhịn được muốn cắn một
cái.

Cố Hàm Ninh từ
đáy lòng vui mừng gật đầu. Không hổ là bạn học Triệu của cô, ở nhà một thời
gian dài như vậy nhưng vẫn đẹp trai như trước.

“Ăn cơm cái quái
gì? Ngủ còn không ngủ đủ, ăn cơm làm gì?” Anh Bùi đã vô cùng mất hình tượng
trong lòng Cố Hàm Ninh bực bội nói.

Cố Hàm Ninh nghĩ,
có lẽ anh còn trợn mắt lên, chẳng qua là do tóc quá dài, người khác không nhìn
ra.

Chương 62:
Huấn luyện quân sự (18+)

Chỉ còn ba ngày
là tới đợt huấn luyện quân sự nhưng vẫn có thể ở trong kí túc xá trường. Mặc dù
Triệu Thừa Dư cực kì không muốn nhưng vẫn phải đưa Cố Hàm Ninh về phòng. Căn
nhà mà họ thuê thật sự không tìm ra chỗ cho cô ở. Mà ở kí túc xá, Thôi Hà Miêu
đã trở lại, ít ra còn có người bầu bạn. Đối với việc này, Triệu Thừa Dư cảm
thấy vừa yên tâm vừa hơi tiếc nuối.

Ngày hôm sau, Cố
Hàm Ninh dậy sớm đi siêu thị gần đó mua một đống đồ linh tinh, sau đó gọi điện
cho bạn học Triệu đến xách, rồi lại mất cả nửa ngày xếp sắp lại căn nhà thùng
rỗng kêu to(*) này của bọn họ, có tác dụng nhất là phòng bếp để đung nước, dầu
muối tương dấm hoàn toàn thêm mới, chén dĩa đũa thìa cũ đều ngâm kĩ càng trong
nước sôi, tiệt trùng sạch sẽ.

(*)Mang tiếng
là nhà nhưng chẳng ra nhà.

Buổi trưa chỉ ăn
tạm bằng đồ ăn nhanh. Xế chiều, Cố Hàm Ninh nhìn căn phòng bếp tuy cũ nhưng gần
như đã thay đổi hoàn toàn, thở phào một cái, chống nạnh nhìn căn phòng bếp cuối
cùng đã có thể dùng được, cực kì hài lòng.

Triệu Thừa Dư mấy
lần muốn vào giúp đỡ đều bị Cố Hàm Ninh đẩy ra. Tuy cô bình thường không phải
không thích đàn ông vào bếp, nhưng nghe nói dự án của mấy người họ đã tới giai
đoạn rất quan trọng, cô không muốn anh phân tâm.

Đến bữa tối, Cố
Hàm Ninh đã bày ra đầy một bàn năm món ăn và một canh, ba mặn ba chay, đầy đủ
dinh dưỡng, được cả hương lẫn sắc, khiến ba người đàn ông thường xuyên cực khổ
vùi đầu vào công việc đến quên ăn nhìn thấy giật cả mình.

“Hàm Ninh, đều là
em nấu sao?” Triệu Thừa Dư mở to mắt nhìn Cố Hàm Ninh rồi lại nhìn thức ăn bình
thường nhưng cũng rất hấp dẫn trên bàn.

“Nha, Thừa Dư a,
có phải trong lúc bọn anh không để ý, chạy ra ngoài mua về đúng không?” Trong
mắt Thạch Lỗi tràn đầy nghi ngờ, hai người còn lại tuy không nói ra nhưng trong
lòng vẫn không thể tin được.

Trong thời đại
này, biết nấu ăn còn làm ngon như vậy, đúng là quá tuyệt vời. Tuy họ vẫn chưa
nếm thử nhưng chỉ nhìn đã không thể tưởng tượng nổi.

Cố Hàm Ninh mỉm
cười, bày bát đũa ra.

“Mọi người mau ăn
đi, còn nhiều việc phải làm nữa.”

Cô đến đây sớm
như thế chính là vì muốn nấu cơm cho Triệu Thừa Dư, mong anh một ngày ăn đủ ba
bữa, là một bữa cơm đủ dinh dưỡng chứ không phải thức ăn nhanh ở cửa tiểu khu.

Còn ba người kia
chẳng qua là tiện tay làm. Chỉ nấu cho Triệu Thừa Dư, thì có chút khó ăn nói.

Hai ngày còn lại
Tống Minh Huyên cũng có tới một lần, Cố Hàm Ninh lại nấu thêm một món ăn. Sau
ba ngày làm đầu bếp, ngày huấn luyện quân sự cũng đến.

Cố Hàm Ninh chờ
trong trường, bốn người trong phòng ngủ đều đã đến đủ, sau đó cùng nhau chia sẻ
kinh nghiệm tránh nắng giữ da trong nửa tháng sắp tới.

Đối với việc này
Cố Hàm Ninh cũng hơi lo lắng một chút. Năm ấy, cô không mảy may quan tâm đến
mấy phương pháp chống nắng, dẫn đến việc sau khi đợt huấn luyện quân sự kết
thúc, da vừa đen vừa thô ráp, sau đó để dần dần trắng ra đã tốn rất nhiều công
sức, cũng không đẹp như trước nữa, muốn giống như xưa đúng là khó khăn.

Cảm giác chán nản
lúc đó đến bây giờ vẫn còn in đậm trong tâm trí, giờ cô cũng sẽ không tự tin
một cách mù quáng như thế nữa. Theo dự báo thời tiết tại thành phố H, nhiệt độ
cao nhất là vào tháng tám, không phải là cái mà chút làn da trắng nõn trời sinh
của cô có thể chịu được? Giờ đây, cô đặt hết niềm tin vào sản phẩm kem chống
nắng!

Khoảng tháng năm,
cô đã mua một tuýp kem chống nắng và kem phục hồi sau khi phơi nắng của một
đồng nghiệp của Cố An Quốc vừa đi du lịch từ Mỹ về. Nửa tháng sau, cô có còn
da mặt đẹp nữa hay không, đều dựa vào hai tuýp này rồi. Còn một lọ kem chống
nắng khác bé hơn, cô đưa cho Triệu Thừa Dư, tuy đã hướng dẫn cẩn thận nhưng vẫn
không rõ anh có dùng không. Con trai mà, luôn cảm thấy mấy thứ đồ này chỉ để
con gái dùng, nhưng không biết tia tử ngoại quá mạnh không chỉ khiến da đen đi
mà còn có thể bị cháy nắng.

Ngày huấn luyện
quân sự đầu tiên bắt đầu, Cố Hàm Ninh trét lên người một lớp kem chống nắng dày
cộp, buổi tối rửa mặt xong nhất định phải thoa kem dưỡng da phục hồi sau khi
phơi nắng, đáng buồn là đến ngày thứ ba cô lại bị cảm nắng. Sau đó liên tục, bị
rồi, lại khỏi, lại bị, lại khỏi...

Huấn luyện quân
sự mùa hè bị cảm nắng là chuyện rất bình thường, phòng y tế của trường đã chuẩn
bị sẵn rất nhiều nước Hoắc hương chính khí(*). Bản thân Cố Hàm Ninh đã chuẩn bị
trước, không chỉ thuốc mà còn học từ mẹ ở nhà cách đánh gió trừ nắng vô cùng
thực dụng, sau đó dạy mấy người còn lại trong phòng, dù sao, đánh gió trên
lưng, phải giúp đỡ lẫn nhau.

(*) Hoắc hương
chính khí: thuốc trị say nắng, cảm nắng dạng nước.

Nhưng mà, buổi
tối hôm nay sau khi trải qua sáu ngày huấn luyện quân sự, cô vừa kết thúc, trở
về phòng ngủ, mệt mỏi nằm phịch lên giường. Trong thời gian huấn luyện quân sự,
kỉ luật ở kí túc xá nữ cũng nơi lỏng đi nhiều, giữa trưa và chập tối mỗi ngày
đều nhìn thấy rất nhiều nam sinh mang theo đồ ăn, hoa quả đứng ở ngoài. Triệu
Thừa Dư đương nhiên cũng là một trong số đó.

Vì Cố Hàm Ninh
không khoẻ, ngoài mì vừa miệng còn có một quả dưa hấu mát lạnh bổ đôi. Nhân dịp
những người còn lại của phòng 617 đều không ở đây, Triệu Thừa Dư mang cả bữa
tối của mình lên.

Cố Hàm Ninh lê
đôi chân nặng trịch ra mở cửa cho Triệu Thừa Dư, chả còn chút sức lực nào ngồi
trên ghế, cằm đặt trên thành ghế, hai mắt lờ đờ nhìn Triệu Thừa Dư đặt đồ ăn
lên trên bàn học.

“Đã uống thuốc
chưa?” Triệu Thừa Dư cất đồ xong đặt tay lên trán Cố Hàm Ninh, “May quá, không
bị sốt.”

“Ừ, đã uống rồi,
nhưng trong ngực hơi buồn nôn, đợi chút nữa mấy người Miêu Miêu quay về giúp em
đánh gió một chút là được.”

“Có muốn ăn gì đó
trước không? Mì hay dưa hấu?”

“Em không muốn,
không thấy đói.” Cố Hàm Ninh trề môi nhíu mắt, cảm thấy toàn thân rã rời.

Triệu Thừa Dư hơi
nhíu mày, khóe môi nhẹ cong: “Có muốn anh giúp em đánh gió không?”

Cố Hàm Ninh ngẩng
đầu, nhìn thấy Triệu Thừa Dư chăm chú nhìn mình, nhịn không được bĩu môi, không
thèm quan tâm đến anh.

Triệu Thừa Dư
ngược lại cảm thấy hứng thú, đi đến trước mặt cô, mắt sáng lấp lánh: “Hay để
anh làm giúp đi? Chẳng phải em nói mấy người đó đi tắm rồi đi dạo phố hay sao,
khó khăn lắm mới có một ngày nghỉ là ngày mai, cũng không biết đến lúc nào họ
mới trở về? “

Cố Hàm Ninh bật
cười, vỗ nhẹ lên khuôn mặt đẹp trai của Triệu Thừa, đẩy nhẹ một cái.

“Anh không biết
cách...”

“Thì em dạy anh,
chắc chắn anh sẽ làm được.” Ánh mắt Triệu Thừa Dư trở nên thâm sâu, tỏ vẻ chân
thành.

“Không được. Để
anh đánh gió, còn không biết đánh ở đâu.” Cố Hàm Ninh nhăn mũi.

“Không phải là ở
trên lưng sao, đương nhiên là anh biết. Em đã uống thuốc, vẫn thế, nhất định
phải đánh gió mới được.”

Cố Hàm Ninh biết
đúng là trước đây cô dễ bị cảm nắng, uống thuốc hoắc hương chính khí bình
thường không có tác dụng, mùa hè năm nào mẹ cô cũng phải đánh gió cho cô rất
nhiều lần, bây giờ tuy cũng khỏe hơn trước nhiều nhưng vẫn là bị cảm nắng.

Quả thật cô cảm
thấy rất khó chịu, còn khó chịu hơn cả khi bị sốt, hay là thôi, cũng không biết
lúc nào mấy người Miêu Miêu mới trở về.

Cố Hàm Ninh lấy
miếng cạo gió từ trong ngăn kéo mà mình đã chuẩn bị từ trước ra, làm mẫu trên
mu bàn tay sau đó mới đưa cho Triệu Thừa Dư.

“Anh mang một bát
nước tới đây.”

Cạo gió chính
thống phải dùng dầu chuyên cạo gió, cô chỉ dùng phương pháp dân gian sẽ dùng
nước trắng thay thế.

Triệu Thừa Dư
mang nửa bát nước từ trong nhà tắm ra, Cố Hàm Ninh đã thay quần áo ngủ, nằm
trên ghế dựa, bước chân anh hơi ngừng lại sau đó đi qua, kéo một cái ghế ngồi
sau lưng Cố Hàm Ninh, để bát lên trên bàn, hít một hơi thật sâu, vén áo sau
lưng Cố Hàm Ninh lên tận vai, nhìn sống lưng trắng trẻo xinh đẹp nuốt nước bọt,
sau đó cầm miếng cạo gió làm như Cố Hàm Ninh vừa hướng dẫn, thấm một chút nước,
ấn mạnh vuốt xuôi từ trên xuống dưới, trên làn da vốn trắng tinh xuất hiện một
vệt đỏ đậm.

Triệu Thừa Dư hơi
đau lòng nhưng cũng biết nếu không dùng lực sẽ không có hiệu quả, càng đỏ chứng
tỏ khí nóng càng thoát ra nhiều.

Đến tận khi đã
cạo được mười phút, trên lưng Cố Hàm Ninh đầy những vết đỏ sậm ghê người, Triệu
Thừa Dư mới dừng tay, đặt miếng cạo gió bên cạnh, ánh mắt lướt qua nơi da thịt
trắng hồng ở eo không được quần áo che đi, anh động lòng, Cố Hàm Ninh chưa kịp
kéo áo xuống, tay anh đã vòng qua lưng cô ôm lấy nơi mềm mại non mềm trong kí
ức.

Cố Hàm Ninh kêu
nhẹ một tiếng, tay chân luống cuống vừa muốn kéo áo xuống vừa muốn bỏ tay Triệu
Thừa Dư từ trong áo ra.

“Hàm Ninh... Để
anh sờ một chút... Đã rất lâu rồi anh không chạm vào em...” Triệu Thừa Dư vì
động tình mà giọng nói trở nên khàn từ phía sau truyền tới, tay Cố Hàm Ninh
dừng lại một chút, thoáng do dự.

Trong lòng Triệu
Thừa Dư vui vẻ, vội vàng ngồi xuống, một tay vẫn đặt ở chỗ cũ, một tay đặt trên
vai Cố Hàm Ninh, hơi dùng sức xoay người cô lại, kéo nhẹ để Cố Hàm Ninh bám vào
người anh, sau đó dung môi mình chặn môi cô, một tay vén áo ngủ của cô lên cổ,
rồi dời đôi môi nóng rực thay thế chỗ tay vừa đặt lên, nhẹ nhàng ngậm lấy.

Cố Hàm Ninh hơi
ngửa đầu, khép hờ mắt, cắn môi, chịu đựng lửa nhiệt tê dại trong cơ thể, đột
nhiên nhận ra Triệu Thừa Dư đang kéo quẩn ngủ của mình vội đưa tay ngăn cản.

“Đừng...”

“Hàm Ninh, anh
chỉ nhìn một chút, chạm một chút thôi...”

Bản thân Cố Hàm
Ninh cũng không chịu nổi, phía dưới trở nên tê dại khiến cô không chịu được mà
rên khẽ, trong lúc nửa tỉnh nửa mê, quần ngủ đã bị cởi ra rơi trên mặt đất.

“Không được! Nhỡ
đâu bọn họ quay lại..” Giọng nói mềm mại không chút sức lực của Cố Hàm Ninh
vang lên, trong lúc mơ hồ chỉ cảm thấy có một vật cứng rắn nóng rực để ở nơi
non mềm của mình, đụng chạm thân mật, cô vội dịch người cố gắng ngăn cản.

“Hàm Ninh, anh
rất khó chịu... Anh vào trong một chút thôi... Không thì chạm bên ngoài
cũng được...”

Khi Cố Hàm Ninh vô thức lắc đầu, Triệu Thừa Dư thở gấp thấp
giọng dụ dỗ, Cố Hàm Ninh cắn môi, tim đập nhanh như muốn nhảy khỏi lồng ngực,
eo mỏi nhừ, chỉ còn cách để Triệu Thừa Dư đỡ hông của mình, dùng nóng rực thử
thăm dò, chạm nhẹ, đi vào một chút, đi ra, rồi lại đi vào, lại rời khỏi, cho
đến khi Cố Hàm Ninh cũng không chịu được giãy giụa eo, Triệu Thừa Dư hơi dùng
sức, vật nóng rực vốn chỉ chạm nhẹ phần ẩm ướt phía trước, liền đi cả vào...

Cố Hàm Ninh dồn dập thở gấp, nhẹ giọng rên rỉ, chỉ có thể
mặc Triệu Thừa Dư đỡ hông cô, dùng sức hoạt động, thân thể nhũn ra như nước, vô
lực tùy theo anh.

Lời đàn ông nói đúng là không thể tin tưởng được...

Đến khi eo của Cố Hàm Ninh mỏi nhừ, nhờ Triệu Thừa Dư đỡ
hông cô, cô xuống khỏi người anh, chỉ có thể dùng sức lườm anh một cái, sau đó
chịu đau càng thêm đau vào phòng tắm rửa sạch.

Triệu Thừa Dư thỏa mãn ngồi trên ghế, nhìn khuôn mặt đỏ bừng
của Cố Hàm Ninh chỉ thấy ánh mắt cô vô cùng gợi cảm, hại anh nảy ra mong muốn
bắt cô lại, xoa nắn tỉ mỉ lần nữa!

Báo cáo nội dung xấu