Duyên tới là anh - Chương 69 - 70

Chương 69: Tư
cách

Khi tiếng còi kết
thúc trận chung kết vang lên, lòng bàn tay Cố Hàm Ninh đã đỏ rực hết lên.

Đội năm người của
Triệu Thừa Dư dẫn đầu một điểm! Theo tiếng còi, Triệu Thừa Dư ngừng bước chân,
đập tay với các thành viên trong đội, quay đầu nhìn về phía Cố Hàm Ninh, cười
vẫy vẫy tay.

Cố Hàm Ninh cười
vẫy tay đáp lại, tay còn chưa hạ xuống đã bị Thôi Hà Miêu kéo chạy đến khu nghỉ
ngơi.

“Nhanh! Chúng ta
đến bên kia đi!”

Tay Cố Hàm Ninh
bị Thôi Hà Miêu kéo, chạy thẳng đến cạnh khu nghỉ ngơi mới dừng lại. Mạnh Khởi
Đức đã sớm chờ ở đó, có lòng tốt kéo Triệu Thừa Dư đi cùng.

Ba người Cố Hàm
Ninh không vào trong, chỉ đứng ở ngoài nói chuyện.

“Triệu Thừa Dư, Mạnh
Khởi Đức, thầy Quách nói buổi tối mọi người cùng nhau ăn cơm đấy.”

Cố Hàm Ninh đang
mím môi cười lau mồ hôi trên trán Triệu Thừa Dư đang khom người, liền nghe thấy
phía sau bọn họ vang lên âm thanh mềm nhẹ quen thuộc. Tay cô dừng lại một chút,
rồi dường như không có việc gì tiếp tục lau, Triệu Thừa Dư cũng không quay đầu
lại, khóe môi vẫn khẽ nhếch, khom lưng để Cố Hàm Ninh giúp mình lau mồ hôi.

Mạnh Khởi Đức
đang uống nước nước khoáng Thôi Hà Miêu đưa, nghe vậy xoay nửa người, nhìn Xa
Hà Văn đang đi tới.

“Xa Hà Văn, bọn
mình không ăn cơm đâu.”

“Như vậy không
nên, đây là do hội học sinh của chúng ta đặc biệt sắp xếp, dùng kinh phí chúng
ta kéo được, coi như khao khuyến khích các cậu đấy.” Miệng Xa Hà Văn cười hơi
cứng lại, nhưng giọng nói vẫn ôn hòa.

Thì ra tên là Xa
Hà Văn đấy. Giọng nói cũng rất êm tai, mềm mại, chẳng lẽ là đồng hương của Mạnh
Khởi Đức?

Lần đầu tiên Cố
Hàm Ninh được nghe tên đầy đủ của Xa Hà Văn. Lần trước Triệu Thừa Dư nói như
thế nào? Họ Hà hay là họ Phương?

“Thôi. Bọn mình
chưa muốn ăn. Mình đã nói chuyện với bạn gái, buổi tối muốn cùng nhau ăn cơm.” Mạnh
Khởi Đức sờ gáy cười nói, còn quay đầu nhìn Thôi Hà Miêu một cái, đổi lại được
một nụ cười hì hì của Thôi Hà Miêu.

“Đúng vậy, chúng
mình muốn cùng nhau ăn cơm!” Gấp gáp nhất chính là Thịnh Mạn Mạn, là Mạnh Khởi
Đức mời ăn cơm đấy, sao có thể nói không giữ lời!

Xa Hà Văn nhìn
chằm chằm Thịnh Mạn Mạn, hơi nhíu mày, quay đầu nhìn nửa mặt của Triệu Thừa Dư.

“Triệu Thừa Dư,
còn cậu? Buổi tối ăn cùng chúng mình đi. Lãnh đạo học viện có khả năng cũng
tới, nếu đã gia nhập đội bóng rổ, thì tham gia hoạt động tập thể cũng là chuyện
chính. Ăn cơm cùng bạn gái, ngày nào cũng có thể, đúng không?”

“Ha ha, cậu không
cần hỏi Thừa Dư nữa, bọn mình đã nói cùng nhau ăn cơm tối. Đều đã hẹn trước,
bây giờ hủy hẹn thì không tốt.” Mạnh Khởi Đức nhìn có vẻ tốt tính, thật ra cũng
có mặt cố chấp, tuy rằng bản thân cậu ấy không hề cho rằng mình là người cố
chấp.

Nghe vậy, Thịnh
Mạn Mạn mặt mày hớn hở, chỉ cần bữa tối không mất là được.

“Mạnh Khởi Đức,
mình và cậu đang nói chuyện nghiêm túc, cậu nên nghe theo sắp xếp.” Xa Hà Văn
rõ ràng bị Mạnh Khởi Đức không biết phân biệt tốt xấu chọc giận, nụ cười trên
mặt cũng không còn duy trì được nữa, trong giọng nói mang theo sự khó chịu.

Triệu Thừa Dư cầm
tay Cố Hàm Ninh đang lau mồ hôi, đứng thẳng, xoay người, vẫn đang cười nhẹ.

“Mình cho rằng,
gọi mình tới tham gia đội bóng rổ, là muốn mình chơi bóng, hóa ra là ngay cả
việc ăn uống cũng không có quyền tự quyết rồi. Nếu như không ăn cơm, chính là
không phục tùng mệnh lệnh của tổ chức, chính là không tuân theo kỉ luật của
đội bóng rổ, mình sẵn sàng xin rút.”

Triệu Thừa Dư
nhìn Xa Hà Văn, chỉ nói một câu như vậy, liền quay đầu trở lại, cười vuốt ve mu
bàn tay của Cố Hàm Ninh: “Anh đi lấy đồ, chờ anh một chút.”

Mạnh Khởi Đức
nghe vậy cũng cười cười: “Mình cũng đi lấy quần áo, Thịnh Mạn Mạn, cậu có thể suy
nghĩ xem nên đến chỗ nào ăn cơm.”

“Được nha!” Thịnh
Mạn Mạn hoan hô, lôi kéo Thôi Hà Miêu và Cố Hàm Ninh hỏi han: “Các cậu muốn ăn
cái gì?”

Xa Hà Văn cắn môi
dưới, khó chịu nhìn Triệu Thừa Dư và Mạnh Khởi Đức đều không để ý đi qua mình,
chỉ cảm thấy trong lòng rất tủi thân, giống như muốn rơi lệ.

Cô cũng vì muốn
tốt cho cậu ấy, tại sao cậu ấy lại không cảm kích? Ăn một bữa cơm với bạn gái,
chẳng lẽ còn quan trọng hơn gặp mặt với lãnh đạo học viện sao?

Để anh tham gia
đội bóng rổ, cô đã tốn không ít công sức, cũng bởi vì biết trong học viện đã
sớm có lòng, chỉ cần lần này có thể đạt được vị trí top 2, sẽ có điểm cộng vào
hệ số học bổng năm học.

Năm nhất đại học,
Triệu Thừa Dư giành được học bổng hạng nhất, một phần là bởi vì anh đại diện
cho trường đi thi đấu, người giống anh, không tham gia bất kì cái gì của học
viện trường học tổ chức, chỉ có bài vở thì có tác dụng gì? Tổng hợp lại cho dù
thành tích các kì thi chuyên ngành có đứng hạng nhất thì vẫn sẽ bị đẩy xuống
dưới! Đối với việc đạt được học bổng hạng nhất, bảo nghiên(*), thực tập, tiến
cử công tác sau này, đều không có ưu thế quá lớn.

(*) Bảo nghiên: được trường học bảo lãnh cử đi học
Nghiên cứu sinh.

Xa Hà Văn ngẩng
đầu nhìn Cố Hàm Ninh đang cười dài nói chuyện với người bên cạnh, cô luôn có
thể nhìn thấy cô ấy ở bên cạnh Triệu Thừa Dư, vẻ chuyên chú mà che chở, mỗi lần
đều làm cô chua xót khôn nguôi.

Triệu Thừa Dư đối
với cô ấy tốt như vậy, tại sao cô ấy không biết suy tính cho cậu? Mỗi ngày chỉ
biết chiếm cứ thời gian ngoài giờ học của cậu, có biết bọn họ cũng sắp tốt
nghiệp hay không? Bọn họ không thể vĩnh viễn núp ở bên trong tháp nhà trường
đại học này! Con người không thể vĩnh viễn đều ngây thơ giống như đứa trẻ,
trong trường đại học đơn thuần là đáng yêu, nhưng trong xã hội, đơn thuần sẽ
biến thành ngu ngốc!

“Cố Hàm Ninh, sao
cậu không khuyên nhủ Triệu Thừa Dư? Đêm hôm nay nói không chừng viện trưởng học
viện cũng tới? Cậu có biết bao nhiêu người muốn lộ mặt trước mắt viện trưởng mà
không được? Cơ hội khó có được như vậy, chẳng lẽ cậu liền trơ mắt nhìn Triệu
Thừa Dư đánh mất sao?”

Khi Cố Hàm Ninh
nghe tới tên mình cũng hơi ngạc nhiên, tuy rằng cô và vị Xa bí thư đối diện này
thật ra không được tính là có quen biết, nhưng nếu như cô ấy có chú ý tới Triệu
Thừa Dư, hỏi thăm tin tức về cô cũng là việc rất tự nhiên. Mỗi người đều sẽ vô
cùng tò mò với người trong lòng của đối tượng mình thầm mến, muốn biết cuối
cùng thì mình thua ở điểm nào, cũng sẽ có rất nhiều người sinh ra tâm lí không
chịu thua: mình vốn không chỗ nào thua kém cô ta! Tại sao phải là cô ta? Tại
sao mình không được?

Cố Hàm Ninh không
biết người con gái dịu dàng đối diện này có phải cũng so sánh, cũng đang suy
nghĩ như vậy hay không, dù thế cô vẫn cảm thấy thật ra cũng không có gì. Trên
đời này, tình yêu vốn không phải là vấn đề ai tốt hơn ai, mà chỉ là có thích
hợp hay không, có rung động hay không.

Dù mình thật sự
không so sánh được với cô ấy, vậy thì sao, chỉ cần ở trong mắt Triệu Thừa Dư,
cô là duy nhất, như vậy trong cuộc đua tình yêu, cô là người thắng.

Cho nên Cố Hàm
Ninh không bận tâm đến đôi mắt tròn như mang theo một tia căm thù đối diện đang
nhìn chằm chằm mình, chỉ là tốt bụng cười cười.

“Tại sao cần
khuyên? Nếu như anh ấy cảm thấy so với việc ăn với tôi thì việc dùng bữa với
viện trưởng quan trọng hơn, anh ấy tự nhiên sẽ nói, bây giờ nếu anh ấy đã muốn
ăn cơm cùng tôi, như vậy tại sao tôi nhất định phải ép anh ấy làm chuyện anh ấy
không thích?”

“Có lẽ, anh ấy là
sợ cậu tức giận, cho nên mới ép mình?” Xa Hà Văn gấp gáp đáp trả, không thừa
nhận chỉ cần đề cập mấy vấn đề thích linh tinh, cô sẽ gặp thất bại.

“Đừng dùng giá
trị quan của mình để đánh giá chuyện của người khác! Chẳng lẽ cậu hiểu suy nghĩ
của Triệu Thừa Dư hơn tôi? Tôi hiểu rõ bạn trai mình, anh ấy luôn thích ở cùng
một chỗ với tôi, lớp trưởng, viện trưởng hay hiệu trưởng gì đó, đều là phù
phiếm, không bằng một ngón chân của tôi. Vì thế, cậu cũng không cần tốt bụng
quá mức nữa, giữa tôi và anh ấy còn chưa đến lượt người khác xen vào..”

Cố Hàm Ninh nụ
cười trên mặt không thay đổi, nhưng trong đôi mắt đã không còn ý cười, nhìn
chằm chằm sắc mặt của Xa Hà Văn dần đổi, không khách khí chút nào nói.

“Tôi cũng chỉ là
vì muốn tốt cho cậu ấy nên mới...” Trong lòng Xa Hà Văn nghẹn lại, vừa tức
giận buồn bã vừa không cam lòng.

“Cậu dựa vào cái
gì mà nói muốn tốt cho anh ấy? Cậu là gì của anh ấy, có thể áp đặt cái mà cậu
cho là tốt lên anh ấy? Anh ấy có ba mẹ, còn có bạn gái chính thức là tôi, chẳng
lẽ chỉ có cậu là thật lòng muốn tốt cho anh ấy, mà những người còn lại là chúng
tôi đều là làm liên lụy anh ấy? Cậu lấy tư cách gì mà nói những lời như thế?”

Cố Hàm Ninh cảm
giác lửa giận trong lòng đang bốc lên ngùn ngụt, nụ cười lễ phép trên mặt tắt
ngấm, lạnh lùng nhìn Xa Hà Văn.

“Không biết xấu
hổ.” Thịnh Mạn Mạn đang đứng bên cạnh nhỏ giọng nói một câu, trợn mắt nhìn Xa
Hà Văn một cái, hất mặt, lười phản ứng lại người như thế.

Thôi Hà Miêu cũng
cau mày nhìn Xa Hà Văn phía đối diện.

Sắc mặt Xa Hà Văn
càng thêm trắng bệch, cắn cắn môi, cố gắng nhịn xuống cảm giác khóe mắt cay cay
muốn khóc.

“Được rồi, đi
thôi. Đã nghĩ xong muốn đến đâu ăn cơm chưa?” Triệu Thừa Dư đi tới, thoáng nghi
ngờ nhìn không khí có phần kì lạ giữa bốn người con gái, đi nhanh lướt qua Xa
Hà Văn vẫn đứng một chỗ như lúc nãy, bước tới đặt tay lên vai Cố Hàm Ninh.

“Mình nghĩ chi
bằng chúng ta đi ăn lẩu đi, thời tiết hơi lạnh rồi, ăn lẩu vừa vui vẻ vừa dễ
chịu.” Mạnh Khởi Đức đi phía sau Triệu Thừa Dư, đề nghị.

“Được! Mình thích
ăn lẩu!” Sự chú ý của Thịnh Mạn Mạn thoáng chốc đã bị phân tán, đồng ý ngay.

“Anh và Mạnh Khởi
Đức đi tắm trước đi, bọn em chờ hai người ở dưới kí túc xá.” Cố Hàm Ninh áp
chế sự tức giận trong lòng, khẽ mỉm cười, ghé vào gần cổ Triệu Thừa Dư hít hít,
cau mũi.

“Cũng được. Anh
cũng thấy trên người đều là mồ hôi, tránh lát nữa ảnh hưởng đến vị giác của em.”
Triệu Thừa Dư cúi đầu cười cười, níu vai Cố Hàm Ninh xoay người, “Vậy nhanh lên
một chút. Người anh đầy mồ hôi, lại còn đói bụng nữa.”

“Đi thôi. Chúng
ta nên ăn thử quán lẩu mới mở nọ, lần trước đi qua từng thấy, tiệm mới mở giảm
giá còn sáu mươi phần trăm, tên là gì nhỉ?” Mạnh Khởi Đức cười kéo tay Thôi Hà
Miêu, nhẹ giọng hỏi.

“Hừ!” Trước khi
nhấc chân, Thịnh Mạn Mạn thoáng nhìn Xa Hà Văn đang cúi đầu, nhìn chằm chằm một
lúc, khẽ hừ một tiếng, sau đó mới bước theo sau.

Toàn bộ tâm tình
trong lòng Xa Hà Văn bị thái độ hờ hững đến nhìn cũng không thèm nhìn của Triệu
Thừa Dư khiến cho tan biến rồi, chỉ còn lại vô cùng mờ mịt, khẽ cười khổ.

Đúng thế, mình
lấy lập trường gì, tư cách gì? Nếu không phải bạn cùng lớp, chỉ sợ Triệu Thừa
Dư cũng chẳng bao giờ biết được sự tồn tại của mình trong trường. Chỉ là, cứ để
mối tình đầu của mình, cứ thế biến mất không dấu vết, cô làm sao cam lòng? Trên
đời này có bao nhiêu người, một mối tình đầu vừa gặp liền rung động cần bao
nhiêu duyên phận? Cô vốn cho rằng mình và Triệu Thừa Dư là có duyên, cho nên
mới có thể gặp nhau trong một phòng học nhỏ bé, nhưng buồn cười một nỗi
chỉ có cô là người duy nhất tình nguyện...

Chương 70. Bị thương

Năm thứ hai đại
học của Cố Hàm Ninh, khi lá xanh dần úa vàng, đại hội Thể dục Thể thao lại tới.
Bắt đầu từ thứ sáu, liên tục trong ba ngày, ở trên sân vận động của trường sẽ
luôn nghe thấy rất nhiều tiếng hò hét cố lên, làm cho người ta sôi trào nhiệt
huyết, có rất nhiều người hoặc vui sướng hoặc uể oải hoặc bình tĩnh ở đây.

Năm thứ
nhất đại học lúc còn đang tổ chức đại hội Thể dục Thể thao, Cố Hàm Ninh có quá
nhiều ngày nghỉ đến mức dư thừa nhưng thực chất lại không hề đến sân vận động.
Năm nay đương nhiên là không giống như thế nữa, tối thứ năm Triệu Thừa Dư cố
tình đặt chuông báo thức trên điện thoại của Cố Hàm Ninh, dặn dò cô rằng không
cần thiết phải đến từ lúc sáng sớm, chỉ cần ít nhất trước khi trận đấu của anh
bắt đầu cô có thể cố gắng đến sân bóng, nếu không đến lúc đó biểu hiện của anh
ở trận đấu không tốt thì tất cả sẽ đổ hết lên đầu cô.

Bị uy hiếp như
vậy, Cố Hàm Ninh tất nhiên đành phải ngoan ngoãn nghe lời, huống hồ tình huống
năm nay hơi khác một chút, ở phòng cô còn có Thôi Hà Miêu, một người còn xứng
đáng với cái chức vụ bạn gái hơn nhiều so với cô, trước đó đã thích thú, hăng
hái muốn đi sớm giành chỗ, nên trước khi diễn ra đại hội thể thao, lúc cùng
nhau ăn cơm, Thôi Hà Miêu đã vỗ ngực cam đoan, đến lúc đó nhất định sẽ kéo Cố
Hàm Ninh qua đó đúng giờ.

Lúc ấy Cố Hàm
Ninh cúi đầu mải mê ăn, trong lòng thầm phỉ báng: Không biết cậu có thể chắc
chắn được vào sân thi đấu hay không, gọi tôi đến để xem cậu ăn không ngồi chờ
sao?

Tuy rằng kiếp
này, Cố Hàm Ninh đã tích cực với việc vận động hơn rất nhiều, nhưng đó cũng là
vì rèn luyện thân thể của mình, về việc xem mấy trận thi đấu thể thao thế này,
cô vẫn cảm thấy hết sức nhạt nhẽo, không có hứng thú.

Cố Hàm Ninh nhớ
rõ, trước kia cô đã từng xem qua World Cup vì một tin tức thú vị. Bà xã của một
vị fan hâm mộ phàn nàn, mấy ngày gần đây đều là một mình một giường, ông xã đem
ti vi biến thành bà xã yêu quý vô cùng, vị kia thực sự không hiểu nổi, một đám
đàn ông tranh nhau chạy theo một quả bóng nhỏ, có gì thú vị? Phát cho mỗi người
một quả là được rồi, khỏi cần phải tranh giành nhau chạy mệt như thế!

Cố Hàm Ninh nghĩ,
quả thật cô cũng không hề muốn bản thân mình lại thua kém một vật không có sự
sống như thế.

Lúc Thôi Hà Miêu
hưng phấn lôi kéo Cố Hàm Ninh cùng Thịnh Mạn Mạn tự nguyện đi theo cùng đến sân
bóng rổ, bọn Triệu Thừa Dư đang làm động tác khởi động, vừa giãn gân cốt làm
nóng cơ thể vừa nói chuyện phiếm, thấy ba người đang hăng hái đi tới, Triệu
Thừa Dư và Mạnh Khởi Đức tất nhiên là bước tới cười đón.

Cố Hàm Ninh nhìn
xung quanh một chút, đã thấy Xa Hà Văn mang vẻ mặt ảm đạm đứng ở khu dành cho
đội phụ giúp, ánh mắt đã không còn nhiệt tình mà dõi theo như trước nữa.

Sau này cô mới
biết, Xa Hà Văn là Hội trưởng Hội sinh viên của học viện của Triệu Thừa Dư, lần
này ở cùng một chỗ với Bộ trưởng Bộ thể thao của trường, phụ trách các hoạt
động tổ chức của đại hội Thể dục Thể thao năm nay, mỗi khi đội bóng rổ luyện
tập, cô ấy đều có mặt. Đương nhiên, đây là do Mạnh Khởi Đức nói lại, về phía Triệu
Thừa Dư, anh nói thực ra anh vốn không hề chú ý xem cô ấy có mặt ở đó hay
không.

Cố Hàm Ninh dặn
Thịnh Mạn Mạn cùng Thôi Hà Miêu không được đem lời nói của Xa Hà Văn kể lại cho
Triệu Thừa Dư biết. Cũng không phải là vì thay Xa Hà Văn để lại ấn tượng tốt
trong lòng anh, mà là để Xa Hà Văn đối với Triệu Thừa Dư mà nói chỉ là một bí
thư xa lạ, không hơn, bất kì ấn tượng nào sâu đậm hơn cô đều không cho phép!

Trận đấu chính
thức rất nhanh đã bắt đầu, hôm nay là thi đấu trong tổ, mai còn phải đấu một
trận nữa, sau đó mới đấu trận chung kết cuối cùng để giành ngôi vị quán quân.

Trận đấu kì thật
rất đơn giản, toàn bộ cộng lại cũng chỉ mất đến hơn một tiếng, ở trận đấu đầu
tiên, Triệu Thừa Dư chơi mười lăm phút của nửa hiệp hai.

Đến lúc trận đấu kết thúc, đội của Triệu Thừa Dư dẫn trước
đội đối phương năm điểm.

Chiến thắng ngay trận đấu đầu tiên quả thật đã khiến cho các
thành viên trẻ tuổi rất hưng phấn, ngay cả người trầm ổn như bạn học Triệu, lúc
chạy về phía Cố Hàm Ninh, trên khuôn mặt cũng ngập tràn vui vẻ.

Cố Hàm Ninh mím môi cười, hướng về phía Triệu Thừa Dư đang
chạy đến trước mặt mình giơ ngón cái lên: “Anh giỏi quá!” Triệu Thừa cười đến
càng hớn hở, lông mày cũng giãn hết ra, cái cằm vênh lên, đôi mắt dường như
mang theo cả ánh sáng mặt trời, sáng ngời lấp lánh.

Đàn ông cũng giống như trẻ nhỏ, luôn cần sự thừa nhận và
khen ngợi của phụ nữ.

“Thầy Quách nói để đến chiến thắng cuối cùng sẽ đi ăn một
bữa, hôm nay trở về nghỉ ngơi cho tốt. Em chờ anh một lát, để anh xem thầy
Quách còn dặn dò gì nữa không, rồi chúng mình đi.”

Nói xong, Triệu Thừa Dư liền cười vẫy tay, đi về trước tập
hợp.

Bữa tối này là Triệu Thừa Dư mời, vì Mạnh Khởi Đức nói cậu
ấy còn không có cơ hội lên sân, vì thế Triệu Thừa Dư tốt bụng, muốn an ủi thật
tốt linh hồn bé nhỏ của người bị bỏ rơi là cậu ta.

Thịnh Mạn Mạn đương nhiên là người đầu tiên vỗ tay tán
thành.

Thôi Hà Miêu vốn định gọi Bạch Vũ Hân, nhưng gọi điện thoại
thì cô nàng không nghe máy.

Thật ra trong lúc diễn ra trận đấu Cố Hàm Ninh có nhìn thấy Bạch
Vũ Hân, nhưng chờ đến lúc nghỉ giữa trận thì lại không thấy bóng dáng cô ấy đâu
nữa. Trước khi trận đấu bắt đầu, cô có nhìn thấy bạn gái mới của Cao Thần. Mặc
dù là trời mùa thu, hơi se lạnh nhưng cô ấy vẫn mặc váy ngắn, để lộ đôi chân
trắng nõn, trang phục rực rỡ bắt mắt, nhìn qua còn có cảm giác cô ấy lớn hơn Cao
Thần vài tuổi, xinh đẹp thì có xinh đẹp, nhưng so với cô bạn gái dễ thương lúc
trước thì còn thiếu mấy phần khí chất. Lúc Cố Hàm Ninh nhìn qua, vừa vặn nhìn thấy
cô ấy thân mật rúc vào lòng Cao Thần ngồi bên cạnh, hai người coi như xung
quanh không hề có một người nào khác, thân mật mà trò chuyện, dính sát lấy
nhau, không hề để lộ ra một khe hở nào.

Cố Hàm Ninh không biết, Bạch Vũ Hân có thấy hay không. Nhưng
chắc hẳn cô ấy đã không bỏ lỡ cảnh tượng lúc đó. Dù sao cô ấy lúc nào cũng dõi
theo bóng dáng của Cao Thần. Luôn luôn thâm tình với người đó, sẽ cảm thấy đau
lòng, thấy người ấy thay bạn gái như thay áo cũng sẽ thương tâm như vậy.

Cho dù luôn luôn ở bên cạnh anh nhưng ánh mắt thâm tình của
anh chưa chắc đã thuộc về cô. Nhưng so với việc làm một người bạn gái không
biết lúc nào sẽ bị thay thế thì làm một người bạn vẫn tốt hơn, có lẽ Bạch Vũ
Hân cũng biết mình nên lựa chọn như thế nào.

Cố Hàm Ninh nghĩ, kiếp trước, lúc Bạch Vũ Hân cuối cùng cũng
bị Cao Thần kéo vào ngực, không biết cô ta có cảm thấy thỏa mãn sung sướng vì
ước muốn nhiều năm đã đạt được hay không?

Đối với Bạch Vũ Hân, cảm giác của Cố Hàm Ninh luôn luôn rất
phức tạp.

Bạn thân, tình địch, mối quan hệ của hai người bọn họ từ
kiếp trước đến kiếp này đã không còn tồn tại nữa.

Bạch Vũ Hân đương nhiên không có chút cảm giác nào, nhưng cô
lúc nào cũng đeo nặng trên vai cả yêu đơn phương lẫn hận thù. Giờ những cảm xúc
mãnh liệt đó đã dần dần phai nhạt, nhưng những kí ức kia thì vẫn còn tồn tại,
chỉ là lúc nhớ đến thì bình thản hơn trước, khi vô tình nhớ lại có cảm giác hơi
hốt hoảng, giống như đang nhìn thấy cuộc sống của một người khác.

Thật ra cũng không còn quan hệ gì nữa rồi. Chỉ cần cô muốn,
tất cả đều có thể biến mất như chưa từng tồn tại.

Đối với người như vậy, cô không còn cách nào có thể đưa ra
tình cảm một lần nữa. Ác cảm chậm rãi nhạt đi, mà cảm tình, cũng sẽ vĩnh viễn
không bao giờ quay lại.

Bạch Vũ Hân, tôi đã không còn hận cậu nữa. Vì cậu so với
tôi, càng đáng thương hơn rất nhiều.

Buổi tối hôm ấy, Bạch Vũ Hân rất khuya mới trở về, Cố Hàm
Ninh đã sớm đi nằm, nhưng nghe thấy những tiếng nức nở nho nhỏ thì hơi giật
mình tỉnh dậy, thấy đèn bàn của Bạch Vũ Hân vẫn sáng, dáng người mỏng manh nằm
sấp trên bàn viết, cô bình tĩnh nhìn vài giây, trong lòng khẽ thở dài, sau đó
lại nằm xuống ngủ thiếp đi một lần nữa.

Ăn xong cơm chiều, Triệu Thừa Dư cùng Mạnh Khởi Đức đưa bạn
gái về phòng ngủ của bọn họ, lưu luyến không rời rồi mới trở về nghỉ ngơi. Sáng
ngày kia, bọn họ còn có hai trận đấu, giữ gìn thể lực dồi dào là việc vô cùng
quan trọng.

Cố Hàm Ninh kéo Triệu Thừa Dư đến nơi không có ánh đèn đường
rọi tới, vòng tay ôm anh, sau đó thân mật trao cho nhau những nụ hôn dịu dàng
mà nóng bỏng, mãi cho đến khi cả hai dường như không thở nổi mới buông ra.

“Sau khi anh trở về phòng ngủ nhớ phải ngay lập tức rửa mặt
rồi đi nghỉ, không được lãng phí thời gian nữa...”

“Được. Em cũng nghỉ sớm đi. Đợi đến cuối tuần có nhiều thời
gian hơn anh sẽ ở bên cạnh em.” Triệu Thừa Dư thấp giọng hứa hẹn, cúi đầu hôn
lên trán Cố Hàm Ninh.

“Được.” Trong lòng Cố Hàm Ninh khẽ thở dài. Từ lúc học kì
cuối bắt đầu, thời gian hai người được ở bên cạnh nhau thì ít mà xa cách nhau
thì ngày càng nhiều, đương nhiên đây là so với trước kia.

Ai, lạc
quan mà nói thì như vậy cũng tốt, tránh khỏi mỗi ngày đều ở bên cạnh nhau, dễ
sinh ra cảm giác chán chường.

Kết quả là ở trận đấu cuối cùng ngày chủ nhật, Cố Hàm Ninh
vốn không còn tâm trạng chú ý đến những điều khác, trong mắt cô chỉ thấy Triệu
Thừa Dư đang nhíu chặt lấy lông mày, ngồi trên mặt đất.

Cô cũng không nhìn thấy rõ ràng, chỉ thấy Triệu Thừa Dư
dường như đang rất đau đớn ôm chân mà ngồi xuống, trận đấu bị tạm dừng, kết cục
là thay người, Mạnh Khởi Đức cùng một cầu thủ băng ghế tương tự cầu thủ dự bị
mà Cố Hàm Ninh thấy hơi quen quen đi tới dìu Triệu Thừa Dư ra khỏi sân, theo
sau là đội trưởng.

Cố Hàm Ninh vội vàng vượt qua đám đông chạy tới, Thôi Hà
Miêu và Thịnh Mạn Mạn cũng lo lắng chạy theo sau.

Phòng y tế tạm thời đặt ở ngay bên cạnh sân bóng rổ, lúc Cố
Hàm Ninh chạy đến thì Triệu Thừa Dư đã ngồi ở trên ghế, thấy Cố Hàm Ninh đến
thì vội cười nói: “Không sao, đừng lo lắng quá.”

“Đều tại mình không tốt...” Mạnh Khởi Đức cau mày, nhìn chằm
chằm mắt cá chân của Triệu Thừa Dư đã bắt đầu sưng đỏ.

“Liên quan gì đến cậu? Là tự bản thân mình không cẩn thận.” Triệu
Thừa Dư vỗ lưng Mạnh Khởi Đức, hơi chau mày, thần sắc thoải mái hơn một chút.

“Bác sĩ Trần, sao
rồi? Xương cốt có bị thương không ạ?” Xa Hà Văn ngồi xổm ở bên cạnh, cúi đầu
nhìn bác sĩ kiểm tra vùng chân bị thương của Triệu Thừa Dư, hàng lông mày thanh
tú nhíu chặt, cắn môi, sắc mặt tái nhợt, giống như chính cô mới là người bị
thương.

Cố Hàm Ninh bây giờ cũng không có tâm trạng quan tâm tới cô
ấy, bước đến gần, nửa ngồi xuống, kéo tay Triệu Thừa Dư, nắm chặt trong lòng
bàn tay, hỏi: “Anh có đau lắm không?”

“Không đau. À không, chỉ đau một chút, không sao đâu.” Triệu
Thừa Dư khẽ cười cười, siết chặt tay Cố Hàm Ninh, nhẹ giọng an ủi.

“Xem qua thì có lẽ không ảnh hưởng đến xương cốt đâu, nhưng
tốt nhất vẫn nên đi bệnh viện chụp phin để kiểm tra lại.” Bác sĩ buông tay, đứng lên thông báo kết quả
kiểm tra.

“Không cần, mua cao dán dán lên là được rồi.” Triệu Thừa Dư
lắc đầu.

“Không được!” Hai giọng nói đồng thời vang lên, Cố Hàm Ninh
nhíu chặt mày, liếc nhìn Xa Hà Văn, mấp máy môi, quay đầu nhìn về phía Triệu
Thừa Dư, giọng nói mềm lại, “Không đi bệnh viện để kiểm tra lại cho tốt thì em
không an tâm đâu. Em đi với anh, được không? Chụp phin, xác định lại một chút?”

“Được rồi.” Triệu Thừa Dư không còn lựa chọn nào khác, đành
phải gật đầu, ngẩng đầu cười xoa đầu Cố Hàm Ninh, “Đừng lo lắng, không có
chuyện gì.”

“Mình cũng đi.” Mạnh Khởi Đức nói, “Mình đến nói với thầy
Quách một tiếng, dù sao mình cũng không quan trọng, tiếp đó chắc cũng không có
cơ hội vào sân đâu. Vương Chí, cậu đi về trước đi.” Mạnh Khởi Đức quay đầu nói
với người đã dìu đối Triệu Thừa Dư tới, “Mình đi trước lấy quần áo, các cậu chờ
mình một chút.”

Mạnh Khởi Đức nói xong bèn quay trở lại hướng sân bóng, Cố
Hàm Ninh suy nghĩ một chút, cũng không biết phải từ chối thế nào, bèn nói: “Cũng
được, em cũng sợ một lát nữa không đỡ được anh.”

“Ninh Ninh, mình đi cùng các cậu, có thể giúp lấy thuốc hay
làm gì đó.” Thôi Hà Miêu cũng nói. “Mạn Mạn, cậu về trước đi.”

“Cũng được, tránh làm phiền đến các cậu.” Thịnh Mạn Mạn nghĩ
một chút, khẽ gật đầu, “Tới đó rồi
nhớ gọi cho mình.”

“Triệu Thừa Dư, mình đưa cậu đi. Đến lúc đó lấy hóa đơn xong
có thể để học viện thanh toán cho cậu.” Xa Hà Văn nhìn Triệu Thừa Dư nói, không
đi theo cô cũng không yên tâm.

“Không cần. Có mấy người chúng tôi là đủ rồi, về phần hóa đơn,
khi xong sẽ đưa cho cậu, nếu có thể được thanh toán thì thanh toán, không được
thì thôi.” Cố Hàm Ninh không ngẩng đầu, mím môi, lạnh giọng nói.

Báo cáo nội dung xấu