Duyên tới là anh - Chương 90 - 91

Chương 90: Tốt
nghiệp

Cố Hàm Ninh bình
tĩnh trình bày tóm tắt luận văn tốt nghiệp của mình, trả lời mấy vấn đề nhỏ của
các giáo viên tổ bảo vệ luận văn chuyên ngành, sau đó được một câu khen ngợi
luận văn mô phạm, cô cười tủm tỉm cúi người chào, đi xuống khỏi bục.

“Ninh Ninh, cậu
giỏi quá, ăn nói rất lưu loát. Còn mình căng thẳng đến đau cả dạ dày.” Thịnh
Mạn Mạn nhíu mày, nhìn Cố Hàm Ninh vừa ngồi lại bên cạnh mình, dáng vẻ rất căng
thẳng.

“Sợ cái gì, bảo
vệ luận văn tốt nghiệp chẳng qua chỉ là hình thức mà thôi, cậu cứ tóm tắt lại
luận văn một lần là xong, cậu xem vừa rồi thầy cô có hỏi vấn đề gì quá khó khăn
không? Vài phút là xong, sẽ không phải không cho cậu tốt nghiệp đâu.” Cố Hàm
Ninh nhìn thấy sắc mặt trắng bệnh vì căng thẳng của Thịnh Mạn Mạn thì bật cười.

“Hô, cũng đúng
nha.” Thịnh Mạn Mạn nhẹ nhàng thở ra.

“Buổi tối còn có
liên hoan, cậu mau nói nhanh lên, chúng ta còn quay về phòng sửa sang lại.” Thôi
Hà Miêu đã bảo vệ xong, vẻ mặt thoải mái.

Dựa theo danh
sách, rất nhanh đến lượt ba người phòng kí túc xá của Cố Hàm Ninh, chỉ có
Thịnh Mạn Mạn là xếp phía sau, nên ba người chưa về chờ Thịnh Mạn Mạn hoàn
thành xong.

Cố Hàm Ninh nhìn
giờ, trong lòng nghĩ bên Triệu Thừa Dư đã hết thúc chưa. Hôm nay bọn họ cũng
bảo vệ luận văn, nhưng ngoại trừ luận văn còn có thao tác thực tế. Tối nay lớp
hai người đều có liên hoan tốt nghiệp, nếu như vội quá, trước khi ăn chưa chắc
còn có thời gian gặp mặt.

Chờ đến khi Thịnh
Mạn Mạn cũng bảo vệ xong, bốn người im lặng rời phòng học, cười nói về phòng.

“Oa, rốt cuộc đã
xong!” Thịnh Mạn Mạn rốt cuộc tươi cười, dáng vẻ người lớn, đối lập với bộ dáng
căng thẳng lúc nãy, khiến ba người còn lại đều nở nụ cười.

“Ai, thật là mau,
chúng ta sắp tốt nghiệp rồi. Mình có cảm giác ngày nhập học năm nhất vừa là
ngày hôm qua thôi!” Thôi Hà Miêu nhìn con đường trường rộng lớn mà sạch sẽ,
không khỏi cảm thán.

“Đúng vậy, bốn
năm qua thực mau.” Cố Hàm Ninh nhìn kiến trúc quen thuộc hai bên đường, giảng
đường, thư viện, căn tin, quen thuộc, mỗi chỗ đều in lại trong kí ức hai kiếp
của cô, tốt đẹp, đơn thuần như vậy.

Bạch Vũ Hân im
lặng đi bên cạnh.

Thôi Hà Miêu có
chút thương hại nhìn cô một cái: “Ngày mai chụp ảnh tốt
nghiệp, ngày mốt nhận bằng, về sau sẽ mỗi người một nơi rồi, thực luyến tiếc.”

“Về sau muốn gặp
mặt thì hẹn vào một thời gian nào đó là được, có sao đâu.” Thông suốt nhất là
Thịnh Mạn Mạn, vui vẻ nói: “Không phải cuối tháng sau còn phải đi thành
phố N sao, đến lúc đó chúng ta đến sớm còn có thể tụ tập một trận.”

“Mà thật ra,
không nghĩ đến Triệu Thừa Dư nhanh tay nhanh chân như vậy đó nha.” Thôi Hà Miêu liếc nhìn Cố Hàm Ninh cười một cái.

Cố Hàm Ninh mím
môi cười. Tiệc cưới đã ấn định vào thứ bảy cuối tháng, mọi thứ còn lại đều ổn
thỏa rồi, cô và Triệu Thừa Dư bàn bạc xong xuôi rồi, sau khi nhận bằng tốt
nghiệp thì đi đăng kí kết hôn, ngoại trừ ba người cùng phòng, cô không mời bạn
đại học nào khác.

“Thực hâm mộ nha.”

Thịnh Mạn Mạn
nghe Thôi Hà Miêu cảm thán liền quay sang giễu cợt: “Hâm mộ cái gì? Câu này cậu
về mà nói với lão Mạnh nhà cậu, anh ta nhất định sẽ hiểu.”

“Cậu con nhóc
thúi! Hôm nay còn dám giễu cợt mình? Cậu đừng nghĩ mình không biết mẹ cậu đã
sếp xếp cho cậu gặp mặt rồi!” Thôi Hà Miêu nói ra tin tức cô tình cờ biết được,
cười gian giống hệt Thịnh Mạn Mạn.

“Cậu, cậu làm sao
biết được?” Thịnh Mạn Mạn giật nảy mình.

“Hôm qua cậu trốn
trên ban công gọi điện thoại, mình nghe được.” Thôi Hà Miêu đắc ý dào dạt, “Nói,
đó là người như thế nào? Cậu đừng quên dù có tốt nghiệp vẫn phải chiếu theo quy
tắc cũ, người đó phải để ba bọn mình gặp mặt.”

“Có gì đâu! Còn
sớm! Đó là do mẹ mình sốt ruột, mình đâu có đồng ý.” Thịnh Mạn Mạn vểnh môi,
nghĩ đến mẹ tỏ vẻ Con nhìn bạn con đi.
Là có chút đau đầu: “Các cậu nói xem, mình còn chưa chính thức tốt nghiệp, mà
sao mẹ mình cứ sốt ruột như thế? Đây là vì sao, vì sao nha!”

“Có thể là bị Cố
Hàm Ninh kích thích đi?” Bạch Vũ Hân rốt cuộc ngẩng đầu lên, nhẹ nhàng cười
nói.

“Nói có lí.”
Thịnh Mạn Mạn nghiêm túc gật đầu, “Ninh Ninh, đây là lỗi của cậu. Nói, bồi
thường mình như thế nào đây? ”

“Nha, vậy mình
bồi thường cho cậu bằng cách giới thiệu một bạn trai cho cậu được không?” Cố
Hàm Ninh nhéo hai má của Thịnh Mạn Mạn, đứng đắn nói: “Nhà lão Triệu của tớ có
không ít các chàng trai độc thân đâu, cậu thích người như thế nào, mau nói cho
chị đây nghe?”

“Oa oa oa cậu ức
hiếp mình!” Thịnh Mạn Mạn bắt đầu giậm chân.

Cố Hàm Ninh nhìn
Thịnh Mạn Mạn đang làm quá lên, cười vui vẻ, nhưng sự lưu luyến nồng đậm dưới
đáy lòng lại lượn lờ không phai.

Thịnh Mạn Mạn đã kí
hợp đồng làm việc với công ty đầu tư nước ngoài ở thành phố H, Thôi Hà Miêu trở
về thành phố W, đầu năm thi đỗ vào một đơn vị hành chính sự nghiệp địa phương. Bạch
Vũ Hân quay về thành phố N, đã hưởng ứng đợt phỏng vấn tuyển dụng giáo viên
tiểu học trực thuộc bộ giáo dục, cuối tuần sau sẽ đi phỏng vấn.

Tuy rằng chưa nói
nhiều lời biệt li, nhưng suốt bốn năm sớm chiều ở chung, bây giờ nói đi là đi,
chia tay là chia tay, vẫn rất buồn rầu.

“Chúng ta hẹn
nha, một năm gặp nhau một lần.” Bạch Vũ Hân cười yếu ớt, trong mắt ánh lên tia
sáng, dần dần đánh tan mọi ưu buồn trong một năm qua.

“Được, một năm
gặp nhau ít nhất một lần, công việc, cuộc sống, bạn trai, có bất cứ việc gì mới
đều phải báo cáo tổ chức.” Thôi Hà Miêu cười vỗ tay.

“Dù sao chúng ta
cũng lập nhóm rồi, về sau không có cách gặp mặt, thì thường xuyên nói chuyện
tào lao.”

Cố Hàm Ninh nhìn
mấy gương mặt trẻ trung không còn quá đượm nỗi buồn biệt li, liền cười gật đầu.

Ngày mốt, bọn họ
sẽ phải tạm biệt thời gian êm ả nhất trong cuộc đời, bước trên một con đường
dài khác của số mệnh mà không thể biết trước điều gì, có lẽ sẽ vấp ngã, cũng có
thể chảy máu, nhưng chỉ hi vọng, nụ cười ấm áp hôm nay sẽ vẫn luôn đọng lại ở
đâu đó trong lòng, mãi không bị lãng quên.

So với một số bạn
học không rõ tương lai, Triệu Thừa Dư đắc ý rồi. Học tập, công việc, tình yêu
đều có kết quả mĩ mãn, nghĩ đến hôn lễ sắp được tiến hành, nghĩ đến không còn
bao lâu nữa, anh không phải cách xa Cố Hàm Ninh, dù tới bất kì đâu cũng có thể
danh chính ngôn thuận ôm cô vào trong lòng, đáy lòng anh liền kích động, còn
hưng phấn hơn so với khi công ty của anh và các đàn anh thu được tiền lợi nhuận
lớn.

Anh gần như không
thể nén được ý cười, tất nhiên khiến các bạn và giảng viên liếc xéo.

“Triệu Thừa Dư,
cậu vừa tốt nghiệp liền nhận được ba giấy chứng nhận(*) rồi, phải mời bọn mình
uống một li chứ.”

(*) Nguyên văn
là “ba chứng”: tốt nghiệp chứng, học vị chứng, kết hôn chứng chính là bằng tốt
nghiệp, giấy chứng nhận học vị, giấy chứng nhận kết hôn.

Giấy chứng
nhận học vị: giấy chứng nhận trình độ kiến thức và chuyên môn chuyên ngành của
sinh viên.

Triệu Thừa Dư
ngẩng đầu, thấy là bạn học cùng lớp ở phòng ngủ bên cạnh, gật đầu đứng lên: “Đương
nhiên rồi, cậu sẵn lòng mình cầu còn không được, đợi lát nữa mình sẽ đem thiệp
mời đến cho cậu.”

“Thiệp mời gì á?”
Có bạn nữ không hiểu, cười nói.

“Ai nha, cậu
không biết sao, cuối tháng Triệu Thừa Dư sẽ kết hôn, bằng tốt nghiệp, giấy
chứng nhận học vị, hơn nữa còn có giấy chứng nhận kết hôn, cậu không thấy mấy
ngày nay cậu ta đều cười rất huênh hoang sao!”

“Kết hôn? Không
thể nào? Vừa tốt nghiệp đã kết hôn, Triệu Thừa Dư cậu thật là nghĩ không thoáng
gì cả!” Những tiếng cười đùa trêu chọc liên tiếp vang lên, cũng có những người
cảm thấy khó hiểu.

“Kết hôn, mới có
thể đảm bảo quyền sở hữu hợp pháp, ai không có bạn gái là không hiểu được.” Triệu
Thừa Dư trong lòng vui vẻ, khuôn mặt càng phơi phới hơn.

Các sinh viên
đương nhiên ồn ào, ầm ĩ bắt phải kính rượu. Trong những người ở bàn số ba chỉ
có hai người im lặng. Cao Thần lạnh lùng bĩu môi, không muốn qua đó góp vui.

Xa Hà Văn ngồi im
lặng cúi đầu, lòng chán nản đau lòng, khóe mắt không khỏi rơm rớm, cô chỉ ăn
mấy miếng, liền yên lặng đứng dậy, không khí nhiệt khiến trái tim cô muốn vỡ
ra, cô không nói gì cả, như là ngay cả sức lực nói chuyện cũng mất đi. Trong
phòng ngủ đã có người, nhìn cô trở về có chút kinh ngạc.

“Hà Văn sao về
nhanh vậy? Không phải lớp cậu họp mặt sao?”

“Cậu ấy nói sắp
kết hôn...” Xa Hà Văn mất hồn mất vía nhìn bạn cùng phòng, người duy nhất hiểu
được lòng mình, vành mắt nóng lên, nước mắt thoáng cái tuôn rơi.

“Cậu ấy? Triệu
Thừa Dư nói sắp kết hôn?!” Bạn cùng phòng hiển nhiên có chút giật mình: “Vừa
tốt nghiệp liền kết hôn? Không phải nói cậu ấy cũng bảo nghiên sao?”

“Đúng vậy... cậu
ấy cũng bảo nghiên, bọn mình lại là bạn học... Thế nhưng cậu ấy sắp kết hôn...
Mình thích lâu như vậy, đã lâu như vậy... Mình không nghĩ muốn phá hoại, mình
chỉ muốn chờ, tình cảm ở đại học có bao nhiêu có thể có tương lai? Có phải? Có
phải?... Nhưng cậu ấy thế mà sắp kết hôn rồi... Còn mời các bạn học đi uống
rượu mừng...”

Lúc nãy, cô chỉ
uống bia bây giờ có lẽ đã say, Xa Hà Văn không biết bản thân muốn nói gì, có
thể nói gì, chỉ là trong ánh mắt thương xót của bạn cùng phòng cô khóc đến
không thể kiềm chế.

Nếu đã không thể
làm gì được, không thể nói gì được, thì ít nhất cô vẫn có thể khóc to một lần,
để tình cảm bốn năm đại học hoàn toàn chấm dứt, tiếc thương cho mối tình đầu
chưa bao giờ bắt đầu của bản thân.

Bên Triệu Thừa Dư
vẫn đang uống rượu ầm ĩ, các nam sinh viên chưa hoàn toàn lột bỏ vẻ non nớt, dùng
phương thức cụng li, diễn tập cuộc giao tiếp xã hội trưởng thành.

Mà bên Cố Hàm
Ninh, bởi vì có nhiều sinh viên là nữ nên không khí rụt rè hơn nhiều. Tuy rằng,
cũng có nam nữ phóng khoáng bưng li rượu lên mời, nhưng không khí vẫn yên tĩnh
hơn. Đợi đến khi lớp trưởng đứng dậy kính rượu không khí mới bắt đầu náo nhiệt
lên.

Tầm mắt của Cố
Hàm Ninh dừng ở Thích Kỳ, bắt gặp ánh mắt né tránh của cô ấy, trong lòng không
khỏi cười thầm. Có vẻ như cô ấy còn xấu hổ hơn cô. Được rồi, tuy rằng thật ra
cô rất thản nhiên, nhưng ít nhiều cũng hơi ngượng ngùng, sự ngượng ngùng này về
sau tất nhiên đều đã hóa thành dấu răng nhàn nhạt trên cánh tay Triệu Thừa Dư
rồi.

“Nào. Vì tình
nghĩa cùng trường bốn năm của chúng ta. Cạn chén!” Lớp trưởng là nữ sinh, ** là
nam sinh, nam nữ phối hợp, làm việc không mệt, đây là khuôn mẫu của rất nhiều
lớp, đáng tiếc ** lớp bọn họ tuy giới tính là nam, nhưng da trắng nõn, uống
rượu vào, mặt đỏ ửng lên, còn giống con gái hơn mấy nữ sinh phóng khoáng.

“Ôn Thiên Lam,
dứt khoát đi, có một chén rượu, nhăn nhó uống một ngụm bỏ lại một nửa như cậu
còn ra thể thống gì!” Thịnh Mạn Mạn uống rất hăng, trong chốc lát không ai cạn
chén với cô thì kêu gào ăn uống, nhìn thấy cái miệng nhỏ của Ôn Thiên Lam khi
uống rượu, liền trừng mắt.

“Mình không uống
được rượu.” Khuôn mặt của Ôn Thiên Lam lập tức đỏ lên, ấp úng nói.

“Uống say, chị đây sẽ đỡ cậu về!” Thịnh Mạn Mạn mãnh mẽ vỗ
ngực, “Cậu cứ yên tâm mà uống! Nhìn bộ dáng cậu uống rượu, làm mình sốt ruột
muốn chết.”

Cố Hàm Ninh bật cười, nhấm nháp một ngụm bia nhỏ, tươi cười nhìn Thịnh Mạn Mạn đùa giỡn chàng
trai đàng hoàng kia.

Thích Kỳ nhìn Thịnh Mạn Mạn nhíu mày, há miệng, nhưng khi
Ôn Thiên Lam cau mày, ngửa đầu uống cạn li rượu, ngẩn ngơ, sau đó ngậm miệng.

“Khụ khụ, khụ khụ...” Thịnh Mạn Mạn cười phá lên, đi đến,
dùng sức vỗ lưng của Ôn Thiên Lam: “Giỏi lắm, không hổ là ** của chúng ta! Đàn
ông!”

Bị Thịnh Mạn Mạn làm ầm ĩ, tất cả mọi người cũng sôi động
hẳn lên, mà Ôn Thiên Lam cũng xui xẻo.

“Ôn Thiên Lam, cậu đại diện bàn số một, chỗ bọn mình cũng
không thể bỏ lại rượu nha.”

Cố Hàm Ninh không cần quay đầu lại, cũng có thể biết Thịnh
Mạn Mạn đang rất vui vẻ là biết bộ dạng ngốc nghếch cụng li của Ôn Thiên Lam
chọc cô ấy cười rồi.

Trong lớp, cô không thân thiết với nhiều bạn, trước kia cô
không biết, lớp trưởng Thích Kỳ dáng vẻ nghiêm túc thì ra là một cô gái đơn
thuần, cũng không biết Ôn Thiên Lam nhìn như có tính cách mềm mại cũng sẽ có
lúc thể hiện ra khí phách đàn ông, tuy rằng vẫn hơi khó khăn.

Thời đại học, trong trí nhớ của cô có cái tên thật khô khan
nhưng thì ra lại sống động đáng yêu như vậy.

Cố Hàm Ninh vừa cười vừa nhấp thêm một ngụm bia, khi ngẩng
đầu lên thì thấy sắc mặt nhợt nhạt của Bạch Vũ Hân cũng có thêm vài phần hồng
hào, nhìn các bạn học đang náo nhiệt mà mím môi cười, giống như đã lột bỏ nút
thắt trong lòng, khôi phục lại sự hoạt bát mà người con gái tuổi này nên có.

Bạch Vũ Hân, tôi không hận cô cũng như Cao Thần, tôi chỉ
muốn quên đi kiếp trước. Kiếp này, các người sống cũng không tốt, mà tôi, rất
rất tốt!

Chương 91: Hôn lễ

Tuy rằng không phải là lần đầu tiên mặc áo cưới màu trắng
nhưng Cố Hàm Ninh vẫn hồi hộp tim đập rộn lên, cô nghiêng đầu nhìn người bên
cạnh có ánh mắt nghiêm túc, lòng bàn tay nắm chặt tay mình đổ mồ hôi, nhưng ánh
mắt nhìn mình sáng ngời hơn, nóng rực hơn so với bình thường khiến cô dần đỏ
ửng mặt. Cố Hàm Ninh không khỏi nở nụ cười, có anh làm bạn, hình như cũng không
hồi hộp như vậy.

Hôn lễ của người Trung Quốc trước giờ luôn rất rườm rà, cởi
ra mặc vào mấy bộ lễ phục, chân ít đi giày cao gót hơi nhức mỏi khiến cô cũng
không biết nên đi đường thế nào rồi. Lớp trang điểm trên mặt hầu như đã che đi
màu da vốn có của cô, sau khi toát mồ hôi cứ dính dính nhớp nhớp.

Mệt, về sau, toàn bộ hồi hộp, chờ mong, hưng phấn đều bị cái
mệt lấn áp, cuối cùng, vừa mệt vừa đói cộng thêm khuôn mặt đã cứng ngắc vì
cười. Cô muốn đơn giản, cha mẹ muốn long trọng, cuối cùng Triệu Thừa Dư chỉ có
thể cân nhắc chọn lọc làm sao vừa đơn giản vừa long trọng.

Lễ nghi gần giống y như nhau lặp lại ở hai bên, buổi trưa là
bữa tiệc cưới bên thân thích của Cố Hàm Ninh, buổi tối là tiệc cưới bên nhà họ
Triệu. Đến mười một rưỡi đêm khi kết thúc tất cả trở lại phòng khách sạn, Cố
Hàm Ninh cởi lễ phục, tẩy trang, rửa mặt qua loa liền ôm gối ngủ, Triệu Thừa Dư
còn đang ở trong phòng tắm thì cô đã ngủ, trong mông lung cảm thấy có gì đó vừa
mềm mại vừa thô ráp dao động trên mặt, sau đó là xúc cảm ướt át như đôi môi,
cuối cùng, cô chỉ nhớ rõ mình bị kéo vào một lồng ngực ấm áp, yên ổn ngủ say.

Cố Hàm Ninh đang ngủ mơ mơ màng màng, lại cảm giác được có
cái gì đó ẩm ướt nong nóng dán lên cổ mình, cô hơi nhíu mày, phẩy tay, trở
mình, tiếp tục ngủ.

“A.” Tiếng cười khẽ vang lên ở nơi rất gần, trái tim Cố Hàm
Ninh thót lên, cô chậm rãi mở mắt ra, đã thấy gương mặt tuấn tú tràn trề hưng
phấn phía trên gương mặt mình, trên đó còn mang nụ cười nhàn nhạt, thuận thế
cúi đầu nhẹ mổ.

“Chào buổi sáng, bà xã.”

Trên gương mặt tràn đầy ý cười trong trẻo, ánh mắt sáng quắc
mang nhiệt độ có thể đốt cháy người, khiến Cố Hàm Ninh từ từ đỏ mặt: “Chào buổi
sáng, ông xã.”

“Đêm động phòng hoa chúc tối qua, một mình em ngủ thiếp đi,
em nói nên bồi thường như thế nào?” Khóe môi Triệu Thừa Dư nhếch nhẹ, ánh mắt
nóng rực vận sức chờ phát động, hai tay giữ sẵn cánh tay của Cố Hàm Ninh, đôi
mắt như đang dò xét lãnh thổ hợp pháp của mình.

Cố Hàm Ninh sững lại, cúi đầu nhìn xuống, lúc này mới phát
hiện toàn bộ cúc áo ngủ của mình đều đã bị cởi hết, chiếc quần ngủ vốn xem như
là bảo thủ, lúc này cũng bị cởi xuống đến đầu gối... Lòng cô lúng túng, không
nghĩ mình lại ngủ sâu thế.

“Cái đó, còn chẳng phải là em mệt quá...” Cố Hàm Ninh nở một
nụ cười ngọt ngào, có ý đồ xoa dịu tình hình hết sức căng thẳng này.

“Vậy bây giờ thì sao, nghỉ ngơi đủ chưa?” Triệu Thừa Dư cúi
đầu gian nan di chuyển từ trên da thịt trắng nõn hơi nhô ra lên trên gương mặt
Cố Hàm Ninh, lại cúi thấp xuống vài phần, hơi thở gấp gáp phả vào gương mặt Cố
Hàm Ninh.

“Tạm được.” Cố Hàm Ninh đỏ mặt, nuốt một ngụm nước bọt.

“Vậy anh bắt đầu đây...”

Vừa dứt lời, trước mắt Cố Hàm Ninh tối sầm lại, Triệu Thừa
Dư đã nhanh chóng cúi đầu che kín môi cô, làn môi ấm áp vội vã tìm kiếm, mang
theo sự nhẫn nại nhàn nhạt.

Cố Hàm Ninh thấp giọng than nhẹ, ngoan ngoãn hé miệng, nửa
khép mắt, nghênh đón sự thân mật vừa nóng bỏng vừa vội vàng. Thân thể vừa mềm
mại vừa mịn màng dưới lòng bàn tay khiến Triệu Thừa Dư tiến đến đỉnh điểm của
sự nhẫn nại, anh mở mắt ra, trượt xuống từng tấc từng tấc, đồng thời sử dụng cả
tay và môi, khai phá bao nhiêu lãnh địa anh vẫn hằng chờ đợi!

...

Cố Hàm Ninh nghĩ, cô thật đánh giá thấp thể lực của đàn ông
cấm dục thời gian dài rồi. Khi cô lần nữa chìm đắm trong cái ôm nóng bỏng mà
quyến luyến, đầu óc mụ mị, chỉ có thể nhân lúc tạm nghỉ mà nhẹ giọng nhắc nhở: “Ba
mẹ, còn, còn đang chờ...” Một câu nói đứt quãng này rất nhanh đã bị môi lưỡi
của Triệu Thừa Dư quấn quýt, rốt cuộc không thốt ra được nữa.

...

Chờ đến Cố Hàm Ninh eo đau lưng mỏi đi ra khỏi phòng tắm, Triệu
Thừa Dư với mái tóc ẩm ướt đang đứng ở cạnh giường, sửa sang quần áo, thấy Cố
Hàm Ninh, lập tức nở nụ cười thật tươi: “Mau lên, sắp mười rưỡi rồi.”

Cố Hàm Ninh khựng lại, đỏ mặt nhìn chằm chằm Triệu Thừa Dư,
vô cùng tức giận: “Cũng không phải là em ì ra không thức dậy!”

“Ừ, một mình anh cũng không ì được.” Triệu Thừa Dư cười toe toét, nhìn mấy dấu hồng trên ngực
Cố Hàm Ninh, ý cười trong mắt càng thêm đậm, “Chậc, thật không tệ.”

Không tệ cái gì?! Cố Hàm Ninh không mở miệng, chỉ dùng ánh
mắt hung dữ đáp lễ.

Khi hai người trở về nhà họ Cố đã là mười một giờ, đập vào
mắt là gương mặt tươi tắn của cha mẹ mình, nhất là mẹ cô tươi cười rồi đột
nhiên nghiêm túc nói: “Có thể ăn cơm trưa rồi.” Cố Hàm Ninh không khỏi đỏ bừng
mặt rồi.

Ngày hôm sau lại mặt, Cố Hàm Ninh yên ổn ăn trưa ở nhà, ngủ
trưa thật đẫy, ăn tối xong mới trở về nhà họ Triệu. Bởi hai nhà cách nhau rất
gần cho nên hai người nắm tay nhau đi bộ về.

Nhà riêng của bọn họ phải đến cuối năm mới bàn giao cho nên
đơn giản bố trí một phòng tân hôn ở tầng ba nhà họ Triệu, bọn họ đều không quan
trọng lắm, dù sao không lâu nữa họ lại phải quay lại trường học rồi.

Vừa nghĩ tới căn phòng đôi yên tĩnh khi trở về trường học, không
có cha mẹ, Triệu Thừa Dư liền cảm thấy nhiệt huyết sôi trào, hận không thể khai
giảng luôn ngày mai, không phải, là vào ngay lúc này. Ai, đáng tiếc a, còn rất
nhiều ngày đấy.

Suy cho cùng chiếm được ưu thế địa lí, Triệu Thừa Dư đã sớm
xin căn phòng đôi cho vợ chồng rồi, chỉ tiêu hữu hạn, đến lúc gì mà không đến
lượt, muốn khóc cũng không kịp. Thật ra, thuê nhà bên ngoài cũng không phải
không được, nhưng Cố Hàm Ninh thích ở trong trường, thẳng thừng bác bỏ đề nghị
này.

“Hơi lạnh, mau về nhà đi.” Triệu Thừa Dư ho nhẹ một tiếng,
nắm chặt tay Cố Hàm Ninh.

“Lạnh gì? Không phải rất dễ chịu sao.” Cố Hàm Ninh ngẩng đầu
nghi ngờ nhìn Triệu Thừa Dư, lọt vào ánh mắt sáng ngời lại nóng rực, đáy lòng
nàng nhảy dựng, dường như không có việc gì vội vàng quay đầu lại, tự dưng khàn
giọng đi mấy phần: “Đi từ từ cũng được, cũng không gấp.”

“Quả thật hơi gấp.” Triệu Thừa Dư nhìn chằm chằm màu hồng
nhạt trên gương mặt của Cố Hàm Ninh mà cả ngọn đèn đường lờ mờ cũng không che
hết được, lập tức tâm trì thần đãng (gần giống cụm mất hồn mất vía), chỉ
cảm thấy đoạn đường về nhà trong mấy phút, thế mà dài đến mức khiến anh mất
kiên nhẫn, dứt khoát dang tay ôm Cố Hàm Ninh bước nhanh về nhà mình.

“Đã về rồi à.”

Nôn nóng đi vào, nháy mắt bị giọng nói nhẹ nhàng tạt nước
lạnh, Triệu Thừa Dư nhìn cha mẹ đang xem ti vi trong phòng khách, khẽ gật đầu,
khựng tay đang ôm eo Cố Hàm Ninh lại, khó xử không biết nên lập tức lên lầu,
hay là ngồi xuống nói mấy câu với cha mẹ.

“Ba, mẹ.” Cố Hàm Ninh mím môi cười trộm, giãy khỏi tay Triệu
Thừa Dư, cứ thế ngồi trên ghế sô pha, ngẩng đầu hướng về phía Triệu Thừa Dư
chớp mắt vài cái.

Triệu Thừa Dư bật cười, khẽ lắc đầu, bất đắc dĩ đi qua ngồi
xuống bên cạnh Cố Hàm Ninh, cùng ngồi xem ti vi với cha mẹ một lát.

Đương nhiên, không lâu sau, chờ lúc cô bị áp lên cửa bất đắc
dĩ ôm chặt lấy cổ Triệu Thừa Dư, mới phát hiện, cô chẳng qua chỉ hoãn hình phạt
mà thôi...

Có lẽ là ngày xưa luôn có một vài băn khoăn, bây giờ danh
chính ngôn thuận rồi, trong lòng không còn gánh nặng gì rồi, Triệu Thừa Dư dứt
khoát phóng túng giày vò, chỉ cần là ở trong lãnh thổ tầng ba của mình, bất kể
địa điểm, bất kì tư thế, nói chung là nhấm nháp hoàn toàn, triệt để giới hạn
mà trước đây anh chưa từng vượt qua.

Cho đến khi phải ngâm nhẹ, thở dốc cầu xin tha thứ hết lần
này đến lần khác, Cố Hàm Ninh mới phát hiện, đàn ông có ham muốn cực kì dồi
dào là tuyệt đối không thể trêu chọc, bằng không, hậu họa vô cùng...

Tuần trăng mật vành tai và tóc mai chạm vào nhau (thân
mật
) mài mòn ý chí dễ dàng nhất, đến khi ngày khai giảng cận kề, thời gian
đã cực kì thong thả trôi qua hai tháng.

Mặc dù có chút lưu luyến, nhưng nghĩ đến những ngày sắp tới,
Cố Hàm Ninh càng thêm hào hứng dạt dào, so ra, cô vẫn thích cuộc sống phong phú
hơn lại không mất sự nhàn nhã.

Thuận lợi xin được căn phòng đôi cho vợ chồng, khi điểm
danh, Triệu Thừa Dư liền lấy luôn chìa khóa. Hai người xách hành lí, đi về kí
túc xá, nửa đường gặp được người quen, đối phương thấy bọn họ rõ ràng ngẩn ra,
theo sau mới nặn ra một nụ cười gượng gạo.

“Các cậu, đã xong xuôi thủ tục?”

“Đúng a. Hiện tại đi tới kí túc.” Triệu Thừa Dư hơi nhíu
mày, không mở miệng, Cố Hàm Ninh nghiêng đầu quan sát anh một cái, cười nói.

Xa Hà Văn giật giật khóe miệng, chỉ dừng mắt ở trên mặt Triệu
Thừa Dư một giây lại chuyển
đi, khẽ gật đầu với Cố Hàm Ninh: “Vậy, tạm biệt.”

“Ừ, tạm biệt.” Cố Hàm Ninh mím môi cười yếu ớt, không quá
thân thiện, cũng không định phớt lờ người ta.

Rối rắm một lúc rồi Cố Hàm Ninh mới cười vỗ vỗ cánh tay Triệu
Thừa Dư: “Hình như hai người cùng một chuyên ngành đi? Nghĩ thế nào mà nãy giờ
không nói gì?”

“Lúc không cần thiết, tự nhiên không có gì để nói.” Triệu
Thừa Dư nghiêng đầu, cười liếc Cố Hàm Ninh một cái.

“Ừ, đúng vậy, đối xử với người đẹp khác thì phải duy trì
thái độ kiểu này.” Cố Hàm Ninh cười híp mắt gật đầu, đảo mắt nhìn gương mặt Triệu
Thừa Dư, hơi nhíu mi, “Chỉ sợ có người lại thích kiểu này thế thì phiền phức
rồi.”

“Vậy làm sao bây giờ? Có cần về sau anh ra ngoài liền che
mặt không?” Triệu Thừa Dư hai tay đều xách hành lí, không có cách nào làm động
tác dư thừa, chỉ có thể cười nhìn Cố Hàm Ninh.

“Ừ, xem ra là cần
thiết.” Cố Hàm Ninh chỉ đeo một ba lô, híp mắt cười, đưa tay véo nhẹ hai má của
Triệu Thừa Dư, “Trông đẹp trai cũng là loại tội ác a!”

Phòng ngủ rất đơn
sơ, không có giường lớn gì cả, chỉ có hai chiếc giường gỗ đơn rộng 1,2 mét có thể đặt cạnh nhau, hai bàn học, hai tủ quần áo
và giá sách, một phòng tắm, có ban công, Cố Hàm Ninh nhìn căn phòng ở trong hai
năm tới, nhìn đi nhìn lại, vô cùng thỏa mãn.

Đây là một tòa
nhà chỉ có sáu tầng, không tính là mới, mỗi tầng cũng không có nhiều phòng lắm,
nhưng đều là hướng nam, cách các tòa kí túc xá khác hơi xa, điều kiện cũng
không tệ, căn phòng mới của bọn họ ở tầng bốn, phòng 405.

Môi trường trường
học họ đã rất quen thuộc rồi, sửa sang sơ qua, liền đi xuống tầng tới căn tin.

Dĩ vãng bọn họ
thích đi căn tin số ba, hiện tại tuy cách kí túc khá xa nhưng họ vẫn thích đi
đến đó ăn.

Tay nắm tay, chậm
rì rì đi dạo tới nơi, trong lòng Triệu Thừa Dư trào dâng niềm vui sướng an
bình. Tuy rằng, vẫn là khuôn viên trường y như thế, tuy rằng mới chỉ qua hai
tháng, nhưng anh đã có thể danh chính ngôn thuận tuyên bố với mọi người, anh và
Cố Hàm Ninh đã là vợ chồng hợp pháp rồi, sở hữu lẫn nhau, phụ trách lẫn nhau,
người bên ngoài không còn cách nào chen vào nữa! Còn có thằng nhóc nào tỏ tình,
anh có thể mỉm cười, xòe ra giấy chứng nhận kết hôn đỏ chót: “Nhóc, bà xã của
anh, đừng nhìn lung tung!”

Cố Hàm Ninh vừa
quay đầu đã thấy Triệu Thừa Dư cười toe toét, cười đến có chút ngốc ngếch: “Cười
cái gì? Chảy cả nước miếng.”

Triệu Thừa Dư khép
miệng lại, cũng không thật đi sờ khóe miệng mình: “Nghĩ đến đã một thời gian
không ăn thịt Đông Pha(*) rồi nên hơi nhớ.” Tưởng Cẩn Du mới năm thứ tư đây,
không chừng lúc nào đó sẽ gặp phải, không đề phòng chút là không được, sao anh
cứ cảm thấy dáng dấp Cố Hàm Ninh giống như mới năm nhất, năm hai, lại thêm phần
quyến rũ so với nữ sinh ngây ngô. Nam sinh viên ngu ngốc kích động có nhiều
lắm, ai biết có tên nào không nghe ngóng rõ ràng thân phận có chồng của Cố Hàm
Ninh, tùy ý thầm mến hoặc tỏ tình chứ. Anh không thể ngày ngày canh chừng, càng
không thể dán nhãn Người đã kết hôn lên người Cố Hàm Ninh, tất nhiên phòng bị chặt
chẽ rồi.

(*) Thịt Đông Pha: thịt kho tàu Đông Pha - một đặc sản
của Hàng Châu
.

Triệu Thừa Dư
nhíu mày lại, sao đột nhiên cảm thấy, dù kết hôn rồi, giống như cũng là gánh
nặng đường xa(*) a!

(*) Ý chỉ gánh
vác trọng trách trải qua sự phấn đấu trường kì.

Báo cáo nội dung xấu