Nhắm mắt lại sẽ thấy sao rơi - Chương 09 - 10 - 11 - 12

9. Một ngày đi chơi của Miu

Tôi hẹn đi
chơi với Fuyu vào sáng thứ bảy, ngày hôm đó Osamu cũng có hẹn ăn trưa
với một nhóm các biên tập viên sắp có dự án xuất bản truyện chuyển
ngữ nào đó nên anh cũng không ở nhà.

Miu tự thay
cho mình một bộ quần áo sạch, quần bò và áo màu hồng cam rồi nhờ
tôi giúp cô bé cột lại hai chùm tóc. Tôi cũng nhờ Miu giúp mình chọn
đồ mặc đi chơi nữa, con bé đứng lục lọi tủ quần áo của tôi một lúc
lâu rồi rút ra một chiếc váy bằng vải đũi dài chưa chạm tới đầu
gối và cộc tay. Dưới gấu chiếc váy này có dính một chấm màu vàng
chanh do một lần tôi bất cẩn trong lúc vẽ để dây vào.

“Chị Kumiko
mặc váy xinh lắm.” Con bé nói sau khi tôi thay bộ váy ra theo ý nó.

“Giờ chạy
vào lấy mũ đội và chào anh Osamu rồi mình đi.”

“Tuân lệnh.”
Con bé dậm chân đứng nghiêm trang dõng dạc đáp rồi lại chạy biến đi
tìm mũ.

“Buổi trưa
em cho Miu đi ăn cùng với Fuyu luôn à?” Osamu hỏi tôi.

“Vâng.” Tôi
gật đầu xác nhận.

“Đi vui

vẻ nhé.
Bữa tối nay để anh nấu cà ri cho.”

“Nhớ để
một phần không cay cho bé Miu nhé.” Tôi dặn.

“Anh biết
rồi mà.” Osamu mỉm cười rồi vươn tới hôn lên má tôi. Tôi cũng không
ngần ngại hôn anh đáp lại.

Khi tôi và Miu xuống ga tàu điện
ngầm thì đã thấy Fuyu đứng đợi ở đó từ trước rồi. Trông Fuyu vẫn
thoải mái như thế, quần bò, áo phông, giầy da và đeo một chiếc ba lô
nhỏ có nhét một chiếc ô màu vàng ở ngăn đựng chai nước. Fuyu luôn
mang theo chiếc ô này kể từ sau khi xem bộ phim truyền hình “How I Met
Your Mother” bất kể trời nắng hay mưa.

“Chào cô,
con là Mimasaka Miu. Con sắp được năm tuội.”

“Gọi là
chị chứ.” Tôi bật cười véo má con bé.

“Chu choa,
giọng Osaka
nghe dễ thương ghê!” Fuyu vui vẻ xoa đầu Miu. “Chị là Amemiya Fuyu, hai
mươi hai tuổi.”

“Chị Fuyu
thơm quá!” Miu nghếch mũi lên hít hít, hôm nay Fuyu dùng Diptyque Tam
Đảo, mùi nước hoa nam mà trước đây cả hai chúng tôi đều thích mê, nó
trầm mặc như một phế tích trong rừng hay như một thư viện cũ kỹ chất
đầy những cuốn sách cổ vậy.

“Cô nhóc
này tinh tế quá nha. Chị thích!”

Tôi vẫn hay
nghĩ Fuyu giống như một con ngựa, vui vẻ phóng khoáng và đi rất nhiều
nơi, lại ham học hỏi nên bất kể là về lĩnh vực nào cô ấy cũng đều
biết không nhiều thì cũng một chút. Theo chỉ dẫn của Fuyu chúng tôi
cùng đến một cửa hàng chuyên bán đồ cosplay. Vì bé Miu vốn không có
niềm đam mê nào với búp bê cả mà chỉ thích những thứ xuất hiện
trong phim hoạt hình nên chỗ này đối với Miu như thể thiên đường vậy.

“A! Có cả
Đan Bô bạn của Yotsuba nữa kìa!” Miu chạy tới chỉ vào con robot bằng
bìa cứng to đùng làm đúng kích cỡ đủ cho một đứa trẻ con chui vừa.

“Miu thích
cái đấy hả?” Tôi hỏi.

“Vâng ạ!”

“Nhưng nó to
quá, nếu chọn món này thì Miu chỉ được lấy mô hình bằng gỗ nhỏ
nhỏ bày ở trên bàn đằng kia thôi.”

Con bé yên
lặng suy nghĩ một lát rồi cuối cùng gật đầu đồng ý.

“Được, Miu
sẽ lấy bạn Đan Bô thu nhỏ.”

“Được rồi,
vậy em vẫn còn một món đồ chơi nữa được mua đấy. Mau chọn tiếp đi.”

Lần này Miu
mất nhiều thời gian hơn trước một chút. Con bé chạy tới chạy lui rồi
cuối cùng quyết định lấy con thú nhồi bông hình mèo, nhân vật bố
của Chiyo trong hoạt hình “Nữ sinh trung học” đang chiếu lại trên ti vi
mỗi tối. Fuyu cũng mua một con tương tự nhưng nhỏ hơn để treo vào móc
điện thoại, cô ấy nói rằng cô ấy cũng rất mê nhân vật này.

“Giờ mình
đưa bé Miu đi ăn kem nhé?” Fuyu nói với tôi: “Rồi cậu phải kể hết mọi
chuyện cho tớ nghe từ đầu đến cuối đấy.”

“Tất nhiên
là tớ sẽ kể hết cho cậu rồi.” Tôi đáp. “Nhưng có chuyện không nên để
Miu nghe thì tốt hơn, về mẹ của con bé.” Tôi hạ giọng.

Chẳng mất
nhiều thời gian, Fuyu tìm được một gian hàng nhỏ vẽ mặt cho trẻ em.
Cô lật giở những tờ mẫu vẽ và chọn được một hình hoa lá phức tạp
nhất rồi bảo bạn chủ gian hàng vẽ cho Miu. Có lẽ bé Miu sẽ phải
ngồi im đến nửa tiếng và trong lúc đó thì tôi và Fuyu có thể ngồi
nói chuyện. Tôi đã hứa với Fuyu trước đây rằng sẽ không bao giờ giấu
cô ấy bất cứ một điều gì cả, vậy nên tôi kể hết với cô ấy những
gì tôi được biết và những gì tôi đã làm cho đến lúc này.

“Con bé
không khóc đòi mẹ à?” Fuyu nhíu mày hỏi sau khi câu chuyện kết thúc.

“Không.” Tôi
trả lời. “Con bé có nói nhớ mẹ nhưng không hề khóc lóc gì hết, nó
rất tự lập.”

“Lạ thật
đấy. Có đứa trẻ nào xa mẹ mà không khóc lóc hay lạ nhà chứ? Có khi
nào vốn trước đây mẹ nó đã không gần gũi, quan tâm tới nó nhiều nên
Miu mới như vậy?”

“Tớ thì cho
rằng cô Yukiko đã bắt ép nó nhiều quá nên con bé bị quen. Kiểu:
“Đừng làm phiền mẹ.” “Không được khóc.” “Hãy tự làm những việc của
mình đi.” Đại loại thế nên con bé không mè nheo như những đứa trẻ
khác nữa.”

“Cũng có
lý.”

Fuyu thở
dài rồi ngả người tựa vào lưng ghế. Thời tiết hôm nay rất dễ chịu
nhưng những suy đoán về bé Miu cùng những kỷ niệm mà con bé có với
mẹ của nó khiến chúng tôi thấy không thoải mái được nhiều.

Trong cái
nắng thu vàng tháng chín dìu dịu, Miu cất tiếng cười giòn tan. Gương
mặt cô bé đã được tô kín những bông hoa cúc xanh và vàng tỉ mỉ và
xinh đẹp. Miu chạy về phía chúng tôi rồi xoè tay ra cho tôi và Fuyu
thấy hai miếng hình xăm giả mà cô bé có.

“Chị đằng
kia tặng cho Miu đấy.” Con bé líu lo. “Giờ Miu tặng cho chị Kumiko và
chị Fuyu mỗi người một chiếc.”

“Sao bé Miu
không giữ lại mà chơi?” Fuyu hỏi.

“Miu có đủ
rồi.” Con bé đáp. “Miu muốn tặng quà cho các chị. Như thế thì ai
cũng được nhận quà!”

10. Mưa

Osamu tìm
được một vài nhà trẻ gần nhà trước khi bàn với tôi về chuyện này.

“Anh đã nhờ
Yuuya xem giúp những nơi này, cậu ta nói nhà trẻ Himawari là nơi tốt
nhất, lại tiện đường anh đi làm mỗi sáng nữa.”

“Nhưng suốt
tuần vừa rồi em vẫn trông bé Miu hoàn toàn ổn mà.” Tôi hỏi: “Nếu con
bé không muốn đi nhà trẻ thì sao?”

“Con bé cần
phải đi nhà trẻ.” Anh dịu dàng bảo tôi: “Em không thể để con bé tự
chơi một mình mỗi khi em ngồi vẽ được.”

“Vậy anh
hỏi ý kiến con bé đi.”

Chuyện cho
Miu đi nhà trẻ là điều cần thiết, không chỉ bởi vì tôi không thể
trông chừng con bé mỗi lần tôi làm việc được mà còn vì con bé cần
tiếp xúc với nhiều những đứa trẻ cùng tuổi khác. Tôi luôn hiểu rõ
điều này, nhưng đồng thời lại cảm thấy không yên tâm. Sẽ thế nào nếu
Miu bị bắt nạt? Sẽ thế nào nếu con bé bị bạo hành ở nhà trẻ mà
chúng tôi không hay biết? Rồi cả những tai nạn khác có thể xảy đến
nữa, tôi thuộc kiểu người chẳng bao giờ yên tâm với chuyện gì nếu như
không phải do chính tay mình làm.

Miu lúc này
đang phủ chăn lên mặt bàn để làm hầm trú ẩn. Con bé tự ròng một
cái đèn bàn của tôi mang vào trong và ngồi nói chuyện với Đan Bô và
Mèo Bố.

“Miu.” Osamu
cúi xuống vén tấm chăn lên gọi: “Ra đây chúng ta thảo luận chút việc
nào.”

“Việc quan
trọng ạ?” Con bé hỏi.

“Đúng rồi,
là việc quan trọng.”

“Tầm cỡ
nào ạ?”

“Ừm… Chắc
là tầm cỡ quốc gia.”

“Anh Osamu
cho Miu tham dự một cuộc họp quan trọng tầm cỡ quốc gia ạ?” Mắt con
bé sáng lên và lập tức bò ra khỏi gầm bàn. “Có liên quan đến khủng
bố sinh học không ạ? Anh Osamu là một hắc-cơ ạ?”

“Hắc-cơ?”
Osamu có chút đơ ra vì không hiểu những gì mà con bé nói.

“Hắc-cơ
giống anh Ban Công trên ti vi ấy! Anh Ban Công biến ra con chim ưng bay vù
vù vào máy tính!”

Tôi biết ý
Miu đang nói về bộ phim “Bloody Monday” và nhân vật hacker Falcon nhưng
vẻ ngơ ngác cố gắng đoán xem Miu đang nói về vấn đề gì của Osamu
trông thật buồn cười. Vì vậy mà tôi quyết định giữ im lặng không
giải thích cho anh một từ nào về những gì mà Miu vẫn đang líu lo
huyên thuyên.

“Nào Miu.”
Tôi ra hiệu tiết chế bớt cơn nói của con bé lại: “Bây giờ anh Osamu
muốn Miu phải đưa ra một quyết định quan trọng, phải suy nghĩ cho kỹ
rồi mới trả lời nhé.”

“Vâng ạ!”

“Được rồi.”
Anh Osamu từ tốn nói: “Miu có biết nhà trẻ là gì không?”

“Cái này
Miu biết nha!” Con bé hào hứng trả lời: “Nhà trẻ là trường học dành
cho trẻ con. Ở đấy tất cả các bạn đều đội mũ màu vàng. Miu thích
màu vàng!”

“Vậy Miu có
muốn đến nhà trẻ không?”

Câu hỏi của
anh Osamu còn chưa kịp được trả lời thì ở bên ngoài, trời bắt đầu
mưa. Không khí mướt lạnh dần rồi mùi của cơn mưa hoà vào đất lại ào
vào khắp không gian.

“Mưa rồi!”
Miu reo lên. “Mưa rồi! Miu thích mưa!”

Nói rồi con
bé leo xuống khỏi ghế rồi chạy ra ngoài hiên, lao hẳn ra khoảnh vườn
nhỏ đang chìm đắm trong cơn mưa rào tháng chín.

“Mưa mưa! Xin
chào! Xin chào!” Miu cười khanh khách, xoay vòng quanh, nhảy chân sáo
rồi lại xoay tròn xoay tròn líu lo. Gương mặt ngửa lên trời rồi lại
nhắm tịt mắt vì bị nước chảy vào.

Tôi và Osamu
lặng yên nhìn con bé hạnh phúc hò reo và nhảy múa dưới làn mưa nặng
hạt. Chúng tôi cứ ngồi yên lặng như vậy một lúc, chẳng ai có ý định
bắt Miu vào nhà vì sợ ốm, nếu như chỉ là một trận ốm nhẹ thì có
lẽ cũng xứng đáng để Miu được tận hưởng khoảnh khắc hạnh phúc này.

“A! Chơi một
mình Miu thấy ít vui mất rồi! Chị Kumiko với anh Osamu cùng ra đây với
Miu đi!”

Con bé chạy
vào trong phòng, bước đến đâu nước mưa từ quần áo chảy xuống ướt
sàn nhà đến đấy.

“Đi tắm mưa
nào.” Osamu nắm lấy tay tôi kéo đi rồi cúi xuống bế bổng bé Miu lên
vai bước ra ngoài khoảnh sân nhỏ trước hiên nhà.

Mưa rào, khi
ngẩng mặt lên sẽ cảm thấy hơi rát trên mặt nhưng rất vui. Những hạt
mưa như mang câu chuyện của bầu trời gửi đến mặt đất bao bọc lấy ba
chúng tôi trong cả cái lạnh và sự ấm áp. Trước đây tôi thấy mưa
buồn, buồn đến cô đơn. Giờ tôi thấy mưa vui, mưa có những tiếng cười,
mưa của hạnh phúc.

Mưa nhẹ
dần. Bé Miu kiếm được chiếc ô nhỏ trong suốt dựng trên một góc hiên
liền bật mở ra rồi lại xoay tròn chiếc ô khiến những giọt nước mưa
rơi trên chiếc ô văng ra bung nở như pháo hoa vậy.

“Lại đây
nào.”

Osamu choàng
tay ôm lấy tôi từ đằng sau rồi tì cằm lên vai tôi. Vậy là tôi ngoái
đầu lại, đặt lên môi anh một nụ hôn ướt mùi mưa. Cảm giác như đã lâu
lắm rồi.

11. Miu đã khóc

Thấm thoắt
tháng chín đã trôi đến những ngày cuối cùng của nó. Cách ngày một
lần tôi vẫn để con bé tự dùng điện thoại gọi điện cho bà, tôi luôn
bắt con bé bật loa ngoài.

“Bà ơi Miu
đây!” Câu chuyện luôn bắt đầu bằng cái giọng líu lo như thế. “Mẹ Miu
đã đi làm về chưa hả bà?” Và tất nhiên, con bé không bao giờ quên hỏi
điều này.

“Mẹ Miu có
nhắn với bà là mẹ đang bận lắm vẫn chưa về được đâu.” Bà nói với
con bé, lời đó tất nhiên là nói dối.

“Bà có nói
với mẹ là Miu đang ở Tokyo
với anh Osamu không?” Con bé lại hỏi.

“Bà có
nhắn rồi.” Bà bảo: “Nhưng bà lại quên không cho mẹ con số điện thoại
nhà anh Osamu rồi nên chắc mẹ con không gọi cho con được. Để lần khác
bà nói sau nhé?”

“Bà đãng
trí quá!” Miu dẩu môi nói với cái giọng có chút dỗi hờn.

“Thế Miu đã
đi nhà trẻ chưa?”

“Dạ con đi
rồi!” Miu hào hứng kể: “Ở nhà trẻ có hố cát giống trong công viên
bà ạ.”

“Còn gì
nữa không?”

“Miu chơi ở
nhà trẻ rất vui bà ạ!”

“Còn gì
nữa?”

“Hết rồi
ạ.”

Tôi ngồi
lắc lắc lon Pocari trong tay mình. Miu đã không kể lại với bà chuyện
con bé trở về nhà và khóc sau ngày đầu tiên đến trường mẫu giáo.

Hôm đó là gần một tuần kể từ
sau buổi chiều tôi, Osamu cùng Miu tắm mưa. Bé Miu nhất trí với chuyện
đến mẫu giáo và còn tỏ ra vô cùng hào hứng khi được mua ba lô mới
để đeo đến trường. Buổi sáng Osamu tiện đường đi làm đã đưa Miu đi
học, trước khi đi con bé vẫn vui vẻ chào tạm biệt tôi. Nhưng đến
chiều hôm ấy khi đến đón, vừa thấy bóng tôi con bé liền chạy vụt
tới ôm cứng lấy hai chân tôi, không nói không rằng nằng nặc đòi nhanh
chóng trở về nhà.

“Có chuyện
gì vậy Miu?” Tôi gặng hỏi nó khi đang trên đường trở về nhà.

“Miu muốn
về nhà.” Nó đáp, những cái lắc đầu làm hai chùm tóc đung đưa.

“Làm sao
thì phải nói ra chứ.” Tôi bắt đầu cảm thấy sốt ruột: “Miu ở trường
có bị ai bắt nạt không? Cô giáo có đánh em không?”

“Không. Cô
giáo không đánh Miu.” Con bé trả lời, mắt bắt đầu hoe đỏ.

“Kể với chị
nào.” Tôi nắm chặt lấy hai bàn tay con bé rồi quỳ gối xuống để có
thể nhìn rõ gương mặt đang khổ sở vì cố gắng không mếu máo của nó.
“Nếu có chuyện không vui thì chị và anh Osamu không bắt Miu đến trường
mẫu giáo nữa.”

Thế rồi con
bé vỡ oà, gương mặt nó đỏ lựng cả lên vì khóc: “Các bạn nói Miu
là đồ Osaka,
nói giọng Miu nghe rất kỳ cục. Nhưng Miu không sửa được, Miu vẫn chưa
nói được chữ “tuội”. Miu không nói được giọng Tokyo.”

“Không sao.”
Tôi thở phào, lấy khăn tay trong ba lô ra lau nước mắt cho con bé. “Các
bạn ở trường mẫu giáo toàn một bọn trẻ con thôi mà. Miu biết tự
lập rồi, còn biết cả phép lịch sự nữa. Thế nên em coi như lớn hơn
bọn chúng một chút, mà đã lớn hơn thì đừng chấp bọn trẻ nhỏ.”

“Nhưng Miu
vẫn chỉ… gần năm… năm tuội như các bạn thôi mà.” Vừa nói vừa nấc
nghẹn lên thổn thức, đây là lần đầu tiên tôi thấy con bé buồn khổ như
thế này.

“Nhưng em
thông minh hơn.” Tôi xoa đầu con bé. “Chị cũng chẳng biết phải giải
thích cho Miu thế nào nữa nhưng không sao, khóc cũng không hề gì.”

“Bạn Shota
ở lớp còn nói ở Osaka
nước rất dơ, nói Miu chỉ toàn uống, toàn tắm bằng nước bẩn.”

“Bậy nào.”
Tôi nhăn mũi. “Thằng nhóc đó là đồ ngốc không biết gì hết.”

“Có đúng
thế không hả chị Kumiko?” Miu ngước đôi mắt ầng ậng nước nhìn tôi mà
hỏi.

“Không có
đâu.” Tôi trấn an con bé. “Người ở Osaka
rất giỏi, ai cũng lao động chăm chỉ và giỏi kiếm tiền. Còn chuyện
giọng nói, đấy là Miu chỉ bị ngọng chút xíu thôi. Nói chuyện với
mọi người nhiều rồi em sẽ luyện được giọng thôi mà.”

“Nhưng giọng
của Miu nghe có kỳ cục không?”

“Không đâu.
Chị Fuyu đã chẳng bảo giọng Miu nghe rất dễ thương còn gì.”

Mãi rồi
cuối cùng con bé cũng thôi khóc. Trên đường đi về hôm đó tôi dắt Miu
rẽ vào cửa hàng tiện lợi mua thêm một bịch đầy những đồ ăn vặt về
nhà. Con bé lại vui vẻ như chưa từng có cảnh khóc như mưa vừa rồi
vậy.

Buổi tối
sau bữa ăn tôi có kể lại mọi chuyện với anh Osamu. Sau khi nghe xong
chuyện anh ân cần hỏi Miu xem con bé có muốn tiếp tục đi học không.

“Nếu không
muốn nữa thì Miu ở nhà cũng được. Sẽ không ai trách em cả đâu.”

“Không sao.
Miu không sao rồi. Miu vẫn sẽ đi học, Miu không thể bỏ cuộc chỉ sau
một ngày được.” Con bé đáp, và điều kỳ lạ là khi nghe những gì nó
nói, tôi lại hoàn toàn không cảm thấy ngạc nhiên chút nào. “Luffy
cũng không bao giờ bỏ cuộc.” Con bé nói nốt câu rồi chạy ra bật ti vi
đợi đến giờ chiếu “Đảo hải tặc”.

12. “Bạn Aoi.”

“Bạn Aoi lạ
lắm chị Kumiko nhé! Giờ ngủ trưa ở lớp mẫu giáo bạn ấy chẳng bao
giờ chịu nằm ngủ chung với các bạn cả, lúc nào cũng ra một góc
lớp kê ba cái ghế cạnh nhau rồi nằm một mình.”

“Thế à?”
Tôi hỏi qua loa, giờ tôi đang hoàn thành những bước cuối cùng cho bìa
sách của Mamiya Jin.

“Mỗi lần
Miu rủ bạn ấy chơi cùng bạn ấy đều chẳng nói gì cả, cũng chẳng
cười miếng nào luôn.”

“Không cười
à?” Tôi nhướn mày, thật sự có ai đó ở gần với Miu mà không cười
được sao?

“Vâng.”

Dạo gần đây
mỗi ngày đi mẫu giáo về là Miu lại kể rất nhiều chuyện về cô nhóc
Akimoto Aoi đó.

“Bạn Aoi lạ
lắm chị Kumiko nhé! Mỗi giờ học hay giờ ăn trưa bạn ấy chỉ chịu
ngồi vào đúng cái ghế màu hồng duy nhất bị vẩy sơn trắng loang lổ
lên. Nếu không phải là cái ghế đấy bạn ấy nhất định không chịu ngồi
vào bàn ăn cơm với mọi người.”

“Bạn Aoi lạ
lắm chị Kumiko nhé! Ngày hôm nay cô cho cả lớp cùng chơi trò dẵm lon
nhưng bạn ấy chỉ đứng yên một chỗ. Khi cô giáo gọi ra thì bạn ấy bỏ
đi chui xuống gầm cầu trượt hình con voi ngồi một mình.”

“Bạn Aoi lạ
lắm chị Kumiko nhé! Hôm nay Shota chạy đến giật hai chùm tóc của bạn
ấy nhưng Aoi không khóc cũng chẳng nói gì cả, bạn ấy quay lại lườm
Shota một cái rồi lại bỏ ra một góc ngồi xem tranh trong mấy quyển
truyện.”

Chuyện về
cô bé Aoi đó tôi nghe nhiều đến mức tưởng chừng như chính mình cũng
có mặt và cố tìm cách chơi với cô bé đó mỗi ngày vậy.

“Thế các cô
giáo không nói chuyện với bạn ấy à?” Tôi hỏi Miu.

“Có nói
ạ.” Con bé đáp. “Nhưng bạn Aoi chẳng bao giờ nói gì nhiều cả, chỉ
gật đầu hoặc lắc đầu thôi.”

“Chà, có
vẻ Aoi là một con người sống nội tâm nhỉ?”

“Nội tâm là
gì hả chị Kumiko?”

“Tức là
những người hay chìm đắm trong suy nghĩ của mình mà ít giao tiếp,
cởi mở, hay chia sẻ với mọi người xung quanh đó.” Tôi giải thích.

“Vậy Miu
thì là gì ạ? Miu là ngoại tâm ạ?”

“Ừ.” Tôi
phì cười. “Miu là một con người hướng ngoại.”

Một con
người có cuộc sống nội tâm. Câu nói đó lại làm tôi liên tưởng đến
Osamu của ngày trước.

Hồi ấy mỗi
buổi tối sau khi ở xưởng vẽ từ nhà Fuyu về tôi đều nhìn thấy anh ấy
ngồi cùng trên một chuyến tàu với mình, chuyến tàu cuối cùng,
chuyến tàu vắng người nhất. Tôi lơ đãng đưa mắt nhìn mọi người xung
quanh sau một ngày dài chất ngập trong công việc chạy bài đầy mệt
mỏi và thấy Osamu ngồi ở hàng ghế đối diện. Tối nào cũng vậy, anh một
tay chống cằm nhìn ra bên ngoài cửa sổ cùng với cái nhíu mày khe
khẽ đầy ưu tư. Osamu ngày ấy lúc nào cũng hơi nhíu mày, tôi nghĩ
rằng cuộc đời chàng trai này có lẽ còn phức tạp hơn tôi. Nhưng tôi
không biết anh sẽ xuống bến nào tiếp theo được bởi tôi luôn là người
xuống tàu trước, mỗi khi quay đầu nhìn lại chỉ còn thấy anh trôi
lướt đi cùng với chuyến tàu như một cái bóng mờ.

Một sáng
nọ do Osamu có việc phải đến nhà xuất bản sớm hơn mọi ngày nên tôi
được giao nhiệm vụ thay anh đưa bé Miu đến trường. Trường mẫu giáo
của Miu mới thay một loạt giày vải đi trong nhà bằng dép lê các màu
có in hình những con vật hay hoa lá trông rất bắt mắt. Miu kể rằng
các bạn không ai lấy riêng một đôi nào cho mình cả để mỗi ngày đến
trường chúng đều được lần lượt đi những đôi dép khác nhau, đôi nào
cũng đẹp.

Sáng hôm đó
tôi đưa Miu đi hơi muộn hơn mọi ngày một chút. Khi đến trước cửa lớp
của Miu thì nhìn thấy một cô bé đang đứng túm váy mẹ, đứng im lặng
cau mày nhìn về phía tủ đựng dép lê.

“Là bạn Aoi
kìa!” Miu nói với tôi. Cô bé Aoi đó cũng buộc tóc hai chùm nhưng dài
hơn của bé Miu và không cắt mái. So với Miu thì Aoi có phần kém tươi
tắn và gầy hơn dù các nét trên gương mặt đều rất thanh tú. Một cô
bé lộ rõ vẻ khó gần.

“Aoi đi tạm
đôi dép hoa này nhé?” Cô giáo nhẹ nhàng nói với cô bé rồi đặt đôi
dép màu cam có gắn những bông hoa bằng vải xuống đất.

“Không.” Con
bé lắc đầu. “Con muốn đôi màu xanh lá cây có hình cá sấu cơ.”

“Nhưng đôi
đấy bạn Yumi đi trước mất rồi.” Cô giáo kiên nhẫn giải thích: “Sau hôm
nay cô sẽ cất riêng đôi đấy cho con, còn hôm nay con cứ đi tạm một đôi
khác nhé?”

Aoi lắc
đầu. Con bé đứng im và không nói thêm một từ nào nữa.

“Thôi nào
Aoi, nhanh rồi vào lớp đi để mẹ còn đi làm.” Mẹ của Aoi khổ sở nói
với cô bé. Mẹ của Aoi rất trẻ, chỉ chừng hơn tôi một vài tuổi.

“Nhưng con đi
đôi đó thoải mái hơn. Con không thích đi đôi nào khác cả.” Aoi nói với
mẹ, vẻ mặt vừa hơi cau lại lại vừa trông có vẻ gì đấy hơi khó xử
lạ lùng mà ở trẻ con bình thường chẳng mấy khi thấy được.

“Mặc kệ con
đấy.” Người mẹ mất kiên nhẫn nói: “Mẹ muộn giờ làm mất rồi.”

“Chiều mẹ
nhớ đến đón con chứ?” Cô bé ngước nhìn mẹ mình, vẻ mặt đầy buồn rầu.

“Chắc chắn
rồi, chiều nào mẹ chẳng đón.”

“Mẹ đến
đón sớm nhé?”

“Ừ.”

“Con chào
mẹ.” Nói rồi Aoi xỏ chân vào đôi dép hoa hơi rộng hơn chân cô bé một
chút rồi buồn bã bước vào lớp. “Con chào mẹ.” Cô bé ngoái nhìn ra
chào thêm một lần nữa.

“Mẹ chào
con.” Rồi người mẹ quay lưng vội vã rời đi. Bé Aoi cứ đứng trước cửa
nhìn cho đến khi không còn thấy dáng lưng mẹ mình đâu nữa rồi mới
quay vào.

“Hôm nay Miu
đi đôi màu vàng này!” Miu tung tăng tự lấy đôi dép mà mình thích rồi
xỏ vào chân, không quên xếp đôi giầy của mình vào tủ cho ngay ngắn.

“Miu.” Tôi
gọi con bé. “Lại đây chị bảo này.”

“A lô Miu
nghe.”

“Chốc nữa
vào lớp tìm bạn nào đi đôi dép mà bạn Aoi hay đi rồi thuyết phục
bạn đó đổi dép cho Aoi nhé.”

“Tại sao
ạ?” Con bé hỏi tôi.

“Vì bạn Aoi
đang buồn.” Tôi đáp.

“Vậy thì
Miu sẽ có nhiệm vụ giải cứu Aoi khỏi nỗi buồn!” Miu reo lên.

“Đúng rồi.
Miu giỏi lắm!”

Suốt cả
một ngày hôm ấy ở nhà tôi cứ nghĩ mãi đến gương mặt buồn rầu của
cô bé Aoi đó khi cứ đứng nép mình trước cửa lớp nhìn theo mẹ mình
đang đi xa dần. Trông cô bé đó buồn quá, buồn đến mức khiến người ta
muốn khóc.

Công việc
của tôi hoàn tất. Buổi chiều người phụ trách ở nhà xuất bản
Momogaoka trực tiếp đến nhận tranh, trông vẻ mặt của anh ta vô cùng
hài lòng khi nhận được bản bìa vẽ hoàn chỉnh trước cả thời hạn
nộp vài ngày.

“Làm tốt
lắm Takahashi. Giá mà lúc nào cô cũng hoàn thành công việc sớm mà
vẫn chất lượng được như thế này thì tốt.”

“Ha ha… Vậy
sao?” Tôi cười trừ. Sau đó quyết định đến đón Miu sớm trước nửa
tiếng.

Nhà trẻ
lúc nào cũng ngập tiếng hò reo và ca hát của bọn trẻ, mỗi buổi
chiều đến đón Miu tôi đều cảm thấy tâm trạng vui vẻ hẳn lên khi nghe
thấy những âm thanh vô lo đầy hạnh phúc ấy.

“A! Chị
Kumiko đến đón Miu sớm nha!”

Miu chạy
tới khi được cô giáo gọi ra vì có tôi đến đón.

“Hôm nay có chuyện
gì vui không?” Tôi hỏi con bé, chiều nào đến đón tôi cũng hỏi Miu câu
này.

“Có ạ.” Nó
đáp. “Hôm nay bạn Aoi chịu chơi với Miu rồi. Hôm nay Miu dạy bạn Aoi
cách làm Báp Bô, nhưng bạn Aoi không biết Báp Bô là gì hết!”

“Chà…” Tôi
giúp Miu thắt dây giầy. “Thế mẹ bạn Aoi đã đến đón bạn ấy chưa?”

“Dạ chưa
đâu.” Miu trả lời. “Bạn Aoi lúc nào cũng về muộn sau mọi người mà.
Bạn Aoi kể với Miu là mẹ bạn ấy phải đi xe đạp đi làm, chỗ làm xa
lắm.”

“Vậy à…”

Tôi cố gắng
hỏi Miu về chuyện ở lớp của con bé cùng bé Aoi ngày hôm nay trên
đoạn đường về nhà nhưng Miu cứ bị phân tâm liên tục như thể con bé
mắc chứng tăng động giảm tập trung vậy. Mãi rồi nó mới kể lại vài
câu tập trung vào đúng vấn đề:

“Lúc Miu
vào lớp thấy bạn Aoi bỏ dép ra rồi ngồi thu lu một góc luôn. Hai tay
ôm đầu gối rồi cúi mặt xuống như lúc chị Kumiko buồn ngủ ấy. Buồn
thiu luôn nhé. Xong các bạn chơi trò nối đuôi nhau làm tàu hoả còn
bạn Aoi vẫn ngồi thu lu một góc.”

“Rồi thế
nào nữa?” Tôi hỏi.

“Rồi Miu
đứng đằng sau túm áo bạn Shota, bạn Shota làm đầu tàu hoả. Bạn Shota
giả vờ kêu ‘Tu… u… u… Tu… u… u…’ nghe buồn cười lắm.”

“Không, ý chị
là sau đó bạn Aoi như thế nào ấy?”

“Rồi cô
giáo ra bảo bạn Aoi cùng tham gia với các bạn, rồi Miu mới nhớ ra
nhiệm vụ giải cứu Aoi khỏi nỗi buồn.” Con bé kể: “Miu với cô giáo
bảo Yumi đổi dép cho Aoi nhưng Yumi không chịu, Yumi cũng không đi vừa
đôi dép hoa mà Aoi đang giữ.”

“Thế rồi
phải làm thế nào?”

“Thế là Miu
đưa dép của Miu cho bạn Yumi!” Vừa nói con bé vừa nhảy cẫng lên. “Thế
là bạn Yumi đi đôi dép vàu vàng hình hoa hướng dương của Miu, Miu đi
đôi dép hoa của Aoi còn Aoi đi đôi dép cá sấu của Yumi!”

“Là Miu tự
nghĩ ra cách giải quyết vấn đề sao?” Tôi ngạc nhiên.

“Nhiệm vụ
hoàn thành! Nhiệm vụ hoàn thành!”

Miu lại
cười khanh khách rồi lóc cóc chạy lên trước tôi một đoạn. Tôi mỉm
cười đuổi theo, trong lòng vẫn còn cảm thấy bất ngờ nhè nhẹ trước
câu chuyện mà mình vừa nghe được.

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.