10. Đối thoại với Marilyn Monroe (Kết)

10. Đối thoại với
Marilyn Monroe

Nếu
như thế giới không có tình yêu thì sẽ tệ lắm.

Đúng
vậy, sẽ tệ lắm!

Jun đi vào khoảng không trắng toát vẫn lạnh băng như
ký ức xưa cũ và những đoạn phim trắng đen Marilyn Monroe từng tham gia. Anh bước
khẽ khàng vào căn phòng, nhìn thấy Marilyn đang thư thái trước chiếc gương lớn.
Cô cứ đứng đó, nhìn chăm chú vào chiếc gương vốn không hiển hiện bất cứ hình ảnh
nào cả.

- Chào cô, Marilyn!

- Ồ, chào Jun! Mời anh ngồi. - Marilyn duyên dáng bước
về phía chiếc ghế dài quen thuộc, khẽ ngồi xuống.

- Tôi đoán là cô đã biết tôi đến đây để làm gì rồi?
- Jun lên tiếng, phá tan khoảng không im lặng đang bao trùm không gian rộng lớn.

- Dĩ nhiên là không rồi. - Marilyn thư thái rút ra
thỏi son, ngồi tô vẽ từng đường nét mềm mại trên môi mình.

- Tôi phải gọi cô là gì đây, cô Marilyn? Sugar,
Emilia, người phụ nữ Gypsy hay là... một cái tên nào khác nữa?

- Ra là anh theo dõi tôi? Anh bám theo tôi từ lúc
nào vậy? - Marilyn bặm môi rồi tô lại bằng thỏi son trên tay.

- Tôi ở đây không phải để trả lời câu hỏi đó, thưa
quý cô Marilyn Monroe kính mến. Cô đã được nhận một đặc ân rất lớn là được sở hữu
một khoảng không theo ý mình và có thể đi lại giữa các thế giới. Nhưng cô lại
dám can thiệp vào quá nhiều chuyện, làm xáo trộn trật tự thời gian. Tôi nghĩ,
cô biết cái giá của việc đó.

- Tôi biết. Tôi chẳng thay đổi gì cả. Điều tôi làm
chỉ là dẫn họ đến đúng con đường mà đáng ra họ phải đi mà thôi. Nó giống như
nguyên tắc những lá bài Tarot của anh. Tôi là người cho họ thấy con đường trước
mắt, còn việc chọn như thế nào vẫn là quyết định của họ. - Marilyn điềm tĩnh
đáp lại.

- Rất tiếc, điều đó vẫn phạm luật. Và hình phạt là
cô sẽ không còn khoảng không cho riêng mình nữa, thưa cô Marilyn. Cô sẽ đến nơi
mà những linh hồn vẫn hay tề tựu khi họ lìa đời.

- Tôi sẵn sàng. Anh nghĩ đây là phần thưởng à? Đối với
tôi, nó giống như việc bị giam lỏng ở đây để ngày ngày đối mặt với những việc
mình đã trải qua trong quá khứ vậy. Joe DiMaggio đã chờ đợi tôi quá lâu rồi.
Chúng tôi từng rời xa nhau, nhưng càng xa cách, chúng tôi càng thấy mình thuộc
về nhau nhiều hơn. Khi tôi chết, Joe vẫn thường xuyên đặt hoa hồng lên mộ tôi
ba ngày một tuần bất kể nắng mưa cho đến khi anh ấy lìa đời. Thế nhưng tôi vẫn
không đủ can đảm gặp lại anh ấy mà cứ mãi chui rúc nơi đây. Đã đến lúc tôi phải
đến bên anh ấy để cho anh ấy biết rằng tôi yêu anh ấy hơn bất cứ điều gì trên đời.
- Marilyn nhìn thẳng vào mắt Jun.

- Vậy là cô đã tự quyết định mọi thứ cho dù tôi có đến
đây hay không?

Marilyn không đáp. Cô tiến đến chiếc bàn gỗ, cầm lên
lọ nước hoa khiến mùi Chanel No. 5 lan tỏa khắp nơi. Marilyn quay người nhìn những
bức ảnh treo khắp tường. Cô lần lượt chạm vào từng tấm trong số chúng như để nhớ
lại từng khoảnh khắc huy hoàng trong cuộc đời của một minh tinh huyền thoại.

[Chúc bạn đọc sách vui vẻ tại www.gacsach.com - gác nhỏ
cho người yêu sách.]

Cô đi đến góc phòng, kéo tấm khăn trắng xuống, nhìn
vào bức ảnh cuối cùng trong đời mình - bức ảnh đen trắng với gương mặt tím tái
khi xác cô được tìm thấy trong căn phòng ngủ sang trọng.

- Như vậy là đủ rồi. Anh cứ làm nhiệm vụ của mình
đi, Jun. - Nói rồi, Marilyn lặng lẽ bước vào chiếc gương lớn đặt giữa phòng rồi
mất hút sau luồng ánh sáng xanh.

Jun búng tay. Tất cả những chi tiết trong căn phòng
dần dần biến thành một màu trắng xóa, kể cả những bức hình Marilyn được treo
trên tường. Từng hình ảnh một cứ nhòe dần, mờ dần rồi biến mất hẳn trong không
khí.

Mọi thứ đã trở lại đúng như lúc bắt đầu. Marilyn
Monroe không còn ở đây nữa. Ngay cả khi chết đi, cô vẫn tiếp tục những vai diễn
khác của mình bất chấp mọi luật lệ chỉ để dẫn đường cho những con người khao
khát và xứng đáng được yêu thương.

Bởi vì hơn ai hết, người phụ nữ này hiểu rằng, nếu
như thế giới không có tình yêu thì sẽ tệ lắm.

Đúng vậy, sẽ tệ lắm!

Thực hiện bởi​

nhóm Biên tập viên Gác Sách

Sienna - Nhocmuavn

(Duyệt – Đăng)

Báo cáo nội dung xấu