Long hổ phong vân - Chương 75

Chương 75 - TẠ ƠN MƯỢN KIẾM

Tiểu Phi mỉm cười:

- Lý huynh khiêm
nhượng thái quá!

Hồ Thiết Hoa tiếp
nối:

- Trong phái Võ
Đương, ít nhất cũng có năm người có công lực đáng kể!

Lý Ngọc Hàm hỏi:

- Hồ huynh muốn nói
đến vị chưởng giáo và bốn vị đại hộ pháp của phái Vũ Đương?

Hồ Thiết Hoa gật
đầu:

- Đúng vậy!

Lý Ngọc Hàm cười nhẹ:

- Dù năm người đó
tham gia kiếm trận Bát Quái, vẫn còn thiếu ba vị. Thiếu một, đã là một yếu tố
rồi, hà huống thiếu ba? Tìm ba người khác, miễn cưỡng sung vào chỗ thiếu, thì
kiếm trận đương nhiên phải lỏng lẻo!

Hồ Thiết Hoa thở
dài:

- Thật vậy! Muốn có
một kiếm trận hoàn toàn nghĩ khó quá chừng!

Lý Ngọc Hàm tiếp:

- Cho nên, kiếm
trận dù lợi hại, vẫn có sơ hở như thường, và cao thủ chân chánh phá vỡ là sự dĩ
nhiên!

Rồi hắn cười nhẹ,
tiếp luôn:

- Ha huống bốn vị
đại pháp chắc gì có công lực ngang nhau? Và vị tất họ đều là cao thủ?

Tiểu Phi mỉm cười:

- Điều đáng chú ý
là những cao thủ tuyệt đỉnh chân chánh chẳng hề tham gia bất cứ kiếm trận nào.
Họ chỉ bằng vào thực tài, đơn lực, mà giao đấu, chẳng bao giờ họ chấp nhận đấu
pháp liên thủ!

Lý Ngọc Hàm vỗ tay:

- Đúng như Lưu
Hương huynh nói! Từ ngày phái Vũ Đương được ngày sáng lập đến nay, không hề có
một vị chưởng giáo ca đời nào tham gia kiếm trận!

Hắn dừng lại một
chút, đoạn lận luận:

- Một kiếm pháp hữu
danh như Vũ Đương còn không thể có đủ người phối hợp để thành lập một kiếm
trận, nói chi đến các phái khác?

Hồ Thiết Hoa cao
giọng:

- Các hạ nói trên
trời dưới đất, hơn nửa đêm rồi vẫn chưa biết lịnh tôn còn tâm nguyện nào chẳng
được thỏa mãn. Vậy điều lịnh tôn muốn giao phó cho bọn nầy là chi?

Lý Ngọc Hàm chỉnh
sắc thốt:

- Gia phụ nghiên
cứu qua các kiếm trận, tự mình sáng chế một trận pháp, người cho rằng khắp
trong thiên hạ chẳng có một ai phá nổi kiếm trận đó. Nhưng, ít nhất cũng phải
có sự chứng minh để biết chắc là trận pháp đó vững kín phi thường chứ! Do đó,
gia phụ còn thắc mắc mãi! Hắn thở dài tiếp:

- Muốn chứng minh,
phải có hai điều, mà hai điều đó gần như nan giải. Điều thứ nhất, là trận pháp
đòi hỏi một số người, bởi một người thì sao thành trận thế được? Gia phụ giảm
thiểu nhân số, còn sáu người. Tuy số người có ít hơn so với Bát Quái kiếm trận.
Song tìm đâu đủ số người ít đó! Sáu người phải có công phu tuyệt đỉnh, hơn nữa
phải đồng đều, không mảy may chênh lệch tài nghệ cũng như chân lực!

Tiểu Phi hỏi:

- Đối với lịnh tôn,
thế nào mới xứng đáng là một cao thủ tuyệt đỉnh?

Lý Ngọc Hàm trầm
giọng:

- Tối thiểu phải
ngang tài ngang sức với bảy vị chưởng môn bảy phái đương thời. Phải sử dụng
kiếm thuần thục, chẳng hạn như...

Tiểu Phi cười nhạt:

- Như Soái Nhất
Phàm?

Lý Ngọc Hàm không
hề biến sắc, thở dài:

- Phải! Rất tiếc,
cao thủ cỡ Soái lão tiền bối, tìm được một người đã là khó khăn rồi, nói chi
đến việc tìm đủ sáu người! Khó lắm! Khó như lên trời đấy, Lưu Hương huynh!

Tiểu Phi chớp mắt:

- Đối với ai khác
thì khó khăn là phải! Chứ còn như lịnh tôn, đừng nói là tìm đủ sáu người, muốn
có hơn số đó, thiết tưởng cũng dễ dàng như thường!

Lý Ngọc Hàm gật
đầu:

- Lưu Hương huynh
nói rất đúng! Gia phụ có rất nhiều bằng hữu, trong số cũng có mấy vị khả dĩ
được xem như cao thủ tuyệt đỉnh. Song họ là những cánh chim trời, nay đây mai
đó, tìm họ như đuổi gió ngàn khơi! Mãi đến hôm nay mới có đủ sáu vị.

Hồ Thiết Hoa kêu
lên:

- Thế thì tâm
nguyện của lịnh tôn đước thỏa mãn rồi?

Lý Ngọc Hàm mỉm
cười:

- Hồ huynh đừng
quên đó mới là điều thứ nhất. Còn điều thứ hai. Chính điều này mới là điều
chánh, khó khăn hơn nữa!

Hồ Thiết Hoa trố
mắt:

- Ạ?

Lý Ngọc Hàm từ từ
tiếp:

- Có trận rồi, phải
có người phá trận, để xem cho biết trận thế có vững chắc hay lhông. Tìm đâu ra
người phá trận? Bởi người phá trận phải hơn cả sáu vị kia ở hai mặt võ công và
cơ trí?

Rồi hắn nhìn Tiểu
Phi, điểm một nụ cười:

- Chỉ có người tài
và trí kiêm toàn, ít nhất cũng ngang với sáu vị đó, mới đảm đương cái việc
chứng minh trận pháp nổi. Lưu Hương huynh nghĩ có đúng như vậy chăng?

Tiểu Phi Điềm nhiên
hỏi lại:

- Lý huynh có lưu ý
đến người nào chưa?

Lý Ngọc Hàm gật
đầu:

- Theo ý tại hạ,
thì trên thế gian nầy chỉ có mỗi một người làm nổi cái việc đó. Ngoài người ấy
ra, dù có đi tìm khắp năm hồ bốn biển ba sông, thiết tưởng cũng phí công vô
ích!

Tiểu Phi cười nhẹ:

- Ai thế?

Lý Ngọc Hàm nhìn
thẳng vào mắt chàng:

- Chính Lưu Hương
huynh!

Đoạn hắn cười nhẹ,
tiếp:

- Giả như Lưu Hương
huynh bằng lòng xuất thủ, thì cái điều tâm nguyện của gia phụ cầm như thỏa mãn
rồi!

Tiểu Phi vẫn không
biến cải thần sắc, từ từ hỏi:

- Tại hạ không còn
cách nào khác hơn?

Lý Ngọc Hàm lắc
đầu:

- Chắc là không,
Lưu Hương huynh!

Hồ Thiết Hoa biến
sắc, vụt đứng lên, cao giọng hỏi:

- Bỗng nhiên, các
hạ muốn cho hắn động thủ cùng một lúc với sáu người cỡ Soái Nhất Phàm, như vậy
có khác nào các hạ định dồn hắn vào tử cảnh?

Lý Ngọc Hàm mỉm
cười không đáp.

Mỉm cười, không đáp
tức nhiên mặc nhận.

Tiểu Phi cười nhạt:

- Lão Hồ! Đừng khẩn
trương vô ích. Giả như sanh mạng nầy có giao oan cho tạo hóa, thì chết tại Ưng
Thúy Sơn Trang cũng là một vinh dự chứ? Còn hơn là phải chết nơi khác!

Hồ Thiết Hoa giật
mình, kéo chàng đến một góc nhà, thấp giọng hỏi:

- Ngươi có chắc là
mình thắng không?

Tiểu Phi lắc đầu:

- Làm sao chắc
được?

Hồ Thiết Hoa giậm
chân:

- Không nắm được
cái cơ tất thắng sao ngươi lại ngăn cản ta khẩn trương. Đương nhiên là ta phải
lo ngại cho ngươi chứ!

Tiểu Phi Điềm
nhiên:

- Sự tình đã diễn
ra như vậy, ngươi có khẩn trương cũng vô ích chẳng những không cứu vãng được
gì, mà làm cho họ khinh thường chúng ta nhút nhát.

Hồ Thiết Hoa chớp
liền ánh mắt mấy lượt, trầm giọng thốt:

- Nếu bây giờ,
chúng ta xông pha, có thể còn kịp thoát ra ngoài.

Tiểu Phi lắc đầu:

- Muộn rồi, lão Hồ!

Rèm trúc được vén
qua một bên.

Mấy người nối đuôi
cá tiến vào.

Bao nhiêu người đó,
đều mặc y phục thuần sắc đen, loại hàng hết sức nhuyễn, dệt bằng tơ đẹp, óng
ánh chớp dưới bóng đèn.

Hàng rất nhuyễn,
rất bóng, dợn dợn như dòng nước quanh co.

Nhưng, thân pháp
của họ khinh linh, họ bước đi cách nào, y phục không hề dao động.

Họ lại bước nhanh,
bước chân nhẹ nhàng, không gây một tiếng động.

Nếu họ không là ma
quỷ, có hình không thể chất, thì hẳn là họ có lối đi hỏng cao khỏi mặt đất.

Người nào cũng có
vuông lụa bao mặt, thường thường những vuông khăn bao mặt đều có khoét lỗ, song
họ không cần khoét lỗ, cứ để nguyên vuông lụa như vậy.

Do đó, không nhận
ra họ qua gương mặt, bọn Tiểu Phi cũng chẳng thấy được ánh mắt của họ như thế
nào.

Người ta cũng có
thể nhận nhau bằng ánh mắt, bởi ánh mắt cũng có những đặc điểm của nó.

Hiện tại, Tiểu Phi
và Hồ Thiết Hoa đành chịu.

Tuy họ bước đi ung
dung, tuy họ không để lộ chân tướng, họ vẫn biểu lộ được một oai khí phi phàm,
nhìn họ là ai ai cũng sanh niềm khiếp đảm.

Người đi đầu, có
thân vóc quá ốm lại quá cao. Bước đi thẳng lưng, vóc người càng cao hơn, người
đó xê dịch như một đoạn trúc dài xê dịch, bên ngoài có phủ một lượt y phục.

Tay y cầm một thanh
kiếm hình dáng cổ quái, thanh kiếm lại bằng đồng, thuộc loại cổ kiếm.

Người thứ hai cũng
ốm nhưng lại quá thấp.

Người thứ ba rất
cao khôi vĩ như một hộ pháp. Cả hai đi lại gần trông như hai thái cực, cực tiểu
và cực đại, cực trường và cực đoản.

Hai người đó, cũng
cầm kiếm, chớp sáng ngời hiển nhiên là những nhân vật hi hữu. Kiếm có hình thức
thông thường, chẳng ai biết được lai lịch, dù nó có lai lịch phi thường.

Người thứ tư có
thân vóc tầm thường, cũng cầm trường kiếm thông thường.

Nếu gặp người đó
nơi quan lộ, chẳng ai nghĩ rằng mình đã gặp bậc cao nhân.

Người thứ năm, cũng
chẳng có điểm gì đặc biệt, song từ lúc y bước vào thì sảnh đường như ngộp sát
khí.

Năm người! Dù Lý
Ngọc Hàm đã nói là triệu tập được sáu vị, song hiện tại chỉ có năm vị xuất
hiện.

Hồ Thiết Hoa lo sợ
cho Tiểu Phi.

Lấy con mắt nhà võ
mà nhận xét người, y cho rằng những vị nầy không kém Soái Nhất Phàm mảy may.

Tiểu Phi giữ vẻ
bình tĩnh đáng ngợi. Chàng điểm nụ cười nhẹ, vòng tay hướng về năm người,
nghiêng mình chào rồi thốt:

- Tại hạ có nghe
nói, tại Ưng Thúy sơn trang có mấy vị cao thủ tuyệt đỉnh tự nghĩ hôm nay đến
đây, bái kiến các vị đúng là một vinh hạnh lớn lao cho tại hạ. Ngờ đâu, các vị
tiền bối lại định giấu mặt giấu mày, điều đó làm cho bọn tại hạ vô cùng thất
vọng!

Năm người đó, vào
đến nơi rồi, đứng lặng không có cử động không nói năng gì.

Tiểu Phi mỉm cười,
tiếp:

- Các vị tiền bối
giấu mặt cũng được. Thế tại sao lại còn giấu luôn đôi mắt?

Người cao lớn bỗng
thốt:

- Chúng ta chỉ dùng
cái tâm điều khiển kiếm, không cần đến mắt.

Âm thanh của lão
vang lên như chuông đồng gióng, chấn động cả không gian tòa đại sảnh những bức
rèm trúc run động như có gió lay.

Những chén trà nơi
mặt bàn khua vang lạch cạch.

Tiểu Phi gật đầu:

- Tại hạ biết rõ
điều đó. Song tại hạ lấy làm lạ chẳng là các vị sắp động thủ rồi lại chẳng muốn
biết đối thủ có mặt mũi như thế nào sao?

Không một ai đáp
lời chàng cả.

Lâu lắm Lý Ngọc Hàm
cười nhẹ cất tiếng:

- Các vị tiền bối
đó, trước đây, không thích liên thủ giao đấu, sau đây cũng sẽ không liên thủ
giao đấu. Chỉ có hôm nay duy nhất hôm nay thôi. Do đó, các hạ không cần phải
biết tất cả năm vị là những ai mà chỉ hiểu là họ có nhã ý hoàn thành tâm nguyện
của gia phụ thôi.

Tiểu Phi nhếch nụ
cười nhạt:

- Đúng vậy! Tại hạ
biết rõ năm vị tiền bối đến quý trang hôm nay là vì chỗ giao tình ngày trước
đối với lịnh tôn. Tuy nhiên, sự việc hôm nay thực sự ra chẳng rõ do tâm nguyện
của lịnh tôn hay của chính các hạ?

Lý Ngọc Hàm biến
sắc mặt:

- Tự nhiên là do
tâm nguyện của gia phụ!

Tiểu Phi nhìn thẳng
vào mặt hắn, từ từ thốt:

- Tâm nguyện của
lịnh tôn?

Bỗng chàng trầm
giọng hỏi:

- Lý lão tiền bối
muốn thực nghiệm một trận pháp hay muốn hạ sát tại hạ?

Lý Ngọc Hàm biến
sắc mặt hơn gương mặt hắn trắng nhợt.

Hắn làm sao đáp
trôi câu hỏi đó?

Liễu Vô Mi mỉm cười
vớt hắn liền:

- Vô luận như thế
nào, chúng ta phải nhìn nhận là không thể phân biệt được hai lẽ đó.

Tiểu Phi cười mỉa:

- Ạ!

Ánh mắt của Liễu Vô
Mi bỗng sáng lạnh như ánh thép của thanh kiếm báu.

Nàng trừng mắt nhìn
chàng gằn từng tiếng:

- Có gì đâu, nếu
trận pháp thập phần chu đáo thì Lưu Hương huynh sẽ là vật tế thần! Hay tế kiếm
cũng thế?

Tiểu Phi cười nhạt:

- Còn như trận pháp
để lộ sơ hở?

Liễu Vô Mi Điềm
nhiên:

- Dù có sơ hở, Lưu
Hương huynh đừng mong lợi dụng, bởi đối phương của Lưu Hương huynh là năm tay
kiếm siêu phàm!

Tiểu Phi ngẩng mặt
lên không cười dài:

- Phải! Rất phải!
Dù trận pháp còn kém khuyết về mặt kĩ thuật dù trận pháp không thành hình thức,
có năm vị tiền bối đối chiến, tại hạ cũng phải thúc thủ! Mà trên thế gian này,
còn ai mà đối phó cho nổi!

Liễu Vô Mi trắng
trợn gật đầu:

- Đúng vậy!

Tiểu Phi tiếp:

- Thế thì các vị
cần chi nói đến trận pháp? Luận làm chi đến ưu khuyết điểm của trận pháp? Thà
nói ngay ra, hôm nay đúng năm tay kiếm tuyệt đỉnh liên thủ nhau quyết hạ sát
tại hạ, có phải là giản đơn chăng?

Liễu Vô Mi thản
nhiên:

- Bởi có chỗ phân
biệt nên không thể giản đơn.

Tiểu Phi cau mày:

- Ạ?

Liễu Vô Mi tiếp:

- Đối phó với năm vị tiền bối, huynh đài tuy không thủ
thắng song vẫn có thể đào tẩu. Trên giang hồ con không hiểu huynh đài có thuật
khinh công tuyệt đỉnh?

Tiểu Phi cười nhẹ:

- Tẩu phu nhân quá khen!

Liễu Vô Mi tiếp:

- Cho nên, phải có trận pháp. Vào trận rồi, huynh đài có
chấp cánh cũng không bay thoát!

Tiểu Phi trầm ngâm một chút, đoạn thong thả hỏi:

- Tại hạ cùng tẩu phu nhân có oán cừu gì? Tại sao tẩu phu
nhân quyết tâm diệt trừ tại hạ?

Liễu Vô Mi chớp mắt, lạnh lùng đáp:

- Chúng tôi đã nói cho huynh đài hiểu rồi! Đó chẳng phải
là ý tứ của chúng tôi!

Lý Quan Ngư ngồi đó, đầu cúi xuống mắt vẫn nhìn vào thanh
kiếm trước mặt.

Tiểu Phi thở dài, lẩm nhẩm:

- Vô luận là ý tứ của ai, sự tình đã thế nên chấp nhận là
thế. Bởi còn làm sao hỏi han gì được Lý lão tiền bối?

Hồ Thiết Hoa bỗng cao giọng hỏi:

- Phát động trận pháp, phải do sáu người là ít nhất, đúng
vậy chăng?

Rồi y đảo mắt nhìn quanh, tiếp:

- Nhưng hiện tại chỉ có năm vị!

Liễu Vô Mi gật đầu:

- Phải!

Hồ Thiết Hoa cười mỉa:

- Chắc các vị chưa nghĩ la Soái Nhất Phàm có thể bỏ đi
rồi?

Liễu Vô Mi Điềm nhiên:

- Có mặt hay không có mặt Soái lão tiền bối điều đó không
quan hệ.

Hồ Thiết Hoa trầm gương mặt:

- Không quan hệ? Tại sao không quan hệ? Trận pháp còn
thiếu một người...

Liễu Vô Mi mỉm cười, chận lời:

- Thiếu thì bổ túc, có sao?

Nàng không lưu ý đến Hồ Thiết Hoa, xoay qua năm vị tiền
bối, nghiêng mình cúi đầu làm lễ, đoạn thốt:

- Trận pháp đó vãn bối từng tập luyện, giả như Soái lão
tiền bối không đến, vãn bối xin phụ trách phần việc của người vắng mặt. Mong
các vị chiếu cố bảo vệ cho!

Năm vị đó không đáp ứng cũng không phản đối! Một lúc lâu,
người cao ốm hỏi:

- Tại sao chồng ngươi không đảm nhận, mà lại để cho ngươi
đứng thay?

Liễu Vô Mi giật mình:

- Việc đó... Việc đó...

Người nhỏ thấp, cất cao giọng:

- Hay là ngươi cho rằng kiếm pháp của nhà họ Lý kém ngươi?
Và truyền nhân của họ Lý không đủ tài đảm đương phần việc đó?

Liền theo câu nói, chẳng biết lão có ý tứ gì khoa thanh
kiếm lên tạo muôn ngàn điểm sao bạc, rào rào rơi xuống.

Liễu Vô Mi nhìn những điểm trắng đó bất động mà cũng
chẳng nao núng.

Chừng như nàng thừa hiểu đó chỉ là một hư chiêu.

Sao bạc rơi xuống trước mặt nàng, rơi bao nhiêu, tắt bấy
nhiêu.

Rồi, lão ốm cao hỏi:

- Thế nào?

Lão nhỏ thấp gật đầu:

- Cũng được.

Liễu Vô Mi cung kính thốt:

- Đa tạ! Đa tạ!

Nàng trở lại trước mặt Lý Quan Ngư, nghiêng mình thốt:

- Con muốn mượn thanh kiếm của lão nhân gia! Lý Quan Ngư
thoáng đưa ánh mắt lờ đờ nhìn nàng, rồi cúi đầu xuống.

Liễu Vô Mi vái:

- Đa tạ ơn trọng của lão nhân gia.

Nàng tự hỏi tự đáp, tự hành động. Buông xong câu cảm tạ
nàng bước tới, cầm thanh kiếm lên.

Chừng như nơi mắt của lão nhân, những thớ thịt giật giật
ánh mắt cũng chớp chớp.

Nhưng, lão không nói một tiếng nào.

Hồ Thiết Hoa bước đến bên cạnh Tiểu Phi.

Tiểu Phi hỏi:

- Ngươi làm gì thế?

Hồ Thiết Hoa cao
giọng:

- Họ sáu người, thì
chúng ta sao không thể hai?

Tiểu Phi cười khổ:

- Tại sao phải cần
đến hai người?

Hồ Thiết Hoa hừ một
tiếng:

- Bởi hai bao giờ
cũng hơn một.

Tiểu Phi thở dài:

- Nhưng, chết một
bao giờ cũng hơn hai!

Hồ Thiết Hoa nắm
chặt đôi tay, chưa kịp nói gì, Liễu Vô Mi Điềm nhiên cất tiếng:

- Hồ huynh nên nghe
Lưu Hương huynh là phải hơn! Một Lưu Hương huynh thì còn hi vọng tẩu thoát khỏi
trận pháp, nếu có Hồ huynh một bên, thì cái hi vọng đó cầm như tan biến trước
khi bừng lóe lên vậy!

Hồ Thiết Hoa thoáng
đỏ mặt, trừng mắt nhìn Tiểu Phi:

- Ngươi... thực sự
không muốn cho ta cùng động thủ song song với ngươi?

Tiểu Phi từ từ nắm
lấy tay y, thong thả thốt:

- Suy nghĩ kỹ lại
đi, rồi sẽ hiểu ý tứ của ta!

Nắm bàn tay của Hồ
Thiết Hoa, chàng kín đáo lấy ngón tay vẽ trong lòng bàn tay của y chữ:

Cứu.

Cứu?

Đương nhiên, Hồ
Thiết Hoa tìm cách cứu bọn Tô Dung Dung chứ nào phải cứu chàng nếu chàng bị
khốn trong trận pháp?

Chàng biết rõ, hiện
tại vợ chồng Lý Ngọc Hàm ở tại đây, chẳng khi nào họ rời khỏi nơi đây trong
phút giây nầy. Như vậy, những nơi khác trong Ưng Thúy sơn trang phải bỏ trống,
dù có người trấn đóng, vị tất những người đó là đối thủ của Hồ Thiết Hoa?

Nếu không thừa cơ
hội, cứu bọn Tô Dung Dung thì còn đợi chừng nào thuận tiện hơn?

Hồ Thiết Hoa thở
phào:

- Ta minh bạch rồi!

Tiểu Phi cười nhẹ:

- Vậy là tốt! Ta
biết, ngươi không thể để ta thất vọng!

Rồi chàng viết tiếp
một chữ: Tẩu! Chàng muốn bảo, cứu các nàng đó rồi, là lập tức tẩu thoát khỏi
Ưng Thúy sơn trang ngay.

Hồ Thiết Hoa thoáng
biến sắc, kêu lên:

- Nhưng ngươi...

Tiểu Phi gạt gạt
bàn tay y, điểm nụ cười trấn an y:

- Giả như ngươi là
hảo bằng bữu của ta, thì ngươi hãy giúp ta chuyên tâm chú ý đến cuộc đấu. Nếu
động thủ mà cứ bị phân tâm, cứ để cho tính khí cố hữu chi phối, thì còn mong gì
thủ thắng?

Hồ Thiết Hoa trầm
ngâm một lúc, rồi gật đầu.

Tay nắm tay, bàn
tay của Tiểu Phi ấm dịu làm sao, còn bàn tay của Hồ Thiết Hoa vừa lạnh vừa ướt.

Y cố gắng bóp mạnh
bàn tay của Tiểu Phi, như để chuyền tất cả mọi ý niềm thầm kín phát sanh từ sự
kết giao thân mật qua bao nhiêu năm dài.

Lâu lắm y chưa chịu
buông tay Tiểu Phi. Chừng như y cho rằng nếu buông ra, là chẳng bao giờ y còn
cơ hội nắm lại bàn tay đó nữa! Vĩnh viễn chẳng còn cơ hội! Tiểu Phi vỗ tay lên
đầu vai y, cả hai nhìn nhau một lúc, sau cùng Tiểu Phi quay nhanh mình đối diện
với các tiền bối Điềm nhiên thốt:

- Tại hạ sẵn sàng.
Xin các vị xuất thủ đi thôi!

Hồ Thiết Hoa không
thuộc mẫu người đa sầu, đa cảm, hơn nữa lúc nào y cũng tin tưởng vào võ công
của Tiểu Phi song dù muốn dù không, hiện tại y cũng nghe cay mắt. Nếu có gương
mà nhìn vào chắc y sẽ thấy đôi mắt đỏ lên.

Liễu Vô Mi nhìn
Tiểu Phi, khẽ điểm một nụ cười:

- Lưu Hương huynh
không dùng vũ khí?

Tiểu Phi Điềm
nhiên:

- Có những lúc, tại
hạ cảm thấy, có vũ khí hay không có vũ khí, cũng thế thôi, chẳng quan hệ gì cả,
chẳng khác nhau chút nào!

Lão nhân mập lùn,
bỗng bật cười ha hả:

- Hắn có cái gan
lớn quá!

Tiểu Phi lạnh lùng:

- Tiền bối quá
khen! Thực ra thì vãn bối có cái gan rất tầm thường, mỗi lần bắt buộc phải động
thủ, là mỗi lần run người nhưng chỉ run trước khi động thủ. Khi động thủ rồi,
bao nhiêu sợ hãi đều quên hết! Quên, chứ không phải can đảm, tiền bối hiểu cho!

Bất thình lình,
chàng xuất thủ.

Ngón tay uốn thành
móc câu, theo chiêu thức Song Long Đoạt Châu chụp vào mắt Liễu Vô Mi.

Bị tấn công bất ngờ,
Liễu Vô Mi không phản ứng kịp đành lùi lại mấy bước, gương mặt còn lộ vẻ kinh
hãi.

Ngờ đâu, chiêu đó
là hư chiêu, đánh ra hư chiêu, chàng dùng tay tả còn tay hữu thì chàng cũng đưa
theo rất nhanh, dùng ngón cái và ngón trỏ, kẹp mũi kiếm của Liễu Vô Mi.

Liễu Vô Mi nghe
toàn thân chấn động một cách dị thường, từ tay Tiểu Phi truyền sang thanh kiếm
một đạo kình lực đặc dị, đạo kình lực đó, theo thanh kiếm chuyền qua tay nàng,
rồi chạy khắp người.

Bàn tay tê dại,
cánh tay tê dại luôn, thanh kiếm không còn dính chắc nơi tay nàng nữa.

Tiểu Phi cười nhẹ
thốt:

- Đa tạ phu nhân
cho mượn kiếm!

Chàng lập luôn hai
tiếng đa tạ đến mấy lượt nữa.

Báo cáo nội dung xấu