Phượng ẩn thiên hạ (Tập 2) - Phần III - Chương 19 phần 1
Phần ba
Quả
nhiên, cỗ xe đến bên sông, từ từ dừng lại, tám viên tùy tùng duỗi tay đứng
thẳng, từ trong xe có một người bước xuống, đầu đội mũ ngọc, thân mặc tà áo dài
quá gối màu nguyệt bạch, lưng thắt đai ngọc.
Tả
tướng Cơ Phụng Ly!
Hoa
Trước Vũ trông thấy hắn, khóe môi từ từ nhếch lên một nụ cười lạnh lùng.
Kì
thực từ lâu nàng đã đoán ra, đêm nay nhất định hắn sẽ xuất hiện. Sắp đặt cái
bẫy này, cũng chẳng qua là để chứng thực mà thôi, quả nhiên, hắn đã không phụ
sự kì vọng của nàng. Nói như vậy thì, nhân mã mai phục trong rừng kia, cũng là
do Cơ Phụng Ly sắp xếp.
Khóe
môi Cơ Phụng Ly nở nụ cười tươi rói, ánh mắt lướt quanh một vòng, rồi đi thẳng
đến trước mặt Hoàng Phủ Vô Song hành lễ, sau đó nói với Tiêu Dận và Đẩu Thiên
Kim: “Nhiều ngày trước, bệ hạ đã biết hai vị đến Nam Triều, nhưng hai vị lặng
lẽ đến, thì bệ hạ không muốn làm phiền. Đêm nay, bệ hạ lại được biết hai vị đến
Thanh Thành, liền sai Phụng Ly đến nghênh tiếp hai vị, hành cung ở ngay trên
núi, xin mời hai vị di giá đến thăm. Còn về Doanh Sơ Tà, xin giao cho Phụng Ly
xử trí là được. Mời!” Lời nói của hắn rất đường hoàng, Cơ Phụng Ly quả không hổ
danh là đương triều Tả tướng.
Tiêu
Dận và Đẩu Thiên Kim nếu đã muốn âm thầm đến đây, Nam Triều muốn phát hiện,
cũng không thể dễ dàng đến thế. Nhưng Cơ Phụng Ly lại nói là đã biết từ lâu,
coi như cũng vớt vát được thể diện cho Nam Triều.
Có
điều, đêm nay, có thật là Viêm đế lệnh cho hắn đến nghênh tiếp Tiêu Dận và Đẩu
Thiên Kim không? Hoa Trước Vũ hoàn toàn không tin, dựa vào sự giảo hoạt của Cơ
Phụng Ly, đây có lẽ chỉ là một cái cớ. Vừa rồi người trong nhã thất bên phải
của Miên Nguyệt Lầu, nói không chừng chính là hắn!
Cơ
Phụng Ly nói đoạn, làm tư thế mời, đằng sau xe lập tức hiện ra mấy cỗ xe ngựa,
sang trọng như xe ngựa mà đêm hôm đó Hoàng Phủ Vô Song ngồi để đi chơi, ngựa
kéo xe đều là giống ngựa quý đạp tuyết, rèm xe đều dùng kim tuyến quý giá thêu
hoa văn đám mây. Bên cạnh mỗi cỗ xe, đều có hai cung nữ mặc áo lụa nghê thường.
“Hóa
ra là Tả tướng giá lâm, thật là thất lễ. Thánh thượng của các ngài thật là
khách khí quá, nếu đã có thịnh tình như thế, thì bản Thái tử cũng không tiện từ
chối. Có điều, chưa vội về ngay, nếu Tả tướng muốn xử trí Doanh Sơ Tà, bản Thái
tử cũng rất muốn đứng xem!” Tiêu Dận khoanh tay, khuôn mặt lạnh lùng như làn
gió.
“Phải
đấy, bản vương cũng muốn xem xem, Doanh Sơ Tà kia rốt cuộc có tài cán gì!” Đẩu
Thiên Kim cũng ung dung buông lời.
Cơ
Phụng Ly khẽ cau mày, khóe môi vẫn giữ nụ cười: “Nếu hai vị nhất định muốn xem,
cũng chẳng ngại. Người đâu, bắt lấy Doanh Sơ Tà!”
Hắn
vẫy tay một cái, mấy bóng người liền nhảy ra, không ngờ lại là sáu thị vệ đại
nội. Đồng Thủ và Lam Băng xưa nay theo sát Cơ Phụng Ly, đêm nay lại không xuất
hiện.
Màn
đêm càng dày đặc, ánh trăng buông xuống, trải lấp lánh khắp một vùng.
Hoa
Trước Vũ khẽ thở phào, dựa vào thân thủ của Thái, sáu thị vệ đại nội kia, chắc
không phải đối thủ, muốn trốn thoát, vẫn có thể nắm chắc vài phần. Có điều, đám
người trong rừng kia, biết phải ứng phó làm sao?
Sáu
thị vệ đại nội vây chặt lấy “Doanh Sơ Tà,” mở một trường quyết đấu ác liệt,
dưới ánh trăng, bóng đao ánh kiếm tung bay.
Mấy
thị vệ đại nội, thân thủ cũng không tệ, có điều, so với Thái thì vẫn còn kém
xa. Huống hồ Thái còn có tuyệt kĩ bắn ám khí, chỉ có điều, vì phải đóng giả làm
Doanh Sơ Tà, nên không tiện sử dụng.
Đấu
như thế được mấy chục chiêu, sáu đại thị vệ dần có dấu hiệu thua trận.
Hoàng
Phủ Vô Song chau mày nhìn chiến cuộc, bỗng nói với Hoa Trước Vũ: “Tiểu Bảo Nhi,
ngươi cũng lên đi, nhất định phải bắt cho được Doanh Sơ Tà!”
Hoa
Trước Vũ không ngờ Hoàng Phủ Vô Song lại bắt nàng ra tay, lúc này có muốn có
muốn cũng không thể tiếp tục trốn tránh. Hơn nữa, nàng cũng đang định nghĩ cách
giúp Thái thoát thân, cho nên liền khẽ khàng đáp một tiếng “Vâng!” hít một hơi
thật sâu, nắm lấy bộ kiếm trong tay, thong dong bình thản bước ra.
Cơ
Phụng Ly chắp tay đứng lặng ở cách đó không xa, trông thấy Hoa Trước Vũ bước
tới, hờ hững nhìn nàng một cái, trong đôi mắt đen tuyệt mĩ, vẫn giữ nụ cười
lạnh nhạt.
Tiêu
Dận và Đẩu Thiên Kim dường như lúc này mới để ý đến Hoa Trước Vũ, theo ánh mắt
của Cơ Phụng Ly nhìn về phía nàng, khuôn mặt vốn lạnh lùng của Tiêu Dận, tựa
như mặt băng vào giữa mùa đông. Nhưng lúc này, mặt băng ấy giống như bị người
ta đột nhiên đánh vào, bắt đầu dậy sóng.
Thân
hình cao lớn không kìm được run lên trong chốc lát, may mà định lực của Tiêu
Dận rất tốt, không lập tức xông ra, mà chỉ nhìn “Doanh Sơ Tà” đang giao đấu với
lục đại thị vệ kia bằng thần sắc phức tạp. Vẻ lo lắng và căng thẳng vốn ẩn chứa
trong mắt lúc này hoàn toàn biến mất, đôi mắt tím sắc bén nhìn chằm chằm vào
Hoa Trước Vũ, thần sắc đó, tựa như lúc nào cũng có thể nuốt chửng lấy nàng.
Còn
Đẩu Thiên Kim, trông thấy Hoa Trước Vũ chỉ nheo mắt, dáng vẻ chẳng coi vào đâu.
Một Đẩu Thiên Kim xưa nay muốn lấy nàng làm vợ, hóa ra đến cả dung mạo của nàng
còn không biết, trên đời còn có chuyện gì nực cười hơn thế sao? Có thể thấy cho
dù nàng xấu xí như quỷ dạ xoa, hắn vẫn sẽ phải lấy nàng bằng được. Có lẽ là vì
muốn liên hôn với Bắc Triều, cũng có lẽ là còn âm mưu gì khác. Tân nương bỏ
trốn, hắn chỉ còn cách cùng anh vợ đi tìm, nếu không e rằng hắn không tài nào
tự mình làm nổi!
Hoa
Trước Vũ chậm rãi lướt đi qua bên cạnh Tiêu Dận, đôi mắt trong trẻo đầy vẻ lãnh
đạm, lặng lẽ nhìn cuộc chiến phía trước, tựa như chưa từng quen biết người này.
Nàng
tung mình nhảy vào vòng chiến, thanh kiếm sắc trong tay đã tuốt khỏi vỏ, mang
theo hàn quang, đón đường thanh Thiên Nhai Minh Nguyệt Đao trong tay Thái. Hoa
Trước Vũ muốn An che giấu thân phận của nàng, Thái lại chưa từng thấy khuôn mặt
thật của nàng bao giờ, đối với tiểu thái giám đột nhiên đến nghênh chiến trước
mắt, cũng không chút lưu tình. Từng đao đều mang theo tiếng gió vun vút chém về
phía nàng.
Hoa
Trước Vũ vừa né tránh, vừa di chuyển về phía bờ sông, kéo vòng chiến dịch dần
qua đó. Nàng biết, thủy tính của Thái rất tốt, tuy nước sông chảy rất xiết,
nhưng với thủy tính của Thái, thoát thân chắc không thành vấn đề.
Quả
nhiên, đến bên bờ sông, Thái nhắm chuẩn thời cơ, tung mình nhảy xuống nước.
Thoắt cái đã lặn xuống đáy sông, trong số sáu thị vệ, cũng có người biết bơi,
thấy thế liền nhảy xuống theo. Có điều, truy kích dưới nước đâu có dễ thế,
chẳng mấy chốc liền mất dấu mục tiêu, thất vọng trở về.
“Có
chuyện gì thế, để hắn chạy rồi à?” Hoàng Phủ Vô Song vội chạy đến bên sông,
nhìn dòng nước chảy siết hỏi.
“Điện
hạ, dòng sông này chảy siết lắm, thủy tính không tốt e khó lòng thoát thân. Hơn
nữa, Doanh Sơ Tà này xưa nay đều đánh trận ở Tây cương, có lẽ không hề biết
bơi. Hắn nhảy xuống như thế, chắc khó mà thoát chết.” Hoa Trước Vũ lạnh lùng
nói.
Hoàng
Phủ Vô Song lại nhìn dòng sông thêm một lát rồi lặng lẽ bỏ đi. Theo cùng “Doanh
Sơ Tà” rơi xuống nước, Hoa Trước Vũ ngầm cảm thấy, phục binh trong rừng cũng
lặng lẽ rút lui.
My
Loan của Miên Nguyệt Lầu, vừa rồi lúc Thái giao đấu, vẫn ngồi co ro trong bụi
cây đằng kia, thấy Thái nhảy xuống sông, liền muốn bỏ chạy. Hoàng Phủ Vô Song
lập tức trông thấy cô ta, nghiêm giọng nói: “Bắt nữ nhân kia lại!”
Mấy
thị vệ động thủ lôi My Loan quay lại, cô ta quỳ trên nền cỏ, không ngừng khấu
đầu trước Hoàng Phủ Vô Song và Cơ Phụng Ly, khóc lóc nói, cô ta chỉ là một cô
gái bị người ta mua về từ Tây cương, đêm nay có người cho cô ta hai trăm lạng
bạc, bảo cô ta đánh đàn, nói là như thế sẽ có người ra giá cao hơn để mua cô
ta, cô ta thực sự không biết gì, hoàn toàn không quen cái tên “Doanh Sơ Tà” vừa
rồi.
Cơ
Phụng Ly sai người đến Miên Nguyệt Lầu nghe ngóng một lượt, quả nhiên cô ta nói
thật, bèn thả cho cô ta về.
Hoa
Trước Vũ xiết bao hi vọng Tiêu Dận có thể nhanh chóng rời đi, thế nhưng, chàng
đã phát hiện ra nàng, đời nào chịu đi ngay được? Chàng thậm chí còn vui vẻ chấp
thuận lời mời của Cơ Phụng Ly, cùng Đẩu Thiên Kim lên xe ngựa.
Hoa
Trước Vũ cũng theo Hoàng Phủ Vô Song lên xe ngựa, nàng có thể cảm nhận, ánh mắt
phức tạp của Tiêu Dận, vẫn luôn chăm chú dõi theo nàng. Có điều, may là Tiêu
Dận chưa lật tẩy nàng tại chỗ.
Mệt
mỏi suốt cả đêm, về đến hành cung Thanh Giang, trời đã tờ mờ sáng, Hoàng Phủ Vô
Song đi thỉnh an Viêm đế, trước đó cũng đã hạ giọng cầu xin Cơ Phụng Ly, đừng
bẩm với Viêm đế chuyện hắn đêm hôm đến Miên Nguyệt Lầu.
Viêm
đế tiếp kiến Tiêu Dận và Đẩu Thiên Kim ở chính điện, còn Hoa Trước Vũ theo
Hoàng Phủ Vô Song về nơi ở.
Cả
đêm không ngủ, Hoàng Phủ Vô Song tự khắc đi ngủ bù, Hoa Trước Vũ thì ngược lại
vì lo sợ trong lòng, nên không tài nào ngủ được? Tiêu Dận và Đẩu Thiên Kim đều
ở trong hành cung Thanh Giang, nàng không biết ngày tháng sau này nàng sẽ phải
sống thế nào nữa đây.
Nàng
không biết, Bạch Mã phu nhân đã nói cho Tiêu Dận biết chuyện nàng không phải là
em gái chàng chưa. Nàng nhớ lại lúc đòi lấy Đẩu Thiên Kim, bộ dạng say rượu của
chàng trong phòng nàng, và cả nước mắt của chàng nữa.
Hoa
Trước Vũ trải qua một ngày trong trạng thái bồn chồn không yên, lúc trời chập
tối, nàng nhận được tin An gửi tới, nói Thái đã thuận lợi thoát hiểm. Tối hôm
qua người không hề lộ diện, ngồi trong nhã thất bên phải đấu giá với Tiêu Dận
không phải Cơ Phụng Ly, mà là Nam Bạch Phượng Dung Lạc.
Hoa
Trước Vũ khẽ cau mày, kể ra, Dung Lạc quả cũng có tài lực để vung tay tiêu tốn
ngàn vàng, chàng ta thích một cô gái thanh lâu, cũng chẳng phải chuyện hiếm. Có
điều, sao lại vừa khéo ngắm trúng vào My Loan? Chẳng lẽ Dung Lạc cũng cấu kết
với thế lực nào đó trong triều? Còn phục binh trong rừng, theo lời An, cực kì
thần bí, không biết là người của ai!
Hoa
Trước Vũ cười lạnh, sự tình càng lúc càng trở nên phức tạp. Có điều, rốt cuộc
nàng đã nhìn rõ bộ mặt thật của một người, đó chính là Cơ Phụng Ly. Hắn tuyệt
đối có hứng thú với “Doanh Sơ Tà,” nếu không phải lần đó gặp nhau trong phủ của
Lưu Mặc, ai biết được Doanh Sơ Tà đã đến Vũ Đô? Vậy thì, những người tìm kiếm
nàng ở Vũ Đô, nhất định bao gồm cả hắn. Ngoại trừ hắn, chắc hẳn vẫn còn cả
những người khác. Tiêu Dận và Đẩu Thiên Kim chắc cũng đã âm thầm tìm nàng, ngoài
ra, vẫn còn một thế lực nữa. Hoàng Phủ Vô Song ư? Trước mắt Hoa Trước Vũ không
dám khẳng định, thế nhưng, bất luận thế nào, sự tình rồi sẽ có ngày phân rõ
trắng đen.
Chương 19: Hành cung dạ
yến
Buổi
tối, Viêm đế thiết yến khoản đãi Tiêu Dận và Đẩu Thiên Kim trong hành cung. Hoa
Trước Vũ vốn muốn tránh việc này, nhưng Hoàng Phủ Vô Song lại không chịu tha
cho nàng.
“Tiểu
Bảo Nhi, hôm nay ngươi không thể không đi được, phụ hoàng vừa mới đắc ý nhắc
rằng, đêm nay lại muốn ngươi múa kiếm một lượt. Bởi vì đám cung nữ đó múa dịu
dàng quá, Bắc triều Thái tử là kẻ man di, thế nên muốn để cho bọn họ thấy điệu
múa của Nam Triều chúng ta cũng có thể hào khí ngút trời.”
Trong
lòng Hoa Trước Vũ cười lạnh, chính vì điệu múa kiếm đó, mà nàng mắc tội danh
yêu nghiệt mê hoặc chủ nhân, còn suýt thì mất mạng. Giờ đây, lại chỉ tên điểm
mặt bảo nàng đi múa, giờ thì không yêu nghiệt mê hoặc chủ nhân nữa à?
“Điện
hạ, nếu đã như vậy, sao không để võ tướng biểu diễn, nhất định sẽ càng hào sảng
hơn nô tài gấp bội.” Hoa Trước Vũ chau mày nói.
“Bọn
họ là đánh kiếm, chứ không phải múa kiếm. Phụ hoàng đã chỉ đích danh ngươi rồi,
ngươi không thể không đi được, nếu không sẽ là kháng chỉ. Đi thôi!” Hoàng Phủ
Vô Song không cho Hoa Trước Vũ phân bua, liền dẫn đầu rời khỏi.
Hoa
Trước Vũ biết không thể trốn được, đành đi theo Hoàng Phủ Vô Song. Có điều,
nàng thực không biết Tiêu Dận sẽ gây ra những chuyện gì trên yến tiệc nữa.
Bữa
tiệc thịnh soạn được đặt trong Bách Hoa Viên ở hành cung, từ rất xa đã có thể
trông thấy, các phi tần cung nữ trang điểm kiều diễm lung linh, len lỏi giữa
những khóm hoa. Khắp nơi đều là những bóng hồng, còn cả mùi hương nhàn nhạt,
cũng không biết là hương hoa, hay là hương son phấn.
Chính
chủ còn chưa đến, rất nhiều cận thần theo hầu đã tới nơi, Khang vương Hoàng Phủ
Vô Thương cũng đã có mặt, Hoàng Phủ Vô Song tự mình ngồi vào chỗ, Hoa Trước Vũ,
Cát Tường và Hữu Phúc đều cẩn thận theo sau.
Một
số phi tần của Viêm đế cũng đều lần lượt đến cả, chắc hẳn là do lần này, số
người theo hầu đến hành cung không nhiều, cho nên, ngay cả những tú nữ ứng
tuyển cũng đều đến hết.
Chẳng
mấy chốc, theo cùng với Cơ Phụng Ly, Tiêu Dận và Đẩu Thiên Kim đi qua con đường
uốn lượn phồn hoa trùng trùng, chậm rãi đi đến.
Đêm
nay, Tiêu Dận cũng ăn mặc sang trọng, một thân áo bào màu tím sẫm, trên đầu đội
chiếc mũ vàng. Ánh mắt chàng lạnh lùng lướt một vòng xung quanh, rồi liền nhìn
về phía Hoàng Phủ Vô Song, quét qua khuôn mặt Hoa Trước Vũ một cách rất tự
nhiên. Đôi mắt tím long lanh tuy vẫn lạnh lùng như thế, nhưng sâu trong đáy mắt
rõ ràng có một ngọn lửa đang rừng rực thiêu đốt khiến người ta phải hoảng sợ.
Dường
như chàng chưa nói cho Đẩu Thiên Kim biết thân phận của Hoa Trước Vũ, vì thế,
Đẩu Thiên Kim bình tĩnh hơn chàng rất nhiều. Đợi đến khi mọi người đều đã ngồi
vào chỗ, mới nghe thấy Thường công công kéo dài giọng hét to: “Hoàng thượng
Hoàng hậu giá lâm!”
Hai
bóng người áo vàng sáng chói chậm rãi tiến lại gần trong sự bao bọc của các
cung nữ và nội thị. Chúng đại thần và phi thần vội rời khỏi chỗ, quỳ xuống
nghênh tiếp, Hoa Trước Vũ cũng theo Hoàng Phủ Vô Song quỳ xuống thảm đỏ dưới
chân. Lúc Hoa Trước Vũ liếc qua, thì thấy Tiêu Dận và Đẩu Thiên Kim không hề
quỳ xuống, chỉ nhẹ cúi người thi lễ. Thế nhưng, nhân lúc không ai chú ý, ánh
mắt Tiêu Dận nhìn nàng lại càng chăm chú hơn trước.
Hoa
Trước Vũ lấy làm lạ, lưng nàng có gì đẹp đâu? May mà thận phận hiện giờ của
nàng chỉ là một tiểu thái giám, người khác không coi chuyện đó vào đâu, nếu
nàng là cung nữ, kẻ có dụng tâm chắc chắn sẽ tưởng rằng Tiêu Dận có ý với nàng.
Với bộ dạng như bây giờ, người khác lại tưởng rằng chàng đang nhìn Hoàng Phủ Vô
Song. Dẫu sao thì bọn họ cũng là người kế vị của hai triều Nam Bắc, chú ý đến
nhau một chút cũng không khiến người khác nghi ngờ.
“Các
vị ái khanh, miễn lễ bình thân!” Giọng nói uy nghiêm của Viêm đế vang lên.
Hoa
Trước Vũ theo Hoàng Phủ Vô Song đứng lên, khẽ lườm một cái, trông thấy Tiêu Dận
cuối cùng đã chuyển sang nhìn Viêm đế, cảm giác bị người khác nhìn chằm chằm
sau lưng biến mất, trong lòng rốt cuộc cũng được thoải mái một chút, nàng khẽ
thở ra một hơi.
Thế
nhưng, vừa mới thoải mái được một lúc, dường như lại có ánh mắt hừng hực đằng
sau lưng, Hoa Trước Vũ không tài nào nhịn nổi, cuối cùng cũng bực cả mình, nàng
đột nhiên quay đầu, hằm hằm lườm một cái về phía Tiêu Dận. Tiêu Dận, huynh cũng
quá không biết kiềm chế rồi đấy.
Cái
lườm này, liền chạm vào một đôi mắt sâu không thấy đáy, nhưng không phải màu
tím sẫm, mà đen nhánh như mực, cực kì đẹp đẽ, giống như hai hồ nước mùa thu. Từ
khoảng cách rất xa, nhưng Hoa Trước Vũ vẫn có cảm giác, tựa như bóng hình của
mình phản chiếc trong hai hồ nước mùa thu đó.
Hoa
Trước Vũ bỗng cảm thấy có phần lúng túng.
Tiêu
Dận và Đẩu Thiên Kim lúc này đang hàn huyên với Viêm đế, kẻ nhìn nàng là Cơ
Phụng Ly. Sao nàng lại có thể quên, Cơ Phụng Ly luôn đi theo Tiêu Dận, có điều,
gã Cơ Phụng Ly này sao lại cũng nhìn trộm nàng! Hoa Trước Vũ tuy lườm nhầm phải
hắn nhưng cũng không hối hận, khuôn mặt ngọc của nàng hơi nghiêm lại, đôi mắt
trong trẻo khẽ nheo, ánh mắt như mũi dùi nhọn lạnh lùng chọc thẳng vào Cơ Phụng
Ly. Giữa nàng và Cơ Phụng Ly, kể ra cũng chẳng cần phải giả vờ, dù sao mối thù
giữa hai người bọn họ cũng đã kết nên rồi.
Cơ
Phụng Ly sửng sốt.
Đại
khái là hắn không ngờ rằng, chỉ vô tình nhìn nàng một cái, liền bị nàng bắt quả
tang như thế. Hoa Trước Vũ dùng ánh mắt như muốn ăn thịt người hằn học lườm
hắn, nhớ lại đêm hôm đó đã bị hắn nhìn thấy hết, nên chàng chẳng cần phải khách
sáo với hắn làm gì.
Cơ
Phụng Ly chỉ ngẩn người ra một lát, trong đôi mắt đen láy liền rộ vẻ châm biếm,
rồi từ từ rời ánh mắt ra chỗ khác. Cho dù có đoạn tụ thì cũng vẫn là nam nhân,
chẳng lẽ y thực sự coi mình là nữ nhân, đến để cho nam nhân khác nhìn cũng
không được? Có điều, hắn cũng thực là bị ma xui quỷ khiến, sao lại đi nhìn tên
tiểu thái giám đoạn tụ này cơ chứ?
Hoa
Trước Vũ thấy Cơ Phụng Ly bị nàng lườm cho phải nhìn sang chỗ khác, bấy giờ mới
chau mày, tập trung nhìn Viêm đế và Hoàng hậu ở ngôi chủ tọa. Long nhan của
Viêm đế nàng từng thấy qua, vẫn anh tuấn nghiêm trang như thế, chỉ là khi đối
diện với Tiêu Dận và Đẩu Thiên Kim, khóe môi nở một nụ cười rất nhạt.
Lần
đầu tiên Hoa Trước Vũ được trông thấy Nhiếp Hoàng hậu, nàng vào cung cũng đã
được ít lâu, nhưng chưa từng gặp bà ta. Theo lời Hoàng Phủ Vô Song, mẫu hậu của
hắn lễ phật ở Phật Đường trong cung, ngày thường miễn cả việc thỉnh an cho hắn,
những yến tiệc thông thường gì đó, càng không chịu tham gia. Có điều hôm nay
thật là kì lạ, bà ta cuối cùng cũng đã xuất hiện.
Phượng
nhan của Nhiếp Hoàng hậu cực kì đẹp đẽ, có lẽ bà ta chừng sắp bốn mươi, nhưng
trông như thể mới ngoài ba mươi, đủ thấy giữ gìn nhan sắc rất tốt. Hoa Trước Vũ
vốn cứ tưởng rằng, Hoàng hậu thân là mẫu nghi thiên hạ, chắc sẽ phải quốc sắc
thiên hương, đoan chính như mẫu đơn. Nhưng Nhiếp Hoàng hậu lại không phải vậy,
toàn thân bà trông rất mờ nhạt, thần sắc lạnh lùng, tựa như một bức tranh thủy
mặc chưa được tô màu, rất đẹp đẽ, phiêu dật, nhưng rất nhạt nhòa. Chỉ có lúc
nhìn con gái Hoàng Phủ Yên, khóe môi bà ta mới nở một nụ cười sủng ái.
Tam
công chúa Hoàng Phủ Yên ngồi ngay dưới Hoàng hậu, hôm nay nàng ăn mặc cực kì
sang trọng, chiếc váy lụa mỏng màu mỡ gà thướt tha quét đất, như sương như
khói, tôn lên khuôn mặt kiều diễm, chiếc eo thon thả. Mái tóc chải thành búi
Phi Nguyệt kiểu cách, cài một chiếc trâm vàng, hoa lệ mà không mất vẻ trang
nhã.
Hoàng
Phủ Vô Song nhìn bọn họ, đôi mắt đen thoáng ngưng thần, nâng chén rượu ngửa cổ
uống cạn. Trong đôi mắt đen sâu thẳm đầy vẻ thê lương. Xem ra, tình hình của
Hoàng Phủ Vô Song, quả nhiên không phải được nuông chiều thành hư, mà là do từ
nhỏ bị lạnh nhạt. Quả là một đứa trẻ đáng thương, còn đáng thương hơn cả nàng.
Mẫu thân nàng qua đời từ khi nàng còn rất nhỏ, thế nhưng, may mà còn có phụ
thân và bà nội thương yêu, dẫu phụ thân có nghiêm khắc với nàng một chút.
Hoa
Trước Vũ khẽ than một tiếng. Yến tiệc bắt đầu, mọi người ăn uống linh đình. Mấy
ca vũ cung cơ vung tà áo dài, vừa mấp máy môi hồng, vừa thướt tha nhảy múa.
Tiếng ca êm ái vang vọng trong Bách Hoa Viên, đàn sáo dập dìu, rượu ngon gái
đẹp, xa hoa, phong lưu khôn xiết kể.
Những
màn ca vũ đẹp mắt này, vốn là để cho Tiêu Dận và Đẩu Thiên Kim xem, bởi lẽ
Hoàng đế và triều thần Nam Triều đều đã xem rất nhiều rồi.
Thế
nhưng, Tiêu Dận dường như không có lấy nửa phần hứng thú với những màn ca vũ
này, chàng uể oải dựa trên ghế, vắt tréo hai chân, dáng điệu tự tại vô song.
Một bàn tay nâng chén sứ bạch ngọc, tay kia đỡ cằm, mái tóc dài để xõa một nửa
buông xuống sau lưng, đôi mắt tím mà người Nam Triều hiếm thấy khép hờ, tư thế
biếng nhác như một con sư tử đang mệt mỏi.
Đẩu
Thiên Kim dường như lại xem rất say sưa, có điều, trong đôi mắt đào hoa biết
cười kia, rõ ràng ẩn chứa vẻ chán nản.
Đợi
khi điệu ca múa kết thúc, Viêm đế cười nhạt hỏi: “Tiêu Thái tử, điệu ca múa vừa
rồi cậu có hài lòng không?”
Tiêu
Dận ngồi trên ghế cúi người, nhếch môi cười đáp: “Cũng tạm được. Phải rồi, Hoàng
thượng, bản Thái tử còn nhớ, Nam Triều các vị có một nàng đệ nhất hảo nữ Ôn
Uyển, lần trước khi hoàng thúc Hiền vương của bản Thái tử đến liên hôn đã chọn
nàng ấy, không biết vì sao, sau đó lại đổi thành Hoa tiểu thư. Chẳng hay có
phải vì Ôn tiểu thư đã lấy chồng?”
Đúng
là “rốt cuộc vẫn không bằng lòng”[1] mà! Tuy sự tình đã qua đi,
nhưng chuyện người con gái mình nhắm trúng bị tráo đổi mất, nhất định vẫn cứ
phải nhắc lại một lượt.
[1]
Câu này trích từ hồi thứ năm trong truyện “Hồng lâu mộng,” ý nói Giả Bảo Ngọc
sau khi lấy Tiết Bảo Thoa, cho dù ngoài mặt vợ chồng kính nhau như khách, nhưng
trong lòng vẫn thương nhớ đến Lâm Đại Ngọc, vì thế mà không hài lòng với cuộc
sống hiện tại. Ở đây chỉ việc Tiêu Dận không vừa lòng vì ban đầu chọn Ôn Uyển,
nhưng sau đó người cưới về lại là Hoa Trước Vũ.
Viêm
đế nghe thấy thế liền không cười được nữa, sắc mặt Ôn thái phó ngồi trên tiệc
càng xám xịt. Ôn Uyển ngồi bên dưới, hôm nay nàng ta không cố tình trang điểm,
cực kì thu mình, cả buổi tối đều cúi đầu lặng lẽ. Thế nhưng, nàng ta không thể
ngờ lại bị Tiêu Dận gọi đích tên, khuôn mặt xinh đẹp lập tức trắng bệch như
tuyết.
Viêm
đế trầm ngâm một lát, dịu giọng đáp: “Ôn tiểu thư thân thể yếu đuối, ngày trước
Tiêu Thái tử vốn đã chọn cô ấy, nhưng chẳng may cô ấy lại đang mang trọng bệnh
trong người, không cách gì đi hòa thân được. Trẫm liền cho phép Hoa tiểu thư đi
hòa thân, đáng tiếc là, ông trời đố kị với hồng nhan, Hoa tiểu thư bị thổ phỉ
giết hại. Chuyện liên hôn rốt cuộc vẫn chưa thành, nếu lần này Tiêu Thái tử
thích vị tiểu thư nào, trẫm nhất định sẽ ân chuẩn cho nàng ấy hòa thân với Bắc
triều.”
Hừ,
nếu không phải đang trong yến tiệc, Hoa Trước Vũ sắp phì cười ra rồi.
Cái
gì mà thân mang trọng bệnh, không thể hòa thân, hóa ra Hoàng thượng cũng biết
nói dối cơ đấy. Cái gì mà ông trời đố kị hồng nhan, bị thổ phỉ giết hại, hóa ra
trên đời lại có kẻ tự xưng là thổ phỉ cơ đấy. Rõ ràng tự lão sai người hại công
chúa hòa thân là nàng, lại giá họa lên đầu Bắc Triều, cho nên mới gây ra một
cuộc chiến tranh. Giờ nhắc lại sao cứ như gió thoảng mây bay thế, lúc này thậm
chí hoàn toàn không nói công chúa hòa thân bị Bắc Triều hãm hại nữa, mà lại
thành ra bị thổ phỉ hãm hại rồi.
Trận
chiến ấy, cũng khiến Nam Triều biết được thực lực của Bắc Triều, thế nên không
còn dám coi thường Bắc Triều nữa. Hiện giờ lão già Viêm đế lại muốn hòa thân
với Bắc Triều, có điều lần này, không biết đến lượt vị thiên kim nào gặp xúi
quẩy đây!
Tiêu
Dận khẽ gõ ngón tay trên đầu gối, “Đa tạ mĩ ý của Hoàng thượng. Có điều, hiện
giờ bản Thái tử chỉ muốn nhìn thấy Ôn tiểu thư, nghe nói, Tả tướng vì nàng ấy,
còn bỏ cả người vợ kết tóc của mình. Lại nghe nói Hoàng Phủ điện hạ cũng một dạ
chung tình với Ôn tiểu thư, không biết nàng ấy rốt cuộc là bậc quốc sắc thiên
hương thế nào?”
Ánh
mắt lấp lánh của Tiêu Dận lướt qua khuôn mặt của Hoàng Phủ Vô Song và Cơ Phụng
Ly, nở nụ cười lạnh nhạt. Những điều chàng biết quả thực không ít, lại còn đem
chuyện Cơ Phụng Ly bỏ vợ ra nói trước mặt mọi người.
Sắc
mặt Cơ Phụng Ly trở nên hơi gượng, khóe môi vẫn giữ nụ cười không thay đổi, sâu
sắc khó lường. Hắn lạnh nhạt nói: “Không ngờ Tiêu Thái tử lại hiểu rõ chuyện
của Nam Triều ta đến thế.”
“Bản
Thái tử chẳng qua chỉ nghe lời đồn đại thế thôi, có chỗ nào đắc tội, xin Tả
tướng lượng thứ.” Tiêu Dận mỉm cười đáp.
“Tiêu
Thái tử muốn gặp Ôn tiểu thư cũng dễ thôi, thánh thượng cho phép Ôn tiểu thư
tấu một khúc đàn tặng Tiêu Thái tử.” Thường công công the thé nói.
Ôn
Uyển vội đứng dậy, đi đến bên cây cổ cầm bày dưới đất, giơ ngón tay ngọc thon
dài, bắt đầu gảy đàn. Tiếng đàn vang lên, bay bổng mà tinh tế, như hoa rụng đầy
trời. Kể ra cũng cực kì uyển chuyển lọt tai, người nghe không một ai không say
đắm.
Khúc
đàn kết thúc, Ôn Uyển chậm rãi ngẩng đầu lên, nở nụ cười e ấp, càng dịu dàng
kiều diễm, rung động lòng người.

