Phượng ẩn thiên hạ (Tập 2) - Phần IV - Chương 30

Chương 30: Nước chảy hoa
rơi

Giữa
khoảng trời đất yên lặng đến chết chóc, tiếng gió ai oán, tựa như những oan hồn
vừa mới chết đi không ngừng khóc lóc.

Người
trước mắt mặc một thân hàn giáp bạch bào, trong tay cầm một cây trường thương,
mũi thương vẫn còn máu tươi đang nhỏ xuống. Áo bào màu ánh trăng sau lưng đón
gió tung bay, trác tuyệt ngạo nghễ, tựa như giữa đất trời, chỉ còn lại mình
chàng thoát li thế tục.

Gió
thổi chiến bào, oai nghiêm như chiến thần giáng thế. Hàn khí lạnh lùng bủa
giăng quanh người, lại tựa như Câu Hồn Sứ Giả dưới địa ngục giáng lâm.

Trên
đầu người này đội mũ giáp, mặt che chiếc khăn đen, trông không rõ khuôn mặt,
chỉ lộ ra đôi mắt lạnh lùng chăm chăm nhìn nàng.

Ánh
mắt ấy tựa như ngọn lửa, dường như muốn thiêu sống nàng.

Hoa
Trước Vũ lập tức có phần hốt hoảng, kẻ này là ai?

“Ngươi
là ai?” Hoa Trước Vũ lạnh lùng hỏi.

Người
này giơ tay gỡ mũ giáp trên đầu xuống, tiện tay kéo chiếc khăn đen trên mặt ra,
vứt xuống dưới đất. Chàng lại cởi áo khoác và giáp bạc trên người xuống, cây
trường thương tiêu sái múa một vòng rồi tùy ý cắm xuống đất.

Hoa
Trước Vũ mở tròn đôi mắt, kinh ngạc nhìn chiến thần khát máu trước mắt trong
giây lát biến thành Tả tướng ôn nhã điềm nhiên phong độ tuyệt trần.

Mái
tóc đen như dòng thác, buông xõa trong gió, thân hình cao lớn đứng trong gió,
tà áo trắng như tuyết tung bay, phiêu dật như thiên nhân hạ phàm. Nếu không
phải gấu áo trắng của hắn vấy máu, Hoa Trước Vũ gần như nghi ngờ rằng vừa rồi
nàng đã nhìn nhầm.

Nam
tử vừa rồi khí thế kinh người, ánh mắt rừng rực như sấm sét, chính là Cơ Phụng
Ly. Cơ Phụng Ly như thế, đối với nàng mà nói cực kì xa lạ.

Tuy
nàng biết võ công của hắn rất cao, nhưng chưa từng nghĩ rằng, khi hắn mặc áo
giáp lên, tay cầm trường thương, lại có bộ dạng như thế.

Nàng
càng không ngờ rằng, Cơ Phụng Ly lại đích thân dẫn mười vạn đại quân đến. Chắc
là sợ để lộ thân phận, nên hắn mới dùng khăn che mặt.

Nói
thực lòng, cho dù Hoa Trước Vũ tận mắt trông thấy vừa rồi hắn từ chiến thần
khát máu biến thành công tử ôn nhã, nàng vẫn có phần không tin nổi, những binh
sĩ kia e rằng sẽ càng không tin.

“Bị
thương thế nào?” Cơ Phụng Ly khẽ chau mày, hỏi với ngữ khí chẳng vui vẻ gì.

“Không
chết được đâu!” Hoa Trước Vũ một tay bám vào thân cây bên cạnh, ung dung đáp.


Phụng Ly bị giọng chế nhạo của Hoa Trước Vũ làm cho tức điên lên, lạnh lùng
nheo mắt nói: “Sao lại không chết được!” Có lẽ hắn đã biết Hoa Trước Vũ bị
thương thế nào, sự lạnh lùng và tức giận trong giọng nói rất rõ ràng.

“Mầm
họa lưu mãi ngàn năm mà! Ta không chết dễ thế đâu!” Hoa Trước Vũ lại nhếch môi
cười đáp.

“Tướng
gia, Bảo thống lĩnh không sao, chỉ bị nội thương một chút thôi, nghỉ ngơi ít
ngày sẽ không có việc gì đâu.” Đường Ngọc thấy thế vội nói.


Phụng Ly không nói một lời, nhanh chân đi đến bên cạnh Hoa Trước Vũ, ra tay
nhanh như chớp, đặt chưởng lên sau lưng nàng.

Trong
lòng Hoa Trước Vũ kinh ngạc, đang định tránh ra, chỉ nghe thấy Cơ Phụng Ly lạnh
lùng quát: “Đứng yên!”

Trong
khoảnh khắc, Hoa Trước Vũ chỉ thấy một luồng chân khí từ sau lưng xuyên khắp
toàn thân. Không ngờ Cơ Phụng Ly lại dùng nội lực trị thương cho nàng, nội lực
của hắn thật là hùng hậu, chẳng mấy chốc, Hoa Trước Vũ liền cảm thấy cơn đau
nơi lục phủ ngũ tạng giảm bớt vài phần, dường như đã dễ chịu hơn nhiều.

Sau
thời gian một nén hương, Cơ Phụng Ly mới thu tay về, lạnh lùng căn dặn Đường
Ngọc đứng cạnh: “Ngươi đi tìm một cái cáng qua đây, e rằng Bảo thống lĩnh không
cưỡi ngựa được đâu.”

Đường
Ngọc đáp lời đi ngay, chẳng mấy chốc liền dẫn các binh sĩ khiêng cáng tới. Hoa
Trước Vũ nằm lên cáng, được các binh sĩ khiêng xuống núi.

Đại
quân tuy đại thắng, nhưng lần này Tiêu Dận chưa ra tay, Cơ Phụng Ly lo rằng
biết được mười tám vạn đại quân của Nam Triều đều đã đến đây, vậy thì, hắn tất
sẽ đoán được Dương Quan không có binh lính phòng thủ, liền ra lệnh đại quân
nhanh chóng khởi hành, ngày đêm đi gấp về Dương Quan.

Mười
tám vạn đại quân đến đây, Dương Quan chỉ còn lại hai vạn quân trấn thủ, thực ra
chính là kế Bỏ Trống Thành. Tin tức quân Bắc Triều thảm bại nhanh chóng truyền
đến tai Tiêu Dận, Tiêu Dận lập tức dẫn binh sĩ còn lại bắt đầu tấn công Dương
Quan.


Phụng Ly rút mười vạn binh từ đại quân làm quân tiên phong đi gấp ngay đêm, một
ngày một đêm đã về tới Dương Quan, khi về đến nơi thành Dương Quan đã ở thế
nguy ngập vô cùng, sắp sửa bị công phá. Cơ Phụng Ly vừa về đến nơi, căn dặn
Vương Dục, bất luận quân Bắc Triều thách đánh thế nào, cũng không được nghênh
chiến, phải dựa vào ưu thế thành cao tường dày của thành Dương Quan, kéo dài
thời gian đợi đại quân trở về.

Sau
khi đội quân tiên phong trở về, lập tức gia nhập vào chiến sự thủ thành, rốt cuộc
cũng tạm giữ được Dương Quan.

Đại
chiến lần này, quân Bắc Triều phái mười vạn đại quân vốn định tiêu diệt hoàn
toàn tám vạn binh sĩ Nam Triều, không ngờ cuối cùng lại gặp phải mười tám vạn
đại quân Nam Triều trước sau giáp kích, cuối cùng có còn hai vạn binh sĩ phá
vòng vây, tổn hại mất tám vạn binh lực. Còn Nam Triều, cộng thêm những binh sĩ
thủ thành ở Dương Quan, tổng cộng chỉ tổn thất có ba vạn binh lực.

Vậy
là, binh lực Bắc Triều và Nam Triều đã chênh lệch về số lượng.

Binh
sĩ Bắc Triều rút về đến phía sông Thanh Minh, cách một con sông đối địch với
binh sĩ Nam Triều. Còn Lương Châu, binh sĩ Tây Lương quả nhiên đúng như dự liệu
của Hoa Trước Vũ, hoàn toàn không có mười vạn đại quân, chỉ có năm vạn, hơn nữa
ba vạn trong số đó là tân binh. Dưới sự trấn thủ của binh tướng, Lương Châu
cũng không bị công phá.

Trận
chiến lần này, Nam Triều đã đẩy lui quân Bắc Triều từ trong địa giới Nam Triều
về lại thuộc địa của Bắc Triều, đối với Nam Triều mà nói, có thể nói là đại
thắng. Vương Dục phái đại quân bố trí phòng bị bên bờ sông Thanh Minh, quân Bắc
Triều lại muốn tấn công vào địa giới Nam Triều cũng không còn dễ dàng như trước
nữa.

Hoa
Trước Vũ bị nội thương, không theo đội quân tiên phong trở về, hai ngày sau,
nàng mới về đến Dương Quan, Cơ Phụng Ly sai quân y đến định bắt mạch kiểm tra
thương thế cho Hoa Trước Vũ, đều bị nàng cự tuyệt. Nàng không muốn bị quân y
phát hiện ra mình là con gái, may mà trước đó Cơ Phụng Ly đã vận nội lực trị
thương cho nàng, biết nàng chỉ bị tổn thương nội lực, nghỉ ngơi điều dưỡng là
được, cho nên cũng không ép.

Hiện
giờ Hoa Trước Vũ đã là thống lĩnh Hổ Khiếu Doanh, nhưng vì bị thương, nên vẫn
chưa được sắp xếp vào ở bên cạnh quân trướng của Cơ Phụng Ly. Mỗi ngày, bếp
trưởng trong quân đều làm riêng cho nàng những món thích hợp để trị thương, sai
binh sĩ trong quân đưa đến.

Nhờ
trận chiến này, thanh danh của Bảo thống lĩnh cũng vang xa. Nhất là hành động
cản kị binh của nàng, đã thu phục được quân tâm ở Hổ Khiếu Doanh, ai nấy đối
với Hoa Trước Vũ chẳng những kính phục, mà còn thần phục sâu sắc.

Tuy
cũng có một số binh sĩ nhận ra Hoa Trước Vũ chính là thái giám Nguyên Bảo họa
loạn Đông Cung, nhưng chính điều đó chẳng hề làm tổn hại đến thanh danh của Hoa
Trước Vũ, cũng không có binh sĩ nào khinh bỉ nàng, ngược lại, cực kì thương tiếc
cho nàng. Bọn họ bất luận thế nào cũng không thấy có bất kì mối liên hệ gì giữa
Hoa Trước Vũ và yêu nghiệt họa chủ, một thiếu niên trí dũng song toàn như thế,
cho dù là thái giám, cũng sao có thể là yêu nghiệt họa chủ được? Hơn nữa tình
nghĩa xây đắp nên giữa những người cùng vào sinh ra tử trên chiến trường, càng
khó có thể bị lay động.

Chiến
sự giữa quân Bắc Triều và Nam Triều đã đến giai đoạn giằng co.

Mỗi
ngày, phía Nam Triều đều luyện binh, còn Hoa Trước Vũ ngoại trừ dưỡng thương
chỉ có dưỡng thương, cực kì buồn chán.

Điều
càng khiến Hoa Trước Vũ chán nản hơn là, đầu bếp do Cơ Phụng Ly phái đến nấu ăn
riêng cho nàng ngày ngày đều theo lời dặn của quân y làm cho nàng những món
thanh đạm giàu dinh dưỡng, nghe nói ăn thịt không có lợi cho việc hồi phục nội
thương. Điều đó Hoa Trước Vũ cũng biết, nhưng ăn chay nửa tháng trời, mồm miệng
nhạt thếch, nàng không thể chịu nổi nữa. Nàng bỗng vô cùng nhớ An, nếu cậu ta ở
đây, chắc chắn có thể giúp nàng vào rừng săn mấy con gà, nướng lên thơm nức.
Bình thì nàng không hi vọng gì được, cậu ta kiên quyết bắt nàng nghe theo lời
dặn của quân y.

Tối
nay, Hoa Trước Vũ dẫn theo hai hiệu úy của Hổ Khiếu Doanh, ngấm ngầm lẻn vào
khoảnh rừng bên cạnh quân doanh. Kể ra thú hoang trên núi cũng khá nhiều, nàng
ngồi khoanh chân đợi dưới gốc cây, chẳng mấy chốc hai hiệu úy đã quay lại,
trong tay một người cầm một con gà rừng, người kia cầm một con thỏ hoang, đều
đã được làm lông sạch sẽ dưới suối.

Hai
người nhặt ít cành củi, nhóm một đống lửa nhỏ, Hoa Trước Vũ nhanh tay nhét hết
những mắm muối gia vị trộm được từ trong bếp vào bụng gà và thỏ, tự mình nướng.
Ngày trước nàng cũng thấy An làm thế, nướng xong mùi vị chắc chắn sẽ rất ngon.

Chẳng
mấy chốc, thịt đã chín được một nửa, mùi thơm từ từ tỏa ra.

“Bảo
thống lĩnh, thịt nướng chín rồi huynh đừng ăn nhiều quá, huynh đã nói là chỉ
nếm vài miếng thôi đấy.” Một hiệu úy khẽ nói.

Hoa
Trước Vũ vội gật đầu cười đáp: “Được rồi, chỉ nếm thôi, chỉ nếm thôi.” Nàng chỉ
nếm một cái đã có thể hết cả một con gà rồi. Khó khăn lắm bọn họ mới tin, nếu
Bình An Khang Thái tất sẽ chẳng ai chịu tin nàng cả.

“Nếu
để tướng gia biết được, hai chúng tôi sẽ rất thảm đấy, tướng gia khi tức giận
vô cùng đáng sợ…” Một hiệu úy dè dặt nói.

“Đáng
sợ đến mức nào, nói ra thử xem.” Trong bóng đêm, một giọng nói dịu dàng trong
trẻo đột nhiên vang lên.

Hoa
Trước Vũ khẽ run tay, thịt nướng suýt thì rơi vào đống nửa.

Hai
hiệu úy sợ đến mực muốn nhảy dựng lên, thần sắc vô cùng kinh hoàng, hai người
run lẩy bẩy đứng dậy, hoang mang nhìn về phía tà áo trắng trong bóng tối, nói năng
lộn xộn: “Tướng gia, chúng tôi, lần sau không dám nữa!”

“Còn
không mau đi đi, nếu không ra sẽ trị các ngươi tội tự tiện rời khỏi quân doanh!”
Cơ Phụng Ly lại càng lạnh giọng.

Thế
là, hai hiệu úy ôm đầu bỏ chạy một cách rất không trượng nghĩa.

Hoa
Trước Vũ lạnh lùng “hừ” một tiếng, ngẩng đầu nhìn Cơ Phụng Ly đứng trong bóng
tối, vừa rồi nàng chuyên tâm nướng thịt quá, còn không biết hắn đến đây từ lúc
nào.

“Tướng
gia thính mũi quá, còn thính hơn cả Thương Vân nữa!” Hoa Trước Vũ khinh bỉ dẩu
môi châm chọc.

“Thương
Vân là ai?” Cơ Phụng Ly khoanh tay điềm nhiên dựa vào thân cây, ung dung hỏi.

“Là con chó nuôi ở nhà.” Hoa Trước Vũ trả lời
không hề khách sáo. Mũi thính như thế, có khác gì chó đâu?

Cơ Phụng Ly cũng không tức giận, khóe môi khẽ
cong lên, ẩn hiện một nụ cười say đắm lòng người, điên đảo chúng sinh.

Khó khăn lắm mới nướng chín được con gà, Hoa
Trước Vũ động ngón tay trỏ, xé một cái đùi bóng nhẫy, há miệng định cắn.

Trong bóng tối, Cơ Phụng Ly phất tay áo một cái,
một luồng gió xẹt qua, một cành cây đã cắm vào đùi gà, nàng hơi run tay, không
cầm vững được cái đùi, đành giương mắt nhìn miếng thịt thơm sực nức đã đến tận
miệng rơi xuống đất.

Hoa Trước Vũ tức giận, tên Cơ Phụng Ly chết bầm
kia, bắt nạt nàng khi nội công còn chưa khôi phục hả? Nàng kìm nén cơn giận
trong lòng lại xé chiếc đùi gà còn lại, lại một làn gió xé tới, lần này Hoa
Trước Vũ đã có phòng bị, vội vàng quay người, không ngờ Cơ Phụng Ly ngay cả
việc nàng sẽ tránh thế nào cũng đã tính trước. Thật không may, cái đùi gà này
cũng lại rơi xuống đất.

“Cơ Phụng Ly… ngươi…” Hoa Trước Vũ căm hận hét
lên.

Nàng đột nhiên đứng dậy, cầm thân mình con gà còn
lại quay người bỏ đi. Cơ Phụng Ly chậm rãi bước ra từ trong bóng tối, bàn chân
vừa chuyển động, thân hình như một luồng ánh sáng trắng, nháy mắt đã tới trước
mặt nàng, tay áo phất lên một cái, kình lực mạnh mẽ đã đánh thẳng vào con gà
nướng trong tay nàng.

Hoa Trước Vũ hoàn toàn nổi giận, không đợi tay áo
hắn vung lên, đã ném mạnh con gà xuống đất, quay người lao vào Cơ Phụng Ly.

Hai người du đấu dưới ánh lửa ảm đạm trong rừng,
hiện giờ nội lực của Hoa Trước Vũ không đủ, đương nhiên không phải đối thủ của Cơ
Phụng Ly. Cơ Phụng Ly cũng hoàn toàn không hề dùng toàn lực, chỉ đùa nàng cho
vui mà thôi.

Hoa Trước Vũ càng tức, chiêu thức càng lúc càng
mạnh, Cơ Phụng Ly không định đấu cùng nàng, khi nàng tấn công đến lần nữa, hắn
giơ chân lên, thân hình Hoa Trước Vũ lập tức ngửa ra phía sau, chuẩn bị ngã
xuống đất.

Cơ Phụng Ly lập tức đưa tay, Hoa Trước Vũ liền
ngã nhào vào trong lòng hắn.

Nàng cảm thấy cánh tay trên eo có lực mà nóng
bừng, trái tim run rẩy, toàn thân cứng đờ, không dám động đậy, thậm chí không
dám hít thở, trên mặt gắng hết sức tỏ vẻ như không. Nàng từ từ thẳng lưng, định
đứng dậy khỏi lòng Cơ Phụng Ly, lại thấy hắn mỉm cười cúi xuống, khẽ nói: “Được
rồi, đến đây thôi, hiện giờ ngươi không thể dùng nội lực, cũng không thể ăn
thịt được.”

Bầu trời xanh thẳm tĩnh mịch sau lưng, trong
không trung lấp lánh những vì sao, trời đất tĩnh lặng tươi đẹp. Dung nhan tuấn
mĩ trước mắt cúi xuống phía nàng, Hoa Trước Vũ bị ép lại ngã vào vòng tay hắn
thêm lần nữa, nhìn chăm chú vào nụ cười câu hồn nhiếp phách trong đôi mắt
phượng của người trước mắt, nàng bỗng nhiên hét lên: “Người không phải mẹ ta,
ngươi quản được chắc? Ta muốn ăn, ta bằng lòng không khôi phục nội lực đấy!”

Đúng là Cơ Phụng Ly nghiện quản thúc nàng thật
rồi, mỗi ngày ăn uống những gì đều do hắn sắp xếp đã đành, cũng không cho nàng
dẫn Hổ Khiếu Doanh huấn luyện, giờ lại còn không cho nàng ăn thịt.

Quát xong một câu, cánh tay trên eo lập tức cứng
đờ, nụ cười trong mắt Cơ Phụng Ly tựa như dòng nước đột nhiên đóng băng. Hắn
chậm buông Hoa Trước Vũ ra, quay người đi ra khỏi rừng, tà áo trắng lạnh lùng
trác tuyệt dần dần hòa lẫn vào bóng đêm.

Bộ dạng ủ rũ của hắn khiến Hoa Trước Vũ có phần
lấy làm lạ, nàng còn nhớ Cơ Phụng Ly mặt rất dày, không đến nỗi bị nàng quát
như thế mà đã dỗi đấy chứ? Nàng quay người đi đến bên cạnh đống lửa, trông thấy
con thỏ hoang đã nướng chín, liền lấy thịt thỏ từ trên giá xuống, dập tắt đống
lửa rồi cũng đi ra khỏi rừng. Chẳng mấy chốc, nàng liền đuổi kịp Cơ Phụng Ly,
giơ tay vứt thịt thỏ qua, “Thôi, ta không ăn nữa, tặng cho ngài đấy.” Vật lộn
một hồi, nàng chẳng còn lòng dạ nào ăn thịt nữa.

Cơ Phụng Ly giơ tay áo ra, cầm lấy con thỏ, giơ
tay xé một miếng thịt, bỏ vào miệng từ từ nhai.

“Ta nướng có ngon không?” Hoa Trước Vũ nheo mắt
hỏi.

Cơ Phụng Ly nở nụ cười, “Đương nhiên là ngon,
không ngờ tài nấu bếp của Bảo Nhi lại giỏi thế!”

“Đương nhiên rồi.” Hoa Trước Vũ đắc ý nói, chuyện
bếp núc, nàng là đồ đệ của An mà lại.

Cơ Phụng Ly đứng đó, sắc mặt cổ quái, hồi lâu mới
miễn cưỡng nuốt trôi được miếng thịt thỏ “ngon lành” đó.

Hôm sau, thức ăn mà đầu bếp mang đến cho Hoa
Trước Vũ hoàn toàn khác với mọi ngày. Bồ câu nướng tẩm mật ong, thịt kho tương
lá sen, canh gà nhung hươu bách hợp sa sâm, đều là những món có thịt. Hoa Trước
Vũ cười tít mắt nhìn thức ăn trên bàn, cầm đũa, hỏi với vẻ không tin: “Những
món này, có thật là để cho ta ăn không?” Cơ Phụng Ly cho phép nàng ăn thịt rồi
sao?

Đầu bếp gật đầu cười đáp: “Đúng thế. Có điều, đây
không phải là món mặn, đều là món chay, Bảo thống lĩnh nếm thử xem mùi vị thế
nào?”

Thịt kho và bồ câu thơm phức kia đều là món chay
ư? Hoa Trước Vũ không dám tin, gắp một miếng thịt bỏ vào miệng. Quả nhiên không
phải thịt thật, nhưng vẫn thơm ngon y như vậy, thậm chí, còn ngon hơn cả thịt
nữa.

“Thật không ngờ, tài nấu bếp của ngươi giỏi như
vậy, ngươi nói cho ta biết, cái này làm bằng thứ gì? Cách làm thế nào?” Hoa
Trước Vũ vừa ăn, vừa hỏi một cách hiếu kì.

Đầu bếp nghe thấy thế dẩu môi cười đáp: “Bảo
thống lĩnh thích ăn là được rồi. Có điều, những thứ này không phải do tôi nấu.
Tiểu nhân làm sao làm ra được những món ăn tinh tế thế này, có tài nấu ăn như
thế tiểu nhân đã vào cung làm ngự trù từ lâu rồi. Đây là do tướng gia đích thân
xuống bếp nấu đó.”

Hoa Trước Vũ đang ăn uống hả hê, nghe thấy thế
liền nghẹn một miếng thịt. Nàng vội uống mấy ngụm canh mới xuôi xuống được.
Không ngờ tài nấu ăn của Cơ Phụng Ly lại giỏi thế, đó cũng không phải điều kinh
ngạc nhất, kinh ngạc nhất là, hắn lại xuống bếp nấu cho nàng? Lần đầu tiên, Hoa
Trước Vũ đối diện với mĩ vị thơm ngon, mà lại có phần ăn chẳng biết mùi.

Chiều hôm đó, Cơ Phụng Ly sai thị vệ đến gọi Hoa
Trước Vũ qua đánh cờ.

Từ lâu Hoa Trước Vũ đã biết tài đánh cờ tuyệt
diệu của Cơ Phụng Ly qua Hoàng Phủ Vô Song, bản thân cũng đã lâu không được
chơi cờ, tay chân đúng là ngứa ngáy. Hiếm khi gặp được đối thủ như vậy, nàng
đáp một tiếng, liền theo thị vệ đi vào trong trướng của Cơ Phụng Ly.

Trên tấm thảm dày, bày một chiếc bàn gỗ đàn hương
màu đen khắc thành từng ô, Cơ Phụng Ly và Lam Băng đang ngồi ngay ngắn ở hai
đầu bàn, trên bàn bày một ván cờ.

Trong tay Lam Băng cầm một quân cờ trắng, lông
mày nhíu chặt, hoàn toàn tập trung nhìn vào bàn cờ, cờ trắng mãi mà không hạ
xuống được. Cơ Phụng Ly chơi cờ cùng hắn, thần sắc điềm nhiên hoàn toàn đối lập
với vẻ căng thẳng của Lam Băng. Hắn tựa nghiêng trên ghế, trong tay còn bưng
một chén trà từ từ thưởng thức.

Lam Băng đột nhiên nghiêng đầu trông thấy thị vệ
đã dẫn Hoa Trước Vũ vào, liền chậm rãi bỏ quân cờ trong tay xuống, cười nói: “Bảo
thống lĩnh đến rồi, tướng gia, tại hạ xin tránh qua một bên xem.”

Hoa Trước Vũ nhìn lướt qua Cơ Phụng Ly một cái,
ngồi lên chiếc ghế Lam Băng nhường cho, nói: “E rằng tướng gia sẽ không chơi cờ
với Nguyên Bảo đâu, chút tài mọn của ta sao sánh được với tướng gia.”

Cơ Phụng Ly từ từ đặt chén trà trong tay xuống,
thản nhiên nói: “Bản tướng rất muốn đọ sức với chút tài mọn của Nguyên Bảo một
phen.” Hắn dường như cố tình nhấn mạnh hai chứ “tài mọn,” trong mắt lóe lên một
tia bỡn cợt.

Hoa Trước Vũ cầm quân đen, Cơ Phụng Ly cầm quân
trắng, hai người bắt đầu đánh cờ. Quân cờ đầu tiên Hoa Trước Vũ đặt xuống Thiên
Nguyên chính giữa bàn cờ, Lam Băng trông thấy thế, nhìn nàng có phần kinh ngạc.
Hoa Trước Vũ hiểu vì sao hắn lại kinh ngạc, thông thường người đánh cờ đều khởi
thế từ trong góc, đi dọc biên, rồi mới tranh giành giữa bàn.

Cơ Phụng Ly lại không có vẻ gì ngạc nhiên, chỉ
ngấm ngầm chau mày, cầm quân trắng lên ứng phó.

Hai người đánh qua đánh lại, yên lặng hạ cờ. Ban
đầu đặt quân cơ xuống đều rất nhanh, dần dần càng ngày càng chậm.

Quân cơ đầu tiên Hoa Trước Vũ bắt đầu ở Thiên
Nguyên, xem ra quân này Thiên Nguyên bất lợi, nhưng một quân cờ định trung
nguyên mà khống chế bốn phương, cờ đặt xuống mỗi lúc một nhiều, những điểm quân
đen chiếm cứ cũng nhân lên gấp bội.

Cơ Phụng Ly trước sau không nhanh không chậm, kì
lộ của hắn cũng rất đúng quy cách, trông không thấy chỗ nào đặc biệt, nhưng Hoa
Trước Vũ cảm thấy, bất luận nàng làm khó cách nào, Cơ Phụng Ly đều thong dong
ứng phó, không chút sơ hở.

Cứ thế đánh đến nước thứ một trăm ba mươi, mỗi
lần hạ cờ, thời gian Hoa Trước Vũ cầm quân cờ suy nghĩ lại lâu thêm. Giữa bàn
cờ đen trắng, sai một quân sẽ thua cả bàn, cho nên nàng và Cơ Phụng Ly đều ngày
càng thận trọng.

Trời đã dần tối, nhưng dường như chẳng ai nhận
ra, chỉ có thị vệ một bên đứng dậy thắp nến, ánh sáng ấm áp lập tức rọi khắp
trướng.

Hoa Trước Vũ nhìn chăm chăm vào bàn cờ trước mắt,
giơ tay bưng chén trà bên cạnh lên, chậm rãi uống một ngụm. Đây là chén trà ban
nãy thị vệ pha cho nàng, nhưng trà đã nguội từ lâu, uống vào khiến nàng tỉnh
táo được hơn một chút. Nàng khẽ chau mày, đặt chén trà xuống. Cơ Phụng Ly chau
mày, khoát tay, thị vệ bên cạnh vội vã đem đổ chén trà nguội của Hoa Trước Vũ
đi.

Cơ Phụng Ly giơ tay lấy ấm trà Tử Sa[1],
rót đầy một chén, thong thả đưa đến trước mặt Hoa Trước Vũ.

[1] Tử Sa: một loại đất sét phổ biến ở Nghị Hưng,
Giang Tô, sau khi nung lên sẽ có màu nâu đỏ hoặc tím đen, thường dùng làm đồ
trà.

“Chi bằng hôm nay tạm đến đây đã, bàn cờ này để
mai lại đánh tiếp. Nguyên Bảo còn chưa khỏe, về nghỉ ngơi sớm đi.” Cơ Phụng Ly
bưng chén trà lên chậm rãi nói.

Hoa Trước Vũ bưng chén trà, nếm một ngụm. Đôi mắt
trong trẻo trước sau vẫn dán vào bàn cơ, nhưng trong lòng lại thầm kinh sợ. Mỗi
lần Cơ Phụng Ly hạ cờ, trông đều tựa như chẳng buồn để tâm, dường như đặt một
cách tùy ý, nhưng lúc này xem ra, quân trắng trên bàn cờ khắp nơi chiếu ứng lẫn
nhau, cả bàn đâu đâu cũng có, gần như không có quân nào nhàn rỗi hay bỏ phí cả.

Xem ra, hôm nay muốn thắng được hắn không phải
dễ. Nàng đặt chén trà xuống, đứng dậy cáo từ: “Tướng gia, ngày mai Nguyên Bảo
lại đến lĩnh giáo!” Nàng đứng dậy lui ra ngoài.

Cơ Phụng Ly uống một hơi cạn chén trà, đôi mắt
phượng khẽ nheo, nhìn chăm chú vào tàn cuộc trên bàn, khóe môi nở nụ cười dịu
dàng, “Dọn bàn cờ đi, nhớ đừng làm loạn các quân cờ lên.”

Lam Băng nhìn nụ cười trên môi Cơ Phụng Ly, trong
lòng chùng xuống, thất vọng đến vực sâu vô đáy. Thôi rồi! Đừng nói tướng gia,
ngay cả hắn cũng thấy Nguyên Bảo và tướng gia rất xứng đôi, chỉ đáng tiếc
Nguyên Bảo là đàn ông.

Đồng Thủ bước vào bẩm báo với Cơ Phụng Ly: “Tướng
gia, đội ngũ vận chuyển lương thảo Tây Giang Nguyệt đã đến Tương Ngư Quan, vài
ngày nữa sẽ đến đây.”

Cơ Phụng Ly gật đầu đáp: “Đồng Thủ, ngươi dẫn hai
vạn người đến tiếp ứng, lương thảo của triều đình e rằng chúng ta không đợi
được. Sắp sửa vào mùa đông rồi, chỗ lương thảo và quần áo rét này rất quan
trọng đối với chúng ta.”

Đồng Thủ y lệnh ra khỏi trướng.

Cơ Phụng Ly ngồi trước án, thần sắc thu lại, đột
nhiên trầm giọng nói: “Lam Băng, ngươi nói với Vương Dục, thiệp báo lần này
chúng ta đại thắng quân Bắc triều nhất định phải giữ lại không được gửi đi, gửi
cho triều đình một vài quân báo chiến sự gian nan, liên tiếp bại trận.”

Lam Băng nghiêm túc nói: “Vẫn là tướng gia suy
nghĩ chu toàn, những thám tử và tai mắt kia đã bị chúng ta loại bỏ từ trước,
hiện giờ đám người ở triều đình có lẽ đều đã như kẻ điếc. Có điều, như vậy thì
tiểu hoàng đế e là ngày ngày sẽ phải run rẩy lo sợ rồi.”

Cơ Phụng Ly cười nhạt, “Vô Thương không yếu đuối
như ngươi tưởng tượng đâu, có điều, để cậu ta lo lắng một chút cũng tốt. Còn
hơn là để đám người đó biết được tin chúng ta thắng trận, khởi sự ở kinh thành.”
Hiện giờ biên quan nguy cấp, người Bắc Triều lúc nào cũng có thể công phá Nam
Triều, bè lũ trong triều vẫn chưa dám manh động.

“Tướng
gia, thuộc hạ xin cáo từ!” Lam Băng chậm rãi lui ra khỏi trướng của Cơ Phụng Ly.

Bầu
trời ban đêm ở phương Bắc sâu như biển, ánh trăng rọi xuống bóng hình mờ ảo,
quân trướng dưới ánh trăng tựa như phủ một màn sương tuyết.


Phụng Ly đi một vòng trong doanh trại, liền về trong trướng giám quân. Hắn vừa
ngồi xuống uống một chén rượu, trong người bỗng nhiên dâng lên một luồng khí
nóng kì lạ, thân hình cũng nóng dần lên. Luồng khí nóng đi lên ngực, từ Đan
Điền chảy qua, nhanh chóng lan ra tứ chi. Trời lạnh thế này, mà hắn lấy quạt ra
quạt vài cái, vẫn thấy nóng nực khó chịu. Hắn cởi áo, giơ tay lên sờ da thịt
mình, chỉ thấy nóng đến mức đáng sợ, mà luồng khí nóng chảy khắp toàn thân, lúc
này đều dồn cả xuống phía dưới, tích tụ thành khát vọng, mạnh mẽ thiêu đốt con
người.

Ánh
mắt Cơ Phụng Ly đột nhiên trở nên lạnh giá, hắn có thể chắc chắn mình đã trúng
phải thứ độc gì, vội bảo Cơ Thủy, Cơ Nguyệt mời Đường Ngọc đến.

Đường
Ngọc trông bộ dạng của Cơ Phụng Ly, trong lòng kinh ngạc, giơ tay chuẩn mạch
cho Cơ Phụng Ly, sắc mặt lập tức sa sầm.

“Đây
là thứ độc gì?” Cơ Phụng Ly lạnh lùng hỏi, ngay cả thanh âm cũng trở lên khàn
khàn.

“Thanh
Ti Nhiễu!” Đường Ngọc trầm giọng nói, “Đây là một loại độc kích tình và gây mê,
phải dùng liên tục bảy bảy bốn mươi chín ngày, chất độc trong người tích lũy
đến một lượng nhất định rồi mới phát tác. Một khi phát tác, sẽ không cách gì
khống chế được.”

“Bảy
bảy bốn mươi chín ngày?” Cơ Phụng Ly lạnh lùng nheo mắt, ánh lửa lấp lánh phản
chiếu nơi đáy mắt, trong đôi mắt tràn đầy vẻ sắc bén. Người có thể trà trộn bên
cạnh hắn lâu như thế để hạ độc, rốt cuộc là ai?

“Thứ
độc này có thuốc giải không?” Cơ Phụng Ly thở dốc hỏi.

Đường
Ngọc lo lắng nói: “Ngoại trừ nữ nhân không còn cách nào khác giải được, cũng
không thể chịu đựng cho qua. Nhưng hiện nay trong quân doanh không có nữ nhân,
đúng là có kẻ muốn dồn tướng gia vào chỗ chết. Tướng gia, ngài hãy lấy hết sực
kiềm chế đã, ta sẽ sai Lam Băng đến châu huyện quanh đây tìm một cô gái tới,
mong có thể về kịp. Cơ Thủy, Cơ Nguyệt, hai người trông nom tướng gia cẩn thận,
ta đi xem y thư một lát, xem có cách gì tạm thời khống chế được không.”

Đường
Ngọc nói đoạn, vội vã lui ra ngoài.

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.