Phi hồ ngoại truyện - Chương 17

17

Vương Thị
huynh đệ toan giết Hồ Phỉ

Vương Kiếm Anh đột nhiên biến sắc, vội chạy vào
nội đường nhưng khuôn cửa thông vào trong cũng đã đóng chặt.

Chính giữa cửa vẽ hình bát quái đen sì như bằng gang
thép đúc nên. Hắn không dám đưa tay ra đẩy, tiến lại gần hai bước nữa liền cảm
thấy hơi nóng quạt vào mặt.

Té ra cả cửa sau cùng bị nung lên rồi.Vương Kiếm
Kiệt lớn tiếng hô:

- Thương tẩu tẩu! Tẩu tẩu làm trò quỷ gì vậy. Ra
đây mau.

Thanh âm hắn đã vang dội mà bốn vách đóng kín lại
càng vang dội hơn.

Quần hào bất giác đứng cả dậy nhìn quanh thì chẳng
thấy một khuôn cửa sổ nào.

Cửa vào mặt trước và mặt sau đều đóng chặt, đến
con ruồi cũng không bay ra được.

Mọi ngưòi ngơ ngác nhìn nhau, bây giờ mới tỉnh
ngộ.

Nguyên tòa nhà đại sảnh trong Thương Gia Bảo lúc
kiến tạo đã có chỗ dụng tâm. Họ không đặt cửa sổ, còn cửa ra vào đều bằng sắt
đúc. Tường vách cũng cực kì kiên cố.

Mã Hành Không vận kình vào hai cánh tay cầm chiếc
ghế dài giơ lên đạp vào tường đánh chát một tiếng. Cái ghế dài lập tức gẫy đôi.
Bụi trắng trên tường rào rào rớt xuống để lộ bên trong xây bằng đá hoa cương.

Vương Kiếm Anh đứng theo mã bộ, vận kình ra bàn
tay phóng song chưởng đánh vào tường vách.

Chưởng lực của hắn mãnh liệt phi thường. Nếu là
tường vách thường dù không xuyên thủng cũng bị nứt rạn. Nhưng tưởng vách ở đây
vừa dầy vừa kiên cố, chưởng lực của Vương Kiếm Anh đánh vào vẫn không chuyển
động mảy may.

Vương Kiếm Anh trong lòng rối loạn, không ngớt kêu
gọi:

- Thương tẩu tẩu! Tẩu tẩu làm gì vậy? Mở cửa mau!
Mở cửa mau!

Triệu Bán Sơn trầm tĩnh muốn tìm đường ra nhưng
lão nghĩ thầm:

- Nhà đại sảnh đã kiến tạo cách này là cố ý hại
người. Trên nóc nhà chắc cũng bố trí nghiêm ngặt không thể xông lên được.

Vương Kiếm Kiệt hô hoán mấy câu trong lòng khiếp
sợ. Hắn dừng lại đưa mắt nhìn huynh trưởng nhưng lão cũng chẳng có chủ ý gì.

Lúc này trong nhà đại sảnh còn chín người là Triệu
Bán Sơn, Hồ Phỉ, Tôn Cương Phong, Lữ tiểu muội, Vương thị huynh đệ, Mã Hành
Không, Từ Tranh, Ân Trọng Tường. Ngoài ra còn thi thể của Trần Vũ.

Trừ Lữ tiểu muội, tám người kia đều là những tay
hảo thủ võ lâm nhưng bị khốn trong sảnh đường kiên cố này, có võ công cũng
không thi triển được. Trong lúc nhất thời người nọ nhìn người kia không biết
thế nào?

Bỗng
nghe thanh âm the thé vọng lên:

- Các
vị tự mệnh là anh hùng hảo hán nhưng bữa nay muốn trốn ra khỏi tòa thiết sảnh ở
Thương Gia Bảo cũng muôn vàn khó khăn. Tòa thiết sảnh này do chính tay tiên phụ
Thương Kiếm Minh kiến tạo. Tuy y chết đã lâu nắm vẫn có thể hãm các vị vào đất
chết. Các vị anh hùng! Đã chịu phục chưa?

Mụ
nói rồi nổi lên một tràng cười the thé khiến mọi người nghe lông tóc đứng dựng
cả lên.

Quần
hào nhìn về phía phát âm thì thấy tiếng nói của Thương Lão Thái do lỗ chó chui
lọt vào trong nhà.

Vương
Kiếm Anh cúi xuống cho miệng vào lỗ chó chui la gọi:

- Đệ
phụ! Anh em ta đồng môn với Kiếm Minh, chỉ có ân tình chứ không thù oán mà sao
mụ lại giam hãm trốn này là nghĩa lý gì?

Thương
Lão Thái lại bật lên mấy tiếng cười rùng rợn.

Củi
khô bên ngoài đang cháy thỉnh thoảng bật tiếng nổ rắc rắc luồn qua lỗ chó chui
vào trong nhà, hiển nhiên ngọn lửa đang bốc mạnh.

Lại
nghe Thương Lão Thái cất tiếng ấm ớ:

- Kiếm
Minh bất hạnh bị gian tặc Hồ Nhất Đao sát hại. Các hạ đã có tình đồng môn với
Kiếm Minh đáng lý phải tìm cách báo thù cho y. Thế mà bữa nay gặp con kẻ thù, anh
em các hạ lại sợ người ngoài, tụ thủ bàng quan. Hạng người bất nghĩa như vậy
sống ở trên thế gian phỏng được ích gì?

Vương
Kiếm Anh đáp:

- Bữa
nay bọn ta mới biết tin Kiếm Minh sư đệ qua đời, lại không hiểu y bị hại về tay
Hồ Nhất Đao. Nếu mà biết trước thì dĩ nhiên đã báo thù cho y rồi.

Thương
Lão Thái cười lạt nói:

- Các
hạ là kẻ vô lương tâm, nói toàn chuyện lừa gạt.

Vương
Kiếm Anh giậm chân luôn mấy cái toan biện bạch bỗng nghe đánh “véo” một tiếng.
Một mũi tên bay qua lỗ chó chui bắn vào. Nếu Vương Kiếm Kiệt không nhanh mắt
vội lại ngăn thì Vương Kiếm Anh nằm phục dưới đất đã bị thương rồi.

Ân
Trọng Tường từ lúc bị Triệu Bán Sơn chặt gẫy kiếm, lẳng lặng không nói nửa lời.
Hắn nghĩ rằng mình chẳng dính líu gì vào vụ này mà đến đây bỏ mạng thì thật là
oan uổng, liền cất tiếng nói:

- Thương
Kiếm Minh dựng tòa thiết sảnh này định để gia hại ai?

Vương
Kiếm Anh tức giận đáp:

- Cha
này đã học nghệ ở nơi tiện phu không phải là người chính phái, hắn âm thầm dựng
lên nhà cửa kiểu này thì còn có hảo tâm gì nữa?

Hồ
Phỉ nghĩ bụng:

- Thương
Kiếm Minh không đánh lại gia gia ta mà dựng lên tòa thiết sảnh này dĩ nhiên là
muốn gia hại lão nhân gia, ai ngờ tên bị thịt đó lại chết về tay gia gia ta.

Lòng
gã nghĩ như vậy nhưng không nói ra, chỉ để ý quan sát bốn mặt tìm kế thoát
thân.

Hồ
Phỉ đoán thế là đúng. Thương Kiếm Minh cùng Hồ Nhất Đao vốn không quen biết.
Hắn kết mối thâm thù với Miêu Nhân Phượng và biết nhân vật mang ngoại hiệu Đả
Biến Thiên Hạ Vô Địch Thủ không nên dây vào. Nhưng có một ngày kia Miêu Nhân
Phượng tìm đến nhà mà tỉ võ không thắng được thì dùng tòa thiết sảnh này để
kiềm chế y.

Không
ngờ người tìm đến Thương Gia Bảo lại chẳng phải Miêu Nhân Phượng mà là Hồ Nhất
Đao.

Thương
Kiếm Minh vốn tính tự phụ, chẳng coi Hồ Nhất Đao vào đâu. Xảy cuộc chiến đấu, hắn
chưa kịp dùng đến thiết sảnh đã bị chặt đầu.

Mối
thù này Thương Lão Thái lúc nào cũng ôm ấp trong lòng. Mụ biết Hồ Nhất Đao chết
rồi mà con y là Hồ Phỉ võ công cực kì lợi hại. Mụ thấy mối thù khó trả liền
nhân cơ hội Triệu Bán Sơn đấu với Trần Vũ, quần hùng chú ý theo dõi cuộc chiến
cùng con trai lén lút ra khỏi sảnh đường đóng chặt cửa sắt cả ngả trước ngả sau
lại rồi chỉ huy gia đinh khuân củi chất đống phóng hỏa đốt lên.

Tòa
nhà thiết sảnh tường vách và cửa sắt rất dày, bề ngoài đã phóng hỏa mà mọi
người trong nhà vẫn chưa phát giác. Mãi đến lúc Trần Vũ bị tấm cửa sắt đốt chết
mới biết mình lâm vào cảnh cá chậu chim lồng, có mọc cánh cũng không bay thoát.

Mọi
người trong sảnh đường đi vòng quanh rất đỗi bàng hoàng.

May
tòa nhà này rất lớn, cửa sắt đã cháy đỏ hồng mà mọi người còn nhẫn nại được.

Triệu
Bán Sơn lên tiến:

- Chẳng
lẽ chúng ta chịu chết ở đây? Hãy đồng tâm hiệp lực đào một đường hầm để ra
ngoài.

Ân
Trọng Tường chau mày đáp:

- Ở
đây không có thuổng cuốc thì đường đất chưa thành người đã bị nướng chín rồi.

Từ
Tranh chỉ lo cho vị hôn thê Mã Xuân Hoa ở bên ngoài sảnh đường chẳng hiểu có
gặp nguy hiểm không.


là một tên lỗ mãng nóng nảy không đâu, chẳng tìm ra được biện pháp gì.

Bây
giờ gã nghe Triệu Bán Sơn nói tới chuyện đào đường hầm liền lớn tiếng phụ họa:

- Ân
gia nói đúng. Dù sao cũng còn hơn bó tay chịu chết.


rút đơn đao nậy viên gạch lớn để đào hầm thì đột nhiên một luồng khí nóng xông
lên.


giật nẩy mình, lại vung đao đâm xuống chỗ luồng khí nóng.

Bỗng
nghe đánh choang một tiếng. Đúng là tiếng sắt thép chạm nhau. Mọi người đều
kinh ngạc.

Vương
Kiếm Kiệt hỏi:

- Dưới
nền cũng bằng sắt đúc sao?

Hắn
liên tiếp dùng đao đào thêm mấy phiến gạch xanh thì quả nhiên phía dưới liền
thành một phiến. Nền nhà sảnh đường là một phiến sắt rất lớn. Như vậy việc đào
đường hầm dĩ nhiên không thể thực hành được.

Mọi
người càng kinh hãi vì sức nóng ở mặt đất mỗi lúc một tăng.

Từ
Tranh thóa mạ:

- Con
mẹ nó! Mụ hồ lang kia đốt lửa ở phía dưới thì tòa sảnh đường này biến thành cái
chảo sắt không lồ.

Hồ
Phỉ cười nói:

- Đúng
thế! Mụ muốn nấu chín người bọn ta để ăn thịt.

Quần
hào thấy khí nóng bốc lên cuồn cuộn lại càng kinh hãi.

Sau
một lúc trên đỉnh đầu cũng thấy hơi nóng. Nguyên nóc nhà cũng bằng thiết bản và
mặt trên đang xếp củi đốt.

Vương
Kiếm Anh đột nhiên nằm phục xuống trước lỗ chó chui la lên:

- Thương
gia đệ phụ! Mụ tha mạng bọn ta ra. Anh em ta sẽ giết thằng lỏi họ Hồ cho mụ.

Hồ
Phỉ nghe hắn nói vô lễ liền vung cước đá vào đít hắn.

Triệu
Bán Sơn cầm cánh tay gã kéo lại khiến chân gã đá vào quãng không.

Triệu
Bán Sơn khẽ bảo gã:

- Hiện
chúng ta đang lâm vào tình trạng nguy nan phải biết nghĩa đồng chu cộng tế.
Mình đừng gây lộn với mình, hãy nghĩ cách ra khỏi nơi đây đã.

Lão
nghĩ thầm:

- Chỉ
cần Thương Lão Thái chịu tha anh em họ Vương là ai cũng có cơ hội thoát thân.

Lại
nghe Thương Lão Thái đáp:

- Tính
mạng tên tiểu tạp chủng đó đã ở trong tay lão thân, cần gì phải các vị giúp đỡ?
Chỉ trong vòng nửa giờ hết thẩy các vị đều biến thành cục than. Ha ha! Trong đó
không có một bảo nhân nào. Thằng lỏi họ Hồ kia! Mã lão đầu tử! Trong sảnh đường
có mát không?


Hành Không chau mày chẳng nói gì.

Thương
Lão Thái lại bật tiếng cười như tiếng cú kêu vọ khóc. Mụ la lên:

- Mã
lão đầu tử! Con gái lão ta đã chiếu cố cẩn thận rồi. Lão cứ yên tâm đi. Ta kiếm
cho thị hàng ngàn hàng vạn tôn bảo nữ tế.


Hành Không lòng đau như cắt. Lão đã tuổi già, mình sống chết hay không chẳng
quan tâm mấy nhưng đứa con gái yêu độc nhất lạc lõng bên ngoài tất bị mụ già ác
độc hành hạ, cảnh đau khổ kể sao cho xiết?

Vương
Kiếm Anh đứng dậy nghé vào tai em nói thì thầm mấy câu.

Vương
Kiếm Kiệt lẩm nhẩm gật đầu.

Vương
Kiếm Anh lại nhìn Tôn Cương Phong, Triệu Bán Sơn chắp tay nói:

- Triệu
Tam Gia! Chúng ta cùng ở trong cơn hoạn nạn, tiểu đệ có lời khó nghe muốn nói.

Triệu
Bán Sơn dắt tay Hồ Phỉ đáp:

- Nhất
nhất đều theo lời Vương đại ca nhưng gia hại chú nhỏ này thì không được.

Nguyên
Triệu Bán Sơn thấy Vương thị huynh đệ châu đầu thì thầm đã biết hai người vì
muốn sống mà định giết Hồ Phỉ để năn nỉ Thương Lão Thái.

Vương
Kiếm Anh bị lão khám phá tâm sự và nói huỵch toẹt ra, mặt nổi sát khí miệng lớn
tiếng:

- Triệu
Tam Gia! Kẻ đối đầu với Thương Lão Thái chỉ có một mình thằng nhỏ đó. Oan có
đầu, nợ có chủ. Bao nhiêu người ở đây không lẽ phải làm quỷ để theo gã?

Hắn
đưa mắt nhìn mọi người nói tiếp:

- Các
vị huynh đệ! Như vậy có oan uổng hay không?

Ân
Trọng Tường liền nói theo:

- Ngoài
thằng này chẳng ai dính líu gì đến chuyện ở đây.

Vương
Kiếm Anh hỏi:

- Mã
lão tiêu đầu! Lão gia tính sao?


Hành Không tự nghĩ: Thương Lão Thái đã có thù với mình chưa chắc đã chịu buông
tha thầy trò mình nhưng tình thế trước mắt nguy hiểm dị thường, phải tìm cách
thoát thân cho mình đã. Hồ Phỉ sống hay chết lão cũng chẳng quan tâm.

Lão
liền đáp:

- Vương
đại gia nói đúng. Chuyện này không can thiệp đến người ngoài.

Vương
Kiếm Anh lại nói:

- Tôn
đại ca! Đại ca đưa mình vào chỗ nước đục này mới thật oan uỏng. Lão họ Trần
chết cháy rồi, thề là mối thù của đại ca cùng Lữ tiểu muội đã trả xong.

Tôn
Cương Phong nhận thấy hắn nói có lý nhưng trong lòng rất nể Triệu Bán Sơn, không
tiện công nhiên đối nghịch liền nói:

- Triệu
Tam Gia! Chẳng phải tiểu đệ không nghĩ đến điều nghĩa khí nhưng Triệu Tam Gia...

Triệu
Bán Sơn lớn tiếng ngắt lời:

- Các
vị sáu người mà bọn tại hạ chỉ có hai. Chúng ta hãy coi xem họ Hồ, họ Triệu
chết trước hay họ Vương, họ Ân các vị chết trước.

Lão
nói rồi đứng chắn trước mặt Hồ Phỉ thần oai lẫm liệt.

Bình
thời diện mục Triệu Bán Sơn rất hiền từ, nói năng hòa nhã, lòng dạ mềm, hai chữ
“nhân hiệp” lại rất coi trọng. Lão nói mấy câu như chém đinh chặt sắt chẳng nể
nang gì nữa.

Bọn
Vương thị huynh đệ một là sợ bản lãnh Triệu Bán Sơn rất cao, hai là thấy mình
ham sống sợ chết tỏ ra con người bất nghĩa nên không dám xông vào động thủ.
Nhưng con người gặp lúc nguy nan sinh tử, chân tướng tất bị bại lộ, không còn
giả dối được nữa.

Quần
hùng cảm thấy bàn chân mỗi lúc một nóng bỏng, không đứng vững được nữa. Ai nấy
liền kéo ghế dài ghế ngắn để đứng lên.

Vương
Kiếm Kiệt giơ thanh Bát Quái Đao lên hô:

- Triệu
Tam Gia! Bữa nay tiểu đệ cam bề đắc tội.

Hắn
đưa tay trái vẫy Ân Trọng Tường, Mã Hành Không, Từ Tranh rồi hô lớn:

- Chúng
ta sóng vai tiến lên.

Hắn
biết Tôn Cương Phong quyết chẳng thể nào giúp mình đối nghịch với Triệu Bán Sơn
nhưng thấy bên mình năm người chọi với một già một trẻ cũng có nhiều phần thắng
rồi.

Mọi
người tới tấp lấy binh khí ra, chỉ còn chờ Triệu Bán Sơn chuyển động thân hình
là năm người vung đao kiếm đồng thời đánh tới.

Cuộc
động thủ này xẩy ra tất ai cũng liều mạng vì thấy trong sảnh đường mỗi lúc một
thêm nóng rát. Chần chờ một khắc là thêm một phần nguy hiểm.

Hồ
Phỉ bụng bảot dạ:

- Vì
một mình ta mà mấy người phải chết theo. Vương thị huynh đệ chết chẳng có gì
đáng tiếc. Nhưng Triệu Tam Gia là một bậc đại anh hùng, đại hảo hán thì khi nào
để lão vì ta mà uổng mạng? Bây giờ khai diễn cuộc đấu thì dù ta cùng Triệu Tam
Gia giết được bọn họ rồi, mình vẫn khó lòng thoát nạn. Xem chừng chỉ mình ta
chịu chết về tay Thương Lão Thái mới cứu được tính mạng của Triệu Tam Gia.


thấy anh em Vương thị lăm le chỉ chực động thủ nhưng chưa ai dám ra tay trước.
Gã quyết định chủ ý rồi, dõng dạc hô:

- Các
vị hãy khoan rồi hãy động thủ.


cúi xuống thò đầu qua lỗ chó chui lớn tiếng gọi:

- Thương
Lão Thái! Tại hạ ở đây không nhúc nhích. Lão Thái phóng tiêu bắn chết tại hạ
rồi mở cửa buông tha Triệu Tam Gia ra.

Thương
Lão Thái ngửa mặt lên trời cười rộ. Mụ móc kim tiêu trong bọc ra, miệng hô:

- Kiếm
Minh! Kiếm Minh! Bữa nay tiện thiếp ra tay báo thù cho chàng đây.

Mụ
đưa tay mặt lên. Một mũi kim tiêu bôi thuốc độc nhằm bắn tới trước mặt Hồ Phỉ.

Hồ
Phỉ thấy ánh kim quang lấp loáng. Mũi kim tiêu bắn tới huyệt Mi Tâm. Gã nhắm
mắt lại nghĩ thầm:

- Thương
Lão Thái bắn chết ta rồi là thỏa mãn tâm nguyện. Mụ chẳng có thù oán gì với Triệu
Tam Gia, tất buông tha lão.

Giữa
lúc ấy, đột nhiên chân phải gã bị kéo mạnh một cái. Người gã lùi lại rồi bật
lên cao. Gã mở mắt ra nhìn thấy mình đang chơi vơi trên không, liền vươn tay
bám vào cột nhà, nhẹ nhàng hạ xuống. Gã thấy Triệu Bán Sơn tay cầm mũi kim tiêu
thì ra lão cứu mạng gã.

Vương
Kiếm Anh thấy Hồ Phỉ xả thân cứu người lại bị Triệu Bán Sơn cản trở, hắn không
khỏi tức giận đáp:

- Họ
Triệu kia! Bậc đại trượug phu phải biết đường ân cần phân minh. Vụ này không
liên quan gì đến chúng ra. Gã đã tự nguyện chịu chết sao lão còn nhúng tay vào
làm chi.

Triệu
Bán Sơn mỉm cười không đáp.

Lão
quay lại hỏi Hồ Phỉ:

- Tiểu
huynh đệ! Vừa rồi tiểu huynh đệ đưa được đầu ra ngoài lỗ chó chui phải không?

Hồ
Phỉ đáp:

- Đúng
thế!


thấy vẻ mặt lão rất bình tĩnh, miệng lại mỉm cười, tựa hồ đã tìm ra được kế
thoát thân liền nói:

- Triệu
bá bá! Nên thế nào xin bá bá chỉ giáo.

Triệu
Bán Sơn đáp:

- Đầu
là vật rắn không thể co lại được. Bả vai mình đều mềm nhũn.

Hồ
Phỉ lĩnh hội liền. Gã kêu lên:

- Phải
rồi! Đầu đã chuồn ra được thì mình cũng chui ra được.


liền cởi áo cuốn thành một bó đội lên đỉnh đầu, một là để chuồn ra cho dễ, hai
là để đề phòng mũi kim tiêu tôi chất độc của Thương Lão Thái.

Triệu
Bán Sơn lại nói:

- Tiểu
huynh đệ hãy lùi lại sau để Triệu mỗ mở đường cho.

Từ Tranh la lên:

- Không xong! Triệu tam Gia mập ú như vậy thì chui
qua làm sao được.

Triệu Bán Sơn nổi lên tràng cười khanh khách, không
lý gì đến gã, lão cúi xuống giơ hai tay lên một cái. Một mũi tụ tiễn phóng qua
lỗ chõ chui ra ngoài.

Bỗng nge một tên trang đinh kêu thét lên: - Chân...
chân... chân ta...

Hiển nhiên chân gã bị trúng tiêu.

Triệu Bán Sơn rúng động tay trái. Lão lại phóng
mũi kim tiêu của Thương Lão Thái ra ngoài.

Nhưng lần này không thấy động tĩnh gì, chắc mọi
người đều đã tránh ra.

Bỗng có người la:

- Mau mau vít lỗ chó chui lại.

Thương Lão Thái quát:

- Không được cử động! Để ta nghe bọn chúng kêu la
lúc bị nướng cháy. Các ngươi cứ tránh ra một bên là được. Ám khí có đi đường
vòng đâu mà sợ?

Triệu Bán Sơn giơ hai tay lên luôn mấy cái. Hơn
chục mũi ám khí liên tiếp bắn ra đường thế đạo gấp rút dị thường. Mũi nào cũng
ra xa đến ngoài mười trượug.

Lão phóng gần hai chục mũi tên rồi dùng tay trái
khẽ đẩy vào sau lưng Hồ Phỉ.

Hồ Phỉ xô về phía trước. Gã đưa bọc áo ra ngoài.

Thương Lão Thái đã đề phòng. Dưới ánh hỏa quang mụ
thấy một vật đen sì chuồn qua lỗ chó chui liền vung thanh Tử Kim Đao chém đánh
vèo một cái, trúng vào mớ áo.

Mụ cảm thấy chỗ đao chém xuống mềm nhũn, biết là
không trúng đích vội nhấc đao lên.

Hồ Phỉ đã đưa tay ra đón được, xoay đi một cái
chụp được cổ tay mụ, tiếp theo cái đầu gã chuồn qua lỗ chó chui ra ngoài.
Thương Lão Thái la lên một tiếng.

Thương Bảo Chấn nhảy vọt tới vung đao nhằm chém
xuống đầu Hồ Phỉ.

Lúc này cả vai Hồ Phỉ cũng thoát ra ngoài rồi nhưng
lỗ chó chui chật quá, ngực gã cùng cánh tay trái trong lúc nhất thời còn bị kẹt
chưa chuồn ra được. Gã đành mượn cổ tay Thương Lão Thái để hất lên.

Choang một tiếng! Hai thanh đao của hai mẹ con
đụng nhau.

Thủ pháp này là công phu Tá Lực Đả Lực mà Hồ Phỉ
mới được Triệu Bán Sơn truyền thụ.Gã là người thông tuệ hơn đời, vừa học đã sử
dụng được ngay, nếu không tất mất mạng dưới lưỡi đao của Thương Bảo Chấn rồi.

Triệu Bán Sơn nghe tiếng song đao đụng nhau, lại
thấy mình Hồ Phỉ chưa chuồn ra ngoài được, lão liền vận động Thái Cực nhu kình
đầy đùi gã một cái.

Hồ Phỉ không tự chủ được, vọt lên không, vừa gặp
lúc thanh đao của Thương Bảo Chấn chém xuống. Nhát đao này kình lực rất mạnh
chém vào tường xây bằng đá hoa cương. Tia lửa bắn tung tóe. Lưỡi đao quằn lại.

Hồ Phỉ ở trên không lội đi một vòng. Trong ánh hỏa
quang, gã nhìn thấy Thương Lão Thái quét ngang thanh đao để chém chân mình vội
dùng phẽn Thiên Cân Trụy hạ xuống thật mau.

Bỗng nghe đánh vèo một tiếng. Thanh Bát Quái Đao
lướt qua trên đỉnh đầu gã.

Hồ Phỉ chân chưa chấm đất đã xoay tray trái lại
thi triển công phu Không Thủ Nhập Bạch Nhận đoạt thanh đao trong tay Thương Lão
Thái.

Thương Lão Thái thấy cừu nhân sắp chết rồi mà lại
sống sót, mắt mụ đỏ sòng, mụ vung Bát Quái Đao chém lên chém xuống, đâm ngang
đâm dọc.

Hồ Phỉ tay không tấn công mấy chiêu mà chẳng chiếm
được chút tiện nghi nào.

Lại nghe bọn trang đinh lớn tiếng hô hoán. Trong
cành khói lửa, Thương Bảo Chấn cầm đao xông lại.

Hồ Phỉ nghĩ tới lúc này trong sảnh đường lửa nóng
dị thường. Nếu cuộc chiến kéo dài là bọn Triệu Bán Sơn khó nỗi bảo toàn tính
mạng.

Gã biết rằng nhân mạng trong sảnh đường hoàn toàn
trông vào mình. Gã có đả bại mẹ con Thương Lão Thái trong khoảnh khắc và đuổi
tan bọn trang đinh mở cửa sảnh đường mới cứu vãn được nguy cơ cho họ.

Trong lòng nóng nẩy, gã đưa hai bàn tay bằng xương
thịt xuyên qua xuyên lại giữa hai thanh đao, liều mạng chiến đấu.

Mẹ con Thương Lão Thái cũng biết cuộc chiến đấu
này can hệ đến sự tồn vong sinh tử của mình nên đánh rất rát. Song đao rít lên
veo véo như hai con rắn lớn vây quanh Hồ Phỉ.

Trong nhà đại sảnh, Triệu Bán Sơn cùng bọn Vương
thị huynh đệ đều xúm xít bên cạnh lỗ chó chui mà lắng tai nghe cuộc đấu giữa Hồ
Phỉ và mẹ con Thương Lão Thái xem ai thắng ai bại.

Vương thị huynh đệ tuy ghét cay ghét đắng Hồ Phỉ
nhưng lúc này lại cùng một ý nghĩ với Triệu Bán Sơn là mong gã giết được mẹ con
Thương Lão Thái cho lẹ.

Khí nóng trong nhà đại sảnh mỗi lúc một thêm khủng
khiếp, cơ hồ chịu không nổi.

Bàn ghế bị sức nóng làm cho nức toác, nến sáp nóng
quá chảy hết ra.

Báo cáo nội dung xấu