Phi hồ ngoại truyện - Chương 20
20
Nghe thảm kịch anh hùng nóng tiết
Phụ
nhân kêu bằng Chung Tứ Tẩu, không lý gì đến lão chủ quán vẫn lúc khóc lúc cười
hướng về phía tửu lâu đập đầu.
Chủ
quán vẫy tay một cái. Hai tên đại hán từ trong tửu lâu đi ra. Một tên đoạt lấy
con dao thái rau của mụ, còn một tên đẩy mạnh một cái khiến người mụ lăn lóc ra
đến giữa đường phố.
Chung
Tứ Tẩu đứng dậy vẻ mặt ngơ ngác, hồi lâu không nói gì. Đột nhiên mụ đấm ngực
cười rộ gầm lên:
- Thằng
con Tiểu Tam bảo bối kia! Ngươi chết thật là khổ sở. Hoàng Thiên có mắt, ngươi
đừng trộm gà chó nhà người ta mà ăn.
Hán
tử đoạt con thái rau của mụ giơ lên quát:
- Mụ
còn nói nhăng nói càn là ta chém một nhát.
Chung
Tứ Tẩu chẳng sợ hãi gì, vẫn kêu gào khóc lóc.
Chủ
quán thấy những người hàng phố đều lộ vẻ giận dỗi ra điều đồng tình với mụ, lão
hít một hơi thuốc lào sòng sọc, nhả một luồng khói trắng rồi vẫy tay ra hiệu
cho hai hán tử trở vào tửu lâu.
Hồ
Phỉ thấy chủ quán khinh khi một người đàn bà cũng lấy làm điên không hiểu đạo
lý. Bỗng nghe ở bàn phía sau, hai tửu khách đang thì thầm nghị luận.
Một
người nói:
- Vụ
này Phụng lão gia nóng nẩy quá. Lão gia bức tử một người phải chết oan e rằng
sẽ gặp báo ứng.
Hồ
Phỉ nghe nói câu này, trong lòng run lên.
Người
khác nói:
- Cái
đó cũng không phải lỗi ở Phụng lão gia. Trong nhà mất cắp người ta tra hỏi là
chuyện thường. Ai bảo mụ điên khùng này mổ bụng moi ruột đứa con thân sinh của
mình?
Hồ
Phỉ nghe nói mấy câu sau cùng không nhẫn nại được nữa, đột nhiên xoay mình lại.
Chàng
thấy hai người vừa nói đều vào trạc bốn mươi tuổi. Một người mập ú, một người
gầy nhom. Cả hai cùng mặc áo trường bào bằng gấm đoạn. Coi phục sức đều ra vẻ
phú thương.
Hai
người thấy Hồ Phỉ quay lại, đưa mắt nhìn nhau, không nói gì nữa.
Hồ
Phỉ biết loại người này rất nhát gan sợ phiền lụy. Nếu chàng có hỏi họ cũng
chối phắt là không biết chứ chẳng khi nào kể rõ đầu đuôi.
Chàng
liền đứng dậy chấp tay xá dài, vẻ mặt niềm nở hỏi:
- Hai
vị lão bản! Từ buồi chia tay ở Quảng Châu, thấm thoắt đã mấy năm chưa được gặp
mặt.
Hai
vị mạnh giỏi chứ?
Hai
người này vốn không quen biết chàng mà nghe khẩu âm lại là người tỉnh khác nên
rất lấy làm kì. Nhưng mọi người buôn bán lấy chuyện hòa khí sinh tài liền chấp
tay hoàn lễ đáp:
- Ông
bạn mạnh giỏi chứ?
Hồ
Phỉ cười nói:
- Chuyến
này tiểu đệ đến Phật Sơn Trấn đem đi một vạn lạng bạc, tưởng mua một chuyến
hàng nhưng đất lạ người đông còn đang ngần ngại. Bữa nay được gặp hai vị thật
là may quá! Tiểu đệ nhờ hai vị chứng kiến cho. Khách hàng của tiểu đệ tuy ra vẻ
người có tiền nhưng một vạn lạng bạc chẳng phải tầm thường mà không đưa vào chỗ
chắc chắn thì thật là phiền. Mong hai vị giúp cho.
Hai
người kia nghe nói đến khoản tiền một vạn lạng bạc đã thấy vui dạ đồng thanh
đáp:
- Vậy
mời lão huynh đệ qua đây uống với nhau một chung rồi thủng thẳng nói chuyện
được chăng?
Hồ
Phỉ chỉ mong có thế, khi nào còn từ chối.
Chàng
liền cầm đũa chén qua ngồi bên ngay.
Chàng
lộp chộp hỏi ngay:
- Vừa
rồi nghe hai vị nói tới vụ bức tử nhân mạng gì đó, tiểu đệ muốn thỉnh giáo.
Hai
người biến sắc toan chối từ nhưng Hồ Phỉ đã luồn tay xuống gầm bàn đưa từ tả
qua hữu chộp lấy cổ tay hai người bóp mạnh một chút.
Hai
người “ối” lên một tiếng, sắc mặt lợt lạt.
Tiểu
nhị đứng ở đầu cầu thang và các thực khách nghe tiếng là đều quay đầu nhìn lại.
Hồ
Phỉ khẽ quát:
- Không
được lên tiếng!
Hai
người khi nào còn dám chống lại, đành gượng cười.
Mọi
người thấy chẳng có chuyện gì cũng không chú ý đến nữa.
Cổ
tay hai người bị Hồ Phỉ nắm giữ khác nào đống đai sắt, không nhúc nhích được.
Hồ
Phỉ khẽ nói:
- Tại
hạ vốn là một tên đại đạo giết người không gớm tay nhưng hiện nay đã cải tà quy
chính, học nghề buôn bán làm ăn, cần một vạn lạng bạc mua hàng mà không có
tiền. Vậy mượn mỗi vị năm ngàn lạng.
Hai
người giật mình kinh hãi đồng thanh ấp úng đáp:
- Tiểu
đệ... tiểu đệ... không có...
Hồ
Phỉ nói:
- Được
rồi! Các vị đem vụ Phụng lão gia bức tử nhân mạng nói cho tại hạ hay. Vị nào
nói được rành mạch, tại hạ không cần mượn tiền nữa. Vạn lạng bạc này sẽ lấy ở
nơi người khác.
Hai
người tranh nhau đáp:
- Tiểu
đệ xin nói! Tiểu đệ xin nói!
Lúc
trước chẳng ai chịu nói, bây giờ sợ một mình phải gánh một vạn lạng bạc, đâm ra
tranh nhau đòi nói cả.
Hồ
Phỉ thấy mình chơi kiểu này thu lượm được kết quả.
Chàng
nghe tiếng nói của hán tử phương Bắc rõ ràng hơn liền trỏ vào hắn bảo:
- Ông
bạn mập nói trước đi! Lát nữa sẽ tới lượt ông bạn ốm. Vị nào nói không được rõ
ràng tức là trái chủ ý của lão gia.
Dứt
lời chàng buông cổ tay hai người, cởi bọc đeo trên lưng xuống, mở lấy thanh
cương đao sáng loáng.
Hai
người ngơ ngác nhìn nhau, miệng há hốc ra không ngậm lại được, trống ngực đánh
hơn trống làng.
Hồ
Phỉ đưa hai tay lên đầu hai người sờ, tựa hồ để tìm bộ vị xuống đao. Hai người
sợ quá, sắc mặt tái mét.
Hồ
Phỉ lẫm nhẩm gật đầu, tự nói để mình nghe:
- Hay
lắm! Hay lắm!
Rồi
chàng cất đao vào bọc.
Nhà
buôn mập ú vội nói:
- Thiếu
gia! Tiểu nhân xin nói và bảo đảm nói rành mạch hơn y.
Nhà
buôn ốm nhắt cũng lên tiếng:
- Cái
đó chưa chắc. Hãy để tiểu đệ nói trước cho.
Hồ
Phỉ sa sầm nét mặt, dằn giọng:
- Lão
gia đã bảo để y nói trước. Làm gì mà ngươi vội thế?
Nhà
buôn ốm nhắt vội vâng dạ luôn miệng.
Hồ
Phỉ hỏi:
- Ngươi
không tuân lệnh ta phải phạt mới được.
Nhà
buôn ốm nhắt chẳng còn hồn vía nào nữa nhưng nhà buôn mập ú lại lộ vẻ tươi lên.
Hồ
Phỉ nói tiếp:
- Rượu
nhắm sơ sài thế này sao phải đạo thết khách? Mau kêu lấy một bàn thịnh soạn
hạng nhất đem ra đây.
Nhà
buôn ốm nhắt thấy được phạt nhẹ khác nào ân xá, liền kêu tiểu nhị lại bảo dọn
một bàn cơm rượu đáng giá năm lạng bạc.
Tiểu
nhị thấy Hồ Phỉ ngồi chung với bọn này rất đỗi kinh ngạc. Gã nghe nói đến dọn
một thôi đến năm lạng vạn liền hỉ hạ, vâng dạ liên thanh.
Hồ
Phỉ thò đầu ra ngoài cửa sổ nhìn xuống đường thấy mụ Chung Tứ Tẩu đầu tóc rũ
rượi ngồi dưới đất trên đường phố đối diện. Mụ ngửng đầu trông trời, miệng lảm
nhảm mà không hiểu nói gì.
Nhà
buôn mập nói:
- Thiếu
gia! Tiểu nhân thuật lại vụ này nhưng thiếu gia đừng cho ai hay là tiểu nhân
nói.
Hồ
Phỉ chau mày đáp:
- Ngươi
không nói thì thôi để cho y nói.
Chàng
quay qua ngó nhà buôn ốm nhắt.
Nhà
buôn mập ú vội nói:
- Tiểu
nhân xin nói! Bẩm thiếu gia! Phụng lão gia đây tên gọi là Phụng Thiên Nam là
một tay đại tài chủ ở Phật Sơn. Y mang tước hiệu là...
Nhà
buôn ốm nhắt nói luôn:
- Là
Nam Bá Thiên.
Hồ
Phỉ khẽ quát:
- Ai
bảo ngươi nói xen vào?
Nhà
buôn ốm nhắt cúi đầu xuống không dám nói nữa.
Nhà
buôn mập ú kể tiếp:
- Phụng
lão gia mở một tiệm cầm đồ lớn ở Phật Sơn Trấn kêu bằng “Anh Hùng Đường Phố” và
một tòa tửu lâu, tức là “Anh Hùng Lâu” này. Phụng lão gia tiền nhiều thế mạnh, giao
du rất rộng. Võ nghệ của lão gia vào hạng đệ nhất ở Quảng Đông.
Hắn
dừng lại một chút rồi tiếp:
- Người
ở thị trấn còn thì thầm bàn tán: Mỗi tháng ở Việt Đông, Việt Tây, Việt Bắc ba
nơi vẫn có người đưa tiền về kính biếu. Nghe nói Phụng lão gia lại làm chưởng
môn phái Ngũ Hổ gì gì đó. Anh em phái Ngũ Hổ ở các nơi mà phát tài cũng trích
một phần đưa về cho lão gia. Đó là công việc trên chốn giang hồ. Tiểu nhân
không được biết rõ.
Hồ
Phỉ gật đầu đáp:
- Phải
rồi! Hắn là một đại tài chủ mà cũng là cường đạo, ngồi một nơi để mà chia sẻ
của ăn cướp.
Hai
nhà buôn đưa mắt nhìn nhau nghĩ thầm:
- Chính
gã cũng là quân ăn cướp như Nam Bá Thiên sao còn chê người ta?
Hồ
Phỉ đã hiểu rõ tâm ý hai người liền cười nói:
- Giữa
ta và Phụng lão gia chẳng có tình bằng hữu chi hết. Vậy hắn làm sao các ngươi
nói đúng làm vậy, bất tất phải giấu giếm.
Nhà
buôn mập ú kể tiếp:
- Nhà
Phụng lão gia này gồm năm tòa liền, kể ra đã lớn lắm. Nhưng lão gia mới đây lấy
một phòng Thất di thái nên muốn xây thêm một tòa kêu bằng Thất Phụng Lâu gì gì
đó để cho vị di thái thái kia ở.
Nhà
buôn mập ú dừng lại một chút rồi nói tiếp:
- Phụng
lão gia đi coi đất đã vừa ý khu vườn rau của Chung Tứ Tẩu. Mảnh đất này chỉ
rộng hai mẫu mấy sào, do Chung A Tứ trồng rau làm kế sinh nhai. Một nhà năm
miệng ăn trông vào vườn rau đó mà sống. Phụng lão gia liền cho gọi Chung A Tứ
tới đòi mua khu đất với giá năm lạng bạc. Dĩ nhiên Chung A Tứ không chịu.
Phụng
lão gia trả thêm mười lạng. Chung A Tứ vẫn không chịu, nói dù một trăm lạng
cũng không bán vì có một trăm lạng bạc rồi ăn cũng hết. Nhưng còn mảnh vườn thì
hàng ngày bới đất tươi nước là một nhà mấy người không bao giờ chết đói.
Phụng
lão gia tức giận đuổi Chung A Tứ ra rồi hôm qua xẩy chuyện.
Nhà
buôn thở phào một cái kể tiếp:
- Trong
hậu viện của Phụng lão gia có nuôi mười con ngỗng béo. Hôm qua đột nhiên mất
một con. Gia đinh bảo Tiểu Nhị và Tiểu Tam nhà họ Chung bắt trộm.
Khi
tìm đến vườn rau quả nhiên thấy có nhiều lông ngỗng.
Hồ
Phỉ chăm chú lắng tai nghe thấy thương gia dừng lại cũng không hỏi.
Nhà
buôn mập ú kể tiếp:
- Chung
Tứ Tẩu kêu oan. Mụ nói là hai đứa con mụ trước nay vẫn giữ khuôn phép, quyết
chẳng lấy trộm đồ của ai. Đám lông ngỗng đó là do người ngoài vứt vào. Bọn gia
đinh kiếm Tiểu Nhị, Tiểu Tam tra hỏi thì hai đứa cũng bảo không ăn cắp.
Phụng
lão gia hỏi:
- Sáng
sớm hôm nay các ngươi ăn gì?
Tiểu
Tam đáp:
- Ăn
thịt.
Phụng
lão gia vỗ bàn quát mắng:
- Tiểu
Tam thú nhận rồi mà còn cãi là không ăn cắp ư?
Lão
liền kêu người nhà cầm cáo trạng lên kiện ở huyện Nam Hải. Chẳng bao lâu trên
huyện cho sai dịch đến bắt Chung A Tứ khóa tay đưa đi.
Chung
Tứ Tẩu biết nhà mình tuy nghèo nhưng hai đứa con rất ngoan ngoãn mà lại khiếp
sợ Phụng gia, quyết chẳng khi nào ám vào bắt trộm ngỗng ăn thịt. Mụ đến Phụng
gia lý luận bị Phụng lão gia đánh đuổi.
Chung
Tứ Tẩu lên huyện Nam Hải kêu oan cũng bị sai dịch đuổi ra khỏi nha môn.
Tri
huyện lão gia đã được lời ủy thác của Phụng lão gia liền sai đánh đập Chung A
Tứ chỉ còn thoi thóp thở thở.
Chung
Tứ Tẩu vào thăm thấy trượug phu khắp mình máu thịt bầy nhầy, không nói lên nên
lời lời, chỉ hầm hồ kêu la:
- Đừng...
bán đất. Đừng bán... đất. Không ăn cắp... không ăn cắp...
Chung
Tứ Tẩu bồn chồn trong dạ, đâm liều. Mụ chạy về nhà một tay dắt Tiểu Tam, một
tay cầm dao thái rau, kêu hàng xóm đến cùng ra tổ miếu.
Những
người hàng xóm tưởng mụ đến phát thệ trước thần linh nên đi theo để chứng kiến.
Nhà
buôn mập ú kể tới đây rồi nói:
- Tiểu
nhân ở gần nhà Chung Tứ Tẩu nên cũng theo mụ đi coi.
Chung
Tứ Tẩu quỳ lạy trước tượng Bắc Đế gia và khấn:
- Bắc
Đế gia gia! Thằng nhỏ con của tiểu phụ quyết chẳng thể vào nhà người ta ăn cắp
ngỗng được. Năm nay nó mới lên bốn tuổi, chưa nói sõi. Nó nói trước mặt tài chủ
gia ăn thịt gì đó mà cả nhà tiểu phụ phải chịu mối oan khiên khó bề biện bạch.
Tham quan lại ăn của đút, xử sự bất minh. Chỉ còn trông vào Bắc Đế gia gia
thanh oan cho.
Mụ
nói rồi cầm đao mổ bụng Tiểu Tam.
Hồ
Phỉ từ nãy giờ chỉ chú ý lắng tai nghe. Chàng nghe tới đây bất giác quát to một
tiếng, lại vung tay đập xuống bàn đánh “binh” một cái. Bát chén cùng thức ăn đổ
tung tóe. Chàng gầm lên:
- Có
chuyện đó ư?
Hai
nhà buôn thấy chàng thần oai lẫm liệt đều cất giọng run run đáp:
- Đúng
là sự thật không sai chút nào.
Hồ
Phỉ đạp chân lên ghế dài lấy đơn đao trong bọc cắm xuống mặt bàn, giục:
- Nói
hết đi!
Nhà
buôn mập ú đáp:
- Vụ
này không liên quan gì đến tiểu nhân.
Tửu
khách cùng tiểu nhị trên tửu lâu thấy Hồ Phỉ dữ như hung thần, chẳng ai là
không kinh hãi. Những tửu khách nhát gan chưa ăn xong cũng lén lút chuồn xuống
đất.
Bọn
tiểu nhị đứng đằng xa ngó lại không dám tới gần.
Hồ
Phỉ quát hỏi:
- Nói
lẹ đi! Trong bụng Tiểu Tam có thịt ngỗng không?
Thương
gia mập ú đáp:
- Không
có thịt ngỗng! Không có thịt ngỗng! Trong bụng nói toàn là thịt ốc nhồi. Nguyên
nhà Chung nó nghèo nàn, chẳng óc gì lót dạ. Anh em Tiểu Nhị Tiểu Tam phải xuống
ruộng mò ốc về luộc ăn. Thịt ốc nhồi lại cứng. Tiểu Tam không nhai nát được
nuốt cả con vào đã đến nửa ngày vẫn chưa tiêu hóa. Hỡi ơi! Một đứa nhỏ chẳng
tội trạng gì mà bị thảm tử như vậy ở trong tổ miếu. Từ đó Chung Tứ Tẩu mắc
chứng điên khùng.
Hồ
Phỉ rút đơn đao giơ lên hỏi:
- Lão
họ Phụng hiện giờ ở đâu?
Thương
gia mập ú chưa kịp trả lưòi bỗng nghe có tiếng chó sủa từ đằng xa vọng lại.
Thương
gia ốm nhắt thở dài nói:
- Thật
là tội nghiệp! Thật là tội nghiệp!
Hồ
Phỉ hỏi:
- Còn
chuyện gì nữa không?
Thương
gia ốm nhắt đáp:
- Đó
là trang đinh của Phụng lão gia đem ác khẩu đi rượt theo Chung Tiểu Nhị.
Hồ
Phỉ tức giận hỏi:
- Mối
oai khiên của người ta đã rõ rồi, còn bắt Tiểu Nhị làm gì?
Thương
gia ốm nhắt đáp:
- Phụng
lão gia bảo Tiểu Tam không ăn thịt ngỗng thì nhất định là Tiểu Nhị đã ăn rồi.
Vì vậy lão gia muốn bắt nó về truy vấn. Những nhà hàng xóm biết là Phụng lão
gia thẹn quá hóa giận, muốn bắt Tiểu Nhị để đổ mối oan khiên lên đầu gã nên
ngấm ngầm xúi Tiểu Nhị chạy trốn. Bọn gia đinh nhà Phụng lão gia đi khắp nơi
tìm kiếm đã nửa ngày.
Bây
giờ Hồ Phỉ lại cố nén giận cười hỏi:
- Hay
lắm! Hay lắm! Cả hai vị cùng nói rõ ràng minh bạch. Vậy một vạn lạng bạc này ta
sẽ muợn ở nơi Phụng lão gia.
Dứt
lời chàng nâng chung rượu lên uống cạn. Chàng uống hết cả ba hồ không còn một
giọt và quát tửu bảo lấy rượu thêm.
Tiếng
chó sủa mỗi lúc một gần đã về tới đầu đường.
Hồ
Phỉ thò đầu ra cửa sổ ngó thấy thằng nhỏ chừng mười ba, mười bốn tuổi đang chạy
thục mạng quanh góc đường. Ga chạy hai chân không, quần áo gã bị chó cắn rách
nát tươi. Phía sau người gã máu nhỏ giọt trên đường. Không hiểu làm cách nào gã
cầm cự với ác khuyển mà chạy trốn được đến đây.
Phía
sau thằng nhỏ cách xa chừng bảy, tám trượug, mười mấy con chó dữ như sài lang
tiếp tục rượt theo. Hồ Phỉ xem chừng bày chó chỉ chồm mấy cái nữa là nhẩy xổ
tới Chung Tiểu Nhị.
Lúc
này Chung Tiểu Nhị đã sức cùng lực kiệt. Đột nhiên gã ngó thấy mẫu thân, bật
tiếng gọi: - Má má!
Hai
chân gã nhũn ra té nhào xuống đất không đứng dậy được nữa.
Chung
Tứ Tẩu tuy thần trí hồ đồ nhưng cũng nhận ra con mình. Mụ đứng phắt dậy xông
tới đứng chắn trước mặt bầy ác khuyển bảo vệ cho thằng con.
Bầy
ác khuyên liền đứng lại, nhe hai hàm răng trắng sủa gâu gâu để thị uy.
Bầy
chó này con nào cũng hùng mãnh phi thường. Ngày thường chúng chỉ theo Phụng lão
gia đi săn, dám đánh nhau với mãnh hổ, gấu lớn nhưng thấy Chung Tứ Tẩu tỏ thái
độ liều chết bảo vệ cho con, chúng chưa dám sấn đến gần.
Bọn
gia dinh lớn tiếng quát tháo thuíc giục bầy ác khuyển.
Bầy
ác khuyển gầm gừ mấy tiếng rồi hùng hồ nhảy lại toan cắn Chung Tiểu Nhị vẫn nằm
lăn dưới đất.
Chung
Tứ Tẩu nằm phủ lên mình thằng nhỏ. Con chó đi đầu nhe răng cắn vào tai mụ.
Con
ác khuyển thứ hai cắn chân bên trái thằng nhỏ.
Cả
hai con cùng vừa cắn vừa lôi, tựa hồ lúc sắn bắt được con hươu nai cầy báo.
Bọn
gia đinh reo hò trợ oai.
Chung
Tứ Tẩu chẳng kể gì đến sự đau đớn thân mình, vẫn hết sức bảo vệ cho con không
để bầy chó xông cả vào cắn gã.
Chung
Tiểu Nhị lồm cồm bò dậy vừa kêu gào khóc lóc vừa đánh nhau với con chó dữ để
cứu nguy mẫu thân.
Chỉ
trong chớp mắt mười mấy con ác khuyển từ bốn mặt tám phương bao vây hai mẹ con
mụ để tấn công.
Ngoài
đầu đường tuy đông người đến coi nhiệt náo nhưng ai cũng sợ uy thế Phụng lão
gia, trong lòng căm hận mà ngoài miệng không dám nói ra.
Có
người không nỡ ngó tấn thảm kịch này, bưng mặt lánh đi. Bọn gia đinh cao hứng
reo hò tựa hồ săn bắt được vật gì trọng đại.
Hồ
Phỉ ngồi trên tửu lâu nhìn rõ mọi sự. Chàng chần chờ chưa ra tay cứu người là
còn muốn chính mắt mình trông thấy Phụng Thiên Nam có tàn độc đúng như lời hai
thương gia kia nói không, để tránh khỏi chuyện tin lầm người mà nghi oan cho kẻ
vô tội.
Ban
đầu chàng nghe thương gia mập ú thuật chuyện thảm khốc, trong lòng đã cực kì
phẫn nộ. Sau chàng lại nghe nói Phụng Thiên Nam vô cớ bức tử một mạng người, lại
phái ác khuyển rượt theo một thằng nhỏ, chàng nghĩ ngay dù là người tàn ác nhất
đời cũng chưa hành động quá tệ như vậy nên chàng còn bán tín bán nghi.
Lúc
này chính mắt chàng nhìn thấy ác khuyển xông vào cắn mẹ con Chung thị lôi đi
không ngờ vực gì nữa. Đầu đường máu thịt tả tơi, nếu chàng còn chần chờ thì từ
mẫu hiếu tử tất phải chết ngay đương trường. Chàng liền chụp lấy ba đôi đũa vận
kình vào cánh tay liệng xuống.
Bỗng
nghe những tiếng “gâu, gâu” rồi những tiếng rú thê thảm “u ú” vang lên.
Sáu
con ác khuyển bị đũa đánh trúng giữa đầu lăn ra chết liền. Những con khác dừng
lại ngẩn ra, dường như chúng đang ngẫm nghĩ nên tiếp tục nảy lại cắn hay nên
tháo chạy.
Hồ
Phỉ lại lượm những chung rượu trên bàn liệng xuống đường.
Thủ
pháp chàng rất chuẩn đích. Cái chung nào cũng liệng trúng vào mũi ác khuyển.
Lại ba con nữa kêu ăng ẳng mấy tiếng rồi lăn ra giẫy đành đạch mấy cái mà chết.
Những
con còn lại sợ quá cúp đuôi lùi chạy dài. Chớp mắt đã trốn sạch.
Bọn
gia đinh dẫn dắt đàn chó có sáu tên. Chúng ỷ vào oai thế của Phụng Thiên Nam
làm mưa làm gió ở Trấn Phật Sơn. Bây giờ chúng thấy Hồ Phỉ thi triển tuyệt nghệ
giết chó, đều tức giận lớn tiếng quát hỏi:
- Kẻ
nào đến Trấn Phật Sơn ngang tàng như vậy? Đã đánh chết chó của Phụng lão gia
thì ngươi phải đền mạng.
Bọn
này mang theo đơn đao xích sắt bên mình, chúng tới tấp lấy ra kéo ùa lên lầu.
Các
tửu khách thấy xảy chuyện rắc rối to liền nào loạn cả lên.
Anh
Hùng Lâu cùng là sản nghiệp của Phụng Thiên Nam. Từ lão chưởng quỹ đến tiểu nhị
cùng những người làm trong bếp lớn bếp nhỏ thấy gia đinh lên lầu bắt người cùng
cầm que đun, đao thái rau, đòn gánh, gậy gộc chạy lên để động thủ.
Hồ
Phỉ thấy bọn chúng hung hăng vẫn ngồi yên vị cười lạt.
Một
trong sáu tên gia đinh hùng hổ đến trước mặt chàng cầm dây xích loảng xoảng lớn
tiếng quát:
- Thằng
lỏi thối tha này! Hãy đi theo lão gia!
Hồ
Phỉ nghĩ bụng:
- Gia
đinh của một tên hương thân mà dám cầm dây xích cột người thì ra nhà họ Phụng
này cũng thành nha môn ở Phật Sơn Trấn hay sao?
Chàng
không đứng dậy, xoay tay phóng chưởng đánh trúng vào má bên trái gã.
Lúc
chàng rụt tay về thì đã điểm trúng huyệt Tử Cung ở cổ và huyệt Phủ Phong ở sau
gáy gã. Hai huyệt đạo này là đại huyệt trong người. Tên gia đinh kia lập tức
đứng trơ ra không nhúc nhích được nữa.
Những
tên gia đinh thứ hai, thứ ba chưa nhìn rõ đều cầm đơn đao xông vào tập kích hai
bên.
Hồ
Phỉ thấy hai tên này cầm song đao đâm chém khá mạnh. Hiển nhiên chúng đã luyện
võ mấy năm chứ không phải hạng ác nô, cáo mượn oai hùm.
Nhưng
do đó, chàng càng biết rõ Phụng Thiên Nam hung dữ ngang tàng đến thế nào.
Bốp
bốp hai tiếng! Hồ Phỉ lại theo hành động vừa rồi đánh hai tên hai cái bạt tai
khiến chúng đứng thộn mặt ra.

