Phi hồ ngoại truyện - Chương 43
43
Bọn cường
đồ uy hiếp Miêu Nhân Phượng
Vương Thiết Tượng đầy vẻ thỏa mãn liệng thanh củi
đi nghĩ bụng:
- Tên ác bá này ngày trước hành hạ ta rất thảm
khốc. Nay ta đã rửa hận, nên để thanh củi này để làm kỷ niệm.
Y liền lượm thanh củi lên cầm tay, nhìn Hồ Phỉ thi
lễ rồi trở gót.
Hồ Phỉ thấy y vẻ mặt thuần hậu chợt động tâm nhớ
tới màn kịch thảm khốc ở miếu Bắc Đế trấn Phật Sơn liền cho là vợ chồng Khương
Thiết Sơn gian ác hung hiểm chẳng kém gì Phụng Thiên Nam. Tuy chúng đã hứa lời,
vị tất chịu thủ tín.
Chàng sợ vắng Trình Linh Tố chúng lại trở mặt hành
hạ Vương Thiết Tượng liền chạy ra cửa lớn tiếng gọi:
- Vương đại thúc! Tại hạ có lời muốn nói với đại
thúc.
Vương Thiết Tượng dừng bước quay lại nhìn chàng.
Hồ Phỉ nói:
- Vương đại thúc! Vợ chồng họ Khương không phải là
hạng người tử tế. Đại thúc nên bán cửa nhà điền địa lánh xa đi là hơn, đừng
chần chờ ở đây nữa. Thủ đoạn của chúng rất tàn độc.
Vương Thiết Tượng ngơ ngẩn vì y quyến luyến chốn
làng mạc đã ở mấy chục năm. Y hỏi:
- Bọn họ đã hứa lời vĩnh viễn không bước chân đến
địa giới tỉnh Hồ Nam nữa kia mà?
Hồ Phỉ hỏi lại:
- Lời hứa của hạng người này mà đại thúc tin được
ư?
Vương Thiết Tượng tỉnh ngộ đáp:
- Đúng lắm! Đúng lắm! Sáng mai tại hạ đi ngay.
Y bước chân ra cửa còng quay lại hỏi:
- Đại gia họ gì?
Hồ Phỉ đáp:
- Tại hạ họ Hồ.
Vương Thiết Tượng nói:
- Hay lắm! Hồ gia! Chúng ta có ngày tái ngộ. Hồ
gia nên đối xứ hết dạ với Trình cô nương.
Bây giờ đến lượt Hồ Phỉ sửng sốt. Chàng hỏi:
- Đại thúc bảo sao?
Vương Thiết Tượng cười ha hả đáp:
- Hồ gia. Vương Thiết Tượng này không ngu ngốc đâu,
đã thấy hết cả rồi. Trình cô nương còn nhỏ tuổi, người đã thông minh lòng dạ
lại tử tế. Cái đó khỏi cần phải nói. Người ta chân tâm với Hồ gia, vậy Hồ gia
cũng nên nghe lời cô.
Dứt lời y lại nổi lên tràng cười khanh khách rồi
mới ra cửa dông tuốt.
Hồ Phỉ nghe Vương Thiết Tượng nói biết là chắc có
nguyên nhân nhưng cũng không hỏi nữa.
Vương Thiết Tượng đi mấy bước, đột nhiên cất tiếng
hát ngao bản tình ca bên hồ Động Đình.
Em nay đối với tình lang Tình càng thấm thía dạ
càng ngẩn ngơ.
Nhớ ai nhớ đến bao giờ?
Ngày ngày tựa cửa trông chờ tình lang.
Hồ Phỉ đứng bên cửa nghe tiếng hát mỗi lúc một xa
liền quay vào nhà bếp.
Khương Tiểu Thiết đã hồi tỉnh đứng dưới đất. Toàn
thân gã ướt đầm đìa nhưng đã khoác áo dài.
Nhà họ Khương ba người vừa úy kị Trình Linh Tố lại
vừa tức giận cô nhưng đối với vụ cô sử dụng thần kỹ trị độc, trong lòng hết sức
khen ngợi.
Ba người đều lẳng lặng chẳng ngỏ lời tạ ơn cũng
không lộ vẻ gì.
Trình Linh Tố lấy trong bọc ra ba nắm cỏ khô màu
trắng đặt trên bàn nói:
- Khi các vị ra khỏi nhà, thế nào bọn người nhà họ
Mạnh cũng theo dõi chặn đường. Đây là thứ Đề Hồ chế luyện bằng Thất Tâm Hải
Đường có thể lui địch mà không phải giết người làm tăng gia cừu hận.
Bây giờ Khương Thiết Sơn nỗi vui mừng lộ ra ngoài
mặt đáp:
- Trình sư muội! Đa tạ sư muội đã cứu lo giùm ta
thật chu đáo.
Hồ Phỉ lẩm bẩm:
- Y cứu mạng cho con hắn, hắn không được mọt lời
cảm ơn. Bây giờ y lo lui địch giùm hắn mới cảm kích. Không hiểu những người ở
Mạnh gia là anh hùng hảo hán thuộc phe phái nào mà những tay dùng độc vật vào
hàng cao thủ cũng khiếp sợ phải ẩn mình trong nhà sắt?
Bỗng thấy Tiết Thước lấy trong bọc ra một bình
thuốc nhỏ đưa cho Trình Linh Tố nói:
- Đây là thuốc giải Đoạn Trường Thảo.
Mụ dừng lại một chút rồi tiếp:
- Dĩ nhiên sư muội cũng biết cách chế luyện, có
điều phải mất ngày giờ. Trong lúc nhất thời không làm kịp mà thôi.
Hồ Phỉ nghe nói đến thuốc giải Đoạn Trường Thảo
trong lòng xiết nỗi vui mừng.
Trình Linh Tố mở nút bình ra để cách mũi xa xa
ngửi một hơi rồi đáp:
- Đa tạ sư thư.
Cô liếc mắt nhìn Hồ Phỉ đút nút bình lại, tiện tay
đưa cho chàng nói:
- Tiểu Thiết! Sao người lại lấy Đoạn Trường Thảo
cho người ngoài?
Lúc cô nói không nhìn gì dến Tiểu Thiết.
Khương Tiểu Thiết giật nảy người lên tự hỏi:
- Sao y lại biết?
Gã ấp úng:
- Tiểu điệt... tiểu điệt...
Khương Thiết Sơn đỡ lời:
- Tiểu sư muội! Tiểu Thiết có lỗi lắm trong vụ
này. Ngu huynh đã đánh gã.
Hắn nói rồi lại kéo Tiểu Thiết, vạch ra lên sau
lưng gã đầy vết roi, huyết sắc tím bám, mới đóng vẩy.
Trình Linh Tố đã ngó thấy lúc cô giải độc cho gã
nhưng cô nghĩ tới chuyện đưa thuốc độc của bản môn tặng cho người ngoài là một
điều cấm kỵ nghiêm ngặt nên cô phải nhắc lại.
Cô nhớ lời tiên sư là Vô Sân đại sư thường răn bảo
“Người tự mình sử độc gia ra làm hại người tốt mà lập tức giải cứu còn có chỗ
đền tội. Bằng lấy thuốc độc của bản môn đưa cho người ngoài để làm hại người vô
tội, muốn cứu cũng không cứu được thì tội nghiệt này lại nặng gấp mười.”
Cô lại nghĩ:
- Điều đại giới của bản môn này, Nhị sư ca và Tam
sư tỉ nhất định đã nói cho Tiểu Thiết hay sao gã dám lớn mật phá lề luật?
Có điều cô thấy trên lưng gã chẳng chịt vết roi, chắc
là đã bị cha mẹ trừng phạt nặng nề. Lần này gã lại bị ngâm nước nóng cực kì khổ
sở, cô không nhắc lại nữa liền khom lưng nói:
- Thưa sư ca cùng sư tỉ! Tiểu muội có nhiều điều
đắc tội. Chúng ta sẽ có ngày tái ngộ. Bây giờ hãy xin tạm biệt.
Khương Thiết Sơn chắp tay đáp lễ. Tiết Thước hắng
đặng một tiếng chứ không nói gì.
Trình Linh Tố cũng không để ý, đưa mắt cho Hồ Phỉ
rồi cùng nhau ra cửa.
Hai người vừa ra khỏi cửa lớn, Khương Thiết Sơn
rượt theo la gọi:
- Tiểu sư muội!
Trình Linh Tố quay lại thấy hắn lộ vẻ khó khăn, muốn
nói lại thôi. Cô đã biết ý liền cười hỏi: - Nhị sư ca có điều chi dạy bảo?
Khương Thiết Sơn đáp:
- Ba bó Đề Hồ Hương này cần được ba người công lực
ngang nhau vận khí hành động mới đủ cự địch mà Tiểu Thiết công lực non nớt.
Tiểu huynh muốn nhờ sư muội...
Hắn muốn nói nhờ sư muội tương trợ mà không thốt
ra được.
Trình Linh Tố trỏ cái bồ tre để ngoài cửa nói:
- Đại sư ca ở trong bồ, tiểu muội đã dùng Phấn Hải
Dường giải độc cho y. Nhị sư ca nhân cơ hội này khéo nói với y là được một tay
trợ lực rất giỏi.
Khương Thiết Sơn cả mừng.
Lâu nay hắn bị đại sư ca gây lắm chuyện rất phiền
não, không ngờ cô tiểu sư muội này sắp đặt diệu kế thành nhất cử lưỡng tiện, vừa
có thể lui địch lại giải được mối hiềm khích bấy lâu giữa sư huynh sư đệ.
Hắn tạ ơn không ngớt rồi đem cái bồ vào nhà.
Hồ Phỉ lượm bông hoa lam đã khô ở trên tấm cánh
cửa chuồn vào bọc.
Trình Linh Tố liếc mắt nhìn chàng rồi vẫy tay từ
biệt Khương Thiết Sơn.
Cô nói:
- Sư ca! Đầu óc mặt mũi sư ca chảy máu ra nhiều, độc
khí trong người cũng tiêu tan. Đừng trách tiểu muội vô lễ.
Khương Thiết Sơn ngạc nhiên rồi hắn tỉnh ngộ bụng
bảo dạ:
- Y bảo Vương Thiết Tượng đánh ta cố nhiên là để
trừng phạt thói hung tàn ngày trước nhưng còn có thiện ý. Độc khí trong người
Thước muội còn chưa tiêu tan, nàng cũng cần phải làm cho máu chảy.
Hắn nghĩ tới mọi việc đều do vị tiểu sư muội toan
tính mà ra, chính hắn không thể bì kịp.
Hắn phế bỏ ý niệm tranh cướp pho Dược Vương Thần
Biên của sư phó để lại.
Trình Linh Tố cùng Hồ Phỉ trở về căn nhà gianh.
Chung Triệu Văn hãy còn say li bì chưa tỉnh.
Suốt một đêm hai người cực nhọc. Bây giờ trời đã
sáng rõ, Trình Linh Tố lấy thuốc giải ra bảo Hồ Phỉ cho Chung Triệu Văn uống.
Đoạn hai người cầm cuốc ra vườn cuốc hết những cây
hoa lam mà đêm qua chó sói chưa xéo tới.
Trình Linh Tố nói:
- Ban đầu tiểu muội thấy bầy chó sói đến tập kích
lại tưởng là người ở Mạnh gia. Sau thấy Tiểu Thiết đeo ở cổ một bó dược thảo
mới biết là gã.
Hồ Phỉ hỏi:
- Gã đã trúng phải chất độc Thất Tâm Hải Đường
trong trường hợp nào? Trong bóng tối tại hạ không nhìn thấy.
Trình Linh Tố đáp:
- Tiểu muội dùng Thấu Cốt Đinh đâm vào một cái.
Cây đinh này cắm lá thơ giả của đại sư ca. Thấu Cốt Đinh là ám khí độc môn của
đại sư ca chế ra. Nhị sư ca đã nhận biết nên không nghi ngờ gì nữa.
Hồ Phỉ hỏi:
- Ám khí của lệnh sư ca, cô nương lấy được ở đâu?
Trình Linh Tố cười đáp:
- Đại
ca thử đoán coi.
Hồ
Phỉ ngẫm nghĩ một chút rồi nói:
- A,
phải rồi! Khi ấy lệnh sư ca đã bị cô nương bắt giữ ngồi chết giất trong bồ tre.
Cô nương mò lấy ám khí trong người y.
Trình
Linh Tố cười đáp:
- Phải
rồi! Đại ca thông minh lắm. Đại sư ca ngó thấy lam hoa của tiểu muội liền sinh
lòng ngờ vực. Hai vị lại hỏi đường lối y. Y liền theo dõi hành tung đến đây, thế
là tự chui đầu vào “bồ”.
Hai
người nói chuyện cao hứng, chống cuốc mà cười.
Bỗng
phía sau có thanh âm cất lên hỏi:
- Làm
gì mà cười lắm thế?
Hai
người quay đầu nhìn lại thấy Chung Triệu Văn mặt mũi bâng khuâng đứng ở dưới
thềm. Mặt hắn còn đỏ bừng chưa hết say rượu.
Hồ
Phỉ run lên đáp:
- Linh
cô nương! Miêu đại hiệp bị thương trầm trọng, bọn tại hạ cần phải về gấp. Cách
dùng thuốc giải thế nào xin cô nương chỉ điểm cho.
Trình
Linh Tố hỏi:
- Miêu
đại hiệp bị thương ở mắt. Đó là chỗ nhu yếu nhất trong người. Cách dùng thuốc
nặng hay nhẹ cần phải châm trước. Tiểu muội chưa hiểu thương thế y ra sao?
Câu
này là có ý nhắc cho Hồ Phỉ mời cô đi giải cứu. Nhưng cô vốn không có liên quan
gì đến Miêu Nhân Phượng, lại là một thiếu nữ nhỏ tuổi khiến Hồ Phỉ muốn cầu mà
khó nói ra miệng.
Trình
Linh Tố mỉm cười nói:
- Nếu
đại ca cầu tiểu muội, tiểu muội cùng bằng lòng đi nhưng đại ca phải ưng chịu
một điều kiện.
Hồ
Phỉ cả mừng vội hỏi:
- Chịu
lắm. Chịu lắm! Điều kiện gì vậy?
Trình
Linh Tố cười đáp:
- Bây
giờ thì chưa biết, sau này tiểu muội sẽ nói. Chỉ sợ khi đó đại ca lại chối cãi.
Hồ
Phỉ nói ngay:
- Tại
hạ mà chối cãi thì là con rùa đen.
Trình
Linh Tố cười nói:
- Tiểu
muội thu xếp và thay áo xong là đi ngay.
Hồ
Phỉ thấy người cô bé nhỏ gầy nhom, khẽ nói:
- Một
đêm không ngủ, e rằng cô mệt quá rồi.
Trình
Linh Tố lắc đầu rồi tiến vào phòng.
Chung
Triệu Văn có biết đâu mình ngủ say nửa đêm mà đã xẩy bao biến cố.
Hồ
Phỉ cũng chưa kịp thuật chuyện cho hắn biết. Chàng chỉ nói thuốc giải tìm được
rồi.
Trình
Linh Tố là một hảo thủ về nghề trị độc, cô đã nhận lời cùng đi chữa mắt cho
Miêu Nhân Phượng.
Chung
Triệu Văn muốn hỏi nữa thì Trình Linh Tố ở trong phòng ra.
Cô
đeo cái bọc trên lưng, tay bưng chậu hoa nhỏ. Chậu hoa này lá giống hệt cây Thu
Hải Đường. Cánh hoa màu lục thẫm. Mỗi cánh có bảy chấm đỏ nhỏ.
Hồ
Phỉ hỏi:
- Phải
chăng đây là thứ Thất Tâm hải Đường nổi danh thiên hạ?
Trình
Linh Tố đưa đến trước mặt Hồ Phỉ. Chàng giật bắn người bất giác lùi lại một
bước.
Trình
Linh Tố cười hích hích nói:
- Thứ
hoa này cả nhánh lá đều có chất kì độc nhưng chưa chế luyện thì không làm hại
ai được. Đại ca đừng ăn vào là không sợ chết.
Hồ
Phỉ cười hì hì:
- Cô
cho tại hạ là trâu hay sao mà bảo ăn cỏ sống, hoa sống.
Chàng
đón lấy chậu hoa. Trình Linh Tố đóng cửa lại.
Ba
người nhằm hướng Nam mà đi. Khi tới thị trấn Bạch Mã Tự, Hồ Phỉ vào tiệm thuốc
lấy lại mấy món binh khí gửi trước.
Chung
Triệu Văn bỏ tiền ra mua ba con ngựa, không dám chần chờ, lập tức theo đường cũ
trở về.
Bạch
Mã Tự là một tiểu thị trấn, mua được ba con ngựa không phải chuyện dễ mà chẳng
phải lương câu tuấn mã chi hết. Nó đi suốt ngày đến tận tối chỉ được hai trăm
dặm.
Ba
người tranh thủ thời gian, mải mê rong ruổi thành lỡ độ đường, lại thấy ba con
ngựa kiệt lực không đi được nữa đành dừng lại ngủ trong khu rừng cây nhỏ.
Trình
Linh Tố cũng mệt quá không chống nổi. Hồ Phỉ kiếm cỏ khô trải cho cô nằm. Chỉ
một lúc là cô ngủ ngay.
Chung
Triệu Văn giục Hồ Phỉ đi ngủ cho lại sức vì đêm qua hắn đã ngủ rồi, đêm nay hắn
có thể thức để canh chừng.
Hồ
Phỉ ngủ tới nửa đêm bỗng nghe mé Đông văng vẳng tiếng hổ gầm.
Chàng
giật mình tỉnh giấc.
Tiếng
hổ gầm chẳng bao lâu lại xa đi. Hồ Phỉ khó lòng ngủ trở lại liền nói:
- Chung
Nhị ca! Nhị ca ngủ đi. Tiểu đệ không ngủ được nữa. Xin ngồi canh chừng.
Chàng
ngồi một lúc nghe Trình Linh Tố cùng Chung Triệu Văn hơi thở đều đặn, đã vào
giấc ngủ say sưa.
Chàng
tự nghĩ:
- Lần
này dính líu vào chuyện người ta, chậm chễ mất mấy ngày, việc truy tầm Phụng
Thiên Nam càng khó khăn hơn. Chẳng hiểu hắn có đến Bắc Kinh tham dự đại hội các
chưởng môn không?
Chàng
nghĩ hết việc nọ đến việc kia không sao yên tĩnh lại được.
Hồ
Phỉ lẩy trong bọc vải cất bông hoa lam vào gói lại. Chợt nhớ tới khúc tình ca
của Vương Thiết Tượng, chàng động tâm tự hỏi:
- Chẳng
lẽ y đối với ta tận tình mà ta không nhận ra?
Chàng
đang ngơ ngẩn xuất thần bỗng nghe Trình Linh Tố cười hỏi:
- Trong
cái bọc này đại ca giấu giiếm bảo bối gì? Cho tiểu muội coi được chăng?
Hồ
Phỉ quay lại thấy cô ngồi trên đống cỏ. Không hiểu cô tỉnh giấc từ lúc nào?
Hồ
Phỉ đáp:
- Tại
hạ cho là bảo bối nhưng cô nương coi thì lại không bõ một tiếng cười.
Chàng
cầm bọc mở ra đưa đến trước mặt Trình Linh Tố nói tiếp:
- Đây
là thanh tiểu trúc đao của Bình Tứ Thúc cho tại hạ ngày còn nhỏ. Đây là đĩnh
vàng của Triệu tam ca tặng để phòng khi dùng đến. Đây là cuốn Quyền Kinh Đao
Phổ gia truyền của tại hạ.
Khi
trỏ vào con Ngọc Phụng của Viên Tử Y tặng cho, chàng ngập ngừng một chút rồi
nói:
- Cái
này là đồ chơi của bạn hữu tặng.
Con
Ngọc Phụng dưới bóng trăng phát ra ánh sáng nhu hòa. Trình Linh Tố nghe giọng
nói có điều khác lạ liền ngửng đầu lên hỏi:
- Người
bạn này phải chăng là một vị cô nương?
Hồ
Phỉ đỏ mặt lên đáp:
- Phải.
Trình
Linh Tố cười nói:
- Vậy
há chẳng là một bảo bối đáng giá liên thành ư?
Rồi
cô tủm tỉm cười trả lại cái bọc vải cho Hồ Phỉ, tự mình nằm xuống ngủ.
Hồ
Phỉ ngẩn người ra hồi lâu, chẳng biết đáng mừng hay đáng buồn. Lòng chàng cảm thấy
có mùi vị khó tả.
Sáng
sớm hôm sau, ba người lại lên ngựa ra đi.
Khi
đi, hai người đến ngựa chạy nhanh chỉ mất một ngày đã tới nơi nhưng lần này trở
về mãi canh hai một hôm sau mới tới ngoài căn nhà nhỏ của Miêu Nhân Phượng.
Chung
Triệu Văn thấy dưới gốc cây buộc bảy con ngựa lớn. Hắn động tâm khẽ nói:
- Hai
vị hãy chờ đây một chút. Tại hạ vào trước xem sao.
Hắn
quanh ra sau nhà chợt nghe tiếng mấy người đang nói chuyện. Hắn rón rén đến
dưới cửa sổ ngó vào thấy Miêu Nhân Phượng bịt mặt bằng tấm băng vải đứng ngang
nhiên giữa nhà.
Ngoài
cửa sảnh đường mấy hán tử tay cầm binh khí, lộ vẻ rất dũng mãnh.
Chung
Triệu văn nhìn quanh chẳng thấy huynh trưởng và tam đệ đâu, tự hỏi:
- Hai
người lãnh trách nhiệm bảo vệ Miêu đại hiệp mà không biết đi đâu?
Trong
lòng hắn không khỏi lo âu.
Bỗng
nghe người đưng đầu năm hán tử lên tiếng:
- Miêu
Nhân Phượng! Ngươi đui mắt rồi, có sống ở thể gian chỉ tổ đeo hạn mà thôi.
Miêu
Nhân Phượng hừ một tiếng chứ không nói gì.
Một
hán tử khác nói:
- Ngoại
hiệu của ngươi là Đả Biến Thiên Hạ Vô Địch Thủ trên chốn giang hồ mấy chục năm
trời thật là uổng. Bữa nay ngươi ngoan ngoãn bò dưới đất đập đầu mấy cái trước
các vị đại gia không chừng các vị nẩy dạ từ bi sẽ để ngươi sống thêm mấy năm
nữa.
Miêu
Nhân Phượng cất tiếng ấm ớ:
- Điền
Quy Nông đâu? Sao hắn không dám nói thẳng tới ta?
Tên
cám đầu bọn hán tử cười đáp:
- Liệu
lý một kẻ đui mù như người há tất Điền đại gia phải ra tay?
Giữa
lúc ấy, Chung Triệu Văn cảm thấy có người khẽ vỗ vai, hắn giật mình kinh hãi
tung mình nhảy về phía trước ra xa ba trượug. Hắn quay đầu nhìn lại thấy Hồ Phỉ
và Trình Linh Tố mới yên dạ.
Hồ
Phỉ lại trước mặt hắn trỏ về phía Tây khẽ nói:
- Chung
đại ca và Chung tam ca đã bị bọn tặc tử vây hãm bên kia. Nhị ca mau qua đó tiếp
viện. Tiểu đệ ở đây chiếu cố Miêu đại hiệp.
Chung
Triệu Văn biết chàng bản lãnh cao thâm, lại mong nhớ anh em liền rút phán quan
bút chạy qua mé Tây.
Hắn
tung mình vọt đi.
Trong
nhà đã phát giác. Một người lớn tiếng quát:
- Ai
ở bên ngoài?
Hồ
Phỉ cười đáp:
- Một
vị y sinh và một tên đồ tể.
Người
kia tức giận thét lên:
- Y sinh, đồ tể nào?
Hồ Phỉ cười đáp:
- Y sinh chữa mắt cho Miêu đại hiệp còn đồ tể giết
heo mổ chó.
Người kia phẫn nộ chửi tục một câu toan nhảy ra.
Hán tử cầm đầu liền nắm canh tay hắn giữ lại khẽ
nói:
- Đừng mắc kế Điệu Hổ Li Sơn của chúng. Điền đại
gia dặn chúng ta chỉ giết lão họ Miêu này, còn việc ngoài đâu bỏ đó.
Người kia cổ họng òng ọc mấy tiếng dừng chân lại.
Hồ Phỉ sợ Miêu Nhân Phượng không nhìn thấy gì bị
chúng ám toán, muốn dẫn dụ địch nhân ra ngoài hạ từng tên một, nào ngờ chúng
không mắc bẫy.
Miêu Nhân Phượng hỏi:
- Tiểu huynh đệ! Huynh đệ đã về đấy ư?
Hồ Phỉ dõng dạc đáp:
- Tại hạ đã mời Độc Thủ Dược Vương lão nhân gia
tới đây, lão chữa khỏi cặp mắt cho Miêu đại hiệp. Đại hiệp bất tất phải lo gì
nữa.
Chàng nói Độc Thủ Dược Vương đến để hư trương
thanh thế hăm dọa địch nhân.
Quả nhiên năm hán tử trong nhà run lên không tự
chủ được quay đầu nhìn ra thì thấy hai người đứng ngoài cửa chỉ là một thiếu
niên thô hào và một cô bé ốm nhắt, chẳng thấy Độc Thủ Dược Vương đâu.
Miêu Nhân Phượng nói:
- Tiểu huynh đệ bất tất phải quan tâm về năm tên
chó má này. Hãy qua bên kia viện trợ cho Chung Thị Tam Hùng. Bọn chúng đông lắm
lại ỷ nhiều người để thủ thắng.
Hồ Phỉ chưa kịp đáp đã nghe sau lưng có tiếng bước
chân vang lên. Một thanh âm dõng dạc nói lớn:
- Miêu đại hiệp liệu sự như thần. Bọn ta quả đã ỷ
đông người để thủ thắng.
Hồ Phỉ giật mình kinh hãi quay đầu nhìn lại thì
thấy mười mấy hán tử kẻ cao người thấp, tay cầm binh khí thủng thẳng đi tới.
Ngoài ra còn mười mấy tên vào hạng tránh đinh nô bộc cầm đuốc giơ cao.
Chung Thị Tam Hùng đều bị bắt trói.

