Phi hồ ngoại truyện - Chương 64

64

Trong tửu
quán Hồ Phỉ gặp người quen

Lúc cơ Hiểu Phong sử chiêu Hoàn Phong Cước nhay
lên không trung rồi đá tạt ngang, ngoài cửa sổ đột nhiên có tiếng người reo hò:

- Phong Quyền Sích Lịch Thượng Cửu Thiên thật là
tuyệt diệu.

Hồ Phỉ nhìn ra thì chính là lão già họ Thái. Chàng
vội niềm nở khoanh tay tiến lại chào hỏi.

Lão già này tên gọi Thái Uy, địa vị rất cao trong
Hoa Quyền Môn. Lão thấy Hồ Phỉ đã bỏ tấm vàng che mặt hiển nhiên là một bộ mặt
râu quai nón.

Lão nhìn kỹ chàng rồi chắp tay đáp:

- Khải bẩm chưởng môn! Phúc đại soái có văn thơ
đưa đến.

Hồ Phỉ run lên nghĩ thầm:

- Vụ này khó lòng bịp nữa rồi. Thử coi lão nói gì
rồi sẽ tính.

Nét mặt vẫn thản nhiên, chàng chỉ “ủa” một tiếng.

Thái Uy lại nói:

- Văn thư này giao cho tiểu lão để tra hỏi bản môn
đã lựa xong chưởng môn nhân chưa? Còn phụ thêm bốn tấm thiếp mời chưởng môn
nhân cùng ba đệ tử bản môn đến dự đại hội vào ngày trung thu.

Hồ Phỉ nghe tới đây thở phào một cái, tự nhủ:

- Té ra là như thế. Ta phải một phen hú vía. Chỉ
cần một ngày một đêm Mã cô nương không chuyển động là được. Nếu tờ văn thư này
Phúc Khang An hạ lệnh bắt người thì tính mạng của cô lại đưa vào tay hắn.

Hồ Phỉ bề ngoài có vẻ thô bạo mà trong lòng lại
rất tinh tế. Chàng sợ Phúc Khang An còn giở trò gì, liên tiếp lấy văn thư đọc
kỹ lại một lượt rồi nói:

- Thái sư bá! Cơ sư đệ! Xin hai vị cùng đi với tại
hạ, thêm vào tệ muội nữa. Bốn người chúng ta đi dự cuộc đại hội chưởng môn.

Thái Uy cùng Cơ Hiểu Phong cả mừng, tạ ơn không
ngớt miệng.

Tên bộc thị liền vào bẩm:

- Xin mời Trình gia, Thái gia, Cơ gia ba vị ra
ngoài dùng cơm.

Hồ Phỉ gật đầu, toan đi kêu Trình. Linh Tố thì đột
nhiên nghe thấy cô ở trong phòng gọi:

- Đại ca! Đại ca hãy vào đây!

Hồ Phỉ nói:

- Mời hai vị ra trước tại hạ sẽ đến ngay.

Chàng nghe thanh âm Trình Linh Tố ra chiều cấp
bách liền rảo bước vào phòng. Chàng vừa vén rèm cửa đã nghe tiếng Mã Xuân Hoa
khẽ gọi:

- Con ta đâu? Bảo hai anh em chúng vào đây... ta
muốn nhìn thấy chúng.

Trình Linh Tố chau mày khẽ nói:

- Y nhất định đòi thấy mặt con. Vụ này thật rắc
rối.

Hồ Phỉ đáp:

- Hai con y lọt vào tay mụ già thâm độc. Rồi chúng
ra phải tìm cách cứu ra mới được.

Trình Linh Tố nói:

- Mã cô nương rất nóng nảy muốn gặp con ngay. Cô
không thấy hài nhi vừa khóc vừa la rất nguy cho bệnh thể.

Hồ Phỉ trầm ngâm đáp:

- Để tiểu huynh vào khuyên y.

Trình Linh Tố lắc đầu nói:

- Thần trí y không được tỉnh táo, khuyên can chẳng
ăn thua gì. Trừ phi bồng con y vào không thì trong người uất kết, máu độc cố
nhiên chưa trừ được hết, dược lực cũng chẳng có cách nào vào tới phủ tạng.

Hồ Phỉ rất đỗi bàng hoàng, trong lúc nhất thời
không có diệu kế gì.

Chàng nói:

- Đành phải mạo hiểm vào phủ Phúc đại soái đoạt
hai thằng nhỏ đem về.

Nhưng mau lắm cũng phải chờ tới đêm mới hành động
được.

Trình Linh Tố giật nẩy người lên hỏi:

- Lại vào Phúc phủ ư? Đại ca định đi tống tử
chăng?

Hồ Phỉ cười gượng không biết nói sao. Dĩ nhiên
chàng cũng biết đêm qua đã đại náo thành chuyện long trởi lở đất, tất nhiên bữa
nay trong phủ Phúc Khang.An đề phòng nghiêm mật. Bước đi một bước còn khó thay,
làm sao đoạt nổi hai đứa nhỏ kia? Giả tỉ có mấy chục tay võ nghệ cao cường đồng
thời hạ thủ may ra mới thành công. Còn một mình đơn thương độc mã, cùng lắm
thêm vào Trình Linh Tố và Cơ Hiểu Phong thì dù ba người bản lãnh nghiêng trời
cũng chẳng làm gì được.

Sau một lúc lại nghe tiếng Mã Xuân Hoa không ngớt
la gọi:

- Hài tử! Mau vào đây! Má má trong mình khó ở, các
người còn đi đâu?

Hồ Phỉ chau mày hỏi:

- Nhị muội! Nhị muội tính sao đây?

Trình Linh Tố lắc đầu đáp:

- Y nhớ thương con không ngớt la gọi thì chỉ trong
ba ngày là chất độc phát tác. Chúng ta đã làm hết sức mình mà không cứu nổi thì
đó là số trời.

Hồ Phỉ nói:

- Chúng ta hãy đi ăn cơm tối rồi sẽ tính.

Ăn cơm xong, Trình Linh Tố cho Mã Xuân Hoa uống
thuốc một lần nữa.

Lúc này nàng lại kêu gọi Phúc Khang An:

- Khang ca! Khang ca! Sao Khang ca không nhìn ngó
gì đến thiếp? Khang ca hãy đưa hai đứa nhỏ cho tiện thiếp bồng y một lúc.

Hồ Phỉ càng nghe lại càng phẫn nộ, bồn chồn.

Trình Linh Tố kéo áo chàng vào trong căn nhà nhỏ ở
bên ngoài, vẻ mặt trịnh trọng nói:

- Đại ca! Tiểu muội đã nói rồi, đại ca có đếm xỉa
đến hay không?

Hồ Phỉ rất lấy làm kì tự hỏi:

- Sao cô lại hỏi câu này?

Chàng lắc đầu đáp:

- Tiểu huynh không nhớ rồi.

Trình Linh Tố nói:

- Hay lắm! Tiểu muội nhắc lại cho đại ca nghe. Nếu
đại ca vào phủ Phúc Khang An để cứu con Mã cô nương thì đại ca đi mời danh y
khác đến trị độc cho y. Tiểu muội về phương Nam ngay bây giờ.

Hồ Phỉ kinh ngạc chưa kịp trả lời. Trình Linh Tố đã
trở gót vào phòng.

Chàng biết cô rất lo cho sự an nguy của mình. Cứ
tình thế trước mắt mà mạo hiểm vào phủ Phúc Khang An thì chỉ uổng mạng chứ
chẳng ích gì. Chàng cũng tính như vậy nhưng vụ này xúc động đến lòng nghĩa
hiệp. Chàng nhớ lại ngày mình bị bắt ở Thương Gia Bảo, Mã Xuân Hoa không ngớt
năn nỉ cho chàng. Chịu ơn mà không báo đáp há phải đấng trượug phu? Chàng đã
quyết ý nhưng Trình Linh Tố nói câu này mà chàng cứ liều mạng đi cứu hai đứa
nhỏ đến cô tức giận bỏ đi cũng là hỏng bét.

Trong lúc thảng thốt, Hồ Phỉ không nghĩ ra được kế
gì, chàng thả bước trên đường phố bất giác đã gần tới phủ Phúc Khang An. Cứ
cách năm, mười bước lại có hai tên vệ sĩ đứng gác, tên nào cũng gươm tuốt trần,
cách phòng vệ cực kì nghiêm mật. Đừng nói tiến vào phủ mà chỉ đi thêm mấy bước
là bọn vệ đã giữ lại tra hỏi.

Hồ Phỉ trong lòng xao xuyến, chuyển qua hai đường
phố bỗng thấy một tòa tửu lâu liền lên lầu ngồi uống rượu một mình.

Chàng vừa uống được hai chung bỗng nghe trong
phòng bên cạnh có người lên tiếng:

- Uông đại ca! Bữa nay chúng ta uống rượu ít thôi.
Lát nữa đến phiên thường trực, mặt đỏ bừng thì khó coi lắm.

Người khác cười khanh khách đáp:

- Được rồi! Chúng ta cạn ba chung nữa rồi ăn cơm.

Hồ Phỉ nghe rõ thanh âm Uông Thiết Ngạc, bụng bảo
dạ:

- Việc thiên hạ sao khéo trùng hợp. mình lại chạm
trán hắn ở đây.

Nhưng chàng nghĩ lại cái đó cũng chẳng có chi là
lạ. Theo lời họ nói lát nữa đến phiên thường trực tất nhiên là đến canh gác ở
phủ Phúc Khang An.

Tửu lâu này gần Phúc phủ hơn hết nên bọn thị vệ
trước khi đi gát đến đây uống ba chung là chuyện thông thường. Nếu bọn Uông
Thiết Ngạc đến phiên canh mà không lại đây uống mới là chuyện kì.

Lại nghe người khác nói:

- Uông đại ca! Đại ca bảo quen biết Hồ Phỉ, vậy
hình thù gã thế nào?

Hồ Phỉ nghe hắn hỏi đến mình không khỏi run lên, chú
ý lắng tai nghe.

Lại nghe Uông Thiết Ngạc thở dài đáp:

- Hồ Phỉ nhỏ tuổi chẳng những võ nghệ cao cường mà
còn thích kết giao bằng hữu. Đúng là một trang hảo hán. Nhưng gã lại đối nghịch
với Phúc đại soái. Đêm qua đã vào phủ hành thích. Chẳng lẽ ông bạn còn chưa
nghe thấy vụ này ư?

Người kia cười nói:

- Uông đại ca! Tuy đại ca quen biết Hồ Phỉ mà
chẳng được thăng quan phát tài thì chúng ta hãy uống rượu xong đi đã. Nếu ra
đường gặp gã, chúng mình tóm lấy, há chẳng lập nên công lớn?

Uông Thiết Ngạc cười đáp:

- Ha ha! ông bạn nói coi bộ dễ dàng quá! Cứ như
ông bạn Trương Hắc thì dù hai chục tên cũng đừng hòng bắt gã.

Trương Hắc tức mình hỏi:

- Còn lão thì sao? Phải mấy tên Uông Thiết Ngạc
mới bắt được gã?

Uông Thiết Ngạc đáp:

- Ta lại càng tệ nữa. Đến bốn chục cái bị thịt này
cũng chẳng làm gì hơn được?

Trương Hắc cười lạt hỏi:.

- Gã ba đầu sáu tay hay sao mà ghê gớm đến thế?

Hồ Phỉ nghe hai người nói chuyện chẳng ăn ý gì với
nhau bất giác động tâm. Nhớ câu thời cơ chỉ trong nháy mắt là vụt qua, chàng
không nghĩ ngợi gì nữa mở rèm cất bước chạy sang phòng bên nói:

- Uông đại ca! Đại ca ngồi đây uống rượu ư? Ô này!
Trương đại ca đây mà! Tiểu nhị. Người dọn đồ của ta qua đây.

Uông Thiết Ngạc và Trương Bắc thấy Hồ Phỉ đến sửng
sốt tự hỏi:

- Gã là ai? Bọn mình có quen biết gã đâu?

Uông Thiết Ngạc thoạt nghe thanh âm cũng hơi quen
thuộc nhưng thấy mặt chàng hàm râu quai nón thì nhận ra làm sao được?

Hồ Phỉ lại nói:

- Đêm qua tiểu đệ gặp Chu Thiết, Tiêu đại ca và
Tăng Thiết Âu nhị ca ngồi ở Tụ Anh Lâu uống mấy chung còn nhắc tới đại ca.

Uông Thiết Ngạc chỉ ậm ừ cho xuôi chuyện, hắn vắt
óc suy nghĩ xem người ngồi trước mặt mình là ai. Chàng đã quen cả Chu sư ca và
Tăng sư ca thì hiển nhiên chẳng phải người xa lạ mà không sao nhớ được. Hắn lại
tự mắng thầm là con người hồ đồ.

Tiểu nhị bày rượu lên bàn. Hồ Phỉ nói:

- Bữa nay tiểu đệ làm chủ. Đã lâu lắm chưa được
cùng Uông đại ca và Trương đại ca uống một chung nào.

Chàng móc mười lạng bạc liệng ra nói:

- Còn dư cho chưởng quỹ. Phải lấy rượu ngon nhắm
tốt đem vào đây.

Tiểu nhị thấy chàng hào phóng liền tỏ vẻ kính cẩn,
vâng dạ luôn miệng.

Chẳng mấy chốc rượu nhắm lục tục bưng lên. Hồ Phỉ
cười nói vui tươi lại nhắc tới bọn Tần Nại Chi, Ân Trọng Tường, anh em Vương
Kiếm Anh, Vương Kiếm Kiệt đều là người quen biết, thường khi bàn luận võ công, lúc
lại bày trò đổ bác dường như đều là bạn hữu thâm giao của chàng.

Uông Thiết Ngạc rất áy náy vì người ta thân thiệt
với mình như vậy mà còn hỏi họ tên thì thật là thất lễ. Nhưng hắn nghĩ bể đầu
vẫn không nhận ra người ngồi trước mặt là ai?

Trương Hắc cũng cho Hồ Phỉ là bạn thân của Uông
Thiết Ngạc, lại thấy chàng ra tay mau lẹ liền đoán lai lịch không nhỏ, cũng vui
lòng quấy quả một bữa.

Uống rượu một lúc rồi đồ nhắm đưa lên hết. Uông
Thiết Ngạc không nhịn được nói:

- Xin đại ca tha thứ cho tại hạ vô lễ. Tại hạ càng
sống càng hồ đồ.

Lão giơ tay lên cốc mạnh vào trán một cái nói
tiếp:

- Trong lúc thảng thốt, tại hạ không nhớ được tên
họ lão ca. Thế có chết không?

Hồ Phỉ cười đáp:

- Uông đại ca qụả là quý nhân nên đãng tính. Tối
hôm qua đại ca còn ngồi ăn cơm ở nhà tiểu đệ mà cũng quên rồi ư? Đáng tiếc
không đủ người để đánh bài cẩu rồi đưa đến chỗ Chu đại ca cùng người ta động
thủ ra chiêu, làm tổn thương hòa khí.

Uông Thiết Ngạc sửng sốt, miệng ấp úng:

- Đại ca... đại ca là...

Hồ Phỉ cười đáp:

- Tiểu đệ là Hồ Phỉ đây mà.

Chàng vừa nói câu này khiến cho Uông Thiết Ngạc và
Trương Hắc giật nẩy mình lên như cái lò xo. Hai người kinh hãi không bút nào tả
xiết.

Nên biết đêm qua Hồ Phỉ gây cuộc đại náo trong
Phúc phủ. Người ta sục tìm bốn mặt từ nửa đếm làm chấn động kinh thành. Bọn vệ
sĩ thủ hạ của Phúc Khang An chẳng một ai không biết việc Hồ Phỉ đến hành thích
Phúc đại soái đêm qua.

Hồ Phỉ cười hỏi:

- Sao? Tiểu đệ chỉ đeo bộ râu giả mà Uông đại
không nhận ra được ư? Tài hóa trang của tiểu đệ khá lắm rồi phải không?

Uông Thiết Ngạc khẽ nói:

- Nói khẽ chứ! Hồ đại ca! Trong thành khắp nơi
đang tìm kiếm đại ca, sao đại ca lớn mật thế? Còn dám đến đây uống rượu ư?

Hồ Phỉ cười đáp:

- Sợ cái gì? Đến Uông đại ca còn không nhận ra
được tiểu đệ thì người ngoài nhận biết thế nào nổi?

Uông Thiết Ngạc hỏi:

- Đại ca còn chần chờ ở Bắc Kinh là không được đâu,
nên chuồn ra khỏi thành cho lẹ. Có đủ tiền hành phí không?

Hồ Phỉ đáp:

- Đa tạ Uông đại ca đầy lòng nhiệt huyết, tiểu đệ
có đủ tiền rồi.

Chàng nghĩ bụng:

- Lão này tính nết thô lỗ nhưng lại là người rất
trung hậu.

Trương Hắc biến sắc cúi xuống không nói nửa lời.

Uông Thiết Ngạc lại nói: - Bữa nay cổng thành đều
tra xét rất nghiêm mật. Lúc đại ca rời thành chớ để sơ hở. Uông mỗ cùng Trương
đại ca đưa Hồ đại ca ra khỏi thành thì chắc chắn hơn. Trình cô nương đâu rồi?

Hồ Phỉ lắc đầu đáp:

- Tạm thời tiểu đệ chưa đi được vì chưa đòi xong
nón nợ của Phúc đại soái.

Trương Hắc
nghe tới đây sắc mặt ra chiều khác lạ.

Uông Thiết Ngạc nói:

- Hồ đại ca! Bản lãnh Uông mỗ không bằng đại ca
nhưng có điều khuyên can. Phúc đại soái quyền thế nghiêng trời. Đại ca đối
nghịch với lão nhân gia thì làm sao chống chọi được? Uông mỗ ăn chén cơm lão
nhân gia phải làm việc dưới trướng cũng chẳng bảo vệ cho đại ca. Bữa nay mạo
hiểm đưa đại ca ra ngoài thành. Đại ca nên đi mau.

Hồ Phỉ đáp:

- Không được! Uông đại ca! Đại ca có biết tiểu đệ
đắc tội với Phúc đại saói ở chỗ nào không?

Uông Thiết Ngạc đáp:

- Uông mỗ chưa rõ đang muốn hỏi Hồ đại ca.

Hồ Phỉ liền theo thuật chuyện Phúc Khang An đến
Thương Gia Bảo quen biết Mã Xuân Hoa trong trường hợp nào, nàng sanh hai đứa
con ra sao. Về sau nàng về phủ thế nào và đêm qua bị trúng độc làm sao nhất
nhất thuật lại.

Chàng lại nói cả đến việc giải cứu Mã Xuân Hoa mà
nàng thương nhớ hài nhi, tính mệnh rất nguy cấp nên dù gặp muôn ngàn nguy hiểm
cũng phải đi cứu hai đứa nhỏ về cho Mã Xuân Hoa.

Uông Thiết Ngạc càng nghe càng tức giận, vỗ bàn
nói:

- Té ra lòng dạ hắn độc ác đến thế! Hồ đại ca! Đại
ca thật không hổ là đấng anh hùng nghĩa hiệp khiến người ta phải kính phục.
Nhưng cuộc phòng thủ trong phủ Phúc đại soái rất sâm nghiêm. Không biết bao
nhiêu cao thủ canh giữ khắc nơi. Việc cứu hai đứa nhỏ không làm được đâu. Đành
phải chờ vụ này lắng xuống sẽ tìm cách khác.

Hồ Phỉ đáp:

- Tiểu đệ có kế này hãy dùng thủ coi. Chúng ta
mượn sắc phục của Trương đại ca giả làm tên vệ sĩ, chờ đến đêm Uông đại dẫn vào
phủ động thủ.

Trương Hắc biến sắc đứng phắt dậy, tay nắm đốc
đao.

Hồ Phỉ tay trái cầm chung rượu uống,.Tay mặt đưa
ra gắp rau. Đột nhiên chàng hất nửa chén rượu vào mắt Trương Hắc.

Trương Hắc “ối” lên một tiếng kinh hoàng giơ tay.

Hồ Phỉ cầm đũa đâm vào huyệt Thần Tàng và huyệt
Trung ở trước ngực hắn.

Trương Hắc người nhũn xuống té ngay xuống ghế.

Điếm tiểu nhị nghe tiếng động chạy ra. Hồ Phỉ liền
bảo gã:

- Quan gia đây say rượu, cần tìm cho y một cái
phòng để nghỉ.

Tiểu nhị đáp:

- Cách đây năm nhà là An viên lão điếm. Tiểu nhân
đỡ quan gia qua đó.

Hồ Phỉ nói:

- Hay lắm!

Chàng lại thưởng cho gã năm đồng bạc.

Điếm tiểu nhị mừng quá đỡ ngay Trương Hắc vào rồi
đóng cửa lại. Chàng còn điểm vào ba chỗ huyệt đạo của Trương Hắc khiến hắn
trong vòng mười hai giờ không nhúc nhích được.

Uông Thiết Ngạc trong lòng xao xuyến nhưng thấy Hồ
Phỉ hành hiệp trượug nghĩa, cử động mau lẹ sáng suốt cũng vô cùng bội phục. Có
điều lão thấy vụ này cực kì nguy hiểm nên rất đỗi lo âu.

Hồ Phỉ cởi áo ra mặc sắc phục võ quan của Trương
Hắc vào mình. May ở chỗ thân hình hai người suýt soát ngang nhau nên chàng mặc
rất vừa vặn.

Uông Thiết Ngạc nói:

- Uông mỗ đi nhận phiên canh, lát nữa sẽ trở lại.

Hồ Phỉ đáp:

- Uông đại ca cáo bệnh cho Trương Hắc, nói y là bị
cảm nặng không thể đương sai được. Tiểu đệ chờ ở đây. Chừng canh hai đại ca đến
dẫn đi.

Uông Thiết Ngạc ngẩn người ra một lát toan giải
thích để chối từ nhưng lại nghĩ nếu muốn trở thành hảo hán thì phải bỏ hết vinh
hoa phú qụý. Còn nhất tâm, vì Phúc đại soái ra sức thì chẳng cần phân biệt phải
trái nhưng cũng không đành lòng.

Hồ Phỉ lại nói:

- Uông đại ca! Việc này không thể quyết định mau
lẹ. Đại ca bất tất phải trả lời ngay bây giờ.

Uông Thiết Ngạc gật đầu ra khỏi điếm.

Hồ Phỉ nằm xuống ngủ liền. Chàng biết công cuộc
trước mắt là một canh bạc lớn mà là một canh bạc cửa bằng tánh mạng.

Đến canh hai nếu Uông Thiết Ngạc đến dắt chàng đi trà
trộn vào phủ Phúc Khang An là may nhưng hành động này khiến cho cái mạng của họ
Uông mười phần có đến chín là đi đứt.

Giữa lão và Hồ Phỉ chưa có mối giao tình đáng kể, đối
với Mã Xuân Hoa lại tuyệt vô can hệ. Vì hai người chẳng liên can gì mà liều
mình mạo hiểm, liệu Uông Thiết Ngạc có chịu làm không? Từ thuở nhỏ hắn từng
được nghe Chu Thiết Tiêu dạy bảo nên lão kính trọng vị đại sư huynh này như
thần.

Huống chi hắn đã làm thủ hạ Phúc Khang An lâu năm
thì bốn chữ “Công danh lợi lộc” đối với hắn không phải chuyện nhỏ.

Giả tỉ Uông Thiết Ngạc là một tay hảo hán giang hồ
tâm đầu ý hợp thì Hồ Phỉ quyết chẳng hoài nghi gì nữa nhưng hắn bản lãnh tầm
thường, chỉ là tên võ quan chất phác.

Bằng hắn quyết định muốn thăng quan phát tài thì
chẳng những canh hai không trở lại mà bốn mặt khách điếm sẽ có hàng trăm cao
thủ bao vậy, dù chàng có hết sức quyết chiến cũng khó lòng yên lành được.

Vụ này trung gian không còn nẻo đường nào quanh co
được. Uông Thiết Ngạc chẳng tố giác Hồ Phỉ thì sau này Trương Hắc cũng tố giác.

Hiện giờ trong tay Hồ Phỉ khắc nào đã cầm quân bài
mà chưa lật lên. Nếu chàng thua là mất mạng. Ván bài thắng hay bại hoàn toàn
trông vào ý niệm của Uông Thiết Ngạc.

Chàng cũng biết Uông Thiết Ngạc chẳng phải hạng
người tồi bại nhưng muốn hắn mạo hiểm thái quá là chuyện khó. Sự thỉnh cầu đã
vượt mức mà chàng chẳng có chỗ nào hay để đền đáp.

Uông Thiết Ngạc là hạng người nửa thiện nửa ác, không
ai liệu trước được. Đem tính mạng trao vào tay người thật là nguy hiểm bất trắc
nhưng ngoại trừ cách này chẳng còn biện pháp nào khác. Phúc Khang An đã phòng
bị đến thế mà không người dẫn đường thì chẳng thể nào trà trộn vào được.

Hồ Phỉ ngủ ngáy pho pho. Lần này chàng không mơ
mộng gì cả, cũng chẳng cần đếm xỉa đến canh bạc lớn kết quả sẽ rao sao. Bài
chưa lật ai biết nước bạc thế nào.

Hồ Phỉ ngủ chừng hơn một giờ. Đang lúc mơ màng, trong
điếm có người lớn tiếng nói chuyện khiến chàng tỉnh giấc, ngồi bật dậy.

Bỗng nghe một người hỏi:

- Phải rồi! Ta muốn gặp vị quan gia tự hiệu có chữ
Huyền. Y say rượu ư? Ta có công sự kiếm y. Ngươi dẫn ta vào coi.

Hồ Phỉ nghe thanh âm người này không phải là Uông
Thiết Ngạc thì giật mình kinh hãi lẩm nhẩm:

- Chà chà! Canh bạc này mình thua rồi.

Chàng cầm đơn đao khẽ đẩy cửa nhìn ra thì chỉ thấy
bốn bề tối om, chẳng có động tĩnh gì. Chàng liền tung mình nhảy lên nhóc nhà
nằm phục xuống chú ý lắng tai nghe.

Lúc Uông Thiết Ngạc ra đi, Hồ Phỉ nghĩ ngay hắn
chỉ có hai đường. Nếu hắn lấy điều nghĩa hiệp làm trọng thì lúc này một mình
tới đây để dẫn chàng lén vào Phúc phủ. Bằng hắn tiếc thân cầu lợi thì nhất định
sẽ dẫn bọn võ sĩ ở Phúc phủ đến vây bắt. Bây giờ mà hắn không đến là cơ sự hỏng
rồi. Nhưng bốn mặt khách điếm không thấy có người mai phục khiến Hồ Phỉ rất lấy
làm kì.

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.