Lang Gia Bảng (Tập 1) - Chương 07 - Phần 01
Chương 7
Trẻ con thách đấu
Tiêu Cảnh Duệ dở khóc dở cười nhìn hắn nhưng cũng đành đứng
dậy.
Nhìn thấy hai người bọn họ đứng đối diện, ôm quyền chào
nhau, trong số những người ở đây, vài người không khỏi bật cười. Hai tên nhóc
này đánh nhau từ nhỏ đến lớn, còn chưa biết đi đã biết lưu dấu răng trên mặt
đối phương rồi, nhưng nếu nói đánh nhau đàng hoàng thì quả thật là chưa ai nhìn
thấy.
Tuy nhiên, sau khi tập trung xem đấu võ với ánh mắt tràn
ngập chờ mong, mới xem được mấy chiêu đầu tiên, tất cả mọi người người đều
không nhịn được sự khinh thường.
Đây mà là một cuộc đối chiến quan trọng? Rõ ràng chỉ là một
trận đấu biểu diễn.
Tiêu Cảnh Duệ thì còn đỡ, hắn đã quen lối đấu chính quy,
nhưng Ngôn Dự Tân thì đang quyết tâm khoe khoang, hắn lôi hết tất cả những
chiêu hoa mỹ nhất, dễ coi nhất của mình ra, giống như một cánh bướm hoa bay
lượn khắp trong điện. Có lúc thế công của Tiêu Cảnh Duệ không cẩn thận làm
vướng víu chiêu thức biểu diễn tiếp theo của hắn, hắn còn trợn mắt nhìn người
ta, hơn nữa còn không quên thỉnh thoảng lựa chọn góc độ để nở nụ cười mê người
với quận chúa, hại quận chúa Nghê Hoàng cười không ngồi thẳng dậy được, vừa thở
hổn hển vừa xua tay, nói: “Tiểu... Tiểu Tân... Đủ rồi, đủ rồi... Ta biết từ nhỏ
ngươi đã đẹp trai nhất rồi...”
Sau trận tỷ thí mở màn như vậy, bầu không khí trên đại điện
tự nhiên trở nên hết sức thoải mái. Nhanh chóng có người đứng ra khiêu chiến,
nhất thời các màn so tài đặc sắc diễn ra không ngừng, mà mọi người cũng quả
thật có thân thủ phi phàm, ai cũng có sở trường của mình.
Sau khoảng bốn, năm trận, gã ngựa ô Bách Lý Kỳ rốt cuộc đứng
lên ôm quyền với một thí sinh Đại Lương đã thắng một trận nhưng cũng đã được
nghỉ ngơi một trận. Trong trường hợp này không ai được phép do dự, đương nhiên
đối phương lập tức đứng dậy.
“Người này không phải người ở kinh thành, ngươi có biết hắn
không?” Ngôn Dự Tân ghé sát vào tai hảo bằng hữu, hỏi.
“Lý Tiêu là đệ tử kiệt xuất nhất của Võ Đang bây giờ, cha ta
thường xuyên khen ngợi hắn, nội công rất vững, cũng coi như là một đối thủ của
Bách Lý Kỳ.” Tiêu Cảnh Duệ nhỏ giọng nói.
Hai người còn đang thầm thì cặp đấu trên sân đã giao thủ.
Võ Đang các đời đều không thiếu cao thủ, tâm pháp nội công,
thân pháp chiêu số của phái này tự nhiên đều có điểm siêu phàm. Đối mặt với cao
thủ như Bách Lý Kỳ, Lý Tiêu công thủ thỏa đáng, mỗi chiêu mỗi thức đều mộc mạc
nhưng lại ẩn chứa uy lực mạnh mẽ. Chỉ chốc lát đã giao thủ hàng chục chiêu
nhưng Lý Tiêu vẫn chưa có dấu hiệu thất bại.
Tuy nhiên, trong lúc mọi người đang khen ngợi một chiêu mượn
lực đẩy lực tuyệt diệu của Lý Tiêu thì quận chúa Nghê Hoàng đột nhiên lại hít
mạnh một hơi, đồng thời Mông Chí cũng vận khí hét lớn một tiếng: “Không được!”
Tiếng vang còn chưa dứt thì thân thể Lý Tiêu đã bay ra
ngoài, được Mông Chí đỡ lấy rồi đặt ngồi xuống đất. Lúc này hắn đã ướt đẫm mồ
hôi, sắc mặt trắng bệch.
Mông Chí nắm cánh tay phải mềm nhũn của hắn xem xét, lông
mày lập tức nhíu chặt.
Mặc dù vừa rồi được một tiếng hét vận đủ mười thành công lực
của Mông Chí bảo vệ nên Bách Lý Kỳ không thể chấn đứt tất cả kinh mạch trên
cánh tay hắn, nhưng xương cánh tay đã gãy, gân tay cũng bị thương nghiêm trọng.
Mặc dù người thanh niên này vẫn cắn răng không hề rên rỉ, nhưng qua ánh mắt thê
lương của hắn có thể thấy được hắn đã biết rõ lần bị thương này sẽ làm tu vi
của hắn rất khó tăng thêm được nữa.
“Đây là đoạn tục cao do hàn y Tuân Trân tiên sinh chế ra,
đắp liền ba ngày, trong vòng nửa tháng không dùng lực sẽ có thể bình phục như
lúc ban đầu.”
Không biết Mai Trường Tô đã yên lặng đi vòng qua bên cạnh
tới gần từ khi nào, chàng nhét một hộp thuốc vào trong túi áo của Lý Tiêu, nhỏ
giọng nói: “Ngươi phải tin Tuân tiên sinh, yên tâm tĩnh dưỡng, sẽ không có di
chứng gì.”
Đoạn tục cao là loại thuốc tuyệt thế kỳ dược của Tuân Trân
trên giang hồ, có muốn tìm cũng không tìm được. Một người không hề quen biết
lại đưa nguyên hộp cho mình, Lý Tiêu vừa khiếp sợ vừa cảm kích, thậm chí quên
cả cơn đau, chỉ ngơ ngác nhìn Mai Trường Tô mà nói không nên lời.
Mông Chí gật đầu với Mai Trường Tô, gọi người dìu Lý Tiêu
xuống.
Bách Lý Kỳ lúc này đã trở lại vị trí của mình, ánh mắt vẫn
hờ hững, dường như đòn hạ thủ độc ác vừa rồi cũng không có gì đáng kể.
“Thích sứ thần đại nhân.” Bởi vì vừa rồi Thái tử đã đề nghị
chạm đến là dừng nên lúc này cảm thấy rất mất mặt, lập tức giận dữ hỏi: “Mọi
người luận bàn thiện ý, võ sĩ của quý quốc tại sao lại bất nhân như thế? Đúng
là quá đáng!”
Những thí sinh khác cũng tới tấp quay sang nhìn giận dữ.
Chính sứ Bắc Yên đứng dậy, hãnh diện nói: “Chúng ta vẫn cẩn
tuân ý chỉ của Thái tử, không hề làm đổ máu. Huống hồ luận võ đấu sức khó tránh
khỏi thương tổn, Bắc Yên luôn luôn sùng kính người mạnh, thiên hạ đều biết.
Quận chúa là người từng trải sa trường, cũng biết trên chiến trường không hề có
chữ “nhân”, Bách Lý dũng sĩ của chúng ta nào có gì sai?”
Hoàng đế Đại Lương không vui, nói: “Triều đình không phải là
chiến trường, dũng sĩ quý quốc lỗ mãng rồi, lần sau không được như vậy.”
Dù nói như thế nhưng người ta đang tỷ thí, Hoàng đế Đại
Lương cũng không tiện trừng phạt khiến người khác nói ra nói vào, chỉ có thể
trách cứ một câu, sau khi đối phương lên tiếng đáp ứng cũng không nhắc đến nữa.
Tuy nhiên sau đó, trong nụ cười lạnh lùng của sứ thần Bắc
Yên, mọi người phát hiện mục đích của Bách Lý Kỳ căn bản không phải chỉ tìm cơ
hội thể hiện trình độ mà thôi. Hắn liên tiếp khiêu chiến bảy đối thủ trong đó
có cả hai người Đại Du, mặc dù không hạ thủ tàn nhẫn làm gãy xương đứt gân nữa
nhưng cũng khiến bọn họ ít nhiều đều bị nội thương.
Cuối cùng chỉ còn lại Ngôn Dự Tân và Tiêu Cảnh Duệ là hắn
không để ý tới, không biết là quá xem thường hay là quá xem trọng bọn họ.
Thấy Bách Lý Kỳ chiến thắng trở về chỗ ngồi, cũng không có ý
định đứng dậy nữa, Tiêu Cảnh Duệ đứng lên, sắc mặt ngưng trọng, lạnh lùng ôm
quyền với hắn, nói: “Tại hạ Tiêu Cảnh Duệ thỉnh giáo Bách Lý dũng sĩ.”
Đây là lần đầu tiên trong ngày hôm nay Bách Lý Kỳ bị người
khác khiêu chiến, ánh sáng chợt lóe trong mắt, nhưng quay sang nhìn sứ thần bản
quốc, thấy hắn lắc đầu với mình, vẻ mặt lập tức chuyển thành đờ đẫn, lắc đầu từ
chối: “Ta mệt rồi!”
Tiêu Cảnh Duệ biết tên của mình rất dễ làm mọi người tưởng
lầm là hoàng tử Đại Lương, nghi ngờ đối phương từ chối vì lý do này, vội bổ
sung một câu: “Tại hạ Tiêu Cảnh Duệ, con trai Ninh Quốc hầu Tạ Ngọc thỉnh giáo
dũng sĩ. Nếu Bách Lý dũng sĩ mệt mỏi thì có thể nghỉ ngơi chốc lát rồi chỉ điểm
sau.”
Bách Lý Kỳ lại quay sang nhìn một chút, sứ thần Bắc Yên vẫn
lắc đầu, thế là hắn lại nói: “Hôm nay không đánh nữa!”
Thực ra mọi người đều biết tính tình Tiêu Cảnh Duệ không
thích tranh giành đấu đá, trong chuyện luận võ như thế này, hắn luôn luôn cho
rằng bất kể thắng thua đều không nên kết oán.
Nhưng hôm nay hành vi của Bách Lý Kỳ thật sự quá đáng, có
lúc rõ ràng đối phương đã thua chạy mà hắn còn đuổi theo đánh ngã, không khỏi
làm cho người thanh niên nhã nhặn này tức giận, vì vậy huyết khí dâng trào, mới
chủ động bước ra khiêu chiến. Nghẹn đủ một hơi, nghĩ bụng cho dù có bị thương
nặng cũng phải làm nhụt nhuệ khí của Bách Lý Kỳ, Tiêu Cảnh Duệ không ngờ vừa
bắt đầu đã bị đối phương nhẹ nhàng từ chối. Mà người nọ quả thật vừa đánh liền
mấy trận, một người tính tình hòa nhã như Tiêu Cảnh Duệ cũng không thể nói hắn
cố tình lấy cớ mệt mỏi để từ chối được, vì vậy chỉ có thể tức giận đứng yên hồi
lâu rồi nói: “Vậy mời Bách Lý dũng sĩ hẹn một thời gian, ta và ngươi tỷ thí
sau.”
Bách Lý Kỳ uống một ngụm trà, lắc đầu lần thứ ba, lạnh lùng
nói: “Hôm khác còn có lý do gì để tái chiến sao? Ở đây nhiều người như vậy, nếu
ngươi thật sự muốn đánh thì cứ chọn người khác là được.”
Thấy hắn nhất quyết từ chối, Hoàng đế Đại Lương chợt nghĩ
đến một chuyện, quay lại thoáng nhìn Mông Chí.
Thống lĩnh cấm quân lập tức hiểu rõ ý ông ta, vội cúi người
nói thầm: “Bệ hạ chớ hiểu lầm. Người Bắc Yên không phải là yếu thế, chỉ là biết
Cảnh Duệ và Dự Tân nhất định có địa vị cao quý, vừa rồi lại thấy họ có quen biết
quận chúa nên không muốn đắc tội các quý tộc Đại Lương thôi. Thực ra Cảnh Duệ
không phải là đối thủ của Bách Lý Kỳ.”
Hoàng đế Đại Lương nghe vậy, dù thần sắc vẫn như thường
nhưng trong lòng không khỏi có chút thất vọng. Hôm nay Bách Lý Kỳ làm càn như thế,
thân là quân chủ Đại Lương, đương nhiên ông ta vẫn hy vọng có một người bản
quốc lấy lại được chút thể diện, nhưng e là khó có thể toại nguyện.
Trong lòng đang buồn bực, đột nhiên Hoàng đế nhìn thấy Mai
Trường Tô bên dưới không biết đang nhỏ giọng nói gì với quận chúa Nghê Hoàng,
quận chúa nghe xong thì lộ vẻ kinh ngạc, ông ta chợt hỏi một câu: “Nghê Hoàng,
ngươi và Tô khanh đang nói gì thế?”
Quận chúa Nghê Hoàng chần chừ một lát, miễn cưỡng cười, nói:
“Không có gì...”
Hoàng đế Đại Lương hơi giận dữ, trầm giọng nói: “Không được
khi quân, rốt cuộc là đang nói gì?”
Quận chúa cười cười, nói: “Nghê Hoàng đâu dám! Chẳng qua là
Tô tiên sinh chỉ bình luận sơ qua vài câu về cuộc đối chiến vừa rồi mà thôi,
quả thật không có chuyện gì khác.”
“A, Tô khanh có cao luận gì? Cứ nói ra cho mọi người nghe
thử.”
Quận chúa Nghê Hoàng nhìn Mai Trường Tô, thấy vẻ mặt chàng
cũng tỏ ra bất đắc dĩ, đành phải đứng dậy, nói: “Tô tiên sinh nói Bách Lý dũng
sĩ cứng quá dễ gãy, con đường luyện võ đã đi sai, nếu tìm ra sơ hở thì chỉ cần
vài đứa trẻ con cũng có thể đánh ngã.”
Nghe thấy lời bình luận này, cơ mặt Bách Lý Kỳ giật giật, lộ
vẻ giận dữ. Có điều sứ thần Bắc Yên lại chỉ coi những lời này là người Đại
Lương muốn gỡ gạc chút thể diện thôi, lập tức hãnh diện nói: “Lời này nói về ai
cũng đều đúng cả. Nếu tiên sinh là cao nhân thì đừng ngại thử tìm sơ hở của hắn
rồi lại kiếm vài đứa trẻ đến đánh bại hắn thì thật tốt.”
Mai Trường Tô vội cười, nói: “Là ta nói bừa. Hai vị yên tâm,
Bách Lý dũng sĩ có thể luyện đến mức này cũng không dễ dàng, ta sẽ không tùy
tiện hủy hoại tiền đồ của người khác.”
Rõ ràng là chàng đang xin lỗi nhưng lời này nghe vào tai còn
thấy ức chế hơn nhiều, ngụ ý rõ ràng là: “Thực ra ta nói được làm được, có điều
không muốn hủy hoại tiền đồ của ngươi thôi.”
Sứ thần Bắc Yên đang hết sức đắc ý, giờ nghe câu này làm sao
có thể thoải mái được, lập tức nói: “Vị tiên sinh này nếu có bản lĩnh như vậy
thì đừng ngại thử một lần trước mặt Bệ hạ. Bách Lý dũng sĩ của bọn ta mặc dù đã
mệt mỏi nhưng cũng không dám làm tiên sinh mất hứng.”
“Sao có thể nhanh như vậy chứ?” Mai Trường Tô vẫn nhã nhặn
mỉm cười. “Cho dù có thể lập tức tìm được mấy đứa trẻ thì ta ít nhất cũng phải
dạy chúng vài ngày mới được. Thôi, cứ coi như ta nói nhảm đi, hai vị đừng để
ý...”
Sứ thần Bắc Yên thấy chàng càng nói càng giống như đây là
chuyện thật, nếu bây giờ bỏ qua thì có khi mọi người lại nghĩ người Bắc Yên sợ
chàng. Bách Lý Kỳ vất vả giành đủ thể diện cho Bắc Yên, nếu để Đại Lương dùng
miệng lưỡi đòi lại thì sợ rằng sau này tứ hoàng tử biết được sẽ trách hắn làm
chính sứ vô năng, sao hắn có thể bỏ qua được, lập tức cười lạnh, nói: “Tiên
sinh cần huấn luyện thì chúng ta có thể chờ mà. Mời Bệ hạ hạ chỉ một ngày,
chúng ta bảo đảm gọi là đến ngay.”
Vẻ mặt Mai Trường Tô hơi khó xử, lẩm bẩm nói: “Ta lại không
quen thuộc kinh thành, biết đi đâu tìm mấy đứa trẻ chứ...”
Thực ra muốn tìm trẻ con thì chỉ cần chàng nói một tiếng,
mỗi một người Đại Lương ở đây đều có thể lập tức tìm giúp chàng một đám đông.
Nhưng mọi người không ai biết chàng nói thật hay là chỉ muốn chọc giận Bách Lý
Kỳ nên không dám mở miệng.
Thấy chàng nói vậy, sứ thần Bắc Yên càng khẳng định chàng
chỉ phô trương thanh thế, lập tức thêm dầu vào lửa: “Chuyện này có khó khăn gì,
nghe nói trong võ quán ở kinh thành quý quốc có rất nhiều tiểu học đồ...”
“Bọn trẻ trong võ quán quá mạnh, ta sợ Bách Lý dũng sĩ sẽ
phải chịu thiệt. Hơn nữa tìm mấy đứa trẻ đã luyện võ đến vây công thì cũng
không công bằng.”
Thấy đã đến nước này mà chàng vẫn tiếp tục khoác lác, sứ
thần Bắc Yên tức giận đến cắn răng, nói: “Không ngại gì, chúng ta sẽ không oán
thán.”
“Không được.” Mai Trường Tô lắc đầu. “Phải tìm những đứa yếu
một chút... Trong cung này và trong phủ của các vị có mấy đứa trẻ yếu đuối một
chút không?”
Mọi người dè dặt không dám trả lời, sợ không cẩn thận muốn
giúp lại làm hỏng chuyện, chỉ có công chúa Cảnh Ninh không hiểu rõ tình hình,
hơn nữa vừa mới đây còn bị tình cảm thê thảm trong Dịch U đình kích thích nên
lập tức tiếp lời: “Trong cung có, trong Dịch U đình có rất nhiều trẻ con, đều
gầy trơ cả xương, rất đáng thương.”
“Tội nô trong Dịch U đình...” Mai Trường Tô nhỏ giọng lẩm
bẩm. “Quả thật thích hợp hơn con nhà bình thường, có điều không biết Bệ hạ có
chấp thuận...”
Thấy chàng đưa ánh mắt nhìn mình, Hoàng đế Đại Lương nhất
thời cũng không có cách xác nhận thật ra chàng hy vọng mình đáp ứng hay là mong
mình không đáp ứng, đang do dự thì thấy Mông Chí ghé tai thì thầm: “Mong Bệ hạ
ân chuẩn!”
Hoàng đế Đại Lương cực kỳ tín nhiệm vị đệ nhất cao thủ về võ
học của bản quốc, lập tức nói: “Trẫm ân chuẩn. Người đâu, đến Dịch U đình chọn
mấy đứa trẻ lại đây.”
Mai Trường Tô thêm vào một câu: “Nhớ là phải chọn những đứa
yếu một chút.”
Sứ giả Bắc Yên bị chàng chọc tức, hung tợn nói: “Tội nô thì
cũng là người, tiên sinh kêu bọn trẻ này không dưng chịu chết, quả thật là nhẫn
tâm.”
Công chúa Cảnh Ninh thấy một câu mình buột miệng nói ra lại
có hậu quả như thế này, đang sốt ruột, vội vã nói xen vào: “Đúng vậy, đây không
phải là đưa những đứa bé đó đi chịu chết sao? Phụ hoàng, như vậy tuyệt đối
không được!”
“Công chúa yên tâm, ta vẫn còn có chút nắm chắc.” Mai Trường
Tô khuyên nhủ. “Hơn nữa thân là tội nô, có thể phục vụ Bệ hạ thì dù có chết
cũng đáng. Huống chi nếu bọn trẻ đó thắng thì Bệ hạ sẽ có trọng thưởng.”
Công chúa Cảnh Ninh nghe vậy càng giận hơn. “Ngày nào bọn nó
cũng phải lao dịch trong cung, có thưởng bao nhiêu bạc cũng không có chỗ tiêu,
đương nhiên là tính mạng vẫn quan trọng hơn!”
“Nói vậy cũng đúng.” Mai Trường Tô ngẩng đầu suy nghĩ một
lát. “Những tội nô này trong lòng không có hy vọng, chỉ sợ sẽ lười biếng, không
dễ dạy bảo. Ý kiến này không ổn lắm, không nên chọn bọn chúng...”
Vốn thấy bọn họ đã bắt đầu đi chọn người, sứ thần Bắc Yên
còn có chút kinh ngạc, lúc này thấy Mai Trường Tô lại có ý lùi bước, trong lòng
lập tức yên tâm, mở miệng châm chọc: “Tiên sinh đúng là mạnh miệng, đến lúc này
vẫn còn cố chống chế làm gì. Thực ra chỉ cần nhận sai một câu, Bách Lý dũng sĩ
của chúng ta cũng không phải người nhỏ mọn.”
Mai Trường Tô yên lặng, chăm chú nhìn hắn, đến lúc hắn bắt
đầu trở nên thiếu tự nhiên mới thở dài một hơi, nói: “Tô mỗ đã nhiều lần cho
ngươi cơ hội xuống thang mà ngươi nhất định không chịu xuống, đã nhất quyết
phải thử một lần, vậy thì đành xin lỗi Bách Lý dũng sĩ vậy.”
Sứ thần Bắc Yên giận lắm, đang định phản kích thì thái giám
vừa rồi phụng chỉ đến Dịch U đình đã quay về, bẩm: “Bệ hạ, nô tài mang năm đứa
bé đến.”
“Đều gọi vào đây.”
“Vâng.”
Năm bóng dáng nhỏ bé co ro đi theo phía sau thái giám lên
điện rồi cuộn tròn quỳ sát xuống đất.
Tĩnh vương vốn đã bắt đầu cảm thấy nghi hoặc, bây giờ nhìn
thấy Đình Sinh ở trong đó, trong lòng càng hiểu rõ. Thấy sức chú ý của mọi
người trong điện đều đổ dồn về phía bên kia, hắn vội tìm cơ hội khẽ nói mấy câu
với hoàng muội Cảnh Ninh ngồi bên cạnh.
“Ngẩng đầu lên, báo tuổi đi, là hậu nhân của tội thần nhà
nào?” Giọng Lương đế lạnh như băng.
Năm đứa trẻ đều hoảng sợ, dưới sự thúc giục của thái giám,
chúng lần lượt run rẩy hồi bẩm.
Đến phiên Đình Sinh, mặt trắng bệch, nó nhỏ giọng nói: “Tội
nô... mười một tuổi, là cháu của... nguyên Thái Hòa... đại học sĩ Kính Khuê...
bị vấn tội vì... vụ án trường thi...”
Mai Trường Tô đột nhiên thấy trong lòng đau xót, vội bưng
trà lên uống để che giấu tâm trạng.
Bây giờ tưởng tượng lại năm đó, trong hoàn cảnh bị bắt giam
vào Dịch U đình, không nhận được bất cứ trợ giúp gì của ngoại giới, đám nữ
quyến của Kỳ vương lại có thể đồng tâm hiệp lực tạo ra một thân phận giả cho
đứa bé mồ côi cha từ trong bụng mẹ này, nhờ vậy nó tránh thoát được Thái tử và
Dự vương nhổ cỏ tận gốc, thật sự là làm mọi người phải kính trọng thở than.
Nhưng điều làm người ta đau lòng là những nữ nhân trọng
nghĩa này đã chịu đủ mọi sự hành hạ, bây giờ không còn mấy người sống sót trên
đời.
Năm đứa bé đã trả lời xong, Hoàng đế Đại Lương cũng không
quá để ý, sau khi ừ một tiếng liền nói với Mai Trường Tô: “Tô khanh thấy bọn
trẻ này có được không?”
“Năm đứa thì quá nhiều, không thể thiếu công bằng với Bách
Lý dũng sĩ được, ba đứa là đủ.” Mai Trường Tô tùy ý nhìn một chút rồi chỉ ba
đứa, trong đó có Đình Sinh. “Sợ rằng thần phải đưa về chỗ ở để dạy bảo hai
ngày, Bệ hạ có thể ân chuẩn hay không?”
“Chuẩn tấu. Nếu sau hai ngày có thể thắng thì trẫm sẽ có
trọng thưởng.”
Mai Trường Tô thở dài một tiếng. “Bệ hạ ân sâu, có điều vừa
rồi công chúa nói rất có lý, những đứa bé này là tội nô, thưởng bạc cũng không
có chỗ dùng.”
Hoàng đế Đại Lương không khỏi cười, nói: “Ngươi hiểu lầm
rồi, ý trẫm là trọng thưởng cho ngươi.”
“Ơ?” Mai Trường Tô ngẩn ra. “Thần thì không cần. Người ra
sức đều là bọn chúng, không bằng Bệ hạ ban cho bọn chúng chút ân sủng có thể
dùng được.”
“Bọn chúng đương nhiên cũng phải thưởng.” Thấy sứ thần Bắc
Yên nghe đến đây đã tức giận sa sầm mặt, Hoàng đế Đại Lương không khỏi cực kỳ
sung sướng. “Nếu thắng, trẫm thưởng... ơ... thưởng...”

