Lang Gia Bảng (Tập 1) - Chương 18 - Phần 01
Chương 18
Úp tay làm mưa
Từ sau khi chàng tuyên bố phải đi thăm Đình Sinh, Phi Lưu đã
chấm dứt hoạt động vừa chơi vừa luyện công hôm nay, bắt đầu chăm chú tìm kiếm
trong phòng.
Cũng giống như tất cả mọi cậu bé khác, Phi Lưu cũng là một
người không biết để đồ đạc ngăn nắp, cho dù là thứ đồ chơi yêu thích đến mấy,
chỉ được một vài ngày lại không biết để ở nơi nào.
Theo kinh nghiệm trước kia, không tìm được đồ thì không cần
phải tìm nữa, bởi vì chẳng bao lâu sau tự nó sẽ xuất hiện tại một góc nào đó
một cách kỳ lạ.
Nhưng lần này không giống, cho dù trí lực của Phi Lưu có vấn
đề thì hắn cũng biết không lâu trước đây mình mới chuyển nhà, con chim ưng đã
biến mất đó hoàn toàn không có khả năng tự xuất hiện trong nhà mới, cho nên vẫn
phải tự mình tìm kiếm mới được.
“Phi Lưu, ăn cơm thôi.”
“Không ăn!”
“Phi Lưu, mất rồi thì thôi, còn cơm vẫn phải ăn. Ngày mai
cũng chưa chắc Đình Sinh đã hỏi ngươi về con chim ưng này, mà cho dù nó có hỏi
thì ngươi cũng không cần nói thật với nó là ngươi làm mất đúng không? Quên Lận
Thần ca ca dạy ngươi thế nào à? Trẻ con không biết nói dối không phải trẻ con
ngoan...”
Phi Lưu thẹn quá hóa giận. “Còn không!”
“Còn không học được à?” Mai Trường Tô nhịn cười, dịu dàng an
ủi: “Không sao, cứ học dần dần. Thông minh nhất, võ công khó như vậy còn học
được, chẳng lẽ lại không học được nói dối? Yên tâm, nếu như Lận Thần ca ca cười
nhạo ngươi thì Tô ca ca sẽ đánh hắn giúp ngươi.”
Nếu lúc này Tiêu Cảnh Duệ ở đây thì hắn nhất định sẽ phải
kháng nghị phương thức giáo dục trẻ con này của tông chủ Giang Tả minh. Đáng
tiếc là hắn không có đây, cho nên Phi Lưu không hề cảm thấy sự giáo dục mình
đang được tiếp nhận có gì không đúng, chỉ là nhớ tới bộ mặt xấu xa của Lận Thần
ca ca, hắn hơi buồn bực, nghiêm mặt lại.
“Mau tới ăn cơm đi.” Mai Trường Tô đi tới, kéo thiếu niên
vào phòng. “Có gà quay mua riêng cho ngươi, nào, ăn hai cái đùi trước đã. Hay
là thế này, ngày mai ngươi cũng mang một món quà đến tặng Đình Sinh, thế là huề
nhau?”
Mắt Phi Lưu sáng lên, trong miệng vẫn ngậm đùi gà. “Cái gì?”
“Tặng cái gì hả? Để ta suy nghĩ xem...” Mai Trường Tô vuốt
cằm. “Nên tặng nó thứ ngươi thích nhất...”
“Không được!”
“Vì sao không được?”
“Tô ca ca!”
“Thứ ngươi thích nhất là Tô ca ca à? Thế thì đương nhiên
không tặng được...” Mai Trường Tô cười. “Vậy tặng nó chiếc áo kim ti được
không?”
“Không được!”
“Vì sao vẫn không được?”
“Không thích.”
“Ngươi không thích chiếc áo kim ti đó à?” Mai Trường Tô mím
môi, sắp không thể nhịn được cười. “Nhưng mà Phi Lưu, ngươi không thích chiếc
áo đó là bởi vì võ công của ngươi cao, không cần mặc nó để hộ thể, cho nên vẫn
để ở đáy hòm. Nhưng Đình Sinh thì khác, nó còn bé, võ công thấp, nếu bị người
ta bắt nạt, mặc chiếc áo đó thì người ta đánh nó cũng không đau, nó nhất định
sẽ thích món quà này.”
Phi Lưu chớp chớp mắt, nghiêm túc suy nghĩ. Nhưng trước giờ
hắn vẫn luôn luôn tin tưởng, không bao giờ nghi ngờ Mai Trường Tô nên cũng gật
đầu rất nhanh.
“Chiếc áo đó để trong cái hòm dưới gầm giường ngươi, buổi
tối trước khi ngủ lấy nó ra, ngày mai không được quên mang theo.”
“Ờ!”
Giải quyết xong vấn đề quà tặng, Phi Lưu thoáng cái đã không
còn phiền muộn. Thiếu niên đang tuổi ăn tuổi lớn, thức ăn trên bàn một mình hắn
đã ăn hết bảy, tám phần. Lúc hắn đặt bát xuống thì Mai Trường Tô ở bên cạnh đã
đọc được mấy trang sách.
Chậu than trong phòng đỏ rực làm mặt Phi Lưu nóng bừng. Hắn
cởi áo ngoài ra, chỉ mặc một chiếc áo lót, đi tới nằm gối đầu lên đùi Mai
Trường Tô, ngón tay nghịch những túm lông trên chiếc áo lông của chàng.
Đây là một cách nghỉ ngơi Phi Lưu rất thích. Có điều hắn
chưa nghỉ được bao lâu đã ngẩng đầu lên, đưa ánh mắt thăm dò về phía Mai Trường
Tô.
“Đi đi.” Mai Trường Tô nói hai chữ mơ hồ, rồi nhắc thêm:
“Không được làm người ta bị thương.”
Thân hình nhỏ nhắn mà rắn chắc của Phi Lưu thoáng qua rồi
biến mất trong bóng đêm, trên nóc nhà lập tức có tiếng động lạ nhưng không lớn,
hơn nữa thời gian cũng rất ngắn.
Không đến một khắc sau, thiếu niên đã trở lại trong phòng,
toàn thân vẫn sạch sẽ, chỉ có mùi máu tanh nhàn nhạt.
Vì sự yên ổn trong tương lai, phải có một mở đầu nghiêm
khắc.
Bất kể người tới là ai, đều phải dùng máu để nhớ kĩ, chỗ Tô
Triết ở là nơi còn khó xông vào hơn cả phủ Ninh Quốc hầu, muốn đến thì phải
chuẩn bị để mạng ở lại.
“Vài ngày nữa là các loại bẫy trong viện sẽ được lắp đặt
xong, đám Lê đại thúc cũng sẽ chuyển đến đây ở.” Mai Trường Tô bóc một quả cam,
cho một múi vào miệng Phi Lưu. “Đến lúc đó sẽ không có ai dám tới, như vậy được
không?”
Nghe nói sau này không có ai đến nữa, Phi Lưu nhai múi cam
trong miệng, ánh mắt thoáng lộ vẻ thất vọng.
“Không có ai đến cũng rất tốt mà, Phi Lưu có thể yên tâm vẽ
tranh. Không phải ngươi rất thích vẽ tranh sao?”
“Thích, cũng thích!”
“Nếu đã thích vẽ tranh, lại cũng thích náo nhiệt thì Tô ca
ca sẽ nghĩ cách tìm cho ngươi cơ hội giao thủ với Mông đại thúc, ngươi có muốn
không?”
“Muốn!” Phi Lưu lại sáng mắt lên, há miệng ra chờ múi cam
tiếp theo.
“Được rồi, ăn cam xong, chuẩn bị về đi ngủ thôi.” Mai Trường
Tô cười, đẩy Phi Lưu đứng dậy. “Đi thôi, tiện đường nói với thím Trương mang ít
nước nóng vào đây cho ta.”
Phi Lưu nghe lời đứng lên, dang tay ôm Mai Trường Tô một lát
rồi chạy đi gọi thím Trương đưa nước, chính mình cũng bưng một chậu đầy về
phòng, rửa mặt rửa chân xong, vừa nhảy lên giường lại nhớ ra chuyện gì đó, cúi
xuống kéo một chiếc hòm lớn dưới gầm giường ra lục một hồi, tìm thấy chiếc áo
kim ti, đồng thời ngón tay còn chạm vào một vật cứng. Hắn tò mò lấy ra xem,
không ngờ lại chính là con chim ưng bằng rễ cây mà Đình Sinh tặng.
Một tay cầm áo kim ti, một tay cầm con chim ưng, Phi Lưu nằm
lên giường, trợn tròn mắt đầy vẻ hoang mang, có thể là không nghĩ ra tại sao
con chim ưng này lại chui vào trong hòm, lật người hai lần trên giường.
Có điều hắn cũng chỉ lật người được hai lần, đến lần thứ ba
thì đã ngủ ngon lành.
Sáng sớm hôm sau, Mai Trường Tô không ra ngoài ngay mà ngồi
trong phòng đốt hương gảy đàn, đến lúc áng chừng Tĩnh vương đã tập luyện và xử
lý quân vụ hằng ngày xong mới dặn dò gia nhân chuẩn bị kiệu rồi gọi Phi Lưu một
tiếng: “Đi nào!”
Mặc dù bây giờ, tường sau Tô trạch và phủ Tĩnh vương chỉ
cách nhau một tầm tên bắn, nhưng nếu đi từ cổng trước thì phải ra cổng rẽ trái,
đi một đoạn dài lại rẽ trái, lại đi một đoạn dài nữa, lại rẽ trái, lại đi một
đoạn nữa mới có thể nhìn thấy cánh cổng đơn giản mà không thiếu uy nghi của phủ
Tĩnh vương.
Dừng kiệu trước cửa, chàng đưa bái thiếp, chờ đợi một lát,
một người có vẻ là quân úy đi ra dẫn chàng vào. Tĩnh vương không tự mình ra
nghênh đón mà đứng chờ trước hổ ảnh đường.
Bởi vì bái thiếp có ghi đến thăm Đình Sinh nên cậu bé đó
cũng được gọi tới đứng bên cạnh.
Một thời gian không gặp, Đình Sinh đã mập và cao hơn nhiều,
vẻ mặt không còn rụt rè và sợ sệt như lúc đầu. Nó mặc một chiếc áo bông sạch
sẽ, dù không sang trọng nhưng nhìn qua đã biết rất mềm mại, ấm áp.
Mặt mày nó không giống Kỳ vương lắm, chỉ có khi mỉm cười thì
một vài người mới thấy có cảm giác quen thuộc.
Bóng dáng Mai Trường Tô và Phi Lưu vừa xuất hiện, Đình Sinh
cũng đã nở nụ cười, có điều nó luôn luôn trầm lặng, gần đây lại được dạy dỗ
tương đối nghiêm khắc, bài bản nên không hoạt bát như trẻ con bình thường, chỉ
đứng yên một chỗ. Sau khi Tĩnh vương và Mai Trường Tô khách sáo chào nhau, nó
mới bước lên một bước, quỳ xuống. “Đình Sinh bái kiến tiên sinh và Phi Lưu ca
ca.”
Tĩnh vương nhíu mày, hình như rất không muốn nhìn thấy Đình
Sinh quỳ bái Tô Triết, nhưng nghĩ lại thì dù sao người ta cũng là ân nhân của
Đình Sinh nên không nói gì nữa.
Phi Lưu là người nhỏ nhất trong Giang Tả minh nên rất vui
khi thấy có người gọi mình là ca ca, lập tức lấy chiếc áo kim ti trong lòng ra
nhét vào tay Đình Sinh. “Cho ngươi!”
Đình Sinh chỉ cảm thấy trong tay có thứ mềm mềm, giở ra xem
thì thấy đó là một chiếc áo không tay bó sát người, không biết được dệt bằng
chất liệu gì. Nhưng bởi vì là quà Phi Lưu tặng nên nó vẫn hết sức vui vẻ, vội
vã cười cảm ơn.
Tuy Đình Sinh không nhận ra nhưng Tĩnh vương thì có, dù sao
hắn cũng là người từng trải, chỉ liếc qua đã biết đó là một chiếc áo kim ti chí
bảo trong giang hồ, lửa đốt không cháy, dao chém không đứt, kiếm đâm không
thủng. Hắn lập tức cau mày nói với Mai Trường Tô: “Áo kim ti là bảo vật hiếm
có, món quà này quá quý giá, Đình Sinh không thể nhận được.”
“Vì sao ngài lại nói với ta?” Mai Trường Tô nhìn hắn, ánh
mắt lộ vẻ kỳ quái. “Đó là Phi Lưu tặng nó, điện hạ nói với Phi Lưu ấy.”
Tĩnh vương ngẩn ra, quay lại nhìn gương mặt lạnh lùng của
Phi Lưu, nghĩ bụng cũng không thể giải thích rõ ràng với hắn nên đành im lặng,
đưa tay mời Mai Trường Tô vào sảnh.
***
Lúc đi ra cửa, Mai Trường Tô ước chừng Tĩnh vương đã xử lý
xong việc trong quân nên mới đến, nhưng lúc này vừa đi vào hổ ảnh đường lại
nhìn thấy bên trong còn có tất cả các thủ hạ đắc lực nhất dưới tay Tĩnh vương,
hơn một nửa trong đó là người quen, chỉ có mấy người chàng không biết, nhưng
tất cả đều là hào kiệt trong quân, thân hình cao ráo, ánh mắt kiên nghị.
Thấy Tĩnh vương đi vào, mọi người lập tức đồng loạt ôm quyền
thi lễ.
“Vị này là Tô tiên sinh Tô Triết.” Tĩnh vương giới thiệu đơn
giản, suy nghĩ một lát lại miễn cưỡng bổ sung một câu: “Là bằng hữu của bản
vương... Sau này mọi người giúp đỡ lẫn nhau...”
“Vâng!” Các tướng cùng đồng thanh.
Mai Trường Tô cười nhẹ, gật đầu đáp lễ.
Bằng hữu sao? Cũng chỉ có thể nói là bằng hữu, dù sao bây
giờ cũng không thể tuyên bố rằng hắn là mưu sĩ của ta đúng không?
“Chiến Anh, chuyện còn lại ngươi chủ trì thương nghị đi.”
Tĩnh vương hạ lệnh cho một tướng quân đứng gần mình nhất rồi chậm rãi quay lại
phía Mai Trường Tô. “Ở đây đang nghị sự, ta cùng Tô tiên sinh vào thư phòng nói
chuyện cho tiện.”
Mai Trường Tô khẽ gật đầu, hai người sánh vai đi ra qua cửa
sau, bước lên lối đi chính lát gạch xanh.
Không biết vì sao trên đường đi, cả hai người họ đều im lặng
không nói gì, ai cũng không có ý định mở miệng làm bầu không khí đỡ ảm đạm hơn.
Thực ra không cần phải đi qua hổ ảnh đường mới vào được thư
phòng, Mai Trường Tô biết còn có một đường khác.
Nhưng xem tình hình này, hiển nhiên là mọi người đang nghị
sự được một nửa thì ngoài cửa có khách đưa bái thiếp, các tướng lĩnh tò mò muốn
xem gã Tô Triết dạo này danh tiếng nổi như cồn mồm ngang mũi dọc thế nào nên
Tĩnh vương mới cố ý dẫn mình vào cho thủ hạ thấy mặt.
Có điều không biết sau khi nhìn thấy dáng vẻ ốm yếu của mình
thì đám mãnh tướng đó sẽ có cảm tưởng gì, bởi vì trong quân chưa bao giờ coi
trọng những kẻ yếu ớt không chịu được khổ cực. Nhớ năm đó Niếp thúc thúc vừa
gia nhập Xích Diễm quân cũng bị mình và Cảnh Diễm xa lánh, đến tận lúc ông ta
liên tiếp chỉ huy đánh thắng mấy trận chiến ác liệt thì tình hình mới đỡ hơn.
Điều binh trong màn trướng, phá địch ngoài ngàn dặm.
Nhân vật trí giả trong quân Xích Diễm này dụng binh luôn
luôn chồng chất mưu kế, nhưng câu cuối cùng ông ta lưu lại trong cuộc đời này
lại cực kỳ đơn giản.
“Tiểu Thù, ngươi phải sống sót...” Thân cây cháy đen đè trên
tấm lưng gầy yếu, ông ta liều mạng dùng toàn lực đẩy mình vào hố tuyết, đồng
thời nói một câu như vậy.
Trong đôi mắt trong trẻo đó chỉ có hy vọng, không có thù
hận.
Bởi vì ông ta chỉ muốn Lâm Thù sống sót, còn sau khi sống
sót có thể làm gì thì Niếp Chân cũng không cố cầu.
Nhưng người chết không cố cầu, người sống lại không thể
quên.
“Tô tiên sinh không thoải mái à?” Giọng nói của Tĩnh vương
vang lên bên cạnh. “Sao sắc mặt trắng như vậy?”
“Không có gì, chỉ cảm thấy hôm nay hình như lạnh hơn hôm qua
một chút.”
“Đó là điều đương nhiên, hôm nay là đông chí mà.” Giống như
nhớ ra điều gì đó, Tĩnh vương vẫy tay gọi một binh sĩ canh gác phía xa tới dặn
dò: “Đi mang một chậu than vào thư phòng.”
Binh sĩ nhận lệnh bước đi, Mai Trường Tô mỉm cười, nói: “Đa
tạ!”
“Trong thư phòng của ta không có lò sưởi, quên mất tiên sinh
sợ lạnh cho nên sơ sẩy.” Giọng Tĩnh vương rất bình thản. “Nghe nói gần đây tiên
sinh mới chuyển chỗ ở, không tới nhà chúc mừng, mong thứ lỗi.”
“Là quận chúa Nghê Hoàng nói với điện hạ à?”
“Không, là Cảnh Ninh.”
“A.” Mai Trường Tô gật gật đầu như hiểu ra. “Khó trách vừa
rồi ta nhìn thấy hắn trong hổ ảnh đường.”
Tĩnh vương đột nhiên quay lại nhìn chàng. “Ngươi nói cái
gì?”
“Ta nói là Quan Chấn, bây giờ hắn đến dưới trướng điện hạ
rồi à?”
Tĩnh vương hai mắt lấp lánh nhìn Mai Trường Tô một hồi rồi
mới thở ra một hơi. “Ngay cả chuyện này mà ngươi cũng biết...”
“Công chúa Cảnh Ninh tiến cử Quan Chấn đến dưới trướng điện
hạ, đúng là cực kỳ thông minh. Bởi vì cả Thái tử và Dự vương đều chưa chắc chắn
nên công chúa không dám mạo hiểm đưa hắn đến đó. Huống hồ Quan Chấn không phải
người khéo đưa đẩy, dù đến phe nào cũng sẽ không được tin dùng. Chỉ có quân
công ở chỗ điện hạ là có thể dùng sức mạnh mà kiếm được. Nhưng... cho dù điện
hạ chiếu cố hắn đến mấy thì khoảng cách giữa Quan Chấn và công chúa vẫn là quá
xa, Cảnh Ninh đã mười bảy tuổi, không kéo dài được bao nhiêu năm nữa...”
“Hai ngày sau ta sẽ phái Quan Chấn đến Sơn Bắc tiêu diệt
giặc cướp, bắt đầu tích lũy quân công từng chút một.” Ánh mắt Tĩnh vương nhìn
thẳng về phía trước. “Quan Chấn cũng là một kẻ si tình ngoan cố, không đến giây
phút cuối cùng quyết không từ bỏ. Cảnh Ninh gặp hắn, không biết là may mắn hay
là bất hạnh.”
Lời này của Tĩnh vương chỉ là cảm khái, không phải là hỏi,
cho nên Mai Trường Tô không trả lời.
Rẽ qua một chỗ, thư phòng đã xuất hiện trước mặt, chậu than
đã được đưa tới, chỉ có điều mới chuyển vào một lát nên hơi lạnh trong phòng
còn chưa hoàn toàn bị xua tan, cho nên Mai Trường Tô đến ngồi xuống chiếc ghế
gần chậu than nhất. Ngẩng đầu vô tình liếc thấy ánh mắt Tĩnh vương nhìn thoáng
qua chiếc ghế cũ bên cạnh cửa sổ phía nam, trong lòng chàng đột nhiên chua xót.
Đó chính là vị trí chàng vẫn ngồi trước kia, chỉ có điều bây
giờ cảnh còn người mất, ngay cả mình muốn đến ngồi đó thì chỉ sợ Cảnh Diễm cũng
không chịu.
An tọa, phụng trà, sau khi tất cả cấp bậc lễ nghĩa kết thúc,
đối thoại lập tức chuyển tới đề tài chính.
“Dự vương bóng gió để ta nghĩ cách chuyển lời cho điện hạ.
Vụ án chiếm đất điện hạ cứ việc mạnh tay xử lý, không cần để ý đến hắn.”
Tĩnh vương lạnh lùng nói: “Ta vốn cũng không định để ý đến
hắn.”
“Hôm qua điện hạ mới tiếp thánh chỉ đúng không?” Mai Trường
Tô không chê hắn ngang bướng, giọng nói vẫn bình thản. “Sau một đêm, điện hạ có
suy nghĩ gì?”
“Bằng chứng Huyền Kính ti chuyển đến đã đầy đủ, vụ án này
cũng không khó xét xử.” Tĩnh vương nghiêm nghị nói. “Khánh quốc công không chỉ
là dung túng, ông ta là thủ phạm chính.”
“Nhưng ông ta là quân hầu nhất phẩm, có quyền được ân xá.”
“Vụ án có ba mạng người trở lên, không được ân xá.”
“Ông ta ở kinh đô, không đích thân nhúng tay vào án mạng.”
“Việc tàn sát thôn Chu gia có mật hàm của ông ta làm chứng.”
“Mật hàm không phải ông ta tự tay viết, vẫn là việc làm của
sư gia trong phủ.”
“Tối qua vị sư gia này đã bị ta mời tới, hôm nay đã cung
khai, cũng không phải kẻ cứng đầu cứng cổ gì.”
“Mời một cách lịch sự à?” Mai Trường Tô lộ vẻ tán thưởng.
“Điện hạ có thể nhanh chóng nhìn thấy trong loạt bằng chứng của Huyền Kính sứ
còn thiếu vị sư gia này, hạ thủ nhanh như bão táp, giành được tiên cơ, Tô mỗ
bội phục.”
Tĩnh vương lại không hề có vẻ tự đắc. “Đó là bởi vì Khánh
quốc công cho rằng bức mật hàm này đã bị hủy, không biết nó đã rơi vào tay Hạ
Đông, nếu không đã sớm diệt khẩu rồi.”
“Nhưng điện hạ có từng nghĩ, nếu vụ án Khánh quốc công được
xử nghiêm khắc thì có lẽ các vụ nợ máu ở nơi khác cũng sẽ được tố cáo theo.
Trước kia nha môn các châu không nhận đơn kiện nhưng bây giờ thì không dám,
điện hạ có tự tin xử lý được những phiền phức tiếp theo này không?”
“Binh đến tướng cản, nước đến đất ngăn, có chuyện gì không
làm được?”
Hôm nay đến nhà, vốn Mai Trường Tô còn có ý định khuyến
khích Tĩnh vương không được ngại khó, nhưng bây giờ xem ra thói xấu coi thường
gian nguy của Tĩnh vương vẫn còn nguyên, chàng hoàn toàn không cần phải khuyến
khích.
“Điện hạ tự tin như thế, mặc dù đáng khen nhưng lúc xử lý
các vấn đề cụ thể vẫn nên có sự khác biệt tế nhị.” Mai Trường Tô nghiêm mặt
khuyên nhủ. “Đám hào môn đại tộc dù luôn mỗi người một phách, nhưng đó là khi
không gặp phải tình thế cần liên hợp. Khi xử lý các vụ án bất đồng, điện hạ nên
có một số phân biệt nhỏ, có vụ che chở, có vụ xử nhẹ một chút, lại có vụ phải
xử nặng một chút... Cứ như vậy, lợi ích giữa các hào môn không đều nhau, lại
không nắm được quy luật, việc kết bè kết phái sẽ không thực hiện được. Vừa chặn
đứng trào lưu thôn tính đất đai, lại không làm cho các thế gia liên thủ chống
cự ở quy mô lớn, ổn định canh nông, giảm bớt lưu dân, làm cho tất cả phát triển
theo mong muốn của Bệ hạ một cách tốt nhất, như vậy Bệ hạ sẽ phải nhìn nhận lại
ngài.”
Nghe những lời này của chàng, Tiêu Cảnh Diễm cực kỳ chấn
động. Hắn trầm ngâm một lúc lâu rồi mới thấp giọng nói một câu: “Tiên sinh nói
rất phải, ta chỉ biết đối xử công bằng, nói không chừng lại không đạt được hiệu
quả.”
Mai Trường Tô cười, nhân tiện lại nói: “Dự vương đã có ý
giúp ngài một tay, ngài cũng đừng quá lạnh lùng, thỉnh thoảng có những vụ người
của hắn phạm tội, điện hạ nên xét xử nhẹ một, hai vụ để tỏ ý báo đáp.”
Tĩnh vương nhướng mày thắc mắc: “Hắn vốn nên toàn lực bảo vệ
Khánh quốc công mới đúng, tại sao lại cầm miếng thịt trên tay đến lấy lòng tảng
đá cứng này?”
“Bởi vì hắn biết lần này hắn căn bản không thể đi ngược lại
ý Bệ hạ.” Mai Trường Tô đưa tay hơ trên chậu than, ánh sáng lấp lánh trong mắt.
“Không còn Khánh quốc công, lại biết Tạ Ngọc đã theo phe địch, hỏi sao hắn lại
phải hoảng hốt. Đối với hắn hiện nay, điện hạ trở nên cực kỳ quan trọng.”
“Để làm cho ta trở nên quan trọng, tiên sinh đã mạnh tay lật
đổ Khánh quốc công, lại vạch trần thái độ của Tạ Ngọc.” Tĩnh vương “hừ” một
tiếng lãnh đạm. “Đúng là phải đa tạ tiên sinh rồi.”
“Sao vậy? Điện hạ không muốn ghi công cho ta à?”
“Ta chỉ... không muốn làm mọi người cảm thấy ta và Dự vương
là một phe... Thái tử và Dự vương, ta không muốn đứng cạnh ai cả...”
“Mặc dù điện hạ hơi khó chịu, nhưng ta bảo đảm sẽ không để
điện hạ phải làm chuyện gì quá đáng. Hơn nữa điện hạ bị chèn ép nhiều năm, mọi
người chắc cũng hiểu được...”
“Ta không để ý người đời nghĩ thế nào.” Tĩnh vương khẽ cắn
răng, ánh mắt hơi lay động. “Nhưng những người đã chết đều có anh linh, ta
không muốn để họ nhìn thấy cảnh tượng như vậy...”

