Hậu cung Chân Hoàn truyện (Tập 4) - Chương 12 - Phần 1

Chương 12

Ơn mẹ cha

Đến đêm, tôi đặc biệt dặn dò Cận Tịch phải thắp cả đèn dầu và
nến, khoác lên người một chiếc áo ngoài, tinh thần phấn chấn chuẩn bị cắt vải
may vá. Thế nhưng vừa mới đưa nhát kéo đầu tiên, tôi đã sinh lòng do dự, ngẩn
ngơ suốt một hồi lâu.

Cận Tịch nói: “Nương tử xưa nay vốn chẳng thua ai về tài may
vá, sao lúc này lại do dự không cắt nổi một nhát kéo như vậy?”

Tôi thoáng ngượng ngùng, đáp: “Ta chỉ sợ mình chẳng may cắt
nhầm rồi không thể may cho Lung Nguyệt một chiếc áo đẹp nhất.”

Cận Tịch cười, nói: “Nương tử là mẹ ruột của Công chúa, chiếc
áo do người tự tay may vốn đã là đẹp nhất rồi, người cứ yên tâm mà làm đi
thôi.”

Tôi chà nhẹ cây kim lên đầu, mỉm cười nói: “Có lẽ người làm
mẹ nào cũng từng có tâm trạng như ta bây giờ.”

Vừa khéo lúc này Hoán Bích đã giặt xong chỗ quần áo của ngày
hôm nay, bước vào với thần sắc uể oải, nhìn thấy trên bàn có đặt mấy miếng vải
màu sắc sặc sỡ, không kìm được tò mò hỏi: “Hôm nay Phương Nhược cô cô mới tới
sao? Trước đây đều không phải ngày này mà”, rồi lại hỏi: “Lần này sao Phương
Nhược cô cô lại đưa vải tới thế?”

Bình thường khi Phương Nhược tới thăm tôi chỉ đưa tới một ít
đồ điểm tâm hoặc đồ dùng thường ngày, chưa từng đưa vải tới, mà tôi cũng chỉ
mang theo mấy bộ đồ cũ bên người, đều là đồ của tôi từ trước khi vào cung,
quãng thời gian gần đây chưa từng mặc lại lần nào. Tôi tu hành trong chùa, để
tránh bị chú ý nên tuy còn để tóc nhưng cũng giống như các ni cô bình thường,
chỉ mặc loại áo nhà chùa màu xám.

Tôi đang tập trung tinh thần vào việc may vá, tiện miệng đáp:
“Là vải Lục Vương gia đưa tới để ta may quần áo cho Lung Nguyệt.”

Hoán Bích lộ rõ vẻ vừa ngạc nhiên vừa vui mừng. “Vương gia đã
về rồi sao? Về lúc nào vậy?”

“Ba ngày trước.” Tôi đáp: “Chắc là về rất vội, trông dáng vẻ
bụi bặm phong trần lắm.”

Hoán Bích chăm chú nhìn cuộn tranh mà tôi đã mở sẵn bên cạnh,
trong giọng nói thấp thoáng nét mừng vui: “Đứa bé này là Lung Nguyệt Công chúa
của chúng ta sao?”

Cận Tịch cũng vui vẻ nói: “Đúng thế, trông đáng yêu quá
chừng, đôi mắt này giống hệt mắt nương tử.”

Ánh mắt tôi cũng bị thu hút qua đó, lại chăm chú nhìn một hồi
lâu. “Kính Phi trông đẫy đà hơn một chút, chắc thời gian vừa qua sống rất thoải
mái, đáng tiếc My Trang lại gầy đi!”

Cận Tịch ghé đến bên cạnh, nói: “Cũng không rõ ràng lắm, kỳ
thực từ sau khi bị cấm túc, Thẩm Tiệp dư chưa bao giờ hoàn toàn khỏe mạnh trở
lại, cũng thực khổ cho cô ấy.”

Hoán Bích khẽ nói: “Những nhân vật trong bức họa này sống
động như thật, trình độ của người vẽ quả không tầm thường.”

Tôi đưa mắt liếc qua, mỉm cười, nói: “Vương gia vốn nổi tiếng
tài năng, trước đây, ta chỉ cho rằng y thi thư thông thuộc, cưỡi ngựa rất giỏi,
không ngờ ngay đến việc vẽ tranh cũng là sở trường của y.”

Hoán Bích thoáng ngạc nhiên, ngay sau đó đã lại mỉm cười bình
thản. “Vương gia quả là có lòng.” Sau đó, nàng ta không nói gì thêm, xoay người
ra ngoài lấy nước.

Trong chiếc bình sứ trên bàn có cắm một bó hoa lau, tôi hái
chúng bên bờ sông lúc quay về, không có mùi hương cũng không có màu sắc đẹp đẽ,
chỉ nằm lặng lẽ trong bình, thoáng nhìn qua đã thấy bình yên, thoải mái.

Cứ thế, mỗi đêm tôi đều thắp đèn may quần áo, rốt cuộc hai
ngày trước sinh nhật của Lung Nguyệt, tôi đã may xong tất thảy mọi thứ. Mỗi món
đồ tôi đều may theo kích thước mà Huyền Thanh đưa, gồm hai chiếc áo yếm may
bằng vải gấm màu đỏ, lần lượt thêu hình bướm vờn hoa mẫu đơn và rồng phượng ngũ
sắc; một chiếc váy dài màu xanh biếc may bằng gấm đoạn; một bộ quần áo bông
thêu hoa mặc trong mùa đông; một bộ đồ mặc mùa thu may bằng vải gấm in hoa; còn
một bộ xiêm y may bằng gấm Thục kẻ ô để Lung Nguyệt mặc dịp thôi nôi, dù rằng
nó chưa chắc đã mặc; ngoài ra còn có mấy đôi tất và khăn quàng cổ may bằng vải
đoạn màu tím.

Tôi cầm từng thứ lên ngắm nghía kĩ càng, xem có chỗ nào bị
lỗi không, chỉ sợ có sợi chỉ thừa nào đó làm tổn thương đến làn da non nớt của
Lung Nguyệt.

Sau khi tôi may xong, cả Hoán Bích và Cận Tịch đều hết sức
mừng rỡ. Hoán Bích lo lắng nói: “Mấy món đồ này đều rất đẹp nhưng tiểu thư phải
làm thế nào mới đưa được chúng vào cung đây? Thực là đau đầu!”

Tôi nhìn mấy bộ quần áo đó không rời mắt, tươi cười đáp:
“Ngày mai Vương gia sẽ đến đây lấy.”

Hoán Bích buột miệng hỏi: “Tiểu thư một mình đi gặp Vương gia
sao?”, suy nghĩ một chút, lại nói tiếp: “Bên cạnh Vương gia có một người hầu
tùy thân tên A Tấn, nô tỳ từng quen biết từ hồi ở trong cung, đã lâu lắm không
gặp rồi, chẳng rõ bây giờ y có khỏe không nữa.”

Tôi mỉm cười chỉnh sửa lại rồi cẩn thận bỏ tất cả những thứ
quần áo, khăn tất ấy vào trong bọc, nói: “Ta không biết người đó, có điều nếu
muội muốn đi, ngày mai cứ đi cùng ta cũng được.”

Hoán Bích tươi cười, nói: “Tiểu thư đã nói như vậy, nô tỳ tất
nhiên phải đi chứ!”, sau đó lại cất giọng xót xa: “Hôm nay tiểu thư phải ngủ
sớm đấy, mấy ngày vừa qua tiểu thư dốc lòng may quần áo cho Công chúa đã chẳng
được ngủ ngon, đôi mắt thâm quầng rồi kìa, thân thể chắc cũng rất mệt, hôm nay
nhớ ngủ sớm một chút nhé!”

Tôi ngáp dài một cái, cười nói: “Muội nói đúng lắm, có điều
vì Lung Nguyệt, dù phải chịu khổ thế nào ta cũng cam lòng.”

Buổi trưa hôm sau, tôi tìm dịp rảnh rỗi tới bên bờ sông như
ước hẹn. Khi tôi tới nơi thì Huyền Thanh đã ở đó rồi, lần này đi theo y quả
nhiên có một người hầu, tuổi chỉ khoảng trên dưới hai mươi, vừa nhìn đã biết là
người mẫn cán, tính cách cũng đôn hậu.

Hoán Bích nhìn thấy y từ xa liền vẫy tay gọi: “A Tấn!”

A Tấn nhìn thấy Hoán Bích cũng lộ rõ vẻ vui mừng, cười nói:
“Lâu lắm không gặp Hoán Bích cô nương rồi, cứ ngỡ sống trong chùa Cam Lộ phải
ăn uống kham khổ, không ngờ cô nương càng ngày càng xinh đẹp.”

Hoán Bích khẽ phỉ phui một tiếng, đưa tay tới làm bộ định
đánh y. “Càng ngày càng lẻo mép hơn rồi, đúng là đáng ghét!”

Huyền Thanh thấy bọn họ cười đùa với nhau, liền nói với tôi:
“Đây là A Tấn, tùy tùng theo ta từ nhỏ.”

A Tấn nhìn thấy tôi, vội khom người thỉnh an: “Trước đây ở
trong cung chưa được thỉnh an nương tử lần nào, nay xin bổ sung cả thể”, rồi
lại cười, nói tiếp: “Trước đây, nô tài thường nghe Vương gia khen nương tử đẹp
thế nào, tốt thế nào, cứ ngỡ là ngài nói quá, nay được gặp mới biết tuy Vương
gia mồm miệng lợi hại nhưng so với nương tử thật sự ở bên ngoài, lời kể rốt
cuộc vẫn có chỗ không bằng, thực chẳng rõ là vì nguyên nhân gì.”

Hoán Bích đứng bên cạnh nghe thấy thế thì cười không khép
được miệng, lát sau mới nói: “Tiểu thư đừng nghe lời y. A Tấn ỷ được Vương gia
sủng ái, mồm mép láu lỉnh lắm!”

A Tấn đưa tay chống nạnh, ngẩng đầu nói: “Nghe Hoán Bích cô
nương nói kìa, vừa rồi nô tài có nói sai sao? Ở đâu lại có thị tỳ nói chủ nhân
của mình không tốt nhỉ, đúng là chưa từng nghe nói bao giờ.”

Hoán Bích vừa nôn nóng vừa tức giận, hậm hực giậm chân. Huyền
Thanh vừa cười vừa cốc đầu A Tấn một cái thật mạnh. “Càng ngày càng thích nói
linh tinh.”

Tôi tươi cười rạng rỡ đưa bọc quần áo cho Huyền Thanh, nói
một tiếng “cảm ơn”, rồi lại quay sang nói với A Tấn: “Hoán Bích vì đoán ngươi
sẽ tới nên mới xin ta cho theo tới đây, chẳng ngờ vừa mới gặp mặt, ngươi đã
chọc cho muội ấy tức giận rồi.”

A Tấn vội vàng nhận lỗi: “Nô tài không hề biết việc này, như
vậy xem ra lần này là nô tài không đúng rồi”, sau đó lại quay sang kéo mép áo
Hoán Bích, nói: “Là ta không hiểu chuyện, hảo tỷ tỷ xin hãy tha cho ta lần này
đi.”

Hoán Bích gạt mạnh tay y ra, thẹn đỏ mặt nói: “Vương gia cũng
đang ở đây mà, sao không dạy dỗ A Tấn một chút, để y càng ngày càng càn quấy.”,
rồi lại nói: “Chỗ quần áo này tiểu thư phải tốn rất nhiều công sức mới làm
xong, phiền Vương gia đưa vào cung giúp.”

Huyền Thanh khẽ nở nụ cười mỉm. “Tất nhiên không vấn đề gì.”

Tôi lại lấy từ trong bọc đồ ra một quả cầu vải màu đỏ, bên
dưới treo hai chiếc chuông bạc, liên tục phát ra những tiếng đinh đang, tươi
cười nói: “Thứ này là dành cho Ngự Phong, Vương gia đeo vào cho nó đi.”

Huyền Thanh cố ý cau mày, nói: “Qua việc này có thể thấy
trong lòng nương tử, Thanh còn không so được với Ngự Phong. Nương tử có quà cho
Ngự Phong nhưng lại chẳng có gì cho ta cả.”

Tôi mím môi cười, nói: “Lần trước không phải Vương gia đã nói
rồi sao? Ngự Phong đã học được hết điểm xấu của Vương gia rồi, như vậy ta tặng
quà cho Ngự Phong cũng giống như tặng quà cho Vương gia vậy.”

Nói cười được một lát, A Tấn chợt cất tiếng: “Chúng ta còn
phải đi thăm lão Thái phi nữa đấy!”

Sau đó, chúng tôi nhanh chóng từ biệt nhau.

Về đến phòng, Phương Nhược sớm đã chờ tôi ở đó, thấy tôi quay
về liền vội mỉm cười, đứng dậy. “Nương tử về rồi. Vì bận chuẩn bị lễ thôi nôi
cho Công chúa, ta mới đến muộn mất hai ngày.”

Tôi khẽ nói: “Không sao, mời cô cô ngồi.”

Phương Nhược y lời ngồi xuống, ngắm nhìn tôi một lát, cười
nói: “Hôm nay trông nương tử khí sắc tốt quá, vừa rồi đã đi dạo ở đâu sao?”

Hoán Bích rót trà đưa tới, đáp thay: “Tiểu thư thấy hôm nay
thời tiết khá tốt, liền ra ngoài đi dạo loanh quanh một chút thôi.”

Thế rồi Phương Nhược liền chọn mấy việc liên quan tới lễ thôi
nôi của Lung Nguyệt mà kể lại, chẳng hạn như phủ Nội vụ chuẩn bị thế nào, buỗi
lễ sẽ cử hành ra sao, các phi tần định tặng lễ vật gì. “Lễ vật của các nương
nương tiểu chủ khác thì không có gì, chỉ toàn là gậy như ý, khóa vàng hoặc là
nguyên bảo. Duy có Từ Tài nhân là đặc biệt nhất, chuẩn bị hẳn một bức tượng
Quan Âm làm bằng bạch ngọc, đúng là rất có lòng.” Dừng một chút, bà ta lại nói
tiếp: “Nương tử tu hành trong chùa Cam Lộ, tất nhiên không thể ở bên chăm sóc
Công chúa, Từ Tài nhân tặng một bức tượng Quan Âm bạch ngọc như vậy, thứ nhất
là thể hiện rằng lòng yêu con gái của nương tử tựa như sự từ bi phổ độ chúng
sinh của Quan Âm, chưa từng ngừng nghỉ bao giờ, trong đó tất nhiên cũng có ý
nói tới Kính Phi nương nương; thứ hai còn là để cầu phúc cho Công chúa. Bức
tượng Quan Âm bạch ngọc ấy khá quý giá, Từ Tài nhân gia cảnh bình thường, hẳn
đã phải hao phí không ít tâm sức.”

Tôi thấy Phương Nhược chỉ nói tới một mình Từ Tài nhân, hiểu
rằng nàng ta rất yêu quý Lung Nguyệt, không kìm được hỏi: “Từ Tài nhân là ai?”

Phương Nhược mỉm cười, đáp: “Từ Tài nhân họ Từ, khuê danh Yến
Nghi, vào cung trong đợt tuyển tú dịp này năm ngoái. Ban đầu cô ấy được phong
làm thái nữ, bây giờ đã là tài nhân rồi.”

Tôi thoáng trầm ngâm. “Từ Tài nhân rất đắc sủng sao?”

Phương Nhược lắc đầu, đáp: “Ban đầu thì còn tốt nhưng bây giờ
không đắc sủng lắm, cũng có thể nói là trầm lặng, không ai biết tới. Hiện giờ
nổi bật nhất trong cung vẫn là An Dung hoa và Quản Thuận nghi... cũng chính là
An Phương nghi và Kỳ Tần khi trước, ngoài ra chỉ có Khánh Quý nhân, Xương Tần
và Dương Lương đệ là đang đắc sủng, ba người này cũng đều mới vào cung. Đặc
biệt nhất phải kể đến Xương Tần Hồ thị, vị Xương Tần này không vào cung với
thân phận tú nữ, mà được Hoàng thượng đích thân nhìn trúng trong bữa tiệc cung
đình. Thân mẫu của cô ta là con gái nhỏ của Vũ Dương Công chúa - em gái của
Thái tông, cũng chính là Tấn Khang Quận chúa bây giờ. Tuy nhà chồng của Tấn
Khang Quận chúa đã suy bại nhưng tính ra vẫn là thân thích của hoàng gia. Hơn
nữa, Xương Tần thực sự rất xinh đẹp, khi mới vào cung còn được Thái hậu đặc
biệt triệu kiến.”

Tôi nắm chặt bàn tay, cười lạnh một tiếng: “Chúc mừng An Dung
hoa và Quản Thuận Nghi, lại được tấn phong rồi.”

Phương Nhược hờ hững nói: “Quả là như vậy, chỉ trong một năm
mà An Dung hoa liên tục được tấn phong, đúng là phong quang vô hạn.” Dừng một chút,
bà ta lại nói tiếp rành rọt từng từ: “Huống chi bây giờ, Xương Tần đã có thai
rồi.”

Tôi bất giác cả kinh, hơi nheo mắt. “Xương Tần có thai rồi?”
Ngay sau đó lập tức ý thức được rằng mình thất thố, tôi dần bình tĩnh trở lại,
thử thăm dò: “Xương Tần có thân phận cao quý, hết sức bất phàm, có thai tất
nhiên là việc tốt, sau này nếu sinh được công chúa hay hoàng tử, nhất định sẽ
càng hiển hách.”

Phương Nhược ngẩn ra, ngay sau đó đã hiểu được ý của tôi, bèn
chậm rãi nói: “Nương tử yên tâm, Lung Nguyệt Công chúa tự khắc có người bảo
bọc. Còn về cái thai của Xương Tần tiểu chủ, Hoàng thượng tất nhiên sẽ chú ý
tới, không chỉ như vậy, tất cả mọi người trong cung cũng đều để tâm tới việc
này, ngay cả mẹ ruột của Xương Tần tiểu chủ là Tấn Khang Quận chúa cũng thường
xuyên vào cung thăm nom đấy!”

Tôi chậm rãi nhắm mắt lại, cất giọng đầy ý vị sâu xa: “Đã
được xem trọng như vậy, cái thai của Xương Tần nhất định sẽ không gặp vấn đề
gì.”

Phương Nhược ngẩng đầu nhìn trời, cười hờ hững, nói: “Điều
này thì ai mà biết được. Chỉ bởi vì Xương Tần có thai, Hoàng thượng đã ba, bốn
ngày liền không đi thăm Công chúa rồi, có điều, trong buổi lễ thôi nôi của Công
chúa, Hoàng thượng nhất định sẽ tới.”

“Đây là việc nằm trong ý liệu, có điều, đợi sau khi đứa bé
của Xương Tần ra đời, Lung Nguyệt sẽ càng bị ghẻ lạnh.” Tôi buồn bã thở dài.
“Đứa con gái không có mẹ ruột ở bên, lúc nào cũng phải chịu thiệt thòi.”

Phương Nhược tỏ ý không tán đồng, nói: “Ôn Nghi Công chúa
được Đoan Phi nương nương nuôi nấng, Thục Hòa Công chúa có mẹ ruột là Hân Quý
tần, vậy mà sự đãi ngộ của Thục Hòa Công chúa lại có phần kém Ôn Nghi Công
chúa, và cả hai vị Công chúa đều không được Hoàng thượng yêu quý bằng Lung
Nguyệt Công chúa.”

“Có điều...” Đôi hàng lông mày của tôi dần cau lại. “Mẹ ruột
của Lung Nguyệt là người bị Hoàng đế căm ghét. Do đó, thứ duy nhất mà Lung
Nguyệt có thể dựa vào trong cung chính là sự yêu thương của phụ hoàng nó, chỉ
khi nào sự yêu thương ấy không giảm bớt, nó mới có thể sống yên ổn trong cung.”

Kỳ thực, ở trong cung, các phi tần tranh đoạt sự sủng ái của
Hoàng đế là để bảo vệ bản thân mình, các con cái của Hoàng đế cũng có khác gì
đâu. Hoàng tử thì còn có thể dựa vào sự phấn đấu của bản thân để vươn lên,
nhưng còn công chúa, tiền đồ và tao ngộ cả đời đều phải trông chờ vào sự thương
yêu của phụ hoàng.

Tôi đưa tay chống cằm, trầm tư suy nghĩ, mấy bông cúc vàng
tươi cắm trong phòng tỏa mùi hương hơi hăng tựa như mùi thuốc, khiến đầu óc
người ta tỉnh táo hơn. Tôi chậm rãi mở mắt ra, nở một nụ cười cực kỳ điềm đạm,
nói: “Di vật của Thuần Nguyên Hoàng hậu, bây giờ đang do ai bảo quản?”

Phương Nhược vạch từng ngón tay ra, vừa suy nghĩ vừa nói:
“Những thứ quần áo hoặc đồ trang sức mà Thuần Nguyên Hoàng hậu yêu quý nhất đều
ở chỗ Hoàng thượng, còn lại thì là do Hoàng hậu bảo quản, chỗ Thái hậu cũng có
một ít.”

“Vậy khi còn tại thế, Thuần Nguyên Hoàng hậu có thích thứ đồ
trang sức nào kiểu như vòng đeo cổ không?”

Phương Nhược tập trung suy nghĩ một lát rồi mới đáp: “Có. Nô
tỳ nhớ Thuần Nguyên Hoàng hậu có một chiếc vòng ngọc phù dung được điêu khắc thành
từ ngọc Dương Chi, ở chính giữa là một bông phù dung trắng tinh thuần khiết,
hai bên phải trái đều là những cành lá nối liền với nhau, do chín miếng ngọc
xanh điêu khắc thành. Lúc sinh tiền, Thuần Nguyên Hoàng hậu hết sức yêu thích
chiếc vòng này, hình như nó là do Hoàng thượng chính tay ban tặng trong ngày
đại hôn.”

“Vậy, nếu muốn điêu khắc một chiếc vòng tương tự như thế, đại
khái cần khoảng bao lâu?”

Phương Nhược suy nghĩ một chút rồi nói: “Ngọc Dương Chi thuần
khiết vốn đã khó tìm, dù có tìm được, muốn chế thành ít ra cũng cần nửa tháng
mới xong.”

Tôi bẻ lấy một bông cúc, chậm rãi ngắt từng cánh hoa, đôi
chút dịch thể màu vàng nhạt dính vào lòng bàn tay tôi, tỏa ra mùi thơm thoang
thoảng. “Nếu chỉ dùng loại ngọc trắng bình thường để điêu khắc một bông hải
đường bốn cánh tương tự phù dung, cành lá thì dùng ngọc phỉ thúy thứ phẩm, liệu
cần thời gian bao lâu? Ta chỉ cần hao hao giống, không yêu cầu giống hoàn
toàn.”

“Cho dù dùng vật liệu bình thường, lại điêu khắc theo lối đơn
giản nhất, cũng cần ba, bốn ngày mới có thể hoàn thành được.”

Báo cáo nội dung xấu