Hậu cung Chân Hoàn truyện (Tập 4) - Chương 20 - Phần 1
Chương 20
Chuyện cũ Tiêu Nhàn
Quãng thời gian sau đó, tôi coi như không có việc gì xảy ra,
yên tâm dưỡng bệnh. Huyền Thanh cũng ở yên tĩnh dưỡng trong Lục Dã đường của
mình, đợi sau khi có thể đi lại thì thỉnh thoảng tới thăm tôi nhưng cũng chỉ
nói tới Tiêu Nhàn quán, nhân tiện trò chuyện vu vơ vài câu, hoàn toàn không
nhắc gì tới Huyền Lăng, tránh cho hai bên rơi vào cảnh lúng túng, khó xử.
Thái Tần và Thái Lam một ngày ba bận mời tôi đến Tiêu Nhàn
quán xem thử, tôi thoái thác không được, rốt cuộc đã chọn một ngày đẹp trời dẫn
Hoán Bích đi theo họ qua đó.
Tiêu Nhàn quán cách Lục Dã đường không xa, là một tòa tiểu
viện nhỏ độc lập, hết sức thoáng đãng, tịch mịch. Chúng tôi chậm rãi bước vào,
thấy trong sảnh đường có bày mấy món đồ cổ, đều vô cùng tinh xảo, giản đơn,
không hề hoa lệ quá mức. Trên tường có treo bức tranh “Trâm hoa sĩ nữ đồ” của
Chu Phưởng thời Đường, từng nét bút đều nhẹ nhàng mềm mại, vừa tao nhã lại vừa
cổ kính. Dưới đất có bày chiếc bàn đóng bằng gỗ sưa, xung quanh là mấy chiếc
ghế. Trong căn phòng nhỏ phía bên trái có đặt một giá sách lớn, bên trên bày
những cuốn sách chỉnh tề, còn tỏa ra mùi mực thoang thoảng.
Thái Tần mỉm cười, nói: “Vương gia nói tiểu thư thích xem
sách, do đó mới đặc biệt dặn dò người dưới chọn những cuốn sách tốt nhất trong
thư phòng của ngài mang tới đây để tiểu thư xem giải sầu.”
Tôi khẽ cười hờ hững. “Vương gia đã phải nhọc lòng tốn sức
rồi, thực khiến ta áy náy quá!”
Thái Tần nhoẻn miệng cười tươi để lộ hai hàm răng trắng ngần,
cất giọng lanh lợi nói: “Nô tỳ thấy Vương gia tuy nhọc lòng tốn sức nhưng lại
rất vui vẻ, nô tỳ hầu hạ Vương gia đã mười năm nay, đây là lần đầu thấy Vương
gia như vậy. Nếu tiểu thư thích xem những cuốn sách này, có lẽ Vương gia sẽ lại
càng vui vẻ hơn.”
Tôi lấy một cuốn sách xuống, mở ra, lướt nhẹ đầu ngón tay
trên trang sách đã ố vàng, tâm trạng giống hệt như trang sách, vốn bình lặng
nhưng lại bị bàn tay ai đó nhẹ nhàng lướt qua, làm nổi lên muôn vàn gợn nhẹ,
lan tỏa hết lớp này tới lớp khác.
Tôi gấp cuốn sách lại, làm bộ vô tình khẽ nói: “Vương gia cư
xử với người khác vẫn luôn chân thành như thế, nếu có người nào có thể đàm luận
với y đôi câu về văn chương thơ phú, y liền coi người đó như tri âm tri kỷ,
dùng thành tâm thành ý mà đối đãi.”
Thái Tần hơi nghiêng đầu qua một bên, mím môi cười, nói: “Còn
chẳng thế sao? Có điều nhìn thấy nhân vật như tiểu thư, lại thường xuyên tiếp
xúc, ai nấy đều nảy sinh cảm giác gần gũi vô cùng. Đừng nói là Vương gia, ngay
đến nô tỳ và Thái Lam cũng cảm thấy có thể làm chút việc gì đó cho tiểu thư
chính là cái phúc của bản thân.”
Tôi không kìm được bật cười một tiếng, chỉ tay vào nàng ta và
Thái Lam. “Chẳng trách Vương gia lại quý ngươi và Thái Lam như vậy, dùng các
ngươi làm thị tỳ tùy thân, quả nhiên là giỏi ăn nói. Vương gia có hai người như
các ngươi ngày ngày bầu bạn kề bên, chắc hẳn cũng bớt được không ít nỗi phiền
não, có thể yên hưởng cuộc sống thanh nhàn.”
Thái Lam đứng phía sau, vừa nghe vậy liền vội vàng xua tay,
nói: “Tiểu thư lầm to rồi. Thứ nhất, bọn nô tỳ chỉ là người hầu của Vương gia,
không khác gì các thị nữ khác, không thể nói là “tùy thân” được, xưa nay chỉ có
một mình A Tấn là thường xuyên đi theo Vương gia thôi. Chẳng qua Vương gia thấy
bọn nô tỳ không quá ngốc nghếch, do đó mới đặc biệt nâng đỡ, cho đến đây hầu hạ
tiểu thư. Thứ hai...” Nàng ta thoáng trầm ngâm, hai bờ má ửng hồng, do dự không
nói thêm nữa.
Rốt cuộc vẫn là Thái Tần mau mồm mau miệng, nhỏ giọng nói:
“Thứ hai, nô tỳ và Thái Lam tỷ tỷ cũng không phải là sủng tỳ thị thiếp của
Vương gia, do đó...”
Thì ra là vậy! Tôi vốn cũng biết điều này, vừa rồi chẳng qua
chỉ nói đùa một câu thôi, nhưng sau khi nghe bọn họ chính miệng xác nhận, nơi
đáy lòng vẫn không kìm được sinh ra một tia nhẹ nhõm. Mà lúc này tôi hoàn toàn
không phát hiện ra, Hoán Bích đứng sau lưng tôi cũng có vẻ như vừa buông được
một tảng đá đè nặng trong lòng.
Thế nhưng lòng tôi rất nhanh đã trầm xuống, dù hai người
trước mắt không phải thị thiếp của y thì cũng có liên quan gì tới tôi đâu.
Tôi đang định nói gì, chợt thấy Hoán Bích vốn một mực im lặng
đứng sau lưng mình bước lên phía trước, một tay kéo tay Thái Tần, một tay kéo
tay Thái Lam, nói với giọng thân mật: “Tiểu thư nhà ta vừa rồi chẳng qua chỉ
nói đùa vậy thôi. Tiểu thư thấy hai vị cô nương vừa xinh đẹp lại vừa dịu dàng,
trong lòng thực vô cùng yêu quý, thầm nghĩ với dung mạo và tính tình của hai vị
cô nương, tuy chưa chắc đã có thể trở thành trắc phi nhưng vị trí thị thiếp hay
di nương thì thực là mười phần chắc chắn, do đó mới nói ra những lời như vậy.
Hơn nữa, dù hiện thời không phải nhưng ai dám nói sau này hai vị không có cái
phúc phận đó, người ngoài dù hâm mộ cũng chẳng thể làm gì khác được. Đừng nói
là tiểu thư, ngay đến bản thân ta, trong lòng cũng nghĩ mình sớm muộn gì cũng
phải chúc mừng hai vị cô nương.”
Từ sau khi Huyền Thanh sai Thái Tần và Thái Lam tới hầu hạ
tôi, vì hai người bọn họ dung mạo xuất chúng, ăn mặc hoa lệ, không giống các
thị nữ bình thường nên khi Hoán Bích và bọn họ ở chung một chỗ thường luôn tỏ
ra hờ hững, không hề thân mật. Bây giờ Hoán Bích chủ động bước lên trò chuyện
với bọn họ, còn nói năng khách sáo như vậy, đúng là hiếm có vô cùng, tôi thấy
thế cũng không khỏi thầm kinh ngạc.
Thái Tần và Thái Lam biết Hoán Bích là thị nữ hầu cận của
tôi, lại cùng lớn lên từ nhỏ, ngay đến Huyền Thanh cũng không cư xử với Hoán
Bích như với người dưới, do đó cả hai đều khách sáo vô cùng, bây giờ thấy Hoán
Bích thân mật như vậy thì tất nhiên đều không dám sơ suất. Thái Tần vội cười,
nói: “Hoán Bích cô nương nói vậy thực khiến ta và Thái Lam tỷ tỷ phải tổn thọ
rồi.”
Thái Lam nghiêm túc nói: “Đám nô tỳ hầu hạ ở Thanh Lương Đài
bọn ta không so được với những người trong Thanh Hà Vương phủ, đều là nữ tử
được chọn từ các gia đình đủ ăn đủ mặc trở lên. Đám người bọn ta ai nấy đều gia
cảnh điêu linh, phiêu bạt bên ngoài, sống chết chỉ cách nhau một lằn ranh, may
được Vương gia cứu về, từ đó mới ở lại Thanh Lương Đài làm nô tỳ. Trong mắt bọn
ta, Vương gia chính là đại ân nhân, quyết không được nảy sinh suy nghĩ gì quá
phận. Bây giờ bọn ta hết lòng hết sức hầu hạ Vương gia, sau này sẽ hết sức hầu
hạ Vương gia và Vương phi.” Thoáng dừng một chút, lại quay sang nói với tôi:
“Vương gia coi tiểu thư như tri kỷ, tiểu thư hẳn cũng biết rõ, Vương gia nhất
định sẽ không có thị thiếp hay trắc phi gì đâu. Nếu có thì cũng chỉ có duy nhất
một vị Vương phi chính thất thôi, đúng không?”
Tôi khẽ gật đầu. “Vương gia quả thực đã từng nói như vậy, nữ
tử trên đời tuy có muôn ngàn nhưng y sẽ chỉ chọn một người duy nhất.”
Khóe mắt Hoán Bích giật nhẹ mấy cái nhưng rất nhanh đã bình
thường trở lại, cười tươi, nói: “Nhưng ít nhất có thể ở bên Vương gia hầu hạ cả
đời cũng là cái phúc đủ khiến người khác phải ngưỡng mộ rồi!”
Nghe Hoán Bích nói vậy, hai tỷ muội Lam, Tần tất nhiên đều
thấy hợp ý vô cùng, liền mỗi người một câu, cả ba dần trở nên thân thiết. Tôi
thấy bọn họ nói năng vui vẻ thì cũng không đành lòng quấy nhiễu, chỉ lẳng lặng
ngó nghiêng quan sát Tiêu Nhàn quán.
Trong Tiêu Nhàn quán có bày một chiếc giá gỗ nhiều tầng, bên
trên có bày mấy hộp ấn đã được khắc sẵn, ngoài ra còn có đá Kê Huyết, đá Thanh
Điền, tất cả đều hết sức chỉnh tề. Nơi trước cửa sổ có đặt một thư án dài, bên
trên trải sẵn giấy Trừng Tâm Đường[21], chỉ đợi có người tới
hạ bút, ngoài ra bên cạnh còn có tám ống bút làm bằng gỗ tử đàn, một chậu rửa
bút, một giá gác bút, một nghiên mực, tất cả đều được làm bằng ngọc bích, cực
kỳ tao nhã. Bên dưới ô cửa sổ quay về hướng nam có đặt một chiếc sạp dài, bên
trên trải đệm màu tím, trên chiếc bàn cạnh sạp có đặt hai chậu hoa thủy tiên,
tỏa hương thơm dìu dịu. Trên cửa sổ có mắc một bức rèm màu lam mỏng như cánh
ve, phía dưới treo một chậu hoa lan, tuy đang là mùa đông nhưng cành lá vẫn rất
tươi tốt. Chính giữa phòng có đặt một chiếc bàn trổ hoa làm bằng gỗ tử đàn,
trên bàn đặt một chiếc bình sứ mỹ nhân màu xanh, bên trong cắm mấy cành mai đỏ,
hoa nở lác đác, ngoài ra bên cạnh còn có một bộ đồ uống trà, chế tác khá tinh
xảo. Ngay gần chiếc bàn lại có đặt một chiếc giá thêu, những loại tơ muôn màu
đủ sắc đều đã được chuẩn bị sẵn, nằm lẳng lặng kề bên.
[21] Loại giấy do Nam Đường hậu chủ
Lý Dục thời Ngũ Đại Thập Quốc chế ra, được bình là loại giấy tốt nhất trong
lịch sử Trung Quốc - ND.
Đi vòng qua bức bình phong bốn tấm đóng bằng gỗ lim, bên trên
điêu khắc hình hoa anh thảo, lại đi tiếp vào bên trong nữa, tôi nhìn thấy một
chiếc giường ngủ, bên trên mắc màn màu xanh lam có thêu những bông hoa hải
đường rất mờ. Trên giường đặt một chiếc chăn gấm màu đỏ được gấp gọn ghẽ, phía
dưới trải đệm may bằng da chồn trắng, hết sức ấm áp và mềm mại. Sàn phòng được
lát bằng những phiến đá xanh, ở giữa điêu khắc hoa lạc tiên, trên bức tường
trát vôi trắng lóa không có bức tranh chữ nào, chỉ treo hai bức tranh thêu tinh
xảo, một bức thêu hình hoa mẫu đơn, một bức thêu hình phượng hoàng đậu gốc ngô đồng,
đều ở nơi đầu giường.
Tôi nhắm mắt, khẽ hít một hơi, ngửi thấy một mùi thơm ngọt
ngào thấm vào tận tim phổi, sau đó liền nhìn thấy trên chiếc móc treo màn có
treo một quả cầu bạc dát vàng, mùi thơm chính là từ đó tỏa ra, còn là mùi hoa
bách hợp mà tôi vốn yêu thích nhất.
Y cẩn thận an bài như vậy, thực sự chu đáo vô cùng, quả đã
biến nơi đây thành phòng ngủ của một nữ nhi khuê các.
Tôi thấy ngoài cửa sổ mập mờ bóng ảnh, nhất thời tò mò đẩy
ra, nhìn thấy bên ngoài là một khu vườn, trong vườn không trồng những loại mai
đỏ, mai trắng bình thường, mà là loại mai có màu xanh biếc. Lúc này đang là mùa
hoa mai nở rộ, những bông mai xanh khắp vườn đều đang khoe sắc, tựa như vô số
viên ngọc bích treo trên cây, ngay đến ánh dương chiếu xuống cũng bị nhuốm mấy
tia xanh biếc, thực có vẻ đẹp không giống ánh xuân mà còn hơn cả ánh xuân. Tôi
nhất thời ngơ ngẩn, không thể nào dời mắt đi được.
Hoán Bích không biết đã bước vào tự lúc nào, lặng lẽ tiến tới
bên cạnh tôi, khẽ nói: “Chỉ nhìn thoáng qua là biết, Vương gia nhất định đã hao
tổn không ít tâm huyết. Không nói tới thứ khác, chỉ riêng bức “Trâm hoa sĩ nữ
đồ” kia đã là vật có giá trị liên thành rồi.”
Tôi không nói gì, chỉ nhìn những bông mai xanh biếc đầy vườn.
Nếu y thực sự biết về cuộc gặp gỡ giữa tôi và Huyền Lăng trong Ỷ Mai viên, từ
đó tránh trồng những loại mai đỏ, mai trắng, sợ làm tôi thương tâm, vậy y quả
đúng là chu đáo quá chừng rồi. Dù không phải thế thì để kiếm được nhiều cây mai
xanh thế này cũng chẳng dễ dàng gì.
Ánh mắt Hoán Bích cũng bị vườn mai đặc biệt kia thu hút, sau
một thoáng ngẩn ngơ liền đột nhiên cất giọng mừng rỡ tột cùng: “Tiểu thư nhìn
kìa, những bông hoa mai kia đều có màu xanh biếc.”
Tôi chẳng còn lòng dạ nào nghĩ tới việc tại sao muội ấy lại
mừng như vậy, chỉ hờ hững “ừm” một tiếng coi như trả lời.
Lời của Huyền Thanh dường như vẫn còn vang vọng bên tai: “Lúc
ở trong cung, Thanh từng thành tâm mời nương tử tới Thanh Lương Đài gặp gỡ,
nương tử lại lấy cớ rằng mùa hạ đã qua, Thanh Lương Đài quá mát mẻ mà từ chối.
Nhưng Thanh vẫn một lòng mong chờ, hy vọng có dịp nào đó cơ duyên xảo hợp,
nương tử có thể tới Thanh Lương Đài chơi, như thế thực tốt biết mấy. Ngay từ
lần đầu gặp mặt, Thanh đã chuẩn bị sẵn Tiêu Nhàn quán rồi, bây giờ rốt cuộc đã
có cơ hội dùng đến.” Khi nói những lời này, y khó có thể che giấu được sự mừng
rỡ và thỏa mãn.
Tôi cũng khẽ cười. “Vương gia cũng từng nói, Thanh Lương Đài
đông ấm hè mát, nếu có một ngày ta cảm thấy thời tiết quá lạnh thì cũng có thể
tới chơi, lò sưởi của Vương gia luôn sẵn lòng vì ta mà xua tan cái lạnh. Tuy
Vương gia có lẽ cũng mong rằng vĩnh viễn không có một ngày như thế, nhưng bây
giờ người chẳng ngại băng tuyết, giúp ta giữa cơn hoạn nạn vẫn là vị Thanh Hà
Vương coi lời hứa đáng giá ngàn vàng của năm xưa.”
Y cũng chu đáo, sợ tôi bất an nên chỉ bảo Thái Tần và Thái
Lam đưa tôi tới đây.
Tôi nghe thấy tiếng bước chân khe khẽ phía sau lưng, biết là
Thái Tần và Thái Lam đã tới. Hai người khẽ nở nụ cười, Thái Lam nói: “Tiểu thư
có hài lòng với sự bố trí trong Tiêu Nhàn quán không? Nếu hài lòng thì hôm nay
có thể vào ở được rồi.”
Thái Tần lại nói thêm: “Tiêu Nhàn quán là nơi thanh nhã nhất
ở Thanh Lương Đài, hơn nữa còn rất gần Lục Dã đường của Vương gia.”
Lòng tôi thầm do dự, chợt thấy Hoán Bích khẽ kéo tay áo tôi,
thấp giọng khẩn cầu: “Tiểu thư, chúng ta ở lại đây được không?” Thoáng dừng một
chút, nàng ta lại tiếp: “Nơi này phong cảnh đẹp, thích hợp cho tiểu thư dưỡng
bệnh. Hơn nữa...” Vừa nói Hoán Bích vừa liếc mắt ra ngoài vườn mai vẻ si mê.
Tôi cười nói: “Muội thích vườn mai đó đúng không?”
Hoán Bích khẽ gật đầu. Dường như chính cái gật đầu ấy đã làm
trái tim vốn đang dao động của tôi trở nên kiên định, rồi tôi trầm giọng nói:
“Ta rất thích nơi này, phiền hai vị cô nương giúp ta thu dọn quần áo mang tới
đây.”
Thái Tần và Thái Lam chỉ mong nghe thấy câu này, lập tức mừng
rỡ rời đi.
Buổi tối hôm đó, tôi đã đến Tiêu Nhàn quán ở. Nơi này phong
cảnh tao nhã, chăn đệm ấm áp, sáng sủa thông gió, vừa mở cửa sổ là có thể ngửi
thấy mùi hoa mai thơm dịu, thực là một chốn thần tiên tuyệt vời.
Cứ ở như vậy được mấy ngày, tôi lại càng cảm nhận được sự chu
đáo và sâu sắc của y, mỗi việc y làm đều cực kỳ ổn thỏa.
Sáng sớm hôm ấy ngủ dậy, tôi thấy hơi đau đầu, liền cắt hai
miếng cao dán dán lên trán. Hoán Bích vô cùng yêu quý những bông mai xanh kia,
ngày ngày đều hái mấy cành mai về đặt nơi đầu giường, mỗi khi có thời gian rảnh
rỗi là lại ngồi trước mấy bông hoa, ngắm nhìn chăm chú, mà mùi thơm dìu dịu của
hoa mai cũng khiến tôi cảm thấy thư thái vô cùng.
Tôi tựa người vào chiếc chăn kê sau lưng, cười tủm tỉm, nói
với Hoán Bích: “Hiếm khi thấy muội thích hoa như vậy đấy!”
Hoán Bích cũng khẽ nở nụ cười. “Nô tỳ đang ngắm hoa, cũng là
đang suy nghĩ về tâm ý của Vương gia.”

