Hậu cung Chân Hoàn truyện (Tập 5) - Chương 11 - Phần 2
Đôi
tay tôi bất giác run run, vội vàng đứng bật dậy. Kính Phi vừa đi vào liền cười,
nói: “Đúng là một nơi mát mẻ, Hoàng thượng phải bỏ ra ba tháng mới xây xong Nhu
Nghi điện, quả nhiên chẳng khác gì chốn tiên cảnh giữa nhân gian”, sau đó lại
nhìn qua phía My Trang, cất tiếng cười vui vẻ. “Ta vừa tới Đường Lê cung, định
rủ Huệ muội muội đi cùng, nào ngờ gã tiểu thái giám trong cung của muội lại nói
muội đã ra ngoài, ta tới chỗ Thái hậu cũng không thấy muội đâu, suy nghĩ một
chút liền đoán ngay ra là muội đã tới chỗ Hoàn Phi trước cả ta rồi”, nói xong
liền mỉm cười chào tôi.
Hàm
Châu đang bế Lung Nguyệt trong tay, phía sau là nhũ mẫu Cận Nương và mấy người
bảo mẫu cầm theo các thứ quần áo và đồ chơi. Nhìn thấy Lung Nguyệt, lòng tôi
bất giác vừa chua xót vừa mừng rỡ, tựa như đang ngậm một viên ô mai trong
miệng, không kìm được đưa tay ra muốn bế.
Lung
Nguyệt trượt xuống từ trong tay Hàm Châu, ngoan ngoãn hành lễ thỉnh an: “Lung Nguyệt
bái kiến Hoàn mẫu phi.”
Trông
nó nhỏ xíu, bé bỏng, vậy mà lại làm bộ như người lớn, thật đáng yêu vô cùng.
Cận Nương đứng kế bên lúc này đã đỏ hoe hai mắt, quỳ xuống nghẹn ngào nói:
“Hoàn nương nương, chúng ta mới đó mà đã gần năm năm không gặp nhau rồi!”
Tôi
bất giác rớm lệ. “Cận Nương, những năm nay may nhờ có ngươi đi theo Kính Phi
chăm sóc cho Công chúa.” Nhìn qua phía Lung Nguyệt, lòng tôi lại càng chua xót.
“Công chúa xinh xắn, đáng yêu thế này, tất nhiên là có một phần công lao của
ngươi.”
Cận
Nương vội vàng khấu đầu, hô lên “không dám”. Tôi tới lúc này mới quay sang nói
với Kính Phi: “Hôm qua nhiều người không tiện nói lời cảm tạ, hôm nay gặp được
tỷ tỷ, muội cũng không có lời gì khác để nói.” Kế đó bèn quỳ xuống hành đại lễ.
“Chỉ biết cảm ơn tỷ tỷ mấy năm nay đã giúp muội chăm sóc Lung Nguyệt, coi nó
như con đẻ của mình.”
Kính
Phi vội vàng đỡ tôi đứng dậy, hai hàng lệ nóng cũng tuôn dài. “Muội muội bây
giờ đã ở ngôi phi, địa vị ngang ta, sao lại đi hành đại lễ với ta như vậy chứ,
muốn làm ta tổn thọ hay sao”, sau đó lại kéo tôi cùng ngồi xuống. “Mấy năm nay,
nếu không có Lung Nguyệt ở bên nói nói cười cười...” Nàng ta thoáng ngập ngừng
rồi mới nói tiếp: “Trước đây, nhìn Cẩn Phi và Lữ Chiêu dung đều có con cái,
ngay đến Đoan Phi cũng có Ôn Nghi bầu bạn, lòng ta thật ngưỡng mộ vô cùng.”
Lung
Nguyệt sau khi hành lễ xong sớm đã quay lại bên cạnh Kính Phi, thấy Kính Phi
rơi lệ thì vội vàng rút khăn tay ra, nhón chân lên đưa tới trước mặt nàng ta,
nói giọng non nớt: “Mẫu phi mau lau nước mắt đi, Lung Nguyệt sẽ ngoan ngoãn
nghe lời, mẫu phi đừng khóc nữa.”
Kính
Phi đổi khóc thành cười, đưa tay ôm Lung Nguyệt vào lòng, chỉ tay về phía tôi.
“Cái gì mà mẫu phi với không mẫu phi chứ, Hoàn mẫu phi mới là mẹ ruột của con,
còn không mau qua đó bảo mẫu phi bế.”
My
Trang cũng dỗ dành: “Lung Nguyệt ngoan, mau qua thơm mẫu phi một cái đi nào.”
Tôi
thầm mừng rỡ, mỉm cười dang tay về phía Lung Nguyệt. Lung Nguyệt đưa mắt nhìn
tôi rồi lại nhìn Kính Phi và My Trang, đột nhiên khóc òa lên: “Mẫu phi không
thương con nữa rồi, muốn tặng con cho người khác rồi!”
Kính
Phi thấy nó khóc thì nôn nóng đến nỗi sắc mặt tái nhợt, vội vàng dỗ dành: “Lung
Nguyệt ngoan như thế, mẫu phi sao có thể không thương Lung Nguyệt được chứ!”
Lung
Nguyệt quàng tay qua cổ Kính Phi mà níu chặt, khiến mái tóc của nàng ta rối
bời, các thứ đồ trang sức cũng đều xiêu vẹo. Kính Phi ôm chặt Lung Nguyệt vào
lòng mà dỗ dành, tôi thì chỉ biết lúng túng giữ nguyên tư thế dang tay, trong
lòng trào dâng một nỗi hụt hẫng khó mà miêu tả bằng lời.
My
Trang thấy vậy liền vội vàng đứng ra cười nói dàn hòa: “Oản Oản qua đây để Huệ
mẫu phi bế nào.”
Lung
Nguyệt nước mắt giàn giụa nhìn qua phía My Trang, vẫn bám chặt lấy cổ Kính Phi
không chịu buông. Một lát sau nó mới buông Kính Phi ra, nhào vào lòng My Trang.
My Trang vừa vuốt ve cưng nựng nó vừa nói: “Mẫu phi không phải là không thương
Oản Oản, nhưng có thêm một người nữa thương Oản Oản không tốt sao? Con nhìn xem
Hoàn mẫu phi thương con đến cỡ nào kìa.” Nói xong bèn nháy mắt ra hiệu với tôi,
ý bảo tôi đừng nôn nóng.
Tôi
hiểu ý, bèn cố nén lòng mình, mỉm cười nói: “Đúng thế, Hoàn mẫu phi cũng rất
thương Lung Nguyệt, Nguyệt Nhi lại đây thơm mẫu phi một cái được không nào?”
Thấy
Lung Nguyệt trù trừ do dự, Kính Phi bèn cười trêu: “Phụ hoàng xưa nay vẫn luôn
khen con cởi mở cơ mà, hôm nay rốt cuộc bị làm sao vậy?” Lung Nguyệt thấy Kính
Phi và My Trang đều gật đầu đồng ý, mới ghé đầu tới khẽ thơm lên má tôi một
cái, ngay sau đó đã lại vội vàng chạy trở về đòi Cận Nương bế.
Lòng
tôi vừa ngọt ngào lại vừa mừng rỡ, niềm vui của một người làm mẹ chắc không gì
hơn được thế này. Tôi cầm một quả phật thủ vàng ươm trong khay lên đưa cho Lung
Nguyệt, Lung Nguyệt liền ôm vào lòng mà chơi đùa cùng Cận Nương. Tôi mỉm cười
dỗ dành nó: “Chỗ này của Hoàn mẫu phi mát mẻ, lại có quả phật thủ để chơi, khi
rảnh rỗi Lung Nguyệt có muốn tới đây không nào?”
Lung
Nguyệt một mực cúi đầu nghịch quả phật thủ trong tay, miệng tươi cười rạng rỡ:
“Lung Nguyệt thích tới, có điều khi nào mẫu phi tới thì Lung Nguyệt mới tới,
Lung Nguyệt không thể bỏ mẫu phi lại một mình mà tới đây chơi được.”
Kính
Phi nghe vậy thì càng thêm vui mừng nhưng đồng thời cũng có chút xấu hổ, cười
nói: “Những năm nay nếu không có Lung Nguyệt, cuộc sống của ta chẳng biết sẽ tẻ
nhạt tới cỡ nào nữa, rốt cuộc vẫn là hai mẹ con bọn ta nương tựa vào nhau mà
sống.”
Tôi
vội cười nói: “Đúng thế, may nhờ có tỷ tỷ nên muội mới được yên tâm phần nào.”
Cận
Nương đứng kế bên cười nói: “Kính Phi nương nương thương Công chúa lắm, các thứ
quần áo, đồ đạc của Công chúa đều không cho người khác mó tay vào, gần như là
tự mình làm lấy tất thảy.”
Tôi
nhìn bộ váy áo lụa mỏng màu đỏ cùng các món đồ trang sức trên người Lung
Nguyệt, thấy quả thực là vừa vặn đáng yêu vô cùng, bất giác lại càng cảm kích,
nói: “Tỷ tỷ quả đã có lòng rồi, muội muội thực không biết nên cảm ơn thế nào
mới phải.”
Kính
Phi bảo Cận Nương bế Lung Nguyệt lui đi, sau đó liền mím môi cười, nói: “Muội
cảm ơn ta làm gì, tính ra phải là ta cảm ơn muội mới đúng. Nếu không vì khi đó
muội suy nghĩ chu toàn, để lại toàn bộ các cung nhân trung thành đắc lực cho
ta, chỉ e ta muốn chăm sóc cho Lung Nguyệt cũng chẳng dễ dàng đến thế”, rồi
liền lớn tiếng hô lên: “Đều vào đây cả đi.”
Lập
tức có hai người đi vào, chính là Phẩm Nhi và Tiểu Liên Tử, nhìn thấy tôi cả
hai đều lộ vẻ vừa ngạc nhiên vừa vui mừng, vội vàng quỳ xuống thỉnh an. Kính
Phi cười, nói: “Biết muội đã về, hai người bọn họ đều vô cùng mừng rỡ, nên ta
bèn mang họ tới đây luôn thể.”
Tôi
vội vàng bảo bọn họ đứng dậy, nhưng lại thấy thiếu mất Bội Nhi, bèn nghi hoặc
hỏi: “Sao không thấy Bội Nhi đâu vậy?”
Tiểu
Liên Tử vừa định nói gì, chợt Kính Phi liếc nhìn qua, thế là y bèn cúi đầu đưa
tay áo lên lau nước mắt, nói: “Mùa đông năm kia Bội Nhi đã mắc bệnh qua đời
rồi.”
Kính
Phi dùng khăn tay khẽ lau khóe mắt, nói với giọng xót xa: “Bội Nhi bạc mệnh,
không thể quay lại hầu hạ muội nữa rồi. Muội muội vừa tới Nhu Nghi điện, dù sao
cũng cần có một số người cũ vừa trung thành vừa đắc lực trợ giúp, ta làm tỷ tỷ
cũng chỉ có thể trả những người này về lại bên cạnh muội muội thôi.”
Tôi
vội vàng xua tay nói: “Như vậy đâu có được, tỷ tỷ mấy năm nay đã quen dùng bọn
họ rồi, trả họ về chỗ muội thì sao này biết phải làm sao.”
Kính
Phi mỉm cười, nói: “Giữa chúng ta còn cần nói những lời như vậy nữa? Trước đây
muội giao bọn họ cho ta, thứ nhất là suy nghĩ cho ta và Lung Nguyệt, thứ hai là
để cho bọn họ có được một chỗ dung thân. Nhưng bây giờ muội đã trở về rồi, tất
nhiên có vô số người trong cung sẽ lại đặt tâm tư lên người muội, do đó dùng
người cũ thì vẫn yên tâm hơn một chút.”
Tôi
đưa mắt liếc nhìn Tiểu Liên Tử, trầm giọng nói: “Người khác thì không có gì,
nhưng Tiểu Liên Tử có biết chút võ công, lưu lại bên cạnh tỷ tỷ để bảo vệ cho
Lung Nguyệt cũng tốt.”
Kính
Phi bất giác thoáng lộ vẻ thương cảm, khẽ thở dài một tiếng. “Lung Nguyệt sớm
muộn gì cũng phải trở về bên cạnh muội, ta còn giữ Tiểu Liên Tử lại làm gì.
Huống chi giờ muội đang có thai, biết bao nhiêu người đang đứng kế bên rình
rập, có một người biết võ công ở bên vẫn hơn.”
Tôi
để ý quan sát Kính Phi, kỳ thực nàng ta cũng ba mươi tuổi rồi, chỉ là xưa nay
an dưỡng rất tốt, lại không có tâm sự gì mấy, do đó trông mới trẻ hơn một chút.
Ngoài ra nàng ta vẫn luôn ăn mặc giản dị, thế nên so với mấy năm trước đây
không có bao nhiêu thay đổi. Chỉ khi hơi cụp mắt xuống để lộ nét sầu, tôi mới
có thể nhìn thấy một chút dấu tích mà thời gian để lại trên khuôn mặt nàng ta.
Có điều, những nếp nhăn nơi khóe mắt đó đều rất mờ và nhỏ, còn thấp thoáng vẻ
ấm áp dịu dàng, do đó cũng không ảnh hưởng gì tới dung của mạo nàng ta.
Tôi
thầm cảm kích sự chu đáo của nàng ta, bèn cười nói: “Tỷ tỷ đã có lòng thương
yêu như vậy, muội muội cũng không tiện cự tuyệt nữa”, sau đó lại vẫy tay gọi
Tiểu Liên Tử và Phẩm Nhi lại. “Mau cảm tạ cái ơn chiếu cố của Kính Phi nương
nương mấy năm nay đi.”
Tiểu
Liên Tử và Phẩm Nhi y lời khấu đầu tạ ơn, Kính Phi vội vàng bảo bọn họ đứng
dậy, chỉ tay về phía Tiểu Doãn Tử đang canh chừng bên ngoài. “So ra ta vẫn còn
thua kém Huệ muội muội nhiều, vừa rồi khi nhìn thấy Tiểu Doãn Tử đang canh
chừng ngoài cửa điện, ta liền đoán ngay ra là Huệ muội muội sớm đã mang trả
người rồi.”
My
Trang cười tủm tỉm, nói: “Muội với Kính Phi tỷ tỷ đều có tâm tư giống nhau cả
thôi mà, đều lo không có ai cùng Hoàn Nhi lo liệu việc ở Nhu Nghi điện, dù sao
Hoàn Nhi cũng đang có thai, nhiều khi mỏi mệt, đâu thể quán xuyến hết được.”
Kính
Phi phe phẩy cây quạt tròn màu trắng vẽ hình non nước Giang Nam, chiếc vòng
ngọc bích trên tay long lanh phát sáng, kết hợp với viên châu tròn xoe đính
trên cây trâm cài tóc làm toát ra một vẻ dịu dàng khó tả. Nàng ta mỉm cười nhìn
bụng tôi, khẽ nói: “Muội muội trải qua bao phen hoạn nạn mà vận may không hề
suy giảm, thật khiến người ta phải ngưỡng mộ. Sau khi Hồ Chiêu nghi hạ sinh
công chúa, Hoàng thượng vẫn luôn mong cô ta có thể mang thai lần nữa, tiếc rằng
phúc phận rốt cuộc đã chẳng đến với cô ta.”
Tôi
ngồi xuống chiếc ghế chạm hình hoa mai lá trúc bên cửa sổ, trên chiếc bàn nhỏ
cạnh đó đặt một chiếc bình mỹ nhân làm bằng sứ trắng Nhữ Châu, bên trong cắm
hoa tường vi đỏ vừa mới hái về, đó là một thứ màu đỏ vừa mềm mại lại vừa nhiệt
liệt, đầy vẻ quyến rũ. Tôi đưa tay khẽ gảy một cái, lập tức có mấy giọt nước
nhỏ trong veo mát lạnh chảy xuống từ trên những chiếc gai mềm trên cành hoa,
khiến người ta gần như quên mất rằng những chiếc gai ấy đều rất sắc nhọn.
Tôi
mỉm cười nền nã. “Từ Tiệp dư cũng rất may mắn, chẳng qua hiện giờ bị vướng bận
một chút bởi chuyện tướng số mà thôi.”
Kính
Phi chậm rãi phe phẩy quạt, bên khóe môi thấp thoáng một nét cười đầy ý vị sâu
xa. “Nói tới Nguy Nguyệt Yến xung nguyệt, để ta kể cho muội nghe chuyện này thú
vị vô cùng. Khuê danh của Đoan Phi tỷ tỷ là Nguyệt Tân, trong khi đó người ta
nói trong tên của Từ Tiệp dư có một chữ yến, lại trú tại cung điện phía bắc,
cho nên ứng với sao Nguy Nguyệt Yến. Nhưng cứ dựa theo cái tên mà xét như vậy,
Từ Tiệp dư hiển nhiên không xung khắc với Hoàng hậu và Thái hậu, mà phải là
Đoan Phi tỷ tỷ mới đúng. Muội nói xem cái thuyết về Nguy Nguyệt Yến kia có
khiên cưỡng không nào? Vì sợ người ta bàn tán, quãng thời gian trước Đoan Phi
tỷ tỷ dù bị ốm cũng chẳng dám nói gì, may mà cơn bệnh đã khỏi rất nhanh.”
My
Trang nghe vậy liền khẽ mỉm cười. “Bị ốm mà chẳng nói tiếng nào, Đoan Phi tỷ tỷ
đúng là ôn hòa quá, tính khí như vậy thực chỉ nên ngày ngày ở trước mặt Bồ Tát
mà tụng kinh cầu phúc thôi!”
Tôi
khẽ nhấp một ngụm trà hoa mộc tê, miệng thì cười khẽ mà không nói năng gì, thầm
nghĩ Đoan Phi đâu phải là một người yếu đuối, chẳng qua là không muốn sinh
chuyện thị phi mà thôi.
Kính
Phi sinh lòng cảnh giác, khẽ đẩy tay My Trang một cái, cười mắng: “Cái gì mà Bồ
Tát với không Bồ Tát chứ, muội muội còn chưa ngủ trưa mà đã nói mê rồi sao?”
Tôi hơi nhếch khóe môi, mỉm cười nói: “Kính Phi tỷ tỷ thực đã cẩn thận quá rồi,
My tỷ tỷ và chúng ta thân mật với nhau như thế, không hề có ý gì khác đâu.”
My
Trang nhất thời tỉnh ngộ, hai má bất giác hơi ửng đỏ. “Muội thực sự không cố ý
đâu. Có điều chúng ta nói chuyện đúng là cần cẩn thận, Hoàn Nhi vừa mới quay
về, sau này không biết sẽ có bao nhiêu kẻ mang chuyện này ra để bày trò đây.”
Kính
Phi khẽ thở dài một tiếng, hơi cau mày lại. “Lần này muội muội về cung, Hoàng
thượng nói với bên ngoài là năm xưa muội tới chùa Cam Lộ để cầu phúc cho Đại
Chu. Nhưng chỉ cần là người đã vào cung hơi lâu một chút thì đều biết rằng năm
xưa tại sao muội lại xuất cung, mà trong cung người nhiều miệng lắm, chỉ e sẽ
có rất nhiều chuyện thị phi xuất hiện.”
Sau
một hồi lâu trò chuyện, mái tóc được bới từ sáng của tôi sớm đã trở nên lỏng
lẻo, nhìn bồng bềnh như một đám mây nhưng tâm trạng thì lại chẳng buông lỏng
chút nào. Tôi cười nhạt, nói: “Nơi nào có người, nơi đó ắt có chuyện thị phi,
chúng ta vốn là những người sống giữa thị phi rồi, còn có gì mà phải sợ nữa
đây?”
Kính
Phi khẽ mỉm cười. “Làm người mà nghĩ thoáng được như vậy là tốt nhất.”
Chúng
tôi cứ thế trò chuyện với nhau, thỉnh thoảng lại nhìn Cận Nương chơi đùa với
Lung Nguyệt, tâm trạng khá là vui vẻ. Chợt có một tiểu cung nữ tên Bão Bình ở
Đường Lê cung bước vào, sau khi hành lễ với My Trang bèn nói: “Nương nương,
Thái hậu sắp tỉnh giấc ngủ trưa rồi đấy!” My Trang hờ hững nói: “Ừm, đã chuẩn
bị sẵn kiệu chưa?”
Bão
Bình cũng khá lanh lợi, lập tức đáp giọng giòn tan: “Bạch Linh tỷ tỷ nói nương
nương đã tới chỗ Hoàn Phi nương nương, nhất thời chỉ e khó mà về Đường Lê cung
ngay được, liền bảo nô tỳ mang theo kiệu tới chờ sẵn bên ngoài Nhu Nghi điện.”
Kính
Phi mím môi cười, nói: “Huệ Quý tần ngày càng biết dạy bảo người dưới hơn rồi,
một tiểu nha đầu mới mười lăm, mười sáu tuổi mà đã nhanh nhẹn, thông minh như
vậy, khiến người ta vừa nhìn đã thấy thích.”
My
Trang bật cười khúc khích, nói: “Muội có biết dạy bảo người dưới gì đâu, chẳng
qua là Đường Lê cung vốn ít người, nếu ai cũng ngốc nghếch thì còn làm được
việc gì nữa.” Dứt lời, tỷ ấy lại quay sang cười nói với tôi: “Hôm qua khi muội
về, Thái hậu nói muội đang có thai, lại phải đi đường vất vả, không cần tới
thỉnh an nữa. Hôm nay hãy cùng ta qua đó luôn đi.”
Tôi
khẽ gật đầu. “Muội cũng đang định qua đó đây, chỉ là chưa biết nên tới vào lúc
nào thì thích hợp. Tỷ tỷ là người hiểu rõ Thái hậu nhất, muội cứ đi theo tỷ là
không sai vào đâu được.”
Kính
Phi thấy chúng tôi chuẩn bị rời đi, bèn vội cười nói: “Hoàn Phi với Huệ Quý tần
hãy đi cùng luôn đi, trên đường cũng tiện chiếu ứng cho nhau, bản cung về trước
đây!”, nói rồi liền đứng dậy.
Phía
bên kia, Lung Nguyệt đang ôm quả phật thủ chơi đùa vui vẻ, thấy Kính Phi định
đi mà không mang theo mình, đôi mắt bất giác đảo qua đảo lại, nôn nóng bật khóc
òa lên.
Kính
Phi vô cùng xót xa, vội vàng dỗ dành: “Nguyệt Nhi ngoan, giờ con hãy ở lại Nhu
Nghi điện với mẫu phi của con nhé, được không nào?”
Lung
Nguyệt nghe nói không thể quay lại Chiêu Quân điện thì làm sao chịu, lập tức
quấy khóc dữ hơn, còn ôm chặt lấy chân Kính Phi không buông. Kính Phi cũng vô
cùng lưu luyến, Lung Nguyệt nhìn qua phía tôi vẻ chán ghét, khóc nức nở nói:
“Hoàn mẫu phi vừa mới quay về, mẫu phi liền không thương con nữa. Tại sao Hoàn
mẫu phi phải quay về làm gì chứ?”
Tôi
ngẩn ra, tựa như bị ai đó tát cho một cái thật mạnh, hai mắt hoa lên, mồm miệng
đắng ngắt.
Kính
Phi nhất thời cũng ngây ra, biến hẳn sắc mặt, vội vàng giải thích: “Hoàn Phi
muội muội, ta chưa từng dạy Nguyệt Nhi nói những lời thế này!”, sau đó liền
trách Lung Nguyệt: “Ai dạy con nói như vậy đấy? Đã làm mẫu phi của con tức giận
rồi kìa!”
Lung
Nguyệt có chút sợ hãi, tay nắm góc áo, ấm ức kêu lên: “Trước giờ con chưa từng
gặp Hoàn mẫu phi, thế mà cô ta vừa tới, mẫu phi liền không cần con nữa, còn gạt
con rằng cô ta mới là mẫu phi của con...”, nói xong lại thút thít bật khóc.
Sắc
mặt Kính Phi lúc trắng lúc đỏ, lúng túng nhìn tôi, nói: “Lung Nguyệt còn nhỏ...
Hơn nữa trước đây, Hoàng thượng chưa từng cho phép bọn ta nhắc đến muội trước
mặt nó... Ta...”
Tôi
lúc này đã dần bình tĩnh trở lại, chỉ biết cố sức kìm nén nỗi chua xót trong
lòng. “Lần này muội về cung quả thực đã mang tới cho tỷ tỷ không ít rắc rối.
Muội vốn là một phế phi, Hoàng thượng không cho phép nói với Công chúa cũng là
lẽ thường. Có một mẫu phi như muội lẽ nào là việc vẻ vang lắm hay sao?”
Kính
Phi vội vàng an ủi: “Lung Nguyệt không hiểu chuyện, muội muội chớ nên thương
tâm quá! Hoàng thượng tuy có lòng giấu giếm... nhưng... dù sao vẫn rất thương
muội muội”, nói xong liền dịu giọng nói với Lung Nguyệt: “Con đã làm mẫu phi
tức giận rồi kìa, còn không mau mau nhận lỗi đi.”
Lung
Nguyệt tuy còn có chút không cam tâm nhưng rốt cuộc vẫn ngoan ngoãn nhún người
hành lễ, thấp giọng nói: “Hoàn mẫu phi đừng tức giận nữa.” Nói xong liền nắm
chặt lấy tay Kính Phi, ngây thơ làm nũng: “Nguyệt Nhi đã nhận lỗi với Hoàn mẫu
phi rồi, mẫu phi đừng giận con nữa nhé!”, sau đó lại ấm ức làu bàu: “Trước đây
mẫu phi chưa từng nói Nguyệt Nhi như vậy.”
Lung
Nguyệt tuy còn nhỏ tuổi nhưng khi xưng hô lại cố ý phân rõ “Hoàn mẫu phi” và
“mẫu phi”. Lòng tôi lúc này lại càng nguội lạnh, phải cố hết sức mới kìm được
để nước mắt không rơi, vội vàng ngoảnh đầu qua hướng khác, chợt lại nhìn thấy
My Trang đưa quạt lên che mặt, nháy mắt ra hiệu với mình.
Tôi
lập tức hiểu ra, cố gắng lấy lại tinh thần, quay đầu lại, mỉm cười, nói: “Tỷ tỷ
chớ trách Lung Nguyệt, đây vốn là lỗi của muội, vừa mới quay về đã bắt nó nhận
muội làm mẫu phi, hoàn toàn quên mất sau khi sinh nó được ba ngày muội đã rời
bỏ nó, bao năm nay hai mẹ con chưa từng gặp lại lần nào, mà tỷ tỷ lại thật lòng
yêu thương nó, nên nó tất nhiên coi tỷ như mẹ ruột của mình vậy. Chỉ vì một
tiếng mẫu phi mà Lung Nguyệt gọi tỷ tỷ, muội cũng không biết phải cảm ơn tỷ tỷ
thế nào mới phải rồi.”
Sắc
mặt Kính Phi cũng dần hòa hoãn trở lại, vội nói: “Muội muội nói thế là khách
sáo quá rồi, chúng ta còn phải phân biệt ai với ai làm gì nữa. Năm xưa muội
giao Lung Nguyệt cho ta kỳ thực cũng là vì ta thôi.”
Tôi
cầm lấy bàn tay Kính Phi, lại kéo tay Lung Nguyệt lại. Bàn tay Lung Nguyệt thật
nhỏ biết mấy, non nớt biết mấy, tựa một phiến lá non mềm mại vừa mới nhú. Tôi
thương tâm tột độ, bàn tay con gái ruột của tôi, vậy mà tôi lại phải tự mình
giao vào tay người khác. Thế nhưng dù thương tâm đến mấy tôi vẫn phải tươi cười
thân thiết với Kính Phi. “Bây giờ muội còn một việc muốn nhờ cậy tỷ tỷ.” Tôi
một tay cầm tay Kính Phi, một tay khẽ vuốt ve bụng mình. “Bây giờ muội đang có
thai, quả thực không có thời gian chăm sóc cho Lung Nguyệt. Nói thực lòng hai
mẹ con muội đã xa cách bao năm nay, muội cũng chẳng biết nên chăm sóc trẻ con
thế nào cả. Do đó trước khi muội sinh nở, hy vọng tỷ tỷ có thể giữ Lung Nguyệt
ở lại Quân Chiêu cung chăm sóc giúp muội. Chẳng hay tỷ tỷ có chịu giúp muội
việc này không?”
Trên
mặt Kính Phi thoáng qua một tia mừng vui rạng rỡ, ngay sau đó đã lập tức ẩn
giấu đi. “Hoàn Phi muội muội đã tin tưởng ta như vậy, ta có lý nào lại không
đồng ý chứ? Đừng nói là giúp muội mấy tháng, dù là giúp muội cả đời ta cũng sẵn
lòng. Muội muội cứ yên tâm dưỡng thai đi.” Vừa nói, nàng ta vừa nắm chặt lấy
bàn tay Lung Nguyệt, chừng như mãi mãi không muốn buông ra.
Lung
Nguyệt nép sát vào bên cạnh Kính Phi, hoàn toàn chẳng còn chút vẻ hoạt bát lanh
lợi nào, chỉ sợ Kính Phi không cần nó nữa.
My
Trang đưa tay khẽ nắm lấy bàn tay tôi, cười tủm tỉm, nói: “Hoàn Nhi nói rất
phải, bây giờ muội ấy đang có thai, thái y lại nói cái thai không ổn định,
không thể va chạm, cũng không thể giận dữ. Lung Nguyệt tuổi còn nhỏ, lỡ như va
vào thì biết phải làm sao. Kính Phi tỷ tỷ đã chăm sóc cho Lung Nguyệt bao lâu
nay rồi, xin hãy giúp đỡ thêm một thời gian nữa vậy.”
Thần
sắc Kính Phi dần buông lỏng, nàng ta nắm tay Lung Nguyệt, nói: “Nói vậy cũng
phải. Sau khi quay về ta nhất định sẽ dạy dỗ Lung Nguyệt cẩn thận, không để nó
nghịch ngợm quậy phá nữa, bằng không lỡ mà va phải đứa em trong bụng mẫu phi nó
thì thực là hỏng bét.” Thấy tôi một mực tươi cười vẻ cam tâm tình nguyện, nàng
ta lại nói thêm: “Thời gian không còn sớm nữa, hai vị muội muội mau đi thỉnh an
Thái hậu đi, ta đưa Lung Nguyệt về Quân Chiêu điện trước.”
Lung
Nguyệt chỉ mong nghe thấy lời này, vội vàng theo Kính Phi rời đi, không ngoảnh
đầu nhìn tôi lấy một lần.

