Án mạng đêm động phòng - Chương 02

Chương 02

Lâm Tiểu Chúc sợ
chết khiếp. Sao lại thế này? Rõ ràng Tiêu Ngân Đông đã chết rồi cơ mà?

Đêm qua nàng đã kiểm
tra mấy lượt, thi thể của Tiêu Ngân Đông đã lạnh cứng! Tiểu Chúc cắn môi, nhẩm tính
tất cả các khả năng có thể xảy ra, cuối cùng nàng nghĩ... chẳng lẽ là... xác chết
sống dậy?!

Nàng run rẩy, lùi
dần về phía sau vài bước lại không cẩn thận giẫm phải những mảnh sứ vỡ.

Dù chỉ phát ra tiếng
động rất nhỏ nhưng Tiêu Ngân Đông vẫn nghe thấy, hắn từ từ quay đầu lại, nhìn về
phía nàng. Tiểu Chúc nín thở, bất cứ lúc nào cũng sẵn sàng bùng nổ. Nhưng vẻ mặt
Tiêu Ngân Đông lại vô cùng hoảng hốt, thốt lên: “Cô là ai?”

Lâm Tiểu Chúc: “...”

Rốt cuộc đã xảy ra
chuyện gì?

Tiểu Chúc tròn mắt
nhìn hắn, cũng không trả lời.

Động tác của Tiêu
Ngân Đông rất nhanh nhẹn, ngoài dự đoán của nàng, hắn bật dậy nhảy một bước dài,
thoăn thoắt như một con báo. Tiểu Chúc ngẩn người nhìn con báo thoăn thoắt ấy...
vì vết thương trên đầu mà ngã gục xuống.

Lâm Tiểu Chúc: “...”

“Quân đội canh phòng
cẩn mật, tại sao một người con gái như cô lại có thể xông vào đây?” Tiêu Ngân Đông
nghiến răng nhìn nàng: “Còn mặc y phục màu đỏ, chẳng lẽ lại là yêu nữ?”

Lâm Tiểu Chúc: “...”

Giọng nói chính trực
nghiêm túc thêm vài phần đe dọa này... Hoàn toàn không giống với Tiêu Ngân Đông.

Còn gọi nàng là yêu
nữ...

Lâm Tiểu Chúc cố
gắng kìm nén nỗi khiếp đảm xen lẫn bất ngờ trong lòng, chậm rãi nói: “Ngươi không
nhận ra ta ư?”

Vừa mở miệng, nàng
mới phát hiện ra giọng nói của mình đã khàn đặc. Cũng phải thôi, nàng đã thức trắng
gần một đêm, còn chưa uống nước nên cổ họng đã khô đến mức không chịu nổi, nhưng
nàng không có thời gian quan tâm đến chuyện đó.

Việc nàng quan tâm
trước mắt chính là Tiêu Ngân Đông đang ngồi trên giường kia.

Hắn nghe thấy nàng
hỏi vậy, vẻ mặt kinh hoàng còn hơn cả nàng: “Sao ta lại biết cô được? Cô là ai?
Nơi này rõ ràng là ta...”

Hắn đột ngột dừng
lại, sau đó quan sát bốn phía...

Mất một lúc lâu sau,
hắn mới ngập ngừng nói: “Nơi này... Rốt cuộc là thế nào?”

Lâm Tiểu Chúc nghĩ thầm, ngươi còn dám hỏi ta vì sao
à, tối qua ngươi mới ngang ngược cướp ta về đây còn gì?

Ai ngờ Tiêu Ngân Đông lại hốt hoảng nói: “Yêu nữ, rốt
cuộc cô đã làm gì ta?”

Tiểu Chúc lại thầm nghĩ, những lời này lẽ ra phải là
ta hỏi ngươi mới đúng! Ngươi mới là yêu nữ,... à không, yêu nam!

Tiêu Ngân Đông ôm đầu, nghiến răng nói: “Hôm qua chúng
ta mới đại thắng, ta vốn bị trúng tên ở bụng, vì sao bây giờ lại thành đau đầu...”

Nàng không hiểu hắn đang nói gì, nhưng cũng nhận ra
được một điều, Tiêu Ngân Đông bây giờ và Tiêu Ngân Đông hôm qua hoàn toàn khác nhau.
Hơn nữa khi thức dậy lại còn không nhớ nàng là ai, không nhớ hôm qua đã cưỡng ép
nàng như thế nào.

Lúc còn giúp việc ở y quán, Lâm Tiểu Chúc từng nghe
nói tới một loại bệnh, khi bị va chạm mạnh hoặc bị đả kích nghiêm trọng bệnh nhân
sẽ mất đi toàn bộ trí nhớ, chẳng lẽ Tiêu Ngân Đông cũng bị như thế?

Không phải, rõ ràng đêm qua Tiêu Ngân Đông đã chết
rồi, hơn nữa đã chết được một đêm!

Chẳng lẽ... đây chính là mượn xác hoàn hồn trong truyền
thuyết ư?

Nàng vừa ngạc nhiên vừa nghi ngờ dò xét nhìn hắn.

“Ngươi... không phải là Tiêu Ngân Đông ư?” Nàng ngập
ngừng hỏi.

Người nọ ngồi ngay ngắn, nghiêm túc nói: “Tiêu Ngân
Đông gì chứ? Ta vốn là...”

“Ta không cần biết ngươi là ai!” Tiểu Chúc đột ngột
bước thêm vài bước, cắt ngang lời hắn, cắn răng nhìn chằm chằm người kia: “Cũng
không quan tâm ngươi có nhận ra ta hay không, ta nói cho ngươi biết, lát nữa sẽ
có người tới đây, ngươi chỉ cần làm một việc, chính là ra lệnh cho những người đó
thả ta đi. Nói cách khác, ta cũng sẽ không để lộ chuyện ngươi mượn xác hoàn hồn,
nếu người nhà họ Tiêu biết được Tiêu nhị thiếu gia của bọn họ đã bị một hồn phách
khác chiếm mất thân thể thì ngươi cũng không được yên thân đâu! Cùng lắm thì cả
hai cùng chết mà thôi!”

Lần này đến lượt Tiêu Ngân Đông sững sờ: “...”

Tiểu Chúc thấy đối phương dùng vẻ mặt như nhìn thấy
quỷ nhìn mình, trong lòng thêm lo lắng, không còn đủ sức ra vẻ mạnh mẽ nữa nhưng
vẫn cố nói: “Hiểu ta nói gì không?”

Nhưng “Tiêu Ngân Đông” kia chỉ giật mình nhìn xuống
tay hắn.

Lâm Tiểu Chúc: “...”

Đại ca à, ngươi có thể nghiêm túc nghe ta nói hay không
thế?

Lại nghe thấy Tiêu Ngân Đống ngập ngừng nói: “Tay của
ta... không phải như thế này...”

Tiểu Chúc không hiểu gì, cúi đầu nhìn thoáng qua, thấy
tay hắn trắng nõn thon dài, vừa nhìn đã biết là tay của công tử nhà có tiền luôn
được hưởng cuộc sống sung sướng.

Nàng gặng hỏi: “Rốt cuộc ngươi muốn nói gì?”

Tiêu Ngân Đông: “Năm mười tuổi ta gia nhập quân doanh,
suốt mười ba năm qua ta chưa từng rời cây trường thương duy nhất trong tay, nhiều
năm như vậy, trên tay ta có rất nhiều vết chai, nhưng đôi bàn tay này...”

Lâm Tiểu Chúc: “...”

Quân doanh?

Cầm trường thương?

Chuyện này... Hồn người mượn xác Tiêu Ngân Đông, chẳng
lẽ lại là một binh lính?

Nhưng giờ phút này Tiểu Chúc không có tâm trạng quan
tâm tới những điều đó, chỉ nói: “Ngươi vẫn chưa phát hiện ra ư? Ngươi đã đổi sang
một thân thể khác rồi. Tuy ta cũng không hiểu chuyện gì đang xảy ra, nhưng ta nói
cho ngươi biết, bây giờ ngươi là Tiêu Ngân Đông, là con trai thứ hai của Tiêu thượng
thư, Tiêu thượng thư Tiêu Minh Duệ, ngươi có biết ông ấy không?”

Người nọ tròn mắt nhìn nàng: “Tiêu thượng thư… Đương
nhiên ta... cô nói ta biến thành con trai của Tiêu thượng thư ư? Sao lại như thế?”

“Ta đã bảo là ta không biết!” Lúc này Tiểu Chúc chỉ
muốn hét lên và cào mặt gã chết bầm trước mặt!

“Tiêu Ngân Đông” nghiêm túc tự hỏi một lát, nhìn có
vẻ đã bình tĩnh hơn, sau đó ánh mắt hắn lướt quanh căn phòng, nhìn nến đỏ, nhìn
chén rượu chưa vỡ, nhìn chăn đệm đỏ thẫm, nhìn vệt máu trên giường, cuối cùng lại
nhìn về phía Tiểu Chúc, sau đó...

Sau đó, đỏ mặt...

Lâm Tiểu Chúc: “...”

Hắn đỏ mặt cái khỉ gì chứ...

Khóe miệng Tiểu Chúc giật giật, nói: “Không phải như
ngươi nghĩ đâu...”

“Cô là thê tử của ta... à không, Tiêu Ngân Đông à?”
Mặt người kia vẫn đỏ ửng: “Vừa rồi nhất thời nông nổi nói cô là yêu nữ, đã thất
lễ rồi.”

“Không, ta không phải là thê tử của Tiêu Ngân Đông!”
Nàng khóc không ra nước mắt: “Hắn ngang nhiên bắt ta đây! Gã khốn đó nhìn thấy ta
thuận mắt, nhưng ta không chấp nhận hắn nên hắn đã sai người trói ta lại ép ta phải
gả cho hắn! Ta là người không có quyền, không có thế, không người thân thích, suýt
nữa đã...”

Tiểu Chúc phát hiện mình xúc động đến mức muốn kể hết
mọi chuyện cho người này, không phải như kiểu muốn kể lể với bạn bè, mà giống như
những cô gái đã chịu bao nhiêu oan khuất thường nhìn thấy trên sân khấu kịch, từ
từ quỳ xuống rồi kêu thảm thiết mà rằng: “Thanh thiên Đại lão gia, xin người hãy
nghe dân phụ nói...”... kể hết tất cả mọi chuyện.

“Cưỡng ép gái nhà lành?” Người nọ giật mình, hiển nhiên
là chuyện này vượt ra khỏi phạm vi hiểu biết của hắn: “Sao lại có thể như thế? Tiêu
Ngân Đông đúng là...”

Rồi đột nhiên nhận ra giờ mình đã biến thành Tiêu Ngân
Đông, người nọ căm giận nện nắm đấm xuống giường: “Khốn kiếp!”

Tiêu Chúc đang định nói tiếp thì lại nghe thấy bên
ngoài vang lên tiếng bước chân, rồi sau đó có một giọng đàn ông vang lên: “Nhị thiếu
gia, cậu tỉnh rồi ạ?”

Tuy là giọng nam nhưng lại hoàn toàn khác với giọng
hai gã canh cửa hôm qua, giọng nói già nua... có lẽ thuộc về một nhân vật thường
được gọi là quản gia.

Tiểu Chúc căng thẳng nhìn về phía “Tiêu Ngân Đông”
đã thấy hắn vô cùng bình tĩnh, điềm đạm nói: “Vừa tỉnh.”

“Vậy... chuyện động phòng của cậu và Lâm cô nương...
phu nhân và lão gia đã biết rồi ạ, dặn cậu sau khi rửa mặt chải đầu ra đại sảnh
nói chuyện, dẫn theo cả Lâm cô nương nữa ạ!”

“Được, ta biết rồi.”

“Tiêu Ngân Đông” rất bình tĩnh đuổi người kia đi, sau
đó lại trầm ngâm suy nghĩ. Lâm Tiểu Chúc trong lúc hoảng hốt, chỉ nhìn hắn chằm
chằm, hi vọng hắn có thể nghĩ ra cách nào đó.

Nhưng hắn vẫn duy trì dáng vẻ bình tĩnh kia, nhìn về
phía nàng, chậm rãi nói: “Bây giờ phải làm gì?”

Lâm Tiểu Chúc: “...”

Hóa ra ngươi cũng không biết nên làm thế nào à?

Thế thì giả vờ lạnh lùng làm gì chứ?

Nàng nói: “Ta vốn nghĩ, là thế này... ta sẽ trốn khỏi
đây trước, chuyện còn lại ngươi tự xử lý. Ngươi thấy ý kiến này thế nào?”

“Tiêu Ngân Đông”: “...”

Nhưng bất ngờ là hắn cũng không phản đối, chỉ nói:
“Nếu cô đã bị cưỡng ép về đây, đúng là không hề liên quan gì, cô cứ đi trước đi.
Có lẽ... ta có thể xử lý.”

Không hổ danh là người nhà binh, rất có trách nhiệm.

Nhưng nàng lại không đành lòng, buột miệng nói: “Vậy...
tên thật của ngươi là gì?”

Có lẽ người nọ không ngờ Lâm Tiểu Chúc lại đột nhiên
hỏi vậy, ngẩn người nói: “Tại hạ là Thư Đông Thế.”

“Thư Đông Thế?”

Lâm Tiểu Chúc hết sức kinh ngạc.

Nàng đã từng nghe thấy cái tên này.

Là người năm mười tuổi được Phiêu Kỵ tướng quân ở biên
ải nhặt về, cuộc sống trước kia của hắn giống như người rừng, mà sau khi vào quân
doanh lại thể hiện bản thân có năng lực vượt xa người thường. Mười ba năm qua, chưa
từng chiến bại, đóng quân ở biên cương, chưa một lần về kinh thành. Mà những phần
thưởng hay thánh chỉ đến từ kinh thành đều do người bên Lễ bộ cưỡi ngựa vượt qua
đoạn đường xóc nảy đưa tới. Vị tướng quân trẻ chưa từng về kinh, chưa một lần diện
thánh cứ như thế thăng chức nhưng lại không hề yêu cầu được về kinh, cũng không
yêu cầu ban thưởng. Trận chiến năm hắn hai mươi tuổi khi ấy, nguyên Trấn Viễn tướng
quân tử trận, chỉ còn lại Thư Đông Thế tự mình chống đỡ, vẫn giành được chiến thắng,
phá tan hang ổ quân địch. Chiến thắng đó đã giúp hắn nhận được phong hiệu Trấn Viễn
tướng quân.

Tướng quân hai mươi tuổi... chưa một lần tới kinh thành.

Đây là một truyền kỳ vô cùng rực rỡ, nhưng lại chưa
từng được ai coi trọng.

Dù sao trời cao hoàng đế ở xa, cấp quan của hắn có
cao tới đâu, có năng lực đi chăng nữa, nếu cả đời hắn ở nơi biên ải thì trong kinh
thành có ai hiểu hắn? Dân chúng chẳng qua chỉ nghe được những tin tốt lành truyền
tới, hào hứng một thời gian rồi vụt tắt, chỉ cảm tạ hắn một câu mà thôi.

Ba năm sau đó, quả nhiên hắn vẫn không được về kinh.

Tiểu Chúc hiểu rõ chuyện Thư Đông Thế như vậy đều là
nhờ một người khác.

Người ấy điềm đạm ôn hòa lại thông minh, cũng quan
tâm nhiều chuyện trong thiên hạ. Dường như người ấy rất ngưỡng mộ Thư Đông Thế,
những khi rảnh rỗi đều kể cho nàng nghe những chiến tích của Thư Đông Thế...

Khiến nàng cũng có phần sùng bái vị tướng quân trẻ
tuổi ấy...

Mà bây giờ, vị tướng quân ấy lại đột ngột xuất hiện
trước mặt nàng... còn biến thành một kẻ ăn chơi trác táng hoàn toàn tương phản với
hắn?

Tiểu Chúc lắp bắp: “Huynh... huynh là Thư Đông Thế
thật ư? Là Trấn Viễn tướng quân ư?”

Người nọ dường như cũng cảm thấy áp lực, sau đó xấu
hổ nói: “Danh hiệu chỉ là mây bay, cả đời Thư mỗ chỉ có một tâm nguyện là bảo vệ
nước nhà, nhưng...”

Hắn nhìn thoáng qua bàn tay trắng nõn kia, thở dài.

Tiểu Chúc thấy hắn như vậy, cảm thấy không đành lòng,
nàng nhớ rõ người ấy từng nói với nàng, trên đời này có hai chuyện bi thảm nhất,
chính là mỹ nhân ở tuổi xế chiều và tướng quân đầu bạc. Tuy rằng Thư Đông Thế trước
mắt vẫn chưa bạc đầu, nhưng tình huống hiện tại so với đầu bạc còn thê thảm hơn...

Một người cả đời chỉ một lòng bảo vệ nước nhà nay lại
biến thành một ác bá chuyên ức hiếp dân lành...

Tiểu Chúc cắn răng nói: “Ta, ta đồng ý giúp...”

Thư Đông Thế ngạc nhiên, rồi vội lắc đầu: “Hiện giờ
ta đã biến thành Tiêu Ngân Đông, còn chưa hiểu vì sao, nhưng cô nương là người vô
tội bị liên lụy, không thể tiếp tục làm liên lụy tới cô. Cô cứ tạm rời đi, chuyện
ở đây ta sẽ tự giải quyết.”

“Huynh định giải quyết thế nào?”

Thư Đông Thế nói: “Đương nhiên là nói sự thật cho Tiêu
thượng thư biết.”

Tiểu Chúc lắc đầu: “Làm như vậy... Ta chỉ e Tiêu thượng
thư chẳng những không tin mà còn cho rằng huynh là ma quỷ gì đó.”

Thư Đông Thế; “...”

Tiểu Chúc ngẫm nghĩ một lúc rồi nói: “Ta biết huynh
không muốn liên lụy tới ta, nhưng ta vừa nghĩ ra một kế hay. Ta... ta tới kinh thành,
vốn để tìm một người. Nhưng khả năng của ta kém cỏi, dù thử rất nhiều cách vẫn không
thể nào tìm ra hắn. Tạm thời ta sẽ ở bên cạnh huynh, giúp huynh xử lý những chuyện
trước mắt, mà huynh... Cũng phải tận dụng khả năng của nhà họ Tiêu, giúp ta tìm
được người kia... Huynh cảm thấy thế nào? Như vậy cũng không phải là huynh liên
lụy ta, mà là cả hai chúng ta lợi dụng lẫn nhau... à không, là giúp đỡ lẫn nhau
chứ.”

Thư Đông Thế suy ngẫm một lát, rồi hơi ôm quyền, nghiêm
túc nói: “Vậy đành làm phiền cô nương.”

“Không có gì!” Lâm Tiểu Chúc vui ra mặt, những lo lắng
suốt cả một đêm nay đều đã biến thành hư ảo, nàng bắt chước hắn cũng cúi mình ôm
quyền.

Tuổi mười sáu chính là độ tuổi đẹp nhất của người con
gái, huống hồ bản thân Lâm Tiểu Chúc vốn đã xinh xắn đáng yêu, nếu không đã không
lọt vào mắt diều hâu của Tiêu Ngân Đông. Mà khi nàng thành tâm thành ý cười như
thế, đôi mắt càng thêm sáng lấp lánh.

Khổ thân vị tướng quân một đời chưa từng nhìn thấy
cô gái nào, trông thấy thế nhanh chóng đỏ mặt.

Lâm Tiểu Chúc: “...”

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.