Án mạng đêm động phòng - Chương 08
Chương 08
Sau khi trở về Tiểu
Chúc bắt đầu tập trung vào việc làm ăn, đầu tiên nàng đi tới tú phường trước kia
mình từng làm thuê. Nhìn thấy nàng, bà chủ tú phường rất ngạc nhiên, bà ta chẳng
thể nào ngờ nổi một người mới bị mình đuổi việc mấy ngày trước nay lại có thể ngẩng
cao đầu.
Mà Tiểu Chúc lại
rất khiêm tốn nhã nhặn cười nói: “Bà chủ, lại gặp lại rồi... Nhưng tôi tới là muốn
hợp tác làm ăn với bà.”
Bà chủ kia họ Đổng,
tên chỉ có duy nhất một chữ Ninh, nhìn bề ngoài có vẻ gầy yếu, vóc dáng nhỏ bé,
tính tình không lạnh không nóng nhưng lại là người không có chính kiến, nếu không
sẽ không vì tâm trạng của những người khác mà đuổi việc Tiểu Chúc. Tú phường này
là do tổ nghiệp gia truyền của tổ tiên để lại, chứ với năng lực của bà ta, muốn
gây dựng từ hai bàn tay trắng thì rất khó khăn. Nhưng người thành thật lại có mặt
tốt của họ, nếu làm việc dưới quyền họ có lẽ sẽ không thoải mái, nhưng nếu hai người
hợp tác làm ăn, lại rất thuận lợi.
Tiểu Chúc nói qua
yêu cầu của bản thân với Đổng Ninh. Nàng cần loại y phục nhẹ mỏng nhưng lại không
quá hở hang... thường thì vải sa mỏng được dùng để điểm xuyết bên ngoài tầng tầng
lớp lớp y phục, nhưng những người con gái thanh lâu sẽ không mặc nhiều đồ như vậy,
các nàng thường chỉ mặc hai tới ba chiếc, nhưng họ cũng không dám mặc những y phục
bằng sa mỏng manh ra ngoài vì như thế quá lộ liễu.
Nếu chất liệu vải
may y phục mềm nhẹ dày thêm một chút, như thế mỗi bộ đồ chỉ cần hai tới ba lớp vải
thì có thể mặc luôn, đủ đẹp mà không quá lộ, chắc chắn sẽ rất đắt hàng... đương
nhiên những cô gái bình thường sẽ không mua loại y phục thế này, nhưng nếu đặt trong
khung cảnh bên kia nơi Lâm Tiểu Chúc bán hàng thì mới có thể bán chạy được.
Thông thường tú phường
đều hợp tác lâu dài với những nơi kinh doanh vật liệu may mặc, bởi vậy Tiểu Chúc
cũng giao luôn việc lựa chọn vải dệt cho Đổng Ninh, làm như thế vừa tiết kiệm được
thời gian lẫn tiền bạc, đỡ khiến nàng phải mò mẫm tìm kiếm.
Tiếp đó là những
hoa văn độc đáo, chắc chắn phải nổi bật nhưng lại không thể quá lộng lẫy.
Tiểu Chúc làm việc
trong tú phường lâu như vậy, nàng biết rõ người nào có tay nghề tốt nhất trong tú
phường, chênh lệch trình độ giữa bọn họ thế nào. Nàng đã lập một danh sách, dày
mặt nói: “Bà chủ Đổng, tôi hi vọng vải tôi định dệt sẽ do mấy chị này chịu trách
nhiệm...”
Đổng Ninh nhìn thoáng
qua, dù trong lòng thầm mắng nhưng chỉ có thể gật đầu nói: “Được, tôi sẽ cố gắng
sắp xếp.”
“Vâng, cảm ơn bà.”
Đổng Ninh lắc lắc
đầu, thở dài: “Tôi rất xin lỗi vì đã buộc cô phải rời khỏi tú phường, bây giờ ngược
lại cô có thể tự mở cửa hàng, tôi rất ngạc nhiên nhưng vẫn hi vọng cô có thể kinh
doanh thuận lợi.”
Tiểu Chúc cười cười,
bàn bạc với bà ta thời điểm nhận hàng rồi ra về, do mới mở cửa hàng nên nàng cũng
không xác định được lượng tiêu thụ là bao nhiêu, vì thế chỉ đặt số lượng ít, thời
gian lấy hàng cũng rất sát.
Sau đó Tiểu Chúc
chạy đi thuê thợ mộc tới sửa cửa hàng, sau khi tính toán cặn kẽ, nàng yêu cầu làm
một vài chiếc tủ gỗ, bàn gỗ dài và ghế tựa, rồi lại đi mua vài bức tranh tranh trí
và những đồ sứ nhỏ, tuy giá rất thấp nhưng nhìn qua vẫn có nét tao nhã thanh lịch,
đến lúc đó đặt vào làm đồ trang trí cho cửa hàng sẽ không tồi.
Hôm sau, Tiểu Chúc
tới y quán, mua một vài loại dược liệu, rồi đi mua sách thuốc, tự mình tìm tòi kiến
thức y thuật thông dụng.
Ngày thứ ba, là ngày
phải chuẩn bị những loại hương liệu quan trọng. Tiểu Chúc không am hiểu quá sâu
về lĩnh vực này, nhưng những loại đơn giản thì vẫn biết sơ qua, đầu tiên nàng ra
chợ, lựa chọn vài loại hương liệu.
Nguyên liệu chính
xác là những mảnh cánh hoa khô, sau khi được phơi khô sẽ được nghiền nhỏ, đa phần
các loại phiến gỗ hay hoa cỏ đều được dùng làm nguyên liệu, sau khi được gia công
sẽ trở thành hương liệu, hương nhang, sáp hương, hương bánh, tàn hương, hương phấn
hay những viên hương liệu được vê tròn, có thể trực tiếp sử dụng.
Tuy những nguyên
liệu này có thể sử dụng trực tiếp, nhưng chỉ có thể bằng một cách duy nhất là đốt
lên, còn những thứ khác thì phạm vi sử dụng sẽ rộng hơn.
Chẳng hạn như hương
nhang thường được sử dụng để lễ Phật. Tàn hương, hương bánh, viên hương thông thương
đều dùng để đốt, nhưng mức độ sử dụng viên hương lại rộng hơn, nếu nguyên liệu chế
tạo viên hương là những vật liệu quý thì còn có thể trở thành một loại thuốc.
Còn sáp hương, hương
phấn thì có thể pha thêm một vài thứ như chu sa, trở thành son phấn dưỡng da mặt,
sáp hương pha thêm mật ong lại có thể dưỡng da trên thân thể, tác dụng không hề
kém cạnh với son phấn là bao.
Tiểu Chúc chạy tới
chợ nhìn qua, thứ đầu tiên nàng chú ý tới lại là Trầm Thủy hương. Loại hương này
là được đánh giá vào loại trung thương hạng, nếu được sản xuất từ dãy núi Lê Mẫu
Lĩnh ở Hải Nam sẽ đáng giá tới một vạn tiền. Tiểu Chúc không kiềm được nhìn chằm
chằm, tiểu thương kia nhìn thấy nàng nhỏ bé lại trẻ tuổi, y phục giản dị nên cũng
không quá để ý, chỉ tập trung đón tiếp khách của hắn, thân thiện nói: “Hàng của
tôi chính là hàng loại hai Trầm Thủy đó nha! Lượng dầu cực lớn, chỉ cần đốt một
ít cũng có thể nhìn thấy những viên bong bóng dầu sôi trào!”
Khách hàng của hắn
vừa nhìn đã biết đều là loại công tử ngốc nghếch lắm tiền nhưng lại không am hiểu
giá thị trường, nghe thế cũng động lòng, đang định hỏi giá cả thì Tiểu Chúc đã buột
miệng nói: “Trầm Thủy? Ta thấy còn chẳng bằng Trầm Thổ... đây khéo khi lại là Trầm
Nghị ấy chứ?
Tiểu thương kia tái
mặt, giận dữ mắng mỏ: “Nhóc con nhà ngươi thì biết cái gì? Đừng có nói linh tinh!”
Dứt lời, lại quay ra nói với vị công tử kia: “Ây dà, ngài đừng nghe cô ta nói lung
tung! Đây thực sự là Trầm Thủy đó! Ngài ngửi thử mà xem, mùi thơm đậm hơn nhiều,
hàng loại bốn như Trầm Nghị hay Trầm Hoạt phải đốt lên mới ngửi thấy mùi thơm.”
Trong sách Bản thảo
cương mục[5] có nói hương Trầm Thủy được chia làm sáu hạng, tốt nhất chính là được
chế tạo từ Bạch Mộc, mà hàng loại hai đến loại năm được chia ra làm các loại Trầm
Thủy, Trầm Thổ, Trầm Nghị, Trầm Hoạt.
[5] Bản thảo cương mục: sách dược thảo nổi tiếng
của TQ, do Lý Thời Trân thời Minh biên soạn, gồm 52 quyển.
Ba loại đầu tiên
là tử trầm, ở trạng thái tự nhiên có thể ngửi thấy mùi hương trầm thoang thoảng,
nhưng ba loại sau chỉ có thể ngửi thấy mùi thơm sau khi được đốt lên.
Bởi vì có nguồn gốc
và tính chất khác biệt, cho nên đẳng cấp của các loại trầm cũng khác hẳn nhau, nếu
bảo Tiểu Chúc phân biệt Trầm Thủy và Trầm Thổ thì nàng cũng không phân biệt nổi,
chỉ có thể nói là Trầm Nghị, còn có một lý do khác là Trầm Nghị thường được dùng
để làm giả thành Trầm Hương loại hai loại ba.
Không ngờ vị công
tử kia lại không để ý tới gã tiểu thương mà lại có hứng thú nhìn Tiểu Chúc, nói:
“Xin vị cô nương này nói rõ hơn một chút, vì sao lại cho rằng đây là Trầm Nghị?”
Hồi nãy Tiểu Chúc
không chú ý, đến giờ mới phát hiện ra người này dáng vẻ nho nhã, tướng mạo đường
hoàng, lại có nụ cười ôn hòa, dễ gây cảm tình với người đối diện.
Nàng vốn định bỏ
của chạy lấy người, nhưng hiện giờ chỉ có thể lịch sự giải thích: “Thật ra ta cũng
không biết quá nhiều, nhưng ta từng tìm hiểu qua về Trầm Nghị. Miếng trầm này cũng
có thể coi như loại Trầm Nghị thượng phẩm, nhìn bề ngoài có phần tương tự với Trầm
Thủy, nhưng Trầm Thủy được hình thành sau khi cây trầm hương được đốn ngã, vùi trong
nước ao đầm rồi mục ra, bề ngoài phải có nhiều chỗ trũng và những đường vân phức
tạp, hoa văn lại càng phong phú. Còn Trầm Nghị thì phần lớn do người thợ đẵn cây,
sau đó để cho kiến gặm mà thành.”
Nàng giơ miếng trầm
trong tay lên nói: “Trên bề mặt của Trầm Nghị hiển nhiên có những dấu vết giống
như bị côn trùng gặm chứ không phải tự nhiên bị ăn mòn, tuy rằng người bán hàng
cố ý làm cho giống vẻ bị ăn mòn, nhưng vẫn không thể tránh khỏi sự chênh lệch. Trầm
Thủy có màu sẫm hơn Trầm Nghị, cấu tạo cũng đặc và rắn hơn, còn Trầm Nghị...”
Tiểu Chúc gõ miếng
Trầm Nghị trên tay nói: “Ngài xem, bên trong có những khoảng rỗng, rõ ràng là do
côn trùng đục khoét.”
“Còn về phần mùi
hương, theo như ta biết, sau khi dùng một bài thuốc gia truyền ngâm qua, cũng có
thể tỏa ra mùi hương, nhưng mùi hương như thế...” Tiểu Chúc hít sâu một hơi ngửi
rồi lắc đầu: “Ngược lại cảm thấy rất nồng, không như mùi hương tự nhiên thuần túy
của Trầm Thủy.”
Tiểu Chúc gần như
nói ra toàn bộ kiến thức về trầm hương của mình, tiểu thương kia nghe xong cũng
vô cùng sửng sốt, có lẽ cũng không ngờ rằng Lâm Tiểu Chúc biết nhiều đến thế, còn
vị công tử bên cạnh cũng cười khẽ rồi nói: “Nhìn cô nương tuổi còn nhỏ mà lại có
thể biết nhiều như vậy.”
“Hiểu sơ mà thôi.
Cáo từ.” Nhìn thấy ánh mắt tiểu thương kia rất muốn giết người, Tiểu Chúc thầm nghĩ
nên rời khỏi đây càng nhanh càng tốt, không ngờ lại bị vị công tử kia giữ lại.
“Sao vậy?” Tiểu Chúc
cảnh giác nhìn hắn.
Người nọ vẫn mỉm
cười như cũ, nói: “Cô nương không cần căng thẳng như thế, hôm nay nhờ phúc của cô
nương mà tại hạ không bị mất tiền oan, cho nên mạo muội muốn biết tên của cô nương.”
Tiểu Chúc liếc mắt,
nghĩ thầm người này thật lắm chuyện, lại nhìn tiểu thương bên cạnh nhìn mình chằm
chằm, nàng cười nói: “Ta họ Trịnh, tên chỉ có một chữ Thấm.”
Ha ha. Tiêu phu nhân,
bà đừng có trách ta!
Nhưng sắc mặt chàng
trai kia lại có phần kỳ lạ, rồi sau đấy chỉ thấy vị công tử ấy cười như không nói:
“Hình như ta quên mất chưa nói tới bản thân và gia đình... Tại hạ họ Tiêu, tên là
Thần Tức.”
Lâm Tiểu Chúc: “...”
Tiêu Thần Tức?!
Nếu nàng không nhớ
nhầm, thì hắn chính là đại công tử nhà họ Tiêu, là anh trai của Tiêu Ngân Đông.
Đúng là... ra cửa
phải xem hoàng lịch[6] mới phải!
[6] Hoàng lịch: sách nói về thời tiết, ngày tháng.
Khóe miếng Tiểu Chúc
giật giật, hồi lâu mới nói: “Thật là trùng hợp, con trưởng của ta lại trùng tên
trùng họ với công tử!”
Tiêu Thần Tức vốn
muốn xem dáng vẻ kinh ngạc của Tiểu Chúc lại không ngờ bị Tiểu Chúc mặt dày mày
dạn chơi lại một vố: “...”
Tiểu Chúc nói: “Không
cần cảm ơn ta, tạm biệt.” Dứt lời, nàng xoay người cất bước bỏ chạy, bỏ lại Tiêu
Thần Tức đứng im bất động.
Hừ, cứ tưởng tốt
bụng giúp đỡ người khác, nếu sớm biết rằng đó là con trai của Tiêu phu nhân, lại
còn là kẻ yêu thương loại người cặn bã như Tiêu Ngân Đông vô điều kiện thì nàng
đã để mặc hắn mất oan số tiền mua hết cái đống Trầm Nghị với giá Trầm Thủy kia đi.
Ghét thật!
Tiểu Chúc không dám
ở đường Đông Thập Tự lâu hơn, chạy một mạch đến cầu Mã Hưng, mua một số hương liệu
giá rẻ nhưng được sử dụng rộng rãi, lại đi mua dụng cụ điều hương, cuối cùng mua
một ít sách dạy chế hương và những loại hương phấn, sáp hương sẵn có về tham khảo.
Xong việc thì trời
đã dần tối, Tiểu Chúc mệt mỏi, ngáp liên tục nhưng nhìn đống đồ chất đống trong
căn phòng của mình, lại cảm thấy có đôi chút thỏa mãn. Vì mới dọn đến phố Trường
Ninh, Tiểu Chúc vẫn còn chưa quen thuộc xung quanh, nàng tùy tiện chọn một quán
cơm giải quyết bữa tối, rồi nhân lúc trời tối hẳn, đi chơi chợ đêm.
Tuy rằng chỉ toàn
là những sạp hàng của các tiểu thương, nhưng bán hàng ban ngày và ban đêm lại hoàn
toàn khác biệt, chợ đêm có rất nhiều hàng bán đồ ăn vặt hơn so với ban ngày, các
loại đồ chơi sặc sỡ cũng khiến người ta hoa cả mắt. Trước kia Tiểu Chúc đi dạo chợ
đêm khá ít, vì thế cảm thấy mọi thứ đều rất thú vị, nhìn đông ngó tây, lại tiếc
rẻ bỏ tiền mua đồ.
Nhưng điều khiến
Tiểu Chúc thắc mắc chính là, lại có mấy gian hàng rong bán đồ cúng tế bao gồm tiền
vàng và khăn tang...
Lạ thật, chưa đến
Thanh Minh, cũng chẳng phải Hàn Thực[7], vì sao lại bán đồ này?
Lạ hơn nữa là người
mua không ít...
[7] Hàn thực: tiết trước Thanh Minh một ngày.
Cũng có nơi gọi tiết Thanh Minh là Hàn Thực
Tiểu Chúc tò mò tiến
lên dò hỏi: “Ông chủ, sao lại bán đồ này thế? Gần đây có lễ lạt gì sao?”
Người bán hàng nhìn
nàng nói: “Tiểu cô nương có lẽ chưa nghe tin phải không? Ngày mai, di thể của Trấn
Viễn tướng quân sẽ được đưa về kinh thành, cả ngày mai lại tiếp tục cấm lễ nhạc,
dân chúng phải ra đường nghênh đón, thế nên tiền vàng đương nhiên không thể thiếu.”
“A...” Tiểu Chúc
ngẩn người, rồi nói: “Vậy cho cháu mua một ít.”
Tiểu Chúc cầm tiền
vàng, đi giữa chợ đêm lại không còn hứng thú dạo chơi như lúc nãy, không ngờ nhanh
như vậy mà thi thể của Thư Đông Thế đã được chuyển về kinh, là con của Thượng thư,
chắc chắn Tiêu Ngân Đông phải tỏ ra rầu rĩ tiếc thương, không biết tận mắt nhìn
thấy di thể của chính mình, Thư Đông Thế sẽ có cảm xúc thế nào...
Mà trên thực tế,
Thư Đông Thế không có quá nhiều cảm xúc.
Bởi vì mấy ngày nay,
trừ thời gian hắn luyện võ ra, những lúc khác đều bị Tiêu phu nhân ở bên cạnh làm
phiền, hơn nữa mấy lời nói đều đại loại như: “Ngân Đông, con không cần nhớ nhung
tới con bé Lâm Tiểu Chúc ấy nữa, mẹ giới thiệu cho con vài người xinh đẹp hơn.”
Hoặc là “Ngân Đông,
con nhỏ Tiểu Chúc kia có gì tốt, con nói cho mẹ biết, mẹ sẽ tìm con nhà môn đăng
hộ đối cho con. Con nói đi, rốt cuộc nó tốt ở điểm nào?”
Thư Đông Thế không
chịu nổi phiền phức, nhưng cũng chỉ có thể yên lặng lắng nghe, hắn lại không biết
cách diễn đạt, cuối cùng chỉ có thể nói: “Con cũng chẳng biết nói sao.”
Thật ra là vì cả
đời Thư Đông Thế chưa từng khen ngợi một cô gái nào, mà cũng không phải quá thân
quen với Lâm Tiểu Chúc, tuy rằng cảm thấy nàng rất đặc biệt, nhưng nếu so sánh thì
“mẹ” của mình cũng rất đặc biệt... cho nên, có lẽ không thể coi đó là ưu điểm được...
Nhưng Tiêu phu nhân
nghe thế, trong lòng lại càng thêm căng thẳng.
... Không biết nói
sao, chẳng phải chính là thích, tức là rất thích ư.
Đáng sợ nhất chính
là loại tình cảm này!
Tiêu phu nhân đấm
ngực giậm chân, không biết nói thế nào cho phải, lúc này lại nghe thấy người hầu
thông báo, nói rằng con trai trưởng Tiêu Thần Tức đi phá án mấy ngày nay đã trở
về.

