Tình sử Võ Tắc Thiên - Chương 01
Hồi 1
Biết kể thế nào
Người
ta biết kể thế nào về bà nội của mình, nhất là khi bà lại là một người dâm loạn?
Trong đám người thuộc Hoàng tộc, kể cả đương kim Hoàng Đế, tức vua Minh Hoàng
(Huyền Tôn), có một sự giao ước là tuy chúng tôi được tha hồ nói về các người
cháu họ Võ của Võ Hậu, nhưng riêng đối với Võ Hậu thì không ai được nói lời gì
bất kính. Chúng tôi ngừng nói ngay mỗi khi có ai vô tình nhắc đến tên bà, vì dù
sao bà cũng là bà nội của chúng tôi. Tôi không đủ tư cách để góp phần vào câu
chuyện và không kể những người khác. Riêng tôi, tôi vẫn nghi ngờ không biết bà
có phải là bà nội tôi thật không. Tôi thường có xu hướng tin rằng cha tôi là
con của một bà Công tước (chị của Võ Hậu) chứ không phải con ruột của Võ Hậu. Tôi
sẽ giải thích điểm này sau.
[Chúc
bạn đọc sách vui vẻ tại www.gacsach.com - gác nhỏ
cho người yêu sách.]
Tôi,
người đang kể chuyện, là Vương tước đất Tần. Tôi đã quyết định viết nên tập
truyện kí này để kể về một người đàn bà đã tạo ra lịch sử và suýt chút nữa đã
thành công trong việc xóa bỏ hẳn triều đại nhà Đường. Bà nội tôi, nếu quả đúng
như vậy, là một người đàn bà quỷ quyệt, tham lam và tàn bạo nhất trần gian. Để
thỏa lòng khát vọng và đạt tới một cuộc sống huy hoàng, bà đã không dừng bước
trước bất cứ việc gì, kể cả việc giết người.
Khi
còn nhỏ tôi và vua Minh Hoàng thường run sợ muốn đứng tim mỗi khi nghe thấy
tiếng bà ở phòng bên. Thật khó mà mô tả một người đàn bà như vậy: nhân từ và hòa
ái khi bà muốn, rồi bất thình lình bà tung ra những vuốt nhọn để vồ, để xé, để
nghiền nát con mồi, chỉ vì muốn thỏa mãn ác tính, hay vì muốn thưởng thức quyền
uy tối thượng của mình.
Có
một điều lạ là hầu như bà luôn luôn tỏ ra trầm tỉnh và đường hoàng. Trước mặt
quần thần, bà có đầy đủ phong cách của một bà hoàng với vẻ đường bệ chững chạc.
Nhưng mỗi khi bà mím môi, nheo mắt lại nhìn một cách khinh khỉnh thì hãy coi
chừng.
Bà
luôn luôn chiếm phần phải và đừng có ai cãi lại bà. Tôi cảm thấy thương ông nội
tôi (vua Cao Tôn) vì người đã chịu đựng nhiều đau khổ khi lấy phải người đàn bà
lang độc đó.
Tôi
không được quyền hình dung Võ Hậu một cách sơ sài như: khó chịu, nhỏ mọn, hống
hách.
Vì
nếu chỉ có thế thì bà đã lấy gì làm nguy hiểm.
Sự
nghiệp và thành tích của bà thật vĩ đại. Ý muốn trị vì thiên hạ của bà thật phi
thường. Những đòn phép chính trị của bà thật tuyệt diệu. Những hành vi dâm đảng
đượm màu tôn giáo của bà cũng không thiếu vẻ mỹ quan. Bà thành công trong những
tham vọng của bà, đó là vì bà đủ bản lãnh để đối phó dễ dàng với bá quan văn võ.
Chúng
ta không tán thành sự tàn ác và các thâm mưu của bà, nhưng chúng ta phải
nghiêng mình thán phục tài năng chính trị và sự thông minh tuyệt vời của bà. Vậy
thì sự soán ngôi của bà không phải là hèn mạt, vì khi một sư nữ hất cẳng được
một bà Hoàng hậu, hoặc khi một người tì thiếp tầm thường của vua cha (đã chết)
đi lấy vua con để được lên ngôi Hoàng hậu với sự công nhận của quần chúng thì
cũng khó mà liệt vào hạng hèn mạt được.
Bà
luôn luôn hành động đúng, không bao giờ lầm lẫn trong việc lựa chọn phương tiện
để đạt tới mục đích. Đôi khi bà còn đóng vai trò của một nhà luân lí. Bằng cớ
bà đã viết ra cuốn Bổn Phận Trong Nhà Của Người Phụ Nữ và cuốn Cuộc Đời Của
Những Người Đàn Bà Gương Mẫu.
Bà
luôn luôn phục vụ quốc gia và giúp đỡ người chồng nhút nhát trong việc trị dân,
phát giác những kẻ phản loạn và chặn đứng mọi âm mưu nổi dậy. Bà là tượng trưng
của luật pháp của trật tự. Ngay những chuyện dâm ô, trơ trẽn của bà với gã mãi
võ dạo, cũng được tô điểm bởi màu sắc tôn giáo.
Là
một người đàn bà độc đoán, tàn ác, lại pha thêm chút tính trẻ con, bà đã nghĩ
ra một hướng đi mới cho mình để trở thành người đàn bà nhiều uy quyền nhất và
độc đáo nhất trong lịch sử.
Khôn
ngoan và có thiên tài về chính trị, bà sắp đặt đường đi nước bước, định rõ ai
sẽ là nạn nhân của mình và bà chờ đợi.
Chúng
ta phải nhấn mạnh rằng bà đã nắm được thuộc hạ, trong vòng một năm sau khi lập
ra triều đại nhà Chu, bà giết tất cả những người không dùng được. Còn những
người có tài bị bà đày đi xa ngày trước đều được bà triệu về lo việc triều
chính. Bà đã đủ khả năng giữ yên bờ cõi trong mười lăm năm.
Trong
thời kì này không còn ai dám mưu đồ phản loạn. Vào cuối triều đại của bà, luật
pháp và công lí lại càng mang bộ mặt trang nghiêm, cổ kính. Nhưng khôi hài thay,
chính trong giai đoạn mà các triều thần đều thẳng thắn, cương trực này, mầm
mống sụp đổ đã phát sinh.
Người
ta phải viết thế nào về bà nội mình khi bà là một người dâm loạn, một kẻ sát
nhân? Câu hỏi này được nêu lên khi tôi và một người em họ làm Công Tước dùng
cơm với nhau sau một buổi đi săn.
Tôi
đã kể cho y nghe là tôi đang bắt đầu viết tập truyện kí này. Cha y và cha tôi
đều là Hoàng tử và đều bị giết. Tôi và y may mắn thoát khỏi bàn tay đẩm máu của
bà nội tôi. Y là một người tốt, đã giúp đỡ nhiều kẻ khác trong hoàng tộc cùng
chung số phận mồ côi như chúng tôi. Một số lớn Vương công hiện thời đã từng
chịu ơn y rất nhiều. Chính bản thân y đã trải qua cảnh côi cút, lo sợ, đói khát,
không nơi nương tựa. Khi còn nhỏ y đã phải lang thang khắp thâm sơn cùng cốc
nơi đảo Hải Nam tận miền biển Trung Hoa.
Y
đã nếm cảm giác của một đứa con có cha là một tên tội phạm. Một vết nhơ cho tên
tuổi y. Mẹ và chín anh em y bị giết trong cùng một ngày. Y và hai đứa em út đã
phải tha phương cầu thực để lánh nạn. Y và tôi thường ngồi bên chung rượu đàm
luận về người đã gây ra tất cả những thảm cảnh, ấy là bà nội của chúng tôi. Y
thường tự hào về cha y, càng như tôi từng tự hào về cha tôi. Cả hai người cha
bất hạnh đều là nho sĩ. Chỉ khác nhau một điều là cha y bị người ta treo cổ, còn
cha tôi tự treo cổ vì bắt buộc.
Nhưng
dù sao chúng tôi vẫn say mê trong những cuộc đàm luận như vậy, như những thủy
thủ say mê kể chuyện mình thoát hiểm nơi biển cả.
Y
nói với tôi:
-
Bằng mọi cách đại huynh phải viết lại câu chuyện này. Viết vì ông nội và cha
chúng ta. Võ Hậu là một mụ điếm muốn giết hết họ Lý chúng ta. Như đại huynh đã
biết, mụ không hề sinh ra cha tôi. Cha tôi là con của Triệu phi. Cha tôi vẫn
thường kể cho tôi nghe về tấn thảm kịch rùng rợn mà Võ Hậu đã gây ra cho thân
mẫu người và Vương Hậu. Tôi không nhớ là đã nhìn thấy mặt Võ Hậu lần nào chưa, nhưng
đại huynh lớn lên trong cung bên cạnh tiên đế (vua Duệ Tôn) và các con cháu
ngài, trong đó có cả đương kim Thánh Hoàng, chắc đại huynh phải biết nhiều
chuyện bí ẩn nơi cung cấm.
Tôi
đáp:
-
Hiền đệ nói đúng. Tôi đã bị nhốt trong cung với chú tôi là vua Duệ Tôn cùng các
con của người. Tôi không trông thấy thế giới bên ngoài trong suốt mười tám năm trường
(từ năm 680 đến 698) kể từ năm tôi mới lên mười. Trong suốt thời gian đó tôi đã
chứng kiến rất nhiều.
-
Hình dáng bà ra sao?
-
Tôi bị nhốt trong cung từ thời ông nội chúng ta (vua Cao Tôn) còn tại thế. Hồi
đó ông nội đã suy yếu nhiều, luôn luôn phải nằm và quấn vải quanh đầu vì mắc
chứng nhức đầu. Bà nội thì đã mấp mé lục tuần nhưng hãy còn khương kiện lắm. Chính
sự khang kiện này đã làm cho nhà vua suy nhược. Bà có trán vuông, hàm lớn và
lông mi rất đen. Tôi mường tượng là hồi trẻ bà đẹp lắm. Tôi không biết bà đã
uống thứ thuốc bổ gì. Chắc nhà sư mất trí, người yêu của bà đã cho bà những thứ
thuốc bí mật. Dù sao đời bà thực sự bắt đầu vào tuổi sáu mươi, khi ông nội mất,
và bà bước vào cuộc sống dâm loạn. Trước đó bà cũng có nhiều nhân tình, phần
lớn là những tay tà đạo được gọi vào cung hàng đêm nhưng không như giai đoạn
này... Đáng sợ nhất là khi bà giận dữ, mắt bà trở nên xanh biếc.
-
Tôi thấy Công chúa Thái Bình đôi khi cũng vậy.
-
Công chúa rất giống mẹ. Hai người hầu như rập khuôn về tính tình, quan điểm sắc
dục, tài nặng và vẻ mặt. Ta có thể nhìn Công chúa mà tưởng tượng ra con người
của bà nội khi còn trẻ. Hồi trước Công chúa rất thanh tú, tới năm ba mươi tuổi
thân hình mới hơi đẩy đà và có dáng đi giống bà nội. Công chúa hơn tôi năm tuổi.
Vào tuổi mười bảy, mười tám, Công chúa rất hung hãn, thường ăn mặc như con trai...
Thế
rồi Công Chúa lấy chồng, nhưng có chồng hay không cũng thế thôi. Một thị nữ kể
cho Công chúa nghe về sự dẻo dai của một tên mãi võ. Thế là hắn được vào gặp
Công chúa ngay. Chính Công chúa đã giới thiệu hắn lại cho mẹ và bà mẹ đã cùng
hắn, chung gối (lúc này vua Cao Tôn đã mất). Công chúa lấy họ cha chồng mà đặt
cho hắn và bảo hắn giả làm cha nuôi của chồng để có lí do lui tới thân mật. Thật
ra tên hắn là Phong nhưng thường được gọi là "Bé Cưng". Thật là khôi
hài. Người hắn lừng lửng như một khúc cây và ngôn từ của hắn thì thực là thô bỉ,
thứ ngôn từ của những kẻ mãi võ. Hắn có đôi tay cuồn cuộn bắp thịt, một chiếc
cổ rất manh và đôi vai rộng. Trước khi hắn gọt đầu làm hòa thượng trụ trì đền
Bạch Mã, tóc hắn rất đen, rậm và cứng. Tính tình cũng như điệu bộ hắn có vẻ
nghênh ngang phách lối. Hồi đó hắn được tự do ra vào khu vực của các bà với tư
cách một quốc sư đại diện tôn giáo. Người ta không biết nói làm sao khi trông
thấy hắn vênh vang trong bộ áo tụ hành màu tía, nhảy lên lưng ngựa từ chuồng
ngựa của nhà vua và tiếp lấy dây cương do mấy người cháu của Võ Hậu dâng lên.
-
Tại sao họ lại gọi hắn là "Bé Cưng"?
-
Điều đó dễ hiểu. Họ gọi như vậy cho có vẻ âu yếm vì hai mẹ con Võ Hậu rất cưng
cái vật "bé nhỏ quý giá" kia. Chính vật đó là nhãn hiệu của hắn, chìa
khóa giúp hắn ra vào khuê phòng của các bà.
Khi
gọt đầu làm sư hắn có pháp hiệu là Hoài Nghĩa.
-
Tại sao công chúa lại sai người giết hắn?
-
Đó là mãi về sau, khi Võ Hậu có người tình mới, một thầy thuốc họ Trầm, thì hắn
phát khùng vì ghen tức, rồi bệnh điên của hắn càng ngày càng trầm trọng. Hắn
phỏng hỏa đốt thiền viện của hắn. Võ Hậu tìm cách che đậy cho hắn nhưng hắn tỏ
ra hỗn xược không thể tha thứ được. Dạo đó việc tư thông giữa hai người được
đồn đại khắp các đường phố. Vì trong khi đem Hà Tường Hiển ra hành thích, đi
được nửa đường ông vùng bỏ chạy và rêu rao khắp phố về hành vi của Võ Hậu. Ông nói
cho sướng miệng trước khi chết. Công chúng say sưa lắng nghe và những chuyện nhớp
nhúa của Võ Hậu và Công chúa không còn gì là bí mật nữa.
Sau
vụ này các tử tội đều bị bịt miệng khi đem ra pháp trường, nhưng dù sao cũng đã
muộn. Ở những nơi quyền quý, cao sang, người ta còn có thể bưng bít hay bịt
miệng nhau về những chuyện bỉ ổi; chứ còn đã lộ ra nơi công chúng, miệng tiếng
thế gian có trời giữ.
Khi
cảm thấy không thể tha thứ cho nhà sư điên kia nữa, Võ Hậu và Công chúa đặt kế
lừa hắn đến vườn thượng uyển rồi cho một đám thị nữ khỏe mạnh xông vào bắt trói
và xiết cổ cho chết.
Sau
đó Võ Hậu tuyển được anh em họ Trương rất xinh trai.
Lúc
này bà đã ngoài bảy mươi. Bà mọc thêm một chiếc răng khôn, và nhiều người lại đồn
bà mọc thêm lông mày phụ, nhưng chính mắt tôi không trông thấy.
Bà
thật là một người kì dị. Cuộc đời mới của bà bắt đầu vào tuổi sáu mươi. Phải, và
tiếp tục cho đến năm tám mươi, khi mà thuốc kích thích cũng như cơ thể đều trở
nên vô dụng.
-
Tôi nghe nhiều người kể là bà tư thông với tên mãi võ từ khi bà còn tu tại chùa
Hưng Long?
-
Không phải vậy đâu. Đó chỉ là lời đồn nhảm. Khi Công chúa tìm ra hắn thì hắn
mới vào khoảng ngoài ba mươi và Công chúa lúc ấy mười tám. Thời kì Võ Hậu tu ở
chùa Hưng Long thì có lẽ hắn vừa mới ra đời.
-
Như vậy đại huynh lại càng cần phải viết. Đại huynh biết tất cả những chuyện mà
người khác không biết. Hoàng Thượng có biết đại huynh đang viết sách không?
-
Không. Tôi chưa nói cho Hoàng Thượng hay. Hoàng Thượng sẽ không cản được tôi vì
tôi không khác gì môt người anh của ngài. Nhưng dù sao, Hoàng thượng cũng phải
ngăn vì ngài là Hoàng Đế, cần tỏ lòng tôn kính đối với tiền nhân, dù lòng tôn
kính đó chỉ là tưởng tượng. Chính thân mẫu ngài, Hoàng hậu của vua Duệ Tôn, đã
bị Võ Hậu ám sát. Khi ngài lên ngôi, ngài muốn cải táng mẹ theo đúng nghi lễ. Nhưng
ngài đã không tìm thấy di hài mẹ, thậm chí ngài không biết mẹ mình có được chôn
theo hay không? Ngài chỉ biết tự nhiên bà mất tích. Ngài đành phải làm lễ an
táng không có hài cốt chỉ có một bộ quần áo của bà bỏ trong áo quan. Nếu ngài
biết chuyện viết sách của tôi, tôi sẽ tâu rằng tôi chỉ kể chuyện tranh chấp
giữa họ Lý và họ Võ mà thôi. Vả lại chính ngài là người đã "đảo
chính" và giết hết dòng họ Võ. Chính ngài đã ép Công chúa phải tự sát.
Nhiều
người thường so sánh Võ Hậu với Lữ Hậu, vợ của Hán Cao Tổ. Hai người cùng dâm đãng
như nhau. Trong lịch sử còn ghi rõ "Lữ Hậu" thường tìm những đàn ông
có dương vật vĩ đại về ân ái. Nhưng đó chỉ là chuyện riêng tư, không liên quan
đến chính trị. Trường hợp của Võ Hậu cũng chỉ có tính cách tâm lí, nhưng tình
cờ nó lại biến thành một vụ lem nhem có tính cách chính trị. Có lẽ bà cũng đã
cố đặt chuyện tình cảm của bà trong vòng riêng tư, nhưng chẳng may bà phóng
túng quá lố, bà thêu dệt giai thoại cho bà là hiện thân của "Phật
Cười" hiện xuống để phục vụ "vật vĩ đại" của một nhà sư.
Kết
quả, chuyện tình của bà thành một sự pha trộn giữa xác thịt và tôn giáo. Vừa thối
tha lại vừa đẹp đẽ.
Chúng
ta không nên đi quá xa về đề tài đàn bà và chính trị, nhưng phải công nhận rằng
khi đàn bà nắm quyền, bản tính tham lam của họ đáng sợ và tai hại hơn đàn ông. Cứ
lấy ví dụ trong ba đời vua vừa qua. Ái hậu của vua Thái Tôn, như mọi người đều
biết, đã giúp đỡ vua rất nhiều. Bà chính là nguồn năng lực của vua. Bà thật vĩ
đại vì bà diệu hiền và biết thương người. Bà thường ở bên vua mỗi khi vua giận
dữ hay bất công đối với quần thần. Bà thường khuyên vua đừng bao giờ quên những
bề tôi tận trung với chúa. Nhưng người đàn bà sẽ không còn diệu hiền, biết
thương người khi họ có quyền.
Như
trường hợp Võ Hậu dưới thời Cao Tôn, Vi Hậu giết chồng là Trung Tôn, con trai
thứ ba của Võ Hậu, và các Công chúa con của võ Hậu đã lạm quyền thưởng phạt
quần thần làm triều đình đảo lộn. Trong lịch sử không có triều đại nào lại đầy rẫy
những vụ dâm loạn, ngoại tình, như dưới thời Trung Tôn và Duệ Tôn. Chắc hẳn Võ
Hậu đã làm gương xấu cho con cháu.
Võ
Hậu là một ví dụ hiển nhiên, và hơi cực đoan, về uy quyền của đàn bà. Bà không
thua bất cứ bậc đế vương khanh tướng nào, về mặt trí tuệ, về cách dùng người, về
đường lối linh động, và về sự bình tĩnh. Tự bà đặt cho mình một lối đi đến tột
đỉnh vinh quang.
Nhưng
dù sao, ở một vài phương diện nào đó bà vẫn là một người đàn bà. Bà đã trả thù
Vương Hậu một cách nhỏ mọn, vô nhân đạo, không khác loài cầm thú. Sự đố kị của
bà đối với người đồng phái cũng đáng cho ta chú ý: Bà đã giết tất cả bốn người
con dâu. Bà chuộng những tay phù thủy, đạo nhân, sư sãi. Vì sự đòi hỏi của tình
hình chính trị, bà đã đem hàng trăm vương tôn công tử, ra tàn sát. Sự vô nhân
của bà phản ảnh bản tính độc ác của phái nữ, một hiện tượng mà đàn ông chúng ta
thường suy ngẫm mà không hiểu nổi. Việc bà cho người tạc một hình Phật cao hàng
trăm thước, khiến tôi liên tưởng tới một em bé giàu óc tưởng tượng, đứng chơi
búp bê. Vẫn biết trong mỗi người đàn bà đều có một chút trẻ con, nhưng nếu tính
trẻ con đó kéo dài trong suốt tuổi già, trửng giỡn với hết nhà sư điên lại tới
anh em họ Trương, với bao nhiêu giai thoại nhảm nhí, bịa ra để hí lộng quỷ thần,
thì quả thực chúng ta phải lắc đầu.
"Âm"
và "Dương" phải bổ khuyết cho nhau. Nếu một cái thịnh quá, một cái
suy quá, cuộc sống không thể tiến triễn tốt đẹp.
Gà
mái không nên gáy, đàn bà không thể làm công việc của đàn ông.
Tôi
đã khuyên các Hoàng tử như vậy.
Đàn
bà sinh ra để tìm chúng ta. Chúng ta thỏa mản họ và ngược lại. Đó là luật của
tạo hóa. Nói cách khác, nếu chúng ta là cá thì họ là người đi câu. Họ dùng đủ
các thứ mồi để nhử chúng ta. Họ ước muốn một chỗ đứng trên trường đời, và sống
một cuộc sống ấm no, an lạc. Để đạt mục đích, phương tiện duy nhất của họ là
đàn ông.
Một
vị thái tử sắp lên ngôi cần phải nhớ rằng có thể yêu đàn bà nhưng đừng để họ
chen vào việc triều chính.

