Tầm tần ký - Hồi 217

Hồi 217

Hợp tác vì lợi

Hạng Thiếu Long cùng mọi người tiến về phía hoàng cung, bỗng
nhiên phía trước có tiếng vó ngựa dồn dập, trong đám sương mù, một thớt ngựa
phóng nhanh về hướng họ, đuổi theo sau là mười mấy ky sĩ, đường phố giống như
đã trở thành một đường đua.

Ðằng Dực quát lớn, „Kẻ kia hãy dừng ngựa."

Ky sĩ ấy đã đến phạm vi chiếu sáng của chiếc đèn lồng, chỉ
thấy y khắp người đầy máu, người ấy kêu to, „Ðại tướng quân cứu mạng!"

Mọi người nhìn kỹ lại, té ra đó là Quốc Hưng.

Quốc Hưng muốn kìm ngựa lại, nhưng không đủ sức, té lật sang
bên trái.

Khi Quốc Hưng té xuống, một mũi tên bật ra từ phía sau, cắm
thẳng vào ót của Quốc Hưng, cắm ngược ra phía trước, khi Quốc Hưng té xuống
đất, thì đã trở thành một cái xác không hồn.

Dù cho Hạng Thiếu Long trước nay là người phản ứng mau lẹ,
nhưng nhìn thấy cũng dựng tóc gáy.

Mười tám thiết vệ lấy cung ra, mau chóng lắp tên.

Bọn người ấy chạy đến chỗ Quốc Hưng ngã xuống thì dừng ngựa
lại, kẻ đi đầu là Quản Trung Tà đang treo cung lên lưng ngựa, nói lớn, „Hạng
thống lĩnh đã thấy, Quốc Hưng sợ tội nên chạy trốn, hạ thuộc đành chấp hành
lệnh vua, dùng tên bắn chết y."

Hạng Thiếu Long toàn thân lạnh ngắt, đồng thời nổi giận, ken
một tiến, rút ra thanh bảo đao Bách Chiến, lạnh lùng quát, „Quản Trung Tà nhà
ngươi dám giết đô ky phó thống lĩnh ngay trước mặt ta!"

Thân vệ của Quản Trung Tà vội vàng giơ thuẫn sắt lên chặn
phía trước mặt y, hình thành một bức tường bằng thuẫn.

Quản Trung Tà mỉm cười nói, „Xin Hạng thống lĩnh đừng hiểu
nhầm, hãy nghe tichức kể rõ đầu đuôi, tichức phụng lệnh của bị quân, truy bắt
bọn hung đồ ám sát bị quân sáng nay, thì phát giác được rằng chúng cấu kết với
quán chủ Khêu Nhật Thăng của võ sĩ Hành Quán. Giờ đây Khêu Nhật Thăng và toàn
bộ bọn hung đồ đều đã sa lưới, trọng phụ thân chinh thẩm vấn bọn chúng, thì tên
Quốc Hưng này bỏ trốn, Hạng thống lĩnh đã nhìn thấy rõ ràng, nếu thấy tichức
thất trách thì cứ báo với bị quân, trọng phụ và thái hậu."

Rồi lại quát, „Khiêng xác đi cho ta!"

Hạng Thiếu Long nhất thời không biết trả lời như thế nào,
quát lớn, „Không được đụng đến y!"

Quản Trung Tà chiếm được thượng phong, cười lớn nói, „Hạng
thống lĩnh có lệnh, ty chức nào dám không nghe, chúng ta đi."

Rồi vỗ ngựa quay đầu đi mất.

Tốp quân đô ky ấy thấy Quản Trung Tà quay ngựa bỏ đi, thì
cũng lục tục kéo theo.

Bọn Hạng Thiếu Long nhìn nhau, rồi lại nhìn xuống thi thể
của Quốc Hưng.

Ðào Phương than rằng, „Chúng ta rốt cuộc vẫn đánh giá thấp
Lã Bất Vi, hành động này thật là độc ác, không những đã tiêu diệt được võ sĩ
Hành Quán, mà đồng thời cũng bỉ mặt cho chúng ta và Lao ái, lại còn chĩa mũi
dùi trực tiếp vào Lao ái, thậm chí là Ðỗ Bích và Phố Cao."

Ðằng Dực ung dung nói, „Lã Bất Vi nói không chừng sẽ xé to
ra chuyện này, đối phó với Lao ái và thuộc ha của y."

Hạng Thiếu Long lắc đầu nói, „Y sẽ không lay động nổi Lao
ái, tiểu Tuấn, đệ hãy sai người làm hậu sự cho Quốc Hưng, đồng thời bảo vệ
người nhà của y, ta sẽ lập tức vào cung gặp bị quân, xem thử nên ứng phó thế
nào với chuyện này."

Rồi thúc bụng ngựa, phóng về phía trước, không đành lòng
nhìn thấy thảm trạng của Quốc Hưng nữa.

Từ trước đến nay, Quản Trung Tà tuy là kẻ địch của gã, nhưng
gã vẫn có ý tiếc cho y.

Nhưng từ lúc này, gã chỉ muốn phanh y ra thành trăm mảnh, mà
không hề có cảm giác tiếc nuối nào cả.

Trên con đường dẫn tới hoàng cung, chỉ thấy ngựa xe như
nước, các công khanh đại thần, nhưng không hề biết khoảnh khắc gió tanh mưa máu
này của Hàm Dương, đều hớn hở kéo nhau đến dự xuân yến, vừa đến cửa cung, gặp
được Xương Văn quân, Xương Văn quân thần sắc ngưng trọng, tiến tới nói, „Bị
quân đang tìm Thiếu Long."

Hạng Thiếu Long bỗng nhớ lại một chuyện, lập tức mồ hôi như
ướt đẫm trên lưng, quay lại Ðằng Dực nói, „Ðêm nay thành Hàm Dương nhất định có
cánh cũng khó thoát, Triệu Ðại và Ðiền Mỹ Mỹ."

Ðằng Dực giật mình nói, „Ta đã hiểu!" rồi quay đầu đi
mất.

Hạng Thiếu Long vội vàng bảo Xương Văn quân phái ra một đội
cấm vệ, đi theo bảo vệ cho Ðằng Dực, rồi mới vào cung gặp tiểu Bàn. Trong lòng
vẫn còn ray rứt vì cái chết của Quốc Hưng. Mình đã bị mụ mị vì thắng lợi, cũng
không ngờ được rằng thế lực của Lã Bất Vi trong thành Hàm Dương lại lớn đến
thế.

Một kẻ khôn khéo như y, làm sao bị kiềm chế bởi tiểu Bàn,
hai người Ðỗ Bích, Phố Cao nhất định sẽ không thoát khỏi có liên quan.

Giờ đây Lã Bất Vi đã bắt được Khêu Nhật Thăng, rõ ràng là
muốn đối phó với Lao ái.

Nhưng gã lại hiểu rõ rằng, trước khi Lao ái công khai làm
phản, Lã Bất Vi vẫn chưa thể đụng đến Lao ái được.

Ðối địch với hạng người như Lã Bất Vi, nếu không cẩn thận
thì sẽ thua to.

Nghĩ đến Quốc Hưng bỏ tối theo sáng, thì bị Quản Trung Tà
bắn chết ngay trước mặt mình, cảm giác cẩn thận và bất lực, khiến cho gã hận
không lập tức dắt tất cả tinh binh trong Ô gia tấn công thẳng vào phủ trọng
phụ.

Tiểu Bàn lúc này đang ở trong thư trai, bàn cùng bốn người
tâm phúc của mình là Xương Bình quân, Lý Tư, Vương Hột, Vương Lăng, dáng vẻ
bình tĩnh một cách lạ lùng, thấy gã đến, thì vui mừng nói, „Thái phó hãy miễn
lễ."

Hạng Thiếu Long cố nén xúc cảm trong lòng, ngồi xuống bên
cạnh Vương Hột, trầm giọng nói, „Tình hình trước mắt thế nào?"

Vương Hột trả lời, „Quản Trung Tà vừa đột kích vào võ sĩ
Hành Quán, Thường Kiệt và An Kim Lương bị giết ngay tại chỗ, Khêu Nhật Thăng
thì bị bọn chúng dùng gậy đánh gãy tay phải, hơn hai trăm võ sĩ của Hành Quán
đều bị bắt giữ, ngoài ra còn tìm được hai tên thích khách chưa bị thương, chứng
cứ đã quá rõ ràng, Khêu Nhật Thăng không thể nào chối cãi nổi."

Lý Tư lúc này đang ngồi đối diện với gã, nói, „Những kẻ đó
được đưa đến chỗ của ta, bao gồm cả Khêu Nhật Thăng trong đó, đều một mực khai
rằng do Lao ái sai khiến, cho nên lần này Lao ái khó mà thoát tội được."

Tiểu Bàn nói, „Ta đang tìm thái phó, chính là muốn bàn bạc
với mọi người, coi thử có nên mượn chuyện này để trừ khử luôn Lao ái hay
không?"

Hạng Thiếu Long vỡ lẽ ra, tiểu Bàn tuy chấp nhận cho mình
sắp xếp dùng Lao ái để kiềm chế Lã Bất Vi, nhưng sụ thực y ghét Lao ái đến cực
điểm, bởi vì Lao ái coi như đã cướp Chu Cơ, người mẹ của y.

ở một mức độ nào đó, tiểu Bàn luôn muốn có cơ hội để gây tổn
thương cho Chu Cơ, từ đó giải tỏa được nỗi oán hận trong lòng mình. Giờ đây Hắc
Long xuất hiện, y không còn lo sợ Lã Bất Vi như trước nữa, cho nên càng cảm
thấy việc này nên làm, chỉ cần Hạng Thiếu Long gật đầu, tiểu Bàn sẽ truyền lệnh
xuống, rồi Lã Bất Vi sẽ lập tức sai người giết chết toàn bộ gia tướng của Lao
ái, sau đó đem y ra hoạn thật, xong chuyện mới giao cho Lý Tư xử lý.

Bản thân của Chu Cơ vốn là không có thực lực, nếu tiểu Bàn
không đứng về phía nàng, Lã Bất Vi quả thật muốn làm gì thì làm.

Hạng Thiếu Long thở dài nói, „Lao ái giờ đây đang ở
đâu?"

Xương Văn quân nói, „Y và đám gia tướng tâm phúc đang nấp
trong cung Cam Tuyền, thái hậu đã hai lần sai người đến mời bị quân, nhưng bị
quân đều từ chối cả."

Hạng Thiếu Long lúc này mới biết tình thế nguy ngập đến mức
nào, sự việc này đến thật là nhanh, chắc chắn Lã Bất vi đã biết Khêu Nhật Thăng
có liên quan đến chuyện này, cho nên đã ra tay trước khi diễn ra xuân yến,
khiến cho ai nấy đều lúng túng.

ánh mắt mọi người đều nhìn về phía gã, rõ ràng là biết tâm ý
của tiểu Bàn, cho nên không sám phản đối, có lẽ cũng không muốn phản đối, lời
của gã nói đại khái cũng là quyết định của vị Tần Thủy Hoàng trong tương lai
này.

Sự thực thì Hạng Thiếu Long cũng không tìm được lý do phản
đối có hiệu lực.

Chỉ thấy mắt tiểu Bàn lấp lánh, nhìn mình không chớp, tràn
đầy hy vọng và chờ đợi.

Tiểu Bàn đối với gã rốt cuộc là khác so với người ta, mặc dù
quyền uy ngày càng tăng, nhưng cuối cùng vẫn tôn trọng cách nhìn của gã.

Thở dài rồi kể chuyện Quốc Hưng bị Quản Trung Tà giết chết
ngay trước mặt mình.

Mọi người đều đồng thời biến sắc.

Vương Lăng nổi giận nói, „Như vậy thật quá đáng."

Hạng Thiếu Long bình tĩnh nói, „Chẳng ai sẽ buồn phiền cái
chết của Lao ái, nhưng chúng ta không thể không nghĩ đến hậu quả."

Rồi nháy mắt với Lý Tư.

Lúc này có thể nói là gã muốn coi thử Lý Tư có coi mình là
bạn hay không. Giờ đây người tiểu Bàn tin tưởng nhất, ngoài Hạng Thiếu Long ra,
thì chính là Lý Tư.

Lý Tư là người cực kỳ khôn khéo, biết tâm ý của Hạng Thiếu
Long, hơi gật đầu, nói, „Nếu lúc này trừ khử Lao ái, thì người bị đả kích lớn
nhất đương nhiên là thái hậu, chuyện này nếu xảy ra, uy tín của thái hậu sẽ
giảm xuống, khó mà xử lý việc triều chính nữa, trong tình huống này, chỉ cần Lã
Bất Vi liên kết với các đại thần, nói không chừng sẽ trở thành phò chính đại
thần, vậy thì tình thế do chúng ta tạo ra sẽ trôi hết về đông."

Vương Hột trầm giọng nói, „Chúng ta cứ đề cử Thiếu Long dùng
thân phận thái phó để phò chính, nhất là Thiếu Long sáng nay có công hộ giá,
lại thêm có hắc long xuất hiện, bọn Vương Quan và Thái Trạch đều biết ai là
người làm chủ thật sự, Lã Bất Vi dù cho có muốn xoay chuyển tình thế cũng không
được."

Hạng Thiếu Long cười khổ nói, „Bị quân và các vị coi trọng
ta như vậy, ta rất vui mừng, song Lã Bất Vi đột nhiên làm khó Lao ái, chính là
sợ chúng ta cách chức Quản Trung Tà, nhưng cũng chưa chắc là thật sự chĩa mũi
dùi về phía thái hậu, có thể thấy y còn mục đích khác, mà mục đích đó chính là
đối phó với hắc long của chúng ta."

Tiểu Bàn trầm ngâm một chốc, gật đầu, „Cả chúng ta cũng biết
Khêu Nhật Thăng và bọn Ðỗ Bích, Phố Cao âm thầm cấu kế, Lã Bất Vi cũng không có
lý do gì không biết, nhưng lần này y chỉ đối phó với Lao ái, một câu cũng không
nhắc đến Ðỗ Bích và Phố Cao, trong này quả thực có vấn đề."

Lý Tư biến sắc nói, „Có lẽ Lã Bất Vi đã âm thầm cấu kết với
Ðỗ Bích và Phố Cao, hy sinh Khêu Nhật Thăng để lật đổ Lao ái cùng thái hậu, như
vậy chỉ cần...“

Mọi người đều đồng thời biến sắc.

Xương Văn quân thất thanh kêu, „Ðiều này không phải là không
có căn cứ, bởi vì khi Phố Cao từ chỗ tế lễ quay về thì được Lã Bất Vi mời lên
xe cùng ngồi, nói không chừng đã cùng nhau bàn bạc trong xe."

Ðây chính là chính trị.

Mặc dù xem có vẻ không thể, nhưng khi tình thế thay đổi,
những kẻ đối địch với nhau cũng sẽ trở thành người hợp tác sau khi đã cân nhắc
sự lợi hại.

Từ lập trường của Lã Bất Vi mà nói, y đã đứng ở thế đối địch
với Lao ái và Chu Cơ, còn bọn tiểu Bàn và Hạng Thiếu Long đối với y càng có thù
sâu hơn. Nếu y không có thế lực của Mông Ngao giúp đỡ, thì ngay cả tính mạng
cũng đã mất. Nhưng nếu giờ đây y hợp tác với bọn Thành Kiều, thì thanh thế tự
nhiên đã khác.

Tiểu Bàn thần sắc ngưng trọng nói, „Quả nhân thì không hề
nghĩ đến điểm này."

Vương Lăng nói, „Từ khi hắc long xuất hiện, Lã Bất Vi và bọn
Ðỗ Bích đều lúng túng, cố gắng lấy lại thế đã mất, cho nên không tiếc bất cứ
thứ gì. Vấn đề là giờ đây chúng ta đều căm ghét Lao ái, vậy có nên thừa cơ này
hạ y luôn hay không?"

Mọi người một lần nữa nhìn về phía Hạng Thiếu Long.

Hạng Thiếu Long bắt đầu lại cảm thấy số mạng khó mà thay đổi
được, Lao ái không thể nào bị lật đổ mau chóng như vậy, cho nên mọi người đột
nhiên có ý nghĩ ấy.

Ðối với Lã Bất Vi, uy vọng của Thành Kiều kém hơn tiểu Bàn
nhiều lắm, Ðỗ Bích và Phố Cao không bằng Vương Hột, Lý Tư và người của mình,
cho nên nếu Thành Kiều thay thế tiểu Bàn, thì y vẫn có thể khống chế được.

Từ đó có thể thấy y hoàn toàn thất vọng với đứa con tiểu Bàn
này.

Mỉm cười nói, „Lao ái là cái thứ gì? Kẻ địch lớn nhất của
chúng ta giờ đây vẫn là Lã Bất Vi, cho nên cách làm thông minh nhất là vẫn là
để lại Lao ái để khống chế Lã Bất Vi, sau đó lại tìm cách trừ khử bọn người
Thành Kiều, lúc ấy thì không lo Lã Bất Vi nữa."

Tiểu Bàn vẫn chưa yên tâm, nhíu mày nói, „Nhưng chúng ta có
cách nào để đối phó với Thành Kiều?"

Hạng Thiếu Long mỉm cười nói, „Ðiều này thì đơn giản lắm,
chỉ cần sai y đem binh đánh nước Triệu, quan hệ giữa y và người Triệu sẽ lập
tức bị phá vỡ ngay."

Mọi người đều đồng thời vỗ án kêu hay.

Đó chính là sự quan trọng của tình báo, nếu Hạng Thiếu Long
không biết rõ mối quan hệ của Phố Cao và đại tướng nước Triệu là Bàng Noãn, thì
khó nghĩ ra được diệu kế này.

Tiểu Bàn sững người một lát rồi cười ha hả nói rằng, „Không
có cách nào đơn giản trực tiếp hơn cách này nữa, nhưng cần phải đợi thời cơ,
giờ đây hắc long mới xuất hiện chưa được bao lâu, quả nhân vẫn phải củng cố
quyền lực."

Lý Tư trở thành đình úy, thân phận đã khác trước, không còn
rụt rè như trước nữa, lên tiếng nói rằng, „Ðã là như thế, chúng ta nên cho Lao
ái biết rõ Lã Bất Vi muốn hãm hại y, vậy thì y sẽ càng thù Lã Bất Vi hơn."

vương Lăng nói với vẻ thận trọng, „Nhưng chuyện này có lợi
mà cũng có hại, có thể thấy rằng thái hậu từ lần này sẽ biết rõ thực lực của
Lao ái quá mỏng manh, từ đây về sau sẽ tìm mọi cách giành lấy quyền lực cho
y."

Vương Hột nói, „Dù cho bà ta cố gắng thế này, thì đâu đến
lượt y trở thành đại tướng quân, y có thể làm được gì nữa?"

Tiểu Bàn đứng dậy, mọi người vội vàng đứng dậy khom lưng.
Tiểu Bàn thần thái bay bổng, nói, „Quả nhân lập tức đi chủ trì xuân yến, Hạng
thái phó hãy mang một đội cấm vệ đưa thái hậu và tên hoạn quan giả ấy vào cung
tham dự xuân yến. Lần này coi như kiếp số của y vẫn chưa tận."

Rồi lạnh lùng hừ một tiếng bỏ đi.

Mọi người vội vàng đi theo sau.

Hạng Thiếu Long nghĩ đến Chu Cơ thì lập tức cảm thấy đau
đầu.

Ai ngờ lại đột nhiên xảy ra chuyện này, hy vọng kế hoạch đi
nghỉ ngơi của mình không vì thế mà bị phá vỡ.

Hạng Thiếu Long dẫn theo mười tám thiết vệ và năm mươi cấm
vệ tinh nhuệ nhất của tiểu Bàn, phóng như vay đến cung Cam Tuyền, một toán quân
đô vệ dàn hàng ngang ra, chặn đường lại.

Hạng Thiếu Long đã sớm biết Quản Trung Tà sẽ cho thủ hạ bao
vây cung Cam Tuyền, rút thanh bảo đao Bách Chiến ra quát lớn, „Ai dám cản Hạng
Thiếu Long này."

Bọn cấm vệ hét lớn một tiếng, rút ra thuẫn bài, cung nỏ,
trường mâu, hình thành trận thế, che cho Hạng Thiếu Long, cung lẫn mâu chĩa về
phía trước.

Bọn đô vệ nào dám phản kháng, tản hết ra hai bên.

Cây cầu treo của cung Cam Tuyền đã kéo lên, cửa cung đóng
chặt.

Hạng Thiếu Long đứng bên con kênh hộ thành, thì dừng ngựa
lãi.

Quản Trung Tà dắt theo Hứa Thương cùng năm sáu tên đô vệ
tiến lên, lạnh lùng nói, „Hạng thống lĩnh không tham dự xuân yến sao?"

Hạng Thiếu Long nhớ đến Quốc Hưng, hận không vung đao giết
chết y, kìm ngựa lại rồi mới mỉm cười nói, „Giả sù Hạng mỗ ném phi châm về phía
đại nhân không biết Quản đại nhân nắm bao nhiêu phần là có thể né tránh được?"

Quản Trung Tà và Hứa Thương đều đồng thời biến sắc, ánh mắt
dừng ở chỗ bàn tay phải của gã, Quản Trung Tà cố nở một nụ cười, nói, „Hạng
thống lĩnh đã nói đùa, ty chức đương nhiên chỉ có chết mà thôi."

Hạng Thiếu Long bình thản nói, „Hai vị tốt nhất là đừng làm
càn, Hạng Thiếu Long này không phải nói chơi. Các người bao vây cung Cam Tuyền,
đã phạm vào đại tội mạo phạm thái hậu. Nếu ta muốn xử quyết các người, thì ai
dám chống lại."

Hứa Thương bình tĩnh trở lại, ung dung nói, „Hạng đại tướng
quân đã hiểu nhầm, bọn chúng tôi chỉ là phụng mệnh trọng phụ đến đây để bảo vệ
cho thái hậu mà thôi!"

Hạng Thiếu Long giả vờ đã hiểu, nói, „Té ra là vậy, vậy thì
các người hãy rút lui cho ta, nhiệm vụ bảo vệ này hãy giao lại cho bổn tướng
quân là xong."

Quản Trung Tà hơi nổi giận, cúi đầu nói, „Xin tuân lệnh đại
tướng quân." Rồi quát lớn, „Toàn bộ rút lui!" rồi quay đầu ngựa đi
mất.

Tiếng vó ngựa vang lên, trong chốc lát bọn đô vệ đã rút lui
toàn bộ.

Hạng Thiếu Long đến trước cửa cung Tam Tuyền, kêu lớn, „Lao
đại nhân, hãy buông cầu treo xuống."

Có tiếng ken két, cầu treo buông xuống.

Hạng Thiếu Long bảo bọn thuộc hạ cất lại vũ khí, dẫn đầu
hiên ngang tiến vào cung.

Vừa mới đến cửa cung, Lao ái và bọn Hàn Kiệt, Lệnh Tề, Lao
Tứ tiến đến, ai nấy đều cầm theo vũ khí.

Hạng Thiếu Long nhảy xuống ngựa, chụp lấy tay Lao ái lắc
mạnh, cười nói, „Lao đại nhân hãy thứ lỗi cho Hạng Thiếu Long đến trễ, thái hậu
có hoảng sợ không?"

Lao ái lộ vẻ cảm kích, hạ giọng nói, „Chuyện này..."

Hạng Thiếu Long sai thủ hạ đứng chờ ở ngoài quảng trường,
khoác vai Lao ái, đi về hướng điện chính, nói, „Ta biết chuyện của Khêu Nhật
Thăng xong, lập tức vào cung kiến giá, kể truyện Khêu Nhật Thăng cấu kết với
người ngoài hành thích bị quân, bảo rằng chuyện này không có liên quan gì đến
Lao đại nhân, bị quân mới biết rằng trách nhầm đại nhân, lệnh cho ta lập tức
đến rước thái hậu và Lao đại nhân vào cung dự xuân yến."

Lao ái giật mình nói, „Thiếu Long quả đúng là bạn bè, Lao ái
này chắc chắn sẽ không quên. Hừ! Ta thật không biết Khêu Nhật Thăng cớ gì lại
làm ra chuyện ngu xuẩn này, đối với y có lợi gì đâu?"

Hạng Thiếu Long cười, „Ðối với y đương nhiên là có lợi lắm,
đối với Ðỗ Bích và Phố Cao thì đương nhiên càng có lợi hơn, chỉ là Lao huynh
không có miếng lợi nào mà thôi."

Lao ái vỡ lẽ ra, „Tên khốn này bị người ta bắt mà còn muốn
hãm hại cả ta."

Hai người lúc này đã vào đến trong điện, chỉ thấy Chu Cơ
đứng ở giữa điện, mặt giận giữ nhìn Hạng Thiếu Long, hình như muốn trút giận
lên gã.

Hạng Thiếu Long quỳ xuống bái lạy, hành lễ quần thần, cao
giọng nói, „Hạng Thiếu Long phụng mệnh bị quân đến đây rước thái hậu vào hoàng
cung dự yến."

Chu Cơ lạnh lùng nói, „Thằng nghịch tử ấy còn nhớ đến ta
sao?"

Lao ái giật mình, cười cầu tài nói, „Thái hậu...“

Chu Cơ lạnh lùng quát, „Ðừng xen vào."

Lao ái cảm thấy lúng túng lắm, đồng thời hoảng sợ không dám
xen vào nữa, cúi đầu đứng sang một bên.

Hạng Thiếu Long đứng dậy, mỉm cười, „Thái hậu đã hiểu nhầm
bị quân. Ngài cũng vừa biết chuyện này, nên mới phái vi thần cùng bọn cấm vệ
đến đây đón giá."

Chu Cơ vẫn chưa thể nuốt cơn giận này, giận dữ nói, „Hạng
Thiếu Long nhà ngươi là đô ky thống lĩnh, thấy có người lớn gan bao vây cung
Cam Tuyền của ai gia, mà lại không bắt lại, lại còn mặt mũi nào đến gặp ai gia
nữa."

Hạng Thiếu Long nhìn sâu vào trong mắt nàng, cười khổ não nói,
„Thái hậu cũng không phải lần đầu tiên biết được Lã Bất Vi! Thái hậu nếu nhất
định trách bị quân và Hạng Thiếu Long này, chẳng phải sẽ khiến cho y vui mừng
hay sao? Nếu cả Lao đại nhân và hạ thần mà thái hậu cũng không tin, vậy thì còn
có thể tin được ai nữa?"

Lao ái vội vàng nói, „Ðúng vậy, Thiếu Long quả thật là bạn
bè thân thiết của vi thần."

Chu Cơ hơi ngạc nhiên, rầu rĩ nhìn Hạng Thiếu Long hình như
muốn nói rằng ta không thể đấu lại chàng, rồi lại buồn bã nói, „Ðúng vậy, người
mà ai gia có thể tin được ngày càng ít, song ai gia cũng không có lòng dạ nào
dự yến, ngươi và Lao phụng thường cứ đi đi! Nhưng ta muốn ngươi phải thề rằng
bảo vệ sự an toàn cho phụng thường."

Hạng Thiếu Long nói, „Thiếu Long này dám dùng đầu của mình
để đảm bảo rằng bị quân đã hiểu rõ chuyện của Khêu Nhật Thăng không có liên
quan gì đến Lao đại nhân. Nhưng Thiếu Long vẫn muốn mời thái hậu vào cung dự
yến, nếu không có kẻ tiểu nhân đê tiện thầm đắc ý, tưởng rằng đã làm tổn hại
mối quan hệ tốt đẹp giữa thái hậu và bị quân.

Chu Cơ nói với vẻ châm biếm, „Quan hệ tốt đẹp, hừ! Song ai
gia cũng phải nói chuyện với vương nhi một chốc."

Hạng Thiếu Long thúc giục, „Mời thái hậu khởi giá."

Chu Cơ do dự một lúc, rồi lại thở dài nói, „Thiếu Long ngươi
hãy ngồi cùng xe với ta, ai gia có chuyện muốn hỏi ngươi."

Hạng Thiếu Long lén nhìn về phía Lao ái, chỉ thấy y vẫn cúi
đầu, còn ánh mắt đố ky thì chỉ lướt qua. Bất đồ trong lòng than thầm. Lòng dạ
của Lao ái nhà ngươi quả thật quá hẹp hòi, làm sao có thể làm được chuyện lớn?
Cả ân nhân của ngươi mà cũng đối xử như vậy, có thể thấy bản tính nhà ngươi tệ
đến mức nào.

Báo cáo nội dung xấu