Tầm tần ký - Hồi 233
Hồi 233
Còn lại một đường
Hạng Thiếu Long sợ để lộ thân phận, vội vàng đi về hướng cửa
bắc.
Nếu gã đoán không lầm, những đứa trẻ này kêu gã là kẻ cướp,
bởi lẽ thấy hình gã trong bảng cáo thị mới có phản ứng như thế Giờ đây gã đã
trở thành kẻ địch của người Ngụy. Nếu như bọn trẻ về nhà báo với cha mẹ rằng đã
từng thấy gã, thì chỉ trong chốc lát thôi, cả thành Ðại Lương sẽ kinh động.
Giờ đây nếu gã không lập tức rời khỏi thành Ðại Lương thì
sau này có cánh cũng khó bay.
Lúc này gã chỉ biết trách mình sơ ý, may mà trời bắt đầu kéo
mây, cửa thành đang ở trước mặt, hoa tuyết bay đầy trời.
Khi đến chỗ có thể quan sát cửa thành, gã nấp vào một cây
đại thụ bên đường, chờ cơ hội ra khỏi thành.
Có khoảng ba mươi tên lính đang kiểm tra người và xe ra vào
thành, song cũng không ngặt nghèo lắm. Hạng Thiếu Long yên tâm chờ đợi.
Nếu gặp đoàn xe la lần trước, gã cũng dễ dàng rời khỏi
thành.
Chỉ tiếc là nửa canh giờ nhưng không thấy đoàn xe la ra
ngoài thành, chỉ có mấy tên thương lái mà thôi.
Giờ đây khí trời rất lạnh, quả thật không tiện ra ngoài,
người ra vào ít cũng là chuyện hợp lý, lúc này có tiếng vó ngựa gấp gáp vang
lên.
Một toán khoảng một trăm ky binh từ trong thành chạy đến, ra
khỏi thành thì xuống ngựa, dáng vẻ như gặp phải đại địch.
Trong gió tuyết, Hạng Thiếu Long nghe loáng thoáng có người
nhắc đến tên mình.
Lòng gã chùng xuống.
Chuyện gã không mong đợi nhất cuối cùng đã xảy ra.
Người Ngụy đã biết gã vào thành, mà gã thì không thể ra khỏi
thành lúc này.
Tuyết càng lúc càng rơi nhiều.
Hạng Thiếu Long mua một số dụng cụ ở tiệm đồng sắt, rồi quay
vào trong kho ẩn nấp, sau đó mở đế giày ra, giấu một nắm đinh nhọn hoắt và hai
thanh thép nhỏ ở dưới đế giày, xong xuôi rồi mới dán dế giày lại. Trừ phi bị
người ta tháo giày ra, nếu không sẽ không biết có thứ gì ở trong đó.
Gã giờ đây vẫn chưa biết những món này có tác dụng gì, chỉ
là muốn chuẩn bị cho yên lòng vậy thôi.
Xong xuôi mọi việc thì Thu Lâm đã đến.
Hạng Thiếu Long nấp lại, cố gắng không đếm xỉa gì đến tiếng
gọi của nàng.
Sau khi Thu Lâm bỏ đi, gã lại lặng lẽ chờ đợi, đến buổi
hoàng hôn mới rời khỏi kho ra ngoài đường.
Trên đường chốc chốc lại có binh lính đi ngang qua, ở các
ngã tư có đặt các trạm gác, tra hỏi người đi đường.
Hạng Thiếu Long biết người Ngụy đã triển khai cuộc điều tra
nghiêm ngặt, chỉ đành leo lên mái nhà để đi, cuối cùng gã tới được con ngự đạo
duy nhất của nước Nguy. Chỉ thấy hai bên đường là những cây cao to đã trụi hết
lá, trên cành đầy băng tuyết.
Hạng Thiếu Long nhớ lại lời của Tín Lăng quân giới thiệu về
con ngự đạo này. Trong đầu vẫn hiện lên gương mặt của y. Hàng cây vẫn còn đây
mà người thì đã mất, bất đồ dâng lên cảm giác buồn bã.
Không biết Bình Nguyên phu nhân giờ thế nào.
Tiếng vó ngựa làm gã bừng tỉnh.
Hạng Thiếu Long lẩn vào trong khu vực hoàng cung, nơi tập
trung nhiều phủ đệ của các đại thần.
vì đây là khu của người quý tộc, cho nên ít thấy binh lính
truy xét đi qua đây.
Hạng Thiếu Long giở hết bản lĩnh của mình ra, lúc dừng lúc
chạy, lúc nhanh, lúc chậm, lúc chạy bên trái, lúc bên phải, cuối cùng thì dừng
lại một tòa phủ đệ to lớn, trước cửa có tâm biển đề bốn chữ Long Dương quân
phủ.
Hạng Thiếu Long hít sâu một hơi, chạy ra bức tường ở sân
sau, gã đu tường mà vào, khẳng định không có chó dữ mới nhảy xuống đất.
Gã không gấp đi tìm Long Dương quân, nhìn rõ tình thế trong
sân, thì mới chọn một cây đại thụ mọc gần bức tường rồi trèo lên, bắn ra móc
câu gắn vào bức tường, sau khi sắp xếp mọi thứ mới đặt thanh huyết lãng, trủy
thủ cùng những thứ lặt vặt khác trên cành cao của cây đại thụ rồi nhảy xuống
đất, chạy thẳng một mạch đến hoa viên nhà sau. Vì tuyết rơi nhiều, cho nên mọi
người đều nấp trong nhà khiến gã di chuyển thuận lợi vô cùng.
Gã băng qua hoa viên, đi theo con đường lát đá, chạy qua một
cây cầu đá, đến trước một tòa lầu cao.
Chỉ nhìn thấy tòa lầu ba tầng này, và khí thế hơn người ấy
thì biết đây chính là nơi Long Dương quân nghỉ ngơi.
Lúc này đã đến nửa đêm, nhưng tòa lầu này vẫn còn phát ra
ánh sáng, gã có thể nghe loáng thoáng tiếng người truyền ra.
Hạng Thiếu Long khiễng chân nhìn vào một cánh cửa sổ. phía
trong là một căn đại sảnh, có hai tên gia đồng đang đứng ngáp ngoài cửa sổ,
thấy cảnh này thì biết ngay Long Dương quân vẫn chưa về, cho nên hai tên nha
đầu mới cố gắng chống mắt để chờ chủ nhân.
Tin gã đến Ðại Lương, Long Dương quân đương nhiên đã biết,
lúc này chắc y đang bàn bạc với Ngụy vương trong hoàng cung.
Hạng Thiếu Long trầm ngâm giây lát rồi hạ quyết tâm leo lên,
đến tầng cao nhất thì đẩy cửa sổ mà vào, đến căn phòng mà gã cho rằng đó là
phòng ngủ của Long Dương quân.
Căn phòng được bố trí như là phòng ngủ của nữ nhân, bức
trướng trên giường phủ xuống, lại còn có cả hương thơm nữa, hiến cho căn phòng
ngập tràn xuân ý.
Ðến gần cửa sổ có ngọn đèn dầu, trong phòng sắp xếp rất tao
nhã, trên tường có treo cả bảo kiếm, rõ ràng chủ nhân là người có tinh thần
thượng võ.
Hạng Thiếu Long nằm dài trên giường, nghiêng đầu ngủ thiếp
đi.
Không biết bao lâu, tiếng chân làm gã tỉnh dậy.
Hạng Thiếu Long ngồi dậy, ngưng thần nhìn ra cửa phòng.
Long Dương quân lê bước vào phòng, nói, „Các người hãy đi
ngủ trước đi."
Hai ả nha đầu trả lời rồi bước ra.
Long Dương quân buồn bã vào phòng, thở dài sườn sượt, Hạng
Thiếu Long hạ giọng kêu, „Quân thượng!"
Long Dương quân giật mình nhìn vào trong trướng, Hạng Thiếu
Long vạch trướng ra, cười, „Quân thượng vẫn khỏe chứ."
Long Dương quân hoa dung thất sắc, nói, „Thiếu Long! Huynh
quả thật đã đến đây."
Hạng Thiếu Long giơ tay, hạ giọng nói, „Ngàn vạn làn đừng
kinh động đến bất cứ kẻ nào."
Long Dương quân đã lấy lại tinh thần, buồn bã nói, „Thiếu
Long huynh tại sao lại đến Ðại Lương, lại còn để lộ hành tung, giờ đây đại
vương đã phái tinh binh đi lục soát hành tung của huynh."
Hạng Thiếu Long mỉm cười, „Hình như đại vương của quân
thượng quên rằng sở dĩ y có được ngày này, lại còn lấy được người ngọc, toàn là
nhờ Hạng Thiếu Long này."
Long Dương quân lộ vẻ phức tạp trong mắt, cười gượng nói,
„Ðể bảo vệ tất cả mọi thứ của y. Ðại vương cả cha mẹ của mình cũng phải hy
sinh, huống chi là huynh."
Rồi lại than rằng, „Thiếu Long huynh thật là lợi hại, giờ
đây người của sáu nước đều cho rằng nếu còn Hạng Thiếu Long một ngày, chúng tôi
khó giữ được nước. Trước nỗi lo nước mất nhà tan, không nơi nương tựa, Thiếu
Long bảo chúng tôi phải làm thế nào đây?"
Hạng Thiếu Long nhìn sâu vào trong mắt y, bình thản nói,
„Vậy Long Dương quân như thế nào?"
Long Dương quân hơi giật mình, cúi đầu nói, „Cho dù có lấy
mạng này thì ta đối với Thiếu Long cũng không hề bất nghĩa."
Hạng Thiếu Long nói, „Quân thượng quả nhiên không khiến Hạng
Thiếu Long này thất vọng, giờ đây ta ở Ðại Lương không ai thân thích chỉ có
quân thượng mới có cách đưa ta ra khỏi thành mà thần không biết quỷ không
hay."
Long Dương quân nói, „Huynh muốn đi về đâu?"
Hạng Thiếu Long trầm ngâm, trả lời, „Tại hạ muốn đến nước
Triệu, tại hạ rất hiểu tình hình ở đó, muốn về nước Tần sẽ dễ dàng hơn nhiều. À
này, có thể cho ta một ít thức ăn không?"
Long Dương quân trả lời, „Chuyện này thì dễ, ta sẽ căn dặng bọn
hạ nhân làm một ít thức ăn, cứ bảo làm cho ta là xong.
Hạng Thiếu Long nói, „Ðừng kinh động bất cứ ai, chỉ cần một
ít nước nhạt và bánh là được."
Long Dương quân giật mình nói, „Lẽ nào cả nô già mà huynh
cũng không tin sao?"
Hạng Thiếu Long trả lời, „Ðừng quá đa nghi, nhưng cẩn thận
vẫn tốt hơn, lúc này ở đây có người nào khác không?"
Long Dương quân trả lời, „Chỉ có hai đứa đồng tử, nhưng chắc
đã ngủ say. Huynh cứ đợi ở đây, ta sẽ xuống lầu lấy thức ăn cho huynh."
Nói xong thì đẩy cửa đi ra.
Hạng Thiếu Long thấy y bước ra cửa mà hai tay run run, trong
lòng thầm than biết lần này có lẽ đã đến sai chỗ.
Không có Long Dương quân giúp đỡ, gã hoàn toàn không nghĩ ra
cách để trốn ra thành Ðại Lương, lúc này lại còn phải đề phòng Long Dương quân
sai người đến bắt gã, may mà gã đã sớm tính được chuyện này, nên đã để lại một
con đường rút lui, trong lòng nảy ra một ý, lại đẩy cửa leo xuống dưới, lúc này
Long Dương quân vừa bước vào trong phòng. Nhìn qua khe cửa, chỉ thấy Long Dương
quân nước mắt chảy dầm dề, rồi lấy ra một bình nhỏ, rắc một ít phấn vào trong
bình trà.
Hạng Thiếu Long tận mắt nhìn thấy hành động này, chân tay
đều bủn rủn, thầm hối hận về chuyến đi này, song gã không còn lựa chọn nào nữa
nên mới đi tìm Long Dương quân, cho đến lúc này gã không hề trách Long Dương
quân bán đứng mình.
Sau một khắc, Hạng Thiếu Long quay vào khuê phòng của Long
Dương quân, giả vờ bình tĩnh đợi Long Dương quân quay vào.
Long Dương quân đẩy cửa bước vào, trên tay có một chiếc khay
đựng bình trà và mấy miếng bánh.
Hai người ngồi trên trường kỷ, Hạng Thiếu Long nhồm nhoàm ăn
bánh, giả vờ như đang nghiêng tai lắng nghe, hạ giọng nói, „Hình như có người
đến!"
Long Dương quân nói, „Sao lại thế?"
Hạng Thiếu Long nói, „Hình như tại hạ mới nghe tiếng người
ngoài cửa sổ, quân thượng hãy ngó ra ngoài thử xem, ta nghe có sai không?"
Long Dương quân không hề nghi ngờ, đứng dậy đến bên cửa sổ.
Hạng Thiếu Long nhân lúc ấy bưng chén trà tạt vào bức tường, sau đó để lại chỗ
cũ, Long Dương quân thò đầu ra nhìn lơ láo, dĩ nhiên không phát hiện được gì,
khi quay về chỗ ngồi thì mới nói, „Không có người."
Hạng Thiếu Long che miệng nói, „Ðó gọi là có tật giật mình,
giờ đây nghe tiếng gió thổi tại hạ cũng nghĩ là có truy binh đến."
Nói xong bưng chén trà, giả vờ uống cạn.
Long Dương quân trong mắt lộ vẻ đau buồn, lặng lẽ không nói
gì.
Hạng Thiếu Long vỗ bụng nói, „Tình hình Lý Mục phản công
Trung Mâu giờ thế nào?"
Long Dương quân cười khổ nói, „Chắc huynh còn hiểu rõ hơn cả
ta, ngoài huynh ra, không ai có thể giành lấy Trung Mâu dễ như trở bàn tay. Nghe
nói Lý Mục đã hao tổn bao nhiêu binh lính vì huynh, cho đến mùa xuân ấm áp,
quân Tần mà đến, Lý Mục chỉ đành tay không quay về trường thành mà thôi."
Hạng Thiếu Long yên tâm, vỗ tránh mình, ngạc nhiên nói,
„Không biết có phải vì quá mệt mỏi hay không mà tại hạ cảm thấy hơi buồn
ngủ."
Long Dương quân hạ giọng nói, „Vậy huynh hãy ngủ một chốc,
ngày mai ta sẽ tìm cách đưa huynh ra khỏi thành."
Hạng Thiếu Long giả vờ đứng dậy một cách khó khăn. Long
Dương quân phải đỡ gã lên giường, gã giả vờ rên lên hai tiếng rồi ngủ thiếp đi.
Long Dương quân gọi tên gã mấy lần, ngồi xuống khóc một lúc
rồi than, „Thiếu Long đừng trách ta, vì đại Ngụy, ta không còn sự chọn lựa nào
khác."
Ðến khi Long Dương quân mở cửa bước ra, Hạng Thiếu Long ngồi
dậy, lập tức bỏ chạy.
Khi trèo lên bức tường, nhảy xuống đất, Hạng Thiếu Long cảm
thấy cô độc vô cùng.
Chỗ ẩn nấp tốt nhất lúc này là hoàng cung, bởi vì cung cấm
thâm nghiêm, đất rộng mà người đông, không ai dám vào mà điều tra.
Song bức tường thành mà con sông hộ thành của hoàng cung đã
khiến gã chùn bước.
Nghĩ đến đây thì nhớ lại phủ của Tín Lăng quân có một con
địa đạo.
Ngụy Vô Ky tuy chết cùng An Ly vương, nhưng phủ đệ
thì vẫn còn đó. Giả sử thay bằng chủ nhân khác thì càng hay hơn, nói không
chừng chủ nhân mới này không hề biết rằng ở dưới đất có một con địa đạo.
Nào dám do dự, vội vàng nhân lúc tuyết chưa ngưng thì chạy
về phía phủ Tín Lăng quân.
Nếu gã là Long Dương quân, thấy gã biến mất sẽ không nói ra.
Chỉ đành giấu mọi chuyện, nếu không Ngụy vương Tăng sẽ trị tột thất trách của
Long Dương quân.
Khoảng nửa canh giờ sau, gã đến bụi cây um tùm ở ngoài bức
tường thành phía nam của phủ đệ Tín Lăng quân, tìm lối vào của địa đạo.
Nhớ lại ngày trước đã từng cõng nàng tam công chúa xinh đẹp
Triệu Thiên chạy thoát khỏi nơi đây, gã càng nhớ hơn tính tình dịu hiền của
nàng, không hề nhiễm những thói xấu ở hoàng cung nước Triệu, bao nhiêu cảm giác
dâng trào trong lòng gã.
Gã đưa tay mó vào chiếc nắm đậy bằng sắt của địa đạo thử kéo
lên.
Hạng Thiếu Long bất đồ đứng sững tại chỗ, gã chỉ có ý thử
thôi, nhưng không ngờ có thể kéo ra được, tất cả các địa đạo đều được thiết kế
để khi gặp nguy cấp thì bỏ chạy. Cho nên phải mở từ bên trong, xem tình hình
này, rõ ràng có người chạy thoát từ nơi này, sau đó không có người quay vào để
đóng cửa lại.
Từ suy đoán này, có thể biết giờ đây tòa phủ đệ đã có chủ
mới, người này không hề biết sự tồn tại của địa đạo.
Hạng Thiếu Long cả mừng, chui vào đóng cửa lại rồi móc đá
lửa trong tay nải đốt lên lên mồi lửa.
Hạng Thiếu Long nhớ lại căn phòng có ống đồng thông lên
phòng ngủ của Tín Lăng quân nên nhẹ bước tiến về hướng ấy, lần này đặc biệt để
ý, phát giác ngoài lối ra thông đến chỗ Thiếu Nguyên quân ngày trước, còn có ba
lối khác nữa, đương nhiên là thông đến những căn phòng khác nhau trong phủ đệ.
Ði được mười trượng, đột nhiên thấy hai đỉnh hoàng kim sáng
lấp lánh.
Hạng Thiếu Long cúi người xuống nhặt lên, bỏ vào trong tay
nải, trong lòng mừng rỡ.
Ngày trước Tín Lăng quân bị ban cho rượu độc, biết mình khó
thoát, nên ra lệnh cho những người thân của mình xuống địa đạo lấy báu vật, sau
đó chạy thoát từ lối này.
vì lúc ấy gấp gáp, cho nên còn đánh rơi lại hai đỉnh hoàng
kim này.
Hạng Thiếu Long gã thì đang thiếu thốn, có được hai đỉnh
hoàng kim, tự nhiên mọi việc đã khác. ít nhất cũng có thể mu a được một thớt ngựa
để đi cho đỡ vất vả.
Gã tiếp tục về phía trước, cuối cùng đến cửa kho bảo vật,
cửa kho bảo vật mở tung ra, ở trong vật dụng bày bừa khắp nơi, những thứ quý
báu đã được đem đi hết, chỉ còn lại những thứ cổ vật như ngựa ngọc, đỉnh ngọc,
những loại binh khí.
Số lượng ở đây cũng đủ mở một cuộc triển lãm cổ vật ở thế kỷ
hai mươi mốt.
Bốn vách tường đều có đèn dầu, một góc tường có đặt một bình
dầu lớn.
Hạng Thiếu Long mừng rỡ, dập tắt đóm lửa, ngồi xuống, lúc
này gã cảm thấy an toàn tuyệt đối.
Nhưng làm sao chạy thoát ra khỏi kinh thành của nước Ngụy?
Còn hai tháng nữa mùa đông mới qua, chả lẽ gã phải nấp ở
trong này trong suốt thời gian ấy hay sao?
Nếu gã ra ngoài để đánh cắp thức ăn, đi đêm lắm thì cũng có
ngày gặp ma, sớm muộn gì cũng bị người ta phát giác.
Song giờ đây gã không rảnh để nghĩ đến những vấn đề khó khăn
ấy nữa. Chỉ có trong mơ, gã mới có thể gặp gỡ với người thân của mình.
Vì họ, gã phải phấn đấu đến cùng, phải sống để gặp lại họ.

