Tầm tần ký - Hồi 264 - 265
Hồi 264
Phải trái đều khó
Khi Hạng Thiếu Long quay về Thính Tùng viện, Phí Thuần chạy
đến nói, „Báo cáo Hạng gia, hai người Trương Tuyền và Côn Sơn đã đi."
Hạng Thiếu Long đã quên hai kẻ này, nghe thế thì ngạc nhiên,
nói, „Có mang theo hành trang không?"
Phí Thuần cung kính trả lời, „Chất đầy hai cỗ xe la, đại
tiểu thư cũng biết chuyện này."
Hạng Thiếu Long thầm nghĩ chuyện này đã giải quyết xong,
định quay về phòng thì Phí Thuần lúng túng nói, „Hạng gia, sau khi đoàn ca vũ
giải tán, các huynh đệ có thể theo Hạng gia không?"
Hạng Thiếu Long vỗ vai y nói, „Ðoàn ca vũ không giải tán,
các ngươi cứ tận tâm tận lực phò trợ cho nhị tiểu thư, châu du các nước, như
thế còn hơn ở một chỗ."
Nói xong thì bước đi.
Phí Thuần đuổi theo sau lưng nói, „Ðại tiểu thư, nhị tiểu
thư đều mời Hạng gia đi gặp họ, lại còn có Tân Nguyệt tiểu thư, suýt tý nữa thì
quên. Ðàm tiên sinh đã đến, đang đợi Hạng gia ở Ðông Sương, chắc là có chuyện
rất gấp."
Hạng Thiếu Long đương nhiên đi gặp Tiêu Nguyệt Ðàm trước.
Tiêu Nguyệt Ðàm đứng trước cửa sổ, chống tay đứng nhìn cảnh ở ngoài, đến khi
Hạng Thiếu Long tới sau lưng, mới bình tĩnh nói, „Thiếu Long! Ta có một tin
xấu."
Hạng Thiếu Long giật mình, hỏi, „Tin xấu gì?"
Tiêu Nguyệt Ðàm nói, „Hôm nay ta cải trang đi theo sau Hàn
Sấm, tên quên ơn phụ nghĩa ấy đã lén lút gặp Quách Khai, thương lượng cả canh
giờ mới quay về."
Hạng Thiếu Long dâng lên trong lòng cảm giác chua chát, ta
không phụ người, mà người lại phụ ta, còn lời gì để nói nữa.
Kẻ này càng lúc càng cao minh, cả Long Dương tướng quân cũng
bị lừa gạt. Chỉ đành nói, „Chẳng có gì để nói nữa.
Ðêm nay tiểu đệ sẽ đi, Long Dương tướng quân đã sắp xếp mọi
thứ."
Tiêu Nguyệt Ðàm quay lại, đưa tay nắm lấy hai bên vai gã,
nghiêm mặt nói, „Làm sao đi được? Cả hai đường thủy và bộ đều có tuyết, Long
Dương quân và Hàn Sấm là cá mè một lứa, đều muốn lấy mạng của lão đệ."
Rồi lại nói, „Sở dĩ ta nghi ngờ trong lòng, bởi vì Long
Dương quân đến gặp Hàn Sấm, hai người nói một hồi, Hàn Sấm lại đi tìm Quách
Khai."
Hạng Thiếu Long biến sắc nói, „Cái gì?"
Tiêu Nguyệt Ðàm than rằng, „Thiếu Long quả là quá tin tưởng
bạn bè. Nhưng những chuyện này có liên quan đến lợi ích nước nhà và vinh nhục
của gia tộc, tất cả những giao tình đều phải gạt qua một bên. Ðối với người tam
Tấn mà nói, ba chữ Hạng Thiếu Long đã trở thành bùa lấy mạng của họ, chỉ cần
trừ khử được lão đệ, bọn họ mới có thể yên tâm."
Hạng Thiếu Long nghe mà nổi da gà, nếu không thể bỏ đi, gã
há chẳng phải đối mặt với Tào Thu Ðạo và nhiều chuyện phiền toái hay sao. Quyết
định rằng, „Vậy tiểu đệ đi một mình cho xong."
Tiêu Nguyệt Ðàm nói, „Vết thương trên tay của đệ vẫn chưa
hết, đi như thế thật nguy hiểm."
Ngừng một lát tiếp tục nói, „Nghe nói Tào Thu Ðạo đã hạ
chiến thư với đệ, đệ chả lẽ không đánh mà chạy ư?"
Hạng Thiếu Long cười khổ nói, „Ðệ còn cách nào nữa? Tin tức
của lão huynh thật nhanh nhạy."
Tiêu Nguyệt Ðàm nói, „Không phải là tin tức của ta nhanh, mà
là có người cố ý tung tin này ta để cho cả thành đều biết, khiến cho đệ khó mà
tránh được cuộc chiến. Nhưng đệ có nghĩ rằng nếu bỏ chạy như thế, sẽ có tổn hại
rất lớn đến đệ, Lã Bất Vi sẽ xé to chuyện này ra để làm giảm ảnh hưởng của đệ
trong lòng quân Tần."
Hạng Thiếu Long ngạc nhiên nói, „Rõ biết là đi chịu chết mà
vẫn phải đánh ư?"
Tiêu Nguyệt Ðàm nói, „Nếu dựa vào tâm thái lúc này của đệ
thì chắc chắn sẽ thua, nhưng chỉ cần thấy y hạ chiến thư như thế, đủ biết y cho
rằng đệ là đối thủ tốt."
Hạng Thiếu Long cười khổ nói, „Cũng có thể Hàn Kiệt phụng
lệnh của Lã Bất Vi, mời y ra mặt đối phó với tiểu đệ."
Tiêu Nguyệt Ðàm nói, „Ðó là vì đệ không hiểu Tào Thu Ðạo,
không ai có thể ảnh hưởng đến y. Kẻ này cả đời thích kiếm, thời còn trẻ tuổi,
đã từng đi khắp các nước, tìm người tỷ thí. Nghe nói từ năm hai mươi lăm tuổi
trở đi, chưa bao giờ nếm phải mùi vị thất bại, cho nên mới được gọi là kiếm
thánh."
Hạng Thiếu Long lạc giọng kêu lên, „Vậy mà lão ca còn bảo
tiểu đệ tiếp nhận sự khiêu chiến của y?"
Tiêu Nguyệt Ðàm nghiêm mặt nói, „Ðó chỉ là lấy việc luận
việc, người Tần coi trọng võ công và vinh dự của kiếm thủ, nếu thua thì chẳng
còn lời gì nói, nhưng nếu không đánh mà chạy thì sẽ tổn hại đến uy vọng của đệ.
Nếu đệ có thể dùng lời nói buộc y chỉ đánh mười chiêu, nói không chừng có thể
thu hoạch trọn vẹn, mọi người đều có thể vui vẻ xuống thang."
"Hay là tiểu đệ chính thức đề nghị với Tề vương chuyện
này, „ Hạng Thiếu Long đã động lòng, gật đầu.
Tiêu Nguyệt Ðàm trầm ngâm một lúc rồi nói, „Hay là cứ trực
tiếp viết thư cho Tào Thu Ðạo, lão già này lần trước không bắt được đệ, trong
lòng sinh ra bực bội, nên chắc chắn sẽ đồng ý. Giả sử không ai biết chuyện này,
mà đệ lại có thể chịu đựng quá mười chiêu, vậy thì mọi người sẽ cho rằng cả hai
bên đều hòa, đối với thanh danh của đệ không hề có tổn hại."
Hạng Thiếu Long thần nghĩ Tào Thu Ðạo có lẽ đã biết được
đường đi nước bước của Bách Chiến đao pháp, cho nên sẽ không lúng túng như lần
trước, tiu nghỉu nói, „Mười chiêu này có lẽ khó mà chịu đựng nổi. Dù về tốc độ,
hay lực đạo đệ đều kém y."
Tiêu Nguyệt Ðàm lắc vai gã, nghiêm mặt nói, „Hạng Thiếu
Long! Ðệ hãy nhìn ta đây, giờ đây là khoảnh khắc sinh tủ của đệ, nếu đệ vẫn cho
rằng mình thua, thì mãi mãi sẽ không trở về Hàm Dương để gặp lại thê nhi. Chỉ
cần ba ngày sau, đệ còn mạng bước xuống Quan Tinh đài của Tắc hạ học cung, thì
đêm ấy đệ sẽ lập tức rời khỏi Lâm Tri, về nước Tần để toàn lực đối phó với Lã
Bất Vi. Nếu không những cố gắng trước đây của đệ sẽ trôi theo dòng nước."
Hạng Thiếu Long toàn thân đổ mồ hôi lạnh, tỉnh ngộ ra, mắt
sáng lấp lánh, nhìn Tiêu Nguyệt Ðàm trầm giọng nói, „Ðệ đã hiểu, Hạng Thiếu
Long sẽ không phụ lòng mong mỏi của Tiêu huynh, Hạng Thiếu Long này nhất định
phải sống để quay về Hàm Dương."
Tiêu Nguyệt Ðàm cầm lấy tay gã, nói, „Ta sẽ viết thư ngay, rồi
đệ hãy cầm thư đến trao tận tay Tào Thu Ðạo, xem thử y có cái hào tình ấy
không."
Hồi 265
Bách Chiến đao ra oai
Khi tới Ngọc Lan lâu, cha con Trọng Tôn Long đã cung kính
chờ đợi, dáng vẻ rất ân cần, khác một trời một vực so với trước ki a.
Bước vào trong chiếu, Lan Cung Viên nhìn thấy Hạng Thiếu
Long, thì bước tới, ngồi xuống bên cạnh gã, ghé vào tai gã, hạ giọng nói, „Lần
trước rõ ràng đã đâm trúng ngài, tại sao không hề gì?"
Hạng Thiếu Long thầm kêu lợi hại, chỉ một câu hỏi bình
thường, nhưng đã dễ dàng chuyển thù hận giữa hai người trở thành trò đùa giữa
nam và nữ, mỉm cười rằng, „Viên tiểu thư cớ gì lại nghe theo lệnh của Ðiền Ðan?
Phải chăng là vì mối quan hệ với Tề Vũ?"
Lan Cung Viên bình thản nói, „Viên Viên vốn là người Tề, cho
nên phải tận tâm tận lực cho đại Tề. Song nô gia cũng rất ngưỡng mộ thượng
tướng quân, chắc cũng phải chịu phạt một chén?"
Lan Cung Viên hôn phớt lên má Hạng Thiếu Long rồi nháy mắt
với Giải Từ Nguyên, cười tươi như hoa nói, „Thay lòng đổi dạ là người khác, kẻ
đáng phạt phải là Giải đại nhân chứ không phải thiếp thân."
Giải Từ Nguyên nâng chén cười, „Ðáng phạt, đáng phạt! Nhưng
Viên Viên cũng đáng phạt, mà phải dùng lời hát để thay rượu."
Hạng Thiếu Long trong lòng buồn cười. Giải Từ Nguyên khi
bước vào thanh lâu, lập tức đầy hứng thú, cứ như trở thành một người khác. Song
chỉ cần thấy y không hề lưu luyến với một mỹ nhân siêu cấp như Lan Cung Viên,
thì cũng đủ biết y chỉ là làm trò, không phải là hạng thích chìm đắm trong tửu
sắc.
Còn Hạng Thiếu Long, Lan Cung Viên không hề làm gã động
lòng, nguyên nhân có lẽ bởi vì gã vẫn còn nhớ đến thủ đoạn của nàng. Nói cho
cùng, đa số những người cùng đoàn với nàng đều đã vì mình mất mạng ở Hàm Dương,
cho nên bảo nàng không hận mình là điều kỳ lạ.
Phụng Phi cũng có sức hấp dẫn với gã, nhưng vì đã nhiều lần
lừa gạt gã, thậm chí hạ độc giết gã, nên lòng gã đối với nàng giỜ đây đã nhạt.
Ngược lại, Thạch Tố Phương có phong cách đặc biệt, là một mỹ
nữ khó gần, khiến cho gã có hứng thú muốn tìm hiểu nàng.
Trong tiếng cười vui vẻ, mọi người nâng chén đối ẩm.
Trọng Tôn Long ngạc nhiên nói, „Nhị hoàng tử sao lại đến trễ
thế?"
Ðương nhiên không ai có thể trả lời được, Giải Từ Nguyên đề
nghị, „Hay là sai người đi thúc giục thử xem sao!"
Trọng Tôn Huyền Hoa lập tức sai người làm việc này, sau đó
nói với Hạng Thiếu Long, „Nghe Giải đại nhân nói, Nhu sư muội ngày mai sẽ tìm
thượng tướng quân tỉ kiếm, nếu thượng tướng quân không ngại, Huyền Hoa không
biết có thể đến xem uy phong của thượng tướng quân?"
Hạng Thiếu Long thầm trách Giải Từ Nguyên lắm chuyện, từ
chối cũng không được, chỉ đành nói, „Chỉ mấy trò vặt vãnh, e rằng làm bẩn mắt
Huyền Hoa huynh mà thôi."
Trọng Tôn Long cười khà khà nói, „Thượng tướng quân quá
khiêm nhường!"
Hạng Thiếu Long trong lòng hiểu rõ, Trọng Tôn Huyền Hoa làm
thế là muốn thăm dò mình, xem thử có thể giũ được mạng dưới kiếm của Tắc Hạ
kiếm thánh hay không, nếu như mình không đủ sức, bọn họ sẽ nghĩ cách khác, để
tránh khi mạng mình đã Ô hô, thì những tính toán của họ cũng trôi về đông.
Lan Cung Viên ghé sát tai gã nói, „Thượng tướng quân có gặp
Tào công chúa chưa?"
Hạng Thiếu Long đương nhiên không thể nói với nàng sự thật,
lắc đầu, khi định lên tiếng, ba người bước vào, ngạc nhiên khi thấy đó là Tề
Vũ, hai người kia tuổi tác ngang bằng nhau, ăn mặc theo kiểu võ sĩ và văn sĩ.
võ sĩ ấy bề ngoài cao lớn, vai rộng cổ to, mặt lớn, mắt
sáng, mũi sư tử, trông rất xấu xí, nhưng lại rất có khí khái mạnh bạo của một
nam nhân.
Còn kẻ ăn mặc theo kiểu nam tử kia thì cao ốm trông rất
thông minh, dáng vẻ giống Ðiền Ðan, khiến Hạng Thiếu Long đoán được y là con
trai của Ðiền Ðan, Ðiền Bang, không khỏi kinh ngạc.
Ðây có lẽ là nơi y không nên đến.
Bọn Trọng Tôn Long đều sững người ra, không biết phải ứng
phó thế nào.
Các nô tỳ đều quỳ xuống.
Ðiền Bang lập tức cung tay thi lễ, cười với Hạng Thiếu Long
rằng, „Ðiền Bang nghe tin thượng tướng quân đến đây, cho nên muốn đến xem mặt,
hy vọng thượng tướng quân đừng trách bọn chúng tôi đường đột."
Hạng Thiếu Long đứng dậy trả lễ, ánh mắt dừng lại trên mặt
Tề Vũ, trong mắt kẻ này lướt qua tia thù hận, nhếch mép cười lạnh lùng, „Hạng
huynh vẫn khỏe chứ, nghe nói Nhã phu nhân đã chết tại Hàm Dương, chuyện này
khiến cho ta thật tiếc nuối."
Hạng Thiếu Long biết y cố ý nhắc đến Nhã phu nhân là để gợi
lại chuyện y đã từng cướp nàng trong tay của gã, trong lòng vẫn không nén được
giật thót một cái, cố gượng cười rồi không trả lời.
Thái độ của tên võ sĩ ấy cũng thật kiêu ngạo, ôm quyền nói,
„Tại hạ Ma Thừa Giáp, trước nay rất ngưỡng mộ kiếm pháp của thượng tướng quân,
không biết trước khi tỷ thí với Tào công, thượng tướng quân có cho tại hạ lãnh
giáo tuyệt nghệ hay không?"
Cha con Trọng Tôn Long và Giải Từ Nguyên đều đồng thời biến
sắc, Ma Thừa Giáp công khai khiêu chiến Hạng Thiếu Long như vậy, không những
không nể mặt bọn họ, mà còn tỏ ra rằng Hạng Thiếu Long sẽ mất mạng trong tay
Tào Thu Ðạo, cho nên giờ đây phải tranh thủ cơ hội, chỉ hận là trong trường hợp
này, bọn họ khó mà chen vào được.
Trọng Tôn Huyền Hoa bản thân cũng không phải thiện nam tín
nữ, thầm nghĩ chỉ cần Hạng Thiếu Long khéo léo tù chối, y sẽ lập tức hẹn chiến
với Ma Thừa Giáp, rồi sau đó lấy mạng của kẻ này.
Còn Trọng Tôn Long thì nghĩ bụng dù cho có Ðiền Ðan che chở,
cũng sẽ sai người đập gãy chân y.
Trong phòng nhất thời không khí trở nên căng thẳng.
Hạng Thiếu Long bình thản cười, „Ma huynh đã có hứng thú như
thế, Hạng mỗ cũng đành phải chiều theo, nhưng giờ đây quả không phải là lúc,
hay là..."
Tề Vũ cắt lời gã, nói, „Nếu Hạng huynh đang chờ nhị hoàng
tử, vậy thì đừng phí công nữa! Trọng phụ và Hàn đại nhân vừa gặp nhị hoàng tử,
e rằng nhị hoàng tử không rảnh đến đây."
Bọn Trọng Tôn Long đều biến sắc, đó chẳng phải cho thấy rằng
Ðiền Kiện đã quay sang Ðiền Ðan và Lã Bất Vi sao?
Chỉ có Hạng Thiếu Long mới nghĩ thấu đáo hơn, hiểu Ðiền Kiện
lo lắng gã sẽ mất mạng dưới tay Tào Thu Ðạo, cho nên giờ đây chỉ giữ thái độ
quan sát, tránh không đến dự tiệc.
Ma Thừa Giáp cười ha ha nói, „Ðã là chuyện như thế, vậy thì
mời thượng tướng quân lập tức rút kiếm, để Ma Thừa Giáp này được lãnh giáo cao
chiêu."
Vì Hạng Thiếu Long bị bọn Hàn Sấm, Long Dương quân bán đứng,
cho nên rất bực bội trong lòng, lại thấy bọn Ðiền Kiện cứ gió chiều nào thì
xoay theo chiều ấy, giờ đây bị tên Ma Thừa Giáp không biết trời cao đất dày đến
khiêu chiến, lửa giận bốc lên, cởi phăng áo ngoài ra, quát rằng, „Hay lắm,
chúng ta hãy động thủ đi thôi!“
Mọi người không ngờ gã hùng hổ như thế, quả thật đã ra tay,
đều cảm thấy bất ngờ.
Hạng Thiếu Long lúc này tay cầm chuôi thanh Bách Chiến bảo
đao, sải bước ra ngoài sân, tạo nên một khí thế hơn người.
Ðiền Bang và Tề Vũ hơi lúng túng, vội vàng lui ra phía sau,
càng tăng thêm uy thế như mãnh long xuất động của gã.
Ma Thừa Giáp cũng không ngờ gã lập tức động thủ như thế, lúc
này đã cảm thấy được uy thế của Hạng Thiếu Long.
Nhưng đã đến nước này cũng không thể bảo đối phương ngừng
lại, tiếp theo lạnh lùng hừ một tiếng, lui ra phía sau, rồi thủ thế.
Hạng Thiếu Long đã có kinh nghiệm phong phú, biết rằng vừa
rồi mình đã tạo ra khí thế đè bẹp y, nào để cho Ma Thừa Giáp có cơ hội suy
nghĩ, thấy y lùi bước ra sau, thì ngửa mặt cười lớn, keng một tiếng, rút thanh
Bách Chiến bảo đao, xông thẳng tới đối phương.
Ðao vừa rút ra khỏi vỏ, khí lạnh lập tức tỏa ra trong đường,
khiến cho ai nấy đều run sợ.
Ma Thừa Giáp lúc này mới nhớ lại đối phương không dùng
trường kiếm như y, trong lòng càng thêm run sợ, lại lui thêm hai bước nữa để
coi rõ binh khí của đối phương.
Hạng Thiếu Long nào bỏ qua cơ hội, tiếp tục dấn bước về phía
trước, thanh Bách Chiến bảo đao giơ lên trên đầu, tay trái đồng thời nắm lấy
chuôi đao, quát lớn, „Rút kiếm!"
Ma Thừa Giáp lập tức cảm thấy như thiên quân vạn mã xông về
phía mình, vội vàng rút kiếm ra.
Hạng Thiếu Long tiến từng bước vững Chãi về phía trước, đao
đã giơ lên đến điểm cao nhất, hóa thành một luồng ánh sáng lạnh, như điện chớp,
chém xuống đầu Ma Thừa Giáp.
Nếu như Ma Thừa Giáp thông minh, thì lúc này chỉ có một
cách, chính là tiếp tục lui về phía sau nữa, thậm chí chạy ra ngoài cửa, đến
chỗ rộng rãi mới tiếp chiêu, như thế có thể tránh được nhát đao kinh thiên động
địa này.
Nhưng y lại là kẻ khiêu chiến, vừa rồi lại nói rất hăng, lúc
này trước mắt mọi người, nào bỏ chạy khi người ta vừa mới xử ra một đao, nghiến
chặt răng, giơ kiếm lên đỡ.
Hạng Thiếu Long thấy đối phương lúng túng giơ kiếm lên đỡ,
mà lại chỉ dùng một tay, trong lòng cười thầm, toàn lực chém xuống.
Keng một tiếng, thanh trường kiếm của Ma Thừa Giáp gãy làm
đôi, mọi người kêu lên kinh hãi, Hạng Thiếu Long đã lùi ra, đút đao vào vỏ.
Sắc mặt của Ma Thừa Giáp còn khó coi hơn cả người chết, tay
cầm thanh kiếm đã gãy, đứng sững tại chỗ, ở nơi tâm mi bị rạch một đường, máu
tươi nhỏ xuống, trông đáng sợ vô cùng.
Mọi người đều biết Hạng Thiếu Long đã nương tay, càng kinh
hãi trước đao pháp và sự chính xác của gã.
Ai đoán được chỉ có một đao mà khiến cho Ma Thừa Giáp, kẻ
trước nay danh lừng Lâm Tri phải bại trận? E rằng cả Tào Thu Ðạo cũng khó mà
làm được.
Hạng Thiếu Long thì thầm kêu may mắn, nếu mình dùng thanh
Huyết Lãng, e rằng phải phí rất nhiều sức mới có thể thu thập được kẻ này.
Nhất thời tất cả đều im lặng.
Ma Thừa Giáp đột nhiên gầm lên một tiếng, ném thanh kiếm đã
gãy, hổ thẹn phóng ra ngoài.
Trọng Tôn Huyền Hoa đứng dậy, nâng chén khen rằng, „Chả
trách nào thượng tướng quân có thể tiếng trùm Hàm Dương, cả tôn sư cũng phải
động lòng tỷ thí với ngài, đao pháp như vậy, quả thật hiếm thấy ở trên
đời."
Ðiền Bang và Tề Vũ thì mặt vẫn tái nhợt, nhìn Hạng Thiếu
Long bằng cặp mắt khó ngờ, miệng thì cứng đờ, ở lại thì không được, mà rút lui
cũng chẳng xong, lúng túng vô cùng.
Hạng Thiếu Long nhìn mọi người, thấy ai nấy đều sững sờ,
biết mình đã lập được oai, mỉm cười rằng, „Nhị hoàng tủ đã không đến, chúng ta
chi bằng hãy về ngủ sớm cho xong!“
Vừa bước vào cửa, thì được Phụng Phi mời đến.
Trong căn tiểu sảnh, nàng mỹ nữ ấy đang ngồi lặng lẽ trước
cây đàn, thấy gã đến thì mới hoàn hồn, kéo gã ngồi xuống một góc, nói, „Hàn
Kiệt vừa mới tìm đến thiếp, nói toàn lời tốt, nhưng thiếp giờ đã chán ngán, nên
cũng chẳng muốn nghe, thật là kỳ lạ, trước đây khi nghĩ đến y, lòng đã thấy
ngọt ngào, giờ cảm thấy y chỉ có vẻ anh tuấn của bề ngoài, không biết tại sao
tình cảm của thiếp đối với y lại thay đổi đến thế?"
Hạng Thiếu Long thầm lo lắng, chỉ mong Phụng Phi đừng chuyển
tình cảm lên mình, thăm dò rằng, „Sau này đại tiểu thư tính toán thế nào?"
Phụng Phi buồn bã, nhưng ngữ khí lại bình tĩnh một cách bất
ngờ, dịu dàng nói, „Giờ đây thiếp chỉ muốn lặng lẽ sống những ngày bình yên,
thượng tướng quân có thể sắp xếp cho thiếp được không?"
Hạng Thiếu Long thở phào như trút được gánh nặng, nói, „Chỉ
cần ứng phó được Tào Thu Ðạo, ta sẽ lập tức đưa nàng về Hàm Dương, ở đó có ta
bảo vệ, còn gì lo lắng nữa."
Phụng Phi ngạc nhiên nói, „Thiếp biết đao pháp của ngài cao
minh, nhưng trong lòng người Tề, Tào Thu Ðạo đã là thần thánh chứ không phải
người phàm, tại sao ngài lại chắc chắn đến thế. Tào Thu Ðạo trước nay không hề
lưu tình, nếu ngài có gì ba dài hai ngắn, người ta làm sao... làm sao... Phụng
Phi cũng không muốn sống nữa."
Hạng Thiếu Long thì không hiểu nhầm ý nàng, hiểu nàng không
muốn sống nữa là ý muốn nói đã mất đi chỗ dựa thì tự tận cho xong.
Hạng Thiếu Long đương nhiên không nói ra kế hoạch chỉ hẹn đánh
trong mười chiêu của mình, mỉm, „Tào Thu Ðạo chỉ là người phàm, chẳng qua kiếm
pháp lợi hại hơn kẻ khác mà thôi! Ta cũng không phải là hạng hữu dũng vô mưu,
nếu không thể nắm chắc được có thể giữ được mạng, đêm nay đã cùng nàng chuồn
khỏi đây."
Phụng Phi nói với vẻ nửa tin nửa ngờ, „Có lẽ người Tề cũng
chỉ thổi phồng quá đáng, nhưng Tào Thu Ðạo trước nay đã ngang dọc sáu nước phía
đông, chắc đó cũng là sự thật."
Rồi ánh mắt dừng lại ở chỗ thanh Bách Chiến bảo đao, thỏ thẻ
rằng, „Hàn Kiệt sợ người ta chuyển tình sang ngài, nên nói toàn những lời xấu
về ngài, khiến cho trong lòng của thiếp càng thêm khinh bỉ y."
Hạng Thiếu Long đã sớm đoán được Hàn Kiệt sẽ làm thế, nói
rằng, „Ai có thể khiến người trong thiên hạ đều ưa thích? Hình như đại tiểu thư
cũng có hứng thú với đao của tại hạ."
Phụng Phi nũng nịu, „Kẻ có hứng thú với đao của ngài chỉ có
Tào Thu Ðạo và các kiếm thủ nước Tề, thiếp chỉ có hứng thú với con người của
ngài. Chém giết lẫn nhau có gì là lạc thú? Chỉ có nam nhân của các ngài là
không mệt mỏi, khiến liên lụy đến bọn nữ lưu yếu ớt chúng tôi. Hàn Kiệt trước
khi đi còn bảo rằng ngài sẽ không có mạng đi gặp Tào Thu Ðạo, song Phụng Phi
không hề lo lắng."
Hạng Thiếu Long mỉm cười, „Nàng có nghe nói đến Ma Thừa Giáp
không?"
Phụng Phi nói với vẻ phớt tỉnh, „Không những là nghe nói
đến, mà còn đã gặp y trong phủ tướng quốc của Ðiền Ðan, ngoài Trọng Tôn Huyền
Hoa và Ðản Sở, luận về kiếm thuật có thể tính đến y và Mân Ðình Chương."
Rồi lại nhíu mày nói, „Cớ gì lại nhắc đến y? Kẻ này thật
đáng ghét, thái độ kiêu ngạo, trước nay không hề coi ai ra gì, lại còn tưởng
rằng mình được nữ nhân yêu thích, thấy y là thiếp chỉ thấy buồn nôn."
Hạng Thiếu Long cười, „Té ra nàng chán ghét y đến vậy sao?
Song e rằng trong khoảng thời gian gần đây, nàng sẽ không gặp được y, y đã bị
ta để lại một dấu vết mãi mãi không xóa được trên mặt bằng một đao."
Phụng Phi ngạc nhiên kêu lên, „Chỉ một đao?"
Hạng Thiếu Long bình thản nói, „Tại hạ đã hơi khoa trương,
còn phải đi vài bước nữa."
Phụng Phi ngả vào lòng gã, giận dỗi mà rằng, „Người ta hận
cái dáng vẻ dương dương đắc ý của ngài, ngài lại không hề động lòng với người
ta."
Hạng Thiếu Long thản nhiên nói, „Ta động lòng chết đi được,
ai mà không động lòng với nàng? Chỉ là trách nhiệm tình cảm quá nặng, trong nhà
đã có ba vị hiền thê, quả thật không dám đem lòng yêu thương người khác
nữa."
Phụng Phi buồn bã nói, „Thiếp thân đã hiểu từ lâu, Nhã phu
nhân và Thiên công chúa phải chăng đã tạo thành đả kích rất lớn cho ngài?"
Hạng Thiếu Long ngạc nhiên hỏi, „Sao nàng biết được?"
Phụng Phi nói, „Ðương nhiên có người cho thiếp hay!"
Hạng Thiếu Long trong đầu hiện lên bóng dáng của Thanh Tú
phu nhân, chả lẽ nàng đã cho Phụng Phi biết chuyện này? Nếu như thế chắc là
nàng mỹ nữ này đã động lòng thật sự với mình?
Phụng Phi đưa tay âu yếm khuôn mặt gã nói, „Thượng tướng
quân đã mệt, hay là đêm nay hãy ở lại chỗ Phụng Phi?"
Hạng Thiếu Long chưa trả lời thì phía dưới có bước chân vang
lên, hai người vội buông nhau ra.
Tiểu Bình Nhi từ dưới vọng lên nói, „Long Dương quân cầu
kiến thượng tướng quân!"
Hạng Thiếu Long chợt lại nhớ đêm nay có hẹn với Long Dương
quân, lòng thầm nghĩ xem thử người bạn cũ này có thể tìm cớ gì để hủy bỏ kế
hoạch chạy trốn tối nay!
Phụng Phi trả lời thay cho gã rồi mới dịu dàng nói, „Dù
khuya đến mức nào cũng phải nhớ quay về nơi này. Ðiều Phụng Phi cần không phải
là danh phận gì cả, chỉ mong được mối duyên một đêm mà thôi!"

