Đồn đại hại chết người ta - Ngoại truyện 1 - 2
Ngoại truyện 1.
Tướng quân rất thẹn thùng
Từ khi Bạch Hiểu Nguyệt và Sách La Định đính hôn, hai người
họ lập tức trở thành tâm điểm buôn chuyện của dân chúng hoàng thành, ai cũng tò
mò một chuyện - Hai người này, một là tiểu thư khuê các, hiểu biết gia giáo, một
thô lỗ, cục cằn, suồng sã thì nói chuyện yêu đương kiểu gì? Bạch Hiểu Nguyệt cô
nương liệu có bị Sách La Định ăn hiếp không?
Nhưng từ khi Trình Tử Khiêm viết riêng một chuyên đề về Bạch
Hiểu Nguyệt và Sách La Định, thì dân chúng trong thiên hạ đều cảm thấy thật khó
tin - Thì ra, Sách La Định xưa nay chưa từng nói chuyện yêu đương với cô nương
nào, rất mù mờ về phương diện này, đặc biệt là còn rất hay thẹn thùng! Hai từ
“thẹn thùng” này gắn lên người một tên đại lưu manh uy vũ, thật sự quá kỳ dị.
Không ít cô nương hoàng thành thích nhất chuyên mục này
trong bản thảo Tử Khiêm. Ví dụ đợt trước chuyện Sách La Định nửa đêm bắt trộm
đã được truyền ra ngoài rất lâu, đầu đuôi câu chuyện là thế này:
Nghe nói đêm đó, như thường lệ, Sách La Định ăn tối, luyện
võ xong thì chuẩn bị đi ngủ. Trước khi ngủ, hắn phát hiện ra mấy cô nương túm tụ
trong tiểu viện ở trung đình bàn tán gì đó, có vẻ rất căm phẫn.
Trình Tử Khiêm đang hứng thú nghe lén ở cổng tiểu viện thì
Sách La Định sán tới hỏi: “Làm gì vậy?”.
“Suỵt!”. Trình Tử Khiêm nhướn mày - Có trộm!
“Trộm?”. Sách La Định vừa nghe đã phấn chấn: “Bị trộm cái
gì?”.
“Y phục của các cô nương”.
“Hả?”. Khóe miệng Sách La Định giật giật: “Hóa ra chỉ là một
tên trộm y phục”.
“Thế ngươi có bắt trộm không?”. Trình Tử Khiêm híp mắt cười,
hỏi: “Hôm qua y phục của Bạch Hiểu Nguyệt cũng bị trộm!”.
“Thế à?”. Sách La Định cau mày: “Không thấy nàng kể!”.
“Vậy lát nữa ngươi đi hỏi nàng ấy đi!”. Trình Tử Khiêm thu bản
thảo.
“Hỏi ngay bây giờ sao?”. Sách La Định định đi ra hỏi đám cô
nương đang nhỏ to trò chuyện kia.
“Đừng!”. Trình Tử Khiêm giữ hắn lại: “Ngươi nhiều chuyện làm
gì, các cô nương ấy có người phụ trách rồi, ngươi lo cho Bạch Hiểu Nguyệt nhà
ngươi là được, đừng có cướp việc của đức lang quân nhà người ta”.
Sách La Định nghe xong, gãi đầu - Hiểu Nguyệt nhà ta… Thế
là, đại tướng quân vui vẻ quay người đến tiểu viện của Bạch Hiểu Nguyệt, tìm ghế
nằm khểnh ôm con mèo ú đợi nàng quay về. Chẳng bao lâu sau, Bạch Hiểu Nguyệt đi
thăm cha mẹ ở Bạch phủ trở về, thấy Sách La Định ở sân liền cười tít mắt.
“Chàng vẫn chưa ngủ à?”. Bạch Hiểu Nguyệt dắt Tuấn Tuấn đến
bên cạnh Sách La Định.
Sách La Định cười: “Nha đầu, có phải có chuyện cần ta giúp
không?”.
Bạch Hiểu Nguyệt ngớ ra: “Việc gì?”.
“Nghe nói trong tiểu viện của nàng có trộm?”, Sách La Định
cười hỏi.
Kỳ lạ là, Sách La Định vừa hỏi xong thì mặt Bạch Hiểu Nguyệt
ửng đỏ, nàng ấp úng nói: “Không… không có”.
Một bên mày của Sách La Định nhướng lên - Ố ồ! Nha đầu này
đang giấu giếm gì đây! Sách La Định thật sự không hiểu, mình bị trộm chứ có trộm
của bố con thằng nào đâu, có gì mà không tiện nói ra nhỉ?
“Thật sự không mất thứ gì sao?”.
“Không… không mất”. Bạch Hiểu Nguyệt vội lắc đầu, đẩy hắn ra
ngoài: “Chàng không buồn ngủ à? Nếu không buồn ngủ thì đánh cờ cùng ta nhé!”.
Sách La Định vừa nghe thấy thế liền nghĩ đây không phải chuyện
vừa đâu… Đánh cờ với Bạch Hiểu Nguyệt rất “vất vả”? Nàng là đại tài nữ nhưng khả
năng chơi cờ không ra làm sao. Thực ra không phải nàng không giỏi chơi cờ, mà vấn
đề ở chỗ nàng quá thật thà, chơi cờ toàn thua hắn thôi. Chơi cờ với Bạch Hiểu
Nguyệt đối với hắn không khác gì chịu tội, nếu hắn thắng, nàng sẽ không vui, nếu
hắn thua, nàng lại nghĩ hắn cố ý, bắt được hắn là không cho đi, bắt đánh cờ với
nàng cả ngày.
Bạch Hiểu Nguyệt vừa bảo đánh cờ, Sách La Định lập tức chạy
biến. Nhưng lão Sách vẫn lưu tâm để mắt, mai phục ở cửa tiểu viện của nàng… xem
xem tối nay tên trộm nào dẫn xác đến. Khi đèn trong phòng Bạch Hiểu Nguyệt đã tắt
hết, Sách La Định lại bước vào sân viện, đến bên chuồng của Tuấn Tuấn, mai phục
sau hòn giả sơn. Tuấn Tuấn ngúc ngắc, vẫy đuôi với hắn. Hắn nhìn con chó săn đẹp
đẽ bằng ánh mắt bất lực, nhéo tai nó: “Ngươi nói xem, ngươi cũng thật là, chó
nhà người ta thì trông nhà trông cửa, ngươi thì sao, thấy ai cũng vẫy đuôi mừng
tới mừng lui”.
Tuấn Tuấn nằm trên đám cỏ bên cạnh Sách La Định, lật người
phễnh bụng tỏ ý muốn hắn xoa bụng cho. Sách La Định đang định xoa, đột nhiên…
nghe thấy có tiếng động. Hắn ngó đầu nhìn lên tường, thấy một người mặc đồ đen,
lấm lét vượt tường vào sân, trùm kín mặt bằng khăn đen, khẽ khàng đến gần cửa
phòng Bạch Hiểu Nguyệt, rồi chạy tới giá phơi y phục. Giá phơi y phục của các
cô nương đều che khuất sau tấm rèm trắng, không cho người khác nhìn thấy y phục
trong đó.
Sách La Định rất băn khoăn - Bóng người này quen quen.
Tuấn Tuấn đứng dậy, chạy về phía ấy. Sách La Định tự hỏi -
Không phải Tuấn Tuấn muốn làm anh hùng một phen đấy chứ?
Người kia đi đến trước tấm rèm trắng, vén lên, thò tay lấy
thứ gì đó. Lúc này, Tuấn Tuấn cũng chạy tới nơi, không sủa, mà vẫy đuôi.
Sách La Định bất lực - Biết ngay mà!
Tuấn Tuấn vẫy đuôi một lúc, người kia ôm một đống y phục đi
ra, nhét vào túi của mình, sau đó sờ đầu Tuấn Tuấn, quay người đi… Tuấn Tuấn
còn đi theo hắn.
Sách La Định sờ cằm - Nhìn phản ứng của Tuấn Tuấn thì chẳng
lẽ tên trộm kia là người trong thư viện Hiểu Phong.
Nghĩ đến đây, Sách La Định chạy ra, chộp lấy cái túi căng
tròn bên hông người kia, quát lên: “Tên trộm, chạy đi đâu!”.
“Ối!”. Tên đó sợ hãi kêu lên.
Sách La Định nhướn mày - Nam nhân? Một nam nhân trộm đồ của
nữ nhân về làm gì? Bán sao?
Sách La Định kéo mạnh, cái bao rách toạc, y phục rơi hết ra
ngoài. Sách La Định cũng mặc kệ, đạp tên trộm ngã lăn, giật khăn trùm mặt của hắn
- Thì ra là một tên gia nô trong thư viện.
“Tướng quân tha mạng!”. Tên gia nô vội vàng cầu xin.
Lúc này, Bạch Hiểu Nguyệt trong phòng cũng tỉnh giấc, khoác
áo chạy ra. Trình Tử Khiêm ở bên ngoài cũng chạy vào: “Bắt được rồi à?”.
Sách La Định kéo tên gia nô đó dậy, đẩy cho Trình Tử Khiêm:
“Chính là hắn, người của thư viện, giao cho Bạch Hiểu Phong xử lý”.
Trình Tử Khiêm lắc đầu, xách tai tên gia nô, lôi hắn đi, vừa
đi vừa thân quen, nói: “Ngươi xem ngươi chẳng ra cái thể thống gì cả!”.
Sách La Định thấy Bạch Hiểu Nguyệt đứng ở cửa phòng, vô cùng
đắc ý nói: “Nàng thật là, bị mất trộm đồ thì phải nói cho ta biết, đừng nói một
tên trộm vặt, dù là đạo tặc giang hồ ta cũng sẽ bắt về cho nàng…”, nói rồi cúi
xuống nhặt đồ.
Vừa cúi xuống nhặt, Sách La Định ngẩn người, thấy toàn là yếm
của nữ nhân. “Hự…”. Sách La Định ngây ngốc cầm cái yếm.
Sách La Định vẫn đang ngẩn người, Bạch Hiểu Nguyệt không biết
đã đến bên hắn từ lúc nào, lạnh mặt hỏi: “Nhìn thấy rồi sao?”.
“Chưa… chưa”. Sách La Định lắp ba lắp bắp.
Bạch Hiểu Nguyệt nheo mắt: “Trên tay chàng cầm cái gì thế?”.
“Đâu… đâu”. Sách La Định vội thả cái yếm trong tay xuống,
sau đó ngửa cái mặt đỏ ửng nhìn trời: “Ôi chao, thời tiết hôm nay đẹp ghê… Nàng
xem mặt trời sáng chưa kìa!”. Nói xong chạy biến.
Bạch Hiểu Nguyệt ngẩng nhìn ánh trăng trên đỉnh đầu, thật hết
cách, nhặt hết yếm lên, về phòng ngủ tiếp.
Chuyện này đã lan truyền mấy ngày nay rồi, Sách La Định lại
lần nữa trở thành “trò cười” cho dân chúng toàn thành, các cô nương đều thấy
thích thú, hóa ra Sách La Định ngây thơ, thẹn thùng đến thế! Thật là đáng yêu!
Hôm đó Sách La Định tham gia dạ yến, hoàng thượng thậm chí
còn chỉ mặt trăng trên trời: “Sách ái khanh, mặt trời hôm nay sáng không?”, khiến
hắn nghiến răng ken két.
Ngoại truyện 2
Nỗi phiền muộn của Bạch phu tử
Hôm nay là tròn một năm ngày thư viện Hiểu Phong mở cửa. Một
trong những hoạt động trào mừng long trọng nhất chính là: kỳ thi cuối năm!
Tài tử giai nhân trong thư viện Hiểu Phong mặc dù còn bận
yêu đương, hoàng tử hoàng tôn còn mải tranh hoàng vị, nhưng dưới sự chỉ đạo
nghiêm khắc của đệ nhất đại tài tử, sự nghiệp học hành vẫn có thành tích… đương
nhiên, ngoại trừ Sách La Định.
Bạch Hiểu Phong nhìn bài thi đầy chữ xiêu vẹo như “cua bò” của
Sách La Định, thở dài lần thứ 101. Bạch Hiểu Phong tự thấy yêu cầu của mình đối
với Sách La Định không cao, cứ tưởng hắn học một năm rồi, tốt xấu gì cũng phải
có chút tiến bộ chứ? Nào ngờ, một chút cũng không! Vốn dĩ, Bạch Hiểu Phong cảm
thấy cũng chẳng quan trọng, nhưng vừa nghĩ đến đồ vô dụng này là em rể mình, lại
nhìn bài thi của tiểu muội, hắn không khỏi tức đến giậm chân - Quá hời cho Sách
La Định rồi!
Bạch Hiểu Phong đang vận khí điều tiết lại tâm trạng thì
nghe thấy một giọng nói êm tai: “Sao vậy? Bài thi này tốt lắm sao? Chàng xem đến
ngây người cơ à?”.
Bạch Hiểu Phong bất lực ngẩng đầu, thấy Đường Nguyệt Nhữ
bưng bát canh đứng bên cạnh đang cười mình. Nàng đặt bát canh xuống trước mặt hắn,
nói: “Chàng dùng chút đi”.
Bạch Hiểu Phong mở ra nhìn, gà hầm tam thất, bất lực nhìn Đường
Nguyệt Nhữ: “Ta đang ôm một bụng tức giận mà nàng còn cho ta ăn canh gà hầm?”.
“Haizz, Sách La Định là võ tướng, chàng không nên yêu cầu
quá cao, qua được là tốt rồi”. Đường Nguyệt Nhữ ngồi xuống, hờ hững nói: “Hơn nữa,
văn có Bạch Hiểu Nguyệt, võ có Sách La Định, văn võ kết hợp chẳng phải rất tốt
sao?”.
“Tốt cái gì mà tốt, nhà ta nhiều đời là môn đệ thư hương…”.
Bạch Hiểu Phong chưa nói xong, một tiểu nha đầu đã chạy đến: “Thiếu gia, lão
gia đến rồi!”.
Bạch Hiểu Phong cả kinh, thuận tay gấp bài thi đang cầm rồi
nhét cho Đường Nguyệt Nhữ. Nàng không hiểu.
“Giấu đi!”. Bạch Hiểu Phong đứng lên đi ra ngoài, dặn nàng:
“Đừng để cha ta nhìn thấy…”.
“Hiểu Phong…”. Bạch
thừa tướng đi vào.
“Cha”. Bạch Hiểu Phong ra cửa nghênh đón. Đường Nguyệt Nhữ
cũng bước ra chào hỏi.
“Ô, công chúa cũng ở đây à!”. Bạch thừa tướng thấy hai người
nói chuyện riêng ở trong phòng, nghĩ mình đến không đúng lúc, liền cười ha ha,
khoát tay: “Hai đứa nói chuyện tiếp đi, ta đi tìm con rể…”. Nói xong liền quay
người đi tìm Sách La Định.
Bạch Hiểu Phong thở phào nhẹ nhõm. Nhưng Bạch thừa tướng vừa
đi được vài bước, chợt nhớ ra điều gì, quay đầu hỏi Bạch Hiểu Phong: “Nghe nói
mấy hôm nay thư viện tổ chức kỳ thi cuối năm à?”.
“Ờ…”. Bạch Hiểu Phong há miệng.
“Con rể ta thi thế nào? Có tiến bộ gì không?”. Bạch thừa tướng
đầy kỳ vọng, trước đây Bạch Hiểu Nguyệt hay khoe với ông ta, nói gần đây Sách
La Định học hành tiến bộ, chữ viết cũng ngày càng đẹp.
“Ờ…”. Bạch Hiểu Phong lại há miệng.
“Lấy bài thi của nó ra đây cho ta xem”. Bạch thừa tướng cười
ha ha: “Tý nữa gặp ta còn khen nó vài lời”.
Đường Nguyệt Nhữ đứng bên cạnh sắp bật cười thành tiếng. Bạch
Hiểu Phong phong lưu phóng khoáng thường ngày, hôm nay lại học vịt kêu, cứ mở
miệng ra lại “ờ”.
“Ờ…”.
“Ngươi ờ cái gì?”. Bạch thừa tướng nghiêm mặt, hỏi: “Hay là
nó thi không tốt?”.
“Ờ…”.
Lần này Bạch thừa tướng không đợi Bạch Hiểu Phong “ờ” xong
liền bước thẳng vào thư phòng, nhìn thấy một tập bài thi trên bàn, lật tìm: “Của
Sách La Định đâu?”.
Bạch Hiểu Phong vô thức nhìn Đường Nguyệt Nhữ. Vừa rồi nàng
thuận tay nhét bài thi của Sách La Định vào trong một quyển sách, nàng giơ tay
cầm quyển sách đó lên nói với Bạch thừa tướng: “Thừa tướng, hai người cứ từ từ
nói chuyện, ta đi trước”.
“Được được, công chúa đi thong thả”. Bạch thừa tướng tiễn
nàng ra ngoài.
Đường Nguyệt Nhữ cầm sách, nói với Bạch Hiểu Phong: “Cho ta
mượn quyển sách này, xem xong ta gửi trả Bạch Hiểu Nguyệt sau”.
Bạch Hiểu Phong hiểu ý gật đầu. Đường Nguyệt Nhữ ra khỏi cửa
liền vội vàng đi về phía tiểu viện của Bạch Hiểu Nguyệt.
Bạch thừa tướng tìm hồi lâu vẫn không thấy bài thi của Sách
La Định đâu, khó hiểu hỏi Bạch Hiểu Phong: “Sao thế? Sách La Định chưa thi à?”.
“Thi rồi ạ”. Bạch Hiểu Phong nói: “Bài thi của hắn Hiểu Nguyệt
cầm đi rồi, nói muốn xem trước”.
“Ồ…”. Bạch thừa tướng gật đầu, tỏ vẻ thấu hiểu.
“Cha, hay là cha cứ tìm Sách La Định uống vài chén trước đi,
lát Hiểu Nguyệt xem xong, con sẽ mang đến cho cha”. Bạch Hiểu Phong dối lòng:
“Sách La Định thi khá tốt, quả thực có tiến bộ”.
“Khà khà!”. Bạch thừa tướng vừa lòng vuốt râu, xoay người ra
cửa tìm Sách La Định uống rượu.
Bạch Hiểu Phong thở phào, trở về phòng lấy giấy bút ra, định
viết luôn một bài thi mới cho Sách La Định, lát sẽ đưa cho Bạch Hiểu Nguyệt để
nàng đưa cho cha xem. Để cha đọc được bài thi vừa nãy thể nào cha cũng bực bội
cho xem. Hắn vừa ngồi xuống, đằng sau lại có tiếng hỏi: “Ngươi giấu giếm như vậy
cũng không phải cách hay đâu, giấy không bọc được lửa!”.
Bạch Hiểu Phong giật mình, quay đầu nhìn, quả nhiên Trình Tử
Khiêm đang đứng phía sau ghi chép cái gì đó. Bạch Hiểu Phong có chút tò mò hỏi:
“Có cách nào làm cho chữ viết của Sách La Định đẹp lên không?”.
Trình Tử Khiêm lắc đầu: “Tư thế cầm bút của lão Sách chẳng
khác tư thế cầm đao là mấy, muốn viết đẹp quả thực rất khó”.
Bạch Hiểu Phong bất lực, viết bằng tay trái, cố gắng viết thật
xấu.
“Ngươi làm vậy, nhỡ Bạch thừa tướng thật sự cho rằng lão
Sách tài hoa phong lưu rồi đưa hắn ra ngoài để hắn thể hiện thì sao?”. Trình Tử
Khiêm nhắc nhở Bạch Hiểu Phong: “Với mức độ hài lòng của thừa tướng với lão
Sách, rất có thể thừa tướng sẽ làm như thế”.
Bạch Hiểu Phong nhíu mày: “Vậy làm thế nào? Dù sao không sớm
thì muộn cũng sẽ tức chết, vậy nên sống được ngày nào hay ngày đó!”.
Trình Tử Khiêm bất lực lắc đầu.
Đường Nguyệt Nhữ vội vàng chạy đến tiểu viện của Bạch Hiểu
Nguyệt, thấy nàng đang bận chọn vải, liền hỏi: “Bận à?”.
“Nguyệt Nhữ tỷ tỷ, tỷ đến thật đúng lúc, muội đang muốn chọn
vài miếng vải may đồ cho Sách La Định. Tỷ giúp muội chọn đi”. Bạch Hiểu Nguyệt
cười híp mắt chào Đường Nguyệt Nhữ.
“Đừng chọn nữa, có chuyện gấp…”. Đường Nguyệt Nhữ nói rồi giở
quyển sách ra, định đưa bài thi kia cho Bạch Hiểu Nguyệt để nàng nghĩ cách.
Nhưng Đường Nguyệt Nhữ tìm mãi không thấy đâu.
“Ối?”. Đường Nguyệt Nhữ lật qua lật lại: “Bài thi đâu rồi?”.
“Bài thi nào?”. Bạch Hiểu Nguyệt sáp lại ngó.
Đường Nguyệt Nhữ ngẫm nghĩ rồi bụm miệng nói: “Chết rồi… đừng
bảo là rơi ở trong sân viện rồi nhé!”. Nói xong, nàng xoay người cúi đầu chạy
ra ngoài tìm.
Bạch Hiểu Nguyệt cũng hiếu kỳ đi theo, vẫn băn khoăn - Sao vậy
nhỉ?
Sách La Định ăn trưa xong liền chạy đi câu cá. Xách hai con
cá chép to chạy về định giao cho đại nương nhà bếp làm món cá chua ngọt để nhắm
rượu. Đi qua sân viện, nhìn thấy một tờ giấy, hắn cúi xuống nhặt lên, vừa mở ra
xem liền trề môi: “Chữ tên khốn nào mà như cua bò vậy? Thư viện Hiểu Phong vẫn
còn loại vô dụng như vậy sao?”.
Hắn đang dè bỉu thì Bạch thừa tướng đi đến: “A Sách à!”.
Sách La Định ngẩng đầu lên. Ồ! Nhạc phụ đại nhân đến rồi. Mặc
dù hắn và Bạch Hiểu Nguyệt vẫn chưa thành thân, nhưng Hoàng thượng đã ban hôn rồi,
hai người coi như đã đính hôn, chỉ còn đợi đến ngày hoàng đạo để bày rượu mừng
nữa thôi. Bởi vậy Sách La Định cũng không khách sáo với Bạch thừa tướng, mở miệng
là nhạc phụ.
“Đúng lúc đang muốn tìm ngươi”. Bạch thừa tướng thấy hắn cầm
hai con cá lớn, cười hỏi: “Đi câu cá về à?”.
“Nhạc phụ, lát nữa nấu cá xong chúng ta làm vài chén nhé?”.
Sách La Định vẫn không phân biệt lớn nhỏ, đưa tay khoác vai Bạch từa tướng.
“Ta cũng muốn uống
vài chén, hợ…”. Bạch thừa tướng định nói thêm gì đó, nhìn thấy tờ bài thi trong
tay Sách La Định thì giật mình: “Đây là cái gì?”.
“Ai biết chứ”. Sách La Định thuận tay ném đi: “Chữ như gà bới
ấy… hắt… hắt xì!”.
“Bị cảm sao?”. Bạch thừa
tướng liếc qua mấy chữ, đúng là chữ gà bới! Lại nghĩ, chàng rể nhà mình năm
ngoái viết còn xấu hơn, thế mà giờ biết cười chê người khác, có thể thấy là tiến
bộ rõ rệt!
Lão thừa tướng hài lòng cùng Sách La Định đi uống rượu.
Tờ bài thi bị Sách La Định tiện tay ném đi kia bị một trận
gió thổi bay từ sân viện của thư viện Hiểu Phong ra ngoài. Nó bay, bay… bay đến
nơi xa xôi nào đó.
Cả buổi chiều, Bạch Hiểu Phong hết tay trái lại đến tay phải
viết gần hai mươi bài thi. Viết được tờ nào liền đưa cho Trình Tử Khiêm xem, hắn
đều lắc đầu: “Nhìn cái là biết ngay không phải do lão Sách viết”. Bạch Hiểu
Phong sắp cởi giày dùng chân viết đến nơi rồi.
Ở bên kia, Đường Nguyệt Nhữ và Bạch Hiểu Nguyệt tìm khắp thư
viện Hiểu Phong vẫn không thấy bài thi.
Bạch Hiểu Phong cuối cùng mới viết được một tờ vừa ý, lúc
mang đến tìm Bạch Hiểu Nguyệt thì nàng và Đường Nguyệt Nhữ đã mệt đến độ không
đi nổi nữa. Ba người cầm bài thi giả đến tiểu viện của Sách La Định, lúc này hắn
đang ngồi xỉa răng, lại còn hát nghêu ngao.
“Cha ta đâu?”. Bạch Hiểu Phong hỏi.
“Đi rồi”. Sách La Định chớp chớp mắt, có chút không hiểu:
“Tâm tình nhạc phụ hôm nay rất tốt, còn khen ta tiến bộ một ngày ngàn dặm(59)…
Mà, một ngày ngàn dặm nghĩa là sao? Thoạt nghe giống như truyện sắc dục gì đó”.
(59) Tức là tiến bộ rõ rệt.
“Phụt….”. Trình Tử Khiêm ngồi ngoài cửa không nhịn nổi mà
phun ngụm trà trong miệng ra, vội vàng ghi chép lại.
Bạch Hiểu Nguyệt và Đường Nguyệt Nhữ thẹn đỏ mặt chạy đi. Bạch
Hiểu Phong nhìn Sách La Định ung dung bước ra ngoài dắt chó đi dạo tiện thể
tiêu cơm bằng ánh mắt ghét bỏ - Hận đến nghiến răng nghiến lợi.
Đương nhiên rồi, không lâu sau, đoạn ghi chép về “một ngày
ngàn dặm” lại trở thành chủ đề bàn tán của hoàng thành.

