Vô tâm - Phiên ngoại 2 - Phần 1

Phiên ngoại sư phụ
(1)

Lần đầu tiên Thẩm Yến
gặp Tạ Uyển là khi Tạ Uyển còn là một tiểu cô nương mới đến tuổi dậy thì, hai
búi tóc bánh bao tròn trịa, ánh mắt sáng ngời, khuôn mặt trắng hồng nhỏ nhắn cực
kì giống trái táo nặng trịch trên ngọn cây.

Đương nhiên, những
điều này đều là sau khi Thẩm Yến bị phế võ công mới nhớ lại.

Còn lúc đó, khi Thẩm
Yến gặp Tạ Uyển thì chỉ có một ấn tượng: Con gái của ân nhân.

Người giang hồ đều
biết có ba nơi không thể chọc. Một, không chọc Thiên môn. Hai, không chọc Ma
giáo. Ba, không chọc Tạ gia thành Thiệu Lăng. Thiên môn chính là môn phái thần
bí nhất giang hồ, dùng từ võ công cái thế cũng không thể miêu tả được võ công
cao cường của môn phái này, Vô Song công tử Thẩm Yến được người trong giang hồ
xưng tụng cũng là người của Thiên môn.

Ma giáo vẫn luôn
coi Thiên môn là cái gai trong mắt, ba lần bốn lượt ám sát Đại đệ tử Thẩm Yến của
Thiên môn, đáng tiếc là chưa thành công được lần nào, nhưng nghị lực của Ma
giáo phi phàm, đến nay vẫn đang siêng năng nghĩ biện pháp mới để giết chết Thẩm
Yến.

Mà Tạ gia thành
Thiệu Lăng sở dĩ không thể chọc, ngoại trừ nguyên nhân từng có hai vị Minh chủ
võ lâm ra, thì chính là Tạ gia phú khả địch quốc[148].

[148] Phú khả địch quốc: giàu hơn quốc gia.

Khi Thẩm Yến còn trẻ,
Thẩm gia từng bị người hãm hại, sắp bị tai ương ngục tù, thì Tạ Nam Phong
luyến tiếc kì tài liền thuận tay cứu một nhà Thẩm Yến. Sau đó Thẩm Yến bái nhập
Thiên môn, đến khi cái tên Vô Song truyền khắp đại giang Nam Bắc, thì Thẩm Yến
cũng chưa từng quên ân huệ năm đó.

Thẩm Yến đến thăm hỏi
Tạ phủ, cũng muốn đến trả ơn.

Tạ Nam Phong sờ
râu, trầm ngâm một lát, “Tiểu nữ năm nay mười hai, được nuông chiều thành tính,
lão phu đang muốn tìm cho con bé một sư phụ có võ công cao cường.”

Kết quả là, Tạ Uyển
trở thành đồ đệ đầu tiên của Thẩm Yến, cũng là người cuối cùng.

Ở trong mắt Thẩm Yến,
Tạ Uyển là đồ nhi thông minh lanh lợi, dù hắn dạy cái gì, Tạ Uyển đều nhanh
chóng hiểu được, đôi lần ra ngoài hành y, có Tạ Uyển ở bên hỗ trợ, giúp hắn giảm
bớt không ít gánh nặng.

Thẩm Yến rất yêu
thích Tạ Uyển.

Chẳng qua, Thẩm Yến
luyện Bích Lạc Hoàng Tuyền, biết mình là người vô tâm, có thể nói là cực kì
xa lạ với chữ tình. Thỉnh thoảng bắt gặp tia tình ý không giấu được trong mắt
Tạ Uyển, Thẩm Yến cũng không nhìn ra manh mối gì, ngược lại còn khẽ vuốt đầu Tạ
Uyển khen ngợi, “A Uyển học giỏi.”

Khi Tạ Uyển đụng chạm
người Thẩm Yến, khuôn mặt liền đỏ như mông khỉ.

Thẩm Yến phát hiện,
chỉ nghĩ Tạ Uyển không khoẻ, khi muốn bắt mạch hộ nàng, Tạ Uyển lại cúi đầu
nói mình không sao.

Thẩm Yến cũng coi
như không có gì.

Đến khi Thẩm Yến cuối
cùng cũng hậu tri hậu giác[149], tình huống đã là tên đã lên dây
không thể không bắn. Công chúa Ninh An Nam Triều khí thế bức người, sau lưng Thẩm
Yến còn có Thẩm gia và Thiên môn, uy nghiêm của Thiên gia há có thể bị một
bang phái lớn của giang hồ coi rẻ?

[149] Hậu tri hậu giác: quá trình từ nhận thức đến hiểu
rõ xảy ra khá chậm.

Vô Song công tử phẩm
hạnh thanh cao, tính tình cao ngạo, sao có thể cúi đầu trước thế lực của Hoàng
gia?

Nhưng vào lúc này,
Tạ Uyển lại thổ lộ lòng mình với Thẩm Yến.

Hắn hết sức kinh ngạc,
lời của Tạ Uyển không khác gì tiếng sấm trời vang dội vào đầu hắn, vẻ mặt
không biểu tình nay cũng phải nứt ra. Sau khi Thẩm Yến gia nhập Thiên môn thì
hắn đã có dự định tuổi già cô độc cho đến chết, nhưng lúc này, Thẩm Yến hiểu
rõ, cách giải quyết việc này của tiểu đồ nhi là cách tốt nhất.

Hắn im lặng hồi
lâu, nhưng vẫn chưa nhận lời Tạ Uyển.

Có lẽ bị tư tâm quấy
phá, hoặc có lẽ Thẩm Yến đã quên, nên hắn vẫn chưa thẳng thắn nói cho Tạ Uyển
biết hắn là người vô tâm vào lúc này.

Sau đó, Thẩm Yến cưới
Tạ Uyển, công chúa Ninh An biết khó mà lui, việc này xem như kết thúc viên mãn.
Với Tạ Uyển mà nói, nàng vô cùng khát khao cuộc sống sau này, người sống trên đời,
có thể gả cho người mình yêu được bao nhiêu? Với Thẩm Yến mà nói, cũng là gió
yên biển lặng, trước kia vẫn luôn có tiểu đồ nhi đi phía sau, nay đi phía sau
vẫn là Tạ Uyển như trước.

Tạ Uyển vẫn gọi hắn
là sư phụ như trước, khi ra ngoài hành y, Tạ Uyển thỉnh thoảng cũng đi với hắn.

Bích Đồng nói hai
người bọn họ phu thê tình thâm, như hình với bóng.

Thẩm Yến vốn không
biết nên đối đãi với thân phận đã chuyển biến của Tạ Uyển như thế nào, nghe lời
này của Bích Đồng, mỗi lần hành y đều mang Tạ Uyển theo. Nhưng sau này, Tạ Uyển
lại không muốn đi với hắn nữa, còn nguyên nhân, Thẩm Yến vẫn đều không đoán ra.

Cho đến khi võ công
bị phế, Thẩm Yến mới biết được nguyên nhân.

Khi bệnh nhân hỏi nữ
tử bên người hắn là ai, hắn luôn trả lời theo thói quen: “Đồ đệ của ta, Tạ Uyển.”

Mỗi lần hắn nói như
vậy, vẻ mặt của A Uyển đều ảm đạm. Lúc ấy hắn cũng không để ý, sau này mỗi khi
nhớ lại đều có suy nghĩ biết vậy chẳng làm.

Thành thân mấy năm,
với phu thê mà nói, trừ chuyện trên giường Thẩm Yến có thẹn với Tạ Uyển ra, thì
những mặt khác Thẩm Yến đều làm cũng không tệ, không ở bên ngoài trêu hoa ghẹo
nguyệt, khi ở nhà luôn ở bên Tạ Uyển.

Tạ Uyển muốn cái
gì, chỉ cần nàng mở miệng, hắn chắc chắn sẽ cố gắng tìm, cũng không để nàng thất
vọng. Mặc dù nàng đã tính kế hắn chuyện trên giường, nhưng hắn cũng chưa từng
trách móc nàng, chỉ cho là tâm tính của nàng không tốt nhất thời bướng bỉnh.

Kì thật nghĩ kĩ lại,
tuy nói là thành thân, thân phận có thay đổi, nhưng ở trong lòng hắn thì Tạ Uyển
vẫn là đồ đệ của hắn.

Tạ Uyển coi Thẩm Yến
là phu quân.

Thẩm Yến coi Tạ Uyển
là đồ đệ.

Chỉ là có vài việc
không phải vô tâm là có thể quên không còn chút gì, như việc thành thân đã năm
năm, Thẩm Yến dần dần có thói quen uống canh Tạ Uyển tự tay làm, mặc xiêm y của
tiệm y phục bên ngoài vẫn cảm thấy Tạ Uyển làm thoải mái hơn, hay như khi ở
trong phòng xem sách thuốc, Thẩm Yến cũng có thói quen vừa nhấc mắt liền có thể
nhìn thấy Tạ Uyển ngồi im lặng không nói tiếng nào bên cạnh hắn.

Thẩm Yến nhận ra có
chút không ổn.

Tính tình của Tạ Uyển
trong ấn tượng không phải như thế này, cũng không biết sao lại đột nhiên biến
thành hiền thục văn tĩnh như thế.

Hắn nói: “A Uyển,
hình như con thay đổi không ít.”

Tạ Uyển mừng rỡ,
gương mặt trái xoan nhỏ nhắn nở rộ rực rỡ. Thẩm Yến không biết vì sao Tạ Uyển
lại vui như vậy, Tạ Uyển chỉ nghĩ cố gắng nhiều năm cuối cùng đã có chút thành
quả, sư phụ đã bắt đầu để ý tới cảm xúc của nàng.

Cứ tiếp tục như vậy,
qua năm sáu năm hoặc là bảy tám năm, sư phụ sẽ từ từ thích nàng.

Thẩm Yến tất nhiên
không biết Tạ Uyển nghĩ gì trong đầu, hắn cảm thấy cứ sống như vậy cũng không
tồi, nếu phải sống hết đời thì hắn cũng không ngại.

Khi công chúa Ninh
An triệu Thẩm Yến tiến cung bắt mạch cho nàng, Tạ Uyển đã mang thai tới tháng
thứ tám. Thẩm Yến tính ngày về, vừa vặn có thể trở về khi Tạ Uyển sinh. Trước
khi rời đi, Tạ Uyển lại tuỳ hứng nói lung tung, Thẩm Yến trách mắng nàng.

Hắn cũng không phải
vì công chúa Ninh An mà mắng Tạ Uyển, mà vì hắn làm sư phụ của nàng sắp được
mười năm, nàng lại có thể nói ra lời nói vi phạm tâm phụ mẫu của đại phu như vậy,
quả thật làm cho hắn cực kì thất vọng.

Sau khi từ trong
cung đi ra, sớm hơn hai ngày so với dự tính ban đầu, nhưng Thẩm Yến vẫn ra roi
thúc ngựa vội vàng trở về như trước. Không ngờ đi được nửa đường lại biết tin
giáo đồ Ma giáo tập kích Thiên môn, hiện giờ Thiên môn chỉ còn lại mười người
đang liều chết chống đỡ.

Thẩm Yến không thể
chối từ, liền quay đầu chạy về phía Thiên môn.

Cùng chiến đấu với
chúng giáo đồ của Ma giáo trong nửa tháng, lấy sức một người chống lại công
kích của trăm người.

Cuộc chiến giữa
Thiên môn và Ma giáo, cuối cùng Thiên môn thắng hiểm. Ma giáo bị diệt, Thiên
môn đại thương nguyên khí, Thẩm Yến cũng bị trọng thương. Đúng lúc này, tin Tạ
Uyển chết vì khó sinh truyền vào tai hắn, Thẩm Yến phun một ngụm máu rồi hôn
mê bất tỉnh.

Trưởng lão Thiên
môn tìm không ít cách chữa cho Thẩm Yến, đáng tiếc đều không có hiệu quả. Sau
đó, trưởng lão Thiên môn tìm được phương pháp tìm đường sống trong chỗ chết từ
trong sách cổ, phế một thân võ học của Thẩm Yến, nhưng cứu về một mạng của Thẩm
Yến.

Sau khi Thẩm Yến tỉnh
lại, chỉ cảm thấy buồn đau trong lòng, nhớ tới tin đã nghe được trước khi hôn
mê, cũng không quan tâm đã khoẻ lại chưa mà ngựa không dừng vó chạy về. Khi về
tới phòng nhỏ trên núi, bên trong không một bóng người, trên bàn ngày thường sạch
sẽ nay đã phủ kín tro bụi, trên giường còn loang lổ vết máu.

Dường như có cái gì
đó đánh mạnh vào lồng ngực của hắn, làm hắn đau như bị kim châm muối xát.

Hắn bỗng chốc không
phân biệt được bốn phương tám hướng, thậm chí không biết nên làm cái gì bây giờ.

Bỗng nhiên, Thẩm Yến
lao xuống núi như bị điên, hắn chạy thẳng đến Tạ phủ. Tạ Nam Phong vốn rất yêu
thương Tạ Uyển, nay biết tin Tạ Uyển chết vì khó sinh, những bất mãn trước kia
vì con gái không để ý luân lí cương thường đều biến mất hoàn toàn, chỉ trút hết
cơn giận lên người Thẩm Yến.

“A Uyển là con gái
của Tạ Nam Phong ta, ai cũng không thể cướp con bé đi! Cho dù chết, cũng chỉ có
thể chôn ở Tạ gia chúng ta!”

Thẩm Yến không lên
tiếng.

Hắn quỳ trước cửa Tạ
phủ bảy ngày bảy đêm, mãi đến ngày thứ tám, khi Thẩm Yến cuối cùng cũng không
chống đỡ được, sắp té xỉu, thì Tạ Nam Phong mới đi ra.

Thẩm Yến nói: “Con
không chăm sóc A Uyển tốt, là lỗi của con. Nhưng khi còn sống A Uyển là thê tử
của con, sau khi chết cũng là thê tử của con. Xin nhạc phụ đem thi thể của A Uyển
trả lại cho con.”

Tạ Nam Phong có thể
nói là vừa yêu vừa hận Thẩm Yến, yêu kì tài lại hận hắn hại con gái mình mê
mẩn đến mạng cũng không còn. Chỉ là mấy ngày nay, Tạ Nam Phong cũng đã nghĩ
thông suốt, khi A Uyển còn sống đã bất chấp tất cả cũng muốn gả cho hắn, sau
khi chết cũng sẽ nhớ hắn như trước.

Cuối cùng, Tạ Nam
Phong vẫn để Thẩm Yến mang A Uyển đi.

Khi trở về núi, Thẩm
Yến mở quan tài ra. Trong quan tài có hai người đang nằm, một lớn một nhỏ, Bích
Đồng sưng đỏ mắt nói với Thẩm Yến:

“Công tử, phu nhân
sinh một tiểu tiểu thư.”

Thẩm Yến không nói
nổi câu nào, chỉ biết run rẩy cả người.

Khi Tạ Uyển còn sống,
Thẩm Yến vô tâm, hắn chỉ coi nàng như đồ đệ.

Sau khi Tạ Uyển mất,
Thẩm Yến không còn võ công, tình cảm bị bỏ nhiều năm nay đã quay trở lại, mỗi
lần nhớ lại những chuyện của Tạ Uyển khi còn sống, hắn phát hiện Tạ Uyển ở
trong lòng hắn đã sớm không phải đồ đệ, mà là thê tử của hắn.

Ở trong căn phòng
này, mỗi một chỗ đều có dấu vết của A Uyển.

Thẩm Yến không ra
ngoài hành nghề chữa bệnh nữa, chỉ vô tri vô giác ở trong phòng nhỏ. Việc mỗi
ngày nhất định phải làm là ở dưới cây đào với A Uyển, cùng dùng cơm với nàng,
cùng nói chuyện với nàng.

Hắn cảm thấy mình bị
điên rồi, mỗi ngày đều dựa vào việc nhớ lại những chuyện đã qua để sống qua
ngày, khi nhớ tới một ít chi tiết nhỏ mới có liên quan tới A Uyển, hắn liền cực
kì hứng thú chạy tới kể trước mộ của nàng.

Bích Đồng nhìn mà lệ
rơi lã chã, “Công tử, phu nhân ở dưới suối vàng có biết cũng không muốn thấy bộ
dáng này của người đâu.”

Thẩm Yến sửng sốt,
hắn đột nhiên hỏi: “Ngươi nói cái gì?”

Bích Đồng lập lại một
lần.

“Dưới suối vàng có
biết…” Thẩm Yến lẩm bẩm hồi lâu rồi đột ngột đứng dậy.

Bích Đồng giật
mình, “Công tử, người muốn đi đâu?”

Còn chưa nói xong,
Thẩm Yến đã nhảy lên ngựa, chạy xuống chân núi. Thẩm Yến xuất sư từ Thiên môn,
là Thủ tịch[150] đại đệ tử của Thiên môn, hắn biết Đại trưởng lão của
Thiên môn có một bí thuật.

[150] Thủ tịch: đứng đầu.

Thẩm Yến gõ cửa
mời Đại trưởng lão ra.

Đại trưởng lão hỏi:
“Không hối hận?”

Thẩm Yến không chút
do dự, “Không hối hận.”

Đại trưởng lão bấm
đốt tay tính toán, nói: “Nếu muốn mang trí nhớ của kiếp này luân hồi sang kiếp
sau, từ hôm nay con phải làm đủ chín vạn chín ngàn chín trăm chín mươi chín việc
thiện, mà không được phép thương tổn đến một người nào. Chờ con công đức viên
mãn tiến vào luân hồi, Địa Tạng Bồ Tát sẽ cho con một nguyện vọng.”

Ngoại truyện sư phụ
(2)

Chín vạn chín
ngàn chín trăm việc thiện, tính sơ qua, dù mỗi ngày có thể làm được mười
việc thì cũng phải tốn mất hai mươi tám năm.

Hai mươi tám năm,
sao mà lâu quá, mà còn phải kiên trì làm liên tục mỗi ngày mười việc thiện
nữa chứ.

Sau khi Thẩm Yến biết
được biện pháp có thể tái tục tiền duyên[151] với Tạ Uyển từ Đại
trưởng lão, thì thân thể hắn liền tràn đầy sức sống như được tái sinh một
lần nữa.

[151] Tái tục
tiền duyên: nối lại duyên phận kiếp trước.

Mỗi ngày, hắn đều
siêng năng đi tìm việc thiện để làm, nhưng dù thế nào thì mỗi đêm, Thẩm Yến
đều trở lại phòng nhỏ trên núi, rồi nói vài câu trước mộ của Tạ Uyển.

Thẩm Yến là một
người cố chấp, khi hắn nhận định được mục tiêu của mình thì mặc kệ quá trình
có bao nhiêu gian khổ, hắn cũng có thể kiên trì.

Mỗi khi Thẩm Yến
hoàn thành một việc thiện thì sẽ ghi lại, nhìn số việc thiện trên sổ ghi
chép mỗi ngày một tăng, Thẩm Yến rất vui, hắn cảm thấy mình đang lại gần Tạ
Uyển một bước.

Khi việc thiện
trong sổ ghi chép sắp đón vụ thứ một trăm năm mươi, thì phụ mẫu của Thẩm
Yến rời khỏi nhân thế.

Thân là con trai độc
nhất của Thẩm gia, Thẩm Yến phải đưa linh cữu về quê nhà Phong An. Phong An
cách Thiệu Lăng đâu chỉ ngàn dặm, vừa đi vừa về một chuyến, dù ra roi thúc
ngựa cũng phải mất nửa tháng.

Thẩm Yến không
muốn xa Tạ Uyển, nhưng cũng không thể từ bỏ trách nhiệm với phụ mẫu. Sau
khi chào tạm biệt Tạ Uyển, Thẩm Yến lên đường đi Phong An. Vừa đi thì có
chuyện xảy ra.

Tới bây giờ, Thẩm Yến
cũng không biết đến sự tồn tại của Tần Mộc Viễn.

Mà Tạ Uyển cũng xác
thực chưa từng nhắc đến Tần Mộc Viễn cho Thẩm Yến nghe, khi Tạ Uyển vẫn
ở tuổi cập kê, trong mắt chỉ có một mình Thẩm Yến, nào còn tâm tư nhắc
đến Tần Mộc Viễn trước mặt Thẩm Yến.

Khi Thẩm Yến nhận
được thư của Bích Đồng, mới biết có một người như vậy tồn tại.

Bích Đồng viết trong thư…

Công
tử mau về! Thi thể của phu nhân bị Tần công tử cướp rồi!

Thẩm Yến quả thực đã bị lửa giận công tâm[152],
hành trình hơn nửa tháng rút ngắn xuống một nửa, ngựa cũng không biết đã đổi
bao nhiêu lần. Khi Thẩm Yến vội vã trở về thì hắn tận mắt nhìn thấy thê tử
của mình bị Tần Mộc Viễn ôm vào lòng, trên người Tạ Uyển còn mặc giá y đỏ
thẫm.

[152] Lửa giận công tâm: đột nhiên có
sự cố xảy ra khiến cho thần chí hôn mê, nguy hiểm đến tính mạng.

Ánh mắt của Thẩm Yến dừng trên mặt Tạ Uyển, khuôn
mặt của Tạ Uyển lúc này đã bị hủy hơn một nửa, thậm chí còn có thể nhìn thấy
nhiều xương trắng.

Nếu cảnh này lọt vào mắt người khác, chỉ sợ họ sẽ
cảm thấy sởn gai người.

Nhưng Thẩm Yến không giống họ.

Dù Thẩm Yến có bị phế võ công hay không, thì
trong lòng của Thẩm Yến, Tạ Uyển chính là Tạ Uyển, dù bộ dạng này của nàng
rất xấu, thì hắn cũng sẽ không suy nghĩ gì. Cũng như bây giờ trong mắt Thẩm
Yến chỉ ngập tràn hình ảnh của một mình Tạ Uyển.

Nhìn thê tử của mình đã mất mà còn phải chịu nhục
vì sơ suất của mình như vậy, Thẩm Yến tức giận đến mất lí trí.

Hắn đánh Tần Mộc Viễn một trận.

Nếu Thẩm Yến còn võ công thì Tần Mộc Viễn chắc
chắn không phải đối thủ của Thẩm Yến. Mà nay Thẩm Yến chỉ có thể dựa vào
chiêu thức không có nội lực để so chiêu với Tần Mộc Viễn, võ công của
hai người ngang nhau, không phân cao thấp.

Cuối cùng Thẩm Yến thắng hiểm, thân là đại phu, Thẩm
Yến quen thuộc cơ thể con người hơn Tần Mộc Viễn nhiều.

Tần Mộc Viễn bị Thẩm Yến đánh chỉ còn lại nửa cái
mạng, Thẩm Yến cũng không khá hơn chút nào.

Mặc kệ thương tích chồng chất trên người, hắn
vẫn ôm thi thể của Tạ Uyển về núi, hắn cởi giá y trên người Tạ Uyển ra,
thay xiêm y mới cho nàng, xiêm y này là Thẩm Yến mới mua về.

Thẩm Yến nhìn chằm chằm bộ xiêm y rộng hơn thân thể
nhỏ bé của Tạ Uyển nhiều, hắn chợt áy náy, vẻ mặt cũng cực kì ảm đạm.

Hắn không biết gì về Tạ Uyển cả.

Ngay cả số đo xiêm y của nàng hắn cũng không biết,
hắn không biết gì về Tạ Uyển hết!

Bích Đồng ở bên cạnh dè dặt nói: “Công tử, phu
nhân đã… nhiều ngày rồi, xiêm y không vừa cũng bình thường.”

Thẩm Yến tự trách mình mãi.

Hắn chăm chú nhìn Tạ Uyển, nhìn lâu đến mức xuất
hiện ảo giác, hắn nhìn thấy Tạ Uyển dịu dàng cười với hắn, Sư phụ.

Thẩm Yến lấy tay vỗ nhẹ hai má Tạ Uyển.

Hắn cúi đầu, hôn Tạ Uyển một cái, hôn lên xương
trắng đã lộ ra, rõ ràng chúng đã đông cứng lạnh như băng, nhưng Thẩm Yến lại
cảm thấy thật ấm áp, khó có thể miêu tả được cảm giác thỏa mãn trong lòng.

Bích Đồng nhìn mà nước mắt tuôn rơi.

“Công tử, phu nhân cũng hi vọng được chôn cất
bình an ạ.”

Thẩm Yến nói: “Ta
biết.” Ta chỉ muốn nhìn nàng ấy thêm vài lần thôi.

Khi Thẩm Yến đặt Tạ
Uyển vào trong quan tài một lần nữa, hắn nhìn thấy con của bọn họ đã hóa
thành một đống xương trắng. Thẩm Yến khổ sở đến mức toàn thân run rẩy, ánh
mắt sưng đỏ như quả óc chó[153], tim như bị ngân châm đâm vỡ nát.

[153] Quả óc chó.

Những chuyện
thương tâm máu chảy đầm đìa vốn đã được cất giấu sâu dưới đáy lòng nay lại bị
khui ra một lần nữa.

Ba tháng ngắn ngủi,
thê tử của hắn, con của hắn, còn có phụ mẫu của hắn lần lượt rời đi, trên đời
chỉ còn lại mình Thẩm Yến không người thân.

Sau khi đánh một trận
với Ma giáo xong, Thẩm Yến không nghỉ ngơi điều dưỡng tốt, nay hắn lại liều
mạng so chiêu với Tần Mộc Viễn, sức khỏe của Thẩm Yến dần dần xuống dốc. Kì
thật, thân là đại phu, Thẩm Yến tự hiểu rõ tình trạng của mình.

Chỉ là hắn không
muốn chữa cho bản thân, không rõ là muốn trừng phạt mình hay là chuộc tội,
bây giờ Thẩm Yến chỉ còn sống với ý niệm trong đầu là hoàn thành chín vạn
chín ngàn chín trăm chín mươi chín việc thiện, sau đó tái tục tiền duyên
với A Uyển ở kiếp sau.

Thẩm Yến muốn làm
cái gì, Bích Đồng đều biết, Thẩm Yến cũng không giấu giếm Bích Đồng. Người
được Tạ Uyển tín nhiệm khi còn sống, Thẩm Yến cũng tín nhiệm.

Khi Bích Đồng biết
Thẩm Yến muốn làm cái gì thì cực kì chấn động.

Nàng lắp bắp hỏi:
“Thật… thật sự… có thể tái… tái tục tiền duyên ư?”

“Ừ.”

Bích Đồng rất nhanh
liền phát hiện có điều không thích hợp, “Nhưng phu nhân đã rời nhân thế lâu
như vậy, mà công tử còn rất nhiều việc thiện chưa làm xong. Chờ công tử làm
xong, không phải phu nhân đã đầu thai được nhiều năm rồi sao?”

Kì thật Thẩm Yến
cũng có nghĩ tới vấn đề này, nhưng Đại trưởng lão từng nói với hắn, hiện
giờ hồn phách của Tạ Uyển còn ở Địa phủ, ít nhất ba mươi năm nữa cũng
chưa tới lượt nàng đầu thai.

Thẩm Yến cực kì
đau lòng khi nghĩ đến Tạ Uyển phải chờ đợi một mình dưới Địa phủ nhiều
năm như vậy. Hắn đành phải tăng tốc làm việc thiện để sớm được xuống đó
với nàng.

Thẩm Yến không
nghĩ tới Tần Mộc Viễn lại khó đối phó như vậy.

Không biết bắt đầu
từ ngày nào, Tần Mộc Viễn liền theo dõi Thẩm Yến. Mỗi khi Thẩm Yến giúp một
người, thì giữa đường, Tần Mộc Viễn hoặc người của Tần Mộc Viễn sẽ đến
phá, nên tiến trình vốn là mỗi ngày hơn mười việc thiện kéo thành mỗi ngày
vài việc, thậm chí có ngày đôi khi một việc cũng không làm xong.

Tần Mộc Viễn luôn
nhìn Thẩm Yến bằng vẻ mặt oán hận.

“Mày không biết
quý trọng A Uyển, kiếp sau mày cũng đừng mong có cơ hội này, tao sẽ cầm chặt
tay nàng khi nàng vừa sinh ra, sẽ chiếm hết ánh mắt của nàng, sẽ không cho
mày có chỗ đặt chân vào lòng của nàng nữa.”

Thẩm Yến không muốn
xuất hiện cùng một chỗ với Tần Mộc Viễn.

Hắn đành chăm chỉ
tập luyện ám khí, khi Tần Mộc Viễn đến phá thì cho hắn một mũi ám khí, hoặc
là một lần gây mê. Thẩm Yến biết trong khi làm việc thiện thì tuyệt đối
không được giết người, nếu không sẽ thành kiếm củi ba năm thiêu một giờ.

Nên Thẩm Yến luôn
cách Tần Mộc Viễn xa được bao nhiêu thì xa bấy nhiêu.

Nhưng Tần Mộc Viễn
luôn luôn theo dõi Thẩm Yến, vào Trung thu năm thứ hai sau khi Tạ Uyển rời đi,
hắn chuyển lên núi, tạo một gian nhà trúc cạnh nhà của Thẩm Yến, cũng trồng
một cây đào, còn lập mộ chôn quần áo và di vật nữa.

Thẩm Yến thấy vậy
nhưng không nói gì.

Trải qua mấy ngày
nay, Thẩm Yến đã hiểu được một chuyện, Tần Mộc Viễn quá điên khùng, so đo với
hắn cũng chỉ lãng phí thời gian của mình, nên Thẩm Yến lựa chọn cách nhìn như
không thấy.

Tạ Uyển rời đi
được mùa thu thứ mười, Thẩm Yến đã hoàn thành bốn vạn việc thiện. Khi ấy
Thẩm Yến bốn mươi tuổi, bởi vì bệnh tật quấn thân nên Thẩm Yến già rất
nhanh, hơn nữa quần áo còn lôi thôi lếch thếch, nên Thẩm Yến mới bốn mươi tuổi
nhưng thoạt nhìn như một ông lão đã bước nửa bước vào quan tài.

Trung thu năm nay,
Thẩm Yến nhớ Tạ Uyển vô cùng.

Mười năm qua, ngày
qua ngày làm việc thiện không làm hao mòn ý chí của Thẩm Yến, mà còn làm
Thẩm Yến nhớ tới Tạ Uyển nhiều hơn. Hôm nay, hắn vẫn chưa đi ra ngoài làm
việc thiện, mà ở trong bếp làm đồ ăn Trung Thu: bánh ngọt hình tròn, củ
ấu chín, quả hồng, quế tương.

Thẩm Yến trải
từng món ra trước mộ Tạ Uyển.

Hắn nói với Tạ Uyển:
“A Uyển, kiếp sau ta sẽ làm đồ ăn ngon cho nàng mỗi ngày.”

“Nàng muốn ăn cái
gì, ta đều làm cho nàng.”

Thẩm Yến ăn một
nửa, nửa còn lại hắn lấy lửa đốt. Hắn nói: “Bích Đồng nói nàng thích ăn ngọt
nên ta đặc biệt cho thêm nhiều đường.” Thẩm Yến bỗng nhiên cười thành
tiếng, “Cũng không biết răng của con đã mọc chưa, sợ là không ăn được
những món này.”

Nói xong, mũi của
Thẩm Yến bắt đầu cay cay.

Hình như người
đến tuổi trung niên thì cảm xúc đặc biệt khó khống chế. Thẩm Yến cảm thấy
mình là thiên hạ đệ nhất đầu đất, lúc nên quý trọng thì không quý trọng, khi
người chết rồi mới bắt đầu liều mạng muốn giữ lại thì người đã hóa thành
tro.

Năm Thẩm Yến năm
mươi tuổi, hắn còn thiếu một vạn năm ngàn việc thiện.

Một năm ấy, toàn bộ
Nam triều bạo phát một trận ôn dịch, phạm vi mắc bệnh trên diện rộng, ước chừng
có hơn hai vạn người bị ôn dịch, toàn bộ Nam triều lâm vào cảnh nước sôi lửa
bỏng.

Thẩm Yến biết đây
là cơ hội tốt.

Hắn một mình
tiến vào khu ôn dịch nặng, điều tra rõ nơi phát sinh ôn dịch, hắn dốc hết
gia tài chữa bệnh miễn phí cho những người bị ôn dịch, bên người chỉ
mang theo mỗi linh bài của Tạ Uyển. Mỗi khi trị một người, Thẩm Yến đều nói
với người bệnh:

“Đây là thê tử của
ta, Tạ Uyển.”

Trong trận ôn dịch
đó, Thẩm Yến cứu chữa vô số người, chín vạn chín ngàn chín trăm chín mươi
chín việc thiện vừa vặn đạt tới.

Hết đợt ôn dịch,
do từng ngày từng ngày cứu chữa người bệnh nên tinh thần hắn đã hao tổn nặng,
sức khỏe cũng bị tổn thương nhiều, Thẩm Yến vốn đã bước nửa bước vào quan
tài, lúc này cũng chỉ còn lại hơi tàn.

Thẩm Yến ôm linh
bài của Tạ Uyển được nâng về phòng nhỏ trên núi.

Ngày hồi quang phản
chiếu[154], Thẩm Yến tự mình lấy nước rửa mặt chải đầu một phen,
còn đặc biệt dùng đậu đen và dấm chua để nhuộm đen lại đầu đầy tóc bạc.
Mặc áo bào cuối cùng Tạ Uyển đã làm cho hắn khi nàng còn sống, Thẩm Yến hơi
thấp thỏm hỏi:

“Bích Đồng, A Uyển
có chê ta già hay không?”

[154] Hồi quang phản
chiếu: xuất phát từ Phật giáo, ý chỉ người sắp chết bỗng nhiên có chút tinh thần
hưng phấn.

Bích Đồng vừa rơi lệ
vừa lắc đầu cười, “Sẽ không, trong mắt phu nhân, công tử vĩnh viễn là thiên hạ vô
song.”

Thẩm Yến đứng dậy.

Bích Đồng nói:
“Công tử, chờ ngài đi rồi, ta sẽ chôn ngài cùng một chỗ với phu nhân.”

Thẩm Yến nói:
“Không cần.”

Hắn ra khỏi phòng
nhỏ, tự mình xúc mở mộ của Tạ Uyển, Bích Đồng muốn giúp thì bị Thẩm Yến
ngăn lại. Hắn đào từng chút từng chút một, đến khi nhìn thấy quan tài, hắn mới
ngừng tay.

Hắn cạy mở quan
tài, bên trong chỉ còn một đống xương trắng.

Thẩm Yến nằm vào,
ôm Tạ Uyển và xương cốt của con gái, nói với Bích Đồng: “Đậy quan tài lại
đi.”

Bích Đồng không có
dị nghị gì, những năm qua, sự khổ cực và si mê của công tử, nàng đều đã
nhìn thấy, rất nhanh thôi công tử có thể đoàn tụ với phu nhân rồi.

Bích Đồng khép quan
tài lại, nàng nhẹ giọng nói: “Công tử đi bình an.”

Khi cây đinh cuối
cùng vừa đóng vào quan tài, thì Thẩm Yến cũng chậm rãi nhắm mắt lại.

A Uyển, ta đến rồi
đây.

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.