Đến Phủ Khai Phong Làm Nhân Viên Công Vụ (Tập 3A) - Chương 09 - Phần 2

Người này tay chân đều bị xiềng xích lại, lê bước chậm chạp, mái tóc hoa râm tán loạn, khuôn mặt bóng nhẫy phản chiếu ánh sáng, đôi con mắt gian tà ti hí hệt như đường khâu, hai hàng lông mày chổi xể, bọng mắt lắc lư theo thân hình, một thân áo tù chật cứng, miễn cưỡng lắm mới có thể ôm được thân hình phì nhiêu của người này. Đây chính là Quách Hòe, Quách công công, người mà mấy ngày trước đã giằng co với Bao đại nhân ở cổng thành.

Người này vừa lên công đường, mấy nhân vật quan trọng cấp cao đều biến sắc.

Nhân Tông hoàng đế và Bát vương thiên tuế, bốn mắt trừng trừng nhìn Quách Hòe, sắc mặt đều sa sầm.

Lưu hậu cũng sa sầm mặt, nhưng đôi mắt hạnh lại liếc xéo phủ doãn phủ Khai Phong trên công đường, giữa mi tâm lộ ra sát khí, lạnh giọng nói: “Ai gia còn thấy kỳ quái vì sao sớm nay không thấy bóng dáng Quách tổng quản, thì ra là bị Bao đại nhân cầm tù trong phủ nha Khai Phong… Bao đại nhân, vì sao lại lặng lẽ bắt Tổng quản thái giám Tứ ti bát xứ của cấm cung đến phủ Khai Phong, có hay chăng nên giải thích với ai gia một lời?”

Bao đại nhân chắp tay nói: “Khởi bẩm Thái hậu, Quách Hòe là bị cáo của một vụ kỳ oan, Bao Chửng chính là chiếu theo luật pháp tróc nã Quách Hòe lên công đường.”

“Làm càn! Quách Hòe chính là người bên cạnh ai gia, ngươi một phủ doãn tam phẩm con con mà dám nói bắt là bắt. Bao Chửng, trong mắt ngươi có còn ai gia, Thái hậu này không?!” Đôi mắt hạnh của Lưu hậu trợn ngược lên, lớn tiếng quát.

“Mẫu hậu, Bao khanh chỉ phụng theo ý chỉ của nhi thần để hành sự.” Thiên tử Nhân Tông ở bên tiếp lời đáp.

“Hoàng thượng?!” Đôi mày lá liễu của Lưu hậu xoắn lại, không vui nói, “Hoàng thượng chớ nên tin lời sàm ngôn của những kẻ nịnh thần tiểu nhân này. Quách Hòe vẫn đi theo bên người ai gia, trung thành như một, đâu có thể là bị cáo của kỳ án gì chứ.”

“Mẫu hậu…” Thiên tử Nhân Tông nhìn lên, muốn nói lại không biết nói gì.

“Thái hậu, án này nhân chứng, vật chứng đã đủ, Quách Hòe khó mà thoát tội!” Bao đại nhân cao giọng nói.

Lưu hậu quay đầu, hai mắt hơi nheo lại, hừ một tiếng, quát: “Ăn nói càn xiên! Quách Hòe theo ai gia đã nhiều năm, ai gia tự biết hắn là người thế nào, không thể có liên quan đến cái gì mà kỳ oan nào đó! Bao Chửng, chắc không phải ngươi đã bị bọn tiểu nhân che mắt, nên mới xử oan cho Quách Hòe đó chứ?”

Bao đại nhân nheo đôi mắt sắc lại, cao giọng nói: “Nếu đã như vậy, Bao Chửng lại càng muốn đem vụ án này thẩm tra cho minh bạch rõ ràng, nếu Quách công công thật sự bị hàm oan, Bao Chửng đương nhiên sẽ trả lại sự trong sạch cho Quách công công!”

“Bao Chửng, ngươi!” Lưu hậu nghẹn lời, hung hăng lườm phủ doãn mặt đen trên công đường một lát, sau đó mới nghiến răng nói, “Bao khanh nói rất phải! Có điều, nếu là kỳ oan, thì vì sao không có nguyên cáo, ngược lại còn thẩm vấn bị cáo trước, điều này sợ rằng không hợp tình hợp lý?”

Bao đại nhân sắc mặt ngưng trọng, hai hàng lông mày nhíu lại.

Bát vương vội tiếp lời: “Thái hậu, không phải Bao đại nhân không thẩm vấn nguyên cáo, mà là nguyên cáo không tiện xuất hiện ở đây…”

Lưu hậu khẽ nhướng đôi mắt hạnh, cười khẩy một tiếng: “Bao đại nhân luôn miệng nói coi trọng pháp lý, tôn sùng luật pháp, mà nay đến cả nguyên cáo cũng không có, vậy án này xử thế nào đây?”

“Điều này…” Bát vương thiên tuế tái mặt.

Thiên tử Nhân Tông khẽ nhắm mắt lại, thở dài nói: “Bao khanh, truyền nguyên cáo đi.”

“Bao Chửng tuân chỉ!” Bao đại nhân ôm quyền, cao giọng: “Truyền nguyên cáo!”

“Truyền nguyên cáo…”

Lát sau, liền thấy một thiếu niên dìu một lão phụ chậm rãi bước vào công đường.

Lão phụ này mặc áo vải thô, chầm chậm bước đi lại mang theo một thân quý khí, mi mục hiền từ, hai mắt không có thần nhìn đăm đăm về phía trước, chính là mù không chút ánh sáng, nhưng từ khi bước vào công đường lại vừa vặn chính xác nhìn về phía Thiên tử Nhân Tông đang ngồi.

Mà thiếu niên bên cạnh, thân hình thẳng tắp, dung mạo tú lệ, lại khiến người ta như thấy trước mắt bừng sáng.

Mọi người trên công đường nhìn thấy hai người này, sắc mặt đều biến đổi, mỗi người một vẻ.

Bát vương thiên tuế đổ người về phía trước, dường như muốn đứng dậy bái lạy, nhưng thân hình vừa động đậy, ngưng một chút rồi ngồi trở lại.

Thiên tử Nhân Tông thân hình thoáng run rẩy, đôi mắt trong vắt kia đăm đăm nhìn lão phụ, một tấc cũng không dời, mơ hồ lộ ra chút sắc đỏ.

Lưu hậu nheo đôi mắt hạnh lại, cũng nhìn chằm chằm lão phụ, đột nhiên, hai mắt mở lớn, nắm tay ghế chặt đến nỗi chiếc ghế gỗ kêu lạch cạch.

Quách Hòe quỳ dưới công đường, nhìn thấy rõ ràng nhất, đôi con mắt ti hí nhỏ như đường khâu bỗng nứt ra, cả thân hình đồ sộ núc ních bất giác rung rung giật giật, nhưng chỉ chưa đầy khoảnh khắc lại trở lại bình thường, chỉ là túi mắt có chút không khống chế được khe khẽ run rẩy.

“Người đâu, chuẩn bị ghế!” Bao đại nhân cất tiếng.

Hai nha dịch khiêng một chiếc ghế thái sư tới, mời lão phụ ngồi xuống.

“Bao Chửng!” Lưu hậu đột nhiên quát lên một tiếng, “Một thôn phụ quê mùa, bước vào công đường nhìn thấy ai gia, Hoàng thượng, Bát vương gia, lại không quỳ, ngươi còn mời bà ta ngồi ghế cao, như thế còn ra thể thống gì?”

Lại nhìn Lưu hậu lúc này, đã khôi phục thần sắc như bình thường, đôi mắt hạnh ẩn giấu sát khí, hoàn toàn là dáng vẻ kiêu ngạo đường bệ.

“Lẽ nào Thái hậu không nhận ra người này?” Bao đại nhân hỏi ngược lại.

Chân mày Lưu hậu khẽ động: “Một thôn phụ quê mùa, ai gia làm sao có thể biết được?”

Bao đại nhân nhướng mắt: “Thái hậu thực chóng quên, ngay cả cố nhân cũng không nhớ được. Người này chính là người trước đây sớm chiều gần gũi, tình như tỷ muội với Thái hậu, Lý nương nương của cung Ngọc Thần!”

“Hoang đường, Lý nương nương đã sớm vùi thân trong biển lửa lãnh cung, đâu còn có thể xuất hiện ở đây?! Người này chắc chắn là giả mạo!”

“Thái hậu!” Bao đại nhân đề tiếng nói, “Lý nương có kim hoàn do Tiên hoàng ngự ban làm chứng!”

“Kim hoàn có thể làm giả!”

“Vậy mời Thái hậu kiểm tra!”

Bao đại nhân quay đầu, ôm quyền nói: “Xin Lý nương nương cho mượn kim hoàn để kiểm tra!”

Lý hậu gật đầu, lấy kim hoàn từ trong người ra.

Triển Chiêu bước lên, tiếp nhận kim hoàn, quay người đưa đến trước mặt Lưu hậu, xòe tay để Lưu hậu nhìn thấy.

Lưu hậu tựa như nhìn thấy quỷ, hai mắt trợn tròn, cả người bất giác co lại, lùi ra sau.

Hay tay Triểu Chiêu khẽ vặn kim hoàn, kim hoàn liền mở ra, lộ rõ Cửu khúc dạ châu, ánh quang bắn ra tứ phía, rực rỡ chói mắt.

Lưu hậu da mặt co rúm lại, thân hình đột nhiên đổ về phía trước, vươn tay muốn cầm lấy kim hoàn.

Nhưng bóng áo đỏ trước mắt lóe lên một cái liền không thấy đâu nữa, lại định thần nhìn kỹ, thì thấy Triển Chiêu đã quay trở lại đứng bên cạnh Lý hậu tự bao giờ, cung kính dâng trả kim hoàn.

Chợt nghe Bao đại nhân tiếp tục nói: “Hơn nữa Lý nương nương và Bát vương thiên tuế cùng Địch nương nương cũng đã thừa nhận, đương nhiên đó là sự thực!”

“Nói bậy!” Lưu hậu đứng phắt dậy, hung tợn nhìn Bao đại nhân nói: “Bát vương gia trước đó vẫn làm khách trong cung của ai gia, đâu ra thời gian rảnh mà đi nhận người…” Nói đến đây, giọng Lưu hậu tắc lại, quay đầu nhìn Bát vương gia, khóe miệng nhếch lên, “Địch nương nương…”

Mắt hạnh chớp một cái, Lưu hậu lại ngồi vào ghế, quay đầu trừng mắt nhìn Bao đại nhân, lạnh giọng nói: “Nếu đã như thế, vì sao Bao đại nhân còn không mau lôi kẻ này ra ngoài chém?!”

“Vì sao phải chém?” Bao đại nhân trừng mắt nhìn lại.

Lưu hậu hơi nhướng mày, cười khẩy nói: “Năm đó Lý phi cung Ngọc Thần sinh hạ yêu nghiệt, gây họa cho hậu cung, bị giam vào lãnh cung, không xử tử ả đã là ân huệ lớn bằng trời của Tiên hoàng rồi. Nhưng ả chẳng những không biết cảm kích hoàng ân, ngược lại còn tự tiện trốn khỏi lãnh cung, đó chính là tội khi quân phạm thượng, lẽ nào còn không nên giết ư?”

Bao đại nhân trợn trừng hai mắt sáng quắc như điện, bắn thẳng về phía Lưu hậu, trầm giọng quát: “Nếu chuyện năm đó là do có kẻ rắp hãm hại, Lý nương nương bị kẻ khác vu oan thì nên làm thế nào?”

“Ngươi nói cái gì?!” Lưu hậu trợn mắt quát.

Bao đại nhân lại quay phắt đầu, giơ kinh đường mộc vỗ “chát” một tiếng, quát lớn: “Quách Hòe, ngươi đã biết tội chưa?!”

Quách Hòe quỳ dưới công đường bỗng nhiên nghe thấy Bao đại nhân quát, bất giác cả thân hình đầy thịt run lên, lát sau mới ổn định lại, ngước mắt uể oải nhìn Bao đại nhân một cái, mí mắt giật giật nói: “Bao đại nhân, Quách Hòe một thân trong sạch, làm gì có tội?”

“Chát!” Kinh đường mộc vang lên.

Bao đại nhân ánh mắt sắc bén bắn thẳng vào Quách Hòe, nghiêm giọng quát:

“Quách Hòe, ngươi mưu đồ phản nghịch, gian ngoan khó lường, dùng một con mèo đánh tráo long nhi do Lý nương nương cung Ngọc Thần mới sinh hạ, mưu hại Hoàng tử, tâu lời gièm pha mê hoặc Tiên hoàng, khiến cho Lý nương nương cung Ngọc Thần bị hàm oan hai mươi mấy năm trời, chịu nỗi khổ ly hương xa xứ. Sau đó ngươi còn mưu hại cung nữ Khấu Châu, giết người diệt khẩu, những hành vi đó đi ngược lại luân thường đạo lý, mất hết nhân tính, dù có chết vạn lần cũng không đền hết tội, ngươi còn dám nói bản thân trong sạch, còn dám nói mình vô tội sao?!”

“Toàn lời bậy bạ!” Lưu hậu quát lên, “Bao Chửng, quả thực ngươi đang nói càn, miệng toàn lời tà môn mê hoặc kẻ khác! Hoàng thượng, người còn chờ gì nữa mà không lôi cái tên nghịch thần này ra ngoài chém đầu thị chúng?!”

Thiên tử ngước mắt nhìn Lưu hậu một cái, hờ hững nói: “Mẫu hậu, hãy bình tĩnh chớ có nóng giận, nghe Bao khanh thẩm vấn kỹ lưỡng đã.”

“Hoàng thượng?!” Lưu hậu chấn kinh, trừng mắt nhìn Thiên tử Nhân Tông, khuôn mặt tràn ngập vẻ khó tin.

Còn Thiên tử thì bình thản nhìn về phía trước, vẻ mặt thản nhiên, không nói thêm gì nữa.

“Bao Chửng tuân chỉ!” Bao đại nhân ôm quyền, lại đưa mắt lạnh lùng quát: “Quách Hòe, hành vi phạm tội như vậy, ngươi còn gì để nói?!”

Chỉ thấy Quách Hòe ngước nhìn Bao đại nhân một cái, đôi mắt ti hí nhướng lên, cười khẩy một tiếng, “Bao đại nhân, ngài nói những điều đó, ta nghe mà chẳng hiểu nửa câu!”

Bao đại nhân trợn mắt nhìn Quách Hòe, cũng cười lạnh nói: “Người đâu, truyền Trần Lâm, Trần công công!”

“Truyền Trần công công…”

Không lâu sau, liền thấy Trần công công đi nhanh tới công đường, khom người bái lạy: “Trần Lâm khấu kiến Hoàng thượng vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế, Thái hậu thiên tuế thiên tuế thiên thiên tuế, Vương gia thiên tuế thiên tuế thiên thiên tuế!”

“Bình thân.” Nhân Tông mở miệng.

Trần Lâm đứng dậy, lại khom người thi lễ: “Trần Lâm bái kiến Bao đại nhân.”

“Trần công công không cần đa lễ.” Bao đại nhân chậm rãi nói, “Bản phủ mời Trần công công đến đây chính là muốn hỏi về một bản án cũ năm đó, mong Trần công công hãy căn cứ theo sự thực để nói.”

“Bao đại nhân mời hỏi.”

“Xin Trần công công hãy đem chuyện tai nghe mắt thấy trong đêm Lý nương nương cung Ngọc Thần sinh hạ li miêu thuật lại một lần nữa, một chữ cũng không được bỏ sót.”

“Được.” Trần Lâm ôm quyền, hít sâu một hơi, rồi chìm vào trong hồi ức, chậm rãi kể, “Đêm ấy, Trần Lâm hồi cung sau khi đi mua rau quả, nửa đường gặp cung nữ Khấu Châu của cung Kim Hoa…”

Trần Lâm nét mặt bi thương, vừa kể vừa khóc, kể đến đoạn thảm khốc liền khóc nấc lên gập cả người xuống…

Lại nhìn những người ngồi nghe bên hông công đường…

Mấy người của Khai Phong phủ đã sớm biết sự tình, lúc này cũng là nét mặt bi phẫn, còn nha dịch hai bên khuôn mặt đều mang vẻ bất nhẫn.

Bát vương thiên tuế khuôn mặt đầy những dấu lệ, Thiên tử Nhân Tông hai mắt nhắm chặt.

Lý hậu, đôi mắt mù không chớp không động, chỉ lặng lẽ rơi lệ.

Phạm Dung Hoa bên cạnh hai mắt cũng đỏ hoe.

Kim Kiền đứng bên cạnh cửa, cũng cảm thấy sống mũi cay cay.

Lưu hậu, Quách Hòe nét mặt lúc xanh lúc trắng, đặc biệt là khi Trần Lâm nhắc đến chuyện đưa Thái tử đến cung Nam Thanh, thì thân hình hai người đều chấn động.

Tới khi Trần Lâm vừa khóc vừa kể, nức nở ngắt quãng thuật lại xong thì thời gian cũng đã qua một tuần hương.

Cả công đường tĩnh lặng.

“Chát!” Kinh đường mộc đột nhiên vang lên.

“Quách Hòe, ngươi còn gì để nói?!” Bao đại nhân quát.

Thân hình núc ních đầy những thịt với mỡ của Quách Hòe dồn đống dưới công đường, hồi lâu cũng không có động tĩnh gì.

“Ngưởi đâu, đem lời chứng của Bát vương thiên tuế cho hắn xem!”

Trương Long cầm lời chứng trên bàn lên, đặt trước mặt Quách Hòe.

Chỉ thấy đống thịt mỡ dưới công đường co giật, đầu vươn về phía trước, rồi lại co rúm tại chỗ, im bặt không chút tiếng động.

“Lời chứng đó, cầm cho ai gia xem…” Lưu hậu, người nãy giờ vẫn không lên tiếng đột nhiên ra lệnh.

Trương Long ngước nhìn Bao đại nhân, liền thấy Bao đại nhân khẽ nhíu mày, gật gật đầu.

Lưu hậu đưa tay nhận lời chứng, chăm chú xem, càng xem đôi mắt hạnh càng trở nên lạnh lẽo, sắc mặt càng trở nên trắng bệch, đến khi xem xong thì đôi môi đã tím tái, hai tay run rẩy không ngừng, ngay cả lời chứng trong tay cũng không cầm nổi, rơi xuống đất.

Đột nhiên, một tràng cười dài thê lương phát ra từ miệng Lưu hậu:

“Ha ha ha… ha ha.. Li miêu tráo Thái tử… Bát Tam thế tử… Thái tử... Hoàng thượng… Ha ha ha… người tính không bằng trời tính… ha ha…”

Mọi người đều kinh hãi, ngẩn ra nhìn Lưu hậu đang cười như điên như dại không ngừng.

“Mẫu hậu…” Nhân Tông, hai mắt ảm đạm, cánh tay chầm chậm đưa lên, muốn nắm lấy cánh tay Lưu hậu, nhưng giơ lên được nửa đường lại từ từ hạ xuống, ánh mắt buồn bã, không nói thêm gì nữa.

Bát vương gia quay nhìn Lưu hậu, thở dài một tiếng, lắc đầu không nói.

Kim Kiền đứng một bên thấy khó hiểu, thầm nghĩ:

Bà Lưu hậu này uống nhầm thuốc hay là đã xảy ra chuyện gì? Vừa mới rồi còn mang dáng vẻ kiêu ngạo hống hách, sao chỉ nghe Trần Lâm nói đưa Thái tử đến cung Nam Thanh, rồi xem lời chứng của Bát vương thì lại biến thành bộ dạng như vậy, hệt như là bị kích thích quá độ?

Lại thấy Bao đại nhân thu hồi lời chứng, nhìn Lưu hậu một cái, thở dài nói: “Trong cõi u minh, tất có công lý chính nghĩa bảo hộ, có đạo trời chính khí phù trợ!”

Hở?

Kim Kiền chớp chớp mắt, nhớ lại những lời cuồng dại của Lưu hậu khi nãy, lúc này mới hiểu ra, thầm kinh ngạc:

Ôi cha, mình đã quá quen thuộc với vụ án “Li miêu hoán thái tử” cho nên cứ nghĩ bản thân biết rất tường tận về các đương sự cũng như sự việc có liên quan trong vụ án này.

Bây giờ nghĩ kỹ lại mới biết, cung nữ Khấu Châu kia đến chết cũng không tiết lộ nửa lời về tung tích của Thái tử, cho nên Quách Hòe và Lưu hậu từ đầu chí cuối đều không biết Thái tử đã được đưa đi đâu, tất nhiên cũng không biết Thái tử bị tráo bởi con mèo khi đó lại trở thành Tam thế tử của Bát vương gia, sau lại trở thành Thiên tử đương triều…

Chậc chậc, nháo loạn nửa ngày trời, hai boss phe phản diện mới biết mình đã dưỡng dục kẻ địch lớn nhất thành người, lại còn đưa y lên ngôi Hoàng đế…

Haizzz… Quả thực là người tính không bằng trời tính, chẳng trách Lưu hậu chớp mắt một cái đã loạn thần kinh như vậy…

Chậc, cái vị Bát vương thiên tuế này cũng là nhân vật thâm tàng bất lộ!

Lão Bao cũng thật lợi hại, đòn phủ đầu này, đánh một cú đủ đau tê tái!

Chỉ thấy Bao đại nhân vỗ kinh đường mộc một tiếng, lại quát: “Quách Hòe, bây giờ ngươi còn gì để nói?!”

“Ha ha ha…” Chợt nghe một tràng cười điên dại phát ra từ đống thịt rúm ró dưới công đường, cười đến nỗi mà đám thịt rung lắc dữ dội cơ hồ như chảy cả ra mỡ.

Mọi người đều trợn trừng mắt.

Lưu hậu nghe thấy tiếng cười của Quách Hòe thì dần dần ngưng cười, khôi phục lại vẻ bình thường, thản nhiên ngồi tựa vào lưng ghế, nhìn Bao đại nhân một cái, khóe mắt nhướng lên, cười khẩy không nói.

Quách Hòe vừa cười vừa thẳng người dậy, nhìn Bao đại nhân trên công đường, cười lớn biến thành cười khẩy, nói từng tiếng một: “Bao đại nhân, câu chuyện bịa này cũng hay lắm! Quả thực rất tức cười!”

Bao đại nhân trừng mắt, quát: “Quách Hòe, nay nhân chứng, vật chứng đã đủ, ngươi còn dám xảo ngôn chống chế!”

Quách Hòe cười khẩy mấy tiếng: “Nhân chứng, nhân chứng nào?!”

“Trần Lâm Trần công công, Bát vương thiên tuế đều là nhân chứng!”

“Vậy Quách Hòe bạo gan hỏi Bao đại nhân, hai người họ có từng tận mắt nhìn thấy Quách Hòe dùng mèo tráo Thái tử không?!” Quách Hòe nhướng mày hỏi.

Bao đại nhân nhất thời nghẹn lời.

Trần Lâm bước lên, hét: “Là Khấu Châu chính miệng nói, tận tai ta nghe thấy!”

“Vậy thì sao nào?!” Quách Hòe hừ lạnh một tiếng, “Trần công công chỉ nghe những lời nhảm nhí, sao có thể làm chứng? Nếu là Khấu Châu tận mắt nhìn thấy, vậy thì gọi Khấu Châu ra đây làm chứng!”

“Ngươi!” Trần Lâm nhất thời giận dữ, chỉ vào Quách Hòe, cả người run rẩy không ngừng quát: “Khấu Châu vì không chịu nổi ngươi dùng nghiêm hình tra khảo đã nhảy lầu tự vẫn, làm sao còn có thể ra làm chứng?”

“Cái đó gọi là chết không đối chứng, như thế sao có thể định tội ta được?!” Quách Hòe cười khẩy nói.

Trên công đường nhất thời lâm vào tĩnh lặng.

Chúng nhân đều bắn thẳng mục quang về phía Bao đại nhân.

Chỉ thấy Bao đại nhân cau chặt mày, sa sầm mặt không nói.

“Bao khanh, nếu đã không thể định tội Quách Hòe, vậy thì hãy để Quách Hòe theo ai gia hồi cung.” Lưu hậu ung dung buông ra một câu.

Lưu hậu bình thản nhìn thẳng vào Bao đại nhân, trong đôi mắt hạnh khép hờ bắn ra hàn quang rợn người, sát khí gai mắt.

Chúng nhân nhất thời buốt lạnh cả người.

Lẽ nào Lưu hậu định giết Quách Hòe diệt khẩu?!

Bao đại nhân nhìn trả lại, mi mày dựng ngược, vỗ kinh đường mộc, nói: “Án này để sau tái thẩm, bãi đường!”

“Khoan đã!” Lưu hậu đứng phắt dậy, quát, “Nếu Bao khanh đã không cách nào định tội Quách Hòe được, thì phải phóng thích Quách Hòe!”

“Thái hậu!” Bao đại nhân ôm quyền, “Quách Hòe tuy chưa bị định tội, nhưng vẫn là nghi phạm, không thể phóng thích!”

“Bao Chửng, đây chính là ý chỉ của ai gia, ngươi dám không nghe?!”

“Xin thứ cho Bao Chửng không thể tuân lệnh!”

“Thái hậu!” Bát vương thiên tuế đột nhiên tiến lên, ngăn trước mặt Lưu hậu nói, “Bao đại nhân hành sự theo pháp luật, mong Thái hậu khoan thứ!”

Đôi mắt hạnh của Lưu hậu long lên sòng sọc: “Bát vương, chuyện của ai gia còn không đến phiên ngươi quản!”

Bát vương cũng trợn trừng hai mắt: “Lẽ nào còn muốn bản vương thỉnh tới Kim giản[2] Tiên hoàng ngự ban mới thôi?!”

[2] Giản: Một loại binh khí cổ, dạng côn, dài khoảng bốn thước, có bốn cạnh không có mũi nhọn, lợi cho việc chiến đấu trên bộ.

“Ngươi!” Lưu hậu bước lên một bước, nheo mắt nhìn Bát vương hồi lâu, rồi đột nhiên cong môi lên, cười khẩy: “Ai gia muốn xem xem các ngươi còn có thể làm gì?”

Dứt lời, lại liếc xéo Bao đại nhân một cái, phất ống tay áo: “Khởi giá, hồi cung!”

“Thái hậu khởi giá, hồi cung…”

“Thái hậu thiên tuế thiên tuế thiên thiên tuế!” Chúng nhân quỳ tiễn.

Bóng người chớp động, đoàn tùy tùng của Thái hậu rời khỏi công đường.

“Bát vương, theo trẫm hồi cung ngồi một lát…” Hoàng đế Nhân Tông cũng đứng dậy, chậm rãi nói.

“Thần tuân chỉ.” Bát vương vội ôm quyền thi lễ.

“Hoàng thượng khởi giá, hồi cung…”

“Bát vương khởi giá…”

“Cung tiễn thánh giá, vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế!”

Đôi đồng tử trong mắt Thiên tử lạc thần, Nhân Tông chậm rãi bước, tới khi đi tới bên cạnh Lý hậu thì khẽ khựng lại một chút, rồi dứt khoát nhấc gót, bước ra khỏi công đường.

Tới khi loan giá rời khỏi, chúng nhân Khai Phong phủ mới từng người một đứng thẳng dậy.

Chợt nghe Bao đại nhân trầm giọng ra lệnh: “Vương Triều, Mã Hán, áp giải Quách Hòe vào đại lao, canh giữ cẩn mật! Trương Long, Triệu Hổ, hộ tống Lý nương nương về sương phòng, bảo vệ nghiêm cẩn!”

“Thuộc hạ tuân lệnh!”

“Thuộc hạ tuân lệnh!”

“Công Tôn tiên sinh, Triển hộ vệ, Kim bổ khoái, theo bản phủ trở lại khách sảnh.”

“Dạ!”

“… Dạ.”

***

Khách sảnh, lại là khách sảnh!

Chỗ này phòng thủ quá kém, lại xung khắc với bát tự[3] của mình, thực sự không thích hợp để ở lâu.

[3] Bát tự: Còn có tên gọi khác là tứ trụ, là tám chữ thiên can địa chi tra trong lịch pháp, căn cứ vào giờ, ngày, tháng, năm sinh theo âm lịch để tính ra, là một dạng bói toán dựa vào tám chữ này để đoán mệnh cách.

Tuy nghĩ thì nghĩ như vậy, nhưng Kim Kiền vẫn an phận canh giữ tại nơi này, muốn trốn cũng chẳng trốn được.

“Công Tôn tiên sinh, chẳng biết tiên sinh có diệu kế gì không?” Bao đại nhân ngồi giữa khách sảnh, sắc mặt u ám.

Công Tôn tiên sinh vuốt râu trầm ngâm, hồi lâu sau mới chậm rãi cất tiếng: “Kế sách duy nhất, chính là phải mời Khấu Châu ra làm chứng, khi đó mới có thể định tội Quách Hòe được!”

Mọi người nghe xong đều cả kinh.

Triển Chiêu kinh ngạc nói: “Khấu Châu đã chết hơn hai mươi năm, sao có thể ra làm chứng?”

Công Tôn tiên sinh nghe vậy khẽ mỉm cười: “Triển hộ vệ còn nhớ ô bồn án không?”

“Ô bồn án?” Triển Chiêu thoáng nhớ lại, cũng không biết nghĩ ra cái gì, khuôn mặt tuấn tú hơi biến đổi, rũ mắt đáp, “Triển mỗ đương nhiên nhớ rồi!”

Kim Kiền nghe mà toàn thân run rẩy, một dự cảm không lành dâng lên trong lòng.

“Ý của Công Tôn tiên sinh là…” Hai mắt Bao đại nhân chầm chậm chuyển động, cuối cùng ghim thẳng vào người Kim Kiền.

Công Tôn tiên sinh bình thản nhìn Kim Kiền, vuốt râu cười nói: “Kim bổ khoái có thiên phú dị bẩm, có thể giao tiếp với hồn phách, liệu có thể giúp đại nhân một tay, phá án này không?”

Ơ hả? Chẳng lẽ cái lão Công Tôn Trúc Tử này tính bảo mình gọi ma tới?

My God!

Mình chỉ là một người hiện đại tới từ tương lai, không phải người trời giáng phàm, cái chuyện gọi ma bắt quỷ này, mình làm sao điều khiển được!

“Công Tôn tiên sinh!” Kim Kiền vội bước lên, ôm quyền cao giọng nói, “Thuộc hạ vô đức vô năng, làm sao có thể đảm đương nhiệm vụ trọng đại này, xin tiên sinh hãy tìm người hiền khác, chớ để lỡ đại sự!”

Công Tôn tiên sinh lại lắc đầu nói: “Kim bổ khoái nói sai rồi, việc này không phải là Kim bổ khoái thì không có ai có thể đảm đương được!”

“Công Tôn tiên sinh…” Kim Kiền ngẩng đầu lên, da mặt không khống chế được mà co rúm lại.

Cái cây gậy trúc này, chả lẽ có thù với mình à?

“Công Tôn tiên sinh, thuyết quỷ thần này…” Bao đại nhân cũng có chút do dự, ngập ngừng nói.

“Đại nhân không cần lo lắng, nếu có Kim bổ khoái tương trợ, lại thêm kế của học trò, nhất định sẽ thành đại sự!” Công Tôn tiên sinh đột nhiên ôm quyền, nghiêm sắc mặt nói.

“Ồ?” Bao đại nhân và Triển Chiêu hai mắt cùng sáng lên, “Xin lắng nghe cho tỏ tường!”

Nửa tuần hương sau.

“Công Tôn tiên sinh, quả nhiên là diệu kế!” Bao đại nhân đề giọng khen.

“Công Tôn tiên sinh túc trí đa mưu, Triển mỗ bội phục” Triển Chiêu cũng mang vẻ mặt khâm phục nói.

“Hai vị quá khen!” Công Tôn tiên sinh ôm quyền đáp, ngưng một chút, lại quay đầu nhìn Kim Kiền nghiêm giọng nói, “Chỉ là kế này nhất định phải có Kim bổ khoái tương trợ, Kim bổ khoái có nguyện ý không?”

Mục quang của mọi người bắn về phía Kim Kiền.

Kim Kiền thầm thở dài một tiếng, ôm quyền đáp: “Thuộc hạ nhất định sẽ dốc toàn lực!”

Chậc, lời của Công Tôn Trúc Tử, ai dám không theo?

“… Thuộc hạ xin cáo lui trước.”

“Làm phiền Kim bổ khoái!”

Kim Kiền ôm quyền khom người thi lễ rồi bước ra, gục đầu, lảo đảo bước về phía Tam ban viện, tới khi về đến phòng mình vẫn chưa hoàn hồn lại.

Còn Trịnh Tiểu Liễu vừa thấy Kim Kiền trở về liền vui mừng không thôi, vội bước tới chào hỏi:

“Kim Kiền, cậu trở về rồi… Ơ kìa? Cậu sao thế, sao sắc mặt xấu thế kia? Chẳng lẽ có người ức hiếp cậu? Cậu hãy nói cho tôi biết, tôi sẽ đi trút giận cho cậu!”

Trút giận? Tìm ai trút giận đây? Công Tôn Trúc Tử ư?

Thôi đi thôi đi, mình còn muốn sống thêm vài năm!

Kim Kiền chầm chậm ngẩng đầu lên, yếu ớt nói: “Tiểu Liễu, nhờ anh giúp tôi một chuyện…”

“Không thành vấn đề!” Trịnh Tiểu Liễu vỗ ngực một cái, “Trợ giúp huynh đệ không màng mạng sống, quyết chẳng chối từ!”

“Giúp tôi mua hai cây nến trắng…”

“Được… Hả? Nến trắng?”

“Lại mua thêm hai xấp giấy vàng, một cái lư hương, cả hương nữa…”

“Kim Kiền, lẽ nào, nhà cậu có người thân qua đời ư…”

“Mua thêm một thanh kiếm bằng gỗ đào…”

“Hả?”

“Một cái thủ lợn”

“Hở?”

“Một bộ quần áo đạo sĩ…”

“Kim, Kim Kiền, rốt cuộc cậu muốn làm gì?”

“Giả thần giả quỷ…”

“Hở?”

Chỉ thấy Kim Kiền ngẩng phắt đầu lên, nét mặt nghiêm nghị hùng hồn: “Tôi muốn chiêu hồn!”

Dưới ánh mặt trời chói chang của buổi trưa, da mặt Kim Kiền một bên rúm ró, một bên giật giật, hiện ra vô cùng rõ ràng.

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.