Đừng Nói Với Anh Ấy Tôi Vẫn Còn Yêu - Chương 04 - Phần 1
Chương bốn: Ánh dương lúc hoàng hôn
Tôi mong muốn tình yêu của mình
từ đầu đến cuối đều do tôi làm chủ, không chịu tác động nào từ người khác. Nếu
như chúng tôi yêu nhau mà ngay cả chia tay cũng do người khác quyết định thì
tôi chẳng trách được ai hết, chỉ có thể trách bản thân quá nhu nhược, khiến cho
tình yêu cũng trở nên mong manh.
Trần Tử Hàn không biết vì sao mẹ
anh lại phát hiện ra mình bị phân vào lớp 12/2. Trước nay, về chuyện học hành,
bố mẹ luôn tin tưởng anh tuyệt đối, rất ít khi hỏi tới. Dù đôi lúc anh nghĩ
mình không xứng đáng với sự tín nhiệm của bố mẹ, nhưng cũng biết mình không làm
sai điều gì. Anh cảm thấy sống như Vương Y Bối rất tốt, làm những gì mình muốn
không cần biết nguyên nhân, nếu như lúc nào cũng chỉ biết cắm đầu vào học thì có
lẽ đến già sẽ hối hận vì mình đã sống một cách tẻ nhạt mất.
Anh không muốn hai mươi năm sau
nhìn thấy một đám học sinh mặc đồng phục, hồi tưởng lại đời học sinh của mình,
tuổi thanh xuân của mình chợt phát hiện ra chẳng có lấy một thứ đáng giá để mà
nhớ. Khi suy nghĩ này xuất hiện trong đầu, Trần Tử Hàn mới nhận ra Vương Y Bối
đã ảnh hưởng tới mình lớn thế nào, lớn đến mức anh mượn cớ đó để “hợp pháp hóa”
sự tồn tại của cô.
Tôn Thục Mẫn yêu cầu anh tuần này
phải về nhà, anh cũng đã chuẩn bị tâm lý trước rồi.
Lần này vợ chồng Tôn Thục Mẫn và
Trần Á Phong đều ở nhà, họ ngồi trong phòng khách chờ con trai.
Trần Tử Hàn về tới nhà cũng không
có thái độ gì đặc biệt, về phòng của mình cất cặp sách rồi ra ngoài phòng
khách: “Bố mẹ, con về rồi”.
Trần Á Phong nhíu mày, tắt ti vi
đi, căn phòng trở nên yên tĩnh.
“Đợt thi cuối kì lần trước đã xảy
ra chuyện gì?” Trần Á Phong lên tiếng phá vỡ sự yên lặng. Ông nhìn con trai
luôn khiến mình yên tâm, ánh mắt thoáng hiện vẻ thất vọng.
“Hôm đó con mệt nên chưa làm hết
bài thi Lý tổng hợp đã xin về.” Trần Tử Hàn bình thản đáp.
“Sao về không nói cho bố mẹ?”
Trần Tử Hàn vẫn bình tĩnh: “Con
thấy không có gì quan trọng để nói cả, con chỉ sợ bố mẹ lo mà thôi. Thực ra,
học lớp nào cũng như nhau, con thi vẫn có thể xếp thứ nhất, con không cho rằng
không vào được lớp 12/1 có nghĩa là thua kém người khác.”
Hơn nữa đợt thi khảo sát tháng
vừa rồi anh đã quay lại vị trí số 1, khiến mọi người ai tin tưởng rằng lần
trước xếp thứ 69 chỉ là một sự cố ngoài ý muốn mà thôi.
Trần Á Phong và Tôn Thục Mẫn nghe
con trai nói vậy không biết phải nói thêm gì, Tôn Thục Mẫn mở miệng thăm dò:
“Nghe giáo viên của con nói con và một cô bạn có quan hệ rất thân?”.
Lần này Trần Tử Hàn chỉ nhìn mẹ,
không lên tiếng, anh không muốn nói dối hai người nhưng lại không biết lấy gì
ra mà bảo đảm.
Tôn Thục Mẫn thở dài: “Con biết
mình đang làm gì là được rồi”.
Thực ra, Trần Tử Hàn không thích
nghe câu đó, không thích cái thái độ “nếu con không hiểu chuyện thì tự biết nên
làm gì rồi đấy”. Nếu anh không nghe lời bố mẹ thì chính là không hiểu chuyện,
chính là để họ thất vọng. Cuộc sống của anh, anh không muốn để người khác quyết
định thay: “Con biết rõ con đang làm gì”.
Trần Á Phong gật đầu: “Bố có quen
với hiệu trưởng của con, bố đã đánh tiếng với thầy ấy rồi, lần này con về trường
thì tới lớp 12/1 điểm danh đi”.
“Con không thích dùng cách đó để
vào lớp 12/1.” Trần Tử Hàn cự tuyệt.
“Trần Tử Hàn, con đã tin là bản
thân có thực lực thì còn quan tâm mấy chuyện này làm gì? Hơn nữa các thầy cô
dạy 12/1 cũng rất hoan nghênh con, họ đều nói kì thi trước chỉ là sự cố ngoài ý
muốn. Lần này con đừng có để mọi người thất vọng.”
Trần Tử Hàn vốn định từ chối đến
cùng, anh thật sự rất ghét mối quan hệ đi cửa sau như thế, cho dù chỉ là một
lần sai lầm, anh cũng tình nguyện chấp nhận hậu quả mà sai lầm đó mang lại.
Thế nhưng, anh chợt nghĩ tới
Vương Y Bối, nhớ tới dáng vẻ bất lực của cô khi một mình học trong lớp 12/1,
trái tim anh chợt nhói đau, câu từ chối lên tới cổ họng bị anh đè xuống. Nếu
anh vào học cùng lớp với cô, chắc chắn cô sẽ thoải mái hơn nhiều, sẽ cảm thấy
mình không cô độc. Anh biết, cô là kiểu người lúc nào cũng vui vẻ cười đùa vô
tư thật ra lại dễ buồn dễ tủi thân. Anh muốn ở bên cạnh cô, dù không làm bất cứ
việc gì, nhưng chỉ cần cô quay đầu là có thể thấy anh, sẽ biết mình không cô
đơn.
Khi ấy, Trần Tử Hàn không biết có
một điệu nhảy tên là vũ điệu vòng tròn (round dance), ngay từ thời điểm bắt đầu
đến phút cuối nhất định không được nhảy sai một nhịp nào, nếu không khi kết
thúc sẽ không tìm được bạn nhảy ban đầu. Thế nhưng, cả anh và cô đều đã bị lỡ
nhịp.
Sáng sớm hôm sau, Trần Tử Hàn
phải về trường vì chiều có giờ học. Anh cảm thấy là lạ vì Vương Y Bối không chủ
động gọi điện cho anh như mọi khi. Thực ra gần đây số lần cô gọi điện cho anh
cũng giảm đi nhiều, phần lớn thời gian cô đều rất an phận, không muốn nói
nhiều, có vấn đề gì cũng một mình nghĩ cách giải quyết.
Trần Tử Hàn đứng ngoài cửa phòng
lớp 12/1, tưởng tượng ra bộ dạng vui mừng nhảy cẫng lên của cô, khóe miệng anh
bất giác mỉm cười. Nhưng Vương Y Bối không có trong lớp. Hướng Thần đã nhìn
thấy anh, cô cố gắng không nhìn về phía đó nhưng cuối cùng vẫn không làm chủ
được bản thân, đứng dậy đi tới trước mặt anh. Cô biết mình hèn mọn, nhưng chỉ
cần có thể nói chuyện vài câu với anh cũng tốt, rất lâu rồi cô và anh không nói
chuyện với nhau. Mỗi lần thấy anh đứng ngoài cửa chờ Vương Y Bối, cô đều tự hỏi
vì sao người anh chờ không phải là mình, nếu có thể là mình thì tốt biết bao. Ý
nghĩ có sức đầu độc người như thế lần nào cũng bị chính cô kéo lại, vì cô thấy
đôi mắt lấp lánh nụ cười của anh khi anh nhìn Vương Y Bối, đôi mắt ấy từ trước
tới giờ chỉ có Vương Y Bối, hoàn toàn không có cô.
Hướng Thần tới trước mặt Trần Tử
Hàn: “Tìm Vương Y Bối à?”. Biết câu trả lời, nhưng cô vẫn lựa chọn câu hỏi này
làm lời mở đầu.
Trần Tử Hàn gật đầu: “Cậu ấy bình
thường mấy giờ thì tới lớp?”.
“Bình thường giờ này là có mặt ở
lớp rồi nhưng hôm nay không biết vì sao chưa thấy.”
“Thế à, vậy tớ chờ thêm một lát.”
Hướng Thần gật đầu, lướt qua
người anh, đi về hướng WC. Cô cố tình tỏ ra mình chỉ tình cờ đi ngang qua anh
mà thôi, không phải đến để nói chuyện với anh.
Thế nhưng những chuyện cô làm
chẳng có ý nghĩa gì hết, bởi vì anh vốn không quan tâm. Hướng Thần đứng ngoài
cửa WC, chợt cảm thấy tủi thân, cô muốn khóc, nhưng lại không tìm được lý do.
Vương Y Bối tới lớp học trong
trạng thái vô cùng phấn khích, bước chân thoăn thoắt nhịp nhàng, rõ ràng tâm
trạng cô rất tốt.
Vừa nhìn thấy Trần Tử Hàn, cô lập
tức chạy tới: “Tớ còn đang định đi tìm cậu. Chúng mình đúng là thần giao cách
cảm nhỉ?”.
“Ừ, thần giao cách cảm!” Trần Tử
Hàn cười: “Chuyện gì mà vui thế?”.
“Tớ nói ra nhất định cậu cũng rất
vui!”.
“Thế à, tớ cũng có một chuyện
muốn nói với cậu.” Anh nhướn mày: “Hơn nữa, đảm bảo nghe xong cậu cũng rất
vui!”
“Vậy sao?” Cô hoài nghi nhìn anh.
Trần Tử Hàn gật đầu: “Chúng ta
học cùng lớp rồi”.
Vương Y Bối nhíu mày: “Sao cậu
biết nhanh thế? Tớ mới xin cô chủ nhiệm chuyển qua lớp 12/2 hôm qua thôi mà,
hôm nay cô mới đồng ý. Sao cậu đã biết rồi?”.
Trần Tử Hàn sa sầm mặt: “Sao cậu
không nói trước với tớ?”.
“Tớ nghĩ tớ học ở lớp này chắc
chắn không theo được. Thêm nữa, nếu mình được học cùng lớp không phải chuyện
tốt hay sao?”.
Trần Tử Hàn im lặng nhìn cô,
không biết phải nói gì.
Ngày hôm ấy, với Vương Y Bối, là
một cơn ác mộng khủng khiếp. Mãi tới khi kết thúc giờ tự học buổi tối cô vẫn
chưa thể chấp nhận sự thật phũ phàng đó: Cô học lớp 12/2, còn Trần Tử Hàn học
lớp 12/1, Hai người đã để “lỡ nhau” bằng cách đó, vốn dĩ tưởng sẽ được học
chung lớp với nhau, sẽ được ở bên nhau vui vẻ.
Trần Tử Hàn chưa bao giờ thấy hụt
hẫng đến thế, giáo viên giảng cái gì anh cũng không biết. Khi đã định thần lại,
tiếp nhận sự thật kia rồi, anh lại lo lắng cho cô, sợ cô còn chưa thể chấp nhận
được. Thời gian để cô tiếp nhận một sự việc nào đó thông thường đều dài gấp ba
lần người khác.
Sau sự kiện lần này, Trần Tử Hàn
nhận thức được một điều, nhất định không nên chơi trò niềm vui bất ngờ với cô,
tốt nhất hai người làm gì nên nói rõ ràng với nhau thì hơn.
Vương Y Bối chịu đả kích rất lớn,
Lương Nguyệt liên tục an ủi cô: “Không sao, coi như mọi chuyện chưa xảy ra đi”.
“Nhưng rõ ràng là xảy ra rồi!”
“Haizz… Chỉ là không học chung
lớp thôi mà, có thể là ông trời thấy các cậu hạnh phúc quá nên đố kỵ, an bài
cho các cậu thành ra thế này để các cậu phải nổ lực hơn nữa.”
Vương Y Bối càng nghĩ càng cảm
thấy bi thương, cứ ngỡ lần này sẽ được học chung với Trần Tử Hàn như cũ, không
ngờ sự thật lại đánh cho cô một đòn quá đau.
Tâm trạng Vương Y Bối rất tệ,
Trần Tử Hàn không biết phải làm sao, hết giờ tự học cùng cô đi dạo, giúp cô nhẹ
nhõm hơn một chút.
Anh nhẫn nại từng chút từng chút
một lôi cô ra khỏi sự thất vọng kia, cố gắng thuyết phục cô rằng không học cùng
nhau cũng không có ảnh hưởng gì, anh vẫn sẽ mua bữa sáng tới cho cô, vẫn ở bên
cạnh cô, thậm chí tiết tự học cuối mỗi buổi anh sẽ sang lớp cô học cùng cô.
Quen với chuyện đó rồi, trong
lòng Vương Y Bối mới cảm thấy thoải mái hơn. Khả năng thích ứng của cô vô cùng
kém, cô không sẵn sàng tiếp nhận bất cứ sự thay đổi nào, dù là cuộc sống hay
con người.
Lương Nguyệt thỉnh thoảng vẫn
cười trêu cô, cái gì cũng lười thay đổi, nhỡ yêu phải một kẻ xấu xa thì thê
thảm rồi. Mỗi lần như thế, Y Bối đều cười đáp rất tự tin: “Mắt nhìn người của
tớ rất tốt”.
So với niềm hạnh phúc của Trần Tử
Hàn và Vương Y Bối, Hướng Thần lại có vẻ rất chán nản. Cô cho rằng tính cách
của Vương Y Bối chẳng có mấy người con trai nào có thể chịu được mà ở bên nhau
lâu dài. Thế nhưng Trần Tử Hàn lại không hề có biểu hiện nào là chịu không nổi
Vương Y Bối kể cả khi biết cô cố tình gây sự. Hiểu rõ điều ấy, Hướng Thần lại
càng khó chịu. Cô thật sự muốn biết rốt cuộc anh còn có thể nhẫn nhịn được đến
khi nào, cô vẫn luôn tin rằng sẽ có một ngày anh không chịu nổi mà rời xa Vương
Y Bối.
Thế nhưng có lẽ như đã quá lâu
mất rồi! Kết thúc năm học lớp mười một, lên lớp mười hai, hai ngươi họ vẫn ở
bên nhau vui vẻ. Bạn bè thường hay trêu chọc rằng, một học sinh giỏi toàn khối
như Trần Tử Hàn mà cũng “coi thường kỉ cương”, lấy thân mình chứng minh kết quả
học tập và chuyện yêu đương không hề có liên quan.
Thành tích của cả Trần Tử Hàn và
Vương Y Bối đều rất ổn định, thầy cô vì thế mà cũng nhắm một mắt mở một mắt cho
qua chuyện giữa họ.
Vương Y Bối từng nghĩ, cứ như vậy
rồi mọi chuyện sẽ tốt đẹp cả, hai người sẽ tiếp tục ở bên nhau, mãi mãi.
Có ai đó từng nói, lời thề “mãi
mãi” cuối cùng cũng sẽ được chứng minh chỉ là một lời nói dối.
Ý thức của Vương Y Bối về việc
thi đại học bắt đầu bằng cụm từ “kiểm tra sức khỏe”, trước đây, cô hoàn toàn
không biết gì về nó.
Bệnh viện nằm khá gần trường học
nên nhà trường yêu cầu học sinh tự đi đến đó. Mọi người tới đông đủ rồi, giáo
viên mới kiểm tra quân số, mỗi lớp làm một đơn vị.
Tiến hành khám sức khỏe vào buổi
sáng nên không ai được ăn sáng.
Vương Y Bối và Lương Nguyệt cùng
mấy cô bạn đi theo con đường tắt tới bệnh viện. Gọi là đường tắt nhưng thật ra
cũng khá rộng, chỉ là ít người qua lại mà thôi. Con gái mà túm tụm một chỗ thì
đương nhiên không thể tránh được buôn dưa lê bán dưa chuột, chẳng hạn như bàn
tán chuyện năm ngoái có vài bạn nữ trong trường đi kiểm tra sức khỏe thì bị
phát hiện ra đã mang thai. Suy nghĩ đầu tiên xuất hiện trong đầu Vương Y Bối
chính là: Vì sao trước khi đi khám không giải quyết cái thai đi? Để người ta
phát hiện ra rồi ghi vào hồ sơ có phải là xong đời rồi không?
Đề tài buôn chuyện của nữ sinh
rất nhiều, nói tới nói lui rồi lệch pha sang chuyện khác. Cuối cùng các cô bàn
tới sự đáng thương của phụ nữ, hễ xảy ra chuyện là sẽ bị người đời khinh bỉ,
chẳng còn mặt mũi nào mà gặp người khác nữa, ai kém may mắn có khi phá thai
xong rồi mất luôn khả năng làm mẹ. Đàn ông thì chẳng phải gánh chịu gì hết, làm
xong phủi quần bỏ đi, nào ai biết anh ta từng phạm tội gì?
Các cô nói xong còn quay sang dặn
dò lẫn nhau phải biết tự bảo vệ bản thân, nhất định không được để cho đàn ông
lợi dụng.
Lương Nguyệt tủm tỉm trêu Y Bối:
“Sợ hả?”
“Còn lâu nhé! Cậu ấy không phải
người như thế!”
“Tớ đã nói gì đâu, sao cậu chủ
động nhắc tới Trần Tử Hàn?”
“Tớ nhắc tới lúc nào?” Vương Y
Bối giả đần. Tới bệnh viện rồi còn phải tập hợp toàn bộ mọi người, mỗi lần kiểm
tra gồm sáu lớp, sáu lớp này phải đứng một chỗ để ban cán sự lớp kiểm tra sỉ
số. Vương Y Bối đứng trong hàng nữ, nhìn về phía lớp 12/1. Trần Tử Hàn đang
giúp lớp trưởng bên đó điểm danh, thấy cô nhìn mình liền ngẩng đầu lên, cô làm
một mặt quỷ với anh.
Điểm danh xong xuôi, nhân viên
bệnh viện lần lượt gọi tên mười người thành một nhóm. Mỗi nhóm nhỏ này đi lên
phía trước để bác sĩ dùng một chất lỏng màu tím để viết số thứ tự lên mu bàn
tay.
Vương Y Bối ban đầu còn hào hứng,
nhưng khi bước vào công việc đầu tiên là lấy máu thì chỉ số hưng phấn của cô
lập tức về số 0. Cô không sợ máu dù trước đây chưa từng lấy máu bao giờ, nhưng
khi cô vừa ngồi xuống bàn, y tá vỗ vỗ mạch máu của cô rồi nói: “Mạch máu nhỏ
quá!”
Vương Y Bối buồn bực: “Sao không
nói là mũi kim quá to chứ ạ?”
Y tá bật cười, kim tiêm bị chệch
ra ngoài khiến Vương Y Bối đau thót. Y tá lên tiếng: “Đổi tay kia!”
Vương Y Bối đành giơ tay còn lại
ra, may mà lần này đã thành công. Nhưng sau đó cả hai tay cô đều tím xanh như
bị đánh, nhìn sợ phát khiếp.
Dù sao thì ngoại trừ rườm rà ra
thì lần khám sức khỏe này rất tốt đẹp.
Lương Nguyệt vừa nhìn vào tay
Lương Y Bối liền thấy khiếp đảm. Trần Tử Hàn đã khám xong trước nhưng vẫn ở lại
bệnh viện đợi cô, sau đó đưa cô đi ăn.
Lương Nguyệt giữ vững nguyên tắc
không làm kỳ đà cản mũi nên về trước cùng các bạn khác.
Vương Y Bối chạy tới trước mặt
Trần Tử Hàn, lập tức vén tay áo của anh lên: “Để tớ xem mạch máu của cậu”.
Cô vỗ vỗ mấy cái, quả nhiên là to
hơn mạch máu của cô. Nhìn mạch máu nhỏ xíu trên tay mình, trong lòng cô lại
phiền muộn.
Trần Tử Hàn nhìn một mảng bầm tím
trên tay cô, nhíu mày, kéo cô đi mua thuốc. Vương Y Bối biết mình không chống
lại được nên đành đi theo. Anh mua một lọ thuốc nước, cẩn thận bôi lên vết
thương của cô, sau đó còn dặn dò cô phải bôi hằng ngày.
Đến khi bụng cô sôi lên vì đói,
hai người mới đi ăn.
“Tớ muốn ăn thịt.” Vương Y Bối
chu miệng: “Một ngày rồi tớ chưa được ăn thịt, cảm thấy toàn thân rất yếu!”
Trần Tử Hàn phì cười, nhưng hiểu
rõ ý cô nói là thịt nạc, cô rất ghét thịt mỡ, chỉ cần có một chút mỡ thôi là
nhất định không động đũa.
Vương Y Bối ăn rất ít, lần nào
Trần Tử Hàn cũng phải dỗ dành mãi cô mới ăn được một bát cơm.
Anh thích nhìn cô ăn, hoàn toàn
không có chút làm bộ làm tịch nào, ăn ngon hay không đều biểu hiện ra mặt.
Vương Y Bối cáu kỉnh: “Đừng nhìn
tớ nữa! Còn nhìn nữa là tớ ăn mất ngon đấy!”
Trần Tử Hàn liền dời ánh mắt:
“Định thi vào trường nào rồi?”
“Vấn đề này cũng cần tớ nghĩ à?”
Vương Y Bối vẫn luôn xác định, Trần Tử Hàn thi trường nào thì mình sẽ thi
trường đó.
“Thì cũng phải có dự định gì
chứ.”
“Dự định?” Vương Y Bối nhìn anh:
“Cậu sẽ nghe tớ à?”
“Sao lại không?”
Cô vốn cảm thấy lời nói của mình
không chút giá trị: “Tớ chưa bao giờ được ngồi tàu hỏa, chưa bao giờ được đi
máy bay, ngay cả trung tâm thành phố cũng chẳng mấy khi vào. Tớ không quá muốn
ra ngoài, đối với tớ, mỗi nơi đều là một thế giới thu nhỏ, đâu cũng như nhau
cả. Vì thế, tớ không có ý định rời khỏi Yên Xuyên.”
Trần Tử Hàn gật đầu: “Không muốn
đi tỉnh khác?”
“Không muốn.”
Thực ra, Trần Tử Hàn đã tìm hiểu
cơ sở đào tạo của các trường đại học, những cơ sở trong nội thành lấy điểm đều
cao hơn cơ sở nằm ở tỉnh ngoài, đương nhiên ngoại trừ những trường đại học nổi
tiếng của các tỉnh.
Vương Y Bối hiểu rõ khả năng của
anh, cô nói: “Đại học Yên Xuyên cũng được mà, chúng ta cùng thi vào đó đi, khoa
Kiến trúc của trường đó nghe nói rất tốt”. Cô cũng đã từng nghĩ về chuyện này,
dù điểm đầu vào đại học Yên Xuyên rất cao, cô không có quá nhiều hy vọng, nhưng
nếu không đỗ các ngành trọng điểm thì cũng có thể chọn ngành top 2.
“Cậu lên kế hoạch xong cả rồi à?”
“Tớ chỉ nói ý kiến của mình
thôi.”
Trần Tử Hàn ngẫm nghĩ rồi nói:
“Nghe cũng được.”
“Nghĩa là cậu sẽ thi đại học Yên
Xuyên phải không?”
“Ăn cơm đi!”
Vương Y Bối biết mình là một
người một người ỷ lại, nhưng cô thật sự muốn ở bên Trần Tử Hàn, cùng học một
lớp, cùng thi một trường, tốt nghiệp rồi sẽ kết hôn. Đó là mong muốn của cô. Họ
sẽ không phải ngẫu nhiên gặp người khác nữa, chỉ có hai người bên nhau, sống
cuộc sống của chính họ.
Mỗi lần nghe chuyện người này
người kia chia tay, cô đều cảm thấy khó tin, hai người đã từng hạnh phúc như
thế tại sao cuối cùng lại mỗi người một ngả? Cô nghĩ thế nào cũng không hiểu
nổi. Bởi vì, cô cho rằng, Trần Tử Hàn nhất định sẽ không rời bỏ cô.
Sáng kiểm tra sức khỏe, chiều vẫn
phải đi học. Thời điểm này dù có đi học hay tan học cũng không có gì khác biệt,
vừa nhìn thấy tờ đề một cái là chẳng kịp nghĩ ngợi gì, ai nấy đều cắm đầu làm
ngay.
Lốc lịch đếm ngược đến ngày thi
đại học treo trên tường mỗi ngày đều bị xé đi một tờ, mỗi lúc một mỏng dần,
chẳng mấy chốc đã tới tờ số 1.
Thực tế cho thấy mấy năm trời khổ
công nghiên cứu của Vương Y Bối không hề vô ích. Một ngày trước hôm thi đại học
trời nắng chang chang, ấy vậy mà hôm sau mưa tầm tã. Cái quy luật này chắc chắn
sẽ còn tiếp diễn.
Vương Y Bối và Trần Tử Hàn đã hẹn
với nhau, hai ngày thi này sẽ không gặp mặt, tập trung học và thi cho tốt.
Nói là ôn thi nhưng thực ra mọi
người lên lớp tự học phần lớn là ngồi tâm sự trò chuyện với nhau, chẳng mấy ai
còn tranh thủ chút thời gian ít ỏi còn lại này để mà học cả.
Sau buổi tối tự học cuối cùng,
hôm sau trường học sẽ thành địa điểm thi, nên tất cả sách vở học sinh phải mang
về ký túc, không được lưu lại bất cứ một mảnh giấy nào, thậm chí những dòng chữ
vớ vẩn viết trên tường cũng phải xóa sạch.
Vương Y Bối kích động kéo tay
Lương Nguyệt nói: “Cảm giác thật khó tin, mai đã là ngày thi đại học rồi!”
Cô vẫn còn nhớ rõ lần đầu tiên
bước vào ngôi trường này, nhìn dãy phòng học khối mười hai cảm thấy thật xa
vời, vậy mà hiện tại cô đã tốt nghiệp cấp ba rồi. Mọi chuyện dường như mới xảy
ra ngày hôm qua mà thôi.
“Đừng nghĩ nhiều thế, thả lỏng
bản thân chút đi!”
Vương Y Bối gật đầu.
Trên mạng có một câu nói kinh
điển, muốn tỏ tình thì đợi khi thi đại học xong, trong đợt thi các đôi tình
nhân cũng sẽ không cãi nhau.
Vương Y Bối nằm trên giường suy
nghĩ, học bao nhiêu năm trời cuối cùng quyết định chỉ bằng hai ngày thi sắp
tới.
Cô nhớ tới ông nội đã qua đời,
lần trước về nhà cô thấy cỏ đã mọc um tùm quanh mộ ông. Cô nhìn chằm chằm vào
đám cỏ rậm rạp ấy, đó chính là chứng tích của thời gian, của mấy năm trời cô đã
trải qua, hiện tại, kỳ thi đại học trước mắt chính là lúc kiểm nghiệm lại mọi
thứ.
Vương Y Bối nằm mãi không ngủ
được đành phải đếm khỉ, đếm mãi đếm mãi tới lúc ngủ thiếp đi.
Khu vực phòng thi đều đã được
phong tỏa, phần lớn học sinh đứng dưới hàng cây bên ngoài, những học sinh không
cùng trường thì đứng một khu tách biệt. Lương Nguyệt và Vương Y Bối đứng ngay
dưới cột cờ, giáo viên phụ trách hôm trước đã dặn dò các cô trước và sau khi
thi xong đều tập hợp ở đây, các thầy cô sợ học sinh làm mất giấy báo dự thi nên
quyết định thu lại sau khi kết thúc mỗi môn.
Gần đến giờ, thí sinh chen nhau
vào tìm phòng thi của mình. Vương Y Bối hít thở, thành bại đều dựa vào lần này!
Đề thi Văn tương đối khó, ngay cả
câu tặng điểm cũng hóc búa: Nêu đặc điểm cấu trúc câu của thể văn biền ngẫu.
Vương Y Bối vừa nhìn thấy đề liền hoa mắt chóng mặt, cô không nghĩ sẽ thi vào
phần này nên lúc ôn tập đã bỏ qua luôn. Ngẫm nghĩ một lúc cô viết xuống: “biền
ngẫu và tứ lục ngôn[1] “.
[1] Văn
biền ngẫu: Dạng thức câu văn được tổ chức theo một số quy tắc tương đối chặt
chẽ về số lượng chữ, về nhịp, về tính cân đối trong ngữ nghĩa. Đặc điểm của
biền văn hiện đại là từng cặp câu mười chữ, ngắt nhịp 4/6.
Đây là lần thi đầu tiên cô còn dư
ít thời gian nhất từ trước tới giờ. Bình thường làm bài thi môn Văn cô làm xong
rất sớm, nhưng lần này lúc hoàn tất chỉ còn thừa mười phút, vội vàng kiểm tra
qua một lượt để chuẩn bị nộp bài.
Vương Y Bối rất căng thẳng, tay
cầm bút cũng run lên.
Kết thúc buổi thi Văn, cô tới nơi
tập trung nộp lại giấy báo dự thi, sau đó đi ăn cùng Lương Nguyệt.
Lương Nguyệt ngửa đầu lên trời mà
than thở: “Khó chết mất!”
Vương Y Bối không muốn nói về vấn
đề này: “Chúng mình đi ăn gì bây giờ?”
“Cô giáo nói nên ăn cái gì nhẹ
nhàng dễ tiêu một chút.”
Vương Y Bối gật đầu: “Vậy ăn
trong trường luôn nhé!”
Vì có nhiều học sinh trường khác
tới dự thi nên nhà ăn của trường cũng làm đồ ăn ngon hơn rất nhiều, ngay cả
người kén chọn như Vương Y Bối cũng tỏ ra rất hài lòng với món thịt xào ớt
xanh.
Hai tay cô đã lạnh cứng lại: “Ăn
xong rồi phải ngủ để thoải mái đầu óc.”
“Sắc mặt cậu xấu quá!” Lương
Nguyệt sờ trán cô: “May mà không sốt.”
“Tớ hơi căng thẳng tẹo thôi.”
“Còn mấy tiếng nữa mới thi môn
tiếp theo cơ mà!”
Vương Y Bối cũng không rõ tại
sao, chỉ cảm thấy rất sợ, rất áp lực.
Buổi trưa cô ngủ cũng không được
ngon lắm, ngủ một lát đã dậy.
Cô cảm thấy rất bức bối, hai câu
hỏi lớn đầu tiên trong đề thi môn Toán đều là câu cho không điểm, thế nhưng tới
gần lúc giám thị thu bài cô mới phát hiện ra mình làm sai câu một. Cô càng nghĩ
càng hận mình.
Hiện tại không như những lúc bình
thường, không phải muốn nói gì là có thể tùy tiện nói. Thời gian thi cử này,
Vương Y Bối khá trầm mặc, Lương Nguyệt cũng không quấy rầy cô.
Ngày hôm sau thi Lý tổng hợp đối
với Lương Y Bối đúng là sấm sét giữa trời quang. Câu hỏi Hóa học và Sinh học
cực kì khó, chỉ có Vật lý là còn tương đối đơn giản. Sau khi tiếp nhận được sự
thật này rồi, Vương Y Bối cũng bình tĩnh hơn nhiều, chỉ còn chút ít không đành
lòng.
Giáo viên môn Toán nói đề thi
không có phần hypecbon, nhưng cuối cùng phần đó lại chiếm những 20 điểm. Đương
nhiên, đây cũng chính là phần Vương Y Bối mù tịt.
Vật lý kiếm điểm dễ nhất, nhưng
cô không có khả năng được điểm cao, trong khi Hóa và Sinh lại khó như vậy.
Môn thi cuối cùng là tiếng Anh.
Từ vựng rất nhiều, cô áng chừng mình được khoảng 100 điểm, chắc chắn không thể
đạt được 120 điểm, xem ra thành tích chung của cô không được khả quan cho lắm.
Nhưng dù biết kết quả không tốt
thì cô vẫn ôm hy vọng có kì tích xảy ra, hy vọng mình được điểm cao.
Buổi tối ngày kết thúc kì thi đại
học, giáo viên yêu cầu học sinh nội trú không được ra khỏi trường mà phải quay
về kí túc đúng giờ, nhưng mọi người không hề có ý định sẽ nghe lời. Đầu tiên là
tất cả kéo nhau đi liên hoan, ai nấy đều rất hào hứng, gọi rất nhiều rượu để
chuốc nhau say. Dù hôm sau là ngày thi vấn đáp cũng chả ai quan tâm, các anh
chị khóa trước rỉ tai họ, thi vấn đáp chỉ cần có mặt là qua rồi.
Vương Y Bối và Lương Nguyệt ngồi
cùng nhau, bị mọi người chuốc cũng phải uống mấy ly.
Có một bạn nam cùng lớp tặng
Vương Y Bối một bó hoa tử đằng, cậu ta chỉ tặng mà không nói gì hết.
Vương Y Bối cùng với bạn học trò
chuyện cười đùa vui vẻ, sau đó vài người đề nghị đi hát karaoke, cô cảm thấy
không có hứng thú nên quyết định một mình về ký túc.
Trên đường về trường, thỉnh
thoảng có một hai tốp túm tụm đi chơi với nhau cười đùa ầm ĩ, nhìn qua có vẻ
như đã uống say.
Đang đi, Vương Y Bối chợt dừng
lại.
Phía cầu thang có một bạn nữ ngồi
bệt dưới đất, mấy bạn nữ khác đứng xung quanh kéo thế nào cô ấy cũng không chịu
đứng dậy.
Có lẽ đã uống say, cô ấy lẩm bẩm:
“Đừng động vào tớ, tớ học mười mấy năm cũng chỉ vì ngày hôm nay! Đọc một đống
sách vở như thế, con mẹ nó cũng chỉ vì cái kì thi đại học chết tiệt này!”
Vương Y Bối nhìn bộ dạng chật vật
của cô bạn ấy mà trong lòng cũng thấy khó chịu, muốn khóc nhưng khóc không nổi.
Cô đứng nhìn một lúc, chợt nghe
thấy cô bạn kia nói: “Học nhiều như thế, vậy mà thi không tốt!”
Vương Y Bối xoay người đi thẳng
về phòng. Cô đứng ngoài cửa chứ không vào, lấy di động ra ấn dãy số quen thuộc:
“Tử Hàn, tớ chán lắm!”
Trần Tử Hàn lúc ấy đang tụ tập
với bạn cùng lớp, nghe thấy cô nói thế, lập tức bỏ ly rượu trong tay xuống:
“Sao vậy?”
Vương Y Bối im lặng.
Mấy bạn nam đang định nói gì đó
nhưng nhìn thấy Trần Tử Hàn trầm mặc liền ngoan ngoãn ngậm miệng lại.
Trần Tử Hàn một tay cầm di động,
một tay chống lên bàn: “Cậu đang ở đâu?”
“Trước cửa phòng kí túc.”
“Ở nguyên đấy đừng đi đâu cả, tớ
tới ngay đây.”
Trần Tử Hàn cúp máy chuẩn bị đi,
mấy bạn học liền lắc đầu: “Trần Tử Hàn, cậu bỏ đi như thế thật là mất hứng!”
Phùng Vĩnh Thành là bạn ngồi cùng
bàn với Trần Tử Hàn nên biết khá rõ chuyện của anh, anh ta quay sang nói với
đám bạn học: “Các cậu đừng cản cậu ấy, gia quyến cậu ấy gọi đi gấp thế cậu ấy
có thể không đi sao?”
“Trọng sắc kinh bạn!”
“Có bạn gái đúng là phiền hà!”
Trần Tử Hàn cười: “Ngại quá, tớ
phải đi trước đây.”

