Sự Cám Dỗ Cuối Cùng - Chương 03 - Phần 3
Nhạc Khải Phi quan sát chiếc váy trang nhã trên người Giản Nhu, lại nhìn gương mặt được che kín mít của cô, sau đó cất giọng khinh thường: “Em che đậy kĩ thế làm gì? Tôi đã ly hôn rồi.”
Giản Nhu thu hồi ánh mắt, ngồi xuống chỗ trống bên cạnh anh ta. “Anh không hiểu thế nào là “giấu đầu hở đuôi” sao? Không đeo khẩu trang, làm sao có thể cho người ta thấy quan hệ giữa chúng ta bất thường?”
“Đúng thế.” Nhạc Phải Khi gật đầu. “Em còn khẩu trang không? Cho tôi một cái.”
Máy bay cất cánh, nhanh chóng ổn định trên không trung. Giản Nhu tháo kính và khẩu trang, trò chuyện với Nhạc Khải Phi dăm ba câu rồi lấy tập kịch bản ra xem.
Vết rượu vang màu đỏ nhạt dính trên tập kịch bản vẫn còn nguyên vẹn. Cô lật đến trang không có vết bẩn mới dừng lại.
“Leo cao”
Cảnh 61
Thời gian: Ngày 14 tháng 2, lễ Tình nhân, buổi sáng sớm
Địa điểm: Căn hộ của Lam Vũ
Nhân vật: Lam Vũ (nữ chính), Dương Sâm (nam chính)
Bởi vì không phải là ngày cuối tuần nên Lam Vũ chỉ có thể đón lễ Tình nhân một mình. Thật ra cô cũng không để ý đến ngày lễ này lắm. Đối với cô, mỗi ngày cuối tuần đều là lễ Tình nhân của riêng cô.
Sáng sớm, Lam Vũ lê đôi chân nặng trịch từ phim trường trở về. Vừa đến cửa nhà cô liền nhìn thấy cô nhân viên của tiệm hoa đang bấm chuông cửa, tay cầm chậu xương rồng nhỏ.
Cô nhân viên của tiệm hoa (nhìn thấy Lam Vũ cầm chìa khóa, nhận ra cô): Cô Lam Vũ, đây là hoa do Dương tiên sinh tặng, xin cô hãy ký nhận!
Nghe nhắc đến Dương Sâm, Lam Vũ vừa kinh ngạc vừa mừng rỡ. Cô lập tức ký nhận rồi bê chậu xương rồng vào nhà. Chợt nhớ ra điều gì, Lam Vũ gọi cô nhân viên đưa hoa.
Lam Vũ: Xin lỗi, tôi muốn hỏi, ngôn ngữ loài hoa của xương rồng là gì vậy?
Cô nhân viên: Là kiên cường. Còn nữa… cất giấu tình yêu tận đáy lòng.
Lam Vũ (mỉm cười): Cám ơn cô!
Lúc đóng cửa, Lam Vũ không cẩn thận bị gai xương rồng đâm vào ngón tay. Cô nghiến răng, đặt chậu cây ngoài ban công rồi lại chuyển vào bàn uống trà ở phòng khách. Cô ngẫm nghĩ, cuối cùng quyết định đặt ở bệ cửa sổ trong phòng ngủ, để mỗi khi thức dậy, cô đều có thể nhìn thấy.
Lam Vũ đang gắp cái gai ở ngón tay thì Dương Sâm gọi điện tới.
Dương Sâm: Em đã nhận được hoa anh tặng chưa?
Lam Vũ: Hoa ư? Anh chắc chắn thứ tặng em là hoa chứ? Sao em chỉ nhìn thấy gai nhọn thôi nhỉ?
Dương Sâm (cười vui vẻ): Xương rồng cũng nở hoa đấy! Nghe nói khi em cất giấu tình yêu ở trong tim, hoa sẽ nở.
Lam Vũ: Thật sao?
Dương Sâm: Thật! Em biết không, trong các loài thực vật, anh thích nhất xương rồng. Nó có sức sống kiên cường, bền bỉ hơn những loài khác. Dù ở trên sa mạc khô cạn, nó vẫn có thể tốt tươi, thậm chí nở hoa. Gai nhọn chẳng qua chỉ là phương thức để nó che giấu sự mềm mại, dịu dàng trong lòng mà thôi… Giống như em vậy.
Lam Vũ: Dương Sâm…
Dương Sâm: Gì cơ?
Lam Vũ: Em đã bao giờ nói “Em yêu anh” chưa nhỉ?
Dương Sâm: Hôm nay em chưa nói.
Lam Vũ: Dương Sâm, em yêu anh! Bất kể tương lai anh có yêu em hay không, em cũng sẽ mãi mãi yêu anh.
…
Giản Nhu chìm đắm trong từng câu chữ trong kịch bản. Lọn tóc dài rủ xuống, che đi gương mặt thanh tĩnh của cô, chỉ để lộ sống mũi trắng mịn và đôi môi đỏ mọng. Nhạc Khải Phi ngắm gương mặt nhìn nghiêng của cô, cảm thấy bầu không khí xung quanh cũng trở nên tĩnh lặng, thời gian như ngừng trôi.
Nhạc Khải Phi thừa nhận, trong số những phụ nữ anh ta từng quan hệ, rất nhiều người xinh đẹp hơn Giản Nhu nhưng chỉ có cô thu hút anh ta, khiến anh ta không thể rời mắt, khiến anh ta bất giác muốn tìm hiểu về cô mà không bao giờ có thể hiểu nổi.
Nửa tiếng sau, Nhạc Khải Phi không kìm được nữa, cất tiếng hỏi: “Kịch bản khó hiểu đến thế sao?”
Giản Nhu lắc đầu. “Không khó hiểu chút nào.”
“Vậy tại sao bốn mươi phút em mới đọc hết một trang?”
Giản Nhu hơi nghiêng mặt, nở nụ cười nhàn nhạt. “Anh không thấy người đàn ông trước mặt đang chụp ảnh hay sao? Đây là tôi tạo dáng để anh ta chụp ở mọi góc độ.”
Nhạc Khải Phi ngẩng đầu. Tay phóng viên giải trí mà anh ta sắp xếp từ trước đang làm việc rất nghiêm túc. “Vì vậy em định đọc kịch bản cho đến khi xuống máy bay à?”
“Ừm. Sáng nay tôi đã nghiên cứu qua. Tôi rất ăn ảnh ở góc độ cúi mặt thế này.”
“Đúng là ăn ảnh nhưng em đừng quên chúng ta đang hẹn hò. Sao tôi chẳng cảm nhận được một chút tình cảm nào của em nhỉ?”
Giản Nhu vén tóc ra sau gáy, nghiêm túc trả lời: “Nhạc Tổng, tôi cho rằng cách nhìn nhận về phụ nữ của anh có chút sai lầm. Khi phụ nữ thích một người đàn ông, không nhất định phải bám dính lấy anh ta như keo. Tình yêu thật sự là hai người yên tĩnh ở bên nhau, dù ai làm việc người nấy nhưng vẫn cảm thấy hạnh phúc.”
Lời nói của cô cũng có lý đấy chứ! Nhạc Khải Phi ngẫm nghĩ vài giây, lại hỏi: “Tối hôm qua, em và Trịnh Vĩ cả đêm yên tĩnh ở bên nhau, ai làm chuyện của người đó sao?”
Giản Nhu như nuốt phải quả trứng gà, cổ họng mắc nghẹn. Nhạc Khải Phi lập tức tìm ra câu trả lời qua vẻ mặt của cô. “Xem ra không phải!”
Không để ý đến ánh mắt chế giễu của anh ta, Giản Nhu cúi đầu, tiếp tục đọc kịch bản.
“Hễ nhắc đến tay Trịnh Vĩ là em lại né tránh. Tôi thật sự không hiểu, ngoài ngoại hình đẹp trai ra, anh ta còn có điểm gì tốt khiến em mê đắm, suốt năm năm vẫn không thể từ bỏ?”
Giản Nhu nhướng mày, mỉm cười với anh ta. “Nhạc Tổng, nếu thật sự ăn no không có việc gì để làm, chi bằng anh xem phim một lát đi, xem có ngôi sao nữ nào anh chưa từng thử qua, tìm cô ta mà cặp kè.”
“Tôi xem rồi.” Nhạc Khải Phi nhìn cô bằng ánh mắt hứng thú. “Chỉ còn lại em mà thôi.”
Trong ấn tượng của Giản Nhu, Nhạc Khải Phi điểm nào cũng không bằng Trịnh Vĩ, ngoài sự thẳng thắn. Cô lên tiếng: “Tôi có thể nhờ anh một việc không?”
“Em cứ nói đi!”
“Anh có thể ngồi tránh xa tôi một chút không?”
“Xin lỗi, khoang máy bay chỉ có thế. Tôi không thể thỏa mãn yêu cầu của em.”
Giản Nhu hết cách, đành đóng tập kịch bản rồi đứng dậy.
“Em đi đâu thế?”
“Tôi vào nhà vệ sinh hút điếu thuốc.” Cô nói.
“Em có lửa không?”
Bật lửa? Đúng là cô chẳng có nên đành ngồi xuống ghế, tỏ thái độ nghiêm túc như đang tham gia buổi họp báo. “Được rồi, anh muốn “buôn” chuyện gì thì “buôn” đi, tôi sẽ trả lời anh tất.”
Nhạc Khải Phi lập tức tỏ ra phấn chấn, bảo cô tiếp viên mang đến hai cốc cà phê, chuẩn bị tán gẫu dài dài với cô.
“Vừa rồi tôi nhìn thấy anh ta đưa em đi qua cửa ưu tiên. Hai người thật sự nối lại tình xưa đấy à?”
Giản Nhu đáp: “Nếu có thể nối lại, chúng tôi đã nối từ lâu rồi, cần gì đợi đến ngày hôm nay?”
Nhạc Khải Phi lườm cô một cái. “Em cũng giả tạo quá đi! Rõ ràng vẫn còn tình cảm với anh ta mà em còn làm bộ làm tịch. Thôi thì chiều theo anh ta cho xong.”
“Giả tạo ư?” Giản Nhu trừng mặt nhìn anh ta. “Được, hôm nay tôi nói thật với anh, anh tưởng tôi không muốn chiều theo sao? Từ năm mười ba tuổi tôi đã muốn theo anh ấy, ngày ngày bám chặt lấy anh ấy không rời, một ngày nói cả trăm lần câu “Em yêu anh”, cho đến khi anh ấy điếc tai mới thôi. Tôi đến với anh ấy năm mười chín tuổi. Bị anh “đóng băng” tới mức vai quần chúng cũng chẳng có mà đóng, tôi cũng không hối hận, một lòng một dạ chờ tới ngày anh ấy cưới tôi về làm vợ.”
Nhạc Khải Phi ngắt lời cô: “Tôi “đóng băng” em đến mức không được đóng cả vai quần chúng lúc nào? Chẳng phải A Uy nhận một bộ phim Nhật Bản cho em sao? Bộ phim đó còn giúp em nhận được đề cử Diễn viên mới xuất sắc tại Liên hoan phim Tokyo nữa chứ!”
Nhắc đến vụ đóng phim Nhật Bản, Giản Nhu hận đến mức nghiến răng kèn kẹt. Nhưng đây không phải vấn đề trọng tâm, mà là: “Tôi yêu anh ấy bằng cả trái tim mình, vậy mà anh ấy chưa từng nói với tôi, bố anh ấy là Trịnh Diệu Khang, cũng không nói cho tôi biết, mẹ anh ấy là Lữ Nhã Phi.”
“Thế thì sao chứ? Ừ thì anh ta là con cháu cán bộ cao cấp. Ừ thì ông già nhà anh ta nói có chết cũng không cho em vào cửa. Em có thể không cần mạng sống vì anh ta mà lại bận tâm đến chuyện này sao?”
“Rất nhiều việc không đơn giản như anh nghĩ đâu.”
“Có thể phức tạp đến mức nào? Nếu không có cách nào lấy anh ta thì thôi đừng lấy nữa. Tình yêu vốn chỉ là chuyện của hai người. Giản Nhu, đối với em, danh xưng “Trịnh phu nhân” quan trọng đến thế sao? Tờ giấy chứng nhận kết hôn giá chín đồng quan trọng như vậy sao? Em nghĩ nó có thể bảo đảm điều gì? Một khi anh ta yêu em, không có tờ giấy đó cũng vẫn yêu. Nếu anh ta không yêu em, có tờ giấy đó cũng vô dụng.”
Tình yêu vốn chỉ là chuyện của hai người? Quan điểm của Nhạc Khải Phi tương đối có lý, Giản Nhu hơi động lòng. Nếu cô và anh mãi mãi giữ mối quan hệ bí mật, không ai hay biết, vậy thì sẽ chẳng có người nào ngăn cản.
Cô tựa vào thành ghế, suy tư một lúc, vẫn cảm thấy không đáng tin. “Tình yêu không lấy hôn nhân làm tiền đề thì khác nào “bao nuôi” nhân tình? Một ngày nào đó anh ấy kết hôn, tôi sẽ trở thành người thứ ba à? Nếu tôi có con, con tôi cả đời không dám nói với thiên hạ bố nó là ai… Nếu vậy, tôi thà cắt đứt mối quan hệ, không bao giờ gặp lại anh ấy còn hơn.”
“Em có cắt nổi không?” Nhạc Khải Phi nhìn cô chăm chú.
Đúng vậy, cô có thể cắt đứt không? Năm hai mươi tuổi, cô cứ tưởng một câu: “Tôi chưa từng yêu anh” là có thể chấm dứt duyên phận giữa cô và Trịnh Vĩ. Bây giờ cô đã hai mươi lăm tuổi, không còn ngây thơ và cứng rắn như hồi đó, liệu có thể thật sự chấm dứt được không?
“Nếu tôi là em, tôi thà bị bao nuôi, thà làm người thứ ba vì ít nhất tôi không cần phải đè nén nỗi đau khổ như vậy.”
Nghe kiến nghị thẳng thắn của Nhạc Khải Phi, Giản Nhu bất giác nhìn anh chàng công tử phong lưu này bằng con mắt khác. “Tại sao anh lại nói với tôi những lời này?”
Anh ta nhẹ nhàng vuốt tóc cô, giống như muốn vỗ về một người bạn. “Bởi vì dù không giành được em, tôi cũng không muốn nhìn thấy em rơi vào tình trạng thê thảm.”
Một Nhạc Khải Phi chân thành như vậy khiến Giản Nhu gần như không nhận ra.
“À, đúng rồi, để về già có sự bảo đảm, em nhớ đòi anh ta nhiều tiền một chút. Nếu anh ta đưa ra giá khiến em không hài lòng, em có thể tìm tôi. Em muốn bao nhiêu, tôi sẽ cho bấy nhiêu, tuyệt đối không mặc cả.”
Nhạc công tử mãi mãi là Nhạc công tử, không hề sai.
Để cảm tạ tình cảm thân thiết của Nhạc công tử, Giản Nhu quyết định suy nghĩ kĩ về kiến nghị của anh ta. Thành trì cô cố gắng dựng lên trong năm năm đã bị Trịnh Vĩ phá tan trong một đêm, vậy thì so với việc tiếp tục lừa mình dối người, tiếp tục đè nén tình cảm, trở thành nhân tình của anh, làm người thứ ba liệu có phải sự lựa chọn tốt hơn? Ít ra cô có thể khiến bóng lưng vốn cao ngạo của anh không chỉ còn lại nỗi cô đơn.
Trầm tư một lúc, Giản Nhu quay sang Nhạc Khải Phi. “Tôi có thể hỏi anh một vấn đề không?”
“Em hỏi đi!”
“Bây giờ anh vẫn nhớ nhung đến tôi, có phải bởi vì anh chưa bao giờ giành được? Nếu ngay từ đầu tôi đã ngoan ngoãn theo anh, chắc tôi cũng khiến anh chán ngán từ lâu, giống như Trần Dao Dao, anh chẳng thèm liếc một cái.”
“Nếu tôi nói thật, em sẽ không để ý đấy chứ?”
“Tôi muốn nghe lời thật lòng.”
Anh ta nheo cặp mắt đào hoa, quan sát Giản Nhu từ đầu đến chân rồi nhếch miệng: “Em xinh hơn Trần Dao Dao nhiều. Vì vậy dù có chán em, tôi cũng sẽ liếc hai cái.”
Quả nhiên là lời thật lòng. Giản Nhu đáp: “Cám ơn Nhạc Tổng!”
Bởi vì có người trò chuyện nên thời gian trôi qua rất nhanh, máy bay đến sân bay Hồng Kiều lúc nào không hay. Do phải vội đi đàm phán với một nhà đầu tư về một bộ phim mới, Nhạc Khải Phi vừa xem đồng hồ vừa giục tài xế lái nhanh một chút.
Giản Nhu không hiểu: “Nếu đã vội như vậy, tại sao anh không ngồi chuyến bay sớm hơn?”
Nhận được ánh mắt trách móc của Nhạc Khải Phi, cô mới nhận ra đó là câu không nên hỏi.
Từ trước đến nay Nhạc Khải Phi là người luôn đúng hẹn. Nếu không phải tối qua cô phóng túng quá độ, sáng nay dậy muộn, suýt nữa lỡ chuyến bay, chắc chắn anh ta đã xuất phát sớm hơn.
Bởi vì áy náy nên Giản Nhu ngoan ngoãn cùng anh ta đi gặp nhà đầu tư rồi cùng bọn họ đi dự một buổi tiệc rượu trên du thuyền. Bữa tiệc có rượu vang, đồ ăn Pháp và tất nhiên không thể thiếu những cô người mẫu trẻ trung, bốc lửa có tác dụng điều tiết không khí.
Cùng Nhạc Khải Phi lượn đi lượn lại cả buổi tối, nhân lúc một người mẫu nổi tiếng bắt chuyện với anh ta, Giản Nhu tìm một chỗ không người nghỉ ngơi. Cô bất giác dõi mắt về phía khoang thuyền đèn điện sáng trưng, nhìn những cô người mẫu trẻ thản nhiên bám lấy đám đàn ông có quyền thế như loài ong mật. Giản Nhu càng cảm nhận một cách rõ ràng trong làng giải trí, người nào bảo thủ một chút là có thể lập miếu thờ trinh tiết được rồi.
Tất nhiên cô cũng biết, trong con mắt của đám người mẫu kia, những diễn viên hạng hai như cô mới càng buồn nôn. Cùng là “gái điếm” như nhau nhưng bọn cô vẫn cố tình ôm miếu thờ.
Thật ra cũng hết cách, ở thời đại thông tin phát triển này, chỉ cần một tấm ảnh “nóng” cũng có thể thân bại danh liệt. Những người khó khăn lắm mới leo lên vị trí ngày hôm nay như Giản Nhu đặc biệt coi trọng hư danh của mình.
Chợt nhớ ra điều gì, Giản Nhu rút điện thoại kiểm tra nhưng không có cuộc gọi nhỡ cũng chẳng có tin nhắn nào. Cô lười bỏ điện thoại vào túi nên lướt Weibo. Mấy giây trước, Lạc Tình vừa cập nhật status, nội dung là lời thoại trong một bộ phim điện ảnh kinh điển: “Có lẽ anh không dẫn tôi đi thưởng thức bữa ăn kiểu Pháp trên du thuyền nhưng anh có thể chạy qua mấy con phố mua sữa đậu nành và món quẩy mà tôi thích nhất vào mỗi sáng sớm… Đột nhiên tôi rất muốn có tình yêu như vậy một lần.”
Bên dưới đăng kèm tấm ảnh chụp cuộc sống thường ngày của Lạc Tình.
Sau khi đọc status mang hàm ý sâu xa này, Giản Nhu liền chia sẻ đồng thời bình luận: “Bất kể là ăn đồ kiểu Pháp trên du thuyền hay uống sữa đậu nành, bất kể là bó hồng xanh hay chậu xương rồng đầy gai, nếu gặp đúng người thì tất cả đều đúng, còn nếu gặp sai người, tất cả chỉ là sai lầm…”
Một lúc sau Lạc Tình vẫn không hồi đáp, nhưng lại có một bình luận đến từ ID tên “Người xa lạ”: “Một khi đã yêu thì không phân biệt đúng sai.”
Cô kiểm tra Weibo của “Người xa lạ”, trong đó chỉ có hai status, hơn nữa đều tag cô:
Status thứ nhất: “Tuyết rơi rồi!”
Status thứ hai: “Không có người nào đáng để em khiến bản thân bị thương đến mức này.”
Ngọn gió đêm thổi bay gấu váy của Giản Nhu, cô nắm chặt điện thoại, ngước nhìn bầu trời. Có đúng là một khi đã yêu thì không cần phân biệt đúng sai hay không?
Đằng sau vang lên tiếng giày cao gót nện cồm cộp xuống sàn, Giản Nhu quay đầu, phát hiện một ngôi sao nữ khá nổi tiếng đang loạng choạng đi về bên mạn thuyền. Cô ta bám vào lan can nôn khan, sau đó ngồi xổm, khóc sụt sùi.
Khóc một lúc, cô ta bắt đầu gọi điện thoại, cất giọng nghẹn ngào: “Chẳng phải anh nói ngoài em ra, anh sẽ không yêu người nào khác sao? Anh nói ngoài em ra, anh sẽ không lấy ai… Tại sao…”
Đầu bên kia chợt cúp máy, cô ta chửi một câu: “Đồ khốn” rồi ném di động xuống sàn.
Giản Nhu chẳng làm phiền đối phương, yên lặng đứng ở một góc mà cô ta không nhìn thấy. Tuy không quen ngôi sao nữ này nhưng cô cũng từng nghe qua chuyện của cô ta.
Bốn năm trước, đang lúc sự nghiệp ở đỉnh cao, cô ta có cuộc tình rầm rộ với một người đàn ông đẹp trai, giàu có, khiến không ít nữ nghệ sĩ ngưỡng mộ và ghen tị.
Bốn năm qua, cô ta hiến dâng cho người đàn ông kia cả tuổi thanh xuân và tấm chân tình, nhưng cuối cùng anh ta gặp được người phụ nữ trẻ trung, xinh đẹp, có học vấn cao hơn đồng thời gia thế tốt hơn cô ta. Thế là anh ta dùng một ngôi biệt thự cao cấp ở Phố Đông(13) để tống khứ cô ta.
(13) Phố Đông là một quận mới ở Thượng Hải, bắt đầu phát triển từ năm 1990. Hiện Phố Đông là trung tâm tài chính và thương mại của Trung Quốc.
Tháng trước, người đàn ông đó tổ chức đám cưới rầm rộ. Trong hôn lễ xa hoa, cô dâu luôn mang vẻ mặt vô cùng thỏa mãn và hạnh phúc. Còn ngôi sao nữ kia còn có thể làm gì ngoài việc uống say khướt rồi khóc lóc?
“Chỉ thấy người nay cười, nào thấy người xưa khóc” vốn là quy tắc trò chơi trong cái ngành khắc nghiệt này. Nếu đã sẵn sàng đánh cược thì phải chấp nhận chịu thua.
Giản Nhu cúi đầu, đọc tin nhắn trên Weibo. Cô đột nhiên rất muốn biết, giả dụ một ngày nào đó nhìn thấy đám cưới lãng mạn của Trịnh Vĩ, nhìn thấy vẻ rạng ngời hạnh phúc trên gương mặt anh và cô dâu, liệu cô có khóc lóc gọi điện cho anh hay không?
Có lẽ không. Cô đã từng tận mắt chứng kiến cảnh tượng tàn nhẫn hơn nên chắc cô có thể chịu đựng chuyện cỏn con này. Vậy thì ý kiến của Nhạc Khải Phi đáng để cô suy nghĩ một cách nghiêm túc.
Đúng lúc này trên bờ vai hơi lạnh của Giản Nhu xuất hiện chiếc áo vest đàn ông. Ngửi thấy mùi nước hoa quen thuộc, không cần quay đầu, cô cũng đoán ra là ai.
“Cám ơn anh!” Giản Nhu nói khẽ. “Anh thử nghĩ xem, loại phụ nữ như tôi, bao lâu đàn ông sẽ cảm thấy chán?”
“Sao thế? Em suy nghĩ về ý kiến của tôi rồi à?”
“Ừm!”
“Nghe nói một nhà khoa học nước ngoài từng có một thí nghiệm, nhốt đôi vợ chồng yêu nhau thắm thiết vào một căn phòng suốt ba tháng liền. Sau khi ra ngoài, việc đầu tiên bọn họ làm là ly hôn, có chết cũng không qua lại. Tất nhiên đây là trường hợp cực đoan, nhưng bình thường một người đàn ông sống với một người phụ nữ, bảy năm thế nào cũng ngứa ngáy(14).”
(14) “Bảy năm ngứa ngáy” (The seven year itch): câu thành ngữ của Mỹ, có nghĩa là sự khao khát “của lạ” sau khi kết hôn được bảy năm.
“Bảy năm ư? Xem ra tôi phải đòi nhiều tiền dưỡng lão một chút mới được.”

