Hạ Tuyết - Chương 25 - Phần 1
Góc khuất 25: Con quay
vận mệnh vẫn xoay đều
Sáng, Hạ Tuyết đến nhà Hải Luân để cùng anh đến trường. Đêm qua khi biết Trọng Lâm là người đứng phía sau vụ Hải Long đánh người thì cô nghĩ bản thân
nên ở bên cạnh an ủi động viên Hải Luân cố gắng vượt qua tình hình tồi tệ hiện
nay. Ngoài ra, điều khiến cô đau đầu là làm cách nào để ngăn cản Trọng Lâm đừng đụng đến nhà họ Trương nữa. Hắn
đã nói sẽ không buông tha cho bất kỳ ai trong gia đình Hải Luân. Điều ấy thật
khủng khiếp! Hạ Tuyết thật sự không rõ tiếp theo kẻ đáng sợ đó định làm gì.
Trước mắt, chuyện của Hải Long vẫn còn chưa giải quyết
được... Mệt mỏi lẫn lo sợ, Hạ Tuyết gục đầu lên hai bàn tay đang lồng vào nhau,
nhắm mắt.
“Cậu chờ mình lâu không?” Giọng Hải Luân vang lên ngay
phía trước.
Thoáng giật mình Hạ Tuyết mở mắt ra và ngước lên thấy cậu
bạn mỉm cười.
“À ừ, mình vừa mới đến thôi. Cậu xong chưa, chúng ta đến
trường thôi.”
Hạ Tuyết vừa dứt lời thì đột nhiên cô và anh chàng họ Trương nghe một âm
thanh va đụng rất lớn ở bên ngoài. Rồi tiếng thắng xe kêu lớn. Tiếp theo, giọng
người cất lên ầm ĩ khoáy động cả con đường vắng vẻ buổi sớm.
“Xảy ra chuyện gì thế nhỉ?” Hạ Tuyết đứng dậy, đưa mắt nhìn ra ngoài cửa sổ
nhưng mấy chậu cây kiểng kê sát tường che mất tầm nhìn.
“Hay chúng ta ra đó xem thử.”
Lúc Hải Luân vừa rời ghế thì thình lình Hải Long từ ở ngoài chạy vào phòng khách với vẻ vô cùng hớt hải,
giọng nói đứt quãng đầy gấp gáp:
“Anh hai! Mẹ... mẹ bị xe đụng!”
Sửng sốt, Hải Luân và Hạ Tuyết ngay lập tức lao ra ngoài cổng. Khi ra đến
nơi, Hạ Tuyết bàng hoàng thấy bà Trương
người bê bết máu, nằm bất động trên tay ông Trương đang lay lay vợ trong dáng vẻ hoảng hốt.
“Tôi thấy chiếc xe hơi màu đen đó đụng bà ấy!”
Một phụ nữ đứng gần vừa nói với chàng thanh niên ở bên cạnh vừa chỉ tay về
phía xa xa. Ngay tức thì, Hạ Tuyết xoay qua nhìn... Đôi mắt cô mở to bần thần
vì thấy chiếc xe hơi màu đen quen thuộc đang đậu cách nhà họ Trương không xa.
Và ngay tấm kính xe được hạ xuống xuất hiện gương mặt lấm lét sợ hãi của một chàng
trai đeo kính đen! Đó chính là tên vệ sĩ của Trọng
Lâm! Hạ Tuyết nhận ra anh ta... Trời ơi! Có lý nào Trọng Lâm cho người lái xe đụng bà Trương? Cô gần như chết trân với dòng suy
nghĩ khủng khiếp ấy.
Ngay trước cửa phòng cấp cứu, ông Trương và Hải Long đi tới đi lui với dáng
vẻ lo lắng sốt ruột. Còn Hải Luân thì ngồi trên ghế, hai tay chắp lại, mái đầu
cúi thấp. Trông anh cũng chẳng khá hơn bố với em trai. Kế bên, Hạ Tuyết lặng
im... Nhìn nỗi sợ hãi trên mặt thì có thể hiểu rằng cô còn lo lắng cho an nguy bà Trương nhiều hơn ba người kia. Từ lúc biết
kẻ đứng đằng sau vụ đụng xe này, Hạ Tuyết như ngồi trên đống lửa, thấp thỏm
không yên được một giây phút nào. Cô rất sợ nếu bà
Trương không qua khỏi thì Hải Luân sẽ ra sao trước cú sốc quá lớn ấy?
Bên cạnh đó, Trọng Lâm dĩ nhiên trở thành
hung thủ. Tất cả đều tồi tệ!
“Chết tiệt!” Hải Long đột ngột đánh
tay thật mạnh vào tường. “Tự dưng mẹ lại gặp tai nạn... Giờ chẳng rõ sống chết ra sao!”
“Trời ơi! Sao ông Trời lại đối xử với họ Trương tệ bạc như vậy? Chúng tôi
có làm gì xấu xa đâu chứ! Bao nhiêu nạn cứ đổ hết lên đầu nhà ta thế này!”
Dường như nỗi đau đớn đã không thể giữ được nữa nên ông Trương đập tay vào ngực nghe binh binh đồng thới cất lên
lời than oán xót xa sau tiếng trách cứ của cậu con thứ. Mau chóng, Hải Long đỡ lấy người bố sắp ngã nguỵ.
Đến cả Hải Luân với đôi mắt mù cũng cố đứng dậy, mò mẫm đến gần hai người nọ,
an ủi động viên bằng chất giọng nghèn nghẹn. Đứng bất động và chứng kiến cảnh
đau đớn của ba bố con Hải Luân, Hạ Tuyết vừa muốn khóc nhưng cũng vừa giận Trọng Lâm kinh khủng! Cô không ngờ hắn lại dùng
đến cả cách trả thù mất tính người như vậy... Hạ Tuyết lập tức xoay lưng.
***
RẦM! RẦM! RẦM!
Âm thanh gọi cửa ầm ĩ và tiếng ồn ào huyên náo làm Trọng Lâm tỉnh giấc. Hắn uể oải đưa mắt nhìn ra ngoài cửa sổ.
Trời sáng. Ánh nắng lên đến đỉnh ngọn cây. Đêm qua say quá, hắn chẳng nhớ vì
sao bản thân còn biết đường về nhà. Bên ngoài tiếng ồn ào vẫn cứ tiếp tục. Trọng Lâm lừ đừ ngồi dậy, gãi gãi mái tóc rối bù đồng thời cất tiếng khàn đục: “Vào đi! Cái gì vậy?”
Sau câu đồng ý của Trọng Lâm thì cửa
phòng bật mở ngay, bóng dáng Hạ Tuyết xuất hiện, phía sau còn có mấy tên vệ sĩ
với dáng vẻ hớt hải gấp gáp. Ngạc nhiên trước sự có mặt đột ngột của Hạ Tuyết, Trọng Lâm chậm rãi xuống giường. Cùng lúc, Hạ
Tuyết cũng mau chóng tiến đến gần hắn.
“Mới sáng sớm mà em đã có nhã hứng...”
BỐP! Đồng loạt mấy tên vệ sĩ sửng sốt khi Hạ Tuyết vung tay tát thẳng vào
mặt Trọng Lâm lúc hắn chưa nói hết câu: “Cậu chủ! Cô Hạ, sao lại...”
Không quan tâm đến hành động “bất kính” vừa rồi của
mình, Hạ Tuyết hỏi bằng giọng thật to, không những thế còn đầy giận dữ:
“Anh có phải con người không vậy?”
Sững sờ trong mấy phút, Trọng Lâm đưa tay rờ lên
mặt vừa lãnh trọn cái tát nảy lửa rồi quay qua nhìn đôi mắt đang toát lên sự
phẫn uất từ Hạ Tuyết.
“Làm cái gì thế? Sao em lại đánh tôi?”
Cố kiềm nén cơn tức giận đang dồn nén bên trong
lồng ngực, Hạ Tuyết bảo rõ ràng: “Anh còn tỏ ra không biết gì ư? Anh mất tính
người rồi!”
“Cái gì?” Trọng Lâm nhíu mày, khó hiểu.
“Em mắng tôi mất tính người?”
“Không phải sao? Tôi chẳng ngờ anh muốn trả thù đến
mức sai người lái xe đụng mẹ Hải Luân! Chuyện khủng khiếp đó mà anh có thể nghĩ
ra hả?”
“Mẹ Trương Hải Luân bị đụng xe?!” Trọng
Lâm hạ tay xuống, kinh ngạc.
“Anh đừng giả bộ! Anh muốn hại chết cả
nhà Hải Luân mới vừa lòng ư?”
Trông thái độ căm phẫn dữ dội của Hạ Tuyết, Trọng
Lâm lặng thinh vài giây xong hỏi: “Em... nghĩ là tôi làm?”
Lòng càng thêm giận khi nghe câu đó, Hạ Tuyết lớn
giọng hơn và cái nhìn hằn rõ sự căm giận lẫn khinh bỉ:
“Tôi thấy rõ ràng chiếc xe hơi nhà họ Trọng cùng
tên vệ sĩ của anh ở ngay trước cổng nhà, chỗ xảy ra tai nạn. Chính người khác
cũng nói rằng: mẹ Hải Luân bị xe hơi nhà anh đụng! Không phải anh sai người làm
thì là ai?”
Hạ Tuyết vừa dứt lời thì phía sau, một tên vệ sĩ
khác liền lên tiếng giải thích:
“Cô Hạ hiểu lầm rồi, suốt đêm qua cậu
chủ...”
Chẳng để thuộc hạ dứt lời là Trọng Lâm đã lập tức
đưa tay lên ngăn, mắt hắn nhìn Hạ Tuyết không chớp rồi nở một nụ cười khinh
khỉnh thú vị:
“Phải, tôi làm đó! Sao nào? Mẹ hắn chết
chưa hay đang hấp hối?”
Mím môi. Giận đến nỗi Hạ Tuyết ngay tức thì vung
tay lên định tát Trọng Lâm thêm lần nữa thế nhưng không rõ sao cô đã kịp giữ
mình lại vì vậy may mắn thay không có cú đánh nào xảy ra... Dường như muốn chọc
tức cô hay sao mà hắn lại cười cười bảo:
“Đánh đi! Nếu em nghĩ tôi còn thua cầm thú thì đánh
đi chứ! Hiện tại chắc em hận tôi lắm, đánh để trả thù cho Hải Luân của em!”
Trông vẻ mặt bỡn cợt không có chút gì là hối hận của
Trọng Lâm, Hạ Tuyết hoàn toàn bất động, đôi mắt mở to ngân ngấn nước. Bàn tay
đưa lên cao của cô run run. Bản thân không đủ nhẫn tâm để đánh tiếp. Hạ Tuyết
không muốn làm người con trai đó đau dù chỉ một lần. Vậy mà... Vừa rồi tát
Trọng Lâm, tim cô đau như cắt... BỘP! Siết chặt bàn tay lại, Hạ Tuyết đánh vào
người Trọng Lâm một cái, không nhẹ nhưng cũng chẳng quá mạnh. Cô khóc.
“Sao anh lại trở thành con người như
vậy? Hả, Trọng Lâm?”
Nấc lên nghẹn ngào, Hạ Tuyết đưa tay bịt miệng để
ngăn tiếng khóc sắp vỡ oà đồng thời nhanh chóng quay gót, chạy vội ra khỏi
phòng.
Khi bóng dáng Hạ Tuyết đã khuất, gương mặt Trọng
Lâm không còn giỡn cợt hay tỏ ra vui thích nữa mà trầm hẳn. Cái nhìn của hắn
đứng yên trống rỗng. Khẽ khàng nhắm mắt, hắn dùng hai tay vuốt mặt cho tỉnh
táo. Thở dài. Chính bản thân Trọng Lâm còn chẳng hiểu cái quái gì vừa xảy ra.
Đều hắn nhớ duy nhất chỉ là những giọt nước mắt đau đớn lăn dài trên mặt Hạ
Tuyết.
“Ai được lệnh theo dõi nhà họ Trương?” Trọng Lâm
hỏi lạnh lùng đám vệ sĩ đang đứng tần ngần ngay bên cạnh.
“Dạ thưa cậu chủ, là Lenny! Nhưng giờ
cậu ta chưa về.”
Trọng Lâm chống tay ngay hông, dáng vẻ hậm hực. Hắn
rất muốn làm rõ chuyện này. Rốt cuộc thì điều gì đã xảy ra khiến Hạ Tuyết không
những tát mà còn mắng hắn những câu thậm tệ. Quái quỷ thật! Đúng lúc vừa rủa
xong thì Trọng Lâm nghe tiếng mở cửa. Mau chóng quay qua, hắn thấy Lenny đi vào
với điệu bộ lấm la lấm lét giống như vừa làm điều xấu xong.
“Thưa cậu chủ, tôi đã về.”
Xoay qua đối diện với tên vệ sĩ trẻ măng, Trọng Lâm
khoanh tay từ tốn hỏi:
“Mẹ Trương Hải Luân bị xe nhà họ Trọng
đụng là thế nào?”
“Dạ!” Lenny giật bắn mình, kêu khẽ. “Sao
cậu chủ biết?...”
“Vậy nghĩa là chính anh đụng bà ấy? Anh
điên hả?”
Lenny liền quỳ xuống, ngước nhìn chủ với ánh mắt sợ
hãi lẫn van xin:
“Cậu chủ, tôi không cố ý! Thật đó! Bà ấy đột ngột
xuất hiện giữa đường nên xe thắng không kịp! Tôi quá hoảng loạn và để bà ấy
nằm đấy... Xin cậu chủ bỏ qua cho tôi lần này! Tôi không cố ý!...”
Thấy tên vệ sĩ vừa dập đầu liên tục vừa không ngừng
cầu xin thảm thiết thì Trọng Lâm nhắm mắt cắn môi, tay đập lên trán thật mạnh.
Hắn sai người theo dõi nhà họ Trương nhằm mục đích giám sát họ chứ không phải
để xảy ra chuyện đụng chết người. Việc đã ra nông nỗi này, biết phải làm gì
đây?
Sau một hồi im lặng để nghĩ cách, Trọng Lâm chậm
rãi cất giọng thật trầm:
“Giờ mẹ Trương Hải Luân thế nào?”
“Bà ấy được đưa vào bệnh viện, vẫn chưa
rõ sống chết.” Lenny ngước lên.
“Hãy vào bệnh viện thăm dò tình hình,
nếu có tin gì phải báo cho tôi ngay!”
“Vâng, thưa cậu chủ.”
Lenny đứng dậy một cách vụng về, cúi đầu chào chủ
nhân rồi tức tốc rời khỏi phòng. Nghe âm thanh thở ra nặng nề của Trọng Lâm,
một tên vệ sĩ đứng gần e dè hỏi: “Thưa, nếu bà ấy chết thì cậu chủ định làm
gì?”
Đôi mắt đứng yên hướng vào khoảng không phía trước,
Trọng Lâm dựa lưng vào bậu cửa sổ ở phía sau, lắc đầu bảo:
“Nếu mẹ Hải Luân chết thì có lẽ tôi
sẽ...”
“Sẽ dùng gia thế nhà họ Trọng ém nhẹm
chuyện này chứ gì?”
Ngay lập tức, Trọng Lâm nhìn về phía cửa phòng, nơi
vừa phát ra chất giọng quen thuộc vừa rồi. Rất nhanh, hắn kinh ngạc khi thấy
Trang Trang
“Sao? Làm gì anh sửng sốt thế?” Trang Trang tiến
từng bước vào phòng. “Sai thuộc hạ đụng một người phụ nữ vô tội, anh đúng là
chả sợ ai cả!”
“Cô đến đây chi vậy? Còn nghe lén tôi nói chuyện
nữa chứ.” Dù lòng hơi lo nhưng Trọng Lâm vẫn giữ dáng vẻ bình thản, giễu cợt.
“Tôi không nghe lén, anh nói lớn quá thử hỏi có ai
mà không nghe. Trọng Lâm! Tôi khuyên anh nên dừng trò hãm hại đê tiện của mình
lại, nhà họ Trương có thù oán gì với nhà họ Trọng? Anh hết lần này đến lần khác
làm hại họ?” Ánh mắt Trang Trang trở nên sắc bén và lạnh lùng.
Vẫn giữ nguyên tư thế, Trọng Lâm đứng yên không
chút phản ứng nhưng vẻ mặt thì không được tốt lắm. Đơn giản vì bất ngờ là,
ngoài Hạ Tuyết ra giờ có thêm một người nữa biết hắn đang giở trò với gia đình
Hải Luân.
“Cô nói gì tôi không hiểu?”
Cười nhạt nhẽo, Trang Trang chiếu ánh mắt nghiêm
túc về phía Trọng Lâm, hệt như nhìn thấu những việc làm sai trái của hắn:
“Đừng giả ngây! Tôi biết cả rồi! Chuyện anh thuê
người gài bẫy em trai Hải Luân vướng vào vụ đánh người gây thương tích! Anh
định hại cuộc đời thằng bé à? Nó chỉ mới học lớp 12, tương lai sẽ ra sao nếu có
tiền án? Anh đâu phải trẻ con mà lại chơi cái trò hèn hạ đó!”
Thật sự khâm phục Trọng Lâm bởi hắn rất điềm tĩnh trước
lời vạch tội từ Trang Trang. Hắn vốn đóng kịch rất giỏi và vì bản thân là kẻ
xấu xa bẩm sinh.
“Nè, đừng có vu khống người khác! Nói
khơi khơi vậy nghe sao được!”
Nghe thế, Trang Trang thở ra. Cô nghĩ nếu không đưa
bằng chứng thì khó mà khiến cậu ấm danh tiếng ấy nhận tội.
“Ai bảo, tôi không có chứng cứ.” Trang Trang lấy
trong túi ra chiếc máy ghi âm. “Nghe cho kỹ lời tự thú từ kẻ được anh thuê,
Trọng Lâm!”
***
Ở bệnh viện, Hạ Tuyết mừng rỡ khi vừa trở về đã
nghe Hải Luân báo tin mẹ anh vừa qua cơn nguy kịch, hiện đang nằm trong phòng
hồi sức chờ tỉnh lại.
“Thật là tuyệt! Bác gái là người tốt, Chúa nhất
định phù hộ bác ấy.” Hạ Tuyết suýt bật khóc, hai tay chắp lại cầu nguyện.
“Ừm, cám ơn cậu.” Hải Luân mỉm cười. “Đúng rồi,
mình phải báo cho Trang Trang biết. Ban nãy cô ấy đến đây với tâm trạng rất lo
lắng.”
“Trang Trang đến đây ư? Sao giờ mình không thấy cô
ấy?” Hạ Tuyết đảo mắt nhìn xung quanh dãy hành lang vắng người.
“Trang Trang ở đây chưa bao lâu thì bảo có chuyện
gấp phải đi... Hình như là đến gặp ai đó! Mình chẳng rõ nữa.”
Đối diện, Hạ Tuyết khó hiểu khi Trang Trang không ở
lại bên cạnh Hải Luân trong lúc quan trọng này mà lại tìm gặp ai. Nhưng dù sao
thì việc ấy cũng không quan trọng và đáng bận tâm lắm. Định nói thêm điều gì
với Hải Luân thì chợt cô ngạc nhiên bởi thấy ngay mép tường cách chỗ mình đứng
không xa có người đứng lấp ló, hình như đang theo dõi hai người. Nhanh chóng
nhận ra gương mặt quen thuộc của tên vệ sĩ là kẻ lái xe đụng bà Trương sáng
nay, Hạ Tuyết liền rời cuộc nói chuyện với Hải Luân, sải những bước dài đến chỗ
anh ta. Lenny giật mình khi thình lình Hạ Tuyết xuất hiện ngay phía trước, đã
thế nét mặt còn hầm hầm và sắc lạnh.
“Cô... cô Hạ...”
Chỉ vừa nghe mấy từ lắp bắp từ miệng tên vệ sĩ là
Hạ Tuyết đã cắt ngang với vẻ tức giận: “Anh còn đến đây làm gì? Trọng Lâm sai
anh đến hả?”
“Vâng... cậu chủ bảo tôi đến đây xem
tình hình bà ấy ra sao...”
Hít sâu một hơi dài để kiềm nén cơn giận, Hạ Tuyết
thở mạnh đồng thời bảo:
“Hết nói nổi! Về báo với cậu Trọng của anh, bà
Trương vẫn còn sống vì vậy đừng có ăn mừng vội! Chắc chắn anh ta sẽ tức lắm
đó!”
Vầng trán nhăn lại do sợ hãi bỗng dưng dãn ra,
Lenny lắc đầu đáp ngay:
“Không! Không phải vậy! Cậu chủ lo cho bà Trương
nên mới lệnh tôi vào bệnh viện xem tình hình bà ấy thế nào.”
“Lo? Chính Trọng Lâm sai anh đụng bà Trương
mà giờ còn tỏ ra lo lắng?”
“Cô Hạ hiểu lầm rồi, cậu chủ không có sai tôi làm
chuyện tày trời đó! Tai nạn sáng nay chỉ là sự cố! Thật tình là tôi không cố ý!
Vì bà Trương xuất hiện bất ngờ ngay giữa đường nên tôi không kịp thắng xe... Tôi
rất hối hận!”
Trông dáng vẻ ăn năn thảm thương của tên vệ sĩ trẻ,
Hạ Tuyết thoáng bất động nhưng rồi nhanh chóng hỏi lại:
“Vậy có nghĩa... không phải Trọng Lâm sai anh đụng
bà Trương? Nhưng sáng nay, lúc tôi bảo anh ta làm thì anh ta không hề chối mà còn
nhận nữa.”
Ngước lên, Lenny mỉm cười trả lời rành rọt hệt như
hiểu rất rõ vấn đề ấy:
“Cô Hạ không biết đó thôi! Từ nhỏ, hễ ai nói oan
cho cậu chủ thì chẳng những không giải thích cậu ấy còn tự nhận là mình làm! Cậu
chủ bảo, nếu ngay từ đầu người ta đã không tin thì dù có nói bao nhiêu lần cũng
vô ích! Tính cậu ấy hay cam chịu... Chỉ là khi càng lớn thì cậu ấy càng khác
đi!”
Nghe những lời nhỏ nhẹ từ Lenny, Hạ Tuyết đứng ngẩn
ra. Có chuyện đó ư? Thế cô đã hiểu lầm Trọng Lâm? Bấy giờ, Hạ Tuyết mới nhớ kỹ lại
câu hắn đã hỏi mình sáng nay: “Em... nghĩ là tôi làm?” rồi cả ánh mắt hắn nhìn
cô khi đó... Rất kỳ lạ! Không giống như hắn đang đóng kịch hoặc giả bộ! Nhắm
mắt cắn môi, Hạ Tuyết trách bản thân đã không kiềm được cơn nóng giận để rồi
tát Trọng Lâm một cái thật đau, đã vậy còn mắng hắn thậm tệ. Dẫu hiểu, với
những gì Trọng Lâm gây ra cho gia đình Hải Luân thì cú đánh đó chẳng nhằm nhò
gì thế nhưng cô vẫn cảm giác có lỗi...
***

