Săn Thần 1: Cuộc di tản - Chương 14 - Phần 2

Zaki quay đi rồi bước khỏi khu rừng,
giờ chỉ còn lại Zaka và Zaku nhìn theo đầy lo lắng, họ không lo lắng cho sự an
nguy của Zaki, họ sợ cho họ. Trong số một trăm đội trưởng được cẩn thận chọn ra,
Zaka giữ năm mươi người, Zaku giữ bốn mươi người, riêng Zaki chỉ giữ mười
người, không tính Zuri, tuy vậy sức mạnh tiềm ẩn của nó có thể còn mạnh hơn cả
một đội trưởng. Trong số một trăm đội trưởng tinh nhuệ, chỉ mười người là được
Zaki đích thân lựa chọn cho cuộc huấn luyện của mình, mười người không phải
mạnh nhất, mà là nham hiểm nhất và hiểu anh nhất, họ chính là mười chiến binh
của hội Death Mask.

Zuri nhảy tới vồ hụt một con cào cào
trên cọng cỏ, nó đã đợi nảy giờ rồi, rốt cuộc là papa, ông và chú của nó định
nói chuyện tới bao giờ nhỉ? Nó vẫn còn nhớ lần đầu tiên papa Zaki nói chuyện
với nó thành tiếng, nhưng cũng lâu lắm rồi, kể từ khi nào nhỉ? À, kể từ khi
Zuri gặp papa của nó bảy năm trước.

“Con đây rồi Zuri.” Nó chợt nghe thấy
dòng suy nghĩ của Zaki. ‘Ta đã tìm con khắp nơi đấy.’

“Papa!” Zuri nhảy cẩn lên vì vui
sướng rồi ôm chầm lấy Zaki.

“Con đang làm gì thế?” Zaki xoa đầu
Zuri hỏi.

“Con bắt cào cào, papa không thấy
sao?”

À, là cào cào à?
Zaki nghĩ. Kaido và ta cũng hay đi bắt cào cào lắm.

“Papa, Kaido là
ai mà papa, chú với ông cứ nói hoài vậy?” Zuri ngước lên nhìn Zaki đầy tò mò.

Zaki cười cười
rồi xoa đầu Zuri, cơn gió thổi qua làm những tán lá trên cao kêu xào xạc. Vào
năm đó, chính mười bốn người bọn họ đã cùng nhau bắt con cào cào trắng khổng lồ
đó, khi mà Death Masks 12 vẫn còn là Death Blades 14.

Zuri vẫn nhìn
Zaki đầy tò mò, papa của nó đang cho nó xem một chuỗi dài những kỷ niệm thời
thơ ấu của ông. Zuri thấy Zaki, mười người của Death Masks 12 hiện tại và ba
người nữa, một cậu nhóc trạc tuổi Zaki với mái tóc như ổ quạ do không chãi
thường xuyên, một cô bé cột tóc sang một bên và một ma sói.

“Trước khi chúng
ta tới Kylisath và tìm thấy con, Zuri.’ Zaki nói qua suy nghĩ của mình: ‘Hội
Death Masks 12 từng được gọi là băng tiểu quỷ Death Blades 14. Chúng ta có mười
hai cái mặt nạ thì hồi đó chúng ta có tới mười bốn thanh kiếm. Ba người họ đều
chiến đấu đơn lẻ, Kaido Một, Izumi Sáu và Bathazar Mười ba, nhưng chúng ta, ta
đã và đang là số Không, người mạnh nhất, cùng những người khác, từ hồi đó chúng
ta đã gắn kết với nhau, đồng lòng chiến đấu, không để lộ sơ suất nào, từ đó tới
giờ vẫn vậy.’

“Mười hai mặt
nạ, mười bốn thanh kiếm.” Zuri gãi đầu nghĩ ngợi rồi ngước lên Zaki: “Vậy thì
bên nào sẽ mạnh hơn vậy papa?”

“Ta còn chẳng
biết nữa là.” Zaki ngước lên những gợn mây đang nhẹ nhàng trôi: ‘Death Masks đã
mạnh hơn rất nhiều kể từ khi rời khỏi Bắc Cực, nhưng nếu như Death Blades tập
họp lại thì sẽ có thêm vài khuôn mặt mới với sức mạnh khủng khiếp lắm.”

“Nhưng papa vẫn
là nhất mà, papa đã giữ vị trí số 0 từ trước tới giờ mà.”

“À, không hẳn là
vậy đâu.” Zaki cười rồi giải thích: “Đáng lẽ ra vị trí số 0 thuộc về Kaido cơ,
sức mạnh thì ta và cậu ta ngang sức ngang tài, nhưng xét về tốc độ thì ta thua
cậu ta một bậc. Tuy vậy cậu ta đã từ bỏ chức thủ lĩnh và giao lại cho ta, cậu
ta nói sẽ ở dưới trướng ta, nhưng chỉ nhận những mệnh lệnh và làm chúng khi cậu
ta thích mà thôi.”

“Ngạo mạn quá
vậy?!” Zuri thốt lên. “Sao papa không đập hắn vài phát, hắn là cấp dưới của
papa mà phải không?”

“Không, không phải
là cấp dưới, mà là cùng đẳng cấp.” Zaki nhìn qua Zuri.

Trí óc Zuri bỗng
dưng tràn ngập bởi sức mạnh khủng khiếp của một trận chiến kinh thiên động địa,
rõ ràng đây là sức mạnh của hai con dã thú tranh giành lãnh thổ. Mùi hương,
chấn động, âm thanh, hình ảnh, tất cả đều sống động như thật. Hai thực thể đang
lao vào nhau với tốc độ chóng mặt, Zuri chợt nhận ra đó là hai đứa trẻ trạc
tuổi nó đang lao vào nhau với Huyết thủ, thứ làm Zuri hoảng nhất không phải là
tốc độ của hai người, mà là một trong hai người đó chính là Zaki.

“Chấp nhận đi
Kaido!” Zaki hét lên khi khóa kiếm với người mặc áo da sói xám kia. “Cậu thắng
tôi rồi! Cậu phải là số Không!”

Kaido gạt phăng
Zaki đi, Zaki phải chống kiếm và bấu lấy nền tuyết lạnh để khỏi bị bay đi.
Kaido lơ lửng trên không trung, sau lưng anh là đôi cánh màu máu, đôi mắt của
Kaido hiện giờ trong thật giống với mắt của Zaki, đỏ, xanh, đỏ xen kẽ nhau, đó
là màu thực sự của Huyết tộc, là sức mạnh của một Huyết nhân.

“Xin lỗi nhưng
tôi không có ý định đó đâu.” Kaido ngạo nghễ nhìn xuống nói. “Chỉ vì tôi sở hữu
Huyết thủ nhanh nhất không có nghĩa là tôi chấp nhận nó.”

Zuri nhìn hai
người, không, hai con dã thú đang nhìn nhau đầy khinh miệt, nó chẳng hiểu gì
hết.

“Cái… cái gì
đây?” Nó lắp bắp tự hỏi.

“Trận chiến phân
định thủ lĩnh.” Zaki xuất hiện sau Zuri, mười người kia cũng đột ngột xuất
hiện.

“Ôi trời ạ, lại
xem trận này à?” Một người đeo mặt nạ hình đầu lâu nói. “Chẳng phải là chán rồi
sao? Tự dưng lại đi vào Tâm giới để xem trận này.”

“Im đê Kajaru, “
Một cậu bé mười bốn tuổi mang mặt nạ sọ hươu nói bằng giọng bực bội. “tôi thích
trận này. Nhưng đáng lẽ ra phải đem theo bắp rang mới đúng.”

“Cậu vẫn nghĩ
tới đồ ăn hả Darangkai?” Một cô gái chừng mười sáu đeo mặt nạ đầu lâu quỷ mắng
thằng nhóc đeo mặt nạ sọ hươu. “Đây là trận chiến khủng khiếp nhất mà tôi từng
thấy từ trước tới giờ. Không có đồ ăn nó cũng đủ hấp dẫn rồi.”

“Death Masks
12…” Zuri há hốc mồm, trước giờ nó chưa từng thấy nhiều hơn ba đội trưởng đứng
trước mặt Zaki cùng lúc, nhưng giờ cả mười người đang ở cạnh papa của nó và
quan sát trận đấu. “Sao mọi người lại…”

“Ngạc nhiên hả
nhóc?” Một người đeo mặt nạ opera xoa đầu Zuri rồi mỉm cười: “Trong tất cả các
lí do tập họp các đội trưởng của Death Masks thì đây chính là lí do chính đáng
nhất.”

“Tại sao vậy chú
Kizure?” Zuri tròn mắt hỏi.

“Đây chính là
trận chiến đưa ngài Zaki lên ngôi.” Kizure nói khi vẫn nhìn vào cảnh Zaki và
Kaido lúc nhỏ lao vào chém nhau như điên: “Kaido không bao giờ chấp nhận cương
vị thủ lĩnh vì nghĩ chuyện đó quá nhàm chán nhưng Zaki lại coi trọng danh dự
nên cả hai có xích mích.”

“Phải, trận
chiến đó quả là tàn khốc.” Kajaru bước tới bên Kizure. “Có nhớ cái thông báo về
núi lửa phun của bọn con người không?”

“Ờ, nhớ.” Kizure
gật gù. “Bọn nhát gan đó cố tình bịa chuyện để che mắt thiên hạ đây mà, chúng
sợ bọn dân thường sẽ theo người mạnh nhất để lãnh đạo chúng.”

“Ừm.”

***

“Con không ngờ
là papa hồi đó khủng không kém gì bây giờ.” Zuri nói, giọng nó tràn ngập sự
ngưỡng mộ.

“Ừm, tất nhiên
rồi, đó là vì ta cũng đã tập luyện giống con vậy.” Zaki nói, cả hai đang trên
đường về nhà sau một chuyến đi chơi. “Giờ thì về đi, ta phải đi thu thập một số
mẫu vật.”

“Tuân lệnh
papa!”

Zuri cúi chào
rồi phóng về hướng làng chính, Zaki thì đi về hướng ngược lại. Vài tuần gần đây
các nhóm trinh sát của đội Một, Ba mươi bảy và Tám mươi chín đã thấy nhiều dấu
vết của bọn săn trộm, đội Đặc nhiệm Death Mask được dẫn đầu bởi mười chỉ huy,
thống lĩnh tất cả là Zaki và trợ tá Zuri, có nhiệm vụ tìm, thu thập thông tin
và tiêu diệt kẻ xâm nhập nếu cần thiết.

Zaki không thấy hứng
thú trong chuyện tìm và diệt cho lắm nhưng anh vẫn nhận nhiệm vụ này, thứ làm
Zaki có hứng thú chính là từ nghiên cứu. Vốn không mạnh như anh trai của mình,
thậm chí là không đủ mạnh để làm đội phó, thế mà Zaki vẫn có thể dễ dàng đánh
bại một đội trưởng hộ vệ của Zaka, thứ anh dùng không phải là sức mạnh hay tốc
độ, mà là nọc độc. Huyết thủ của Zaki không thuộc hệ sức mạnh hay tốc độ mà là
độc tố, chỉ cần bị Huyết thủ của Zaki làm xước da thì coi như xong.

Hiện giờ Zaki đã
nhận được tín hiệu từ đội trưởng đội Chín mươi mốt, Kagaira Ryuki, rằng đã phát
hiện ra một vài tên khả nghi. Tốc độ tuy không phải là sở trường của Zaki nhưng
anh vẫn có thể chạy với vận tốc khủng khiếp để tới chỗ hẹn, một cơ hội ngàn
vàng để tìm vài mẫu thử nghiệm loại kịch độc mới của anh.

Ryuki, người
mang mặt nạ sọ quỷ ở Tâm giới, đang chiến đấu với ba tên mặc áo choàng trắng
cùng với những chiến binh của cô. Cô không hề biết bọn này, tuy ở Kylisath cũng
có bọn giặc Bạch Cân nhưng chúng không vận đồ như thế này và mùi cũng khác. Tuy
Ryuki rất muốn nhưng cô không thể giết bọn này khi chưa có lệnh của Zaki, cô
chắc là anh sẽ rất thích nếu cô mang một vài tên còn sống về.

“Bọn diễn viên
các người nghĩ gì mà lại đưa một đứa nhỏ lên làm đội trưởng?! Hả?!” Một gã to
béo hét lớn bằng tiếng Nhật, gã nhìn thẳng vào Ryuki. “Thậm chí ta, Don
Raimondo khét tiếng mà chỉ làm tới chức trung tá thôi đấy! Nghĩ sao mà một con
bé miệng còn hôi sữa lại làm tới chức đội trưởng của một đội quân tinh nhuệ
chứ?!”

“Ố ồ, một trung
tá cơ đấy.” Ryuki nói bằng giọng đầy mỉa mai, cô xoay xoay hai thanh kiếm dính
máu của mình để làm sạch chúng: “Chắc là thống soái Zaki sẽ hầu hạ ông bằng vài
món ngon đây.”

“Lui đi Ryuki.”
Giọng Zaki chợt vang lên.

“Thống soái…”
Ryuki cảm thấy lạnh xương sống, cô từ từ đi giật lùi.

“Chuyện gì thế
này?” Raimondo ngó nghiêng xung quanh. “Ai vậy?! Ra mặt đi!”

“Cẩn thận.” Một
cái xúc tu màu đỏ đâm thẳng về phía tên trung tá ngạo mạn nhưng gã đã cản được.
Zaki đáp xuống giữa nhóm áo trắng và nhóm của Ryuki “Phản ứng nhanh đấy.”

“C… Cái gì thế
này?” Raimondo lắp bắp khi Zaki xuất hiện.

“Ngươi… là một
trung tá à?” Zaki hỏi.

“Ngươi! Vết sẹo
đó! Mũ Rơm!” Raimondo thét lên rồi vung kiếm xông tới: “Nếm công lí của hải
quân đi thằng hải tặc nhát gan!”

Zaki đưa bàn tay
trái ra túm lấy mặt gã rồi ấn gã xuống với một sức mạnh khủng khiếp hắn phun ra
một ngụm máu. Zaki đưa tay phải lên kéo cái khăn quàng xuống, lộ ra hàm răng
nhọn và sắc như răng cá mập, anh thì thầm bằng giọng đầy sát khí:

“Ngươi nói về
công lí, về sự hèn nhát à? Ta sẽ cho ngươi thấy công lí của bộ lạc Nanh Sắc.”
Zaki chộp cổ Raimondo nhấc lên: “Và ta sẽ cho ngươi biết ý nghĩa của sự sợ
hãi.”

Một cái xúc tu
máu luồn từ tay áo Zaki ra và chích nhẹ lên mạch máu trên cổ của Raimondo. Zaki
thả hắn ra, gã hải quân quằn quại đau đớn khi những xúc tu màu xanh lá xé rách
da hắn chui ra, gã nhanh chóng biến thành một tên thây ma màu xanh lá với những
xúc tu trên người.

“Thằng khốn!”
Một tên khác vung rìu xông tới.

Zaki vung tay
lên, một quả cầu lửa màu xanh lá bắn ra khiến hắn bay ngược trở lại. Những
chiến binh bộ lạc Nanh Sắc khác vẫn đứng nhìn không hề cử động gì, thậm chí
Ryuki cũng không ngờ là bạn mình lại có sức mạnh ác quỷ này. Zaki chợt quay mặt
lại với họ, anh lấy ra một cái cốc và một cái chai đựng đầy dung dịch màu xanh
lá.

“Mọi người đã
thấy rồi đó! Tôi đã uống máu quỷ!”

“Ngài Zaki sao
ngài có thể?! Đồ phản bội! Ác quỷ!” Những chiến binh, trừ Ryuki kêu lên những
tiếng ai oán.

“Thôi nào, mọi
người không nghĩ là tôi chỉ dừng lại ở chức thống soái đội đặc nhiệm phải
không? Phần lớn các đội trưởng đội đặc nhiệm đã uống rồi.” Zaki cười cười, đổ
dung dịch màu xanh lá vào cốc và đưa nó lên cao: “Ai sẽ là người tiếp theo chấp
nhận món quà này đây? Sức mạnh như của ta cho bất cứ kẻ nào sẵn sàng phục vụ.”

Ryuki đi tới chỗ
Zaki cầm lấy cái cốc đưa lên môi nhưng chần chừ không muốn uống. Zaki chợt để
tay lên tay của Ryuki, anh thì thầm:

“Em không nhất
thiết phải uống đâu, uống hay không là lựa chọn của em.”

“Nó… có an toàn không?” Ryuki hỏi
nhỏ.

“Xem anh này.” Zaki nói. “Bị tha hóa
nhưng không bao giờ lạc lối.”

Ryuki giật cái cốc từ tay Zaki đưa
lên miệng uống, ngay khi thứ dung dịch đó chạm vào lưỡi cô, cô đã có thể cảm
thấy nó, sức mạnh của cả một quân đoàn chảy trong huyết quản của cô. Sức mạnh,
ma thuật, kiến thức, đó là tất cả những gì Zaki đã khao khát, giờ thì anh đã có
một đội quân riêng để cùng anh theo đuổi nó khi từng người một đi về phía Zaki
xin một ngụm máu quỷ. Đây chính là sự khởi đầu của bộ lạc Nanh Độc.

***

Tất cả các bộ lạc Quỷ huyết đã quy tụ
về một ngọn núi giữa rừng, nơi mà trước kia là nơi giao tranh của các Titan và
các Thần. Giữa những tàn tích cổ, có một cái vạc bằng đá lớn chứa đầy dung dịch
màu xanh như thứ của Zaki, anh đã kêu gọi được rất nhiều chỉ huy của bọn Quỷ
Huyết tới và giờ anh đang định cho họ một con đường mới để đi, con đường của
anh.

Zaki đưa cái cốc xương vào cái vạc,
đổ đầy nó với thứ máu quỷ mà anh đã tinh chế. Đứng trước mặt anh là Falcon, giờ
đã trở thành một thủ lĩnh đầy quyền uy và sức mạnh, tộc trưởng của một bộ lạc
Huyết Trảo. Gã giật mạnh cái cốc khỏi tay Zaki rồi đưa lên mũi ngửi thử, nó
cũng có mùi giống như thứ máu quỷ trước kia gã đã nếm nhưng thứ này có gì đó
khang khác.

“Uống đi, Falcon.” Zaki nói. “Hãy
giành lấy số phận của anh, các người sẽ trở thành những kẻ thống trị.”

“Thế cái giá, Zaki,” Falcon nhìn vào
cái cốc rồi lại nhìn Zaki: “mà chúng ta phải trả là gì?”

“Mọi thứ.” Zaki thì thầm.

Falcon khịt mũi, gã đổ máu quỷ khỏi
cái cốc ra trong khi Zaki lùi lại, anh đã lường trước được việc này nên anh đã
đưa tới một thứ. Từ trong bóng tối, một con Pitlord bước ra, nửa thân dưới của
nó là thằn lằn, nửa thân trên giống người nhưng lại có cặp ngà cong vút, đôi
cánh quỷ khổng lồ và ngọn lửa xanh lá cháy trên lưng nó.

“Ngươi… sẽ từ chối món quà này sao?”
Gã quỷ nói, đi tới gần Falcon, đưa thanh đao của mình chỉ về phía bọn Quỷ huyết
còn lại: “Và ngươi đã đưa cái bọn… chó lai này tới đây, chỉ để xem ngươi chết
à?”

Falcon mỉm cười, gã biết Zaki sẽ giở
trò gì đó như thế này mà, gã cũng đã đem đồ chơi của hắn theo. Những viên đạn
đại bác bắn về phía Zaki và tên Pitlord, Zaki chỉ kịp nhảy né trong khi tên
Pitlord chật vật với việc đỡ đạn. Hai mũi lao gắn xích xé gió lao tới xích tên
quỷ vào một vách đá, Falcon chỉ mới bước tới thì gã quỷ đã giật tung xích và
bắn về gã những tia lửa xanh lá. Falcon phóng về chỗ khẩu đại bác, nhắm thẳng
vào tên quỷ mà bắn. Phát bắn làm lửa bốc lên ngùn ngụt, gã quỷ bị lửa che mắt
không thấy được Falcon cầm rìu nhảy lên bổ vào đầu hắn. Gã quỷ rú lên, những
tia lửa xanh lá bắn ra khỏi người hắn, Falcon đứng đó, chợt một người khác xông
tới đẩy gã ra trước khi tên Pitlord bốc lửa nổ tung.

Sau vụ nổ, tên quỷ chỉ còn là cái xác
cháy xém, máu xanh chảy lênh láng trên nền đá khi Zaki cố ngồi dậy. Một bàn tay
chộp lấy vai anh, Zaki nhìn lên và lắp bắp:

“Đây… không phải là… số phận của Huyết
tộc… chúng ta…”

Người mặc áo choàng đen đang nắm lấy
vai Zaki giở chiếc nón trùm ra, để lộ đôi mắt rồng xanh lam trên khuôn mặt hai
bên có những vết nứt năng lượng màu xanh, bằng một giọng điềm tĩnh, gã nói:

“Thời thế thay đổi rồi.”

Gã nói rồi đẩy Zaki qua một bên, Zaki
cảm thấy như toàn bộ sức lực của mình đã biến mất, rõ ràng gã đó đã trói chặt
anh bằng ma thuật gì đó. Gã mắt xanh chụp lấy cây rìu rút khỏi đầu tên Pitlord
rồi ném nó cho Falcon. Falcon nhìn lưỡi rìu đẫm máu, gã quay lại với đội quân của
mình, nâng rìu lên và hét vang tuyên bố:

“Chúng ta sẽ không bao giờ là nô lệ!”
Hàng vạn tên Quỷ huyết tung hô kêu gào chúc mừng thủ lĩnh của chúng. “Nhưng
chúng ta sẽ là những kẻ thống trị!”

Báo cáo nội dung xấu