Bố già trở lại - Phần VI - Chương 21 - Phần 1
PHẦN VI
1920 - 1945
Chương 21
Người ta cho rằng trẻ sơ sinh mang thời vận riêng của chúng
đến cho gia đình, và điều ấy cũng đúng với Michael Corleone. Nhà Corleones thưở
ấy đang sa lầy trong nghèo túng, sống trong phòng nhà bếp của Chung cư Địa
ngục. Những toa xe lửa chạy ngay giữa đường. Suốt ngày đêm, những chuyến tàu
hàng rầm rập chạy qua, chở đầy gia súc đến các lò giết mổ. Bọn nhóc tì la hét ầm
ĩ khi có cơ hội chơi trò cao - bồi cưỡi ngựa và gào thét để xua bộ hành tránh
đường cho các hiệp sĩ tí hon chạy đi bắt cướp. Tuần nào cũng có vài người mang
thương tật vì nặng tai, chậm chân không kịp tránh đường và do vậy, được tội với
các vị tiểu anh hùng và bị ngựa đá!
Kể từ khi sinh Santino mười năm trước đó, Carmela đã bị sẩy
thai bốn lần. Đứa bé còn sống sót, Frederico, đau ốm liên miên trong năm năm
đầu đời. Vito phải làm việc sáu ngày mỗi tuần nơi một tiệm tạp hóa ở góc đường
của bố mẹ nuôi. Cùng thời mạt vận xui khiến, ông lại đi theo hai người bạn
Clemenza và Tessio đánh cướp một xe tải, chỉ để gặp một anh chàng láng giềng ưa
hăm dọa và bức hại người khác tên là Fanucci chờ đợi chia một phần tiền thu
được, và mặc dầu chẳng tốn chút công sức nào trong vụ làm ăn kia nhưng y lại
đòi phần sư tử cho mình, nếu không sẽ tố cáo cho đi tù cả lũ. Quá ức lòng, Vito
đành phải khử hắn ta thôi. Mấy tuần trước khi Michael ra đời vụ Vito giết
Fanucci - bị nghi ngờ rộng rãi nhưng chỉ bị bàn cãi thoáng qua - đã mang lại
cho Vito sự kinh nể của hàng xóm láng giềng, họ biết ơn ông vì đã trừ khử giúp
họ một kẻ ưa bắt nạt, hống hách, ức hiếp người yếu đuối, cô thế. Rất kiệm lời,
ông bắt đầu dàn xếp, giải quyết những vụ xung đột và bảo vệ các chủ tiệm khỏi
bọn vô lại và đám cảnh sát ưa nhũng nhiểu.
Việc sinh Michael không hề đau đớn như chưa từng có trước
đây. Cậu bé có nước da ngà, lông mi dài và đen và một đầu tóc bóng láng, sáng
mượt tự nhiên. Khi bà đỡ phát vào mông cậu, cậu bé hít một hơi thở sâu nhưng
không khóc. Bà ta thở dài giống như cô gái trong một phim của
Valentino. Đến khi bú vú mẹ thì Mike là đứa con cưng nhất của bà. Vito mới
vừa bước chân qua ngưỡng cửa phòng thì đã nhận ra ngay những nét qúi tướng của
Michael. Cậu bé là hình ảnh chính bố của Vito, người đã chiến đấu bên cạnh vị
anh hùng dân tộc Garibaldi. Vito qùi xuống và khóc vì hạnh phúc.
Ngày hôm sau, những ý tưởng về khu vườn olive yêu quý của bố
mình xưa kia gợi cảm hứng cho Vito đi vào ngành kinh doanh dầu ô - liu. Tessio
và Clemenza sẽ là những người phụ trách mại vụ cho ông. Việc cấm rượu - vốn
cung cấp việc sử dung có lợi khác cho những xe tải giao hàng của họ - là một cơ
hội may mắn khác đến với họ hầu như cùng lúc với sự chào đời của Michael. Chẳng
bao lâu sau họ đều trở nên giàu có.
Trong thời thơ ấu, thân nhiệt của Michael không bao giờ vượt
quá chín mươi tám độ (Farenheit). Thường thường là mát hơn. Cậu ta có niềm tin
nơi bản thân mình, cứ như thể là cậu biết người ta sẽ yêu mến cậu và làm những
gì cần được làm và thấy không cần phải nhặng xị ầm ĩ hay phải quan trọng hóa.
Bữa tiệc mừng sau lễ đặt tên thánh cho cậu được tổ chức trong đường phố có cảnh
sát giữ trật tự như một ân huệ cho nhà nhập khẩu trẻ tuổi hào hiệp. Dường như
mọi người Ý ở New York
đều có mặt. Bố đỡ đầu của Michael, Tessio - người thường ngày vốn buồn rầu ủ rủ
- đã dành suốt buổi chiều làm mặt hề để chọc ghẹo làm vui cho cậu bé và cậu bé
đã biết mỉm cười đáp lại. Đó là nụ cười của Vito nhưng không có nét đe dọa.
Sau độ khoảng một năm, những cậu lớn trong nhà thấy rằng
Michael đã tiếm vị mình và trở thành đứa con cưng được cha mẹ yêu chiều nhất.
Fredo phản ứng bằng cách bỏ chuột vào trong nôi em bé và, một thời gian ngắn,
quay lại với thời kì đái dầm. Có lần cậu còn đi đến trường và loan truyền với
mọi người rằng em trai của cậu đã bị cắt đứt làm hai khúc bởi cái khung gạt
trước đầu chiếc xe lửa chở hàng ở Đại lộ Mười Một.
Sonny hành động táo bạo hơn, làm rối rắm thêm yêu sách của
Michael đối với tình cảm yêu mến của bố bằng cách mang về nhà một kình địch mới
do chính Sonny chọn - một chú nhóc ốm yếu và bẩn thỉu mà bố mẹ đã chết vì rượu.
Ở tuổi mười hai chú nhóc đã lang thang hè phố, kiếm sống bằng những trò trí trá
mà hóa ra, rất là đáng nể. Chú ta tên là Tom Hagen. Sonny nhường chiếc giường
hẹp của mình cho người bạn côi cút và ngủ trên sàn nhà. Không ai bàn luận về
chuyện biến sự thu xếp đó thành thường xuyên. Nhưng giống như phần lớn công
việc của Ông Trùm, một nhu cầu xuất hiện và được giải quyết với tối thiểu ngôn
từ.
Kí ức sớm nhất của Michael là ngày mà gia đình cậu dọn về Bronx. Lúc đó cậu mới lên ba. Mẹ cậu còng lưng xuống, ôm
từ biệt hàng xóm láng giềng, khóc lóc chẳng kém gì cô bé Connie. Tom và Sonny
đã lên trước ở căn hộ mới. Michael ngồi trong xe với bố và người tài xế. Fredo
đứng nhìn về hướng các đoàn tàu. “Có gì vậy con?” Vito kêu lớn. Fredo muốn chơi
trò cao - bồi cưỡi ngựa bắn súng. Sonny đã chơi trò đó ít ra là cả hàng trăm
lần rồi. Fredo thì chưa từng được chơi lấy một lần thế mà giờ đây cả nhà dời
đi, xa rời láng giềng. Vito nhìn thấy vẻ buồn khổ trên mặt Fredo. Ông bèn một
tay bế Michael, tay kia dắt Fredo và đi xuống con phố hẹp. Người đàn ông với
con ngựa nhìn thấy Vito, và một lát sau Fredo đã ngồi trên yên ngựa, chờ chuyến
xe lửa đến. Khi có một chuyến xuất hiện ở xa xa Vito công kênh Michael lên vai
mình. Fredo cưỡi ngựa băng qua các đường mòn và đường ray, thích thú la lớn
những lời cảnh bào: “Tránh ra, tránh ra cho ngựa cậu chạy qua!”, thấy vui sướng
và không hề sợ hãi.
Căn hộ mới của nhà Corleones nằm trong khu Belmont của
Bronx, trên tầng hai của một cao ốc gạch đỏ tám tầng. Chính căn hộ thì khá
khiêm tốn nhưng có một ngăn làm đá mới, hệ thống sưởi tốt, và đủ không gian cho
mọi người. Vito sở hữu nguyên cả cao ốc đó nhưng một cách rất kín đáo nên ngay
cả cảnh sát trưởng ở đó cũng không biết. Với cậu bé Michael, Belmont dường như
chốn thiên đường. Các đường phố đầy những cậu bé đang chơi khúc côn cầu và
tiếng rao mời chào của những người bán hàng rong với những chiếc xe
đẩy chất đủ thứ các cái linh tinh. Không khí lung linh với hương vị của
hành tỏi tỏa mùi ngào ngạt và làn sương mỏng mang vị ngọt béo của bánh mì bơ
đường được nướng lên. Sau bữa ăn chiều, đám đàn bà mang ghế ra vỉa hè túm năm
tụ ba tán chuyện cà kê dê ngỗng cho qua buổi hoàng hôn. Cánh đàn ông trao
đổi với nhau những lời trêu ghẹo thân thiện. Có nhiều người Ý ở Belmont hơn là
ở khu phố họ vừa rời đi. Trong cái khu hành chánh này của Thành phố New York
thì hầu như đi đâu họ cũng gặp người quê ta cả.
Bên ngoài căn hộ của nhà Corleone là một lối thoát khi hỏa
hoạn. Vào những đêm trời nóng nực họ ngủ nơi đó cho đến khi gió xoay chiều và
gửi đến mùi vị từ Vườn Bách Thú Bronx tỏa xuống Đại lộ Arthur. “Đủ rồi,” Vito
sẽ nói với những đứa con đang càu nhàu. “Cái vườn Bách thú ấy à? Nó đã được
những người Ý xây dựng nên. Những gì các con đang ngửi thấy là thành quả lao
động của họ. Làm thế nào mà một đứa con của bố lại từ chối thành quả vốn là một
quà tặng từ Chúa? Những đứa khác đôi khi vẫn còn cằn nhằn nhưng Michael thì
không. Ở trong sở thú đó cũng có những con sư tử. Michael thích sư tử vì nhà
cậu là Corleones, tức Những Người Mang Trái Tim Sư Tử - Những Kẻ Hùng Tâm Dũng
Chí.
Gia đình Corleones rất nhiệt tình với nhà thờ mới. Lúc đầu,
cả Vito cũng năng đi lễ nhà thờ. Fredo đi dự lễ Mi - sa với mẹ hầu như hàng
ngày. Khi lên mười, trong một bữa ăn chiều, cậu đứng lên và thông báo rằng cậu
đã có một cuộc nói chuyện với Cha Stephano, cha chủ lể ưa thích của mẹ mình và
cũng là huấn luyện viên quyền Anh của cậu, và cậu quyết định trở thành một linh
mục. Cả nhà nổ ra những tràng hoan hô chúc tụng. Đêm đó, Michael ngồi trên lối
thoát hỏa hoạn và nhìn theo mẹ đang đi khoe Fredo với hàng xóm (đối với các
gia đình Công giáo, nhà nào có người đi tu làm linh mục thì rất lấy làm vinh dự
và tự hào chẳng khác nào người ngoại mà gia đình có người thân làm đến quận
trưởng, tỉnh trưởng vậy! Chú thích của Ng.d.). Lúc Fredo trở về nhà
mặt cậu đầy những dấu môi hôn.
Ở trường, khi các bạn của Michael thực hành cái nghi lễ
thành niên là khoe khoang tâng bốc bố mình, Michael tránh ra xa. Cậu đã được
gia đình giáo dưỡng là không được khoác lác huênh hoang. Cậu cũng không có nhu
cầu làm thế. Ngay cả những đứa ưa bắt nạt nhất trong trường cũng biết rằng ông
bố lầm lì của Michael là một nhân vật đáng nể. Khi Vito Corleone đi xuống phố,
người ta cúi gập người xuống chào ông, cứ như thể ông là vua không bằng!
Một đêm nọ, vào bữa ăn tối, lúc Michael lên sáu, bỗng nghe
tiếng gõ cửa. Đó là Pete Clemenza. Ông xin lỗi vì làm rối bữa ăn tối của gia
đình và yêu cầu nói riêng với Vito đôi lời. Một lát sau, từ phía sau cửa phòng
khách được khóa lại bên trong, Vito bắt đầu la lối bằng phương ngữ Sicily mà
Michael nghe được nhưng không hiểu hết.Cơn giận của bố có lí do khá rõ. Mẹ vẫn
yên lặng ngồi cho bé Connie ăn ô-liu và calamari và làm bộ như không nhận thấy
gì. Tom cười khảy và lắc đầu “Lại Sonny,” Tom nói. Sonny không
có mặt trong bữa tối - điều này đã trở thành càng ngày càng ít có vẻ bất thường
hơn - nhưng tiếng cười khảy của Tom dường như hàm ý rằng không có gì thực sự
trầm trọng xảy ra.
Tuy vậy, Michael vẫn hoảng sợ. Chỉ có Sonny - và nhiều năm
sau nữa, Michael - là từng khiêu khích Vito Corleone đủ “đô” để làm tiêu tan
tính kham nhẫn và cẩn trọng đã trở thành huyền thoại của ông. Không có thước đo
nào dò được chiều sâu của tình phụ tử mà ông dành cho họ. Nếu như người chết
còn có thể nói được thì nhiều người sẽ làm chứng rằng chính tính kham nhẫn và
cẩn trọng của Vito là những điều mà người ta nên gờm nhất.
“Anh ấy làm gì vậy?” Michael hỏi.
“Một vài trò nguy hiểm để đùa vui đấy thôi,” Tom nói. “Đúng
kiểu Sonny.”
Tom và Sonny đều là sinh viên lớp Dự bị Đại học Fordham.
Nhưng họ hoạt động với những đám đông khác nhau. Tom ở trong đội tennis của
trường và là một sinh viên danh dự. Có lẽ vì chàng ta không thực sự là một
thành viên của gia đình, có lẽ vì do lòng biết ơn, nên anh chàng đã lặng lẽ trở
thành đứa con hoàn hảo nhất nhà - đứa khôn ngoan nhất, đứa trung thành nhất,
ngoan ngoãn nhất, có tham vọng nhất, và, đồng thời cũng là đứa khiêm cung nhất.
Đứa học trò nhiệt tình nhất của bộ quy tắc ứng xử mà Vito đặt ra, chàng ta nói
tiếng Ý giống như người bản ngữ, và trong mọi mặt, trừ huyết thống, là kẻ mang
tính chất Sicilian điển hình nhất.
Còn về Sonny chàng ta đã bị loại ra khỏi đội bóng đá nhà
trường sau khi cãi nhau lớn tiếng với huấn luyện viên (khi Sonny yêu cầu bố can
thiệp, Vito đã tát cậu con và không nói gì). Cậu cả quê độ bèn lẳng lặng chôm
mấy chai gin loại rượu lậu và chuồn vào mấy quán bar ở khu Harlem để nghe nhạc
jazz và uống rượu cho đỡ quê! Ngay khi mới mười sáu, Sonny đã thành danh là
“con thú cưng của quý bà” chứ không chỉ riêng của các nàng cùng trang lứa.
“Trò nguy hiểm để đùa vui thuộc loại gì vậy?” Michael hỏi
Tom.
“A rubar poco si va in galera, a rubar tanto si fa
carriera.” Ăn trộm vặt phải đi tù, ăn trộm lớn thành đại nghiệp! “Sonny và
hai thằng ngốc mà anh ta nghĩ là bạn mình đã thực hiện một vụ cướp có súng - ”
“Ah - ah - ah!” Carmela dùng hai tay bịt tai Connie. “Đủ quá
rồi đấy!”
Cửa phòng khách mở ra. Vito đang lắc đầu, mặt đỏ bừng, rõ là
đang giận sôi lên. Ông và Clemenza rời khỏi nhà không nói tiếng nào. Connie
khóc thét lên. Michael tự buộc mình không làm theo lẽ thường.
Nhiều năm sau, Michael mới biết được rằng Sonny đã đánh cướp
một trạm xăng vốn được bảo kê bởi Gia đình Maranzano, mặc dầu Sonny không biết
điều đó. Vụ đánh cướp chỉ là một trò vui đùa liều lĩnh mạo hiểm. Đêm đó Vito
đích thân đi thương lượng với Maranzano và phái Clemenza đi tìm Sonny. Mấy giờ
sau, Pete tìm thấy cậu cả đang đú đởn với một chị đàn bà vắng chồng thèm trống
tơ, và lôi cậu về văn phòng Công ty Dầu Ô - liu Nguyên chất Genco để đối mặt
với cơn thịnh nộ của bố Vito.
Khi Vito đốp chát Sonny về hành vi thiếu suy nghĩ của cậu
con thì Sonny chỉ tự biện hộ bằng cách nói rằng cậu đã thấy bố giết Fanucci.
Vito ngồi xuống, nặng nề, bại trận, không còn biết phải dạy bảo con mình như
thế nào. Khi Sonny yêu cầu được nghỉ học để giúp việc gia đình, Vito nguội đi
và gọi đó là... số mệnh!
Vito tin rằng bản thân mình đã làm điều mình phải làm trong
một thế giới chỉ dành rất ít cho một người trông giống như ông và đến từ nơi
như ông đến. Ông kiên quyết với niềm tin rằng cuộc sống sẽ khác đi đối với con
cái của ông. Ông tự hứa với lòng rằng không để đứa nào trong số con cái của
mình, kể cả con nuôi là Hagen, đi theo bước chân của mình. Đó là lời hứa duy
nhất mà Vito Corleone đã phá vỡ.
Tuy vậy, vào thời đó, Michael chỉ biết rằng, lần đầu tiên
trong đời mình, cậu đã thấy ông bố khắc kì của mình đánh mất tự chủ, và rằng
một cách nào đó Sonny đã gây ra chuyện đó. Một lát sau khi Vito và Clemenza đi
khỏi,Tom, lộ vẻ chán ngán, xin lỗi và hướng đầu về phía cửa. “Má cần gì không?
Con xin phép đi dạo một lát.”
Bà không nói gì. Mặt bà xám đi và khô lại.
Michael nắm vào cửa chính trong khi Tom đang đóng lại và
theo chân anh xuống cầu thang. Khi hai đứa xuống đến phố, trời đổ mưa. Một trận
mưa lớn như trút nước. Tom tựa vào cửa kính, chần chừ.
“Hãy cho em biết chuyện gì xảy ra, Tom,” Michael nói.
“Em có quyền biết. Chúng ta là trong gia đình cả mà.”
“Bé học ở đâu mà nói năng như thế?”
Michael gằn mạnh cách diễn đạt trong mức độ cậu có thể.
Tom liếc qua vai mình. Tay sĩ quan cảnh sát và vài
người thuê nhà đang lòng vòng gần đó. “Không phải chỗ này.” Chàng ta di chuyển
đến một chỗ vải bạt che cửa cách đó mấy căn. Hai đứa chạy ào tới đó.
Mười sáu tuổi Hagen chưa biết hết mọi chuyện. Nhưng chàng ta
biết cách đọc Sonny, và chàng ngưỡng mộ Vito, vì vậy chàng ta biết nhiều hơn
bất kì người nào có thể đoán. Những chuyện mà chàng ta kể lại cho Michael tối
hôm đó, dưới tấm bạt có sọc, phía trước cửa hàng thịt Racalmuto là thành thật
và đúng thật.
Từ ngày đó trở đi, Sonny trở thành một trong những người kè
kè theo bên Vito khắp nơi. Chàng ta thường về nhà trễ, nhiều khi chẳng thèm về.
Khi chàng ta ở nhà, chàng âu yếm cậu em kế Fredo, cu cậu này nhìn chàng theo
cách mà Michael nhìn Tom. Vào dịp sinh nhật lần thứ bảy của Michael, Tom
tặng cu cậu chiếc áo đánh tennis. Michael mặc áo bó quanh cổ, theo kiểu của
Tom.
Trong vòng mấy tuần sau đó, Sonny rời khỏi nhà và kiếm một
căn hộ riêng ở Manhattan, ngay phố Mulberry, và Tom chuyển vào ở kí túc xá Đại
học New York. Không biết vì do hai cậu lớn ra đi hay do chính sự trưởng thành
của mình, Fredo nổi lên một cách không ngờ, ở tuổi mười ba, như một chàng trai
mạnh mẽ, có uy. Mặc dầu hơi thấp người, cậu vẫn chơi vai hậu vệ trong đội bóng
khối lớp sáu. Sau vài năm bị đấm ngã đây đó, cậu thắng trong một giải quyền Anh
nhỏ của Hội Thanh niên Công giáo. Cậu đang đạt được những đẳng cấp tốt hơn và
xuất sắc trong việc học giáo lí dưới sự hướng dẫn của Cha Stefano. Fredo vẫn
còn mắc cỡ trước con gái, nhưng với các cô sự mắc cỡ đó bỗng nhiên lại có vẻ dễ
thương, một nét quyến rũ càng trở nên “thú vị tình thâm” hơn bởi các nàng đều
biết rằng anh chàng Fredo muốn trở thành linh mục.
Michael đã không thể đánh dấu chính xác thời đoạn mà mọi
chuyện này thay đổi, khi sự vụng về lúng túng của Fredo trở thành một cái gì
tối tăm hơn, khi tính tự túc trở thành tính vị kì u ám. Hiện tượng này hẳn là
phải xảy ra dần dần, qua nhiều cấp bậc, nhưng với Michael, hình như là có lúc
thì Fredo là một người yếu đuối về tinh thần, lúc khác là một chàng trai mạnh
mẽ, nghiêm túc, và lúc khác nữa anh ta lại khóa mình trong phòng riêng hàng
giờ, chìm trong trầm tư mặc tưởng hay những độc tưởng, hoang tưởng gì đấy
nào ai biết được. Năm mười sáu tuổi Fredo thông báo điều mà mọi người, trừ
mẹ chàng, đã tiên đoán: chàng ta không còn muốn trở thành linh mục nữa. Chàng
bắt đầu bỏ lớp học đi chơi. Chàng có những cuộc hẹn hò, nhưng chỉ vì các cô gái
thấy chàng vô hại. Chẳng bao lâu sau chàng cũng tham gia công việc của bố, mặc
dầu Vito chỉ giao cho cậu thứ những chuyện lặt vặt: truyền các tin nhắn, chè lá
điếu đóm cho các cụ, xuống hàng số dầu ô - liu thực thụ.
Vito Corleone tiếp tục nhấn mạnh tầm quan trọng của giáo
dục, và đôi khi, ban đêm, ông và Michael ngồi trên lối thoát hỏa hoạn và mơ
những giấc mơ lớn về tương lai của cậu bé. Vito cũng từng có những cuộc chuyện
trò như thế với những cậu trai khác, và chỉ có Tom - người sắp bắt đầu học luật
ở Columbia - là đã tốt nghiệp trung học. Michael yêu kính bố mình, nhưng cậu ta
e rằng đến năm mười sáu tuổi, giống như các anh mình, có cái gì đó trong huyết
quản sẽ đưa đẩy mình vào cái thế giới mà Tom đã kể cho cậu.
Hiểu biết của Michael về thế giới đó vẫn chỉ mới là hiểu
biết của một đứa bé mười một tuổi. Trong suốt mùa hè khi Michael từ trường về
nhà, bố cậu - chắc chắn là vào những ngày mà ông hi vọng là không có biến cố
lớn lao nào - thỉnh thoảng đem cậu theo khi ông “vi hành”. Vito dường như chủ
yếu là đi từ bữa ăn này đến bữa ăn khác, tại nhiều câu lạc bộ xã hội khác nhau,
các nhà hàng và các quán cà phê, bắt tay người này người kia, nói rằng ông đã
ăn rồi, nhưng sau đó vẫn ngồi xuống ăn. Ông sẽ rời đi mà hình như chẳng điều
hành chỉ dẫn công việc gì cả, trừ phi là bằng cách nào đó, tất cả được thực
hiện qua những lời thì thầm ngắn gọn.
Vào một ngày nọ Vito bỗng nhiên được gọi đến gặp mấy người
nào đó ở nhà kho của Công ty Genco. Ông bảo Michael đợi bên ngoài. Michael nhìn
thấy một quả bóng chày trong thân xe và đi vào lối đi nhỏ để ném nó vào tường.
Khi cậu đến đó, một cậu bé khác mà trước nay cậu chưa từng thấy, đã đang làm
cùng việc đó. Cậu bé mang những nét đặc trưng của dân Ái Nhĩ Lan rất rõ.
“Đây là con đường của ta,” Michael nói, mặc dầu cậu cũng
không biết cái gì khiến cậu nói như thế.
“Nói bậy rồi,” cậu bé kia nói. “Chẳng phải của riêng ai cả.”
Cậu ta chiếu ra một nụ cười trắng bóng, dòn tan. Tiếng cười hơi giống tiếng lừa
kêu be be nhưng lại khiến cho Michael thấy dễ chịu.
Thế rồi hai đứa không nói gì hơn một lúc lâu. Chúng
đứng bên nhau nơi lối đi nhỏ đó rồi mỗi đứa ném quả bóng trầy sướt của mình vào
tường cho quả bóng bật nẩy lại và cứ thế, ganh đua nhau làm được nhiều lần hơn
đứa kia, mặc dầu không có đứa nào là cầu thủ bẩm sinh.
“Bạn biết không,” cuối cùng cậu bé Ái Nhĩ Lan nói, vì đã mệt
thở không ra hơi nên phải dừng lại một lát để thở, “bố mình là chủ của tất cả
những xe tải đằng kia kìa, và bạn biết những gì trong đó, phải không?”
“Một số những xe tải kia là của bố tôi. Tất cả những chiếc
mang dòng chữ “Genco Pura Olive Oil”.
“Likkah!” Giọng của cậu bé nghe giống giọng Katherine
Hepburn: không hẳn là Mỹ cũng không hẳn là Anh mà là cả hai. Phải mất một lúc
Michael mới nhận ra rằng cậu ta nói liquor (rượu). “Đủ rượu để làm
cho cả New York say tối nay, và thêm một nửa New Jersey nữa.”
Michael nhún vai. “Bảng ghi dầu ô - liu.” Mặc
dầu cậu biết hầu hết những chiếc xe tải kia chở rượu. Cậu đã nhìn thấy bên
trong chúng trước đây. “Bạn học nói kiểu đó ở đâu vậy?” Michael hỏi.
“Mình có thể hỏi bạn cùng điều ấy đấy,” cậu bé
nói. “Bạn là dân Ý, đúng không?”
“Mình không nói giống như bất kì cái gì.”
“Chắc là bạn không rồi. Nghe này, bạn có biết tại sao đám
cớm không đến đây ngay lúc này để tóm mọi người vì bán rượu lậu không? Bạn biết
không?”
“Bạn mất trí rồi. Tất cả những xe tải kia đều chở dầu ô - liu
trong đó thôi.”
“Bởi vì bố mình hối lộ cho mọi anh cớm ở New York!” cậu bé
hứng chí nói để khoe mình biết được chuyện người lớn. Michael nhìn lên nhìn
xuống lối đi nhỏ. Không có ai trong tầm nghe, nhưng cậu vẫn không thích cậu bé
kia nói lớn đến thế về những chuyện như thế. “Bạn nói dối,” Michael nói.
Cậu kia bèn giải thích tỉ mỉ chuyện bố mình hối lộ mấy anh
cớm như thế nào. Cậu nói bằng những biệt ngữ về những cuộc giết chóc và
đánh đập cần thiết để kiếm lợi từ việc bán rượu lậu. Hoặc là cậu ta có trí
tưởng tượng phong phú hoặc cậu ta đang nói sự thật.
“Bạn phóng đại quá đấy!” Michael nói.
“Người của bạn còn ghê hơn, theo những gì mình nghe được.”
“Bạn chỉ thổi phồng quá đáng. Bạn chẳng biết cái quái gì
đâu.”
“Bạn muốn nghĩ sao thì nghĩ,” cậu kia nói. “Trong khi đó,
tôi đố bạn dám đi lấy một chai rượu khỏi chiếc xe và đem về đây rồi hai đứa
mình cưa đôi. Dám hông?”
Chuyện này chưa bao giờ xảy ra với Michael, nhưng cậu hùng
dũng gật đầu khi nhớ mình là Corleone - Người Mang Trái Tim Sư Tử - và đi ngay.
Anh Fredo đang giúp người khác xuống hàng một xe tải. Michael bảo họ là bố muốn
gặp họ. Khi họ vừa quay đi, Michael thón ngay một chai Whisky Canada và trở lại
lối đi nhỏ.
“Mình nghĩ cậu run như gà con,” cậu kia nói.
“Bạn nghĩ sai rồi. Có lẽ tư duy không phải là điểm mạnh
của bạn.” Michael mở chai rượu và làm một ngụm. Nóng cháy cổ, nhưng cậu không
ngán. “Này bạn tên gì nhỉ?”
“Jimmy Shea,” cậu kia đáp lại, cầm lấy chai rượu. Cậu ta tu
một hơi dài và rượu liền lãy cò một cơn ho sặc sụa. Cậu ta khụy gối xuống và
bắt đầu nôn mửa.
Một lát sau, hai ông bố đến nắm đầu hai cậu quý tử, đều mới
mười hai tuổi mà đã dám bẻ cổ chia hai một chai whiskey giữa thanh thiên bạch
nhật, vào đúng cao điểm của thời Cấm Rượu, một việc làm, nếu là người thành
niên, phải trả giá bằng cả... địa ngục. Hai đứa bé - mặc dầu cuộc đời chúng sau
này sẽ song hành nhau - nhưng không bao giờ nói chuyện trực tiếp với nhau lần
nữa.
Khi Luật Cấm Rượu bị bãi bỏ, Vito Corleone lại đối diện ngã
ba đường. Ông đã - mà không một lần bị bắt bớ tù đày - tạo được một sản
nghiệp nho nhỏ, đủ để lo cho gia đình và sống những ngày còn lại của đời mình
trong tiện nghi thoải mái. Nhưng thay vì thế ông đã chọn cách tìm kiếm sự đối
tác với Salvatore Maranzano, đầu sỏ thế giới ngầm của New York. Phải chăng đó
là định mệnh của Vito Corleone? Hay là một hành động gặp thời thế thế
thời phải thế? Hay là ông làm điều ông đã làm đơn giản chỉ vì ông xuất sắc
trong việc làm đó? Có lẽ Vito không có lựa chọn. Sonny và Fredo là những chàng
trai trẻ ít học và cũng không nhiều tài năng. Để cho hai cậu tự xoay xở, chắc
chỉ chừng độ một năm thôi là các cậu... đuối! Vả chăng, có hay không những công
cuộc kinh doanh hợp pháp để một người giàu có, xuất sắc như Vito có thể đem tất
cả sở tồn làm sở dụng?
Nếu từng có một thời cơ cho nhà Corleones chuyển về Las
Vegas và trở thành hợp pháp, thì chính là lúc này đây.
Nhưng thay vì thế, những gì xảy ra lại là chất liệu
cho lịch sử!
Maranzano đã cười nhạo cái ý nghĩ trở thành một đối tác đồng
đẳng với Vito Corleone và chế giễu cái đề nghị “đĩa đeo chân hạc” của anh
chàng gối rơm mà không biết yên phận gối rơm này. Và chính
thái độ cao ngạo phỉ báng kia của Maranzano đã châm ngòi nổ cho cuộc chiến
Castellamare - cuộc đại chiến thứ nhất trong lịch sử Mafia Hoa Kỳ. Đồng minh
của Maranzano là Al Capone ở Chicago gửi hai phụ tá cao cấp đến New York để hạ
sát Vito Corleone. Một trong hai tay đó là Willie Russo Lạnh Như Băng, anh ruột
của Ông Trùm tương lai Louie Russo Mặt Đéo. Tài năng của Vito Corleone trong
việc phái sinh quyền lực từ những kẻ không quyền lực (to
derive power from the powerless) một lần nữa lại tỏ ra đắc dụng. Một công nhân
khuân vác đường sắt ở Chicago gửi thông tin về chuyến xe lửa mà các sát thủ kia
sẽ lên, và một công nhân ở New York dẫn hai tay sát thủ vào một chiếc taxi mà
người tài xế làm việc cho Luca Brasi. Brasi trói hai người này lại, và trong
khi họ vẫn còn sống hắn ta chặt chân tay họ bằng một cái rìu của lính cứu hỏa
và ung dung ngồi rung đùi nhìn họ chảy máu đến chết. Đợi lúc họ sắp chết hắn
mới vung rìu chém bay đầu họ. Còn Tessio chờ đúng đêm Giao thừa đi vào một nhà
hàng và bắn Maranzano. Vito nắm lấy tổ chức của Maranzano, sắp xếp
lại các lãnh địa quyền lơi khác ở New York và New Jersey thành Năm Đại Gia như
ta biết ngày nay và trở thành capo di tutti capi (Thủ lĩnh của mọi
thủ lĩnh/Thống lĩnh). Ông đã làm được điều đó mà rất ít gây đổ máu và hầu như
không bị nêu tên trên bất kì tờ báo nào.

