Vợ ơi, theo anh về nhà! - Chương 63 - 64

Chương
63

Giang Ly tức giận đùng đùng nói: “Quan Tiểu Yến,
em bại não vì xem quá nhiều phim truyền hình rồi sao?”

Toàn thân tôi cứng đơ, hai chân mềm nhũn. Tôi
nói: “Giang Ly, anh... anh đừng kích động quá...”

Giang Ly lớn tiếng: “Anh làm sao có thể không
kích động chứ! Là em nói, em muốn ở bên cạnh anh, bây giờ thì sao? Em ở bên cạnh
anh như vậy sao?”

Tôi cụp mắt không dám nhìn Giang Ly: “Em...
chuyện đó...”

Giang Ly: “Em đừng cho rằng anh chẳng biết gì
cả! Hôm nay người phụ nữ kia đến tìm em có đúng không? Cô ta đã nói linh tinh
gì với em?”

Tôi: “Nhưng mà Giang Ly, XQ của anh...”

Giang Ly lớn tiếng hét, cắt ngang lời tôi:
“Anh không cần XQ, anh chỉ cần em!”

Tôi kinh ngạc nhìn Giang Ly, từ trước đến nay
tôi chưa từng thấy anh ấy như thế này, có chút bi thiết, có chút kích động, còn
có chút phẫn nộ, có thể dứt khoát gạt bỏ tất cả. Hơi thở của anh dồn dập, nhìn
thẳng vào tôi, ánh mắt đó, giống như nhìn xuyên thấu tôi vậy. Tôi cúi đầu, lòng
dạ rối bời, nước mắt lại ào ào tuôn ra. Tôi không rõ nước mắt này có nghĩa gì,
là ngọt ngào? Cảm động? Là xấu hổ? Ức chế hay là lo lắng?

Giang Ly ôm tôi thật chặt, tôi bị anh giữ
trong lòng, chặt đến mức không thở được. Giang Ly dụi dụi cằm lên cổ tôi, khẽ
nói bên tai tôi: “Quan Tiểu Yến, sao em lại ngốc nghếch thế này, sao em lại có
thể ngốc nghếch thế này?”

Em cho rằng rời xa anh rồi thì tất cả sẽ kết
thúc hết sao? Em có nghĩ đến cảm nhận của anh không?”

Tôi: “Em...”

Giang Ly: “Em đã đồng ý ở bên cạnh anh rồi,
sao lại không chịu cùng anh đối mặt chứ?”

Tôi: “Nhưng mà...”

Giang Ly: “Em im miệng đi!”

Tôi: “...” Giang Ly, anh ấy đã giận dữ đến
cùng cực rồi...

Giang Ly: “Anh biết em muốn tốt cho anh, nhưng
mà anh không thích.”

Giang Ly: “Anh chỉ cần em ở bên cạnh anh là được
rồi, đây là chuyện không thể thương lượng.”

Tôi dựa vào lòng Giang Ly, buồn bã nói: “Nhưng
mà Tuyết Hồng, cô ta...”

Giang Ly: “Em không cần để ý đến người phụ nữ
điên rồ đó, cô ta có bệnh đấy.”

Giang Ly: “Người phụ nữ đó đã chọc giận anh rồi,
anh sẽ cho cô ta biết mặt.”

Tôi: “Nhưng mà...” Nhưng mà XQ đấu không lại
Ngải Thụy...

Giang Ly xoa xoa đầu tôi: “Em không cần lo lắng
chuyện này, em chỉ cần ở bên cạnh anh là được.”

Giang Ly: “Anh sẽ không để bọn họ đắc ý, cùng
lắm là cá chết lưới rách.”

Cá chết lưới rách... Không được đâu!

Giang Ly: “Yên tâm đi, cá chết lưới rách chỉ
là dự định tồi nhất. Tuyết Hồng, người phụ nữ kia thực ra chỉ là một kẻ ngu si,
không hề khó đối phó. Anh chỉ lo lắng lão hồ ly, bố cô ta.”

Tôi: “...” Tuyết Hồng cũng bị anh nói là ngu
si, vậy em là gì?

Giang Ly đoán ra được những điều trong lòng
tôi, anh nhìn tôi một cái, nói: “Em là kẻ ngu si trong đám ngu si.”

Tôi lau mồ hôi: “Giang Ly, em tốt xấu gì cũng
là vợ anh, anh có thể hạ thấp em như thế này sao...” Tuy em thỉnh thoảng cũng
làm một số chuyện ngu si, nhưng đó chỉ là thỉnh thoảng thôi mà. >_<

Giang Ly thở phì phì nói: “Em vẫn còn nhớ em
là vợ anh ư?”

Tôi cúi đầu, Giang Ly, em sai rồi, chưa được
sao...

Tôi phát hiện Giang Ly nói đúng, tôi thực sự
là bại não vì xem quá nhiều phim truyền hình rồi, luôn cho rằng tự mình hy sinh
vì đối phương mới là tình yêu, nhưng mà bây giờ nghĩ lại, hoàn toàn không cần
thiết. Hai người đã quyết định đi cùng nhau, vậy thì nhất định phải cùng nhau
gánh vác, cùng nhau đối mặt, bất luận gặp phải chuyện gì, có người bên cạnh, tất
cả sẽ ổn thôi.

Nghĩ đến đây, tôi càng thấy xấu hổ, dụi dụi đầu
trong lồng ngực Giang Ly, cúi đầu nói: “Giang Ly, sau này em sẽ ở bên anh, bất
luận là xảy ra chuyện gì.”

Giang Ly lúc này kiêu ngạo hơn, nói: “Quan Tiểu
Yến, em định cứ như thế này mà được sao?”

Tôi toát mồ hôi, nhưng lại không có cách nào,
dù gì là tôi bại não trước. Thế là tôi kiễng chân, hôn lên mặt anh một cái, dịu
giọng nói: “Giang Ly, em sai rồi, anh tha thứ cho em lần này đi mà...” Giọng
nói của tôi mềm dịu, đến bản thân mình nghe mà còn toát mồ hôi lạnh.

Giang Ly vô cùng thích thú, nheo nheo mắt,
đáng ghét nói: “Không đủ, mãi mãi không đủ.”

Tôi tiếp tục lau mồ hôi: “Vậy anh muốn thế
nào?”

Giang Ly nói: “Hôm nay em khiến anh tức giận rồi,
em phải dỗ anh vui vẻ.”

Tôi: “Nhưng mà em thấy bây giờ anh rất vui vẻ
rồi.”

Giang Ly: “Hử?”

Tôi vội vàng xuống nước: “Được rồi, được rồi,
nói đi, em phải làm thế nào anh mới có thể vui vẻ?”

“Thế này là được rồi.” Giọng nói của Giang Ly
bỗng khàn khàn, anh tóm lấy tay tôi, gỡ áo sơ mi ra, đưa tay tôi đặt vào bụng
dưới của anh, sau đó chầm chậm di chuyển xuống dưới...

Trong
thoáng chốc, tôi nảy sinh một loại ảo giác, giống như tay của tôi đột nhiên có
một ma lực kỳ quái, có thể cảm nhận được sự mạnh mẽ trong huyết quản bên dưới lớp
da của Giang Ly. Tôi kinh hoảng, thất thần rút tay lại, gò má nóng rực. Tôi thực
sự vô dụng, những việc cần làm với Giang Ly đều đã làm rồi, nhưng bây giờ gặp
phải tình huống này, tôi vẫn còn không tự chủ, mặt đỏ hồng, tim đập nhanh, chân
mềm nhũn.

Giang Ly nâng cằm tôi lên, ép tôi nhìn thẳng
vào anh, bất mãn nhìn tôi, trong ánh mắt có ngọn lửa nhỏ đang nhảy nhót. Anh
nói: “Quan Tiểu Yến, em chỉ có chút thành ý này thôi ư?”

Tôi cúi đầu ngượng ngùng nói: “Giang Ly, đây
là lúc nào rồi, sao anh còn có tâm trạng làm những việc này...”

“Em vẫn còn không hiểu sao?” Hơi thở của Giang
Ly rất nóng, phả lên mặt tôi, thế là mặt của tôi càng nóng hơn. Anh nói: “Thực
ra anh chỉ cần có em, thế là đủ rồi.”

Tôi cảm động quá, chẳng biết phải nói gì nữa.
Tôi tóm lấy áo của Giang Ly, nước mắt lưng tròng nói: “Giang Ly, anh thật tốt!”

Giang Ly cười mê hoặc với tôi: “Vậy em còn đợi
gì nữa?”

Tôi cắn răng hạ quyết tâm, gạt bỏ hết, dù gì
tôi cũng mặt dày. Thế là tôi ôm lấy cổ Giang Ly, kiễng chân nhẹ nhàng hôn lên cặp
môi gợi cảm kia của anh, ừm, mùi vị thật sự không tồi. Giang Ly nhanh chóng ôm
ngang người tôi, đi về hướng phòng ngủ.

Giang Ly đặt tôi lên trên giường rồi ngoan
ngoãn nằm xuống. Anh nhìn thẳng vào tôi, nói: “Đến đây nào, đến dỗ dành cho anh
vui đi.”

Tôi nhìn bộ dạng “mặc cho em muốn làm gì thì
làm” của anh, rất khó nói bây giờ là ai đang làm ai vui vẻ. Thế là tôi nhẹ
nhàng nghịch nghịch cằm anh, cười nói: “Người đẹp, em đến đây.”

Giang Ly không nhịn được, “phụt” một tiếng, cười.

Tôi xấu hổ quá thành giận, cắn vào miệng anh,
Giang Ly rất nhanh chóng phản công dành thế chủ động.

Cuối cùng tôi phát hiện, tôi và Giang Ly hôn
nhau, tôi mãi mãi sẽ không chiếm được thế thượng phong. Thế là tôi mơ mơ màng
màng lắc đầu một cái, vứt môi của Giang Ly ra, quay sang tấn công cổ anh. Tôi
hôn lên yết hầu của anh, thè lưỡi nhẹ nhàng liếm, Giang Ly hít một hơi, thở dồn
dập. Tôi cảm thấy được cổ vũ, nụ hôn càng thêm phóng khoáng. Giang Ly đột nhiên
lật người ép tôi xuống dưới, anh thở dốc, cong khóe miệng lên, tà mị cười với
tôi, nói: “Quan Tiểu Yến, không ngờ em còn là một yêu tinh, hừm?”

Tôi tự cho rằng đây là Giang Ly cổ vũ tôi, thế
là vỗ vỗ vào cánh tay của anh, tiếp tục cười biến thái: “Người đẹp, mau nằm xuống
đi, ngoan.”

Khóe môi Giang Ly lại cong lên, ngọn lửa trong
mắt cháy rừng rực càng mãnh liệt hơn.

Tôi cưỡi lên trên eo của Giang Ly, cởi khuy áo
sơ mi của anh ra từng chiếc, từng chiếc. Sau đó, tôi liền bò lên trước ngực
anh, cẩn thận hôn lên làn da trần của anh. Anh nói: “Quan Tiểu Yến... em... em
nhanh chút... mm...”

Tôi hàm hồ nói: “Anh đừng vội mà, hì hì hì
hì...”

Giang Ly đột nhiên giữ lấy eo tôi, một lần nữa
ép tôi xuống, hơi thở rối loạn, ánh mắt nguy hiểm.

Tôi tiếp tục vỗ vào cánh tay anh, cười nói: “Nằm
xuống nào...”

Giang Ly giữ chặt lấy môi của tôi, trao cho
tôi một nụ hôn thật sâu.

Chương
64

Mấy hôm nay tôi luôn bị Giang Ly lôi đi làm, nửa
bước không rời. Giang Ly nói, tôi muốn ở cùng anh ấy, vậy thì phải triệt để một
chút. Anh ấy không chỉ đưa tôi đi làm, hơn nữa, trong một số cuộc họp cấp cao
cũng dẫn tôi đi cùng, thậm chí có khi đến cuộc họp tuyệt mật của XQ, tôi cũng sẽ
ngốc nghếch ngồi một bên. Có lúc tôi thực sự không hiểu, cứ coi như Giang Ly
tin tưởng tôi, vậy còn những người khác thì sao?

Vào lúc này, Giang Ly lại hoàn toàn chẳng để ý
nói với tôi: “Dù gì bọn họ nhìn biểu hiện của em cũng có thể nhìn ra, em nghe
chẳng hiểu gì cả.”

Tôi hãi, Giang Ly anh có bắt buộc phải nói thẳng
như vậy không? >_<

Tuy tôi nghe mà chẳng hiểu lắm nhưng mà trước
biểu hiện càng ngày càng nghiêm túc của những lãnh đạo cấp cao kia, cũng có thể
nhìn ra được, vấn đề phát triển càng lúc càng nghiêm trọng.

Tôi giúp Giang Ly bóp trán, đau lòng nói:
“Giang Ly, anh cũng không cần quá miễn cưỡng bản thân mình.”

Giang Ly nhắm mắt lại, hưởng thụ sự phục vụ của
tôi, bình tĩnh trả lời: “Em không cần lo lắng, cùng lắm là đem XQ nhường cho bọn
họ, tiền bán XQ đủ để chúng ta tiêu xài phung phí cả đời.”

Tôi câm nín hỏi trời xanh, đây rốt cuộc là ai
an ủi ai đây, á á á á...

Lúc này, điện thoại trên bàn làm việc đột
nhiên đổ chuông. Giang Ly nhận điện thoại, đáp mấy tiếng, tiếp đó nói: “Để cô
ta lên đi.” Nói xong anh ấy dập máy.

Giang Ly véo véo tay tôi, nói: “Tuyết Hồng sắp
lên.”

Tôi bỗng thấy sốt ruột, lại không muốn để
Giang Ly lo lắng, thế là giả vờ như không có chuyện gì, cùng anh đi vào trong
phòng họp.

Tuyết Hồng đã đợi sẵn ở trong phòng họp rồi,
cô ta nhìn thấy Giang Ly, ánh mắt sáng lên, kế đó thấy tôi đi phía sau Giang
Ly, liền nhìn tôi bằng ánh mắt khinh bỉ.

Có Giang Ly làm chỗ dựa, tôi chẳng chút khách
khí nhìn đáp trả.

Giang Ly và Tuyết Hồng ngồi đối diện nhau
trong tư thế đàm phán, tôi ngồi bên cạnh nhìn.

Tuyết Hồng nhìn quét qua tôi một cái, lên tiếng
nói trước: “Giang Tổng, đây là cuộc họp cơ mật giữa Ngải Thụy và XQ, có người
ngoài ở đây, không hay lắm!”

Giang Ly dùng ánh mắt vô cùng cổ quái nhìn Tuyết
Hồng, giống như Tuyết Hồng là cành củi thừa chẳng hiểu gì vậy. Anh dùng một loại
khẩu khí vô cùng lịch sự nhưng lại ngầm bao hàm sự khinh bỉ rõ ràng, nói với
Tuyết Hồng: “Đây là nữ chủ nhân của XQ, không thể coi là người ngoài.”

Sắc mặt của Tuyết Hồng lập tức thay đổi, cô ta
ho một tiếng, nói: “Vậy thì Giang Tổng, đối với đề nghị của tôi lần trước, kết
quả cân nhắc như thế nào?”

Giang Ly chẳng buồn ngước mắt, trả lời: “Không
cần cân nhắc, tôi không đồng ý.”

Tôi phát hiện ra khí thế này quả nhiên là biến
hóa vô cùng, phải so sánh với người khác mới có thể thấy rõ được. Trước đây tôi
luôn cảm thấy Tuyết Hồng thực ra cũng rất có khí thế, nhưng mà so sánh với
Giang Ly, khụ, thôi bỏ đi.

Hai mắt tôi hiện lên vẻ ngưỡng mộ hình trái
tim nhìn Giang Ly, nói với anh bằng khẩu hình “anh đẹp trai quá”. Giang Ly cong
khóe miệng lên nháy nháy mắt, nhìn biểu cảm kỳ quái kia của anh, tôi bi phẫn
phát hiện, khí thế đó đều là mây trôi thôi...

Hai chúng tôi đầu mày cuối mắt, Tuyết Hồng đột
nhiên nói: “Vậy thì Quan... Giang thái thái thì sao, ý kiến của bà là gì?”

Ấy? Tôi? Tôi thu hồi biểu cảm trăng hoa lại, kỳ
lạ nhìn Tuyết Hồng một cái, tiếp đó cau mày nói: “Ngu ngốc! Tôi đương nhiên là
nghe theo Giang Ly!”

Tuyết Hồng có lẽ bị câu nói này của tôi làm
cho tắc nghẹn, cô ta im lặng một lúc lâu, cuối cùng mới nói: “Giang Tổng, không
phải anh thực sự cho rằng kế hoạch một viên thuốc độc nhỏ xíu có thể khiến cho
Ngải Thụy thấy khó khăn mà lui chứ? Thực lực của Ngải Thụy, cả tôi và anh đều
biết rõ.”

Giang Ly không nói gì, dựa vào sofa hờ hững
nhìn Tuyết Hồng, khóe miệng hé một nụ cười kỳ lạ, cái cười khiến lòng người ta
hụt hẫng. Tôi rất khâm phục Tuyết Hồng, nếu như Giang Ly dùng ánh mắt này để
nhìn tôi, tôi sớm đã rụt cổ cụp đuôi lén lút chuồn mất rồi, ý nghĩa biểu cảm
này của anh chính là: “Tôi đang tính sổ với cô, cô chết chắc rồi.”

Tuyết Hồng có lẽ cũng căng thẳng một chút, cô
ta hít một hơi thật sâu, nói: “Tuy kế hoạch một viên thuốc độc sẽ đẩy cao ngưỡng
mua của chúng tôi, nhưng anh và tôi đều biết, XQ đã bị đánh giá quá thấp rồi, bất
luận thế nào, chỉ cần XQ rơi vào tay Ngải Thụy, Ngải Thụy vẫn cứ được lợi.”

Giang Ly không tiếp lời cô ta, chỉ hỏi: “Câu
này của cô là nói cho tôi nghe hay là nói cho chính bản thân cô nghe?”

Sắc mặt Tuyết Hồng thay đổi, cô ta tức giận
nói: “Giang Ly, tôi cảnh cáo anh, anh đừng có quá đáng!”

Tôi vừa nghe thấy câu này liền bốc hỏa, cố nhịn
không đem chiếc gạt tàn thuốc trên bàn đập vào đầu cô ta. Mẹ kiếp, kẻ chạy đến
làm loạn chính là cô, phá hoại hạnh phúc gia đình người khác cũng là cô, cô có
tư cách gì nói người khác quá đáng chứ?

Giang Ly nhìn tôi an ủi, sau đó bình tĩnh nói
với Tuyết Hồng: “Vậy tôi cũng cảnh cáo cô, nếu như Ngải Thụy buông tay, tôi có
thể để bọn cô được toàn thây.”

Tôi như bị sét đánh khi nghe lời nói này của
Giang Ly, suýt chút nữa thì phun ra rồi... Giang Ly, da mặt anh cũng dày quá
đó, những lời này cũng có thể nói ra được?

Quả nhiên, Tuyết Hồng cũng cười lạnh lùng,
nói: “Anh điên rồi, anh có tiền bạc gì mà nói với tôi những lời này chứ?!”

Giang Ly có chút chán nản nói: “Nếu như cô còn
có chút thành ý, tôi hy vọng được nói chuyện với bố đẻ cô.”

Tuyết Hồng cười đáp: “Tôi là đại diện toàn quyền
cho bố tôi.”

Giang Ly: “Vậy thì tôi thực sự không còn lời
nào để nói nữa, mời cô cứ tự nhiên, tôi không tiễn.”

Tuyết Hồng có chút phẫn nộ, không cam tâm nhìn
nhìn Giang Ly, sau đó đứng dậy: “Giang Ly, anh đừng có hối hận!” Cô ta nói rồi,
quay người đi ra cửa.

Tôi vừa kinh ngạc tán thưởng tốc độ nhanh
chóng của cuộc đàm phán này, vừa căng thẳng nhìn Tuyết Hồng chậm chậm rời đi, vị
trí ngồi của tôi tương đối gần cửa, cô ta muốn đi ra thì buộc phải đi qua chỗ
tôi.

Thế là đúng lúc Tuyết Hồng đi qua chỗ tôi, tôi
làm như chẳng có chuyện gì duỗi một chân ra...

Tiếp đó, một tiếng kêu thảm thiết vang lên,
Tuyết Hồng và sàn nhà đối diện nhau, góc độ tiếp xúc là góc chết không độ, tôi
nghe thấy một tiếng “huỵch”, cũng cảm thấy đau thay cho cô ta...

Tuyết Hồng bò dậy, nhìn tôi bằng ánh mắt có
màu máu đỏ, giống như muốn xé xác tôi ngay tại trận.

Tôi trách một tiếng, lăn rồi bò dính vào lòng
Giang Ly, híp mắt nhìn cô ta.

Giang Ly xoa xoa đầu tôi, cười với Tuyết Hồng
lịch sự mà mang chút khinh bỉ: “Thật ngại quá, vợ của tôi không được dạy dỗ
nghiêm túc, căm ghét kẻ xấu như thù địch vậy.”

Tuyết Hồng khi nghe thấy vậy, sắc mặt hơi có
chút ôn hòa rồi lại biến thành màu máu đỏ. Tôi bất giác cảm thán, bố cô ta thật
có con mắt nhìn xa. Đặt cái tên kia cũng thật hợp với hoàn cảnh, Tuyết Hồng,
máu đỏ[18]... Thế là tôi lại cười cười thô bỉ.

[18] Tên
của Tuyết Hồng và từ “máu đỏ” trong tiếng Trung đọc giống nhau, đều là xue
hong.

Tuyết Hồng bóp chặt lòng bàn tay, tức giận nổi
khùng, giống như sư tử cái giận dữ nổi điên, rất muốn cắn chết hai người trước
mặt để xả giận.

Tôi bị dáng vẻ của cô ta dọa cho rùng mình,
người phụ nữ này không thật sự muốn đánh người chứ?

Giang Ly lại xoa xoa đầu tôi, bình tĩnh, thư
thái nói với cô ta: “Cô đánh không lại tôi đâu.”

Tuyết Hồng còn chưa kịp nói gì, tôi đã bị câu
nói này của anh làm cho đỏ mặt. Giang Ly, da mặt anh càng ngày càng dày đó, Tuyết
Hồng, cô ta thực sự là đai đen Taekwondo, có thể một chân đá ngã một người đàn
ông cao một mét tám!

Giang Ly chẳng cảm thấy xấu hổ một chút nào,
anh giống như cảm thấy nói khoác như thế này vẫn còn chưa đủ, thế là lại bổ
sung một câu: “Hơn nữa, ngoại trừ vợ tôi, tôi cũng không thương hoa tiếc ngọc với
người khác đâu.”

Tôi tiếp tục khinh bỉ Giang Ly, anh cũng không
thương hoa tiếc ngọc với em, được chứ? Buổi tối hôm qua may chưa giày vò chết
em... Haizz, tôi đang nghĩ gì thế này...

Tôi gạt bỏ những tình tiết không lành mạnh
trong đầu, tiếp tục xem cảnh náo nhiệt.

Lúc này Tuyết Hồng vẫn nắm chặt lòng bàn tay,
dường như thực sự định đánh nhau với Giang Ly. Tôi cười trên sự đau khổ của người
khác nhìn Giang Ly, ngốc chưa? Nói khoác quá đà rồi nhỉ?

Giang Ly lại cười híp mắt nói: “Nếu như cô còn
chưa đi, tôi đành gọi bảo vệ lên lôi cô đi... Bọn họ đang ở ngoài cửa đợi.”

Thế là tôi liền say sưa hứng thú chứng kiến
toàn bộ quá trình từ bĩnh tĩnh, đến nổi khùng, đến sụp đổ của một thiên kim tiểu
thư luôn ở trên đầu người ta.

Nhìn trời, tôi bị Giang Ly dạy hư rồi!
>_<

Sau khi Tuyết Hồng đi, Giang Ly ôm lấy tôi,
dùng ngón tay điểm vào môi tôi, cười híp mắt nói: “Vừa rồi vì sao em đỏ mặt?”

Tôi toát mồ hồi, Giang Ly, anh quan sát cẩn thận
quá rồi đó? Em chỉ là lơ đễnh như vậy, anh cũng nhìn ra được...

Tôi đương nhiên không thể nói suy nghĩ thực của
tôi với Giang Ly, mất mặt quá đi. Thế là tôi cười cười nịnh bợ: “Em như thế chẳng
phải là bởi vì nhìn thấy anh mạnh mẽ như vậy nên kích động quá sao...”

Giang Ly hôn một cái lên môi tôi, cười nói:
“Anh không để ý đến việc em kích động thêm mấy lần nữa.”

Tôi chột dạ trượt khỏi người anh, ngồi xuống
bên cạnh, dựa lên vai anh. Tuy vừa rồi thực sự làm chút chuyện để xả tức, nhưng
vấn đề vẫn cần phải đối mặt, đặc biệt là chúng tôi đối xử như vậy với Tuyết Hồng,
nhất định cô ta sẽ càng ngược đãi XQ, vừa nghĩ đến đây tôi liền thấy lo lắng.

Tôi cầm tay Giang Ly, lo lắng nói: “Nhưng mà
Giang Ly, anh có biện pháp đối phó rồi phải không?” Hay là anh đã không cần XQ
nữa?

Giang Ly nắm tay tôi, trả lời: “Biện pháp thì
cũng có, chỉ là anh tạm thời không biết rõ về Ngải Thụy, không thể khinh suất
manh động. Người thực sự quyết định Ngải Thụy vẫn nấp ở phía sau, chỉ thả ra một
tiểu quỷ để gây rối, thực sự khiến người ta đau đầu.”

Thiện tai, hóa ra Tuyết Hồng xung mãnh như vậy
cũng chỉ coi là tiểu quỷ. = =

Tôi đột nhiên nhớ đến vấn đề “một, hai trăm
triệu” Giang Ly từng nói qua, thế là hỏi: “Giang Ly, anh có tiền rồi ư?”

Giang Ly cười nói: “Đúng vậy, có tiền rồi.”

Tôi không yên tâm, lại hỏi: “Đủ dùng không?”

Giang Ly hỏi ngược lại: “Nếu như anh nói không
đủ thì sao?”

Không đủ? Tôi còn có chút tiền riêng, nhưng
mà, khụ khụ, nói thực tôi chẳng có mặt mũi đưa ra...

Giang Ly cười xoa xoa đầu tôi, nói: “Em không
cần lo lắng những chuyện này. Em chỉ cần dỗ dành cho anh vui vẻ là được rồi.”

Dỗ dành cho anh vui vẻ... Tôi lại nghĩ đến một
số chuyện không nên nghĩ đến, thế là mặt lại nóng bừng...

Giang Ly véo má tôi, cười híp mắt nói: “Quan
Tiểu Yến, nghĩ cái gì vậy?”

“Khụ khụ, không, không có gì...”

Giang Ly nghiêm túc nói: “Ừ, anh lại nghĩ đến
một số chuyện... Ấy, mặt em làm sao lại đỏ như vậy?”

Tôi khó xử cúi đầu thật thấp, đại ca à, anh có
thể nào đừng nói nữa không...

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.