Người lạ quen mặt - Phần III - Chương 08
Chương
8: Rung động bên trời Tây
“Giống
như Minh từng nói, tôi có trong tay một con bài tốt để thắng ván bài cuộc đời
nhưng tôi chưa một lần nhìn qua xem tôi từng có hay không, cũng chưa bao giờ có
ý định rút nó ra để chiến thắng. Tôi ung dung, vô tư lự nên cũng nghĩ người
khác có thể như thế. Dù anh ấy không nói, tôi vẫn biết anh ấy đang chờ đợi tôi,
chờ một cái rung động rất nhẹ và rất khẽ đó, đã rất lâu rồi.”
Khi
chúng tôi đặt chân đến sân bay John F. Kennedy là vào buổi chiều muộn.
Vì
ở trên không hơn một ngày nên khi xuống dưới mặt đất rồi tôi vẫn còn cảm giác
lâng lâng. Dim nói tôi là trẻ con lần đầu đi máy bay xuất ngoại, tôi cũng không
cãi lại anh ấy. Một phần vì anh ấy chẳng nói sai, một phần vì tôi cảm thấy mệt
mỏi nên không còn dư thừa sức lực để cãi nhau với anh ấy.
Dim
nói em gái của anh ấy - Bella sẽ đón chúng tôi. Khi tôi nhìn thấy cô ấy, quả thật
tôi có chút ngạc nhiên và sững sờ, hai anh em khá giống nhau, nhất là về chiều
cao và khuôn miệng nhỏ. Bella rất cao, tầm khoảng hơn mét bảy. Cô ấy quyến rũ
và nóng bỏng trong bộ jumpsuit màu đỏ. Đặc biệt, Bella rất thân thiện và vui
tính. Tuy chưa gặp tôi lần nào trước đây nhưng cô ấy rất gần gũi với tôi, khoác
tay tôi mặc kệ cho anh trai cô ấy đẩy hành lí ra xe. Nếu nhìn vào cảnh tượng bây
giờ thì dường như Dim đi đón tôi và Bella chứ không phải là Bella đón chúng tôi
vì cô ấy đã giao phó cho Dim lái xe để ngồi ghế sau nói chuyện với tôi. Bởi vì
tính cách thoải mái của Bella mà tôi đã không cảm thấy ngại ngùng với cô ấy.
Bella bằng tuổi tôi nên cho dù văn hóa có chút khác biệt thì chúng tôi vẫn hợp
cạ với nhau. Dim cũng không tỏ ra quá ngạc nhiên với sự phù hợp giữa tôi và
Bella. Anh ấy bảo Bella và anh ấy có tính cách giống nhau nên người anh ấy
thích thì cô ấy cũng sẽ thích.
Nhà
Dim ở trên một con phố nhỏ thuộc quận Manhattan. Khi tôi vừa bước vào nhà, một
cảm giác ngạc nhiên choán lấy tôi. Bên trong căn nhà rất giống nhà của hai
chúng tôi ở Việt Nam. Thấy tôi ngạc nhiên không nói được lời nào, Bella cười
khúc khích, nói với tôi về công cuộc “chỉnh sửa nhan sắc” cho ngôi nhà này của
bố mẹ Dim. Cô ấy còn nói với tôi, để mua được những vật dụng và đồ đạc rất Châu
Á này, bố mẹ đã không ngại nặng nhọc, lần nào đi du lịch cũng phải đem về bằng
được. Bởi vì Dim từng nói với tôi, bố mẹ anh ấy rất thích văn hóa phương Đông
nên họ hay đi du lịch quanh châu Á, thi thoảng còn đến những hoang đảo mới mẻ,
giống như lần họ phải bỏ lỡ lễ cưới của chúng tôi vì trót bay đến Torres
Strait. Ngày trước tôi còn hỏi Dim rằng tại sao anh ấy lại chọn lập nghiệp ở Việt
Nam mà không phải đất nước nào khác hay tại chính Manhattan này. Manhattan vốn là
trung tâm tài chính quốc tế, lại là một môi trường tốt để kinh doanh. Dim hóm hỉnh
cười với tôi, bảo rằng vì tới Việt Nam mới yêu được tôi nên anh ấy đã bỏ qua hết
mọi sự lựa chọn tốt nhất và tốt vừa để chọn sự lựa chọn tốt bình thường. Tôi
cho rằng bởi vì quan điểm cuộc sống là những trải nghiệm và tự do của Dim nên
anh ấy mới lựa chọn tới đất nước Việt Nam xinh đẹp và giản dị, bỏ qua cuộc sống
ồn ào, sang trọng ở Manhattan.
-
Oh, An!
Bố
mẹ Dim từ phòng bếp đi ra, nhìn thấy tôi rồi gọi tôi thân mật.
Tôi
từng gặp bố mẹ Dim một vài lần khi bố mẹ anh ấy qua Việt Nam thăm anh ấy. Hai
năm rồi họ cũng không thay đổi gì nhiều. Qua sáu mươi tuổi nhưng họ vẫn giữ được
nét trẻ trung của mình.
Mẹ
Dim ôm lấy tôi và hôn lên hai má đang nóng bừng vì ngại ngùng của tôi.
Tôi
khẽ cười, ôm lấy mẹ Dim và chào lại rồi tôi quay sang hôn lên má bố Dim để chào
hỏi. Hai người vừa nhìn thấy con trai và con dâu sau một thời gian rất lâu nên
càng cảm thấy vui vẻ hơn, kéo chúng tôi ra sofa trò chuyện. Mẹ Dim hỏi tôi rất
nhiều thứ, về cuộc sống bên Việt Nam và tìm hiểu tôi. Dim thì cùng bố ra ngoài
sân nướng thịt còn Bella nấu ăn trong bếp. Dù tôi muốn vào phụ giúp cô ấy nhưng
mẹ Dim ngăn tôi lại và bảo rằng vì tôi đến đây, Bella muốn vào bếp tự nấu những
món ăn ngon cho tôi thưởng thức. Mẹ Dim còn nói rằng vì sự kiện hai chúng tôi về
Mỹ mà Bella đã chịu quay trở lại phòng bếp nấu nướng. Trước đó thì hoàn toàn
không bởi vì Bella không thích quần áo bị ám mùi thức ăn nên cô ấy rất lười vào
bếp, cũng vì cô ấy luôn ăn kiêng nên không phải nấu nướng gì nhiều. Bella là một
người mẫu nhưng không thực sự được nhiều người biết đến vì cô ấy không đầu quân
vào công ty quản lý nào, cũng như không thực sự đầu tư vào nghề này. Bạn trai
Bella – Nick sẽ đến ăn tối với chúng tôi hôm nay rồi cùng chúng tôi ra Quảng
trường Thời đại đón năm mới.
Lúc
này là tám giờ, mọi người đã gần như nấu xong các món ăn. Tôi lấy từ vali ra
vài chiếc Bánh Trưng và giò lụa mẹ tôi làm để tôi mang đi. Vì biết tôi và Dim
trở về nhà Dim, mẹ tôi đã chuẩn bị rất nhiều thứ để tôi thay mẹ tôi mang sang
cho bố mẹ Dim. Bố mẹ Dim rất vui vẻ khi nhận được những món ăn này, còn nói gửi
lời cảm ơn với mẹ tôi. Dù là mấy món ăn giản dị nhưng bố mẹ Dim vẫn quý trọng
và thích thú, điều này khiến tôi thấy rất vui và không còn cảm thấy quá lo lắng.
-
Em thấy thế nào?
Nhân
lúc mọi người đang dồn sự chú ý vào mấy món ăn, Dim kéo tôi ra một góc, quan
tâm hỏi.
Tôi
nhìn về phía bố mẹ Dim, mỉm cười.
-
Em nghĩ là mình hơi thừa thãi khi lo lắng về gia đình anh.
Dim
khoác vai tôi, cười tủm tỉm.
-
Anh bảo rồi mà. Nhìn anh đây, anh tuyệt vời, dễ tính như vậy thì bố mẹ anh cũng
thế. Cả nhà anh gen này là trội nhất đấy.
Thấy
Dim phổng mũi như vậy, tôi vỗ vào lồng ngực Dim khiến anh ấy ho sặc sụa. Tôi
nghĩ là tôi không vỗ mạnh tới mức khiến anh ấy trông khổ sở như thế nhưng có vẻ
anh ấy muốn gây sự chú ý của mọi người trong nhà chứng kiến hành động của tôi.
Ngay lập tức, mẹ Dim vội vàng tiến lại gần chúng tôi, lo lắng.
-
Có chuyện gì với con vậy Jim?
Tôi
ngại ngùng, vội lên tiếng.
-
Mẹ, đừng lo lắng. Anh ấy không sao đâu.
Trước
sự trấn an của tôi, mẹ Dim hỏi lại để an tâm hơn.
-
Không sao chứ?
Dim
mỉm cười gian tà sau lưng mẹ, thấy tôi lườm anh ấy mới chịu trả lời.
-
Cũng khá hơn rồi mẹ ạ.
Bella
đi ngang qua, nhìn thấy sự giả vờ trắng trợn của Dim nên tố cáo với mẹ khiến
Dim bị mẹ huých một cú vào bụng.
Nick
cũng vừa đến và chúng tôi cùng ăn tối với bố mẹ. Nick rất nam tính và có làn da
rám nắng rất đẹp. Cậu ấy bằng tuổi với cả Bella và tôi, đang làm huấn luyện
viên cho một trung tâm thể dục. Tuy Nick không giới thiệu nhưng tôi cũng đã nhận
ra công việc của cậu ấy qua cơ thể lực lưỡng đó. Nhìn qua Dim mới thấy sự khác
biệt rất lớn. Một người ăn uống cẩn thận với lượng calo vừa phải, còn một người
thì ăn không biết trời đất gì, thật khác biệt. Chẳng hiểu sao điều đó không khiến
Dim béo ú nhỉ? Tôi đây, ăn nhiều một chút là cân nó cứ nhích lên dần đều.
Chúng
tôi ra khỏi nhà vào lúc chín giờ để có thể tìm được một chỗ đứng tốt ở Quảng
trường. Bella bảo, giờ này ra đường đã là muộn vì mọi người đến từ rất sớm. Ban
đầu tôi không hiểu tại sao mọi người bên này lại thích ra đường chen chúc nhau
nhưng khi đến nơi thì tôi đã hiểu vì sao. Không khí ở Quảng trường rất đông vui
và nhộn nhịp, giống như một bữa tiệc lớn với sự tham gia của tất cả mọi người.
Mọi người đứng với nhau thành các nhóm nhỏ trò chuyện và bàn luận về mọi thứ.
Dường như mọi lo âu, mọi buồn phiền đều được cất đi. Thay vào đó, mọi người tận
hưởng không gian thoải mái và vui vẻ này.
May
mắn là chúng tôi có thể tìm được địa điểm tốt để nhìn vào sâu khấu biểu diễn được
đặt giữa Quảng trường, cũng có thể nhìn lên bầu trời dễ dàng. Mọi người ở đây
không phân biệt tuổi tác, màu da, dân tộc, đều nhảy nhót và hát ca với nhau. Một
anh chàng nào đó đứng bên cạnh tôi còn đưa cho tôi một lon bia, mỉm cười ý bảo
tôi có thể uống nó. Rồi anh ta đưa cho chúng tôi vài cái bánh quy hạnh nhân với
nụ cười tươi. Tôi chưa từng nghĩ về việc mọi người chia sẻ đồ ăn ở nơi công cộng
như thế này cả. Lần đầu tiên tôi cảm nhận được vẻ hạnh phúc của ai đó khi trao nhau dù chỉ là một chiếc bánh quy, lòng
tôi cũng trở nên ấm áp hơn, mọi sự đề phòng xa lạ cũng đã không còn.
Dim
quàng lại khăn cho tôi, cẩn thận choàng áo khoác lên người tôi để tôi không bị
lạnh. Anh ấy sợ tôi không quen với kiểu thời tiết lạnh này nên chuẩn bị cho tôi
rất nhiều thứ, giống như mẹ đang chăm con gái cưng. Tôi trêu anh ấy.
-
Vậy thì con gái cưng đứng nép vào mẹ Dim này, không lại bị xô ngã đấy.
Dim
vui vẻ đùa lại tôi, mặc cho ánh mắt ghen tỵ của Bella đang tấn công anh ấy.
Ở
bên người thương mình, hóa ra cũng có cảm giác nhẹ nhàng và dễ chịu như vậy.
Tôi
ngước nhìn Dim, nhìn những cọng râu lún phún dưới cằm Dim, đôi môi cong cong, sống
mũi cao thẳng, đôi mắt sâu và cả mái tóc gọn gàng của anh ấy, đều thân thuộc và
đáng yêu trong mắt tôi. Dim - chàng trai ba mươi tuổi, bên tôi gần sáu năm,
thương tôi trọn vẹn thời gian ấy mà không quan tâm đến thứ tình cảm đáp lại,
không cần mọi lý do. Còn tôi - An - hai
mươi sáu tuổi, lần đầu trong suốt ngần ấy thời gian đã rung động trước chàng
trai ba mươi tuổi đó. Giống như Minh từng nói, tôi có trong tay một con bài tốt
để thắng ván bài cuộc đời nhưng tôi chưa một lần nhìn qua xem tôi từng có hay
không, cũng chưa bao giờ có ý định rút nó ra để chiến thắng. Tôi ung dung, vô
tư lự nên cũng nghĩ người khác có thể như thế. Dù anh ấy không nói, tôi vẫn biết
anh ấy đang chờ đợi tôi, chờ một cái rung động rất nhẹ và rất khẽ đó, đã rất
lâu rồi.

