Vợ bé nhỏ! Anh yêu em - Chương 09
Chương 9: Tình một đêm…
Giữa tháng tư, công ty anh có một dự án lớn dự kiến
sẽ được thực hiện tại Đà Lạt, may mắn thay, lần này người được phân công nhận
trọng trách lớn lao lại chính là Hải Thiên, nếu anh có thể làm tốt được nhiệm
vụ lần này thì chắc chắn tiền đồ sau này rất sáng lạn. Chỉ nghĩ đến đây thôi
Hải Thiên cũng đã thấy hào hứng lắm rồi. Không những vậy, một trong những đồng
nghiệp được chọn để đi công tác cùng anh còn có cô nhân viên trẻ đẹp Hoàng
Thiên Lý - lúc này đã được bổ nhiệm làm thư ký riêng của anh. Kể từ hôm họ đi
uống café riêng với nhau, trong công ty đã rộ lên không ít lời bàn ra tán vào,
nhưng vượt qua dư luận, anh vẫn bình thản làm việc mà coi như không nghe, không
thấy. Chuyện lần này tất nhiên cũng lại là một vấn đề hấp dẫn được đem ra để mổ
xẻ lần nữa. Nghe nói, trưởng phòng Vũ cùng cô thư ký họ Hoàng sẽ được đi công
tác xa bảy ngày, bảy đêm với nhau. Không biết, trong suốt một tuần ấy, giữa họ
sẽ xảy ra những chuyện gì nhỉ? Thật khiến thiên hạ tò mò quá đi mất!
Mặc kệ đồng nghiệp trong công ty không ngừng bàn
tán, săm soi việc anh và cô thư ký riêng Thiên Lý càng ngày càng trở nên thân
thiết, khi trở về nhà, anh vẫn cảm thấy hết sức tự hào và hạnh phúc khi có một
người vợ vừa xinh đẹp, vừa đảm đang lại vừa chu đáo như Yến Nhi. Những ngày bố
anh nằm trong viện, không hôm nào cô không vào túc trực, có những hôm cô còn
thay mẹ anh ở lại trong đó xuyên đêm, vậy mà đến tối hôm sau khi anh đi làm về,
cô vẫn không bao giờ quên chuẩn bị sẵn bữa tối cho anh. Điều này thật khiến anh
cảm thấy rất hài lòng, rất hạnh phúc vì đã lấy được người vợ vừa đẹp người lại
vừa đẹp nết như Yến Nhi. Tuy nhiên, dạo này cô đang dần trở nên lôi thôi, luộm
thuộm, hai quầng thâm dưới bầu mắt cô cũng bắt đầu hiện lên thấy rõ, để mà đem
ra so sánh với cô thư ký Thiên Lý trẻ trung, xinh đẹp ngời ngời thì quả thực dễ
khiến cho người ta cảm thấy được sự khập khiễng. Vậy là dần dà, anh bắt đầu để
ý sự cẩu thả trong cách ăn mặc của cô nhiều hơn, rồi lại đem ra so sánh với sự
chau chuốt của Thiên Lý, nhưng bản thân anh lại chưa bao giờ nghĩ: “Vì cái gì
mà cô trở nên lôi thôi, luộm thuộm đến như vậy?”
Thử hỏi, một người phụ nữ suốt ngày phải đầu tắt
mặt tối, sáng trưa đi làm, chiều tối lại phải đi chợ, đêm khuya tiếp tục phải
vào bệnh viện thay mẹ chồng chăm sóc bố, đấy là còn chưa tính đến biết bao
nhiêu công việc nội trợ ngổn ngang khác mà anh không bao giờ thèm động tay vào
làm giúp, thì lấy đâu ra thời gian mà điểm trang ăn mặc cầu kỳ cho anh thuận
mắt vừa lòng nữa? Nếu như anh có thể bớt chút thời gian về nhà sớm hơn một
chút, thay vợ đi chợ, hoặc sau khi ăn xong thì sẽ chủ động đứng dậy giúp cô thu
dọn, rửa bát, giặt quần áo, tối đến cũng có thể vào viện thay ca trông bố cho
cô ngủ… thì liệu làn da mềm mại tựa như nhung trước kia của cô có thể nhường
chỗ cho những đốm đồi mồi và hai quầng thâm to như gấu trúc xuất hiện lù lù
ngay trên mắt thế kia không?
Đàn ông ích kỉ như anh… Thật là hết thuốc chữa!
Một buổi sáng cuối tháng tư, sau khi đã chuẩn bị
đầy đủ hành lý xếp chật ních vào vali cho anh, Yến Nhi lại khẽ nhún chân, kéo
khít lại chiếc caravat còn đang thắt lỏng lẻo trên cổ áo sơ mi của anh, rồi
tiện tay phủi phủi chút nếp nhăn trên phần ngực áo, sau đó cô mới nhẹ nhàng
nhún xuống mà nói bằng giọng dịu dàng.
- Anh đi mau rồi sớm về nhé! Đừng có mà đi mất hút
luôn đấy!
- Yên tâm. Anh đi rồi sẽ về ngay. Ở nhà còn có vợ
yêu, không về mau thằng hàng xóm nó cướp mất!
- Ừ! Cũng biết là thằng hàng xóm đang nhăm nhe em
cơ à! Ha ha!
Buổi sáng cuối tháng tư, ngày cuối cùng anh ở lại
Hà Nội trước khi bay vào Đà Lạt, nụ cười viên mãn vẫn còn vương lại trên môi cả
hai vợ chồng, vậy mà chẳng bấy lâu sau, nụ cười ấy đã hòa theo những dòng nước
mắt mặn chát vương trên đôi môi run rẩy đón chào sự tang tóc.
Anh lên đường rời khỏi Hà Nội trong một chiều xuân
ngập nắng trải dài khắp các con đường góc phố, màu nắng cuối xuân - dịu dàng,
không gay gắt. Sở dĩ tâm trạng anh thoải mái là thế bởi vì bên cạnh anh còn có
một cô gái rất xinh đẹp nữa ngồi cùng, suốt chuyến bay, bọn họ không ngừng râm
ran tám chuyện, thậm chí khi đã chìm vào giấc ngủ, anh còn cảm nhận được làn
tóc mai của cô gái đương ngồi bên cạnh đang cọ vào cổ anh, từng hơi thở ấm áp
của cô gái ấy phả lên bờ vai rất nhẹ nhàng và đều đặn, khiến nhịp tim anh vô
tình chệch một nhịp.
Vừa bước xuống sân bay, ngay lập tức họ đã được một
đoàn người địa phương ra đón, sau đó thì được dẫn thẳng tới một khách sạn sang
trọng ở cách đó gần ba mươi cây nằm ngay trong trung tâm thành phố. Quang cảnh
thành phố Đà Lạt thật là đẹp, không gian ở nơi đây yên bình và thơ mộng hơn cái
vẻ xô bồ, náo nhiệt của Hà Nội rất nhiều. Vậy nên trước tiên, thay vì bàn
chuyện công việc, anh quyết định rủ mấy người đồng nghiệp của mình đi thăm thú
xung quanh một vòng thành phố cái đã. Ngày đầu tiên tới đây, thật ra cũng chẳng
ai muốn bắt tay vào công việc ngay lập tức, thế nên hầu như tất cả bọn họ đều
gật gù đồng ý với ý kiến của anh, vậy là tối đến, mọi người liền cùng nhau tổ
chức một buổi tiệc nướng. Bữa tiệc nướng ngoài trời kết thúc vào lúc mười giờ
hơn, sau đó tất cả bọn họ đều quay trở về phòng, duy chỉ có Hải Thiên và Thiên
Lý vẫn còn ở lại lục cục dọn đồ cùng mấy người nhân viên, khi công việc đã kết
thúc, trên đường quay trở lại tiền sảnh, bỗng Thiên Lý kéo tay Hải Thiên lại và
nói.
- Chúng ta đi dạo một lát cho khuây khỏa được
không?
Không rõ vì sao Thiên Lý biết anh đang mang trong
lòng những tâm tư phiền muộn, vì vậy sau khi nhận được lời đề nghị, Hải Thiên
liền lập tức gật đầu. Họ cùng nhau tản bộ trên con đường vòng uốn quanh hồ Xuân
Hương nằm ngay trung tâm thành phố Đà Lạt, hai con người, mặc dù đi ngay bên
cạnh nhau nhưng chỉ giống như hai đường thẳng song song, thậm chí đến một cái
chạm tay cũng chẳng có. Họ cứ đi thong dong như vậy, lững thững vô tư từng bước
một, chậm rãi, nhịp nhàng, thi thoảng lại ngẩng mặt lên trời đón gió hồ mát
lạnh trong lành, rồi cúi xuống thở dài một cái. Lát sau, Thiên Lý bỗng nhiên
kéo Hải Thiên ngồi xuống ở một góc bên bờ hồ, rồi lôi ra từ trong túi xách của
mình một chai rượu màu đỏ đậm nhưng trong vắt, sau đó tỏ ý muốn cùng anh thưởng
rượu. Nhìn chai rượu đang sóng sánh gọi mời trong tay cô, Hải Thiên lại thuận
theo tự nhiên, liền ngồi sụp xuống cùng cô nhân viên trẻ trung thưởng rượu. Tối
hôm đó, chẳng biết là anh đã uống hết bao nhiêu, chẳng biết trong cơn say anh
đã nói những gì, cũng chẳng rõ bản thân đã được người ta đưa về khách sạn từ
lúc nào, trong trí nhớ của anh, anh chỉ còn nhớ trong cơn say anh có gọi tên
“Yến Nhi” và cô ấy cũng lập tức xuất hiện ngay bên cạnh anh. Vợ anh lúc đó mặc
một bộ đầm ngủ loáng thoáng màu đỏ rượu, còn có ren đen ở hai bên quai áo nữa,
nhìn rất quyến rũ, vừa thấy “Yến Nhi”, anh liền lướt khướt tóm lấy tay cô, kéo
phịch xuống giường, rồi cùng cô hòa vào làm một…
Trong cơn mê say, khi hai cơ thể lúc ra lúc vào,
như ướt đẫm trong thứ mồ hôi nhớp nháp nhưng cuồng nhiệt, anh bỏ mặc tất cả,
quên luôn cả tiếng chuông điện thoại đang vang lên dai dẳng xung quanh mình.
Tiếng chuông điện thoại cứ réo rắt từng hồi như giục giã anh phải bắt máy, bực
quá, anh liền ném phăng chiếc điện thoại vào tường khiến nó đột ngột im bặt,
mãi đến ngày hôm sau mới biết đó là một cuộc điện thoại quan trọng từ Hà Nội
gọi tới.
Lúc này, khi ở nhà, ông Hải Sơn đang lên cơn nguy
kịch, bác sĩ nói ông chẳng còn nhiều thời gian nữa, nếu có thể thì hãy gọi tất
cả mọi người trong gia đình đến ngay trước khi quá muộn. Yến Nhi nghe xong thì
choáng váng hết cả đầu óc, chân tay cô run rẩy, cầm chiếc điện thoại trong tay
gọi cho chồng mãi mà chẳng thấy ai bắt máy, lòng cô lại càng nóng như lửa đốt.
Tại sao anh không nghe?
Anh đang làm gì mà không nghe???
Khi cô từ hành lang quay trở lại phòng bệnh thì mẹ
chồng cùng chị Tuyết Nghĩ đã khóc ngất đi bên cạnh thi thể của bố chồng cô… Cô
cũng chẳng khác gì họ, chỉ trong một giây cơ thể đã tựa như bị rút mất xương,
đột ngột ngã phịch xuống đất, may mà còn dựa được vào bờ tường. Cô ngồi lặng
im, thẫn thờ nhìn mẹ và chị đang khóc thét lên như xé cả ruột gan, nước mắt đầm
đìa, tối tăm mặt mũi… Ông ấy đã ra đi thật rồi… Chỉ mới vài phút trước thôi ông
ấy vẫn còn rất tỉnh táo mà! Vẫn còn đủ lí trí để nhắc vợ chồng cô phải sớm sinh
cháu cho ông, thậm chí ông còn thều thào gọi “thằng Hải Thiên” trở về nữa. Thế
mà lúc này khi cô cần anh nhất thì anh lại đang ở đâu? Tại sao anh không nghe
máy?
Kể từ lúc chiếc khăn trắng toát, lạnh lẽo đến vô
hồn phủ lên người ông, bà Minh Tuệ cũng như người mất hồn, may mà còn có cô và
chị gái vẫn đủ tỉnh táo để giúp mẹ lo toan hậu sự. Sau khi đã gửi giấy báo đến
cho tất cả những bạn bè, bà con thân thích, ngày hôm sau, tiếng kèn trống vang
lên tang thương bi thảm khắp cả con ngõ nhỏ khiến bất kỳ ai đi qua cũng thấy
nẫu cả ruột gan. Trong khi bà Minh Tuệ vẫn đang đứng lặng lẽ cúi đầu chào những
vị khách tới viếng thăm hương hồn ông Hải Sơn bên linh cữu, thì Yến Nhi cùng
chị dâu cũng đang cẩn thận pha âu nước chè để rót cho những vị khách tới chia
buồn cùng gia đình. Khi Yến Nhi vừa cầm âu nước chè nặng trịch ra định rót cho
tốp khách mới tới đang ngồi ở dãy bàn ngoài cùng con ngõ nhỏ, bỗng thấy bóng
dáng người chồng vô tâm của mình đang từ xa chạy lại, nhìn vẻ thất thần trên
khuôn mặt anh, cô suýt thì trượt tay làm rơi âu nước.
Khi anh vừa chạy lại, nhìn thấy chiếc khăn tang
trắng đến gai người đang thắt quanh đầu vợ mình, Hải Thiên như ngã gục, vẻ
hoảng loạn thể hiện rõ trên đôi mắt đục ngầu của người đàn ông vừa mới làm
chuyện tày đình trong khoảnh khắc người thân sinh ra anh đã ra đi mãi mãi. Cổ
họng anh như thắt nghẹn khi nghiêng đầu ngó vào nhìn mẹ anh đang đứng vô hồn
bên linh cữu bố, những tiếng khóc ngặt nghẽo của những người bà con thân thích
cứ nối tiếp nhau vang lên réo rắt khiến lòng anh như bị ngàn lưỡi dao đâm chém.
Anh thật là một đứa con bất hiếu, là một người chồng bội bạc!!! Dù cho có hàng
nghìn lưỡi dao phóng đến xé xác anh ra thì cũng không thể rửa hết tội lỗi này…
Nhưng đây không phải là lúc để tự trách bản thân,
lúc này chính anh mới là người cần phải tỉnh táo nhất, trong suốt mấy ngày để
tang bố, người ta không hề thấy anh khóc, khi mọi chuyện như núi lở sập xuống,
một mình anh vẫn vươn vai đứng vững, thay mẹ và chị gánh vác mọi chuyện trong
gia đình. Có người nói, khoảnh khắc khi một người đàn ông cảm thấy đau đớn
nhất, không phải là lúc người ta thấy anh ta khóc, bởi lúc đó nước mắt của họ
đã chảy ngược vào tim mất rồi.
Những ngày sau đó, cả gia đình anh vẫn chìm vào im
lặng, không có lấy một tiếng cười, chỉ thi thoảng, anh lại nghe thấy tiếng khóc
nấc lên của mẹ vang lên trong đêm tối… Chuyện mới xảy ra được chưa bao lâu, bà
chưa thể nào nguôi ngoai ngay được. Thời gian này, anh cùng vợ quyết định
chuyển đến ở tạm nhà mẹ để chăm sóc cho bà trong những ngày tinh thần đang sa
sút. Bà lúc nào cũng đờ đẫn như người mất hồn, chốc chốc lại lôi album ảnh chụp
cùng ông ra nhìn, rồi ôm vào lòng mà cắn môi rưng rức… Ban đầu, Yến Nhi cảm
thấy rất khó xử và đau lòng trước cảnh tượng ấy, nhưng lâu dần, cô cũng cảm
thấy đó chỉ là một thói quen. Khi một người đã phải trải qua quá nhiều biến cố,
quá nhiều nỗi đau cùng xảy ra trong cùng một lúc, thì họ sẽ chai sạn với cả nỗi
đau. Khi đó - đau đớn cũng chỉ là một thói quen.
…
Vào một buổi chiều cuối tháng năm, khi không khí
gia đình đã dần dần trở lại ổn định, người ta cũng bớt nhắc đến những gì đã qua
để tránh làm tổn thương nhau, Hải Thiên bỗng gọi vợ lại và chậm rãi cầm tay cô
lên mà nói.
- Chúng ta hãy sinh con đi!
Thời gian qua, quả thực Yến Nhi đã vô cùng tận tụy
vì gia đình chồng, nhìn vẻ phờ phạc đờ đẫn như mất hồn của cô, nhưng không một
phút nào cô lơ là chuyện hậu cần tang lễ, anh bắt đầu cảm thấy áy náy lương tâm
vô cùng. Những gì mà anh đã làm sau lưng cô, có lẽ mãi mãi anh cũng chẳng đủ
dũng khí để mà nói ra, chuyện xảy ra sau tối hôm đó đã khiến anh hoang mang cực
độ, anh cầu xin Thiên Lý hãy quên đi chuyện này, nhưng cô ấy lại chỉ mỉm cười
bình thản và nói: “Đâu có chuyện gì xảy ra để mà quên?” Lời nói này khiến anh
vô cùng hài lòng. Hiện tại, ngoài việc muốn bù đắp cho vợ ra, anh chẳng còn
thiết làm gì nữa cả. Một đứa con mới chào đời có lẽ chính là liều thuốc tốt
nhất giúp tinh thần anh ổn định lại, giúp anh quên đi những lỗi lầm và toàn tâm
quay trở lại với gia đình nhỏ bé của mình. Bên cạnh đó, cũng là để hoàn thành
tâm nguyện cuối cùng của bố anh - ông Hải Sơn.
Sau khi nghe Hải Thiên nói xong, cô ngạc nhiên vô
cùng, những tưởng vấn đề này đã được hai vợ chồng thống nhất từ lâu rồi, nay
anh đột nhiên lật lại và đổi ngược nó sang một chiều hướng khác. Mặc dù vậy, cô
vẫn cảm thấy hết sức thoải mái, vì cô hoàn toàn hiểu được rõ lý do vì sao anh
lại đưa ra quyết định này. Thế nên, Yến Nhi không từ chối mà chỉ nhẹ nhàng áp
bàn tay nhỏ bé của cô lên mu bàn tay to bản cứng cáp của anh mà điềm đạm nói.
- Vậy vợ chồng mình cùng cố gắng nhé!
Kể từ sau ngày hôm đó, vợ chồng anh không còn sử
dụng các biện pháp tránh thai nữa, “áo mưa” trong ngăn kéo cũng được triệt tiêu
sạch, ngoài ra hai vợ chồng anh còn hết sức chăm chỉ lên google tìm tòi các
phương pháp làm thế nào để sớm có thai. Nhưng chật vật mãi vẫn thấy chẳng ăn
thua, cuối cùng đành phải nhờ cậy đến bà Minh Tuệ. Sau khi nghe được quyết định
của hai con, niềm vui đã biến mất lâu ngày trong bà nay như đột ngột quay trở
lại và vỡ òa trong sự phấn khới, bà ôm trầm lấy con dâu mà nói.
- Đây đây! Vào đây! Để mẹ cho con xem quyển sổ tay
này. Cái này chính là của bà nội Hải Thiên ngày xưa truyền lại cho mẹ đấy! Cực
kỳ hữu hiệu luôn!
Bà Minh Tuệ vừa nói, vừa kéo con dâu ngồi xuống rồi
liếm môi lật sổ xoành xoạch, từng trang dày đặc các công thức “Làm thế nào để
tăng khả năng mang thai tự nhiên” lướt qua khiến cô hoa hết cả mắt. Cô ngồi im
re, thi thoảng lại khẽ nhoẻn cười gượng gạo, nhưng thực chất lúc này chỉ muốn
chồng mau chóng xuất hiện kéo cô đi ăn kem ngay cho khuây khỏa.
Kể từ lúc biết tin Hải Thiên và Yến Nhi chính thức
muốn sinh con, bà Minh Tuệ cứ như được thay máu, đi đâu, làm gì cũng thấy phấn
chấn, thậm chí bà còn không ngừng hỏi han thêm công thức của mấy bà hàng xóm
nữa. Cuối cùng, bà Minh Tuệ đã đi đến một quyết định mang tính đột phá khiến bà
vô cùng tâm đắc: “Đến ở chung với hai con để tiện giúp cái Nhi ăn uống một cách
khoa học hơn.” Theo bà, việc ăn uống như thế nào cũng rất ảnh hưởng đến việc
thụ thai, tự tin là một người có kinh nghiệm đầy mình, bà kiên quyết phản bác
sự bất đồng của con trai, một mực dụ dỗ con dâu buộc phải nghe theo ý mình. Yến
Nhi vốn là một người hiền lành, lại trọng phép tắc, nên mẹ chồng nói một là
một, nói hai là hai, cô không dám cãi lại. Đến khi mẹ chồng chính thức xách
vali tới ở, hai vợ chồng chỉ còn biết nhìn nhau mà cười khổ. Quãng ngày riêng
tư buông thả cũng theo đó mà chấm hết!
…

