Vợ bé nhỏ! Anh yêu em - Chương 14

Chương 14: Như một thói quen

Những ngày tiếp theo của Yến Nhi cứ trôi qua bình
lặng hệt như hiện tượng thủy triều lên rồi xuống, ban ngày đi làm, tối về đi
dạo hoặc đi café với mấy người bạn, đêm về nằm đọc sách một lát là liền thiu
thiu chìm vào giấc ngủ. Thế là hết ngày. Chị Lưu Uyển luôn nói rằng cuộc sống
của cô bình lặng và nhàm chán quá! Ngày nào cũng như ngày nào, chẳng có gì thay
đổi. Nhưng cô lại không cho là vậy, cô yêu cuộc sống này, cảm thấy rất hài lòng
với những gì mình đang đắp xây, vì sự bình lặng mà cô đang nắm được trong lòng
bàn tay… đã được dựng xây bởi những tổn thương không thể đong đếm.

Sống hơn hai mươi lăm năm trên đời, cũng chưa phải
là đủ nhiều để một người phụ nữ có thể thực sự nếm trải được hết chông gai, gập
gềnh, biến cố. Thế nhưng, với những nỗi đau mà cô đã từng trải qua, ít nhiều
cũng mang lại cho cô được một sự kiên nhẫn, bền bỉ hiếm có, khiến cô trở nên vô
cùng bình thản trước bất kỳ sóng gió nào mà cuộc sống mang lại. Dần dà, chính
cô lại trở thành điểm tựa duy nhất cho mẹ và em gái.

À! Còn chuyện của Hà Trang, cô cũng đã giúp nó giải
quyết cái thai. Đây thật sự không phải là một quyết định dễ dàng, kể từ khi tận
tay đưa con bé đến bệnh viện, rồi tới khi nghe vị bác sĩ trung niên bước ra và
nói rằng: “Mọi chuyện đã xong cả rồi!” cô đã nghe tiếng Trang khóc như xé lòng
vang lên ở bên trong, ruột gan cô cũng tự dưng vì thế mà nặng trĩu. Việc từ bỏ
một thai nhi, dù vì bất cứ lý do gì cũng là điều sai trái, bản thân thai nhi
khi được sinh ra trong hoàn cảnh như vậy là do cái nghiệp của thai nhi cộng
hưởng với cái nghiệp của chính cha mẹ chúng mà thành. Cô biết rõ điều đó, nhưng
với hoàn cảnh của Hà Trang hiện tại, nếu không từ bỏ cái thai này, tương lai
của cô bé chắc chắn sẽ rất mờ mịt. Người đàn ông đó không yêu nó, chỉ vì nhan
sắc của nó mà lợi dụng con bé để trao đổi chút tình cảm, nào ngờ Hà Trang lại
mang nặng nỗi lòng, nguyện vì hắn mà hi sinh nhiều đến vậy. Người làm chị như
cô quả thực rất đau lòng, vì thế, sau khi giúp em gái phá thai, cô cũng tìm đến
một vị hòa thượng có tiếng, nhờ ông hóa giải oán thù, cầu giúp cho thai nhi trả
nghiệp của nó. Nếu không, với cái nghiệp này, cả đời Hà Trang sẽ bị đeo bám, ám
ảnh, đày đọa, không thể ngóc đầu lên được.

Buổi lễ sám hối diễn ra trong sự vắng vẻ với sự
hiện diện của duy nhất ba người: Yến Nhi, Hà Trang và vị hòa thượng nọ. Đầu
tiên, vị hòa thường nói cô hãy đến bàn thờ, thắp nhang rồi khấn vái và đặt tên
cho đứa bé. Nghe xong, Hà Trang liền thẫn thờ bước đến, lẩy bẩy ngồi gục xuống,
lắp bắp khấn vái cái gì đó Yến Nhi nghe không rõ, chỉ thấy khi Hà Trang nhắm
mắt lại đặt tên cho đứa con không thể sinh ra của mình, cô đã khóc rất nhiều,
vừa khóc vừa khấn vái. Tên đứa bé là Phong Linh, tựa như tiếng chuông vang lên
trong gió…

Sự hiện diện của đứa bé đó ngay từ đầu đã không
phải là mong muốn của cha mẹ nó, nhưng khi buộc phải biến mất khỏi cõi đời này
khi chưa thành hình thành dạng, lại đều khiến người khác phải đau lòng.

Sau khi buổi lễ sám hối kết thúc, Hà Trang hệt như
một người mất hồn, vừa trở về nhà, cô lập tức đóng chặt cửa phòng rồi chui vào
một góc, cúi gục mặt xuống, cắn chặt môi khóc nấc lên đến độ bật cả máu… Yến
Nhi không gọi cửa, cũng không phải là không quan tâm, cô chỉ muốn để Hà Trang
có chút không gian riêng tư để tự suy nghĩ lại những hành động của mình. Sau
tất cả những gì xảy ra ngày hôm nay, có lẽ cô bé mười chín tuổi ấy sẽ trở nên
trưởng thành và chín chắn hơn với những quyết định trên đường đời sau này.

Sang thu rồi…

Tháng chín thật đẹp, những đợt gió đầu thu khẽ lướt
qua khiến mái tóc mai lâu ngày không cắt tỉa của anh ngày càng trở nên lòa xòa,
ngay đến râu anh cũng để hẳn vài ngày chứ chẳng thèm cạo nữa. Thế nhưng Thiên
Lý lại nói rằng dáng vẻ này của anh trông rất phong trần, cô rất thích. Thật ra
Thiên Lý thích hay không anh cũng chẳng quan tâm, chẳng qua là anh lười không
muốn đụng tới. Kể từ khi Yến Nhi ra đi, căn nhà này bỗng trở nên trống trải, li
dị với Yến Nhi không có nghĩa là anh sẽ đón Thiên Lý về ở. Cô ấy vẫn chỉ là
tình nhân, mãi mãi chỉ là tình nhân, cho dù cô có nguyện mang cái thai trong
bụng giùm anh đi chăng nữa.

Bản thân anh cũng phải tự công nhận mình là người
ích kỉ, vô tâm, nhưng khi nghĩ đến những gì mà Yến Nhi đã phải chịu đựng, anh
lại thật không đành lòng để cô phải chứng kiến thêm bất kỳ một chuyện đau lòng
nào nữa. Bởi vậy mà cho đến tận bây giờ, căn nhà này vẫn chỉ có một mình anh ở.
Khi anh ở một mình, công việc bận rộn, ăn uống qua loa, có khi bát đĩa chất
đống lên cả tuần anh cũng chẳng thèm dọn dẹp. Hải Thiên thật ra rất lười, may
mắn cho anh lấy được cô vợ đảm, bởi vậy mà nhà cửa mới trở nên sạch sẽ, còn bây
giờ, nhìn xem, rời bàn tay cô ra chưa được bao lâu mà căn hộ đã trông có khác
gì cái ổ chuột đâu?

Nghĩ đến Yến Nhi, anh lại bất giác nhìn quanh nhà
một lượt, thấy đâu đâu cũng ám ảnh bóng hình của cô, khi cô đang rửa bát, lúc
cô ngồi nhặt rau, khi cô thái thịt bò, rồi cô lại ra ban công tưới hoa, tiện
tay thì treo mắc quần áo, sau đó cô sẽ vào nhà, dọn cơm ra cho anh ăn, ăn cơm
xong, họ sẽ cùng nhau xem tivi rồi dọn dẹp nhà cửa. Yến Nhi ra đi với hai bàn
tay trắng, mặc dù anh rất muốn tình nguyện chia nửa tài sản cho cô, nhưng cô
lại tuyệt đối không thèm nhận. Cô vẫn cứ tuyệt tình như vậy, những thứ cô nghĩ
là có dính dáng đến anh, cô nhất định không động vào.

Vào một buổi chiều khi Hải Thiên chuẩn bị đi ra ngoài
chơi bóng rổ với cậu em Hải Long, anh đã phải đánh vật rất khổ sở mà vẫn không
thể tìm ra nổi bộ đồng phục thể thao của mình lẫn trong đống lộn xộn được vứt
ngổn ngang thành từng chồng chất cao như núi xung quanh nhà mình. Choáng quá!
Anh bất giác như sực tỉnh giữa giấc mộng ban chiều, rồi sau một cái vuốt mặt
thở dài, Hải Thiên quyết định bắt tay vào dọn dẹp.

Hừm! Phải bắt đầu từ đâu bây giờ nhỉ? À… Phòng làm
việc, đó là nơi cất giữ rất nhiều tài liệu quan trọng của anh, cũng đã nhiều
lần đống bừa bộn ấy khiến anh như phát điên khi phải tìm kiếm thứ mình cần mà
không thấy, anh phải bắt đầu dọn dẹp từ đây thôi.

Khi dọn phòng, anh thường bật bài “Birthday Cake”
của nữ ca sĩ da màu nổi tiếng - Rihanna. Bài hát này có giai điệu cực kỳ vui
nhộn và bắt tai, anh vừa nghe, lại vừa lắc lư lau nhà, chẳng mấy mà đã xong. Có
động lực vào làm việc quả nhiên tích cực thật!

Sau khi đã đem hết quần áo vứt vào máy giặt và lau
sàn nhà sạch sẽ, Hải Thiên mới bắt đầu tiến đến dọn dẹp bàn làm việc và tủ
sách. Tủ sách này là do chính tay anh tự đóng lấy, mặc dù đã được tròn một năm
tuổi rồi mà nó vẫn còn rất chắc chắn và vững chãi. Cảm tưởng như dù có đạp mạnh
vài cái thì cũng không thể nào sập được. Khả năng làm đồ mộc của Hải Thiên luôn
khiến bản thân anh tự - tự hào.

Anh vẫn còn nhớ, trước kia khi anh đóng tủ sách, cô
thường ngồi lặng im ngắm nhìn anh chăm chú, đuôi mắt thỉnh thoảng lại cong lên
theo khóe miệng, mỉm cười rất thích thú. Có đôi lần, cô còn mang cả giấy bút ra
để vẽ lại hình ảnh lúc làm việc của anh nữa. Những bức tranh mà cô vẽ, đôi khi
cô cũng đem lên mạng để rao bán, thỉnh thoảng cũng kiếm được một khoản tiền nho
nhỏ, nhưng chỉ cần biết có người cũng quan tâm đến tranh của mình là cô đã vui
lắm rồi! Niềm vui đối với Yến Nhi luôn xuất phát từ những thứ nhỏ nhặt và đơn
giản, cô không phải loại con gái ưa cầu kỳ, hay đòi hỏi này họ, bởi vậy mà ngày
trước, khi được anh bất ngờ tặng quà nhân dịp những ngày lễ tết, Yến Nhi thường
tỏ ra rất xúc động và ngạc nhiên, giống như là rất lâu… rất lâu rồi cô chẳng
được ai tặng cái gì vậy. Thật ra lúc đó, Hải Thiên đang tán tỉnh cô khi cô đã
có người yêu, người yêu của cô là Trương Hàm, nhưng chẳng khi nào cô nhắc về
anh ta, dù anh có tán tỉnh cô cả tháng trời rồi thì Trương Hàm cũng không hề
mảy may phát giác. Thật không thể hiểu nổi sao cô có thể từng yêu một người vô
tâm đến vậy!

Hải Thiên vừa nghĩ ngợi, vừa tiện tay lôi hết những
cuốn sách đã từng bị anh sắp xếp một cách hổ lốn lung tung ra, quyết tâm xếp
lại theo thứ tự mà Yến Nhi thường phân loại. Tủ sách này phần lớn là sách học
nấu ăn, từ khi lấy nhau về, cô đã rất chịu khó tìm hỏi học hỏi, hôm nào cũng
thử làm thêm một vài món mới, vừa là để anh có thêm hứng thú với bữa ăn, cũng
vừa là để tích thêm kinh nghiệm bếp núc cho mình. Khi Hải Thiên rờ đến một cuốn
sách nấu ăn có bìa màu xanh, phía ngoài còn in hình một rổ rau củ rất bắt mắt,
bỗng, anh thấy nó như bị cộm lên ở phần giữa, Hải Thiên bất giác sững người…
Linh tính cảm thấy có điều gì đó là lạ, anh lập tức rút hẳn cuốn sách ra rồi
xóc lấy xóc để, cuối cùng cũng thấy một tấm thiệp màu hồng đột ngột văng ra
khỏi những trang sách ương bướng.

Khi tấm thiệp màu hồng nhỏ nhắn xinh xắn bất ngờ
trượt ra khỏi cuốn sách rồi rơi tuột xuống mặt đất, Hải Thiên như bị đóng băng
trong giây lát, anh ngớ người, rồi thẫn thờ cúi xuống nhặt lên xem. Mồ hôi trên
tay anh bỗng nhiên trở nên lạnh toát. Đây chẳng phải chính là kiểu thư tay đặc
trưng mà Yến Nhi hay giấu xung quanh nhà rồi bất ngờ bảo anh đi kiếm hay sao?

Yến Nhi có một thói quen rất đặc biệt, nhưng cũng
chính sự đặc biệt này đã góp thêm sắc màu tươi mới cho bức tranh cuộc sống hôn
nhân suốt một năm nay của họ. Thường thì, mỗi khi anh mệt mỏi, hay giận dữ lạnh
nhạt với cô vì một lý do nào đó, khi cảm thấy không thể giải quyết được bằng
lời, cô sẽ lẳng lặng lánh đi rồi bất ngờ nhắn tin cho anh, chỉ điểm cho anh chỗ
mà cô cất giấu “món quà bí mật”. Những món quà bí mật này dần dần cũng chẳng
còn là bí mật, bởi mỗi khi cô nói thế, anh lập tức hiểu ngay đó chính là những
bức thư tay. Mặc dù vậy, mỗi khi đang giận nhau mà bất ngờ tìm ra những bức thư
tay của cô, anh thật lòng chẳng thể kiềm nổi cảm xúc mà phải lao ngay sang
phòng cô để ồm trầm lấy… Cô thật biết cách khiến người ta mềm lòng.

Đã hơn nửa tháng trôi qua rồi, kể từ ngày “hôm đó”
cho đến giờ, anh vẫn chưa gặp lại Yến Nhi thêm một lần nào nữa, vậy mà bây giờ,
anh lại bất ngờ tìm thấy những kỉ vật của cô vương vãi trong căn phòng này. Mặc
dù rất tò mò, nhưng Hải Thiên vẫn quyết định gấp tấm thiệp nhỏ lại và cất vào
trong một chiếc hộp gỗ, để sau khi hoàn thành công việc thì mới giở ra đọc thử.
Hải Thiên trước nay vốn không phải một người nóng vội, anh luôn điềm tĩnh ung
dung xử lý mọi việc, vì thế nên việc gì đang làm dở thì chắc chắn anh sẽ không
rẽ ngang để xàm sang chuyện khác, đối với bức thư này dĩ nhiên cũng vậy thôi. Nhưng
không ngờ, quyết định lần này của anh quả nhiên rất sáng suốt. Trong suốt một
buổi chiều thu dọn nhà cửa, Hải Thiên lại “may mắn” tìm thấy thêm được hai bức
thư tay nữa mà Yến Nhi đã giấu ở trong ghế sa-lông và dưới những cuộn băng
video hoạt hình.

Cô thật là khéo chọn chỗ giấu đấy! Toàn là những
nơi mà anh chẳng bao giờ thèm mò tới. Vậy là cuối cùng sau khi kết thúc công
việc, niềm vui của Hải Thiên vốn dĩ chỉ có một, nay lại được nhân lên gấp ba,
quả thực là một thành quả xứng đáng đối với những gì anh đã bỏ ra.

Sau khi xếp lại ba bức thư với lần lượt ba màu mà
cô yêu thích: Hồng, trắng, tím. Hải Thiên bắt đầu mở bức thư thứ nhất ra, và
đọc.

“Ngày mai vợ lại phải xa chồng rồi!

Hai tuần sẽ là một quãng thời gian khá dài đấy. Đi
công tác xa như vậy, chồng cố gắng giữ gìn sức khỏe, cũng bớt uống rượu đi nhé!
Dạ dày của chồng vốn không tốt mà, đừng ăn uống linh tinh, cái gì kiêng được
thì hãy cố mà kiêng nhé. Bây giờ vợ không thể ở bên chồng được nữa, sẽ không có
ai để chăm sóc cho chồng những lúc ốm đau được đâu, thế nên chồng đừng có mà để
mình bị ốm, một mình bố ốm thôi cũng đã đủ khiến mẹ đau lòng rồi.

Chồng đừng có mà làm gì để khiến mẹ bận tâm hơn nữa
đấy! Dạo này vợ thấy mẹ cũng mệt mỏi lắm!

Chồng nhớ đi rồi về sớm nhé! Lúc nào cũng phải cầm
theo điện thoại đấy, không được để điện thoại hết pin đâu, bố đang ốm mà, nhớ
mang theo điện thoại để vợ có thể cập nhật tình hình ở nhà cho chồng đấy nhé!

Yêu chồng!”

Hải Thiên gấp bức thư lại, mu bàn tay khẽ run run
của anh cũng không biết từ lúc nào đã đón lã chã những giọt nước mắt lặng lẽ
chảy dài phía sau mái tóc vốn rất lòa xòa ấy rồi. Anh cắn môi mình thầm tự
trách móc bản thân, thì ra những ngày đó khi ở nhà, cô đã lo lắng cho anh lẫn
bệnh tình của bố anh đến vậy, trong khi đó thì anh làm được gì? Phản bội lại sự
quan tâm của cô, nhẫn tâm đâm lén đằng sau lưng cô bằng những vết dao ứa máu,
anh không cầm máu được, vì anh chỉ là kẻ biết gây án rồi bỏ chạy.

Con người anh thật trơ tráo, thật vô dụng, thật bị
ổi, đối với cả hai người con gái ấy, anh đều vô tâm như vậy. Nhưng ít ra, lúc
này khi vẫn còn Thiên Lý ở bên cạnh, anh cũng không muốn mình trở thành kẻ nhẫn
tâm lần nữa vứt bỏ đứa con của mình, vì thế, anh quyết định sẽ chăm sóc cho cô,
bao bọc lấy cô như tình nhân, nhưng không phải như vợ mình. Vợ của anh trước
nay vốn dĩ chỉ có một, không ai có thể thay thế.

Đã lâu lắm rồi mới đến ngày giỗ của bố anh, hôm nay
anh quyết định đưa Thiên Lý đến ra mắt gia đình mình, không ngờ khi vừa đến nơi
lại bắt gặp Yến Nhi đã ở đó. Khi cô nhìn thấy anh và Thiên Lý , cô chỉ bình
lặng lướt qua họ như hai người vô hình. Phải! Họ vô hình trong mắt cô mà. Những
người khiến cô tổn thương đều không thể hiện hữu. Bởi cô có thể học cách quên
đi nỗi đau, coi như nó chưa từng tồn tại, những người từng cố tình làm cô đau
đớn, phần nào đó ở trong thâm tâm cô cũng coi như họ chưa từng xuất hiện.

Trước sự thờ ơ lạnh nhạt của Yến Nhi, Hải Thiên cảm
thấy vô cùng đau lòng. Dư âm của bức thư tay hôm trước cho đến nay vẫn còn
khiến anh vô cùng day dứt, vậy mà bây giờ khi đối mặt, cô lại coi như không
nhìn thấy anh như thế này. Khi anh định bước lên, cất tiếng gọi cô, Thiên Lý
lập tức chau mày nắm chặt lấy cánh tay anh, một mực níu lại. Lúc đó anh mới sực
tỉnh ra, xung quanh vẫn còn rất nhiều người nữa, anh chính là người dẫn Thiên
Lý đến đây nên lại càng không thể hành động khinh suất khiến cô mất mặt.

Thật ra lý do mà Yến Nhi có mặt ở đây ngày hôm nay
đã được dự báo từ rất lâu về trước, có lẽ Hải Thiên ngạc nhiên là bởi vì một
mình anh không biết Yến Nhi đã từng nói với bà Minh Tuệ rằng: “Dù có li dị Hải
Thiên thì cô cũng vẫn sẽ là con dâu của bà, vẫn sẽ có trách nhiệm với gia đình
bà.” Chính vì điều đó mà bà vẫn chưa bao giờ nguôi ngoai ý định mong hai đứa có
ngày tái hợp, cứ tưởng ngày hôm nay sẽ là một cơ hội tốt, nào ngờ con trai bà
lại nỡ lòng nào đem ả đàn bà lăng loàn kia về đây.

Vậy là trong suốt cả một buổi chiều ngày hôm ấy,
bữa cơm diễn ra giữa những người thân trong gia đình bị bao trùm bởi một không
khí vô cùng u ám và ngột ngạt. Vì thế nên bữa cơm cũng kết thúc một cách chóng
vánh rất nhanh sau đó, bản thân tất cả mọi người trong nhà, ngoại trừ ông anh
rể Hoàng Giang ra thì chẳng ai thèm nhìn Thiên Lý với ánh mặt thiện cảm cả.

Sau khi ăn cơm xong, Yến Nhi lại xung phong đi rửa
bát, thấy vậy, Thiên Lý cũng định tình nguyện đi theo cho phải phép, nhưng sau
khi nhận được sự từ chối khách sáo của cả gia đình, cô lại đành trơ tráo ngồi
ung dung ăn hoa quả cùng các bậc cha chú trong nhà.

Ngay sau khi Yến Nhi vừa mới đi khuất, Hải Thiên
cũng lập tức lặng lẽ lẻn theo cô, cho đến khi cô dừng lại ở một khoảnh sân nhỏ
phía sau nhà và chuẩn bị xả nước ra để rửa bát, Hải Thiên mới bất ngờ xuất
hiện. Sự xuất hiện của anh không khiến cô ngạc nhiên, mà có ngạc nhiên thì cô
cũng chẳng tỏ ra bận tâm, nét mặt của cô lúc nào chỉ cũng bình lặng như thế, khiến
anh vô cùng khó chịu nhưng vẫn phải kiềm chế. Thấy cô đã phát hiện ra mình ở
phía sau, nhưng lại nhất quyết không quay lại chào, anh đành dằn lòng cất tiếng
hỏi.

- Dạo này em vẫn ổn chứ?

- Tôi chưa chết.

Câu trả lời cụt lủn của cô thật sự khiến anh tức
đến nổ họng, thế nhưng, có thể khiến cô vẫn còn giữ chút lịch sự mà trả lời đã
là may mắn lắm rồi. Sau đó, anh lại tiếp tục liều mình mạnh dạn ngồi sụp xuống
nói.

- Những bức thư tay mà em đã viết… tại sao em không
nói…

Lời nói của anh vừa mới cất lên liền khiến cô khựng
lại vài giây, chuyện những bức thư tay đã là quá khứ, nhưng khi biết anh lại vô
tình tìm ra chúng, trong lòng cô thật sự có chút khó xử. Vậy là biết bao tâm
tư, phiền muộn mà cô chôn giấu, cuối cùng anh cũng có thể đào lên hết rồi đấy
ư? Nhưng bây giờ nói ra những điều đó thì còn có ý nghĩa gì nữa, khi cô viết,
vốn không phải mong tâm trạng mà anh đọc được sẽ rơi vào hoàn cảnh này.

Thấy Yến Nhi im bặt, Hải Thiên lại định tiến gần
hơn một bước nữa, thế nhưng, tiếng giọng nói gay gắt bất ngờ cất lên ở phía sau
khiến Hải Thiên bỗng giật bắn cả mình. Đột ngột quay mặt lại, thì ra đó là
Thiên Lý. Thấy anh tự dưng biến mất khỏi phòng ăn, Thiên Lý đã bắt đầu sinh
nghi, may mà cô còn đủ tỉnh táo để bám theo xem anh định làm cái trò mèo gì.
Không ngờ vẫn lại là vì cô ta! Rút cục thì trước sau kẻ làm cô phải bận tâm vẫn
cứ là cô ta! Tại sao cô ta không chết luôn đi! Tại sao cô ta vẫn sống bình lặng
như hồn ma ám ảnh Hải Thiên của cô lâu đến thế.

Cô càng nghĩ, lại càng tức giận, vậy là không kiềm
chế nổi, Thiên Lý liền quát lên om sòm. Cô mắng Yến Nhi là đồ dâm phụ, đồ mặt
dày, đã li dị thì đừng hòng quay lại, còn bày đặt dụ dỗ người yêu cô. Mỗi lời
mà Thiên Lý nói ra đều rất ngoa ngoắt và độc địa, nhưng khi nghe qua, nếu là
người hiểu chuyện, chẳng biết người ta sẽ nghĩ ai mới là đồ mặt dày, dụ dỗ tình
yêu của kẻ khác.

Đứng trước tình huống tiến thoái nưỡng lan này, Yến
Nhi quả thật cũng rất khó xử, thế nhưng, giải pháp duy nhất của cô chọn lựa lại
là ngồi yên rửa bát, coi như không nghe không thấy. Bản thân cô cũng thấy những
gì Thiên Lý nói quả thực rất nực cười. Thế nào gọi là dâm phụ? Thế nào gọi là
mặt dày? Cũng không ngờ có ngày Yến Nhi lại bị mắng là kẻ dụ dỗ người yêu của
người khác, càng ngạc nhiên hơn - “anh người yêu” đó lại chính là chồng cũ của
cô. Kẻ cướp chồng nay lại ngang nhiên chửi người phụ nữ mất chồng là đồ cướp
giật. Cuộc đời này phi lý thật!

Yến Nhi cố gắng kiên nhẫn ngồi im nghe chửi trước
sự can ngăn của Hải Thiên, mặc dù Thiên Lý thì vẫn ngoạc mồm lên xa xả chửi
rủa, thế nhưng, ngay sau khi hoàn thành công việc của mình, cô liền thản nhiên
đứng dậy, ung dung lau tay vào chiếc tạp dề đang đeo trên mình rồi lãnh đạm nói
với cả hai một câu xanh rờn: “Hai người hãy thôi diễn xiếc đi! Trò hề rẻ tiền
này thực tình tôi coi không nổi. Thật mắc ói!”

Nói xong, Yến Nhi liền thẳng tay đẩy cả Hải Thiên
lẫn Thiên Lý đang chết sững như bị dội cả gáo nước lạnh vào mặt ra, đường đường
chính chính quay trở lại phòng khách với bà Minh Tuệ, để lại hai con người đang
hóa đá phía sau mình, giận dữ nhìn nhau không nói thêm nổi một lời. Bởi Yến Nhi
đã nói quá đúng! Những gì họ làm, chẳng khác gì một vở kịch ba xu, có cho không
cũng chẳng ai thèm ngồi nán lại nhìn.

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.