Vợ bé nhỏ! Anh yêu em - Ngoại truyện 1 - Phần 1

Ngoại truyện 1: Kế hoạch - 50 ngày yêu

THÔNG BÁO

Ngày 21/9/2012 - Trường X sẽ tổ chức một buổi hòa
nhạc diễn ra vào lúc 20h00 với sự tham gia góp mặt của rất nhiều ca sĩ nổi
tiếng để chào mừng năm mươi năm thành lập trường. Hân hạnh mời các bạn đến tham
dự!

Hoàng Phong đang ngồi ung dung lướt facebook, bỗng
đọc được dòng thông báo mới vừa được đăng tải từ fanpage của trường X - ngôi
trường cấp ba mà anh từng học ngày trước, anh liền click ngay vào, tìm hiểu cho
thật kỹ, xong xuôi mới cất cao giọng gọi cậu bạn đang hí hoáy đóng chiếc tủ gỗ
trong cửa hàng quần áo mới sửa sang.

- Ây! Hải Thiên! Lại đây xem này! Tối hôm hai chín
trường cấp ba của bọn mình tổ chức biểu diễn ca nhạc đấy! Ông đi không?

- Có vị gì?

Đáp lại sự nhiệt tình của cậu bạn Hoàng Phong, mắt
Hải Thiên vẫn chỉ chú mục vào chiếc tủ gỗ còn chưa hoàn thiện của mình, trả lời
bằng giọng thờ ơ. Biết mấy vụ nhạc nhẽo này vốn chẳng thế lôi kéo anh chàng Hải
Thiên rời mắt ra khỏi công việc, Hoàng Phong đành nói.

- Ôi trời! Đi chủ yếu là để nhìn các em chân dài
xinh đẹp chứ nhạc nhẽo gì! Năm nay trên fanpage trường mình có nhiều cựu học
sinh nữ tham gia lắm đấy! Bọn họ định rủ nhau đi thành một nhóm đây này, tôi
định đi cùng, ông đi không?

- Lưu Uyển cho ông đi hả?

Đang yên đang lành, tự dưng Hải Thiên lại nhắc tới
cô bạn gái đanh đá Lưu Uyển của anh ra dằn mặt, Hoàng Phong bỗng rùng mình, xua
tay cười đau khổ.

- Thôi ông đừng nói nữa! Lưu Uyển cũng từng học
trường mình mà, quả này tôi lại bị xích chân rồi. Hu hu…

- Đáng đời… Sắp lấy nhau đến nơi rồi mà còn vọng
tưởng!

Hải Thiên vừa nói, vừa cẩn thận đóng nốt mũi đinh
cuối cùng lên chiếc tủ để giày mới coong, xong xuôi mới liếc mắt sang nhìn cậu
bạn đang ủ rũ, nở một nụ cười thông cảm.

Trước tám giờ tối, Yến Nhi vẫn còn tung tăng đi dạo
phố trong chiếc váy trắng hai dây mỏng tang, thân hình mảnh khảnh lại càng
khiến cô trông giống như một chiếc lá vàng yếu ớt, chỉ cần có một cơn gió mạnh
thổi qua cũng đủ làm chiếc lá kia chao mình lìa cành. Thế nhưng, chiếc lá này
lại không hề yếu ớt như vẻ ngoài vốn có của nó, mặc dù khi đi trên đường, cô bị
rất nhiều chàng trai trêu chọc, thế nhưng cô vẫn cứ thờ ơ chẳng quan tâm, việc
duy nhất mà cô chú tâm bây giờ là đi dạo và ăn kem. Cây kem đang cắn dở trên
tay bỗng hơi rung rung bởi tiếng chuông điện thoại vang lên réo rắt từ trong
túi xách, Yến Nhi cũng thấy hơi nóng ruột nên liền rút ra xem thử, quả nhiên là
chị Lưu Uyển.

Vừa mới bắt máy, giọng chị Lưu Uyển đã vang lên
choe chóe ở đầu dây bên kia.

- Con nhỏ kia! Biết mấy giờ rồi không? Đang ở đâu
để chị còn qua đón?

Yến Nhi chầm chậm dừng bước, ngay trước mắt cô đã
là cổng trường trung học phổ thông X, thấy dáng chị Lưu Uyển trong bộ đầm đen
bó sát đang đứng hàn huyên với đám cựu học sinh ngay ngoài cổng trường, Yến Nhi
liền dứt khoát cúp máy trước khi thốt ra câu cuối cùng.

- Em đến rồi đây!

- Ôi trời ơi! Giật cả mình! Mày là ma à!

Bất ngờ phát hiện ra Yến Nhi đã đứng ở phía sau
lưng mình, đã thế cô gái ấy lại còn mặc váy trắng, tóc đen bổ luống, nhìn càng
giống cô hồn, khiến chị Lưu Uyển mặt mũi tái mét, sau một hồi mới định thần lại
được, liền quay sang hăm hở nói.

- Giới thiệu với mọi người, đây là Yến Nhi. Em gái
kết nghĩa của tớ! Em ấy học cách chúng mình một khóa đấy!

- Uầy! Có em gái xinh thế này sao không giới thiệu
cho anh?

Vừa thấy Yến Nhi, mắt Hoàng Phong lập tức sáng
choang lên như hai cái đèn pha ô tô, khiến Lưu Uyển tự ái, liền lừ mắt một cái,
quát không nương tay.

- Thích lắm hả? Vậy tới mà cưa luôn đi!

- Không không… anh đùa… anh đùa…

Trước sự náo nhiệt của mọi người, Yến Nhi vẫn chỉ
lặng lặng nép mình vào một góc sau lưng chị Lưu Uyển, chẳng nói năng lấy một
lời, chính sự bình thản này của cô đã gây sự chú ý tới anh chàng lạnh lùng
nhưng phong độ nhất hội - Hải Thiên. Hải Thiên tuy là một người có ngoại hình
vô cùng phong độ, gia cảnh lại khá, còn rất năng nổ trong các hoạt động thể
thao, vốn là hình mẫu lý tưởng dành cho các chị em phái yếu trong trường từ
trước tới giờ, thế nhưng bản thân anh lại chẳng bao giờ thấy hào hứng với bất
kỳ ai cả, đối với đám con gái cứ suốt ngày nhốn nháo, nhặng xị cả lên mỗi khi
nhìn thấy anh, anh đều cho là tầm phào. Duy chỉ có cô gái này, vừa nhìn lướt
qua đã thấy toát lên khí chất thanh lịch hiếm có, không xô bồ, không chen lấn,
mặc kệ những người xung quanh đã bắt đầu chạy ùa về phía sân khấu khi tiếng ghi
ta điện đầu tiên vừa mới vang lên, cô vẫn cứ bình thản bước đi chậm rãi, chẳng
để ý đến những gì đang diễn ra. Bỗng, có một người đàn ông chạy sượt qua, vô
tình đạp lên chân cô ấy, Yến Nhi khẽ kêu ái một cái, nhưng lại không tỏ vẻ cằn
nhằn, cô vẫn kiên định đi tiếp, lát sau, một đoàn người tiếp tục sấn sổ lướt
qua cô, đẩy cô ào ào từ phía sau như vũ bão, khiến cô chao đảo cả mặt mày, suýt
thì trẹo chân trượt ngã. May mắn thay, đúng lúc ấy lại có một bàn tay từ đâu
bất ngờ nắm lấy bả vai cô, giữ cô khựng lại. Cô ngơ ngác quay đầu lại phía sau,
nhìn người đàn ông lạnh lùng ít nói ban nãy đang giữ lấy hai vai của mình, ngại
ngùng gật đầu cảm ơn. Khi Yến Nhi đang định nghiêng mình né sang một bên để đi
tiếp thì người đàn ông ấy cũng bất ngờ buông vai cô ra, rồi đột ngột nắm lấy cổ
tay cô, kéo cô phăng phăng tiến về phía trước.

Anh không hiểu bản thân mình đang làm gì, cũng
không hiểu đầu óc mình đang nghĩ gì… Những chuyện bao đồng như thế này, trước
kia anh chưa từng nghĩ tới. Huống hồ, suốt cả buổi tối hôm nay, anh lại cứ chăm
chăm hướng cái nhìn lén lút về phía cô gái mỏng manh như sương mai kia, vẻ mảnh
khảnh của cô ta toát lên một sự yếu đuối đến kỳ lạ, khiến người ta chỉ cần nhìn
cũng muốn lao vào bảo vệ. Anh chính là “người ta” - Một người lạ, không đâu tự
dưng nhảy vào khăng khăng giúp đỡ, mặc dù cô gái bình lặng ấy chẳng hề cất lời
nhờ vả.

Khi Hải Thiên đã đưa Yến Nhi tới một nơi an toàn,
vì anh cũng là người đã tham gia công tác văn nghệ lâu năm, thế nên đường đi
nước bước, vị trí nào là ổn định nhất, anh đều nắm rõ. Thế nhưng, khi hai người
đã đến được nơi an toàn, Hải Thiên vẫn quên béng mất rằng tay mình đang nắm
chặt lấy cổ tay của Yến Nhi, tác động của sự lôi kéo mạnh bạo vừa rồi khiến cổ
tay trắng ngần của cô dần sưng lên đỏ ửng. Thấy vậy, anh liền hốt hoảng vội
vàng buông tay ra, gãi đầu lúng túng.

- Đau vậy tại sao không nói?

- Em cảm ơn… anh Hải Thiên.

Hải Thiên bất giác ngớ người trước nụ cười nhẹ như
mây của cô gái trẻ, mặc dù lời cảm ơn này có phần khách sáo, nhưng vẫn làm phần
nào đó trong trái tim lạnh giá của anh vang lên một hồi chuông rung động. Cái
cô gái này thật là… đau như vậy mà cũng không nói, đến khi người ta hỏi thì lại
chỉ biết chăm chăm cúi đầu cảm ơn, tay đỏ ửng lên như vậy mà cũng không thèm
xoa nữa. Đã vậy… lại chẳng biết cô ta để ý tên mình từ bao giờ… mà gọi nghe sao
êm tai thế!

Khi Hải Thiên vẫn còn đang chìm đắm trong những tâm
tư dự cảm khó gọi thành tên, thì ở phía trên sân khấu kia, những giai điệu của
bản nhạc thân quen mà anh vô cùng yêu thích đã bất ngờ vang lên, là giai điệu
của bài “Until You”. Có vẻ như Yến Nhi cũng có cùng chung một gu âm nhạc với anh
thì phải, bởi vậy nên khi những giai điệu đầu tiên vừa mới cất lên, cô liền bật
cười, rồi ngay sau đó, họ cùng nhau hòa vào những tiếng vỗ tay, những cái lắc
đầu gật gù, sự ngại ngùng ban đầu cũng bất ngờ trốn đi đâu không biết…

Sau đó, thỉnh thoảng Hải Thiên còn vô tình để ý
thấy ánh mắt của Yến Nhi đang lén lút quay lại nhìn mình, mỗi lần bị anh bất
ngờ phát hiện, cô liền giật mình quay ngoắt đầu lại về phía trước, cứng người
đứng thẳng đơ. Hải Thiên thấy vậy, lại liền giả vờ ho khan vài cái để trêu cô,
thấy cô càng lúng túng, anh lại càng thấy buồn cười hơn. Xem chừng cô gái này
cứ im lặng mà lại thật là thú vị. Anh nghĩ thế.

Mặc dù trong suốt buổi biểu diễn ca nhạc, cả hai
người đã phối hợp rất ăn ý với nhau, có những lúc nhạc đánh sung quá, họ còn bỏ
qua hết ngại ngùng, cùng nhau giơ tay lên trời, nhún nhảy tưng tưng như phải
bỏng, thế mà cho đến những phút cuối cùng, vì sĩ diện, Hải Thiên vẫn nhất quyết
không chịu hạ mình xin số cô gái này để giữ lại hình tượng “cool boy”.

Khi trở về nhà, anh mới bắt đầu thấy tiếc nuối,
nghĩ đi nghĩ lại vẫn thấy mình ngu, chỉ đơn giản là một dãy số tại sao cũng
không thể xuống nước cho qua?

Vậy là trong suốt một quãng thời gian dài sau đó,
Hải Thiên bắt đầu lao vào tìm kiếm, anh nghĩ, nếu cô gái đó đã tham gia buổi
hòa nhạc của trường mình thì chắc chắn cũng phải có nick thành viên ở trên
fanpage của trường, bản thân anh là admin, chả nhẽ lại không có khả năng tìm
ra?

Thế mà anh không tìm ra thật.

Mãi về sau này Hải Thiên mới biết, Yến Nhi có dùng
facebook, thế nhưng facebook của cô lại được cài đặt ở chế độ ẩn, chỉ bạn bè
thân thiết mới nhìn thấy, cả năm cũng chẳng bao giờ cập nhật thêm chút tin tức
gì, nếu không kết bạn thì tuyệt nhiên sẽ chẳng bao giờ tìm thấy. Huống hồ, Hải
Thiên còn định mò kim trong đáy bể!

Đã vậy, với bản tính tự tôn của mình, anh lại càng
không cho phép bản thân đánh mất sĩ diện mà xun xoe nhờ vả Hoàng Phong nhắn với
Lưu Uyển để xin số của Yến Nhi, từ sau hôm đó anh cũng không hề hỏi han gì thêm
về các cô gái trong buổi hòa nhạc, vì vậy mà câu chuyện này cũng dần dần trôi
vào dĩ vãng… Cho đến một ngày nọ, đó là một sáng chủ nhật đầy nắng…

Tháng mười, cũng đã bắt đầu vào thu rồi, lâu lắm
mới thấy trời nắng đẹp như thế này, vậy mà hôm nay Sammy của anh lại bị ốm, vậy
là sau một hồi phân vân giữa các bệnh viện thú y, Hải Thiên đành phóng xe đến
bệnh viện B để kiểm tra sức khỏe cho chú chó cưng của mình. Khi Hải Thiên vừa
mới bước vào bên trong tiền sảnh, nhìn thấy lưng của một cô bác sĩ trẻ với mái
tóc đen dài, khoác trên mình bộ blue trắng, anh liền niềm nở tiến đến, định mở
miệng chào một câu lịch thiệp, thế nhưng, khi cô gái ấy vừa mới quay mặt lại,
lúc bốn mắt họ giao nhau, hai trái tim ngừng đập, chỉ có miệng của cô là khẽ
mấp máy…

- Anh Hải Thiên?

Ha ha ha! Cô vẫn còn nhớ tên anh!

Điều này thật sự rất đáng để anh bất ngờ cười phá
lên như một tên điên ngay giữa bệnh viện như thế, mặc dù vậy, cũng có người
đang cam tâm điên cùng anh, nên anh cũng chẳng phải ngại. Hai người cứ đứng đó
cười, phần vì vui mừng, phần vì ngạc nhiên, sao trên đời lại có sự trùng hợp
kinh ngạc đến thế? Sau bao nhiêu khó khăn cũng chẳng thể tìm được tung tích của
cô, không ngờ một tháng sau lại bất ngờ gặp cô ở viện thú y như thế này.

Hoàng Yến Nhi, hai mươi hai tuổi, hiện đang là bác
sĩ thực tập tại viện thú y B, từng là một trong những sinh viên ưu tú nhất khoa
bác sĩ thú y của trường Đại học N. Tạm thời sau khi add được facebook của cô,
anh đã tìm hiểu được tương đối những mẩu thông tin đại khái như thế.

Sau khi có được facebook và số điện thoại của cô
bác sĩ Yến Nhi, Hải Thiên bắt đầu chủ động nhắn tin nhiều hơn, thường thì anh
sẽ viện cớ hỏi thăm về bệnh tình của Sammy, càng ngày, anh càng bịa cho nó đủ
các loại bệnh, nào là chấy, rận, trĩ vv… Chỉ để lấy cớ đưa Sammy tới bệnh viện,
còn mục đích chính là gặp mặt Yến Nhi.

Có một hôm, khi Yến Nhi đang online yahoo, Hải
Thiên lại vô tình send cho cô một trò chơi dính virus, trò chơi này vốn chỉ là
thử nghiệm, anh định send cho tất cả mọi người, xem có ai đủ ngớ ngẩn để mà bị
“dính chưởng” hay không, không ngờ, người duy nhất “dính chưởng” lại là cô nàng
ngờ nghệch Yến Nhi.

Yến Nhi lúc này cũng đang nhàn rỗi, chẳng có việc
gì làm, thấy Hải Thiên bất ngờ send trò chơi cho mình thì vui lắm, liền hớn hở
click vào ngay, không ngờ vừa mới click xong thì máy tính của cô liền bất ngờ
tắt phụt! Yến Nhi ngớ người, cô đần mặt nhìn cái máy, rồi khóc ré lên trong
điện thoại, đòi Hải Thiên đến sửa.

- Anh gửi cho em cái quái quỷ gì thế! Hỏng máy em
rồi! Bắt đền đi!

Người hiền lành như Yến Nhi trước đây chưa từng nổi
nóng, vậy mà không ngờ hôm nay cô lại có thể to tiếng quát anh như vậy, điều
này khiến Hải Thiên không những không bực mình mà còn thấy rất đỗi thú vị. Thế
là anh liền vừa cười, vừa khổ sở nói.

- Chỉ là một con virus thôi mà. Được rồi! Anh sẽ
đền. Nhà em ở đâu để anh đến sửa?

Lần mò theo địa chỉ nhà mà Yến Nhi viết cho anh
trong tin nhắn, Hải Thiên cũng có thể dễ dàng tìm ra nhà cô ở trong một con ngõ
lớn, thậm chí, ngay đối diện phía trước nhà cô còn có một cây dâu da rất lớn,
cành lá mọc um tùm, dù là đông hay hè nếu đứng trú dưới đây cũng không sợ mưa
nắng. Về sau, thân cây cổ thụ này đã trở thành người bạn chí cốt cho Hải Thiên
ngả lưng mỗi lúc anh muốn đến đây để ngắm nhìn bóng cô qua cửa sổ tầng bốn. Hải
Thiên đứng bần thần trước cửa một hồi lâu rồi mới mạnh dạn bấm chuông, chỉ một
lát sau đã có tiếng người chạy lạch bạch xuống mở cửa.

Hôm nay là ngày chủ nhật nên Yến Nhi không phải đi
làm, Yến Nhi vốn là một người ham ngủ, bởi vậy nên bất cứ ngày chủ nhật nào
trong năm cô cũng đều tranh thủ ngủ cho chín giấc, mà giấc ngủ của cô muốn được
“chín mọng” thì ít nhất cũng phải tầm mười giờ mới dậy. Thấy Yến Nhi hằng ngày
đều quần áo là lượt tươm tất, nay lại đầu bù tóc rối, lôi thôi lếch thếch trong
bộ quần áo ngủ màu hồng, dưới chân còn đang xỏ đôi dép bông hình mỏ vịt, thật
khiến cho người ta thấy buồn cười.

Đứng trước bộ dạng ngái ngủ của cô, Hải Thiên lại
không giấu nổi cảm xúc, buộc phải phì cười một cái, khiến Yến Nhi nhăn đỏ cả
mặt, sau đó cô lại giả vờ làm ngơ, vội vàng mời anh đi theo cô lên nhà. Hải
Thiên đi theo Yến Nhi lên nhà, trong lòng vô cùng hồi hộp, họ đã quen nhau gần
ba tháng, vậy mà cho tới ngày hôm nay anh mới được diện kiến nhà cô. Với con
mắt của một kiến trúc sư mới vào nghề như anh thì… À ừm… Xem nào… Nhà của Yến
Nhi được xây dựng theo kiểu kiến trúc cổ, không gian hình hộp không có gì đặc
biệt, nội thất cũng đã cũ và khá tồi tàn, tầng một của căn nhà được chia làm ba
gian, gian đầu tiên là phòng khách, gian thứ hai là phòng bếp, đi qua gian thứ
ba, Hải Thiên mới bất giác giật mình khi chứng kiến cảnh tượng kinh hoàng mà
anh không thể ngờ tới… Ở đây, họ… đang chứa một xới bạc!

Trước sự ngạc nhiên của Hải Thiên, Yến Nhi cũng có
chút khó xử, cô biết, bất kỳ ai khi tới nhà cô, nhìn thấy cảnh tượng này thì
đều không khỏi bận tâm trong lòng. Lúc này bà Hồng Quân đang mải mê ghi đề, còn
mấy người bạn trong xóm thì đang khoanh chân “đan quạt”, thấy có khách lạ tới,
lại còn là một chàng trai vừa trẻ trung, vừa phong độ, nhưng lại không phải
Trương Hàm - người yêu của cô, bà Hồng Quân khẽ nhíu mày, rồi liền đánh ánh mắt
nghi hoặc sang nhìn Yến Nhi, đanh giọng hỏi.

- Ai đây?

- Máy tính hỏng. Con gọi thợ đến sửa ạ!

Cô thản nhiên đáp lại mẹ, mặc dù lời nói dối tỉnh
bơ của cô nghe cũng chẳng lọt tai tí nào. Thời buổi này thì làm gì có “anh thợ
điện” nào đi làm việc mà lại ăn mặc lịch lãm như Hải Thiên cơ chứ? Biết con gái
nói dối, nhưng vì đang bận công việc nên bà cũng chẳng thèm bận tâm, liền phẩy
tay đuổi con đi tiếp để mình còn hóng nốt ván bạc.

Sự thờ ơ của bà Hồng Quân đối với Yến Nhi hôm ấy đã
khiến Hải Thiên thật sự choáng váng. Anh sinh ra trong một gia đình khá giả, từ
bé đã được hưởng sự yêu thương và chăm sóc tận tụy của bố mẹ, được nâng niu như
bảo bối, thế nên khi chứng kiến hoàn cảnh sống của Yến Nhi, biết được môi
trường mà cô đang sống, nghĩ đến những ngày tháng mà cô đã từng trải qua… Bỗng,
trong lòng anh lại dậy lên một nỗi niềm cảm xúc khó tả, vừa cảm phục lại vừa
rung động trước sự kiên cường của cô. Từ trước đến nay, nhìn vào cô gái có vẻ
ngoài mỏng manh nhỏ bé khiến người khác chỉ muốn che chở ấy, anh chưa từng nghĩ
rằng cô có thể sống trong một môi trường phức tạp như vậy mà vẫn trưởng thành
ngoan hiền, lễ phép, không hề hư hỏng như phần lớn các cô gái hiện đại khác.

Kể từ lúc ra khỏi nhà cô, hình ảnh của cô gái mặc
bộ pijama màu hồng, lạch bạch trong chiếc dép bông màu cam, tóc tai bù xù nhưng
trên khuôn mặt lại ánh lên nét tươi cười rạng rỡ như ánh nắng mai của mùa thu,
khiến anh vô cùng xao xuyến. Càng ngày, những hình ảnh chập chờn của cô càng
xuất hiện dày đặc hơn trong tâm trí anh, khiến anh không sao điều khiển nổi
mình, nếu như không gặp cô, anh không thể tập trung làm được bất cứ việc gì.
Chính bởi những hiện tượng khó lý giải đó mà anh đã vô tình nhận ra rằng… trong
anh, vị trí của cô đã thay đổi. Anh không muốn cô và anh chỉ tiếp tục là bạn bè
đơn thuần nữa, vậy là vào một ngày đẹp trời, Hải Thiên quyết tâm bắt tay thực
hiện kế hoạch năm mươi ngày chinh phục én nhỏ của mình.

Báo cáo nội dung xấu