Dear Julie! - Finding Love 04 - Part 2

You've gotta
dance like there's nobody watching,

Love like you'll
never be hurt,

Sing like there's
nobody listening,

And live like it's
heaven on earth.

—William W. Purkey

Bất thình lình, mọi thứ trước mắt nàng xoay
vòng và nàng thấy mình cũng đang xoay vòng như thế. Một giây trước, nàng đang
hướng về phía cửa phòng. Trong một khoảnh khắc sau đó, bàn tay của người đàn
ông cùng một lực đầy nam tính đã nắm lấy cổ tay và kéo nàng quay trở về phía
anh. Nàng chao đảo mất thăng bằng. Tóc nàng tung bay như thể nó đang khiêu vũ.
Và cuối cùng nàng đang ở trọn trong vòng tay của anh, bị anh kiềm kẹp cùng một
chiếc hôn cuồng dã nhất có thể.

Bàn tay to lớn của anh đỡ lấy chiếc cổ thanh
mảnh của nàng trong khi giữ môi nàng áp chặt vào môi anh. Anh hôn nàng ngấu
nghiến như thể muốn trút bỏ cơn giận dành cho chính mình và cho cả nàng. Vì quá
bất ngờ, hai bàn tay của nàng đặt trên ngực anh, và cũng vì anh nghĩ rằng nàng
đang có ý định đẩy anh ra khỏi nàng như cách đây vài phút trước, anh đã kéo
nàng đến gần mình hơn, xoay nàng và áp nàng vào chiếc bàn sau lưng họ. Không thể
giữ được thăng bằng, nàng buộc phải đặt tay chống đỡ trên chiếc bàn, trong khi
tay còn lại giữ lấy anh để anh biết rằng mình không từ chối điều này.

Anh hôn ngấu nghiến đôi môi nàng, lưỡi anh
khuấy động từng ngóc ngách trong miệng nàng. Những luồng điện nóng cứ chạy đi
trong cơ thể nàng, lan đến từng điểm nhạy cảm trên cơ thể nàng, trên bất kỳ điểm
nào mà đôi môi anh lướt qua. Khi nụ hôn anh đặt trên chiếc cổ của nàng, đôi tay
anh thô bạo kéo mạnh chiếc áo len xuống để lộ bờ vai trần cùng sợi dây mỏng
manh của chiếc váy. Rồi đôi môi anh lướt đi thả những chiếc hôn thiêu đốt dọc
theo làn da của nàng như để đánh dấu quyền sở hữu nàng của anh, cũng như đưa ra
một lời thách thức cho bất kỳ gã đàn ông nào dám chạm vào người phụ nữ của anh.
Hơi thở của nàng bị cuốn đi khi anh chạm tay vào ngực nàng thông qua làn vải. Rồi
như thể mọi thứ vẫn chưa đủ với mình, anh kéo cả hai bên dây áo của nàng xuống
để tay mình có thể chạm trực tiếp cũng như đặt những chiếc hôn trên đấy. Anh
kéo nàng ngồi lên chiếc bàn sau lưng họ, đẩy chân nàng ra và đứng vào bên trong
đó. Cánh tay anh vẫn giữ lấy lưng nàng trong khi anh cuối đầu để ngậm lấy đỉnh
hoa của nàng. Anh cắn nhẹ vào nó, nàng rên rỉ và siết tay vào mái tóc anh. Anh
siết nhẹ và miết tay trên bầu ngực của nàng, nàng nâng người để trao cho anh
nhiều hơn nữa. Nàng kéo anh vào mình nhiều hơn, nàng gọi tên anh giữa sự đam mê
ấy, nàng muốn anh khiến nàng điên cuồng nhiều hơn.

“Em là một người phụ nữ hư hỏng.” Anh nói bằng
một giọng đầy đam mê khi anh ngắm nhìn nàng trước khi quay trở lại với sự ngọt
ngào mà nàng trao cho anh.

Anh muốn chiếm lấy nàng. Trong lúc này đây,
anh muốn chiếm lấy nàng như một kẻ man rợ. Không quan tâm xem nàng sẽ ra sao, họ
sẽ trông như thế nào, anh muốn đắm mình vào trong nàng và buộc nàng phải ghi nhớ
những cảm xúc lẫn sự thăng hoa mà anh trao. Chỉ có anh là người có được nàng, cả
lần đầu tiên và mãi tận vào lúc này. Chỉ có anh là người được chạm vào nàng, được
vuốt ve từng đường cong trên cơ thể nàng, được hôn hay cắn vào những điểm nhạy
cảm mà chỉ anh biết, và được nhìn thấy vẻ mặt đang khao khát của nàng.

Tuy nhiên… anh chợt dừng lại, đột ngột như
cách anh kéo nàng và đưa nàng vào khúc dạo đầu của bản tình ca giữa họ.

“Anh quay lại ngay!” Anh hôn nàng và quay đi,
để nàng lại cùng sự chới với nhìn theo anh. Mắt nàng ánh lên sự tò mò khi nàng
không hiểu chuyện gì lại xảy ra nữa đây.

Vài phút sau, anh quay lại. Nàng vẫn còn ngồi
trên bàn anh như lúc anh rời đi. Cả cơ thể của nàng như một bức tượng điêu khắc
của thời xa xưa, bán thân và đầy khiêu gợi, khoe trọn bầu ngực trắng ngần. Chiếc
áo len thả rơi rên bàn làm việc của anh. Chiếc váy cũng bị kéo hẳn xuống hông
nàng, trong khi phần chân váy thì bị kéo cao lên tận hông. Hơi thở anh chợt đứt
quãng khi anh nhìn thấy nàng ngồi thế đợi mình, và anh ao ước được lao vào nàng
để làm tình với nàng trong chính căn phòng làm việc của anh, rồi trên sàn nhà
và thậm chí bất kỳ nơi nào chỉ để giữ nàng bên mình.

Tuy nhiên, anh buộc bản thân phải gác lại những
ham muốn ấy. Khi anh quay trở lại, nàng nhận ra một vật vừa khác thường nhưng
cũng vừa quen thuộc đang nằm trong tay anh. Nàng nhíu mày khó hiểu trước việc
làm đột ngột này của anh, và càng khó hiểu hơn khi anh đến trước mặt nàng, mở
ví ra và đưa cho nàng một chiếc thẻ.

“Chuyện gì vậy?” Nàng nhìn vào chiếc thẻ, rồi
lại nhìn vào anh. “Chiếc thẻ này là sao?”

Anh nắm lấy và đặt nó vào tay nàng. “Em hãy
giữ lấy nó.” Anh đã nghĩ ra và quyết định làm việc này, chỉ để giữ nàng là của
riêng anh. “Hãy mua bất kỳ thứ gì mà em muốn bằng nó.” Rồi trước sự ngỡ ngàng của
nàng, anh bảo mình không thích ý nghĩ rằng nàng tìm đến những gã đàn ông khác để
họ mua cho nàng những gì nàng thích. Nàng không phải hạng người đó. Anh tin điều
đó, nhưng anh cũng không thích ý nghĩ về việc nàng làm thế chút nào. “Đừng lo lắng
gì cả, anh nghĩ em xứng đáng với tất cả những gì em đã làm cho anh trong suốt
khoảng thời gian qua.”

“Vậy là…” nàng cầm chiếc thẻ trong tay, ngắm
nghía nó bằng ánh mắt ơ thờ, mọi cảm giác khao khát cách đây vài phút hoàn toàn
tan biến không còn một dấu vết “…anh nghĩ rằng em đã ngủ với người đàn ông tối
qua em đi cùng để anh ta mua cho em những món em muốn, những chiếc túi đắt tiền,
những đôi giày hàng hiệu, những thứ xa xỉ đáng giá? Anh nghĩ em trao cho anh ta
hay bất kỳ gã đàn ông giàu có nào khác cơ thể này, đổi lại những người ấy sẽ
trao cho em bất kỳ điều gì mà bất kỳ người phụ nữ nào cũng ao ước. Và cũng vì
điều đó mà anh đã cư xử lạ lùng suốt cả buổi sáng?”

Anh nhìn nàng như không thể tin được nàng lại
nói thẳng ra điều đó. Anh đã cố tránh để không khiến nàng bị tổn thương, nhưng
nàng lại chọn cách thẳng thắn đối diện với nó. “Anh xin lỗi vì điều đó, nhưng
anh không thể ngăn mình bởi những suy nghĩ ấy.”

Một đám mây đen bất chợt bao phủ cả khuôn mặt
của nàng. Nụ cười của nàng bỗng dưng biến mất và anh chờ đợi phản ứng tiếp theo
của nàng. Anh cảm thấy có lỗi khi đã làm điều này, nhưng như anh đã nói, anh
không biết có cách nào khác để có thể giữ không cho nàng tìm đến bất kỳ gã nào
khác ngoài anh. Suy nghĩ rằng anh đang hôn lên đôi môi mà ai đó đã hôn vào đêm
qua, anh đang vuốt ve làn da mà ai đó đã vuốt ve vào đêm qua, rồi nơi nữ tính của
nàng cũng đã có ai đó chạm vào đêm qua cũng đủ khiến anh cảm thấy buồn nôn đi
kèm một cơn thịnh nộ khó có thể kiểm soát. Nhưng anh đang cố làm điều đó, thay
đổi điều đó, kéo nàng ra khỏi những điều đó, và anh tin mình có khả năng để chu
cấp cho nàng hơn những gã đó.

Nàng muốn nói gì đó, đôi môi của nàng mấp máy
nhưng nàng không nói gì cả. Lời nói cứ nghẹn lại nơi cổ nàng, trong khi từ ngữ
cứ như thể bị cuốn trôi về đâu đó. Không thể dùng từ nói lên cảm xúc hiện giờ của
mình, nàng chỉ có thể im lặng nhìn vào chiếc thẻ anh trao. Thời gian trôi qua một
cách chậm rãi khi họ chờ đợi một lời nói từ đối phương.

“Anh… xin lỗi!” Anh lại nói lời ấy một lần nữa
và lần này anh rất lấy làm tiếc vì cách hành xử của mình.

Tiếng nói của anh như cắt ngang dòng suy tư của
nàng. Nàng ngẩng lên, nhìn vào anh, rồi…mỉm cười.

“Đừng xin lỗi!” Lời đối đáp của nàng khiến
anh bối rối. Nàng có thể nhận thấy điều đó qua nét mặt của anh. “Đừng cảm thấy
có lỗi vì những điều đó nếu anh không thể ngừng suy nghĩ về việc em đã và đang
ngủ với một ai khác ngoài anh.” Nàng không cần lời xin lỗi từ một người đàn ông
mà chỉ thể hiện bằng lời nói trong khi tâm trí của anh ta luôn bị cuốn vào những
hình ảnh không hay về nàng ngay cả khi họ đang ở cạnh nhau.

Và như thể lý trí đã quay trở lại, nàng mặc lại
chiếc áo của mình, kéo chiếc áo khoác lên che bờ vai trần và rời khỏi mặt bàn.
Nàng đang đứng trước mặt anh, đưa chiếc thẻ lên ngang mặt họ và hỏi “anh có chắc
chắn về những điều mình đã nói hay không?” Ý nàng là về những thứ nàng muốn mua
và những khoản mà anh sẽ chi trả.

Nàng xem sự im lặng của anh là một lời đồng
ý. Và trước sự bất ngờ của anh, nàng đặt chiếc thẻ vào túi áo khoác len của
mình, đi thẳng ra khỏi phòng mà không nói thêm một lời nào cả.

Trong khi đó, anh vẫn đứng đấy như một kẻ ngốc,
chẳng hiểu chuyện gì đang xảy ra ở đây. Anh đã nghĩ nàng sẽ tát vào má anh, tức
giận với anh vì anh đã nghĩ về nàng theo cách đó, phẫn nộ khi ném chiếc thẻ ấy
vào mặt anh, giải thích rằng nàng thật thất vọng về anh và rồi bỏ đi trong nước
mắt. Anh đã nghĩ nàng sẽ làm mọi thứ xáo trộn lên và anh sẽ đi theo để giữ nàng
lại, để bảo với nàng rằng anh nghĩ mình đã hiểu lầm nàng. Nhưng không, nàng đã
không làm thế. Nàng chỉ im lặng, nhìn vào tấm thẻ ngân hàng, rồi cuối cùng là mỉm
cười và bước đi cùng với nó, để mặc anh ở lại ngơ ngác như một chú bé bị bỏ
rơi.

Sau vài phút định thần, anh cũng theo nàng.
Khi bước vào phòng ngủ, anh bắt gặp nàng đang đứng trong phòng để quần áo của
anh, nhưng ở một khu kín đáo dành cho nàng. Trên người nàng chỉ là bộ đồ lót
ren đầy gợi cảm, đứng trước tủ quần áo của mình và đang phân vân trước những sự
lựa chọn. Anh dừng bước tại khung cửa, nàng quay mặt nhìn anh để báo cho anh biết
rằng mình đã nhận ra sự có mặt của anh. Dẫu vậy họ không nói với nhau câu nào.
Anh khoanh tay đứng đấy, trong một phút cho phép bản thân chiêm ngưỡng người phụ
nữ quyến rũ trong bộ đồ lót ấy đang đi lại thản nhiên trước mặt anh, và một vài
phút sau, khi nàng đã mặc vào chiếc váy khác màu đen cũng ôm sát cơ thể, đang
khom người để kéo chiếc vớ dọc theo đôi chân của mình, anh chợt nhớ ra mục đích
của việc mình đi theo nàng là gì.

“Em đang làm gì thế?” Anh khoanh tay đứng tựa
người vào khung cửa.

“Anh không thấy sao?” Nàng xỏ chân còn lại
vào đôi vớ.

“Ý anh là em đang dự định làm gì khi thay quần
áo như thế?” Anh tự hỏi phải chăng nàng đang có ý định rời đi vì những gì anh
đã làm và đã nói. Nhưng nếu là bỏ đi như thế thì cách nàng ung dung chọn quần
áo lại chẳng giống với ý định đó chút nào.

“Mua sắm.” Nàng thản nhiên trả lời khi đến đứng
trước gương để dậm những lớp phấn trang điểm lên mặt cũng như vuốt mascara.

“Em định đi ngay lúc này hay sao?” Anh thay đổi
tư thế đứng của mình như thể anh đã chuẩn bị sẵn sàng để chiến đấu lại với
nàng.

Nhưng nàng lại không có ý định nổ ra một cuộc
tranh cãi vào lúc này. “Tại sao không? Chẳng phải em đã có thẻ thanh toán của
anh rồi sao?” Nàng chọn một màu son đỏ rực để tô điểm cho đôi môi và làn da trắng
ngần của mình.

“Nhưng hôm nay là thứ bảy và chúng ta luôn ở
cùng nhau vào cuối tuần. Em không nhớ sao?” Anh đứng ra giữa cánh cửa để chắn lối
đi của nàng.

“Em biết chứ.” Nàng đặt cây son vào chiếc xắc
tay và tiếp tục thoa nước hoa lên cổ và những nơi khác. “Lẽ ra anh không nên
đưa em chiếc thẻ nếu anh nhớ đến cuộc hẹn của chúng ta.” Nàng vẫn chăm chú vào
việc trang điểm của mình. Cuối cùng nàng để lọ nước hoa trên kệ trang điểm và
xoay lại đối diện anh. “Phụ nữ ấy mà,” nàng tiến về phía anh đầy duyên dáng, vẻ
ngoài của nàng khiến anh choáng ngợp bởi anh chưa bao giờ nhìn thấy nàng thoa
son màu đỏ rực rỡ đến thế. Nàng dừng lại trước anh, đặt hai bàn tay lên ngực
anh vuốt ve đầy âu yếm, “họ sẽ không quan tâm đến thời gian hay bất cứ điều gì
nếu chuyện đó có liên quan đến việc mua sắm. Và vì anh đã muốn em làm thế nên
em sẽ chiều theo ý của anh.” Nụ cười của nàng đầy khiêu gợi trước khi nàng vươn
người và hôn anh.

Mùi son phấn và cả nước hoa mà nàng sử dụng
khiến cả cơ thể của anh bị khuấy động khi nàng chạm vào anh. Bất giác, anh muốn
chiếm lấy nàng ngay tại lúc này. Nhưng nàng đã nhận ra ý định của anh bởi vòng
tay của anh ôm lấy mông nàng và kéo nàng vào vật nam tính của anh, để nàng biết
rằng mình đang khiến anh điên cuồng như thế nào.

“Không được rồi!” Nàng cắn nhẹ vào khóe môi
anh khi nàng tách họ ra khỏi nụ hôn đầy mời gợi ấy. “Không phải là lúc này,
Karl à! Em cần phải đi đây.” Bàn tay đầy lạnh lẽo của nàng chạm vào môi anh để
lau đi những vết son mà nàng đã để lại trước khi thoa lại son trên môi của
mình. “Em đã chuẩn bị bữa trưa cho anh rồi đấy. Hãy ăn uống và nghỉ ngơi đi
nhé, anh yêu! Em sẽ quay về sớm thôi!”

Nàng đẩy anh sang một phía và bước ra ngoài
cũng như tiến về phía cửa ra vào của căn nhà. Anh vẫn lẽo đẽo đi theo nàng như
một con cún con, chẳng thể nào điều khiển được chính mình. Và khi nàng mang chiếc
giày cao gót của mình vào cũng như rời khỏi nhà với một nụ hôn thoáng qua dành
cho anh, anh chẳng thể tin được điều này đang xảy ra. Từ một người đàn ông đầy
uy quyền trong công việc, anh đã bị hạ gục trong cuộc chiến do chính anh khơi mào
và bị xoay vòng bởi một người phụ nữ luôn điềm tĩnh trong những lúc ngoài chiếc
giường cũng như nóng bỏng khi ở trên giường.

Một lần nữa trong số rất nhiều lần, anh thừa
nhận rằng nàng là một người phụ nữ khó hiểu. Kỳ lạ nhất trong số những người
anh đã gặp và đã có mối quan hệ trên mức xã giao.

---o0o---

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.