Ác quỷ - Chương 07 - 08
Chương 7
Ngày 1 tháng
5.
Cuối cùng
thì sự kiện khiến bao người dõi mắt ngóng trông cũng đến. Vụ cá cược của ba người
thuộc ba công ty có tên tuổi không chỉ nhận được sự quan tâm của các chủ doanh
nghiệp, mà còn thu hút rất đông cánh nhà báo, phóng viên. Mọi người đều suy
đoán xem ai sẽ là người thắng cược, công ty nào sẽ được chủ đầu tư lựa chọn. Có
thể nói 70% “khán giả” đều cho rằng công ty con của Diêu thị có khả năng thắng
cao hơn, số còn lại nghiêng về Nguyễn An của Minh Đan. Không ai ngờ tới kết quả
cuối cùng: công ty Cao Cường thắng đấu thầu.
Trong hội
trường lớn, Cao Thanh Hùng và cháu ông ta là Cao Thanh Vỹ đang được một đám
phóng viên vây quanh phỏng vấn.
“Tổng giám đốc
Cao, ông có suy nghĩ gì về sự kiện lần này? Liệu đây có phải thắng lợi ngoài dự
kiến, hay là…”.
Hay là sự vắng
mặt của Diêu Tân và Nguyễn An hôm nay có liên quan đến ông ta? Người phóng viên
bỏ lửng câu nói, ánh mắt sắc bén nhìn chằm chằm Cao Thanh Hùng.
“E hèm, việc
hai người đại diện của Tân Hóa và Minh Đan vắng mặt hôm nay, tôi rất lấy làm tiếc.
Họ đều là những người có thực lực. Tôi đã thật lòng mong đợi được cạnh tranh
công bằng với đối thủ mạnh như họ. Nhưng tôi – Cao Thanh Hùng, xin thay mặt
toàn thể nhân viên công ty Cao Cường đảm bảo với quý vị, sẽ hoàn thành dự án
này thật tốt. Công viên trò chơi quốc tế Á Châu tuyệt đối sẽ thay đổi bộ mặt của
thành phố này. Xin mọi người hãy tin tưởng Cao Cường!”.
Cao Thanh
Hùng dõng dạc tuyên bố, thái độ vừa thẳng thắn vừa tự tin. Không khó nhận ra
ông ta đang rất vui vẻ và đắc ý.
Một tòa nhà
khác trong thành phố.
“Vẫn chưa
tìm thấy sao? Điều thêm người, phối hợp với phía cảnh sát. Nhất định phải tìm
ra người cho tôi!”.
Diêu Tân ngắt
điện thoại, sắc mặt đầy vẻ tức giận. Anh không tin một người bằng xương bằng thịt
có thể biến mất hệt như làn khói, không lưu lại chút dấu vết gì. Phải chăng là
họ Cao kia giở trò? Nếu đúng là thế, anh tuyệt đối không bỏ qua cho chú cháu
Cao Thanh Hùng. Cậu bé đó, anh sẽ không để cậu biến mất trước mắt mình như vậy!
Buổi tối
cùng ngày, trong biệt thự nhà họ Nguyễn, Lý Từ Dung cùng con gái ngồi trên sô
pha. Xung quanh hai người là một đám đàn ông mặc đồng phục cảnh sát. Đội trưởng
Dương Đông của tổ điều tra nhìn đồng hồ đeo tay, lắc đầu nói:
“Bà Lý, đã
hai mươi tư giờ trôi qua, vẫn không nhận được cuộc gọi nào. Có thể đây không phải
là một vụ bắt cóc như các vị suy đoán”.
Nguyễn Đan
tâm trạng nặng nề, nghe vậy thì nổi giận.
“Anh có ý gì
chứ? Vô duyên vô cớ một người sao có thể mất tích. Tất cả bệnh viện trong thành
phố đều không tiếp nhận vụ tai nạn giao thông nào chiều hôm qua. Không phải bắt
cóc còn có thể là gì? Cảnh sát các anh không tích cực tìm kiếm người, còn ở đây
nói chúng tôi…”.
Dương Đông
xua tay.
“Cô hãy bình
tĩnh. Người của chúng tôi vẫn đang tìm kiếm tung tích anh An; nhưng theo lẽ thường,
nếu là bắt cóc tống tiền thì phải có điện thoại đòi tiền chuộc. Anh An bị mất
trí nhớ, có thể anh ấy đột nhiên nhớ ra gì đó nên mới chủ động bỏ đi”.
“Anh ấy
không phải người bỏ đi mà không nói một lời”.
Bà Lan đứng bên
cạnh cũng lên tiếng.
“Đúng vậy,
anh cảnh sát. Cậu An là người chu đáo, rất quan tâm tới người khác. Cậu ấy sẽ
không để cô Đan và chúng tôi lo lắng đâu. Nhất định là cậu ấy xảy ra chuyện rồi”.
Lý Từ Dung
im lặng không lên tiếng, trong lòng cũng đầy bất an. Dự án đấu thầu này đối với
Minh Đan, đối với bà, hay đối với Nguyễn An đều rất quan trọng. Cậu ta là người
có trách nhiệm với công việc, cũng hiểu rõ tầm quan trọng của vụ đánh cược. Nói
Nguyễn An chủ động bỏ đi, bà là người đầu tiên không tin. Kẻ thắng lần này là
Cao Cường, theo như thỏa thuận, Nguyễn An đã đặt cược tính mạng bản thân. Đây
không phải là trò chơi con nít. Còn nếu bảo Nguyễn An sợ thua nên mới bỏ đi, khả
năng đó càng không có! Cậu ta không phải kẻ chưa tham gia đã sợ thất bại, hơn nữa
Nguyễn An đã chuẩn bị kĩ càng, không có lý do gì phải lo lắng đến mức bỏ trốn.
Sáng ngày
hôm sau, bên cảnh sát nhận được cuộc gọi. Tuy nhiên không phải kẻ chủ mưu bắt
cóc gọi đòi tiền chuộc, mà người gọi đến là một công nhân của nhà xưởng ở ngoại
ô. Vì ngày lễ quốc tế lao động, công nhân được nghỉ một ngày, nhà xưởng này được
khóa lại nên đến sáng nay, người công nhân nọ mới phát hiện ra bên trong có người.
Điều khiến cảnh sát và Nguyễn Đan kinh ngạc là: bên cạnh Nguyễn An còn có một
bé gái người nước ngoài. Cả hai được tìm thấy trong tình trạng mất ý thức, ngất
xỉu nằm trong nhà kho.
Một lần nữa,
Nguyễn An tỉnh dậy trong bệnh viện. Cậu cố lục tìm ký ức nhưng trong đầu chỉ là
một khoảng trống không chứa bất kỳ thông tin, hình ảnh gì. Buổi chiều cậu ở
công ty kiểm tra lại lần cuối tư liệu chuẩn bị cho cuộc đấu thầu. Sau đó… sau
đó cậu tỉnh lại đã là ở trong phòng bệnh. Tại sao cậu lại ở đây?
Nguyễn Đan đẩy
cửa đi vào, nét mặt vui mừng reo lên:
“Anh tỉnh rồi?
Có chỗ nào cảm thấy không khỏe… Để em đi gọi bác sĩ”.
Cô vừa định
xoay người, Nguyễn An liền lên tiếng ngăn lại.
“Không cần
đâu. Anh ổn rồi. Anh… sao lại ở đây? Đấu thầu thế nào rồi?”.
Nguyễn Đan
đi tới ngồi ở chiếc ghế bên cạnh giường, mím môi.
“Cảnh sát
tìm thấy anh ở một công xưởng vùng ngoại ô. Đấu thầu… kết thúc rồi. Là Cao Cường
thắng”.
Nguyễn An sững
sờ. Cậu đã thua ư? Rút cục đã xảy ra chuyện gì? Tại sao cậu chẳng nhớ gì cả?
“Em nói là cảnh
sát tìm thấy anh? Nghĩa là thế nào?”.
“Anh đột
nhiên biến mất, em sợ anh bị bắt cóc nên gọi báo cảnh sát. Sáng nay một công
nhân phát hiện trong nhà kho của công xưởng bọn họ có người bất tỉnh, là anh
và… một bé gái ngoại quốc. Bây giờ cảnh sát đang lấy lời khai của cô bé ở phòng
kế bên”.
Nguyễn An vội
vàng xuống giường. Cậu muốn biết, cô bé kia là ai? Sao cậu lại ở cạnh cô bé
trong một nhà kho xa lạ, không thể có chuyện hai người đồng thời cùng bị bắt
cóc được. Cho dù là bắt cóc, sự việc cũng phải xảy ra khi cậu đã rời khỏi công
ty. Nhưng mảnh ký ức cuối cùng của cậu lại dừng ở thời điểm cậu kiểm tra tài liệu.
Lúc đó cậu đang sắp xếp lại giấy tờ trên bàn làm việc. Giấy? Một hình ảnh mờ nhạt
lóe lên trong đầu, Nguyễn An lập tức lục tìm trên người mình. Trong túi quần cậu
có một mảnh giấy nhỏ. Một dòng chữ đánh máy được viết bằng tiếng Đức:
“Nhớ lại đi, A. H”.
Bên dưới có
một chữ số la mã “IX”, giống như mật danh của người gửi. Tờ giấy có vẻ bị xé mất
phần trên, không rõ nội dung còn thiếu kia là gì, ai đã xé đi? Trong đầu Nguyễn
An có hàng loạt câu hỏi muốn tìm lời giải đáp. “IX” là ai? Và cả hai chữ viết tắt
xăm sau gáy cậu nữa…
CHƯƠNG 8
Nguyễn An vừa
đẩy cửa bước vào phòng bệnh bên cạnh, một cái bóng màu đỏ như tia chớp phóng tới,
ôm chầm lấy cậu. Cô bé đi chân trần, mặc một chiếc đầm đen dài qua gối. Làn da
giống hệt Nguyễn An, trắng đến kì lạ. Cô bé ôm ngang hông cậu, ngẩng đầu reo
lên:
“Der älterer Bruder”.
Mái tóc đỏ bồng
bềnh xoăn tự nhiên vì chuyển động của cô bé trông như những con sóng nhuộm màu
hoàng hôn. Đôi mắt như biển Baltic đóng băng, ba gam màu trắng, xám, xanh dung
hợp một cách lạ lùng, đẹp đến mức phi tự nhiên. Nếu cô bé này sinh ra ở thế kỷ
16, Leonardo da Vinci không thể nào không bị cô mê hoặc.
Nguyễn An
khó hiểu, cúi đầu hỏi:
“Em gọi tôi
là anh trai? Chúng ta là anh em ư?”.
Cảm giác mà
cô bé này mang đến cho cậu thật khó lý giải. Cậu cảm thấy cô bé dường như quen
thuộc với mình, nhưng không phải là sự gắn bó thân thiết giữa những người có
chung dòng máu. Thân nhiệt cô bé rất thấp, nơi da thịt bọn họ tiếp xúc có cảm
giác mát lạnh như băng. Có lẽ vì vậy mà Nguyễn An không cảm nhận được sự ấm áp
hay gần gũi. Cậu chỉ thấy hoang mang…
“Anh không
nhớ sao? Em là Arilda. Arilda Himmler”.
“Vậy còn
tôi? Tôi tên là gì?”.
“Alarik
Himmler, anh trai của Arilda Himmler”.
Cô bé cười rạng
rỡ. Nguyễn An sực nhớ ra cái gì, xoay người cô bé lại, rẽ mái tóc đỏ. Nhưng cậu
nhanh chóng thất vọng, sau cái gáy trắng nõn kia chẳng có chữ cái nào cả. Vậy
thì “A. H” có thể nào giống như suy đoán của cậu, là tên viết tắt của Alarik
Himmler? Hay chỉ là một sự trùng hợp? Nguyễn An có rất nhiều thắc mắc muốn hỏi
cho tường tận, liền hướng về phía ba người đàn ông trong phòng nói:
“Tôi muốn
nói chuyện riêng với cô bé này”.
Hai trong số
ba người đàn ông mặc đồng phục cảnh sát, người còn lại là phiên dịch viên. Cảnh
sát Dương Đông gật đầu, cùng đồng nghiệp rời khỏi phòng. Bọn họ đã lấy xong lời
khai. Đã không phải là vụ án bắt cóc tống tiền, bọn họ cũng không cần thiết ở lại
nữa. Trước khi khép cửa, Dương Đông liếc nhìn hai người kia một cái. Trực giác
mách bảo với anh, hai người này không bình thường. Không chỉ vì họ có vẻ ngoài
đặc biệt, hay là câu chuyện ly kỳ của họ, mà có một cái gì đó ở hai người khiến
anh thấy bất an. Trực giác của anh chưa bao giờ sai. Chắc chắn có một sự thật
được che giấu tinh vi bên dưới lớp màng bảo vệ.
Nguyễn An lại
mỉm cười với cô gái bên cạnh, giọng nói dịu dàng mang theo áy náy:
“Xin lỗi em,
anh muốn ở riêng với Arilda một lát”.
Nguyễn Đan
sau khi nghe cô bé người Đức này gọi anh là anh trai thì rất đỗi ngạc nhiên và
vui mừng. Cô rất muốn ở lại nghe câu chuyện của cô bé, muốn biết mọi điều về
quá khứ của người đàn ông cô yêu. Nhưng Nguyễn Đan hiểu, hơn ai hết, anh mới là
người muốn biết anh là ai. Cô hôn nhẹ lên môi anh.
“Em ở phòng
bên cạnh đợi anh”.
Khoảnh khắc
đó cô chỉ chú ý đến anh, còn Nguyễn An thì đứng quay lưng về phía Arilda. Không
ai trong hai người nhìn thấy ánh mắt cô bé kia lóe sáng. Hơi lạnh nơi đáy mắt bủa
ra như mặt biển vào mùa nước đóng băng.
Nguyễn Đan rời
khỏi phòng, nhường lại không gian riêng tư cho hai anh em. Cô không hề có chút
suy nghĩ khác lạ về lời nói của Arilda. Một cô bé chín tuổi có thể nói dối,
nhưng không thể thêu dệt cả một câu chuyện được. Arilda đã nói mình là em gái của
anh, cô không có lý do gì không tin vào điều đó. Hơn nữa, nếu bọn họ là anh em,
thì có thể lý giải vì sao lúc cô dạy anh học tiếng Việt, anh đã rất thích hai
tiếng “anh hai”.
Nguyễn An nhấc
bổng Arilda lên giường.
“Em còn chưa
khỏe, không nên để chân trần đi trên nền gạch lạnh như vậy. Nào, kể anh nghe xem.
Bố mẹ chúng ta là ai, quá khứ của anh như thế nào, và làm sao em lại xuất hiện ở
đây?”.
Arilda ngẩn
người. Người đàn ông này, dịu dàng quá…
Theo lời cô
bé kể. Nguyễn An, có tên tiếng Đức là Alarik Himmler, được gia đình Himmler nhận
nuôi. Giống Alarik, Arilda cũng là một đứa trẻ mồ côi. Bọn họ là anh em nuôi.
Không thể nói hai người lớn lên cùng nhau, vì khi Arilda được gia đình nhà
Himmler đón về, Alarik lúc ấy đã hai mươi tuổi rồi. Bố nuôi của bọn họ là một
người có lối sống khép kín. Cả nhà ba người sống trong một căn biệt thự nằm sâu
trong một khu rừng miền Bắc nước Đức. Hai năm trước, Alarik đột nhiên biến mất.
Cô bé Arilda bảy tuổi muốn đi tìm anh trai nhưng không được bố cho phép. Cho đến
một tháng trước, Arilda lén xem tờ báo nhắc đến vụ bắt cóc ở Berlin mà bố cô
khoanh tròn bằng mực đỏ, giấu trong ngăn bàn. Cô bé chưa kịp hỏi rõ thì người bố
nuôi đúng lúc ấy bị tai nạn, rơi từ trên gác mái xuống, chết ngay tại chỗ.
Arilda một mình tới Berlin, sau hai tuần hỏi thăm tin tức từ các bệnh viện, cô bé
được một người phóng viên tự do đề nghị giúp đỡ. Arilda không rõ người đàn ông
đó điều tra bằng cách nào. Ông ta chỉ nói anh trai cô đang ở một đất nước châu
Á, rồi đưa cô đến đây. Arilda chỉ nhớ lần cuối cùng cô bé còn ở cùng người
phóng viên ở sân bay, sau đó tỉnh lại đã là trong phòng bệnh này rồi.
Nguyễn An
không thể hiểu nổi, tại sao cậu và Arilda lại bất tỉnh nằm trong một nhà kho. Sự
việc lạ lùng đến mức khó tin. Và người đàn ông tự nhận là phóng viên kia là ai?
“Em có biết
tại sao sau gáy anh có hình xăm không? Ai đã xăm nó?”.
Arilda
nghiêng đầu, chớp chớp mắt đáp:
“Là bố xăm
cho anh. Bố bảo dòng họ Himmler đều có tên bắt đầu bằng kí tự đầu tiên trong bảng
chữ cái latinh. Đàn ông của dòng họ đều phải xăm tên mình lên người”.
“Em có từng nghe
anh nhắc đến người nào tên là “IX” không?”.
“IX?”.
Arilda lắc đầu
nguầy nguậy. Nguyễn An cười vuốt tóc cô bé. Còn có quá nhiều điều bí ẩn mà cậu
muốn tra rõ. Nhưng ít nhất cậu có thể yên tâm hơn một chút. Nếu “A. H” chỉ là
chữ viết tắt trong tên cậu, thì không có gì đáng sợ cả.
“Anh sẽ nhập
tịch cho em, chúng ta sống cùng nhau ở Việt Nam. Đồng ý không?”.
“Vâng”.
Arilda reo
lên, nhào vào lòng cậu. Ở trong ngực Nguyễn An, cô nhếch môi cười. IX? Cô chính
là IX, người đã đưa tin cho cậu. Tất nhiên, chẳng có Alarik Himmler nào cả. Cho
dù có người muốn điều tra cũng không tra ra được cái gì. Căn biệt thự nằm trong
rừng kia đã được cô cho tắm trong biển lửa. Người đàn ông đi cùng cô đến Việt
Nam, là “IV”. Tất nhiên, phóng viên chỉ là cái vỏ bọc mà thôi. Giờ gã ta đã ẩn
mình đâu đó trong lòng thành phố này rồi. Những người khác sẽ đến, nếu A. H ra
lệnh. Chỉ là Arilda không thích đất nước nhỏ bé này. Nơi đây quá yên bình, quá
“sạch”. Tại sao A. H lại chọn cái mảnh đất này cơ chứ? Nếu muốn xóa đi quá khứ,
thì Áo, Thụy Sĩ, Ba Lan, Séc… đâu mà chả được? Nhưng tất nhiên cô không dám hỏi,
lời của A. H là mệnh lệnh tuyệt đối. Arilda đặt bàn tay nhỏ nhắn lên ngực trái,
bên dưới lớp vải đen là hình xăm chữ số la mã “IX”. Mực xăm cùng màu với vết
xăm của Nguyễn An. Được xăm từ hơn hai mươi năm trước. Đúng vậy, Arilda thân
hình bé nhỏ, không phải là cô bé gái chín tuổi non nớt. Người phụ nữ này, cùng
tuổi với Nguyễn Đan, đã hai mươi bảy tuổi rồi.

