Yêu phải bọ cạp - Chương 07 - 08

Chương 7: Khắp
nơi trên Trái Đất đều có màu hồng!

Tôi vừa ra
khỏi cổng sân bay, trông thấy một bóng áo hồng đang dáo dác ngó nghiêng. Chuyến
đi này khá đột ngột, tôi cũng không kịp thông báo với Đông Đông, nên chắc chắn
không có chuyện cậu ta lại đi “thông tri” được. Chẳng nhẽ Trái Đất bị “hồng
hóa” rồi? Đây là Tokyo. Tokyo đó! Sao đến nước ngoài lại còn có thể “trùng hợp”
gặp phải cô ta thế này?

Vốn định
cách xa cô nàng một vạn tám ngàn dặm. Nhưng nhìn bộ dạng đi qua đi lại, gãi đầu
gãi tai của cô nàng tôi đành thở dài bước tới.

“Trân”.

Cô nàng nghe
tôi gọi thì quay đầu lại, sau đó dụi dụi mắt.

“Sao anh lại
ở đây?”.

Câu này phải
để tôi hỏi mới đúng.

“Tôi có công
việc. Em đi du lịch một mình? Đã đặt khách sạn chưa?”.

“Em đi thực
tế lấy tư liệu viết luận văn. Điện thoại không gọi được nên chẳng biết làm thế
nào…”.

“Không gọi
điện thoại được có thể trực tiếp bắt taxi. Em đứng đây làm gì?”.

Cô nàng mếu
máo:

“Nãy giờ em
đón hai xe rồi, chẳng tài xế nào biết tiếng Anh cả. Em lại chẳng hiểu người ta
nói gì”.

Tôi khó hiểu
hỏi:

“Chuyên
ngành của em không phải tiếng Nhật? Vậy em viết đề tài gì ở đây? Mà trước tiên
chúng ta đi cái đã. Tôi đói bụng rồi”.

Tôi kéo vali
màu hồng của cô nàng, đón xe rồi đọc địa chỉ cho tài xế. Sau đó nghe cô nàng kể
rõ ngọn ngành. Ra là chuyến đi của cô nàng và tôi có cùng mục đích. Tôi là vì
có một người nhờ vả, trước kia được ông ấy giúp đỡ, nên tôi nhận lời sang đây.
Còn Trân vì muốn có điểm cao, ôm cái luận văn không phải chuyên môn này. Ra nước
ngoài viết luận văn, không phải sinh viên nào cũng có điều kiện như vậy. Chẳng
có ai giành đề tài với cô nàng. Mà người nhờ tôi chính là hiệu trưởng trường
Trân đang theo học. Tôi thở dài trong lòng, cái này có tính là trùng hợp hay
không đây?

Dắt cô nàng
đến một quán ramen mà tôi quen thuộc. Gọi ba bát, trong lúc đợi người tới. Thức
ăn vừa được mang ra, có giọng một chàng trai khẩu âm Osaka sau lưng lên tiếng:

“Alex-san!”.

Tôi quay đầu
lại, ngón tay trỏ gõ gõ mặt bàn đang đặt sẵn ba bát ramen, cười nhìn cậu ta:

“Cùng ăn đi.
Tôi đi vội nên không báo trước được, không phiền cậu chứ?”.

Cậu ta nhanh
nhẹn ngồi xuống.

“Không phiền
đâu. Anh đến lúc nào em cũng hoan nghênh cả. Sao không trực tiếp đến nhà em
dùng bữa? Anh vẫn đặt một phòng đơn như cũ phải không? Để em gọi về dặn mẹ dọn
phòng trước”.

Gia đình cậu
ta có một nhà nghỉ nhỏ rất thân thiện và mến khách. Tôi hơi dịch người một
chút, giới thiệu Trân với cậu ta:

“Tôi còn có
bạn đồng hành, cậu đặt giúp tôi hai phòng đơn. Cô ấy tên Trân, kém cậu một tuổi”.

“Xin chào,
tôi là Hattori Sorai. Hân hạnh làm quen với em”.

Tôi khá quen
thân nên gọi cậu ta là Hattori, thay vì gọi Hattori-kun cho lịch sự. Hơn nữa,
tôi thích nhân vật cậu thám tử học sinh “Hattori Heiji”. Trùng hợp là cậu bạn
Hattori này của tôi cũng có làn da ngăm đen như dân chài ven biển, và chất giọng
Osaka nghe cực kì dễ chịu. Có cái gì đó ấm áp và vui vẻ trong chất giọng đó, giống
như giọng người Thừa Thiên – Huế của Việt Nam.

Tôi dịch lại
sang tiếng Việt cho Trân nghe. Cô nàng mỉm cười chào hỏi lại với Hattori bằng
tiếng Anh. Hattori là sinh viên đại học Tokyo, tiếng Anh đương nhiên rất tốt.
Ba người có thể thoải mái trò chuyện bằng Anh ngữ. Nhưng tôi có một nguyên tắc
tự đặt ra cho mình, khi đến đất nước nào tôi đều chỉ dùng ngôn ngữ người dân đất
nước ấy để giao tiếp với họ. Tiếng Trung của tôi tạm ổn, tiếng Hàn chỉ dừng ở mức
nói được những câu cơ bản. Nhưng ngoại trừ công việc chuyên môn, lúc hỏi đường
hay đến nhà hàng khách sạn, tôi vẫn thích nghe tiếng mẹ đẻ của đối tượng mình giao
tiếp hơn.

Trân kéo kéo
tay áo tôi, nhỏ giọng hỏi:

“Sao anh ấy
lại gọi anh Soạn là Alexsandros?”.

Thấy cô nàng
hiểu lầm tôi buồn cười giải thích:

“Không phải
Alexsandros nổi tiếng kia đâu. Là Alex-san. “San” là hậu tố sau tên, cậu ấy gọi
tôi là “anh Alex”.

Trân le lưỡi.
Hattori nháy mắt với tôi.

“Cô ấy là bạn
gái anh hả?”.

Tôi nhẹ
nhàng lắc đầu.

“Là người
quen, trùng hợp gặp ở sân bay”.

Cậu ta vốn
không phải người ưa nhiều chuyện, thấy tôi bảo không phải liền gật đầu một cái,
cầm đũa lên.

“Itadakimasu”.

Trân nghe
tôi và Hattori đồng thanh lên tiếng và cùng lúc làm động tác chắp tay giống
nhau, đều tăm tắp thì tròn mắt nhìn. Bọn tôi bật cười, mau mắn tập trung vào tô
mì trước mặt. Hai người đàn ông bọn tôi ăn xong trước, lại chắp tay lần nữa.

“Gochisousamadeshita”.

Hattori rút
điện thoại gọi về nhà giúp tôi đặt phòng. Đợi Trân ăn xong, tôi thanh toán rồi
giúp cô nàng mang vali, rảo bước theo chân Hattori về nhà nghỉ. Nhà cậu ta cách
quán ramen này chỉ hơn năm phút đi bộ. Cậu ta đến đây khá thường xuyên, chả
khác gì Naruto vẫn hay chạy tới quán ramen của ông chú Ichiraku; nơi này cũng
là nơi gặp mặt đầu tiên của bọn tôi.

Lúc bước vào
nhà nghỉ, mẹ Hattori đang khuân đống chăn gối to đùng đi trong hành lang. Tôi đứng
trước Hattori nên vội chạy đến giúp. Ôm một ôm, vác đống chăn gối đã buộc thành
bó to kia lên vai, tôi mỉm cười hỏi:

“Mang đến
phòng giặt đúng không ạ?”.

Cô Naoki, mẹ
Hattori reo lên:

“Alex-san,
nghe Hat-chan nói cháu tới, tôi mừng lắm. Đưa chăn cho tôi nào”.

Hattori chạy
tới đỡ lấy đống chăn, nhăn nhó:

“Mẹ lại gọi
thế rồi, đừng có gọi thế nữa đi”.

“Hat-chan là
Hat-chan, còn gọi thế nào nữa? Mau đi đun nước cho Alex-san và bạn cậu ấy”.

Tôi cũng góp
vui:

“Nhờ cậu nhé,
Hat-chan!”.

Hattori lảo
đảo, quay sang tôi hậm hực:

“Alex-san,
anh đừng học theo mẹ em. Cẩn thận không em bỏ bọ vào bể tắm của anh!”.

Cô Naoki chống
nạnh, quắc mắc nhấn giọng:

“Hattori
Sorai!”.

Cậu ta cười
khùng khục, vác chăn chạy đi.

“Có lẽ cậu ấy
muốn được gọi thế nên mới cố ý chọc cô nổi giận đấy. Chú đâu rồi hả cô?”.

Cô Naoki dời
mắt khỏi bóng lưng con trai, từ ánh nhìn đang giận dữ khi chuyển sang tôi lại trở
nên rất dịu dàng.

“Ông ấy nghe
Alex-san tới, đã chạy đi mua rượu rồi. Nói là lần trước, Alex-san đi gấp quá.
Lúc nãy Hat-chan gọi về, ổng nghe cậu ở lại năm ngày liền ngoác miệng cười, chộp
lấy ví chạy thẳng ra cổng. Alex-san đợt này vẫn công tác ở Tokyo à?”.

Tôi vẫy vẫy
Trân đến, vừa giúp cô nàng điền thông tin vào sổ khách trọ, vừa trả lời.

“Bọn cháu đến
dự lễ hội Obon. Đêm cuối lễ hội mới đến Kyoto. Sáng ngày thứ năm sẽ quay lại
đây lấy hành lý để về Việt Nam”.

Đang dịp nghỉ
hè nên Trân cũng không lo bỏ học phần. Còn tôi mỗi lần có dịp đến đất nước mặt
trời mọc, đều nấn ná muốn ở lại lâu thêm một chút. Cô Naoki mỉm cười, dẫn bọn
tôi về phòng, vừa đi vừa nói:

“Đến dự lễ hội
à? Thế thì Alex-san không phải vất vả như mấy đợt trước nhỉ? Hat-chan cũng được
nghỉ mấy ngày, để nó đi cùng hai người. Cậu muốn đến Kyoto xem Lễ dâng lửa đúng
không?”.

Tôi gật đầu:

“Vâng, đã
tham gia lễ hội Obon thì không thể không xem Lễ dâng lửa được”.

“Alex-san vẫn
hiểu rõ Nhật Bản nhỉ? Từ con người đến cả truyền thống văn hóa. Thế nên ông nhà
tôi mến Alex-san lắm!”.

“Cháu cũng
thích nói chuyện với chú ấy. Nhất là mấy truyền thuyết xa xưa, hấp dẫn vô cùng
cô ạ!”.

Nhắc đến Tào
Tháo, Tào Tháo đến. Tiếng bước chân mạnh mẽ bước dọc theo hành lang lót gỗ, đi
kèm là giọng nói một người đàn ông vang lên:

“Rượu đã về
rồi đây. Tối nay chúng ta ra hiên nhà. Chuyện về Baku đảm bảo Alex-san sẽ
thích!”.

Cô Naoki
dùng tay áo che miệng cười với tôi:

“Nhà tôi có
bức họa cổ vẽ Baku, có từ thời Edo. Ông ấy quý nó lắm, nên muốn khoe với
Alex-san đấy mà. Chứ chuyện về Baku thì có gì hay ho đâu nào”.

Baku là yêu
quái ăn giấc mơ. Truyền thuyết này có cả ở Nhật Bản và Trung Quốc. Cô Naoki là
phụ nữ, có lẽ không thích nghe mấy chuyện ma quái. Tôi thì ngược lại. Những
truyền thuyết dân gian ở Việt Nam quá ít, cũng không đủ kịch tính khiến tôi mê
mẩn. Xứ sở Phù Tang lại là đất nước có vô vàn những điều lạ lùng lý thú. Tôi có
cảm giác mình đến nơi này như Alice lạc vào xứ sở thần tiên vậy.

Shintaro-san
bước đến gần, thân thiết vỗ vai tôi.

“Alex-san đến
dự lễ Obon đúng không?”.

“Vâng, ngày
mốt bắt đầu lễ hội. Cháu định mai trống lịch một ngày, tranh thủ nhờ Hattori
cùng đi đến Osaka một chuyến”.

Nếu không có
chuyến đi đột xuất lần này thì sắp tới tôi cũng sẽ đi Nhật, đến Oska để viết
bài. Giờ nếu đã tới đây rồi, một công đôi việc, dù sao tôi cũng rảnh được một
ngày.

Cô Naoki “a”
một tiếng, nói:

“Alex-san và
cô bé này chưa có yukata đúng không? Dáng người cậu với Hat-chan chẳng lệch đi
đâu, tôi có may một bộ yakata mới cho nó. Alex-san không chê thì mặc nhé. Còn bạn
của cậu, để tôi gọi Ayumi-chan hỏi, con bé có nhiều yukata lắm”.

Tôi liền xua
tay:

“Thế sao được
ạ! Cháu giành áo mới của Hattori, cậu ấy còn không bỏ bọ vào bể tắm của cháu
à?”.

Vốn là nói
đùa, nhưng Shintaro-san nghe xong liền la lên “Cái gì?”, rồi xắn tay áo hùng
hùng hổ hổ đi về phía bể tắm. Tôi trợn mắt nhảy dựng lên, muốn chạy theo giải
thích. Cô Naoki lại ôm bụng cười, ngăn tôi lại.

“Năm ngoái
Hat-chan nói đùa với cậu, ông ấy chẳng nghe được đầu đuôi, nghe mỗi một câu: “Cẩn
thận em đá anh về Việt Nam”. Lập tức đấm cho nó một phát. Giờ lại thế rồi, để
tôi đi nói rõ với ông ấy, không là Hat-chan bị dìm trong bể nước mất thôi. Chuyện
yukata, Alex-san đừng ngại. Chúng tôi cũng muốn ngắm cậu mặc trang phục truyền
thống Nhật Bản mà”.

Cô mỉm cười
với hai người bọn tôi rồi vội vàng chạy đi ngăn “chồng đánh con”. Tôi chịu thua
lắc lắc đầu. Vụ năm ngoái, tôi nhìn Hattori biến thành gấu trúc tím đen một mắt
mà áy náy. Cậu ấy chỉ cười xuề
xòa, bảo là: “Ông già” này chả có khiếu hài hước gì cả, ổng cứ sợ em bất lịch sự
với khách trọ! Em có bất lịch sự với khách bao giờ. Hơn nữa, Alex-san đâu phải
chỉ là khách đâu".

“Anh Soạn
thích quá nhỉ? Ai ai cũng yêu quý anh!”.

Tôi nhìn cô
gái đang mỉm cười với mình, mở cửa phòng cho cô nàng, giao lại chìa khóa rồi dặn:

“Em cất hành
lý, tí có nước rồi tắm. Có gì cần thì gọi, tôi ở ngay phòng bên cạnh. Ngày mai
tôi định đi Osaka, em có thể tự do tham quan ở Tokyo một ngày. Tối mai bọn tôi
trở lại”.

Trân vội hỏi:

“Em có thể
đi cùng anh không? Lễ hội chưa bắt đầu, em ở lại đây cũng không có việc gì để
làm”.

Tôi thật
tình không muốn bị cô nàng quấn lấy, thử đề nghị:

“Em ở lại
xem cô Naoki chuẩn bị đồ đạc cho lễ hội cũng tốt mà, rất có ích cho việc viết
bài của em đấy”.

Cô nàng chu
môi:

“Cô ấy nói
tiếng Nhật em có nghe hiểu được đâu. Em cũng muốn đi Osaka nữa, em tự trả tiền
vé được mà. Nha anh? Nha?”.

Cái chiêu
làm nũng này thật là làm con người ta khó ở mà. Tôi bất lực gật đầu.

“Cảm ơn anh,
hi hi”.

Xoay người về
phòng, tôi sắp xếp lại quần áo và đồ dùng mang theo. Mở cửa sổ nhìn ra khoảnh
vườn, tôi chống tay lên bục cửa, để gió vờn trên mặt. Khe khẽ thì thầm:

“Dù đi đến tận
cùng thế giới, cậu vẫn luôn ở bên dõi theo tớ. Đúng không, An ơi?”.

Chương 8: Chuyện của Ayumi

Nhà nghỉ của
gia đình Hattori khá nhỏ, chỉ có hai bể tắm. Một cái dành cho khách trọ, một
cái vốn để gia đình ba người bọn họ dùng. Nhưng chú Shintaro bảo tôi cứ tự
nhiên dùng bể tắm của mình, trong khi Trân tắm ở bể phòng bên cạnh. Chắc chú ấy
vội vàng muốn kéo tôi ra ngoài hiên đây mà. Tôi cũng không khách sáo, nhanh
chóng tắm gội rồi thay bộ quần áo thoải mái.

Bước ra khỏi
phòng tắm, vừa vặn trông thấy Trân tóc còn ướt nước đang tìm kiếm gì đấy trong
cái giỏ của cô nàng. Tôi vừa lau tóc, vừa hỏi:

“Sao vậy?”.

“Hình như em
quên mang theo khăn rồi, lần đi nước ngoài này gấp quá chẳng kịp soạn hành lý gì
cả”.

Tôi thở dài.

“Em vào
phòng tắm, sẽ thấy một cái khăn màu xanh nhạt gấp gọn gàng trên thùng gỗ, ngay
cạnh bể tắm. Lần nào có khách mới đến, cô Naoki đều chuẩn bị sẵn khăn sạch để
chỗ đấy. Em cứ yên tâm mà dùng”.

Bình thường
cô Naoki đều hướng dẫn cho khách. Hôm nay quên có lẽ là cô ấy đang bận làm đồ
ăn trong phòng bếp rồi. Trân ngẩng đầu khỏi cái giỏ, nhìn tôi trân trân. Tôi kiểm
tra lại mình. Quần dài màu xám, áo thun đơn giản cổ chữ V, loại tay dài. Có chỗ
nào “thất lễ” đâu? Thấy tôi cau mày, Trân gãi gãi mũi.

“Bình thường
đều thấy anh mặc sơ mi, trông nghiêm túc quá…”.

“Mau lau khô
tóc của em đi, rồi ra ngoài hiên. Mọi người chắc đang đợi chúng ta rồi”.

Tôi nói xong
không nhìn cô nàng nữa, xoay người theo hành lang để ra chỗ hiên nhà trước dãy
phòng. Bình thường? Cô nàng này nói chuyện cứ như tôi và cô ta quen thân lắm ấy.
Cô ta mang thiếu hành lý, còn tôi mang thừa “một cục” đây này!

“Alex-san,
mau tới đây ngồi đi”.

“Bố à, anh ấy
là khách quý. Phải ngồi đối diện chứ”.

“Ồn ào quá.
Mày ngồi đây để bố mày cụng ly với thằng nhóc con mày chắc? Alex-san, tôi đã
mua loại thuốc cậu thích rồi đây. Nhưng chúng ta làm ly rượu trước đã”.

“Ông này, phải
để cậu ấy dùng đồ ăn đã chứ. Alex-san tắm có thoải mái không, có cần gì cứ nói
để tôi ra siêu thị mua nhé. Bạn cậu tắm xong chưa, để tôi gọi cô ấy”.

Một nhà ba
người vừa tranh cãi vừa ân cần hỏi han tôi. Ngồi xuống bên cạnh chú Shintaro, cầm
lấy ly rượu chú ấy đưa xong tôi mới cười đáp:

“Cháu tắm dễ
chịu lắm, không có gì cần mua nữa đâu. Bạn cháu lau tóc xong sẽ ra ngay, không
cần gọi đâu ạ”.

Cô Naoki gật
đầu mỉm cười, gắp thức ăn cho tôi. Đĩa lớn ở giữa đầy ắp sushi các loại. Có
Chu-toro, còn cả O-toro. Đây đều là những loại sushi cao cấp, giá thành không rẻ.
Tôi hơi ngạc nhiên hỏi:

“Hôm nay là
dịp gì đặc biệt hả cô?”.

Cô Naoki giống
như đang ở giữa “đám” sushi chất lượng cao, cố tìm miếng ngon nhất để gắp cho
tôi vậy.

“Vốn định
mua để đón lễ Obon. Nhưng ông nhà tôi bảo nhà chẳng có gì ngon để đãi cậu.
Alex-san mau nếm thử xem có hợp khẩu vị không nào?”.

Tôi cảm thấy
có chút ngại ngùng. Bữa ăn này còn nhiều hơn tiền trọ tôi trả cho họ. Chú
Shintaro vỗ vai tôi.

“Đừng ngại.
Đừng ngại. Mai cậu đi Osaka mất rồi, sushi để lâu cũng không ngon. Cậu khách
sáo là chúng tôi không vui đâu”.

Tôi đành cười
cầm đũa. Trân đã lau xong mái tóc ướt của cô nàng, dè dặt chào hỏi mọi người rồi
ngồi xuống chỗ trống bên cạnh tôi. Cô Naoki lại quan tâm gắp sushi cho Trân.
Năm người vừa dùng bữa vừa trò chuyện. Để tránh cô nàng thấy bị bỏ quên,
Hattori dùng tiếng Anh bắt chuyện. Tôi ngồi nghe chú Shintaro kể chuyện yêu
quái. Kể xong chuyện về Baku, chú đột nhiên thở dài.

“Giá mà
Alex-san ở luôn lại Nhật sống thì tốt quá. Hay cậu yêu cô nào rồi định cư ở đây
luôn đi”.

Cô Naoki gật
đầu phụ họa, rồi cũng lại thở dài theo chồng mình.

“Tiếc là tôi
không có con gái. Hat-chan nếu là con gái thì có phải hơn không”.

Chú Shintaro
gãi gãi cằm, hết nhìn tôi lại nhìn con trai.

“Nếu cậu
không chê thằng con tôi, chi bằng…”.

Miếng sushi
trên đũa Hattori nhẹ nhàng đáp xuống chiếu.

“Bố! Nói cái
gì vậy! Con thích con gái mà”.

“Mày thích
hay không mặc xác mày. Alex-san mà chịu là mày tu ba kiếp mới được cái phúc này
đấy!”.

Lại quay
sang tôi, đổi thái độ hòa hoãn, xoa xoa tay:

“Thằng con
tôi không tài lắm tật, nhưng được cái cũng hiểu chuyện. Cậu thấy thế nào?”.

Chú Shintaro
vẫn thú vị như vậy. Tôi nổi hứng trêu chọc.

“Hattori
cũng không tệ. Nhưng cậu ấy “gả” cho cháu, chú không sợ không có cháu nội để bế
ạ? Rồi người khác nói này nói nọ thì sao?”.

“Shintaro
này chọn con rể, ai dám quản? Thằng oắt này dám thích đàn ông, tôi liền đánh
gãy chân nó. Nhưng Alex-san là ngoại lệ. Không giống nhau. Cháu nội thiếu gì,
nhận nuôi mấy đứa là được”.

Hai mắt ông
phát sáng như ngọn đuốc, không hề giống đang nói đùa. Tôi nhìn chai Sake đã vơi
quá nửa. Chẳng nhẽ là “say rượu nói bừa”?

“Nếu không
phải anh là người Việt Nam, em nhất định nghĩ anh mới là con trai hai người này
đấy!”.

Chú Shintaro
quát con trai:

“Im ngay! Đồ
có phúc mà không biết hưởng”.

Cô Naoki nhẹ
giọng gọi:

“Hat-chan
à…”.

Nghe như muốn
khuyên cậu ấy đừng bướng bỉnh, phải nghe lời người lớn. Tôi nhướn mày. Cô Naoki
có uống rượu đâu nhỉ? Đúng lúc này thì có tiếng bước chân bịch bịch vang lên,
tôi vừa quay đầu chưa kịp nhìn rõ, đã bị người vừa tới ôm cứng lấy cổ. Tôi gỡ
bé bạch tuột nhỏ đang bám dính vào mình ra, nhéo nhéo mũi rồi bế cô bé, đặt
Akane ngồi lên đùi mình. Nhón lấy miếng sushi đút cho cô bé. Cứu tinh của tôi đến
thật kịp thời.

“Akane! Con
chưa chào hỏi ông bà và cô chú, hư quá!”.

Người lên tiếng
là Ayumi, mẹ của cô bé Akane ba tuổi đang nhe răng sún cười với tôi. Akane nghe
lời mẹ, chào hỏi xong lại ôm chặt lấy cổ tôi.

“Ayumi-chan
cũng ngồi xuống đi”.

Cô Naoki cười
nói rồi đứng dậy đi lấy thêm đũa. Trân ngồi dịch ra nhường chỗ. Ayumi ngồi xuống,
nhìn tôi áy náy:

“Lần nào con
bé cũng làm phiền anh. Cô Nao nói bạn anh cần một bộ yukata phải không, là cô bạn
này hả? Em có mấy bộ yukata mới may. Lát em mang sang phòng đưa. Cô ấy có nói
tiếng Nhật được không?”.

Tôi khẽ lắc
đầu. Quay sang Trân dặn cô nàng một lát tới phòng Ayumi. Vừa đút sushi cho bé
Akane, vừa nói chuyện với mẹ cô bé.

“Cô ấy chỉ
nói được tiếng Anh, ăn xong sẽ tới phòng Ayumi-san”.

Chú Shintaro
vỗ đùi một cái:

“Nếu thằng
Hattori không được, vậy Ayumi được không? Con bé Akane quý cậu thế kia”.

Ayumi khó hiểu
hỏi:

“Được gì
cơ?”.

Cái ông chú
này thật là… Chú Shintaro định trả lời, bên ngoài bỗng có tiếng đàn ông quát
tháo:

“Sasaki
Ayumi, cô ra đây cho tôi. Tôi biết cô có ở trong đấy!”.

Sắc mặt
Ayumi tái đi. Hattori đứng dậy nói:

“Để em ra
xem”.

Bên ngoài có
tiếng Hattori và người đàn ông nọ tranh cãi. Có vẻ người đó là bố Akane, nhưng
thái độ rất khó chịu. Chuyện của Ayumi tôi có nghe qua, cô ấy mang thai bé
Akane khi còn học trung học. Bạn trai không thèm đếm xỉa, gia đình vì mất thể
diện cũng từ mặt không nhận cả con lẫn cháu. Ayumi có nhiều yukata vì chỗ cô
làm là nhà hàng, yêu cầu mặc yukata mỗi ngày. Người con gái này cũng rất kiên
cường. Vừa mang thai, vừa đi làm. Tự đến bệnh viện sinh con chứ nhất quyết
không phá bỏ.

Hattori
không cản được người đàn ông trẻ xông vào. Anh ta trạc tuổi tôi, trên người mặc
vest thắt cà vạt. Mặt mũi khá khẩm, nhưng ngực lại phập phồng. Vừa thở vừa tức
giận chỉ tay vào Ayumi ngồi bên cạnh tôi.

“Cô trốn tôi
là ý gì hả? Akane là con gái tôi, phải theo họ Suzuki của tôi. Cô không có quyền
không cho nó nhận bố”.

Chú Shintaro
đập chai rượu cái “xoảng”. Tôi biết chú nóng tính, sợ chú động tay chân nên giữ
chú lại. Akane khóc nấc lên, sợ sệt càng ôm tôi chặt hơn. Tôi vỗ về cô bé, giao
cho Ayumi bế rồi mới đứng lên.

Người nọ thấy
Akane thân thiết với tôi, thì nhìn tôi không chút thiện ý.

“Anh là bồ mới
của cô ta hả? Hai người muốn yêu đương gì thì tùy, tôi không cần cô ta. Nhưng
Akane phải theo tôi”.

Tôi phần nào
hiểu được cảm giác của chú Shintaro. Bởi vì người trước mặt này, thật khiến người
khác muốn đấm cho anh ta một phát. Tôi không trả lời anh ta, chỉ thản nhiên hỏi:

“Akane? Tên
cô bé là anh đặt? Không phải? Lúc Ayumi mang thai anh chăm sóc hay bỏ mặc? Lúc
Akane ra đời anh có tới bệnh viện ngó qua không? Anh từng bế cô bé chưa? Ngay cả
quyền trợ cấp nuôi dưỡng anh cũng không có. Vì anh từ chối kết hôn, anh không
phải chồng hợp pháp của Ayumi. Nên anh không có tư cách ở đây chất vấn cô ấy
không cho anh nhận con gái. Bởi người đưa ra quyết định lúc đầu là anh, Suzuki-san!”.

Anh ta đuối
lý thì xông lên, tay vung thành nắm đấm. Tôi chẳng biết võ vẽ gì cả. Nhưng
không phải chưa từng đánh nhau. Cho dù có thói quen hút thuốc, vẫn thắng được
không ít giải điền kinh và bơi lội. Đâu phải thằng đàn ông không bảo vệ nổi một
người con gái. Tôi nhẹ nhàng lắc người tránh sang một bên. Anh ta mất đà, ngã
xuống sàn gỗ, lại càng tức giận ngẩng phắt đầu nghiến răng nhìn lên. Tính tôi
không thích xen vào chuyện người khác. Nhưng tôi khâm phục Ayumi, quý mến bé
Akane. Không thể nhìn bọn họ bị ức hiếp mà đứng bên nhắm một mắt mở một mắt được.
Tôi bình thản đón nhận ánh mắt anh ta.

“Anh không
nên động thủ với tôi. Đó là hành động không sáng suốt đâu. Tôi tới Đại Sứ Quán
kiện, thì dù anh không bị phạt nặng cũng sẽ gây tai tiếng, ảnh hưởng tới công
việc của anh thôi. Nếu anh thật lòng muốn nhận con, thì chân thành quan tâm cô
bé. Có chịu nhận anh là bố hay không, tự Akane sẽ quyết định”.

Anh ta đứng
dậy, không còn hùng hổ nữa, nhưng vẫn căm tức nói:

“Con bé mới
ba tuổi thì biết gì. Cô ta nói xấu tôi, con bé làm sao chịu nhận tôi hả?”.

Tôi chậm rãi
nói:

“Ayumi sẽ
không làm vậy. Một cô gái bị bố mẹ từ mặt, người ngoài bàn tán. Cô ấy hiểu rõ cảm
giác bị “nói xấu” hơn ai hết. Anh nghĩ cô gái như vậy sẽ ở sau lưng nói xấu
anh?”.

Anh ta cúi đầu
suy nghĩ, sau cùng lưu luyến nhìn Akane rồi quay lại hỏi tôi.

“Chúng ta
nói chuyện một chút được chứ?”.

Tôi gật đầu.
Trân tuy nghe không hiểu câu chuyện nhưng thấy anh ta lúc nãy còn định ra tay
đánh người thì giữ tôi lại, lo lắng lắc đầu muốn ngăn tôi đi theo. Tôi gỡ tay
cô nàng đang nắm cổ tay mình, nói “không sao” rồi theo chân Suzuki. Nếu đã lên
tiếng thì không thể làm nửa vời, lại gây rắc rối về sau cho Ayumi. Tôi không phủ
nhận khi Suzuki nghĩ tôi là bạn trai Ayumi vì không muốn anh ta lấy cớ tôi là
người ngoài không có tư cách quản chuyện
bọn họ. Còn hiện tại, vẫn nên nói rõ thì hơn. Anh ta la hét cả buổi chứ thực ra
chưa hề đụng tay chân với Ayumi, cũng không cố cướp Akane khỏi mẹ cô bé. Lúc
anh ta nhìn Ayumi, trong một khoảnh khắc ngoài sự tức giận còn che giấu ánh
nhìn chột dạ.

Suzuki nới lỏng
cà vạt, ngoảnh đầu sang một bên không nhìn tôi.

“Lúc quen cô
ấy, tôi còn đang là sinh viên đại học. Tôi bảo cô ấy phá thai, muốn có con sau
này ra trường ổn định, kết hôn với nhau rồi sinh con mới tốt. Nhưng cô ấy cứ
khăng khăng làm theo ý mình. Tốt nghiệp rồi, tôi đến nhà mới biết bố mẹ cô ấy
cũng không rõ Ayumi đi đâu. Mất một năm dò hỏi tin tức mới có được địa chỉ chỗ
làm, nhưng Ayumi không chịu gặp. Tôi muốn nói với cô ấy, hiện tại tôi đã có công
việc ổn định, không phụ thuộc bố mẹ nữa, có thể lo được cho hai mẹ con. Có điều
tôi không có tư cách nói ra câu đó. Chỉ đành đòi quyền nuôi con. Có lẽ Ayumi vì
nghĩ cho con gái, sẽ đồng ý về với tôi. Không nghĩ tới, cô ấy đã quen người
khác rồi…”.

Anh ta không
giống đang nói dối, song tôi vẫn hỏi:

“Giờ anh định
thế nào?”.

Suzuki quay
mặt lại, cúi gập người với tôi.

“Nhờ anh
chăm sóc hai mẹ con Ayumi”.

Nói xong
xoay người muốn rời đi. Tôi giữ anh ta lại.

“Tôi không
phải bạn trai Ayumi”.

Anh ta chộp
lấy vai tôi, mừng rỡ hỏi:

“Thật
không?”.

Tôi gật, lại
cười cười nói:

“Nhưng cô ấy
có bạn trai hay không tôi không rõ”.

Anh tự đi mà
theo đuổi. Tôi không giúp anh. Cho dù anh ta thật lòng tới đâu, có tha thứ hay
không là quyết định của Ayumi, là chuyện riêng của bọn họ. Nghe tôi nói thế,
Suzuki mặt vừa rồi còn vui như trúng xổ số lại tiu nghỉu. Dường như cuối cùng
đã suy nghĩ xong, anh ta hít một hơi đưa ra quyết định.

“Dù cô ấy có
bạn trai, tôi cũng không chịu thua đâu. Tôi sẽ không bỏ rơi hai mẹ con họ lần
nào nữa. Cảm ơn anh!”.

Anh ta cúi
người lần nữa rồi hấp tấp chạy đi. Nghe cô Naoki kể, Ayumi quê ở Sendai, tỉnh
Miyagi. Có lẽ anh chàng Suzuki này là ngồi tàu mà tới. Giờ nếu không phải trở về
Miyagi thu xếp thì hẳn là đi thuê khách sạn. Sao anh ta không ở lại đây cho rồi.
Cứ mặt dày một chút, vừa xin lỗi vừa lấy cớ cần phòng ở. Thuê một phòng trong
nhà nghỉ này, rồi từ từ nghĩ cách “tấn công” Ayumi có phải tốt không? Bên cạnh
phòng Ayumi còn có một phòng trống kìa…

Tôi quay trở
lại, Ayumi đứng sau cánh cửa bước ra. Những lời Suzuki nói, chắc cô ấy đều nghe
rồi. Tôi thấy mắt cô gái trẻ hơi ướt. Ayumi lau vội khóe mắt.

“Xin lỗi
anh, Alex. Lại gây rắc rối cho anh rồi”.

“Tôi mới phải
xin lỗi. Lúc nãy nhắc chuyện bố mẹ Ayumi-san…”.

Cô ấy cười lắc
đầu, ngắt lời tôi:

“Em không
còn buồn chuyện ấy đâu”.

Tôi cũng cười.

“Akane
đâu?”.

“Em nhờ cô
Nao cho bé đi ngủ rồi. Anh Alex sau này có con, nhất định sẽ là một ông bố tốt”.

Tôi cụp mắt.
Nếu cậu ấy còn sống thì có khi tôi hiện tại đã có con rồi cũng nên. Trong lòng
có chút ghen tị với Suzuki. Trở lại chỗ hiên nhà. Vì Akane đã về phòng ngủ,
Ayumi có lẽ cũng muốn yên tĩnh một mình; nên tôi dặn Trân hôm khác hẵng ghé
phòng thử yukata. Lại bảo cô nàng nghỉ ngơi sớm, mai còn đi Osaka. Hattori cũng
về phòng, chuẩn bị đồ đạc. Chú Shintaro nói chuyện Ayumi một hồi lại quay về chủ
đề lúc trước:

“Alex-san
quyết định chưa? Hattori không được thì cậu lấy Ayumi đi”.

Không còn
cách nào khác, tôi đành nói:

“Cháu có bạn
gái rồi ạ”.

“Sao không
thấy cậu nhắc tới bao giờ? Bạn gái cậu là người ở đâu? Ở Nhật, hay ở quê cậu?”.

Tôi áp tay
lên ngực trái, nhẹ giọng đáp:

“Ở đây”.

Phải, cậu ấy
luôn luôn ở đây. Chưa bao giờ rời đi…

Báo cáo nội dung xấu